Chương 23 - Học viện ma pháp Shutra (1-7)
Hôm nay tôi cũng lại ra sân thượng như mọi khi.
Đã một tuần tôi làm cái việc kiểm tra xem Luna có ở đó không rồi rời đi.
Nhưng hôm nay lại không thấy Luna, người lẽ ra phải ở đó.
[Suho, không thấy Luna Stadtfeld đâu cả.]
‘A… Không lẽ bỏ cuộc sớm thế?’
Không ngờ là cô ta lại bỏ cuộc nhanh đến vậy.
Cứ tưởng ít nhất cũng phải kiên trì được một tháng chứ….
‘Thiếu kiên nhẫn, thiếu kiên nhẫn quá…. Bọn trẻ bây giờ chán thật….’
[….]
Thời của bố mày á, hả? Muốn mua game là phải thức trắng đêm đợi 2 tuần liền nhé!
Hồi xưa ấy à.
‘Mà thôi, đành chịu chứ sao. Tiện thể đến đây rồi thì ngắm cảnh chút rồi về. A….’
[…Cô ta đang nhìn về phía này.]
Từ xa, Luna đang yểu điệu bước tới.
Cô ta đã nhìn thấy tôi rồi nên tôi cũng chẳng buồn bỏ chạy nữa.
Cô ta đến trước mặt tôi và chào.
“Xin chào.”
“…Chào.”
Nói xong, cô ta tự nhiên đi lướt qua tôi rồi đến chỗ đứng quen thuộc trên sân thượng và bắt đầu ngắm hoàng hôn.
‘May thật. Chắc còn đến thêm một thời gian nữa.’
[Anh không vào sao?]
‘Hừm… Cứ để xem sao đã.’
Tôi để mặc Luna ở sân thượng và đi bộ về ký túc xá.
..
..
Vừa về đến ký túc xá, tôi mở ngay bảng trạng thái.
-[Hỏa thuộc tính LV 0], [Thủy thuộc tính LV 0], [Phong thuộc tính LV 0], [Thổ thuộc tính LV 0], [Lôi thuộc tính LV 0]-
Tôi đắn đo nhìn 5 thuộc tính.
Giờ phải học thuộc tính thôi.
Đến đây được một tuần, được cấp 2 vạn Enel.
Vừa đủ số Enel để mở khóa thuộc tính chính và thuộc tính phụ.
“Hừm… Nên bắt đầu bằng cái nào đây?”
[Cá nhân tôi nghĩ Phong thuộc tính chắc sẽ ổn.]
“Kể ra thì, nghe bảo đỡ tốn ma lực hơn nhỉ?”
[Vâng, dù sao mục tiêu cuối cùng của anh Suho không phải là ma pháp, nên chọn cái nào ít tốn ma lực có vẻ lợi hơn.]
“Được. Armonia, mở khóa Phong thuộc tính cho tôi đi. Tiện thể nâng lên cấp 5 luôn.”
[Vâng, đã rõ.]
Phong thuộc tính đã lên cấp 5.
Tôi thử nghĩ đến vòng tròn ma pháp trận của Phong thuộc tính.
Trong nháy mắt, một vòng tròn màu xanh lam dao động xuất hiện trước mặt.
“Ô hô, khác bọt hẳn so với mấy đứa hệ Phong khác nhỉ?”
[Nhờ kỹ năng Ma pháp trận thi triển mà tôi cảm nhận được ma pháp trận cực kỳ ổn định.]
Phong thuộc tính nổi tiếng là khó tạo ma pháp trận, nhưng kỹ năng Thi triển Ma pháp trận đã bù đắp cho điều đó.
Tạm thời học Phong thuộc tính là một lựa chọn sáng suốt.
Tuy nhiên điều đáng tiếc là dù tạo ra dễ dàng nhờ kỹ năng, nhưng do cấp độ thuộc tính thấp nên việc duy trì không dễ chút nào.
Sau khi tạo xong mà không tập trung duy trì, ma pháp trận rung lắc dữ dội rồi tan biến vào hư không.
“Tạm thời cứ học Phong thuộc tính đã, cái còn lại tính sau.”
[Đã rõ.]
“Tiếp theo là….”
-[Kỹ năng tình dục LV 2], [Miệng LV 3], [Giao cảm LV 1], [Pheromone LV 1], [Khéo tay LV 555]-
Đại công trình kỹ năng tình dục đây.
Cái [Khéo tay] kia mỗi lần nhìn là lại thấy ngứa mắt….
Nếu tôi là thằng bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế chắc tức chết mất….
Tôi cố gắng dời mắt khỏi [Khéo tay] và nhìn hai kỹ năng ở hàng đầu.
-[Kỹ năng tình dục LV 2], [Miệng LV 3]-
“…Làm như điên với Viola mà chỉ lên được thế này thôi á?”
