Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Học viện ma pháp Shutra - 1 - Chương 24 - Học viện ma pháp Shutra (1-8)

Chương 24 - Học viện ma pháp Shutra (1-8)

“Mày, thằng khốn này!”

“Louis, khoan đã!”

“Đ, đợi đã nào!”

Louis giận dữ đùng đùng bật dậy định lao về phía tôi thì bị Sonya và Luna ngăn lại.

Lần đầu tiên tôi lột trần được cái mặt nạ đạo đức giả mà hắn đeo bấy lâu nay.

‘A… Sảng khoái vãi.’

[Tốt nhất nên nhanh chóng thu xếp tình hình đi.]

Tôi liền xin lỗi, một lời xin lỗi tuy chẳng có tí tấm lòng nào nhưng hình thức thì bóng bẩy như hộp quà tết.

“Xin lỗi nhé. Tôi cứ đinh ninh là mình không có tài năng về Hệ Lôi nên không nghĩ là ma pháp sẽ kích hoạt.”

“Nói cái lời vô lý gì thế hả!”

Louis muốn hét lên rằng nói láo nhưng không thể.

Vì chính hắn đã nói mà.

Rằng tôi không có tài năng.

Rõ ràng lúc nãy khi tôi vẽ ma pháp trận Hệ Lôi chính thức, nó có màu trắng.

Hơn nữa, ma pháp trận đã hoàn thành thì không phải cứ muốn giấu thuộc tính là giấu được.

Nếu đã vẽ ma pháp trận Hệ Lôi thì đương nhiên nó phải chuyển thành màu vàng kim theo thuộc tính là chuyện bình thường.

Và của tôi rõ ràng là màu trắng.

“Trò Suho nói đúng đấy. Trò Suho không cố ý đâu. Mà cũng không thể cố ý được.”

“Đúng đó, Louis nhịn đi.”

Sonya đang cố gắng trấn an Louis bằng mọi cách.

Tuy nhiên, Luna lại liếc nhìn tôi với ánh mắt không bình thường.

‘A, không lẽ lại bị lộ rồi?’

[Tôi nghĩ là không đâu. Rõ ràng cô ấy đang nhìn về phía Louis.]

‘Thế thì may. Mà cái này đúng là hàng xịn thật. Tạo ra ma pháp trận bằng ý nghĩ.’

Trong lúc ba người họ hoàn toàn không để ý đến tôi, tôi xóa ma pháp trận màu trắng và tức thì thi triển lại một ma pháp trận Hệ Lôi y hệt.

Vì là dạng đơn giản nên tôi tạo ra không mấy khó khăn.

Tên ất ơ kia có vẻ đã bình tĩnh lại, liếc nhìn hai người kia rồi ngồi xuống ghế.

“…Lần sau cẩn thận đấy.”

“Haha, xin lỗi. Ai mà ngờ nó lại phóng ra thế chứ.”

“....”

Khó khăn lắm mới cho qua chuyện êm xuôi để tiếp tục hoạt động.

Chỉ có Louis là vì vết bỏng trên trán mà không thể tập trung nổi.

..

..

Suốt một tiếng đồng hồ, chúng tôi chỉ làm toàn mấy ma pháp Hệ Lôi đơn giản.

Vốn dĩ đây cũng là nơi nghiên cứu xem có thể ứng dụng những thứ nhỏ nhặt như thế nào mà.

Bắt đầu từ việc phóng ra dòng điện nhỏ, hay dùng từ lực để nâng vài vật thể lên không trung, cứ như giờ thực hành khoa học hồi bé vậy.

Hoạt động kết thúc, Louis và Luna đứng dậy trước.

“Luna, hôm nay cũng không rảnh à?”

“Xin lỗi, tớ có nơi cần đến.”

“Tớ đi cùng không được sao?”

“Xin lỗi.”

“Vậy à… Biết rồi.”

Luna liếc nhìn tôi một cái rồi ra khỏi phòng.

Louis thì lờ tôi đi như thể không quan tâm đến sự tồn tại của tôi, chỉ chào mỗi Sonya.

“Vậy hẹn gặp lại giáo sư vào ngày mai ạ.”

“Ừ, về cẩn thận nhé.”

Chào hỏi đơn giản xong Louis cũng đi ra.

‘Thoải mái hẳn nhỉ? Giờ tên ất ơ kia sẽ không lải nhải làm phiền nữa.’

[Thay vào đó sự cảnh giác lại tăng cao nên tôi thấy lo đấy.]

‘Đang yên đang lành cứ chọc ngoáy làm phiền người ta là lỗi của hắn chứ.’

