Chương 141 - Học viện Anh Hùng (2-8)
Ngay khi một người phụ nữ mở cửa bước vào căn phòng tối tăm, đèn tự động bật sáng.
Căn phòng này rộng rãi và có cấu trúc tương đương với phòng của Seong Suah, nhưng tình trạng vệ sinh thì lại khác một trời một vực.
Những hộp pizza xếp chồng lên nhau cùng những túi nilon đựng thức ăn nhanh vứt la liệt khắp các ngóc ngách trong phòng.
Tận dụng ưu điểm phòng rộng để chất đống rác rưởi, chủ nhân của căn phòng lê bước chân nặng nhọc đi về phía giường.
Một người phụ nữ với mái tóc ngắn, mặc áo thun dài tay cùng chiếc quần jeans tôn lên đường nét đôi chân.
Cho Seohyun lao mình xuống giường, miệng rên rỉ than vãn.
“Ái chà… chết mất thôi….”
Nằm sấp trên giường, Cho Seohyun cứ rên hừ hừ, ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ bằng kính rồi bỗng nhiên cười khúc khích.
“Thật tình… rốt cuộc ở bên ngoài anh ta làm cái quái gì vậy?”
Cho Seohyun nhớ lại buổi đấu tập với các học viên sáng nay.
Cuộc huấn luyện diễn ra suôn sẻ cho đến tổ 5, nhưng đến lượt tổ 6 thì độ khó tăng vọt.
Các học viên tổ 6 tin tưởng vào thực lực của Song Ahra, dồn hết sức mạnh cho cô bé để tung ra đòn tấn công dữ dội về phía Cho Seohyun.
Họa vô đơn chí, sự giúp đỡ từ Seong Suho, người vốn liên tục hỗ trợ cô, cũng biến mất.
Trong tình huống suýt chút nữa thì nguy hiểm đó, cô lại nhận được sự trợ giúp.
“Mũi tên có thể tự do di chuyển sang trái sang phải như thế được sao? Hay là có sự trợ giúp của ma pháp bổ trợ?”
Kỹ năng bắn cung mà Seong Suho thể hiện hôm nay không chỉ dừng lại ở mức điêu luyện mà cứ như thần kỹ vậy.
Ngay cả Cho Seohyun cũng chưa từng tận mắt chứng kiến kỹ thuật bắn cầu vồng lách qua học viên đang chắn trước mặt như thế bao giờ.
Trong hồ sơ của Seong Suho không ghi rõ sở trường, nhưng ở mục ghi chú có ghi rằng anh có thể sử dụng ma pháp ở một mức độ nào đó.
Chỉ có điều, trình độ còn dưới cả mức học viên, thiếu tài năng đến mức khó nói thành lời và chỉ được sử dụng để đối phó với những tình huống khẩn cấp.
Khoảnh khắc Song Ahra vung kiếm về phía Cho Seohyun, mũi tên của Seong Suho lao vút tới, hất văng thanh kiếm của cô bé, và các học viên khác cũng phải nếm trải cảm giác bất lực nhìn vũ khí của mình bay khỏi tay.
Được rồi, cứ cho là mũi tên có thể bẻ cong quỹ đạo bay, nhưng vẫn còn một điểm kỳ lạ.
“…Rõ ràng lực phá hoại rất yếu, nhưng hôm nay lại hoàn toàn khác biệt…. Có thể làm vũ khí rớt khỏi tay tụi nhỏ thì lực tác động không phải dạng vừa đâu.”
Có một bài huấn luyện mà các học viên mới nhập học Học viện Anh Hùng phải thực hiện trong suốt học kỳ 1, đó chính là huấn luyện lực nắm.
Học viên nhập học sẽ phải huấn luyện bằng vũ khí thật, và để chịu được sức nặng của vũ khí, họ phải luyện tập cầm và vung vũ khí cả ngày trời.
Ngoài ra, trong bất kỳ trường hợp nào, họ cũng không được sử dụng vũ khí vào mục đích khác.
Trên thực tế, ngay cả những học viên xếp bét bảng trong học viện cũng có lực nắm mạnh đến mức có thể dễ dàng bóp nát bàn tay của một người trưởng thành.
Vậy mà những học viên đó lại mắc phải sai lầm đánh rơi vũ khí khi trúng mũi tên của Seong Suho.
