Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Học viện ma pháp Shutra - 1 - Chương 25 - Học viện ma pháp Shutra (1-9)

Chương 25 - Học viện ma pháp Shutra (1-9)

Kết thúc giờ học Học thuyết Ma pháp Đặc thù, tôi cười tủm tỉm giao tiếp với Armonia.

‘Hôm nay chắc là được nhỉ?’

[Khả năng cao đấy. Hơn nữa ngày mai là cuối tuần, lợi dụng điều đó có thể làm cho cô ấy sốt ruột.]

Nội dung cuộc trò chuyện hiện tại là về Sonya.

Mấy ngày nay tham gia câu lạc bộ, phản ứng Pheromone tốt hơn mong đợi.

Mỗi khi kết thúc hoạt động, Sonya lại nhờ mỗi mình tôi ở lại dọn dẹp.

Sau đó trong lúc dọn dẹp, cô ấy cứ bám dính lấy tôi nói chuyện, cảm giác bám riết đến mức hơi quá đà.

Đặc biệt là hôm qua, thấy vẻ mặt cô ấy cũng dần giãn ra, cảm giác như hôm nay thử xem sao chắc cũng được.

‘A, hôm nay muốn làm thật sự. Cái bộ ngực đẫy đà đó hehe….’

[…Anh Suho, Luna Stadtfeld đang nhìn về phía này.]

‘Mẹ, con nhỏ đó ngày nào cũng chỉ nhìn mỗi tôi. Chẳng cười thoải mái được.’

Vừa thầm chửi thề vừa làm mặt lạnh thì Luna đã đi khỏi giảng đường rồi.

Canh giờ chuẩn vãi….

Tôi ngượng ngùng giao tiếp lại với Armonia.

‘Chắc cũng phải để ý đến Luna dần đi là vừa….’

[Tuy trông không giống kiểu người dễ bỏ cuộc, nhưng lỡ may suy nghĩ thay đổi thì cũng phiền phức lắm.]

‘Chà, cuối tuần không có học mà vẫn đợi thì chắc là thế rồi. Mai gặp thử xem sao.’

Nhưng mai là mai, hôm nay là hôm nay.

Trước mắt Sonya quan trọng hơn.

‘Ha a, ha a. Sonya, em khao khát cô!’

[….]

Tôi bước đến phòng câu lạc bộ trong trạng thái hưng phấn tột độ.

Thực ra tan học cái là đi được ngay, nhưng tôi không muốn đi bộ cùng tên ất ơ kia nên lúc nào cũng đi trễ khoảng 5 phút.

Đến phòng câu lạc bộ thì ba người kia đã ngồi đợi tôi rồi.

Và tên ất ơ kia như mọi khi lại cà khịa tôi.

“Giờ đến sớm hơn chút rồi nhỉ? Lần nào cũng muộn.”

Tên ất ơ giờ không dùng kính ngữ với tôi nữa.

Tôi cũng thế.

Sonya mắng Louis.

“Trò Louis, chỉ muộn có vài phút thôi mà. Đừng nói nặng lời quá.”

“Em xin lỗi. Em thì không sao, nhưng sợ để hai người đợi lâu quá thôi.”

Louis xóa ngay cái vẻ mặt khó chịu dành cho tôi và xin lỗi Sonya.

Tôi ngồi xuống cạnh Sonya và xin lỗi ngay.

“Xin lỗi mọi người. Dạo này có kẻ em không muốn chạm mặt nên….”

“....”

Là mày đấy, thằng chó.

Hoạt động câu lạc bộ hôm nay cũng bắt đầu bằng màn đấu khí giữa tôi và Louis.

Bộp, bộp.

Sonya vỗ tay và mỉm cười.

“Hôm nay chúng ta sẽ làm một cái hơi độc đáo.”

“Là cái gì vậy ạ?”

“Sử dụng ma pháp hợp đồng.”

Hai người nhìn nhau tạo ma pháp trận, rồi người còn lại ném viên bi sắt qua giữa hai ma pháp trận đó… là trò chơi như vậy.

Mục tiêu là một cột gỗ hình trụ cao khoảng 30cm.

Đầu tiên là Luna và Louis nhìn nhau tạo ma pháp trận, còn tôi ném bi sắt.

[Có vẻ là nguyên lý đưa điện áp vào viên bi sắt đi qua ma pháp trận và tạo từ lực để gia tốc.]

‘À, thế à? Giống Railgun hả. Cơ mà ném cái này vào Louis có được không?’

[…Câu hỏi không cần thiết đâu.]

Tôi chẳng quan tâm đến thí nghiệm, chỉ nhìn chằm chằm vào trán Louis.

