Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2901

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành - Chương 65 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (13)

Chương 65 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (13)

“Em làm sai rồi. Thưa thầy... Xin hãy... phạt em đi ạ.”

“Sao tôi dám hạ cẳng tay với Công nữ...”

“Xin thầy... hãy phạt em đi.”

Công nữ thậm chí còn trưng ra vẻ mặt cầu xin tôi nữa chứ.

Nếu tôi tường thuật lại chuyện này cho Armonia nghe, liệu cô ấy có tin không?

Chắc chắn đến cả tôi cũng không dám tin nếu không tận mắt chứng kiến...

‘Mẹ kiếp, chuyện này thì ai mà tin cho nổi...’

Ai đời lại đi tưởng tượng ra cảnh Công nữ kéo tốc váy lên, chổng mông cầu xin bị đánh đòn bao giờ chứ...

Chẳng biết là thuật toán tư duy của Công nữ bị chập mạch, hay do tôi đã vô thức phá hỏng tâm trí cô ấy nữa.

‘Cứ thế mà ngó lơ thì cũng uổng...’

Dù sao thì đây cũng là trong mơ, có quất thêm vài phát chắc cũng chả sao đâu.

Nhưng cô ấy lại vừa nốc cỏ gây ngủ có dược tính gây tê cực yếu.

Nếu tôi phang một phát rõ kêu vào bờ mông kia rồi cô bất chợt tỉnh dậy, tặng cho tôi một cú chặt yết hầu thì cuộc đời tôi chính thức khép lại.

Bước dạo đầu phải thật bài bản.

Dạo đầu để tẩn cho nát bờ mông...

Nếu lần trước là chiếc quần lót trắng tinh khôi, thì lần này lại là quần lót lụa màu hồng phấn tệp với màu tóc của cô ấy.

Món nội y màu hồng điểm xuyết đường ren viền phản chiếu dưới ánh mặt trời, rực lên một dải sáng bóng loáng.

Tôi mạnh bạo bóp chặt lấy cặp mông căng mẩy của cô ấy trong lòng bàn tay.

“Hưt! Haa...”

“Công nữ, đến phút chót em vẫn đàn rất tốt, cớ sao lại đánh sai?”

“D, dạ chuyện đó... Hưt!”

Nắn bóp, nắn bóp.

Cơ thể săn chắc của Công nữ vốn dĩ đã là cực phẩm vì ngày ngày tôi luyện trên chiến trường, nhưng cặp mông của cô ấy lại đẫy đà thịt thà vô cùng mềm mại.

“Hưt, hưm!”

“Em đang rên rỉ đấy à? Trong một giờ học thiêng liêng thế này sao?”

“D, dạ chuyện đó... Hưm!”

“Thật sự là không thể chấp nhận nổi. Với cái thái độ thế này, hèn chi em lại mắc phải một lỗi lầm ngớ ngẩn đến vậy!”

“Hưt! E, em xin lỗi...”

Với một người tuân thủ nghiêm ngặt kỷ luật quân đội như Công nữ, việc dùng áp lực mạnh mẽ để áp đảo thế này đem lại hiệu quả rất tốt.

Dù tôi còn chưa đụng đến một cọng lông, nhưng Công nữ đã thở hổn hển, vành tai đỏ lựng lên rồi.

Độ đàn hồi của bờ mông này phải gọi là đỉnh nhất trong số những người phụ nữ tôi từng gặp.

Tôi dừng tay nhào nặn bờ mông, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Công nữ.

Ánh mắt cô ấy rụt rè liếc lên nhìn tôi, càng làm ngọn lửa bạo dâm trong tôi bùng cháy dữ dội.

Nhưng tôi phải nhịn.

‘Khởi động nhẹ nhàng trước đã. Quá tay là ăn cám đấy...’

Bằng mọi giá, tuyệt đối không được để Công nữ tỉnh giấc.

Chát...

“Hưt...”