Nhờ đó mà Cho Seohyun mới có thể tiến hành buổi huấn luyện một cách suôn sẻ trong lúc đấu tập với tổ 6.
Cho Seohyun nhúc nhích cơ thể, lẩm bẩm.
“Hầy… Đổ mồ hôi nhiều quá. Phải đi tắm chút đã….”
Cho Seohyun cởi phăng quần áo vứt xuống sàn rồi bước vào phòng tắm.
Cô bật nước nóng và ngắm nhìn hình bóng mình phản chiếu trong gương.
Mái tóc ngắn ôm lấy khuôn mặt không một tì vết.
Một khuôn mặt mang biểu cảm cáu kỉnh, hàng lông mày vô thức nhíu lại.
Và… vô số vết sẹo hằn trên cơ thể.
Những vết chém, vết bỏng, những đường khâu chi chít bao phủ khắp người cô.
Cho Seohyun nhìn vô số vết thương chằng chịt trên cơ thể mình rồi lẩm bẩm.
“Cứ tưởng đã vượt qua hết rồi chứ….”
Cho Seohyun nhớ lại cái bóng đen trỗi dậy dưới chân mà cô nhìn thấy trong lúc huấn luyện.
Ảo ảnh luôn xuất hiện mỗi khi cô thực chiến đối kháng.
Rõ ràng đó chỉ là ảo ảnh, nhưng ảo ảnh đó lại trói buộc và dồn cô vào chỗ chết.
Đã hai năm rồi cô không nhìn thấy ảo ảnh đó nữa.
Thế mà… cái ảo ảnh biến mất suốt hai năm nay lại bắt đầu xuất hiện.
Cho Seohyun sờ soạng những vết sẹo trên cơ thể, rơm rớm nước mắt.
“Định bám theo tôi cả đời hay sao? Tôi đã làm gì sai với bà đến mức đó chứ?”
Ngay cả khi tấm gương đã bị hơi sương trắng xóa che mờ, Cho Seohyun vẫn tiếp tục mếu máo vuốt ve những vết sẹo trên người mình.
***
Tôi vừa ăn tối xong, trên đường đi về ký túc xá thì giao tiếp tâm giao với Armonia.
‘Cú bắn cầu vồng lúc nãy đỉnh chứ?’
[Đó là một năng lực xuất chúng không thể chê vào đâu được.]
Trong buổi học sáng nay, chiến thuật của tổ 6 thể hiện trong trận đấu tập với Cho Seohyun rất tuyệt vời.
Nhận định rằng không thể phát huy toàn lực do sự cản trở từ mũi tên của tôi, các học viên đã lên kế hoạch để một người từ bỏ việc tấn công, chuyên tâm kèm chặt tôi, còn những người khác sẽ dồn toàn lực tấn công Cho Seohyun.
Bọn học viên thì không biết, nhưng tôi hiểu rõ đặc tính của Cho Seohyun nên có thể thấy rõ tình trạng của cô ấy đang ngày một tệ đi.
Vì vậy, tôi đã nghĩ ra cách dùng ma pháp trận để bắn cầu vồng.
Tôi thi triển ma pháp trận ở bên trái, bên phải hoặc phía trên rồi bắn để mũi tên bay vòng qua học viên đang kèm chặt mình.
Tất nhiên, tôi không bắn mũi tên bình thường, mà là mũi tên siêu dẫn.
Mũi tên bay đi dưới tác động của ma pháp hệ lôi đã đổi hướng, gia tốc với tốc độ kinh hồn và đạt được sức công phá lớn.
Nhờ vậy mà vũ khí của đám học viên bay khỏi tay, tạo khoảng trống cho Cho Seohyun thở phào.
Nếu không có kỹ năng ngắm bắn, thì dù có năng lực đó đi chăng nữa tôi cũng chẳng thể bắn trúng vũ khí của tụi nhỏ một cách chuẩn xác được.
‘Chắc chắn là mạnh hơn áp đảo so với việc búng tay rồi, nhưng mỗi lần bắn đều tốn Enel nên phải cẩn thận mới được.’
Mỗi phát 400 Enel. Hoàn toàn không đắt chút nào.
Quan trọng nhất là hiện tại tôi đang khá rủng rỉnh Enel.
