Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2895

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Học viện Anh Hùng - 1 - Chương 86 - Học viện Anh Hùng (1-5)

Chương 86 - Học viện Anh Hùng (1-5)

‘Á đù, mệt vãi lúa!!’

[Sắp tới nơi rồi.]

Tôi đang tung bụi mù mịt, cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng lên núi.

Hiện tại, nơi này là ngọn núi nằm phía sau Học viện Anh Hùng, thuộc quyền sở hữu của trường.

Và ngọn núi này cũng là địa điểm được ưa chuộng cho các học viên luyện tập.

May mắn là đường mòn trên núi đã được nện đất bằng phẳng nên không lo bị vấp ngã hay chấn thương.

Vấn đề là thể lực của tôi kìa….

‘Ư… tìm thấy rồi….’

[Có vẻ như họ vừa mới tiêu diệt xong quái thú.]

‘…Cho tôi nghỉ chút đi.’

Lúc này, ngọn núi đang được dùng làm bãi huấn luyện cho Lớp 5 Khoa Khí.

Lý do tôi phải co giò chạy thục mạng đến đây là để đánh giá thành tích….

Lẽ ra, đồng hồ thông minh phát cho từng học viên sẽ ghi lại mọi tình huống và truyền dữ liệu về, sau đó tôi chỉ việc đánh giá tổng quát một lượt.

Nhưng vì vụ quái nhân đột nhập dạo trước mà máy chủ sập ngóm, báo hại giáo quan là tôi đây phải chạy lóc cóc theo sau để chép tay đánh giá.

Tôi cố gắng điều hòa nhịp thở và kiểm tra toàn bộ số quái thú đang nằm la liệt.

À không, không phải tôi, mà là Armonia làm giúp tôi.

[Hiện tại, những quái thú nằm trong tầm nhìn của anh có vẻ như đều đã chết hết rồi.]

‘…Thanh kìu.’

Tôi liếc nhìn qua loa rồi ghi tay đánh giá vào tệp hồ sơ mang theo.

Trong lúc tôi đang thở hồng hộc cắm cúi viết, một học viên tiến lại gần.

Là Song Ahra.

“Thầy…. Thầy không sao chứ ạ?”

“À, tôi không sao.”

Tuy hoàn cảnh hơi bẽ mặt, nhưng tôi vẫn phản ứng cực kỳ điềm tĩnh.

Dù sao thì với cặp giò tôi đang sở hữu, việc đuổi kịp thể lực của đám quái vật này là chuyện không tưởng.

‘Mẹ nó, sau này đến Shutra nhất định phải học bằng được ma pháp di chuyển….’

[Để hoạt động ở đây, tôi nghĩ đó là kỹ năng bắt buộc phải học.]

Cái Khéo tay bá đạo mà tôi có cũng chẳng giúp ích được tích sự gì trong tình huống này.

Các học viên khác nhìn tôi với ánh mắt kỳ quặc, nhưng Song Ahra thì lại nhìn tôi bằng ánh mắt thực sự lo lắng.

“Thầy ơi, thầy đổ nhiều mồ hôi quá.”

Vừa nói, em ấy vừa dùng tay áo đồng phục lau mồ hôi trên trán cho tôi.

Tôi giật mình ngửa đầu ra sau rồi nói.

“À, tôi ổn mà. Em ra nghỉ đi. Nghỉ 10 phút rồi chúng ta phải di chuyển đến khu vực tiếp theo đấy, tranh thủ nghỉ ngơi đi.”

“Xì, em chẳng thấy mệt chút nào cả.”

Nhìn em ấy cười tươi rói rồi nhảy chân sáo rời đi, tôi thầm nghĩ.

Sướng thật đấy…. Mình thì sắp chết đến nơi rồi.

..

..

Buổi thực chiến trên núi kết thúc, và tôi bị Cho Seohyun sạc cho một trận ra trò.

“Trời đất, có mỗi việc bám theo thôi mà cũng không xong thì anh làm được cái gì?”

“Tôi xin lỗi.”

Trước mắt tôi cứ xin lỗi một câu nhưng không hạ mình quá mức.

Dù sao thì sai rành rành ra đấy.

‘Mẹ kiếp, thế nào tôi cũng phải đi học mấy thứ kiểu như khinh công mới được….’