“Tôi thực sự cảm thấy hổ thẹn vì một giờ học âm nhạc thiêng liêng lại trở nên thảm hại thế này.”

Chát.

“Hưm... Th, thưa thầy...”

“....”

Có vẻ cô ấy cảm thấy xấu hổ và muốn tôi dừng tay.

Tôi định bụng tạm tha cho cô ấy, lát nữa dùng kỹ năng Ru Ngủ xong sẽ quất cho sưng đít luôn.

Nhưng khi tôi vừa hạ tay xuống, giọng nói run rẩy của Công nữ lại vang lên.

“Mức... Mức độ đó có lẽ vẫn chưa đủ để em kiểm điểm bản thân đâu ạ. E, em... muốn thầy... mạnh tay hơn chút nữa...”

“....”

Này, cô vừa nói cái gì cơ?

Tôi lầm tưởng thính giác mình có vấn đề cơ đấy.

Tôi lập tức dồn ép cô ấy một cách quyết liệt.

“Quyền hạn trừng phạt nằm trong tay tôi! Bây giờ em đang ra lệnh cho tôi đấy à?”

“K, không phải vậy ạ! E, em xin lỗi...”

Công nữ sợ hãi luống cuống kéo tà váy xuống, đứng nghiêm trang như tượng, rồi lại ngồi ngay ngắn xuống ghế.

‘Chuyện này thú vị hơn tôi tưởng đấy? Mà rốt cuộc tại sao cô ấy lại mơ thấy giấc mơ này nhỉ?’

Dù rất hứng thú nhưng tôi thực sự không thể nào lý giải nổi.

Từ giấc mơ lần trước của Công nữ, tôi đã biết cô ấy phải chịu đựng sự bức hiếp khủng khiếp ở Ma Vương Thành.

Ấy thế mà lại cầu xin bị đánh đòn ư...

Yếu tố nào đã châm ngòi cho sự biến thái này?

Địa điểm? Nhân vật? Bối cảnh thời gian?

‘Cũng đến lúc bị đá văng ra ngoài rồi.’

Trước mắt cứ phải từ từ tháo gỡ từng nút thắt một.

Ngay khi thời gian Xâm Mộng kết thúc, tôi bị văng ra khỏi giấc mơ của cô ấy.

Sau đó, tôi lại tiếp tục ra vào mộng cảnh thêm vài bận nữa, và đương nhiên là lỗi chơi đàn vẫn tiếp diễn.

Khép lại buổi Xâm Mộng hôm nay, tôi chỉ quất “cặp đào” của cô ấy vài nhát nhẹ nhàng cho có lệ.

Sợ cô nàng tỉnh lại nên tôi cũng chẳng dám xài kỹ năng Khéo tay.

Trong cơn hưng phấn không thể kiểm soát, tôi đã ôm rịt lấy Công nữ và miệt mài Xâm Mộng suốt một khoảng thời gian dài hơn dự tính.

Đồng thời, tôi cũng nhận ra một điểm yếu chí mạng của Xâm Mộng.

‘Á... Buồn ngủ quá. Cứ đà này tôi cũng lăn ra ngủ luôn mất. Phải mau rời khỏi đây thôi.’

Có lẽ Công nữ đã có một giấc ngủ ngon, còn tôi thì do chui rúc vào giấc mơ của người khác nên chẳng cảm thấy mình được ngủ chút nào.

Từng tự xưng là “cú đêm”, nhưng nhờ chế độ sinh hoạt kỷ luật thép ở Shutra mà tôi đã chuyển sang làm “chim sớm” rồi.

Vấn đề là Công nữ ôm tôi cứng ngắc, nhất quyết không chịu buông tay.

Rồi cô lại thì thầm trong cơn mộng mị.

“...Đánh em đau thêm chút nữa đi ạ.”

“Lạy chúa...”

Khuôn mặt thanh thuần thánh thiện kia lại thốt ra cái câu chẳng khác nào của một bệnh nhân ái nam ái nữ thích bạo dâm.