Nhưng cứ vung tay quá trán thế này thì thể nào cũng có ngày cạn sạch Enel cho xem.
‘À, nhân tiện thì nâng cấp hệ lôi lên đi. Nâng lên cấp 10 cho tôi.’
[Tôi hiểu rồi.]
Ma lực hay cung thuật đều ngốn nhiều Enel, nên tôi nghĩ nếu nâng cấp đặc tính hệ lôi tiếp theo thì sẽ giúp ích được nhiều hơn.
Sẵn tiện nâng cấp đặc tính hệ lôi, tôi quyết định phải luyện tập một chút.
‘Suốt thời gian qua cứ kẹt ở cấp 5 làm tôi thấy bất an quá. Đề phòng bất trắc, hay là ra luyện tập thử xem sao nhỉ?’
Khả năng ngắm bắn không phải là vạn năng.
Tạm thời cứ nâng cấp những kỹ năng quan trọng như hệ lôi, cung thuật hay ma lực rồi bắn thử vài phát, kỹ năng ngắm bắn cũng sẽ tự động áp dụng vào tay thôi.
Tôi dừng bước trên đường về ký túc xá và liên lạc.
‘Cô bảo trợ giáo cũng được dùng phòng huấn luyện phải không?’
[Vâng, đúng vậy. Chỉ là không được sử dụng các trang thiết bị cao cấp. Anh có thể sử dụng sân tập bắn đơn giản.]
‘…Mẹ kiếp.’
Dù tôi đã nghe nói rằng mình có thể sử dụng những trang thiết bị cần thiết và điều đó chẳng có vấn đề gì, nhưng tâm trạng tôi bỗng trở nên… cực kỳ tồi tệ.
Trợ giáo thì không được phép tập luyện với cường độ cao à? Có chết ai đâu?
Tôi thầm càu nhàu trong bụng rồi bước tới sân tập bắn.
Thế nhưng….
Vút vút!
“Hửm?”
Có người đang tập luyện.
Tôi cứ đinh ninh giờ cơm tối thì làm gì có ai, nhưng tôi đã nhầm to.
‘Bắn thử vài phát rồi chuồn lẹ thôi.’
Nếu chỉ bắn cung bình thường thì chẳng có gì phải e dè, nhưng thứ tôi định tập là kỹ năng bắn cầu vồng.
Hiển nhiên là do ma pháp hệ lôi nên tiếng động sẽ lớn hơn âm thanh của những mũi tên thông thường, và tôi buộc phải trở thành tâm điểm chú ý, điều này làm tôi cảm thấy khá khó chịu.
‘Lúc nãy mấy đứa học viên cứ gặng hỏi mãi cái đó là gì làm tôi khó xử chết đi được….’
[Cứ tìm cớ lấp liếm mãi cũng có giới hạn. Tốt nhất anh nên chuẩn bị sẵn một lý do thoái thác hợp lý đi.]
‘Cứ bảo là trò ảo thuật thì chắc qua chuyện thôi nhỉ?’
[….]
Ơ, không phải à?
Dù sao tụi nhỏ cũng có biết dùng ma pháp đâu, ngần ấy chắc là đủ lừa rồi chứ.
Vừa nói nhảm với Armonia, tôi vừa rút một cây cung tập ra.
Là loại cung tôi dùng lúc nãy.
‘…Tôi đã nhận cái này và cứ tưởng nó là cung dành cho giáo quan ư?’
[Có vẻ như cung được phát cho trợ giáo chỉ là cung tập luyện thôi.]
‘…Tủi thân, tủi thân quá đi mất!!’
Tôi dồn luồng máu phẫn nộ lên tay rồi nâng cung lên.
Ngay khoảnh khắc tôi nâng cung và yêu cầu Armonia tạo mũi tên.
Một cô gái đang bắn cung ở đằng xa chạy về phía tôi, nở nụ cười rạng rỡ và cất lời chào.
“Ô!? Thầy Seong Suho!”
“Hửm?”
Cô gái đang cầm mũi tên tiến về phía tôi chính là Song Ahra.
..
..
“Em định bắn thử vài mũi tên xem có tìm ra cách đối phó với chiêu của thầy Seong Suho không, nên nãy giờ em đang luyện tập ạ.”
“Giỏi đấy.”
Tôi mỉm cười đáp lại.