Từ lúc ở Krell cho đến lên tàu vũ trụ làm bao nhiêu nháy, mà chỉ lẹt đẹt 2, 3.
[Kỹ năng không phải cứ làm là lên đâu. Phải đạt được thành tựu gì đó cơ.]
“Ra là thế. Tạm thời cái nào cũng phải nâng lên đã.”
Luna không phải là đối tượng dễ xơi như Viola.
Dù có nắm thóp bắt cô ta khuất phục thì cũng phải có con bài hữu dụng.
[Khéo tay] chắc chắn là thứ khủng khiếp rồi.
Nhưng nếu chỉ dùng mỗi tay làm cho lên bờ xuống ruộng, thì cái khoái cảm đó sau này khi tỉnh táo lại có thể càng kích động sự ghê tởm hơn.
Làm thế khác nào tất tay ở sòng bạc.
Tôi không chỉ muốn cơ thể của Luna.
Tôi muốn cả cơ thể và tâm trí của cô ta.
“Giao cảm với Pheromone có vẻ không phải thứ nỗ lực là lên được nhỉ?”
[Chắc là có cách để tăng, nhưng ở vị trí của anh Suho thì tôi nghĩ dùng Enel sẽ hiệu quả hơn.]
“Trước mắt cứ nâng cả hai lên 5 đi.”
[Đã rõ.]
Quả nhiên chẳng có chuyện gì xảy ra.
Hơn nữa, khác với Phong thuộc tính vừa học lúc nãy, cũng chẳng có cách nào để kiểm chứng xem nó thay đổi thế nào.
Mới cấp 5 thì chắc cũng khó mong chờ hiệu quả gì….
Tôi nằm phịch xuống giường và trùm chăn.
“Thôi kệ, dù sao cũng kiểu như passive nên hiệu quả chắc cũng yếu. Ngủ thôi nào.”
[Chúc anh ngủ ngon.]
Đêm hôm đó, tôi mơ thấy Viola xuất hiện và cứ lặp đi lặp lại câu ‘Anh Suho, làm đi!’.
..
..
Ngày hôm sau, khi buổi học Học thuyết Thuộc tính Cơ bản kết thúc và tôi chuẩn bị ra khỏi giảng đường, Sonya bắt chuyện với tôi.
“Trò Suho, có rảnh không?”
“À, vâng. Có chuyện gì không ạ?”
“Nói chuyện một chút được không?”
Sonya dẫn tôi ra một góc giảng đường.
Luna ngồi cạnh liếc nhìn tôi một cái rồi đi ra ngoài.
Xác nhận không còn ai trong giảng đường, Sonya mới mở lời.
“Hôm qua thực sự xin lỗi em.”
“A… Em thật sự không sao mà….”
Được nói chuyện riêng thế này thì cũng tốt nhưng mà hơi phiền.
‘Không lẽ vẫn còn day dứt vụ hôm qua sao….’
[Có lẽ dáng vẻ của anh Suho hôm qua trông như bị tổn thương ghê gớm lắm.]
‘Thấy có lỗi thế thì cho sờ ngực cái đi.’
[….]
Không đùa đâu, muốn sờ ngực thật đấy.
Đến đây cũng hơn một tuần rồi, cũng tích tụ kha khá rồi.
Việc đêm qua Viola xuất hiện trong mơ chắc cũng có liên quan đến chuyện đó.
Nếu tôi có cơ hội làm với Sonya thì chắc cái suy nghĩ phiền phức này sẽ bay biến ngay.
‘…Armonia.’
[Vâng.]
‘Tôi muốn làm….’
[…Miễn là không ảnh hưởng đến nhiệm vụ, anh có thể tự do hành động.]
‘Yeah!’
Tuy không phải làm được ngay bây giờ, nhưng ý chí trong tôi bắt đầu sục sôi.
Thấy tôi đột nhiên nở nụ cười tươi rói, Sonya nghiêng đầu cười theo.
“Hửm? Tự dưng nghĩ ra chuyện gì vui sao?”
“À, không có gì đâu ạ….”
“?”
“Được nói chuyện riêng với giáo sư thế này, em vui ấy mà.”
“Ôi trời.”
Sonya cười rồi huých nhẹ vào khuỷu tay tôi.
“Trêu chọc bà cô già này là không được đâu nhé.”
“Ơ? Cô kết hôn rồi ạ?”
“Tất nhiên rồi. Tôi bao nhiêu tuổi rồi chứ…. Chẳng lẽ tôi trông xấu đến mức không kết hôn được sao?”
“Không ạ, em cứ tưởng cô chưa đến tuổi kết hôn chứ.”
“Ôi trời, cảm ơn em….”