[Mong rằng thế giới như vậy sẽ sớm xuất hiện.]

Cho Seohyun chửi xối xả một hồi, rồi thở dài thườn thượt, lầm bầm khe khẽ.

“Bởi vậy nên bọn lót đường mới….”

“….”

Hôm nay tôi đã nghe cái từ “lót đường” đó không biết bao nhiêu lần rồi.

Ban đầu tôi chẳng hiểu nó là cái thá gì, nhưng Armonia đã tra cứu thông tin nên tôi mới biết.

(Nghe nói họ thường gọi những kẻ có thứ hạng Anh Hùng dưới 10000 bằng cái tên đó.)

Anh Hùng tất nhiên cũng có xếp hạng.

Và giới hạn cuối cùng của bảng xếp hạng được ấn định là con số 10000.

Vượt quá con số đó thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Cô ấy cũng giải thích thêm rằng hồ sơ của tôi không hiển thị thứ hạng, nguyên nhân là do đã rớt khỏi top 10000 nên mới không được ghi vào.

Những kẻ như vậy thậm chí không được dùng danh xưng “Anh Hùng”, mà bản thân họ cũng ngại dùng.

Tồn tại ngoài rìa bảng xếp hạng thì có cái gì đáng tự hào mà xưng danh Anh Hùng cơ chứ….

Thế là tôi kết thúc lớp Khoa Khí buổi sáng trong tiếng chê bai “đồ lót đường” cho đến tận phút cuối cùng.

..

..

Trên đường đi đến nhà ăn, tôi cố gắng vắt óc suy nghĩ để tìm ra phương án đối phó.

Và câu trả lời đã xuất hiện!

‘A! Vừa nãy có nhắc đến khinh công đúng không! Dùng Enel để học cái đó đi!’

[…Tôi xin lỗi. Điều đó là không thể.]

‘Hả?! Sao lại không?’

[Để học một kỹ năng, anh phải đối mặt trực tiếp với người sở hữu kỹ năng đó.]

Cô ấy giải thích rằng sở dĩ tôi học được các kỹ năng hiện tại là vì đã tiếp xúc trực tiếp với họ.

Luna và Sonya ở Shutra. Beatrice ở Ma Vương Thành.

Nghĩa là, muốn học được thứ gì đó, ít nhất tôi phải gặp kẻ có năng lực đó một lần.

[Xin lỗi vì đã thông báo cho anh quá trễ.]

‘Không sao, thế thì sau này đến Shutra học ma pháp di chuyển vậy….’

Luna… Anh nhớ em quá….

Đám học viên ở đây không dùng khinh công hay mấy thứ đại loại thế.

Bọn họ là những cá thể được chống lưng bởi nền tảng thể lực thuần túy bá đạo.

‘Cho đến khi tìm được cách nào đó thì đành phải chạy bục mặt thôi. Hử?’

Rốt cuộc, tôi đến nhà ăn với hai bàn tay trắng chưa tìm ra cách giải quyết, thì một người lọt vào tầm mắt tôi.

Là Seong Suah.

Cô ấy vừa mới ngồi xuống bàn ăn một mình.

‘Đắn đo vãi chưởng. Nên ngồi cùng hay giữ khoảng cách đây….’

[Cứ ngồi chung luôn không được sao?]

‘Trễ mất rồi….’

Nỗi băn khoăn ấy chỉ kéo dài trong chốc lát, bởi xung quanh cô ấy đã nhanh chóng có người bu lại.

Không phân biệt nam nữ, nhưng tỷ lệ nam giới áp đảo hoàn toàn.

‘Uầy, Seong Suah cũng nổi tiếng phết nhỉ?’

[Cô ấy thường xuyên xuất hiện trên các phương tiện truyền thông với biệt danh Tinh Linh Sư Tứ Sắc.]

Nghe nói biệt danh đó bắt nguồn từ việc cô ấy có thể điều khiển toàn bộ ma pháp của cả bốn nguyên tố.

Vừa có tài, tính tình lại tốt, bảo sao không nổi tiếng.

Seong Suah là mục tiêu, càng bám sát cô ấy thường xuyên thì càng có lợi.