Đã thế, lực ôm của Công nữ còn mạnh không tưởng.

Nếu Công nữ thật sự cố tình ôm tôi không buông, chắc chắn tôi sẽ chẳng thể nào thoát nổi.

‘Hộc... Sắp điên rồi, buông ra coi. Chết tiệt. Chào cờ mẹ nó rồi!!’

[Rốt cuộc anh đã làm gì trong giấc mơ của cô ấy thế?]

‘Trên đường đi tôi sẽ kể... Dù cô sẽ chả tin đâu...’

Phải vất vả lắm tôi mới vùng ra được khỏi vòng tay Công nữ và lẻn ra ngoài.

Khóa cửa cẩn thận, tôi lại quăng chìa khóa vào phòng thằng nhóc.

“Khò...”

“Cái thằng nhãi ranh, hồi nãy còn sồn sồn lên, giờ ngủ như lợn chết...”

Người ta thì vật lộn với Công nữ đến bơ phờ, còn thằng này thì đánh một giấc say sưa.

...À, tất nhiên kèo của tôi vẫn thơm hơn nhiều.

Liếc xéo thằng nhóc đang ngáy o o dưới sàn nhà bằng vẻ mỉa mai, tôi bực dọc bỏ ra ngoài.

Trên đường quay về phòng khách, những tia nắng bình minh đầu tiên đã len lỏi qua các đỉnh núi.

Tôi tường thuật lại mọi chuyện xảy ra trong giấc mơ cho Armonia nghe.

[...Anh định bảo tôi tin mớ hỗn độn đó sao?]

‘Tôi biết ngay mà...’

Chuyện này ai mà tin cho nổi...

Nếu là người khác thì chẳng nói làm gì, đằng này lại là Công nữ thích bị ăn đòn...

[...Trong bảng đạc tính cũng không ghi nhận bất kỳ xu hướng tình dục nào liên quan.]

‘Vậy nó là cái gì?’

[Tuy nhiên lại có đặc tính này.]

-[Khát Khao Dựa Dẫm], [Thượng Mệnh Hạ Phục], [Nỗi Sợ Hư Vô]-

Xét theo hoàn cảnh thì cũng có vẻ hợp lý, nhưng chưa thể khẳng định chắc chắn.

‘...Tôi cứ tưởng chỉ cần nhìn vào đặc tính là có thể đọc thấu tâm can con người, nhưng có vẻ Công nữ lại là một trường hợp ngoại lệ.’

[Đặc tính cho chúng ta biết mọi thứ. Nhưng chúng ta không thể nào tổng hợp và giải mã toàn bộ đặc tính được. Anh cứ từ từ Xâm Mộng để thu thập thêm thông tin xem sao.]

Ngay cả Armonia cũng không thể xác minh tất cả các loại đặc tính.

Ngày mai thử vào mơ thêm một chuyến nữa để xem có vớt vát được thêm thông tin gì không.

..

..

“Ngài dùng bữa chứ?”

“...Hử?”

Đập vào đôi mắt lờ đờ của tôi là hình bóng Công nữ đang nhìn xuống.

Mái tóc màu hồng xõa tung như thác đổ nổi bật trên bộ trang phục hầu gái thẳng tắp, sạch sẽ.

Cô ấy đang nhìn tôi bằng một ánh mắt vô cảm.

Theo ký ức của tôi thì đây là lần đầu tiên tôi vừa mở mắt đã được nhìn cô ấy ở cự ly gần thế này.

“Ờ..., bây giờ...”

“Là giờ ăn trưa rồi ạ.”

“...Ủa? Viola đâu rồi?”

Vừa hỏi tôi vừa quờ quạng tìm kiếm quanh giường.

Bóng dáng cô gái là tình đầu của tôi ở thế giới thực đã bốc hơi khỏi giường.

“Hồi nãy cô ấy bảo chán quá nên đi tìm người khác chơi rồi.”

“Vậy là ẻm chạy ra ngoài tìm rồi...”

