Chương 92 - Học viện Anh Hùng (1-11)
“Haa…”
Seong Suah ngồi đơn độc trong phòng giáo quan vắng lặng, khẽ buông tiếng thở dài.
Lẽ ra giờ này cô phải ghé qua nhà ăn để lót dạ bữa sáng, nhưng hiện tại cô chẳng còn tâm trí nào để ăn uống cả.
Tối qua, để có thể tiếp tục trò chơi, Seong Suah đã đùa giỡn ôm lấy Seong Suho rồi đặt anh nằm xuống giường.
Sau đó, cô cũng quay lưng lại nằm xuống, nhưng trong lúc thao tác trên màn hình điều khiển, cô chợt nhận ra phía sau lưng mình quá đỗi yên ắng.
Lo lắng không biết liệu trò đùa của mình có làm anh phật ý hay không, Seong Suah quay lại, và đập vào mắt cô là hình ảnh cậu bé Seong Suho đang say sưa ngủ, hơi thở đều đặn và êm ái.
“Haa… Không biết giữa chừng anh ấy có bị tỉnh giấc hay gì không nữa?”
Không kìm lòng được, Seong Suah đã dang tay ôm lấy cậu bé Seong Suho đang say giấc nồng.
Cô mồ côi gia đình từ thuở nhỏ và lớn lên trong trại trẻ mồ côi.
Đối với cô, gia đình chính là một ước nguyện khắc khoải cả một đời.
Ngay khi vừa tốt nghiệp, nhận được lời cầu hôn của Cho Kanghyun và biết mình sắp sửa có một mái ấm gia đình, cô đã gục ngã tại chỗ và khóc nức nở.
Thế nhưng, 6 năm.
6 năm đằng đẵng trôi qua, cảm xúc ấy cứ nhạt nhòa dần theo năm tháng.
Seong Suah, người luôn sống trong ảo mộng khao khát có một đứa con, trong phút chốc đã mất đi lý trí, cứ thế ôm chặt lấy Seong Suho mà không hề đánh thức anh dậy.
Dù thừa biết làm vậy là không đúng, nhưng cô vẫn không ngừng xoa đầu, rồi lại nựng má Seong Suho.
Có lẽ vì đang ở trong thế giới ảo nên cảm giác bị bào mòn, Seong Suho thỉnh thoảng chỉ cựa quậy chứ không hề tỉnh giấc.
Cứ mải miết vuốt ve như thế một hồi lâu, cuối cùng Seong Suah cũng ôm chầm lấy anh rồi thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Ngủ một mạch như thế, đến khi tỉnh dậy, cô vẫn cố tình không gọi anh dậy.
Vừa mở mắt ra đã được nhìn thấy hình hài trẻ thơ, trong mắt cô, cậu bé ấy hệt như một thiên thần.
Cuối cùng, cô đã dồn hết tâm trí để đắm mình trong hơi ấm êm dịu ấy cho đến khi anh tỉnh giấc.
“Mình có nên thành thật nói ra không? Không được… Làm sao có thể thừa nhận mình đã làm chuyện mờ ám đó chứ…”
Nếu là hiện thực, chắc chắn Seong Suah sẽ không bao giờ có những hành động như vậy, và nếu lỡ có làm, cô cũng sẽ thành thật thú nhận và chuộc lỗi.
Thế nhưng, sự chệch hướng xảy ra trong một thế giới hoàn toàn tách biệt này đã làm lu mờ đi cảm giác tội lỗi trong cô.
“Sẽ ổn thôi mà… Hơn nữa…”
Cho đến tận hôm qua, Seong Suah vẫn chẳng mảy may hứng thú gì với game cả.
Lúc đó cô chỉ đơn thuần muốn gây dựng lòng tin vững chắc với tư cách là một người đồng nghiệp với Seong Suho mà thôi.
Nhưng giờ mọi chuyện đã khác.
“Mình muốn chơi cùng anh ấy nữa…”
Một cách vô thức, dục vọng khao khát được khỏa lấp ước mơ gia đình từ cậu bé Seong Suho bắt đầu nhen nhóm trong lòng Seong Suah.
Rốt cuộc, cô đã gieo những hạt mầm tham vọng vào sâu thẳm tâm hồn, từng bước chệch khỏi con đường chuộc lỗi của chính mình.
***
[Cô ta là một người phụ nữ đầy mờ ám. Mong anh hãy cẩn thận.]