Nhưng đối phương lại là một người phụ nữ từ trước đến nay đã quen với việc được bao quanh bởi vô số người.

Mới hôm qua vừa thể hiện lòng tốt một lần, nếu giờ cứ bám riết lấy thì khéo lại phản tác dụng.

Xây dựng quan hệ trong giờ học là đủ rồi, chuyện ăn uống cùng nhau cứ để dịp khác vậy.

‘Chà, hôm qua chắc do bận bù đầu nên tôi không để ý. Hôm nay đông nghẹt người luôn.’

[Bầu không khí như hôm qua lẽ ra sẽ dễ tiếp cận hơn, thật đáng tiếc.]

‘Biết sao được. Cứ coi như đây là giờ nghỉ ngơi thôi.’

Tôi tự đi lấy phần ăn rồi ngó nghiêng xung quanh.

Ăn cơm ở cái chốn này thì khỏi lo chuyện bơ vơ ăn một mình.

Đang tìm xem có chỗ nào yên tĩnh không thì tôi bắt gặp một nhân vật gây chú ý.

Lại là Song Ahra.

Nối tiếp món trứng cá hồi ngày hôm qua, hôm nay em ấy đang xơi luôn cả con cá hồi mẹ.

Hai bản thể từng chia cắt nay sẽ bước vào giai đoạn cuối cùng của “Kế hoạch Bổ Toàn Cá Hồi” ngay trong bụng Song Ahra.

Tôi nhìn Song Ahra mà thầm thán phục.

‘Uây, nhìn tướng ăn thế kia mà đi quay mukbang thì hết sảy con bà bảy.’

Mới nhìn cái nhan sắc kia thôi thì khéo bọn đàn ông chưa cần biết nội dung là gì đã bấm vào xem nườm nượp nhờ cái ảnh thumbnail rồi….

Thêm cả mấy chị em phụ nữ tò mò ấn vào xem rồi cũng lọt hố u mê luôn cho mà xem.

Nhưng lạ một nỗi là xung quanh em ấy chẳng có lấy một bóng người.

‘Gì đây? Nhỏ đó cũng ăn một mình à?’

Nhìn tính cách thì đâu giống kiểu người bị cô lập nhỉ.

[Nhìn dấu vết xung quanh thì có vẻ như những người ngồi cùng đã ăn xong và rời đi trước rồi.]

‘Vãi nồi, có đầy đứa ăn nhanh hơn cả em ấy cơ á?’

Song Ahra, loại khỏi danh sách mukbang.

Tiếc thật, tốc độ đó thì còn khướt mới làm nổi.

Tôi gạt phắt suy nghĩ về em ấy, ra góc bàn ngồi ăn một mình rồi lững thững đi về phía Lớp 7 Khoa Ma.

..

..

Tại sân huấn luyện ma pháp, tôi đang đứng quan sát đám học viên thi triển những chiêu thức ma pháp đầy hoa mỹ.

Mỗi người thi triển ma pháp với một thuộc tính khác nhau, còn Seong Suah đứng cạnh quan sát và nhiệt tình truyền đạt bí quyết của mình cho họ.

Chỉ có điều mấy cái bí quyết đó hơi bị trừu tượng quá….

Ngồi ru rú ở một góc sân huấn luyện, tôi thong thả dùng thần giao cách cảm.

‘À... nhàn hạ quá... Tôi chỉ muốn phụ trách mỗi Khoa Ma thôi.’

[Thân thể thì nhàn rỗi, nhưng anh không được phép hạ thấp cảnh giác đâu.]

Đúng như Armonia nói, phụ trách Khoa Ma tuy nhàn nhưng vẫn phải vểnh râu lên mà chú ý.

Bởi vì nếu có sự cố xảy ra mà không xử lý kịp thời thì sẽ dẫn đến tai nạn nghiêm trọng.

Lúc đến đây, sở trường của tôi được ghi chú là Hệ Phong.

Seong Suah đã nói rằng nếu học viên gặp chuyện gì thì cô ấy sẽ chịu mọi trách nhiệm, nên đã nhờ tôi lo phần an toàn cho họ.

Phụ trách Khoa Ma không có vấn đề gì to tát cả.

Trình độ của đám học viên khá cao, nhưng với mức đó thì tôi dư sức dùng Thuật Giải Thể nên chẳng có gì đáng lo.