Truyện tranh có hay đến mấy thì bạn bè bằng xương bằng thịt vẫn hơn hẳn.

Hình như chỉ cần ở cạnh Beatrice là Viola đã thấy vui vẻ lắm rồi.

Công nữ vẫn nhìn tôi chằm chằm, cất giọng hỏi lại.

Nhan sắc đẹp tựa nữ thần giáng thế.

“Thế nào, ngài dùng bữa chứ?”

“Ừ, hôm nay cũng mang hai phần lên nhé.”

“...Vâng, tôi hiểu rồi.”

Công nữ lặng lẽ rời khỏi phòng khách, ngay cả tiếng gót giày cũng cẩn thận thu nhỏ lại.

Tôi ngả ngớn nằm vật ra, bắt sóng với Armonia.

“Haizz... Chắc trong thời gian ở đây tôi cứ xài Xâm Mộng cho đã, sau này hẵng tính toán cẩn thận.”

[Nhưng nhờ anh Suho ngủ say mà tôi phát hiện ra Công nữ có vẻ khá để tâm đến anh đấy.]

Sự háo hức dâng trào, tôi hỏi Armonia với giọng hào hứng.

“Ồ? Thật á? Cô ấy làm gì?”

[Lúc có cô Viola ở đây, cô ấy chỉ đứng ngoài cửa, nhưng khi cô Viola rời đi, cô ấy cứ thập thò quanh quẩn chỗ anh nằm mãi.]

“Tác dụng của Pheromone à?”

[Có vẻ không giống lắm. Vốn dĩ Công nữ vẫn chưa xuất hiện triệu chứng nghiện Pheromone.]

“Tiếc thật đấy.”

Ngẫm lại, Luna cũng phải mất một khoảng thời gian dài mới ngấm Pheromone.

Dù ngày nào cũng ngồi kè kè cạnh tôi.

Chắc Công nữ cũng phải đợi đến lúc tôi sắp rời đi thì mới bắt đầu ngấm đòn.

Một lát sau, Công nữ đẩy xe thức ăn bước vào.

Cô ấy chậm rãi đẩy chiếc xe về phía bàn ăn.

Đúng là bờ mông nhìn ngắm bao lần vẫn thấy kiệt tác.

Không hề đung đưa lả lơi phàm tục, mà là một chuyển động nhịp nhàng, trang nhã.

Tôi gà gật tiến đến bàn ăn, Công nữ lập tức bày biện các món ăn ra bàn.

Vẫn lại là một phần.

“Cứ dọn hết lên đi.”

“...Nếu lại là vì tôi thì...”

“Ăn đi, đây là mệnh lệnh.”

“Ư... Vâng, tôi hiểu rồi.”

Công nữ khẽ giật mình trước mệnh lệnh cứng rắn của tôi, ngoan ngoãn dọn nốt phần ăn còn lại lên bàn.

‘Ồ! Thái độ có vẻ tiến bộ rồi đấy?’

[Cũng có thể là do dư âm từ giấc mơ, nhưng chắc chắn là anh đã thiết lập vững chắc hình tượng cấp trên trong mắt cô ấy rồi.]

Hôm qua còn cãi nhem nhẻm, nay nghe tôi ra lệnh một cái là răm rắp làm theo luôn.

Cảm giác...

‘Ngẫm lại thì, lúc Đại Công tước nổi giận cũng y xì đúc thế này.’

[Tôi cũng khá hài lòng với điểm này.]

‘Ồ, bắt đầu ưng rồi à?’

Dù Armonia đánh giá rất cao năng lực của Công nữ, nhưng có vẻ vẫn chưa thật sự bằng lòng.

Cô nàng vẫn còn bài xích việc bị một kẻ khác thay thế trong lúc làm nhiệm vụ.

[Cô ấy sẽ nghe lời tôi, với tư cách là cấp trên, hơn là nghe lời một cấp dưới như anh.]

‘....’

Ra thế... Làm CEO sướng thật đấy.