‘Làm gì đến mức mờ ám chứ…’
Trên đường đi làm, Armonia đã thuật lại không sót một chữ (hay là mách lẻo?) toàn bộ những hành động mà Seong Suah đã làm với tôi ngày hôm qua.
Tóm gọn lại thì là cô ấy đã ôm ấp và cọ xát vào người tôi… đại loại vậy.
Nếu là She-Hulk làm chuyện đó thì không nói, nhưng nếu là Seong Suah… thì tôi lại hoan nghênh cả hai tay hai chân.
‘Đệt, cứ nhắc đến She-Hulk là lại thấy sởn da gà…’
[….]
Nếu tên Anh Hùng thối tha đó muốn trả thù mà ném tôi vào giữa bầy She-Hulk thì đó đúng là cách trả thù còn tàn độc hơn cả cái chết.
Dù sao thì….
‘Mọi chuyện suôn sẻ hơn tôi nghĩ đấy chứ?’
[Xin anh hãy cẩn thận. Cô ta là một người phụ nữ đầy mờ ám.]
‘Không phải…’
Từ nãy đến giờ cô cứ nhai đi nhai lại cái câu đó mãi thôi.
Chẳng biết có gì không vừa mắt mà Armonia cứ liên tục nói xấu Seong Suah.
Khi sắp đến phòng giáo quan, Armonia mới chịu dừng việc bêu rếu lại và chuyển sang chủ đề chính.
[Bắt đầu từ cuối tuần này, chúng ta sẽ di chuyển đến địa điểm làm nhiệm vụ mới. Xin anh hãy chắc chắn để trống lịch trình vào hai ngày cuối tuần, bất kể trong hoàn cảnh nào.]
‘À, cái chỗ cây vũ trụ hay cây măng tre trủng gì đó đó hả?’ (Đoạn này là chơi chữ đồng âm 우(U) của 우주수 (U-ju-su) - “Cây vũ trụ” và 우후죽순 (U-hu-juk-sun) - “măng mọc sau mưa”. Vì vậy nên trans cố lấy tên loại măng phát triển vào mùa mưa <(“))
[Đúng vậy.]
…Chẳng thèm đùa lại mình một câu.
Armonia giải thích ngắn gọn về cách di chuyển giữa hai thế giới.
Tôi sẽ dành 5 ngày trong tuần ở đây. Và 2 ngày cuối tuần còn lại sẽ ở phía Cây Vũ Trụ.
Nhưng có sự điều chỉnh múi giờ, khi tôi ở Cây Vũ Trụ, thời gian ở Lãnh Sự Quán sẽ trôi chậm lại ở mức tốc độ 0.1x.
Ngược lại, khi tôi ở đây, thời gian bên phía Cây Vũ Trụ cũng sẽ chậm lại ở mức 0.1x.
20 ngày trôi qua ở Cây Vũ Trụ chỉ tương đương 2 ngày ở Lãnh sự quán, và 5 ngày ở Lãnh sự quán sẽ bằng 12 tiếng ở thế giới bên Cây Vũ Trụ.
‘Ok! Đã rõ!’
[Nếu có ý định hẹn hò vào cuối tuần, xin anh hãy lên kế hoạch thật cẩn trọng.]
‘Ừ, biết rồi~’
Tôi vui vẻ đáp lời rồi bước vào phòng giáo quan.
Bên trong khá vắng lặng. Có vẻ mọi người vẫn đang bận ăn sáng nên chưa đến.
Tôi tiến thẳng đến bàn làm việc, nơi cộng sự của tôi đang ngồi.
Hôm nay cô nhóc đó vẫn dựng tấm vách ngăn phòng thủ kín mít như thường lệ.
‘…Làm thế này không sợ bị hiệu trưởng hay hiệu phó gõ đầu à?’
[Vì cô ta là chị gái của Cho Kanghyun, cộng thêm với tư cách là một nhà giáo cũng chẳng có điểm gì để chê trách, nên có vẻ không ai coi đó là vấn đề cả.]
Khi đến trước bàn, xuyên qua khe hở của tấm vách ngăn, tôi có thể thấy Cho Seohyun đang ngáy ngủ, miệng cười toe toét.
“Hihi… hi hi hi…”
“….”
Nhìn cái điệu cười tủm tỉm này thì chắc lại đang chìm trong giấc mơ màu hồng nào đó rồi.