Rắc rối lớn nhất lại nằm ở chỗ khác.

‘Seong Suah, khó nhằn phết đấy….’

[Có vẻ như cô ấy sẽ là trường hợp đau đầu nhất trong số những người phụ nữ anh từng gặp từ trước đến nay.]

Giữa cái sân huấn luyện ma pháp rộng thênh thang này, việc của tôi là giữ khoảng cách nhất định và đảm bảo an toàn.

Còn Seong Suah thì đến gần từng học viên, dùng phương pháp riêng của mình để tận tình chỉ dạy.

Trước mắt thì đây là môi trường rất khó để pheromone phát huy tác dụng.

Mà cũng không thể rủ rê gặp gỡ riêng tư sau giờ học được.

Liệu tôi có mở lời rủ rê uống rượu riêng mà cô ấy chịu đồng ý không?

Chắc chắn ăn uống thì có thể gật đầu cái rụp, nhưng rượu chè thì chưa chắc.

Thậm chí ngay khoảnh khắc tôi mở miệng rủ, hình ảnh của một thằng đàn ông sẽ in hằn trong mắt cô ấy và tôi sẽ bị đóng luôn mục “không thể công lược”.

‘Nếu cô ấy chung tình đến thế, thì dù không cảnh giác với đàn ông xung quanh, nhưng cứ hễ có cảm giác đối phương là nam giới thì cô ấy sẽ bóp chết từ trong trứng nước luôn.’

Khả năng cao là cô ấy sẽ tự động đề phòng để tránh cho trái tim mình bị lung lay.

[Anh định tiếp cận bằng cách nào?]

‘Trước tiên phải vun đắp tình đồng nghiệp với Seong Suah thật nhiều đã.’

Nói một cách đơn giản là dù có mất thời gian vãi lúa đi chăng nữa thì cũng phải trở nên thân thiết một cách thuần khiết.

Tạm thời phải TẮT mẹ cái dã tâm đen tối với Seong Suah đi đã.

Nhưng chỉ thân thiết thôi thì chưa đủ.

‘Và….’

[…?]

‘Giống như Lena, cần phải có một bước ngoặt để cô ấy sụp đổ. Dù là tự nhiên... hay nhân tạo.’

Trong trường hợp của Lena, nhìn rộng ra thì cuộc đời cô ấy rơi xuống đáy vực là do tôi.

Hỏi tôi có thấy tội lỗi không á?

Không hề.

Cô ấy đang sống hạnh phúc trong vòng tay tôi đây này, thế thì có vấn đề gì cơ chứ.

Nhưng điều quan trọng nhất ở đây là quyết định.

Việc của tôi là chế tạo bom hạt nhân và làm cho nó hoạt động được, chứ không phải là người nhấn nút khai hỏa.

Phải làm sao cho thằng nhân vật chính ngu ngốc kia lỡ tay nhấn vào mà chẳng biết cái nút đó là gì.

Giống như cách thằng Anh Hùng khốn nạn kia đã bỏ rơi chiến trường vậy.

Thời hạn 1 năm.

Quả nhiên là nhiệm vụ mang đúng tính chất của một nhiệm vụ dài hạn.

***

“Hôm nay mọi người vất vả rồi.”

Trong ánh hoàng hôn hòa quyện cùng những dải bóng râm trải dài qua ranh giới của Lớp 7 Khoa Ma, Seong Suah đã báo hiệu giờ học kết thúc bằng một lời chào tạm biệt.

Đám học viên đang ngồi la liệt tự do cũng mỉm cười chào lại.

“Hẹn gặp cô ngày mai ạ! Kyaa! Đi ăn thôi!!”

“Đói quá, đói quá!”

Chắc vì lớp chỉ có vỏn vẹn 5 người nên họ vui vẻ cười đùa với nhau rồi kéo ra khỏi phòng học.

Seong Suah xác nhận đám học viên đã ra ngoài hết, bèn mỉm cười quay sang nói với Seong Suho.

“Hôm nay anh vất vả rồi.”

“Ối dào, tôi có làm gì đâu chứ. Cô mới vất vả đấy.”

Chào hỏi Seong Suah xong, Seong Suho khép nép bước ra khỏi lớp.