Louis vừa vẽ ma pháp trận vừa có ánh mắt bất an.

Hắn cũng đang lo sốt vó sợ tôi ném vào người hắn.

‘Thằng ngu. Thế nên bình thường phải ăn ở cho tốt vào.’

[….]

Luna và Louis hoàn thành ma pháp trận, tôi ném viên bi sắt qua giữa hai ma pháp trận cùng với tín hiệu.

Vút bụp!

Tôi ném cũng chẳng mạnh lắm, thế mà nó đột ngột tăng tốc rồi đập vào tường.

Nhưng tôi đâu có ném vào tường….

Mục tiêu là cái cột gỗ nhỏ vẫn đứng yên lặng khoe dáng vẻ nguyên vẹn.

“Này, sao lại ném vào tường.”

“Tôi ném thẳng rõ ràng mà.”

“Còn chẳng đến gần được, cái gì mà….”

Tên ất ơ lại cà khịa.

Sonya đến ngay bên cạnh tôi và giải thích lý do.

“Đó là do chênh lệch ma áp giữa hai em.”

Theo giải thích thì do ma áp của hai ma pháp trận khác nhau nên ảnh hưởng đến viên bi sắt tôi ném khiến nó bay đi chỗ khác.

‘Thằng chó, không phải lỗi tại ông nhé, muốn chết hả!’

[Tuy tính thực dụng thấp nhưng ý tưởng có vẻ hay.]

Hầu hết các thí nghiệm ở Hội Nghiên cứu Ma pháp Lôi này đều có tính thực dụng gần như bằng không.

Sonya giải thích rằng so với việc trực tiếp triển khai các thuộc tính chính khác, Hệ Lôi này khó sử dụng trực tiếp nên đã phát triển theo hướng sử dụng các phương pháp độc đáo.

Nhưng những phương pháp độc đáo đó rốt cuộc cũng thường không dùng được.

“Dù vậy cho đến năm ngoái, ngài Maximilian Winter vẫn miệt mài nghiên cứu để tìm ra các cách ứng dụng, nhưng ngài ấy đã qua đời nên giờ những thí nghiệm như thế này cũng rơi vào tình trạng không thể thực hiện được nữa.”

Người chết vì bị sét đánh bởi chính ma pháp của mình.

‘Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy ông này ba chấm thật.’

Dùng ma pháp bao nhiêu lâu thế mà lại chết vì nó, chắc bản thân ông ta cũng không ngờ tới.

Chúng tôi cứ thế ném bi sắt giết thời gian.

Thêm cả vụ thằng Louis cứ són ra quần sợ tôi ném bi vào người nó nữa.

Cứ thế khoảng một tiếng trôi qua, hoạt động câu lạc bộ kết thúc.

“Hôm nay vất vả rồi. Cảm ơn ba em lúc nào cũng tham gia nhiệt tình.”

“Chúng em cũng thấy rất vui ạ.”

“Hệ Lôi không có dịp dùng nên thế này lại hay.”

“Em cũng thấy thú vị.”

“À, với lại, cái đó… Trò Suho có thể ở lại giúp tôi dọn dẹp một chút không?”

“Vâng, được chứ ạ.”

Sonya như thường lệ nhờ tôi giúp dọn dẹp phòng câu lạc bộ.

Nghe Sonya nói, tôi vô thức nở nụ cười rạng rỡ, Armonia liền nhắc nhở.

[Lộ hết ra mặt rồi kìa. Phải chú ý đi.]

Nhưng kẻ phá đám không ngờ tới đã xuất hiện.

“Em cũng sẽ giúp ạ. Dù sao chắc cũng dọn nhanh thôi.”

“…?”

“À… cái đó, cảm ơn em.”

Tên bình thường kết thúc hoạt động là bám theo Luna nay đột nhiên lại đòi giúp.

Sonya cũng lộ vẻ bối rối.

‘Cái định mệnh thằng điên này!’

[Khả năng cao kế hoạch sẽ bị lệch hướng nhiều đấy.]

Và đòn chí mạng.

“…Em cũng sẽ giúp. Xin lỗi vì lần nào cũng về luôn.”

“Hửm? Luna, không phải em cần đi đâu sao?”

“…Có vẻ còn thời gian để dọn dẹp chỗ này.”

“....”

Luna vừa nói vừa nhìn tôi.

Louis và Luna bắt đầu dọn dẹp hối hả.

Tôi thì tuyệt vọng toàn tập… à không, chính là bức tranh Tiếng Thét của Munch.

‘Đệch mợợợợ!’

[Hôm nay có vẻ nên bỏ cuộc đi thôi.]

‘Aaaaa, cay vãi!’