Không ngờ người phụ nữ có ngoại hình chỉ tầm 20 tuổi này lại đã kết hôn.
Tất nhiên, với thế giới quan ở đây thì có lẽ không khí kết hôn sớm hơn một chút.
Nhưng đột nhiên Sonya ghé mặt lại gần tôi và khịt mũi ngửi ngửi một cách dễ thương.
“?”
“Trò Suho, em có dùng nước hoa không?”
“Không ạ, em không dùng mấy thứ đó.”
“A… Lạ nhỉ. Có mùi thơm lắm….”
Hiệu quả của Pheromone đã xuất hiện.
‘Vãi! Có tác dụng kìa?’
[Tuy vi mô nhưng có vẻ như càng ở gần thì hiệu quả càng rõ rệt.]
‘Ồ hồ, vậy mấu chốt là phải liên tục ở cùng nhau.’
Tuy nhiên hôm nay khi nhìn những nữ sinh khác trong lớp thì không thấy điểm gì khác biệt đặc biệt.
Có vẻ như hiệu quả chỉ xuất hiện ở cự ly cực gần.
Bọn họ thì chẳng muốn lại gần tôi chút nào.
Vậy Luna có bị ảnh hưởng không nhỉ?
Mà thôi, giờ cái đó không quan trọng.
Sonya bỗng như nhớ ra điều gì đó và nói.
“A, đúng rồi! Tôi gọi em lại mà nói cái gì thế này…. Xin lỗi nhé. Chuyện là….”
Sonya mời tôi tham gia câu lạc bộ.
Cô ấy giới thiệu đó là Hội Nghiên cứu Ma pháp Lôi.
Cô ấy giải thích rằng đó là một câu lạc bộ quy mô nhỏ và hiện tại gần như không có thành viên.
Biết là hơi mặt dày nhưng muốn nhờ tôi….
Tôi thầm than vãn trong lòng.
‘A, cái kia khó khăn lắm mới né được….’
Cái kia là vụ gia nhập câu lạc bộ nghiên cứu ma pháp trận.
Vụ gia nhập câu lạc bộ nghiên cứu ma pháp trận đã đổ bể vì tôi.
Tên Louis cứ liên tục rủ rê trước mặt mọi người nhưng tôi liên tục từ chối.
Kết quả là Louis cũng bảo không tham gia nữa, khiến những đứa khác cũng dễ dàng bỏ cuộc theo.
Không hiểu sao cứ muốn lôi kéo tôi vào làm gì.
[Trước hết cứ nghe chi tiết xem sao đã.]
‘Ok….’
Nghe lời khuyên của Armonia, tôi lắng nghe lý do cô mời tôi.
“Hôm qua thấy em bảo tôn kính ngài Maximilian Winter. Đây là câu lạc bộ do ngài ấy thành lập khi còn tại chức ở trường, em có muốn tham gia không?”
“Cái đó… cũng được ạ, nhưng em hay ngại người lạ.”
“Không sao đâu! Đây là câu lạc bộ do tôi phụ trách mà. Tôi sẽ giúp em kết bạn với các bạn khác.”
Phiền… phiền vãi chưởng… nhưng mà….
‘Muốn làm thì phải vào thôi. Chà….’
[Tuy không liên quan đến nhiệm vụ, nhưng nếu là câu lạc bộ nhỏ thì vào đó để kiểm tra hiệu quả của các kỹ năng vừa nâng cấp cũng tốt.]
‘Duyệt!’
Tưởng tượng cảnh chỉ có hai người trong mật thất, ý chí của tôi lại trỗi dậy.
Tôi trả lời Sonya.
“Em hiểu rồi ạ. Em sẽ tham gia.”
..
..
Nơi Sonya dẫn tôi đến là một phòng sinh hoạt rộng khoảng 10 pyeong (33m2).
Và ở đó có….
“Xin chào.”
“....”
“Xin… chào.”
Có Luna đang chào tôi và Louis đang nhìn tôi với vẻ không hài lòng.
‘…Tại sao hai người này lại ở đây.’
[….]
Louis và Luna đang ngồi trên ghế nhìn tôi.
“Đây là thành viên mới. A! Cùng lớp chắc các em biết rõ nhau nhỉ.”
“Haha… Vâng.”
Nghĩ lại thì có vẻ hôm qua Luna về muộn cũng là do chuyện này.
‘Hóa ra hôm qua về muộn chút là do vụ này.’
[Nhưng tôi thắc mắc tại sao chỉ có hai người đó.]
‘Chà, biết đâu tên ất ơ kia muốn ở riêng với nhau nên mới thế.’
Sonya chính thức giới thiệu về câu lạc bộ.
“Đây là Hội Nghiên cứu Ma pháp Lôi và mục đích hoạt động là….”