…Rốt cuộc đêm nào cũng làm gì mà sáng ra lại lăn quay ra ngủ thế này cơ chứ.
‘Nếu định ngủ trương thây thế này thì thà ngủ cố thêm tí nữa ở ký túc xá có phải hơn không?’
Hẳn là có lý do cá nhân, nhưng giờ tôi cũng chẳng có cách nào để biết được.
Nhìn Cho Seohyun như vậy, Armonia lên tiếng.
[Nhìn cách ngủ này… tôi thiết nghĩ có khả năng cô ta đã thức thâu đêm để chơi game. Giống như tựa game VR mà anh Suho đang chơi vậy.]
‘Ồ… Nghe thuyết phục phết nhỉ?’
Nếu là Cho Seohyun thì khả năng cao là dù không thuê hay mua, thì Cho Kanghyun cũng sẽ sắm luôn cho cô nhóc đó.
‘Nhưng mà tự dưng hỏi chuyện này thì cũng khó. Nhỡ đâu lại bị vin cớ bắt bẻ linh tinh…’
Tôi với Cho Seohyun đâu đã thân thiết đến mức có thể đem chuyện đời tư ra hàn huyên.
À không, mở miệng hỏi chuyện cá nhân cái là bị xắt ra bã ngay ấy chứ.
[Anh có thể lân la dò hỏi giữa các học viên, hoặc hỏi những giáo quan khác…]
‘A!’
[…?]
Tôi khẽ vỗ tay, truyền âm qua kênh liên lạc.
‘Hay là dùng “Xâm Mộng” thử xem sao?’
[Có vẻ đó là một ý hay. Phía sau có đặt sẵn một chiếc ghế đấy.]
Đúng lúc đang ngủ say, cộng thêm sức kháng ma pháp yếu xìu nên việc thực hiện Xâm Mộng chắc sẽ dễ như trở bàn tay.
Có điều tinh thần lực của cô nàng chắc cũng chẳng phải dạng vừa, nên việc thao túng e là bất khả thi…
Tôi nhanh chóng kéo ghế ngồi xuống và thi triển Xâm Mộng.
..
..
Vừa bước vào giấc mơ, một bữa tiệc hỗn loạn hoành tráng đã đập ngay vào mắt tôi.
“Chết đi!!”
“Aaaaá!”
Một cô gái nhỏ thó khoác áo choàng đang phi lướt qua lại như một cơn lốc, chém người không gớm tay.
Nhìn qua là biết bối cảnh game rồi…
May mà cô gái nhỏ mặc áo choàng kia có vẻ không nhìn thấy tôi.
Nếu không thì suýt nữa tôi cũng bay đầu rồi.
Cô gái áo choàng hất tung chiếc mũ trùm đầu ra sau, cất tiếng cười sảng khoái.
“Kyahahaha. Nhào hết vào đây! Đại Cao Thủ ta đây sẽ chấp tất!”
Vừa dứt lời, mấy tên có vẻ là đồng đội đang bu xung quanh liền quỳ rạp xuống, lạy lục như đang hành lễ.
“Ồ ồ! Sugoi!”
“Trời đựu, lần đầu tao thấy Đại Cao Thủ ngoài đời luôn.”
“Đỉnh vãi, ước gì tao cũng được như thế…”
Tôi chẳng thể xem hết cảnh đó mà vội trốn vào bụi cỏ, ngồi xổm xuống, mặt đỏ bừng.
‘Đệt, người đội quần lại là mình à…’
Mơ thôi mà cũng y hệt tụi con nít ranh…
Nếu là giấc mơ của người khác thì chắc tôi còn phì cười vì độ hoang đường, nhưng nó lại quá phù hợp với Cho Seohyun nên tôi chỉ thấy ngượng giùm thôi.
‘Ra là ngày nào cũng cười mỉm trong mơ là vì cái này đây…’
Bối cảnh khá giống với một tựa game đình đám ở thế giới của tôi.
Thể loại game chia team 5v5 hoặc 3v3 để phá hủy căn cứ của đối phương.
Tôi ngó nghiêng xung quanh vì nghĩ có khi giấc mơ của Cho Seohyun không phải là môi trường game thì sao.
Và kết luận được rút ra là…
‘Đúng là game rồi. Có hiển thị ID đàng hoàng, ối giời, lại còn có cả KDA nữa kìa.’