Không chỉ sáng nay, mà cả buổi tập chiều nay chắc hẳn cũng đã vắt kiệt sức lực của cô bé, thế mà vẫn ra đây luyện tập bằng vũ khí không phải sở trường, Song Ahra quả thực rất đáng khen.
Nói sao nhỉ, một người phụ nữ xinh đẹp lại chăm chỉ luôn có sức hút khiến tâm trạng đàn ông phấn chấn hẳn lên mà.
[Thế còn nam giới thì sao?]
‘Ớ kìa! Cô định bôi nhọ cõi lòng thiêng liêng của trẫm đấy à!?’
[….]
Bị tôi quát, Armonia lập tức im bặt.
Sao dám nhét đàn ông vào trong tâm trí tôi chứ….
Song Ahra nhìn tôi cười và bắt đầu đặt câu hỏi.
“Mà nhắc mới nhớ! Cái chiêu lúc nãy thầy làm kiểu gì vậy ạ?”
“À….”
“Cái chiêu đó” hiển nhiên là bắn cầu vồng rồi.
“Lúc bắn mũi tên, tôi dùng thêm ma pháp thôi.”
“Ma pháp gì thế ạ!?”
“Haha… Bí mật. Tôi cũng phải có tuyệt chiêu giấu giếm chứ.”
“Ư ư….”
Nghe đến hai từ “tuyệt chiêu”, Song Ahra không gặng hỏi thêm nữa.
Cô bé từ bỏ việc hỏi về cú bắn cầu vồng của tôi, nhưng vẫn không bỏ cuộc với những câu hỏi về kỹ năng bắn cung.
“Thầy ơi! Thầy chỉnh tư thế bắn cung cho em với được không ạ?”
“À… Tôi thì có gì để chỉnh đâu chứ. Em bắn còn giỏi hơn tôi nhiều.”
“Xì! So với thầy Seong Suho thì em còn kém xa lắc.”
Song Ahra tinh nghịch cầm cung, tạo dáng rồi bắt đầu kéo dây cung.
Trông tình hình này thì việc luyện tập của tôi đi tong rồi.
Nếu là học viên không thân thiết thì còn mặc kệ được, chứ học viên cứ ra sức chiếu cố tôi vào mỗi giờ nghỉ giải lao thì sao mà làm lơ cho đành.
“Tôi cũng chưa từng học cung thuật bài bản bao giờ, nên không dám hứa là sẽ chỉ bảo đàng hoàng đâu nhé.”
“Không sao đâu ạ! Em chỉ muốn biết phong cách của thầy Seong Suho là gì thôi. Có thế thì ngày mai em mới biết đường đối phó chứ. Hihi….”
Ô hô? Định học từ tôi để phòng bị tôi á?
Thường thì người ta giấu nhẹm chuyện này cơ, nhưng có vẻ Song Ahra khá tin tưởng tôi với tư cách là một giáo quan.
Nhìn thái độ của Song Ahra, tôi thầm đắn đo.
‘Nếu được thì mình cũng muốn dìu dắt cô bé đi theo con đường cung thuật….’
Nói sao nhỉ, đến đây làm giáo viên, tôi bỗng nhận ra một điều.
Tôi bắt đầu hiểu tại sao người ta lại thích mấy trò chơi giả lập nuôi dưỡng nhân vật rồi.
Mỗi lần nhìn thấy Song Ahra, khao khát được dìu dắt, nuôi dưỡng cô bé lại trỗi dậy mạnh mẽ.
[Đổi hướng tương lai không phải chuyện một sớm một chiều đâu. Cô bé đã học năm 3 rồi, ép đổi có khi lại sinh chuyện đấy.]
‘Dù sao thì… cứ tiếp tục luyện tập xem sao.’
Tôi nhìn Song Ahra đang nghịch ngợm kéo dây cung, lên tiếng.
“Tạm thời tôi sẽ chỉnh tư thế cho. Nhưng nếu em thực sự muốn học đàng hoàng thì hãy đến tìm giáo quan phụ trách cung thuật để được hướng dẫn trực tiếp nhé.”
“Vâng!”
Thế là tôi đành ngồi chỉnh sửa tư thế kéo cung cho Song Ahra, rốt cuộc chẳng luyện tập được cái khỉ gì.
..
..
“Hôm nay thấy anh về trễ, tôi còn lo anh không đến cơ đấy.”