Có vẻ như nếu chiêu mộ thành công Công nữ, quyền chỉ huy sẽ thuộc về tay Armonia.

Mà thôi, rơi vào tay Armonia còn đỡ hơn là rơi vào tay tên sếp khốn nạn này.

Kết thúc bữa ăn trưa kiêm bữa sáng, Công nữ lập tức thoăn thoắt dọn dẹp bát đĩa.

Nhìn cái bộ dạng dè chừng ấy, chắc mẩm là do bóng ma tâm lý từ những chuyện đã xảy ra.

Công nữ thoăn thoắt dọn dẹp đống bát đĩa rối tinh rối mù rồi xách xe đẩy rời đi.

Cứ tưởng cô ấy sẽ lề mề câu giờ vì sợ tôi lại lăn ra ngủ rồi giở trò xằng bậy, nhưng công nhận năng suất làm việc của Công nữ đúng là đáng nể.

“Haizz, quanh quẩn ở đây mãi chán quá. Có trò gì vui không nhỉ?”

“Trong Ma Vương Thành có thư viện ạ. Nhưng bên trong thế nào thì tôi cũng không rành...”

“Đi thôi!”

“Ý ngài là ngay bây giờ ạ?”

“Ừ, chán quá.”

Công nữ dẫn đường đi tới thư viện, còn tôi thì thay quần áo đàng hoàng rồi lẽo đẽo theo sau.

Thư viện cũng chẳng có gì đặc sắc.

Trừ vụ bị chặn lại lúc mới lò dò vào cửa...

“Cút đi! Đây không phải nơi cho con người bén mảng tới.”

Một con rết khổng lồ gớm ghiếc chặn họng bọn tôi không cho vào, Công nữ liền điềm tĩnh giải thích với con quái vật đó.

“T, tôi xin lỗi! Xin ngài tha mạng...”

“Tôi chỉ muốn lượn lờ tham quan bên trong chút thôi mà...”

“Mời ngài cứ tự nhiên tham quan ạ!”

Đã có ý định giết chóc gì đâu mà tự dưng lại được nó rập đầu tạ ơn tha mạng.

Đánh đấm kiểu gì đây.

Nó mà phập cho một phát răng nọc chắc tôi đi bán muối mất?

Hơn nữa chưa kịp độc phát thì chắc cũng chết vì mất máu quá.

Hóa ra con rết khổng lồ đó là thủ thư.

Nó dùng hàng trăm cái chân bò loằng ngoằng quanh các giá sách, tất bật sắp xếp lại mớ sách khổng lồ.

Cơ mà vấn đề là sách ở đây to quá.

Đi guốc trong bụng tôi, Công nữ liền hỏi tên thủ thư về khu vực sách dành cho kích cỡ con người, hắn lập tức khúm núm dẫn đường.

Nơi chúng tôi đến là một góc chất đống những cuốn sách cũ rích, tồi tàn.

“Thành thật xin lỗi ngài. Sách cho con người đọc chỉ có ngần này thôi ạ...”

“Không sao. Ngươi cứ đi làm việc của mình đi.”

Đuổi khéo hắn xong, tôi bắt đầu săm soi đống sách.

[Có vẻ đây là những cuốn sách do loài người ở thế giới này viết, không phải của ma tộc.]

‘Hừm, chắc là chiến lợi phẩm vơ vét được sau chiến tranh nhỉ?’

Nơi này hoàn toàn không được phân loại hay bảo quản nên lộn xộn vô cùng.

Hàng tá tài liệu tuyệt mật của các quốc gia bị vứt lăn lóc trên sàn như những tờ rơi quảng cáo, sách thì cắm lộn xộn, chẳng theo thứ tự nào.

Tôi dặn Công nữ.

“Tôi sẽ lượn quanh đây một vòng. Cô cũng cứ tự nhiên xem đi.”

“...Vâng, tôi hiểu rồi.”