Đang nóng lòng muốn té khỏi cái sân chơi mẫu giáo này nên tôi nhanh chóng tìm kiếm thông tin về Cho Seohyun.
Chắc trong mơ thì ID dùng ngoài đời thực cũng sẽ được áp dụng vào thôi nhỉ?
‘ID là… Tiểu Hiệp Khách Cho… Độ chuunibyou tràn trề luôn kìa.’
Có vẻ cô nàng này lấy tên mình xào xáo lại rồi tự đặt ra một cái ID nghe cho oai, hợp với nhân vật.
‘Nhìn qua thì… có vẻ là dạng nhân vật chuyên về ám sát, tập kích đây…’
Trong lúc tôi đang thu thập thông tin, Cho Seohyun với cái dáng loắt choắt vẫn đang nhảy nhót tưng tửng, cười sằng sặc.
“Ta đây chính là Đại Cao Thủ!! Puhahaha!!”
“Mẹ kiếp, chuồn thôi…”
Không thể chịu đựng thêm độ kháng phèn cấp mẫu giáo của Cho Seohyun, tôi xin tuyên bố đầu hàng và rút lui.
..
..
Thoát khỏi giấc mơ của Cho Seohyun, tôi bắt đầu thấy lác đác vài giáo quan bước vào phòng.
Nhìn bóng lưng đang ngủ của Cho Seohyun, tôi giải thích lại với Armonia.
‘Đúng là game thật. Tôi cũng đoán được sơ sơ cái ID rồi, nhưng chưa biết chính xác tên game là gì.’
[Có một tựa game rất nổi tiếng ở thế giới hiện tại của anh Suho tên là Watch of Legends đấy.]
‘….’
Có cảm giác hình như game bị đem ra “râu ông nọ cắm cằm bà kia” thì phải, chắc do tôi tưởng tượng thôi nhỉ?
Thấy số lượng giáo quan trong phòng ngày một đông, tôi vội lay Cho Seohyun dậy.
“Giáo quan Cho Seohyun, sắp đến giờ học rồi.”
“Hư ơ ơ… Đại Cao Thủ…”
Nhìn Cho Seohyun lờ đờ đảo mắt nhìn quanh, tôi thầm nhủ.
‘Hôm nay chắc lại là một ngày Đại Cao Thủ của sự phiền phức đây…’
[….]
..
..
Và đúng như tôi dự đoán, hôm nay quả là một ngày vĩ đại đầy sóng gió.
Lần này cũng là khóa huấn luyện thực chiến, tôi lại lẽo đẽo bám đuôi bọn học viên để chấm điểm.
Có điều khác với trước, lần này nhờ (Armonia) nhớ chính xác vị trí tác chiến nên tôi có thể di chuyển đến đó nhanh chóng.
Nhưng rốt cuộc thì vấn đề là vẫn bị muộn…
“Anh tìm việc khác làm thì thế nào?”
“…Tôi xin lỗi.”
“Haa… Cứ làm ăn cái kiểu đó, lỡ học viên có mệnh hệ gì thì anh tính sao?”
Hôm nay Cho Seohyun lại tiếp tục dùng những lời lẽ gai góc chọc ngoáy dạ dày tôi để răn đe.
Thực ra lời cô ta nói cũng chẳng sai, tôi có làm tốt được gì đâu.
Vốn dĩ nhiệm vụ chính của tôi là đảm bảo an toàn cho học viên chứ không phải là chấm điểm.
Chấm điểm chỉ là công việc tiện tay được giao thêm mà thôi.
“Không, với cái thể lực đó, lỡ học viên có gặp chuyện gì thì anh liệu có xử lý nổi không? Mà nhắc mới nhớ… Sở trường của anh là gì vậy?”
“….”
Đương nhiên là cô ta chẳng thể nào biết thông tin về tôi được rồi…
‘Giờ mới thèm hỏi cơ đấy…’
[Trong hồ sơ của anh Suho có lẽ không có ghi chép gì đặc biệt đâu.]
Armonia nói rằng khi cung cấp thông tin cho phía Hắc Hoàng Đạo, vì không thể để lộ thân phận nên cô đã gửi hồ sơ theo kiểu tôi là một kẻ đa năng, am hiểu nhiều lĩnh vực.
Nhưng theo quan điểm của tôi thì….