“Haha, sao có thể chứ. Cho giáo quan Seong Suah leo cây thì đúng là trọng tội rồi.”
“Fufu….”
Tôi và Seong Suah lại đang câu cá giống như hôm qua.
Nhưng có một điểm khác biệt.
Đó là Seong Suah công khai kéo tôi ngồi vào lòng cô ấy, vừa ôm tôi vừa câu cá.
Seong Suah lắng nghe những chuyện tôi kể trong ngày rồi tiếp lời.
“Ahra háo thắng lắm. Các giáo quan ở đây dù chưa từng nói chuyện với cô bé cũng đều biết rõ điều đó.”
“À… Giáo quan Seong Suah này.”
“Vâng? Ô kìa!”
Tôi ngước lên nhìn Seong Suah, cô ấy nhìn dáng vẻ của tôi rồi bật cười khanh khách, xoa đầu tôi.
“Trời ạ… trợ giáo Seong Suho. Anh có bức ảnh hồi bé nào không?”
“Haha… Tôi để hết ở nhà rồi.”
Nhắc đến nhà, tôi chợt nhớ nhà da diết.
Và thứ quan trọng nhất trong ngôi nhà đó bỗng hiện lên trong đầu tôi.
‘Đống game mua về chắc vẫn còn chất thành núi….’
[….]
Chưa kể đang lúc chuẩn bị quay tay thì bị Armonia triệu hồi, thế là lỡ mất chầu làm tình tưởng tượng với Seonghee nữa chứ.
Seong Suah nhìn thấy vẻ mặt ỉu xìu của tôi, bỗng nhiên tỏ ra áy náy và rối rít xin lỗi.
“Xin, xin lỗi anh…. Tôi không biết là anh có tâm sự….”
“Hả? À, không phải đâu.”
Seong Suah thực sự cảm thấy có lỗi, cô ấy cũng lộ vẻ mặt xịu lơ, cúi gằm mặt xuống.
Tôi đâu thể nói toẹt ra là “Hồi trước không được quay tay nên giờ tôi đang chán đời!” được, nên đành phải lảng sang chuyện khác.
“Ờm… Cô có biết gì về giáo quan Cho Seohyun không?”
“Giáo quan Cho Seohyun á?”
Seong Suah không tỏ thái độ nghi ngờ trước câu hỏi của tôi.
Suy cho cùng thì hỏi thăm về đồng nghiệp làm chung cũng đâu có gì to tát.
“Xem nào…. Dù có biết thì cũng quen nhau lâu quá rồi, không biết anh muốn hỏi về phương diện nào….”
“Nghe nói hồi còn làm học viên, cô ấy nổi tiếng lắm.”
“À…. Đúng là tôi có nghe nói hồi mới nhập học, chị ấy rất nổi tiếng. Nhưng mà sau đó thì… tôi cũng không biết gì thêm….”
Có vẻ như cô ấy ngại nói đến chuyện điểm số lẹt đẹt.
Hơn nữa, Seong Suah và Cho Seohyun cách nhau tận 4 tuổi, nên họ cũng không học cùng nhau tại học viện.
Chỉ nghe qua lời đồn thì thông tin cũng có hạn.
Nhưng nếu thủ khoa đầu vào mà thời học viên lẫy lừng đến thế thì chí ít cũng phải có một hai giai thoại gì đó chứ, thế mà Seong Suah lại bảo chưa từng nghe chuyện gì về thời học viên của Cho Seohyun.
“Ờm… Hình như giáo quan Cho Seohyun không ưa tôi cho lắm… à… thôi. Cô cứ coi như tôi chưa nói gì đi.”
“….”
Seong Suah cười gượng gạo, xua tay.
Đây là thông tin tôi nghe được khi mới đến đây, nhưng Armonia từng giải thích rằng vì lý do nào đó mà mối quan hệ giữa Cho Seohyun và Seong Suah không mấy tốt đẹp.
Tình yêu và chiến tranh đấy à?
Seong Suah xua tay một cái, rồi như sực nhớ ra điều gì, cô ấy quay sang nói với tôi.
“A! Nếu anh quan trọng việc kết thân với giáo quan Cho Seohyun thì tôi in hồ sơ học viên của giáo quan Cho Seohyun ra cho anh nhé?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