Vốn dĩ tôi muốn sống như người vô hình, nhưng hắn cứ thích châm chọc rồi chuốc vạ vào thân là lỗi của hắn.

Sonya tiễn hai người xong rồi đi về phía tôi.

“Hôm nay tại tôi mà em vất vả rồi nhỉ?”

“Không sao ạ. Vui mà cô.”

Lâu lắm mới được trải nghiệm giờ khoa học của trẻ con nên cũng thấy vui thật.

Tất nhiên cũng chỉ một hai ngày thôi….

Nếu chán rồi thì em cũng muốn tận hưởng giờ sinh học với cô lắm….

Sonya cười với tôi và nói.

“Cảm ơn em đã nói vậy.”

“Ngày mai em cũng sẽ đến.”

“Cảm ơn em. Nhưng mà….”

“?”

Sonya cẩn thận ghé mặt vào vai tôi và ngửi.

“Em thật sự không dùng nước hoa sao.”

“Vâng, em chưa từng dùng mấy thứ đó bao giờ.”

“Kỳ lạ thật….”

Những cô gái khác vẫn chưa có hiệu quả gì, nhưng cảm thấy chỉ riêng Sonya là phản ứng thái quá.

‘Lạ nhỉ? Hay do khứu giác nhạy cảm nên thế.’

[Anh Suho, trong đặc tính của Sonya Friedrich có cái này…]

‘Hả?’

-[Dục cầu bất mãn]-

Tôi hoàn toàn không nhận ra.

Vốn dĩ tôi chỉ xem qua loa đặc tính của Sonya rồi cho qua với suy nghĩ ‘À, giáo sư nhiệt huyết đây mà’.

Tôi và Armonia đều nghĩ cô ấy là nhân vật không liên quan đến nhiệm vụ nên không kiểm tra kỹ.

‘Vãi chưởng…. Trông không hề giống thế chút nào.’

Biết là con người không thể đánh giá qua vẻ bề ngoài, nhưng một người trông thuần khiết thế kia mà lại dục cầu bất mãn.

‘Chắc không được làm chuyện ấy thường xuyên với chồng à?’

[Phần đó có lẽ nên tìm hiểu sau.]

‘Woa, tôi không nói gì nên cô ấy cứ ngửi mãi kìa?’

Khác với lúc nãy ở giảng đường, có vẻ do ngửi liên tục nên cô ấy đang say sưa trong mùi hương này.

Kẻ đói khát bao giờ cũng nhạy cảm với mùi hương hơn.

Chắc là kiểu như vậy rồi.

Vụ này có vẻ suôn sẻ hơn tôi tưởng.

Nhưng bây giờ thì chưa được.

“Thưa… giáo sư?”

“Ư, x, xin lỗi! Chỉ là tôi tò mò… không biết phải mua ở đâu… chuyện, chuyện là….”

Nghe tôi gọi, Sonya bừng tỉnh, bối rối bắt đầu nói năng lộn xộn.

“Giáo sư, không sao đâu ạ.”

“X, xin lỗi em.”

“Và cô không cần phải nói xin lỗi đâu.”

“Hả?”

“Em nói thật lòng là ở cùng giáo sư rất vui. Cô cứ xin lỗi mãi làm em thấy không thoải mái….”

“A! Th, xin… à không, cảm ơn em….”

Thực ra là tại em thấy bí bách nên thế thôi….

Sau khi trấn an Sonya, buổi hoạt động câu lạc bộ hôm đó kết thúc.

..

..

Sau đó 3 ngày.

Tiết học cuối cùng của ngày hôm nay là một môn học độc đáo.

Trên bục giảng là một giáo sư lần đầu tôi thấy mặt.

Một giáo sư tầm 50 tuổi trông xởi lởi dễ gần.

“Tôi là giáo sư sẽ phụ trách môn Học thuyết Ma pháp Đặc thù từ hôm nay. Rất vui được gặp các em.”

Bộp bộp bộp.

Đây là giờ học về những ma pháp độc đáo khác ngoài ma pháp thuộc tính.

“Giờ học đầu tiên hôm nay chúng ta sẽ tìm hiểu về Hấp thụ Ma lực.”

Giáo sư bắt đầu bài giảng với giọng điệu nhẹ nhàng hướng về phía học viên.

“Lịch sử của Hấp thụ Ma lực bắt đầu từ Chiến tranh Đại lục. Khi đó các pháp sư được coi là vũ khí chiến tranh.”