Tôi cũng giả vờ làm qua loa, nhưng cũng chỉ có mấy viên bi sắt với mảnh gỗ vụn là hết.

Quét sàn một tí là xong ngay.

Dọn dẹp tàn dư sau thí nghiệm chưa đến 1 phút đã xong.

‘Haizz… Chả muốn làm gì nữa.’

[Đã thế này rồi thì dọn dẹp xong rồi đến chỗ Luna xem sao.]

‘…Chỉ là không muốn làm thôi.’

[….]

Tất nhiên tôi không nghĩ là hôm nay có thể làm chuyện ấy ngay với Sonya.

Nhưng tôi đã kỳ vọng sẽ có chút tiến triển.

Luna phá hỏng hết rồi.

Thằng Louis chỉ là hàng khuyến mãi đi kèm thôi.

‘Luna… Tôi sẽ cho cô nát người….’

[…Chắc bản thân cô ta cũng không tưởng tượng được lòng tốt của mình lại bị báo đáp kiểu này đâu.]

Đang đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Luna vô tội thì nghe tiếng Sonya nói.

“Hai em có thể vứt mấy cái này ra lò đốt rác giúp tôi được không? Tôi có chuyện muốn nói với trò Suho….”

“…Vâng, bọn em sẽ đi vứt. Đi thôi, Louis.”

“…… Biết rồi.”

Luna bê cái giỏ đựng rác thí nghiệm đi ra ngoài, Louis nhìn tôi và Sonya chằm chằm rồi đi theo sau Luna.

‘Không lẽ!’

[Cá nhân tôi nghĩ hôm nay cải thiện quan hệ với Luna Stadtfeld thì tốt hơn, tiếc thật.]

‘…Hèn gì. Nãy giờ cô cứ bàn lùi mãi.’

[Tôi chỉ phán đoán là nhiệm vụ quan trọng hơn thôi.]

Thấy hai người kia đi rồi, Sonya đến gần tôi và nói.

“Cái đó… Cảm ơn em lần nào cũng giúp tôi.”

“Không sao ạ. Em muốn giúp nên mới giúp mà.”

“Cái đó….”

Sonya có vẻ ngập ngừng do dự muốn nói gì đó.

Trong lòng tôi gào thét điên cuồng.

‘Dùng quyền lực giáo sư mà cưỡng bức học viên đi!’

[Giáo sư không có quyền hạn đó đâu.]

‘Học viện ma pháp Shutra thì cỡ đó dễ ợt chứ có gì đâu!?’

[Làm gì có chuyện đó….]

Cứ tưởng Học viện ma pháp Shutra thì cỡ cưỡng bức học viên là chuyện cơm bữa chứ.

Lý trí của tôi đã bị Sonya làm cho hỏng hóc hết rồi.

Sonya do dự vài giây rồi mở lời.

“Không biết ngày mai em có rảnh không?”

“…Ngày mai?”

“Trò Suho nhận được điểm thưởng nên có thể ra ngoài qua đêm được mà.”

“À, cái đó em không rõ lắm….”

Nghĩ lại thì nhớ mang máng là nhận điểm thưởng thì được nhiều cái lợi.

‘A, nhận điểm thưởng là được ngủ qua đêm ở ngoài hả?’

[Anh Suho may mắn nhận được 10 điểm nên tôi đoán hiện tại anh là người cao điểm nhất trong đám học viên. Chắc chắn có thể ra ngoài qua đêm cuối tuần.]

‘Tại không quan tâm lắm….’

Dù sao ra ngoài cũng chẳng có việc gì làm.

Vốn dĩ tôi cũng thuộc hệ ru rú trong nhà….

Nếu không có việc cần thiết thì chẳng muốn ra ngoài.

“Tại chuyện lần trước tôi… thấy có lỗi… nên muốn mời em một bữa ở bên ngoài. Tôi cũng biết chỗ ngon….”

“A, thế, thế thì em cảm ơn….”

Không phải tình huống tôi mong đợi.

‘A… Không phải cái này.’

[Có lẽ do thân phận giáo sư nên cô ấy kiểm soát lý trí tốt. Hơn nữa vốn là người nhiệt huyết với giáo dục nên có thể cô ấy đang ghê tởm bản thân vì có cảm xúc tình dục với học viên.]

‘Tại mình tưởng bở sớm quá nên tiếc thật…. Chậc, giờ mà tôi chủ động thử thì cũng dễ toang lắm. Phải nhịn thôi….’

Giáo sư kiêm nhiệm cũng là giáo sư.

Hành động sàm sỡ lỡ cô ấy phật ý báo lên cấp trên là tôi xong đời.

Tất nhiên tôi nghĩ Sonya không phải người như thế, nhưng mới gặp nhau có một tuần.