Đợi anh đi khuất, Seong Suah mới mở điện thoại lên và kiểm tra danh bạ.

-Cho Kanghyun-

“…Anh ấy, hôm nay chắc cũng bận nhỉ?”

Seong Suah không có gia đình.

Cô xuất thân từ cô nhi viện, gia đình đã mất mát trong một sự cố kinh hoàng vào quá khứ.

Tiếng “anh” mà cô gọi chính là ám chỉ Cho Kanghyun.

‘Nhưng mà thử gọi một lần nữa xem… Không được, không được nôn nóng….’

Cô nhớ lại lời nói của Cho Kanghyun từ một thời điểm nào đó mà chính cô cũng chẳng còn nhớ rõ.

(Anh xin lỗi, dạo này anh bận lắm, nếu không có chuyện gì gấp thì anh sẽ chủ động gọi nhé.)

(…Vâng, em xin lỗi.)

(Đâu có, anh mới là người phải xin lỗi. Đằng nào kết hôn xong cũng ngày nào cũng gặp mà. Từ giờ đến lúc đó ráng nhịn đi em.)

(…Vâng.)

Kể từ sau lần đó, Seong Suah không bao giờ chủ động gọi điện cho Cho Kanghyun nữa.

Cô luôn chờ đợi những cuộc gọi từ anh.

Thi thoảng lắm mới có một cuộc gọi đến, và tất cả những gì họ làm là ăn chung một bữa tối vào cuối tuần.

Ngay cả bữa ăn đó cũng nặc mùi hình thức.

Thế nhưng, mỗi lần được gặp anh dù chỉ trong chốc lát, tâm trạng cô lại ngập tràn hạnh phúc.

‘…Chắc là do mình thôi.’

Cô bồi hồi nhớ lại chuyện xưa.

Hồi Seong Suah mới nhập học, Cho Kanghyun đang là học viên năm ba của Khoa Khí.

Với năng lực áp đảo luôn giữ vững vị trí top 1, anh là hình mẫu lý tưởng mà Seong Suah hết lòng tôn kính.

Đến khoảng cuối năm học, cô có cơ hội làm quen với anh, rồi chẳng biết từ lúc nào, họ đã tiến đến mối quan hệ gần gũi là vị hôn phu, vị hôn thê.

Cho Kanghyun của thuở ấy lúc nào cũng ấm áp, ân cần.

Vậy mà chẳng biết từ lúc nào, cảm giác lạnh lẽo từ anh đã thấm dần vào tận xương tủy cô.

Dù có vắt óc suy nghĩ thế nào, Seong Suah cũng không tài nào hiểu nổi lý do.

Cô không hề mảy may đổ lỗi cho Cho Kanghyun, mà tự mặc định rằng nguyên nhân nằm ở chính bản thân mình.

Và rồi Seong Suah tự rút ra cho mình một kết luận duy nhất.

‘…Chắc anh ấy chẳng có lý do gì để thích một người phụ nữ già chát như mình nữa.’

Thực ra năm nay cô mới 26 tuổi, cái độ tuổi mà bông hoa thanh xuân chỉ vừa mới chớm nở.

Ấy thế mà Seong Suah lại bắt đầu ôm ảo tưởng rằng bản thân mình có vấn đề.

Và rồi, cô bắt đầu chú ý đến vẻ bề ngoài của mình hơn.

Chẳng phải vì bản thân cô.

Mọi sự tập trung của cô chỉ đổ dồn vào việc làm sao cho vừa mắt Cho Kanghyun.

Một Seong Suah vốn chẳng màng gì đến hàng hiệu xa xỉ, nay lại bắt đầu chải chuốt, điệu đà vì anh.

Nhưng dù có nỗ lực đến đâu, cô vẫn nhận ra ánh mắt anh chưa từng thực sự đặt lên người mình.

Seong Suah nở nụ cười chua chát, tự trách cứ bản thân.

“…Đừng có suy nghĩ lung tung nữa. Chắc là tại anh ấy bận quá thôi.”

Cô gượng gạo mỉm cười, vừa xách túi lên định bước ra khỏi phòng học thì…

Có người bước vào.

“Hử? Giáo quan Seong Suah vẫn chưa về sao?”

Là Seong Suho.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!