Nghe nói các pháp sư hỗ trợ ở hậu phương thời đó là những vũ khí sống có sức mạnh ngang ngửa xe tăng hay máy bay chiến đấu thời hiện đại.

Nhưng vấn đề là ma lực.

Khác với bây giờ, trong cuộc chiến cần tiêu tốn lượng lớn ma lực liên tục, ma pháp xuất hiện mang tính đột phá chính là Hấp thụ Ma lực.

“Tuy nhiên, hầu như không có ghi chép nào về việc Hấp thụ Ma lực được sử dụng đúng cách. Vấn đề nằm ở Ma áp.”

Theo giải thích thì Ma áp (Áp lực ma lực) cũng tương tự như khí áp hay thủy áp.

Nếu người có nhiều ma lực định hút ma lực của người có ít ma lực thì do ma áp, thay vì hút được lại thường bị hút ngược lại.

“Vì ma áp luôn tồn tại trong tự nhiên nên nghiên cứu đầu tiên về Hấp thụ Ma lực đã thất bại. Và nghiên cứu thứ hai đã đi theo hướng khác. Đó chính là thi triển ma pháp đồng thời.”

Vì ma áp nên không hút được sao? Vậy thì thử vừa dùng vừa hút xem! Đó chính là nỗ lực thứ hai.

Nhưng cái đó cũng….

“Thất bại. Có học viên nào biết lý do không?”

“Có em.”

Người tự tin đứng dậy phát biểu là Louis.

“Ồ hô, em nói thử xem.”

“Là do không thể vẽ hai ma pháp trận cùng lúc.”

“Chính xác. Đây là chuyện hầu hết mọi người không biết rõ, em giỏi lắm. Tên em là gì?”

“Em là Louis Brandrup ạ.”

“Thưởng cho em 5 điểm.”

“Em cảm ơn.”

Trong lúc Louis đang mỉm cười cảm ơn và ngồi xuống, giáo sư gọi hắn lại.

“Trò này.”

“Vâng?”

“Sao trên trán em lại dính hạt đậu thế?”

Phụt….

Tiếng cười khúc khích vang lên khắp nơi.

Hầu hết là bọn con trai.

Trên trán hắn có một cái vảy vết thương màu đen.

Đó là cái vảy hình thành sau khi vết thương do tia lửa điện của tôi gây ra lành lại.

“Cái, cái đó… do em bị thương…”

“Aha, xin lỗi em. Tôi tưởng hôm nay em ăn cơm bị dính vào.”

“Ha… ha….”

Louis cười gượng gạo.

Tiếng cười xung quanh lại lan rộng.

Louis vì đang đứng trước mặt giáo sư nên không dám nổi giận, chỉ biết giữ nụ cười cứng ngắc và ngồi xuống.

“Đúng như lời em học viên dính hạt đậu… à không, em Louis nói.”

Mọi người sợ bị ghét và trừ điểm nên cố nhịn cười nghe giảng.

Nhìn cái gáy của Louis cũng thấy nó đang run lên bần bật.

Tôi nhìn cảnh đó cũng cười sảng khoái qua thần giao cách cảm.

‘Chắc nhục lắm, nhìn tai đỏ lừ từ đây cũng thấy kìa.’

[Anh Suho cười quá trớn rồi đấy. Luna Stadtfeld bên cạnh đang nhìn kìa.]

‘Xời, cười tí thì sao.’

Tôi lờ đi ánh mắt chằm chằm của Luna và tập trung lại vào bài học.

“Ở đây có ai có khả năng vẽ hai ma pháp trận cùng một lúc không?”

Không ai trả lời.

‘Em nè~ tầm sáu cái cũng cân tất nha~’

[Trừ anh Suho ra thì rốt cuộc việc vẽ hai ma pháp trận trở lên cùng lúc là điều bất khả thi. Tuy nhiên nếu là người thuận hai tay và có khả năng hình dung hai ma pháp trận trong đầu cùng lúc thì có thể làm được.]

‘Dù vậy thì hai cái cũng là kịch kim rồi.’

Hơn nữa ma pháp trận vẽ ra như thế phải thật tinh xảo.

Chỉ cần vẽ sai một cái thôi là cái vẽ cùng lúc kia cũng thành công cốc.

“Theo lẽ thường thì việc vẽ hai ma pháp trận cùng lúc là không thể. Nhưng đã từng có người làm được.”

Anh hùng chiến tranh trong quá khứ, hiện là Đại pháp sư kiêm Hiệu trưởng Học viện ma pháp Shutra, Ludwig Reiffenstahl.