Chỉ còn cách từ từ tiếp cận thêm thời gian nữa….

Ngay khoảnh khắc tôi định lùi lại một bước.

“Lần này đi cùng, ááá!”

“Úi!”

Sonya dẫm phải viên bi sắt chưa dọn hết dưới chân và ngã về phía tôi.

May mắn là tôi đỡ được phần thân trên của Sonya nên cô ấy không bị ngã xuống sàn.

“....”

“....”

Thế nào mà…, tôi lại đang ôm Sonya.

Hai chúng tôi nhìn nhau suốt mấy chục giây.

“Hưm.”

“Ưm.”

Sonya chẳng nói chẳng rằng, bất ngờ hôn tôi.

Quả nhiên đời người ba phần nổi bảy phần chìm, nhưng chín phần là hên xui.

‘Đỉnh vãiiiii~’

[….]

***

“Bỏ vào đây là được hả?”

“Ừ, cứ đổ vào là được.”

Nghe Louis nói, Luna đổ rác vào lò đốt.

Cô chưa từng làm việc này bao giờ.

Cô lớn lên trong nhung lụa, mọi việc đều có người hầu làm thay.

Nhưng đây là Học viện ma pháp Shutra.

Dù được gọi là quý tộc như Luna và Louis thì ở Học viện ma pháp Shutra cũng chỉ là học viên bình thường.

Tuy nhiên Louis và Luna không hề phàn nàn gì.

Vì cả hai đều quý mến giáo sư Sonya.

Louis đổ rác vào lò đốt rồi lén nhìn Luna.

“Luna… hôm nay cũng không rảnh à?”

“Ừ.”

Luna trả lời không chút do dự trước câu hỏi của Louis.

Louis chặn trước mặt Luna và hỏi.

“…Có phải tớ làm gì sai không?”

“Hửm?”

Lúc này Luna mới nhìn Louis. Louis trông có vẻ buồn bã.

“Từ khi đến trường cậu chẳng dành thời gian cho tớ chút nào. Tớ thấy hơi buồn.”

“Xin lỗi. Tại có việc quan trọng.”

Luna trả lời cộc lốc.

“…Việc đó không lẽ có liên quan đến tên kia chứ?”

“....”

Luna biết ở đây dù trả lời thế nào cũng sẽ gây hiểu lầm.

Đối với cô, tài năng của Seong Suho quan trọng ngang ngửa… không, còn quan trọng hơn cả Louis.

Dù gia đình cậu ấy đã cưu mang cô, nhưng riêng chuyện này thì không thể từ bỏ.

Nhưng cô cũng không muốn Louis hiểu lầm tai hại.

Cuối cùng Luna đã nói dối, điều mà cả đời cô chưa từng làm.

Cô tỏ vẻ khó chịu ngược lại và trả lời Louis.

“…Không phải đâu.”

“…Xin lỗi. Chuyện đương nhiên thế mà tớ lại hiểu lầm lung tung. Luna, nếu cậu đã nói vậy thì chắc chắn là việc quan trọng thật rồi. Lúc nào thấy thoải mái thì kể tớ nghe nhé.”

“Ừ, cảm ơn cậu đã hiểu cho tớ.”

Luna cảm thấy cảm giác tội lỗi nhen nhóm trong lòng, cùng Louis quay về phòng câu lạc bộ để cất giỏ.

“Thú thật tớ không thích việc giáo sư Sonya đưa tên đó vào đây chút nào.”

“…Trước đây cậu còn định vào cùng câu lạc bộ mà.”

“Thì đấy.”

Louis cười hớn hở trả lời.

“Phải có mấy đứa như thế thì những người như chúng ta mới tỏa sáng chứ.”

“....”

Luna cạn lời.

Louis từ nhỏ không phải là người có tài năng.

Đến năm 15 tuổi tài năng mới bắt đầu được chú ý.

Nhưng càng có tài năng thì tính cách càng trở nên kỳ quặc.

Vì quá xuất sắc nên bắt đầu coi thường những người xung quanh.

Mặc dù vẫn chưa bộc lộ rõ ra ngoài….

Khi hai người gần đến phòng câu lạc bộ, Luna trách cậu.

“Dù sao thì Louis, đừng có dồn ép người ta quá.”

“…Luna, sao cậu cứ bênh tên đó thế?”

“Không phải thế. Cãi nhau thì chỉ có cậu mất mặt thôi. Hình ảnh cãi nhau trong trường không hay ho gì đâu.”

“…Biết rồi.”

Cùng với câu trả lời bất mãn của Louis, hai người đã đến trước cửa phòng câu lạc bộ.

Cạch.

Và Luna mở cửa phòng.

“…A.”

“…Ơ?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!