Có vẻ Công nữ cũng khá hứng thú với nơi này, khẽ mỉm cười và bắt đầu dạo quanh các kệ sách.

Đến đây là một quyết định sáng suốt đấy.

Cơ mà tôi lại chả kiếm được quyển nào ưng ý.

‘Nham nhở thật, đi vì rảnh rỗi thôi. Cơ mà chắc chả có truyện tranh đâu nhỉ?’

[...Anh Suho.]

‘Ồ? Có truyện tranh à?’

Trái với kỳ vọng của tôi, Armonia lại lái sang chuyện khác.

[Cuốn sách ở ngay phía trước, là sách liên quan đến Succubus.]

‘...Thế thì đâu phải truyện tranh?’

[Nó sẽ giúp ích cho nhiệm vụ đấy.]

‘Này, đừng có coi thường tôi nhé...’

Chê nhau ra mặt luôn cơ đấy...

Tôi rút cuốn sách trên kệ xuống.

Sự ma sát giữa các cuốn sách khiến bụi bẩn rào rào rơi xuống.

Cuốn sách khá dày, nhưng do được viết trên giấy da cừu nên số trang cũng không nhiều lắm.

Nội dung đại khái là quá trình con người tiến hành điều tra và nghiên cứu về giống loài Succubus.

‘Cứ thó đã, chắc nó cũng cho mượn thôi nhỉ?’

[Có lẽ là được thôi.]

Tôi rảo bước quanh thư viện xem có cuốn nào hay ho nữa không.

Công nữ vẫn đang đứng lặng lẽ say sưa đọc sách.

Cô ấy hoàn toàn không nhận ra sự xuất hiện của tôi.

Những lọn tóc hồng nhạt rủ xuống như dải lụa che khuất trang sách, khiến tôi tò mò không biết cô ấy đang đọc nội dung gì.

Tôi tiến lại gần Công nữ, nói.

“Ra chỗ bàn kia ngồi đọc đi.”

“Hưt!”

Bịch!

Công nữ giật thót mình, vội gập cuốn sách lại và trố mắt nhìn tôi đầy kinh ngạc.

‘Đang coi truyện sẽ à?’

[....]

Tôi chỉ bông đùa một câu vì thấy lạ khi Công nữ lại tập trung đến mức không nhận ra tôi đang lại gần.

Với trình độ của Công nữ, đáng lẽ phải phát hiện ra khí tức của tôi từ xa mới đúng, vậy mà lại tập trung cao độ đến thế cơ à.

Tôi nhắc lại một lần nữa.

“Ra bàn ngồi đọc đi. Đứng đây cản đường người khác.”

“...Vâng, tôi hiểu rồi. Tôi xin lỗi.”

Công nữ nghe mệnh lệnh của tôi liền cun cút làm theo.

Cô ngồi xuống bàn, lén lút liếc tôi một cái rồi lại vùi đầu vào cuốn sách.

Không muốn phá bĩnh, nhưng tôi thực sự rất tò mò không biết cô ấy đang đọc cái quái gì.

Tôi lảng vảng quanh giá sách, rồi lén lút tiếp cận từ phía sau, ốp cho cô một chiêu Rủ Ngủ.

Phịch...

Đang đọc dở cuốn sách, Công nữ gục đầu xuống bàn ngủ ngon lành.

‘Cái chiêu này mà sang thế giới không có kháng ma lực thì bá đạo phải biết?’

[Tuy vậy anh vẫn phải cẩn trọng. Nếu đối phương có dù chỉ một chút kháng ma lực mà anh không thi triển ma pháp trận thì sẽ vô cùng nguy hiểm.]

Đúng như lời Armonia nói, nếu không có kháng ma lực thì đúng là bá, nhưng nhỡ có thì phản phệ cũng đáng gờm đấy.

Tôi lén lút bước lại gần Công nữ và rút cuốn sách ra.

Nội dung của cuốn sách là những ghi chép về vị Vua của Peron.

Công nữ ngoảnh mặt sang một bên say ngủ, nhưng những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!