Nghe nói hồi đó ông ta đã thi triển đồng thời hai ma pháp trận để ứng dụng vào chiến tranh.

“Nhưng rốt cuộc nó cũng chỉ có hiệu quả ở một vài chiến trường, chứ không có thành tích gì đáng kể. Hấp thụ Ma lực yêu cầu người thi triển phải tạo ma pháp trận trực tiếp lên cơ thể mục tiêu. Lý do là vì chỉ cần mục tiêu di chuyển một chút thôi thì do tọa độ đã thiết lập, việc thi triển Hấp thụ Ma lực sẽ trở thành công cốc vào hư không.”

Nghe nói ngay cả Hiệu trưởng cũng phải bỏ cuộc vì hiệu quả quá thấp.

Nhưng mọi người bắt đầu xôn xao.

(Này, Chiến tranh Đại lục chẳng phải đã hơn 300 năm rồi sao?)

(Thật sự là sống từ hồi đó đến giờ á?)

(Vãi… Tao cứ tưởng là chém gió.)

Mọi người bàn tán xôn xao về Hiệu trưởng khắp giảng đường.

Tuổi tác không rõ.

Chỉ biết khi Hiệu trưởng phát biểu, ngoại hình trông chỉ tầm đầu 30.

Tuy nhiên khí thế toát ra thì tuyệt đối không giống người 30….

Là một con người quái vật che giấu mọi thứ kỹ càng.

Nhưng tại sao Hắc Hoàng Đạo lại không cho ông ta luân hồi mà cứ để lại mãi thế nhỉ.

‘Lão già đó sao không dùng hệ thống luân hồi?’

[Có lẽ do hệ thống luân hồi sẽ gây ra thiệt hại trong khoảng thời gian trống, nên dù tốn kém họ vẫn dùng Enel để kéo dài tuổi thọ.]

‘Hừ, chỗ đó cũng tốn Enel gớm nhỉ.’

Bảo là chốt chặn cuối cùng mà, có gì mà không làm được chứ….

Giáo sư giải thích xong lý do tại sao Hấp thụ Ma lực bị khai tử, rồi vẽ một ma pháp trận to bằng quả bóng chày lên bục giảng.

“Nào, các em hãy trực tiếp thử nghiệm Hấp thụ Ma lực với bạn ngồi cạnh xem.”

Tôi nhìn sang bên cạnh, thấy Luna với vẻ mặt lạnh tanh đã nhìn tôi từ trước.

Ồ~ ngon!

Cùng với tiếng reo hò trong lòng, Luna đưa mu bàn tay về phía tôi.

“…Cậu làm chứ?”

“Thì làm, dù sao cũng là bài học mà.”

Tôi ra vẻ miễn cưỡng, kéo bàn mình sát vào bàn cô ấy.

Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay Luna.

‘Chà…. Mềm thật đấy. Tay cũng đẹp nữa.’

[Có vẻ giúp ích cho tiến triển quan hệ, may quá.]

‘Sau này phải dùng tay này để làm cho lên đỉnh mới được.’

[….]

Tôi dùng ngón tay cầm một cái que nhỏ vẽ ma pháp trận lên mu bàn tay cô ấy.

Tôi vẽ thật cẩn thận để không làm tổn thương da cô ấy.

“…Hư ư.”

“?”

“…Tại nhột nên thế thôi.”

Vì là cái đơn giản nên tôi hoàn thành nhanh chóng.

Thử kích hoạt luôn.

“....”

“....”

Oa, đúng là chả cảm thấy gì sất.

Giáo sư trên bục giảng nói với những học viên đang thực hành Hấp thụ Ma lực.

“Chắc các em nghĩ sẽ cảm nhận được ma lực trôi đi, nhưng không phải vậy đâu. Trừ khi là một lượng ma lực khổng lồ bị rút đi trong nháy mắt, còn không thì sẽ không có cảm giác gì lớn đâu.”

Thực tế cũng chẳng có chuyện bị rút đi như thế nên Hấp thụ Ma lực không gây cảm giác khó chịu.

“Thấy bảo thế. Vậy thì…. Hử?”

“Tôi cũng phải thử chứ.”

Tôi định quay về chỗ cũ thì đột nhiên cô ấy nắm lấy tay tôi.

“Chà, thử đi.”

Tôi chìa mu bàn tay ra.

Luna thận trọng vẽ ma pháp trận lên mu bàn tay tôi rồi kích hoạt.

Quả nhiên chẳng có chuyện gì xảy ra.

Tôi nghĩ xong việc rồi nên kéo bàn về chỗ cũ.

Nhưng giọng nói của Luna vang lên.