Nói đơn giản thì là câu lạc bộ nghiên cứu và bổ sung cho các ma pháp Hệ Lôi đã được tạo ra từ trước đến nay.
Vì ma pháp Hệ Lôi ít được biết đến nên mục đích là để tập hợp các học viên lại cùng nghiên cứu.
Nghe nói các anh chị năm 2, 3 năm ngoái vì lịch trình bận rộn nên không thể tham gia.
“Việc tham gia ở đây lúc nào cũng là tự nguyện. Các em cứ thoải mái đến hoạt động là được.”
Thời gian hoạt động câu lạc bộ chỉ khoảng một tiếng sau giờ học các ngày trong tuần, cuối tuần không hoạt động.
Trong phòng sinh hoạt bố trí một chiếc bàn hình chữ nhật đủ cho 6 người ngồi.
Luna và Louis ngồi cạnh nhau, tôi và Sonya ngồi cạnh nhau.
“....”
“....”
Tôi ngồi đối diện với Luna.
Cô ta không nói gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm.
“Tạm thời đã tập hợp đông đủ thế này rồi thì chúng ta thử vẽ ma pháp trận Hệ Lôi đã làm hôm qua nhé?”
Sonya lấy ra một cái que và vẽ một ma pháp trận nhỏ lên bàn.
Kích thước chỉ bằng lòng bàn tay.
Ma pháp trận màu vàng đang phóng ra dòng điện trông đầy đe dọa.
“Đây là ma pháp trận chỉ mới triển khai thuộc tính và đầu ra thôi, các em thử vẽ xem.”
“““Vâng.”””
Ngay khi Sonya vừa dứt lời, tôi dùng ngón tay hoàn thành ma pháp trận trong nháy mắt.
“Woa! Sao có thể vẽ đẹp thế này được chứ? Tuyệt quá! Nhưng mà…”
Sonya khen ngợi hình dáng ma pháp trận của tôi, nhưng lại lộ vẻ tiếc nuối.
Ma pháp trận tôi vẽ là một ma pháp trận trắng toát.
Hơn nữa, khác với ma pháp trận màu vàng của Luna, Louis và Sonya, cái ma pháp trận màu trắng của tôi trông chẳng có vẻ gì nguy hiểm cả.
“Rõ ràng là đã vẽ đúng quy chuẩn, nhưng lại ra màu trắng thế này nghĩa là….”
“Haha, xem ra cậu bạn Seong Suho không có tài năng về Hệ Lôi rồi.”
Louis cười nhạo và bắt đầu giải thích những điều tôi chẳng muốn biết.
Không phải hình vẽ, mà khi vẽ ma pháp trận chính thức mà lại ra màu trắng thế kia thì nghĩa là không có lấy 1 chút tài năng nào về thuộc tính đó cả.
‘Cảm ơn vì đã thuyết minh nhé….’
[Thấy hắn vẫn còn giữ thái độ thù địch thế kia, có vẻ sẽ khó đối phó đấy.]
Thấy có cớ để chọc ngoáy, hắn sướng rơn bắt đầu xỉa xói tôi.
Nhưng cái mồm của tên ất ơ này không có dấu hiệu dừng lại.
“Cậu bạn Suho, tiếc thật đấy. Không có tài năng là chuyện đành chịu thôi mà~”
Tôi dám cá cược toàn bộ Enel của mình rằng trong đặc tính của thằng này có cái [Cà khịa].
Tôi cúi đầu nói qua thần giao cách cảm.
‘Phù…. Armonia.’
[Vâng.]
‘Mở khóa Hệ Lôi cấp 5 cho tôi.’
[…Đã rõ.]
Hai cô gái đang dồn sự chú ý vào tên Louis đang cà khịa.
“Chà, nếu cậu nỗ lực ở mảng khác thì chắc cũng giữ được cái hạng bét đấy.”
“Louis… Dừng lại đi.”
“Luna, mấy cái này phải cho đối mặt với hiện thực sớm thì mới….”
Xẹt xẹt!
Trong lúc Louis đang nói, đột nhiên một tia lửa điện phóng thẳng vào trán hắn.
“Áaaa!?”
Một vết bỏng nhỏ xuất hiện trên trán Louis, khói bốc lên nghi ngút.
“Hự, cái, cái gì vậy?!”
“Cái gì…”
“Ôi trời!”
Ba người họ với vẻ mặt kinh ngạc nhìn về hướng tia điện phóng ra.
Trước mặt tôi là một ma pháp trận màu vàng kim nhỏ nhưng đầy đe dọa đang phát ra những tia lửa điện xung quanh.
Tôi cười nhếch mép với Louis.
“Cảm ơn cậu đã lo lắng, Louis. Nhờ cậu mà tôi thấy mình có tài năng rồi đấy.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