“…Hôm nay tôi cũng sẽ đợi.”

“....”

Tôi không trả lời mà tập trung vào bài học.

***

Kết thúc giờ học Học thuyết Ma pháp Đặc thù, Luna dọn dẹp chỗ ngồi và ra khỏi giảng đường.

Thấy Seong Suho vẫn ngồi tại chỗ, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ gì đó.

Luna để ý kỹ Seong Suho và nhận ra một sự thật, cậu ta có một thói quen độc đáo là luôn nhìn vào hư không và thay đổi nhiều biểu cảm khác nhau.

‘…Hôm nay lại cười kìa.’

Đối với Luna, Seong Suho là một nhân vật khó hiểu.

Ma lực có vẻ ít, cũng chẳng thấy ma pháp lực mạnh mẽ gì.

Nhưng cô thấy lạ lùng khi anh ta luôn đạt được những thành quả to lớn ở những điểm độc đáo.

‘…Thật sự không đến sao.’

Luna thậm chí còn có ý định nếu Seong Suho cứ tiếp tục không đến thế này thì sẽ trực tiếp đi tìm.

Cô tuyệt đối không muốn bỏ lỡ năng lực mà anh ta sở hữu.

“Luna.”

“A.”

Luna vừa ra khỏi giảng đường thì Louis đã đi ngay sau lưng và gọi cô.

Louis nhìn Luna với vẻ mặt lo lắng.

“Hôm nay không sao chứ?”

“Hửm? Cái gì?”

“Thì làm thực hành kỳ quặc với tên đó đấy. Sợ cậu thấy khó chịu.”

“…Không sao. Tớ không thấy khó chịu hay gì cả.”

Luna và Louis quen biết nhau đã lâu.

Không chỉ là mức độ quen biết.

Hồi nhỏ, Luna mang nợ lớn với gia đình Louis.

Gia tộc cô bị vu oan là phản nghịch nên cả gia tộc bị xử tử, chỉ mình cô may mắn sống sót.

Cô sống sót là nhờ gia đình Louis.

Nhờ vậy mà cậu ấy là người bạn duy nhất cô có thể mở lòng, nhưng mỗi khi bản chất thật của Louis lộ ra, cô lại cảm thấy tiếc nuối.

‘Ngày xưa cậu ấy là đứa trẻ biết quan tâm lắm mà….’

Không có nghĩa là bây giờ Louis xấu xa.

Nhưng Louis mà Luna biết trong quá khứ hơi khác so với bây giờ nên cô thấy tiếc cho Louis hiện tại.

“A… Louis.”

“Hả?”

“Cho tớ thử Hấp thụ Ma lực một chút được không?”

“Được chứ.”

Louis mỉm cười rạng rỡ với cô và đưa mu bàn tay ra.

‘Những lúc thế này thì hiền thật.’

Luna không biết rằng nụ cười của Louis chỉ giới hạn dành cho cô.

Cô vẽ ma pháp trận lên mu bàn tay Louis và thử thi triển.

“Lần này làm cho tớ đi.”

“Biết rồi.”

Louis vẽ ma pháp trận Hấp thụ Ma lực lên mu bàn tay Luna và thi triển.

Quả nhiên không có chuyện gì xảy ra.

“…Nào, đến phòng câu lạc bộ thôi.”

“Hửm? Sao tự dưng lại bảo thử cái này?”

“…Không, không có gì. Chỉ là muốn ôn lại thôi.”

“Quả nhiên, cậu chăm chỉ thật đấy. Luna.”

Louis mỉm cười với Luna.

Nhưng cô không nhìn thấy nụ cười của Louis mà đang chìm trong suy nghĩ khác.

‘Tại sao lúc Hấp thục với người đó, tim mình lại đập thình thịch nhỉ….’

Lúc nãy khi thực hành Hấp thụ Ma lực với Seong Suho, Luna cảm thấy tim đập nhanh bất ngờ.

Ban đầu cô nghi là tác dụng phụ của Hấp thụ Ma lực, nhưng hiện tượng đó là triệu chứng bất thường cảm nhận được ngay từ khi nắm tay.

Hơn nữa kết quả thử Hấp thụ Ma lực với Louis lúc nãy thì triệu chứng như vậy không xuất hiện.

Không phải là tác dụng phụ của Hấp thụ Ma lực.

Và….

‘Dùng nước hoa gì thế nhỉ…. Lúc nào phải hỏi mới được.’

Cô vừa đi về phía phòng câu lạc bộ vừa nghĩ đến việc muốn hỏi sau này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!