‘Tôi đoán chắc cô ta còn chẳng thèm đọc hồ sơ của tôi ấy chứ…’
[….]
Có vẻ Armonia cũng đồng tình với tôi nên hoàn toàn im lặng.
Tôi giữ tư thế đứng thẳng tắp rồi đáp lời.
Nếu đứng cái điệu ẻo lả ở đây thì chỉ tổ tạo thêm cớ để Cho Seohyun bắt bẻ mà thôi.
“Tôi không có sở trường nào đặc biệt cả.”
“…Haa. Cũng phải, đâu phải tự dưng anh mang danh là bao cát chứ.”
“….”
“Một khi đã mang danh là giáo quan thì ít nhất cũng phải làm tròn bổn phận của mình đi. Cuối tuần tranh thủ đến thao trường rèn luyện thể lực thêm vào. Chúng ta còn phải làm việc cùng nhau lâu dài đấy.”
“Vâng, tôi hiểu rồi.”
“Vậy đi đi.”
Mang vẻ mặt bất mãn, Cho Seohyun lại tiếp tục gõ lách cách trên bàn phím máy tính.
Nhìn cái đỉnh đầu nhỏ xíu của Cho Seohyun, tự dưng trong tôi trỗi dậy một khát khao mãnh liệt.
‘Tiên sư, muốn gõ đầu con này một phát ghê…’
[Xin anh cẩn thận. Ngay giây phút anh làm vậy, hộp sọ của anh có thể sẽ bị vỡ nát đấy.]
‘Mẹ kiếp…’
Chẳng hiểu sao tôi có cảm giác nếu Cho Seohyun thực sự nghiêm túc gõ đầu tôi một cái, chắc chắn hộp sọ của tôi sẽ nứt làm đôi mất.
Phải nói sao nhỉ, bực mình thì vẫn nhịn được, nhưng cái cảm giác bị một con ranh học sinh cấp ba lên lớp dạy đời thế này đúng là khó chịu chết đi được…
Sau khi nghe Cho Seohyun cằn nhằn xong, tôi mới khó nhọc lết xác ra khỏi văn phòng Khoa Khí.
‘Trợ giáo chắc cũng cực lắm nhỉ. Bọn họ phần lớn đâu xuất thân từ Lãnh Sự Quán phải không?’
[Đúng vậy. Trong số các trợ giáo không có ai xuất thân từ Lãnh Sự Quán cả. Hầu hết đều là những người chỉ được ghi chép lại là có năng lực.]
Nhưng Armonia giải thích thêm rằng đối với những người không thuộc Lãnh Sự Quán, thì công việc giáo quan phụ tá này lại là một nghề nghiệp trong mơ.
Dù có thể phải đối mặt với một vài tình huống nguy hiểm tùy theo hoàn cảnh, nhưng bù lại thì đây vẫn được coi là chốn bồng lai tiên cảnh.
Mặc dù tôi thì chẳng mảy may quan tâm…
Đến nhà ăn và đánh hơi một vòng, có vẻ thực đơn chính hôm nay là món Trung.
Hôm nay cũng có một bữa trưa hạnh phúc đang chờ đón tôi đây.
Mặc dù cái dạ dày đang quặn thắt này lại chẳng hề hoan nghênh điều đó…
Đang lúc tôi vui vẻ gắp món mình thích vào khay thì từ phía sau có ai đó lấy ngón tay chọc chọc vào lưng tôi.
“Hử?”
“Hôm nay cũng là món anh thích à?”
Bị hớp hồn bởi một giọng nói trong trẻo, tôi quay lại và bắt gặp Seong Suah trong bộ trang phục gọn gàng đang ngước mắt nhìn mình.
“Haha, cũng tính là thích. Thực ra thì tôi hầu như ăn được hết mọi món.”
Suốt một tuần ăn cơm ở đây, tôi thấy món nào cũng hợp khẩu vị.
Thành thật mà nói, đồ ăn ở Ma Vương Thành hay Shutra cũng ngon, nhưng cảm giác gia vị hơi nhạt nhẽo, còn ở đây chắc là cho cả đống bột ngọt hay sao ấy nên ăn cuốn cực kỳ.
Quả nhiên người hiện đại là không thể sống thiếu bột ngọt được.
Nghe tôi nói vậy, Seong Suah liền làm mặt ranh mãnh, trêu đùa.
“Vậy thì anh cũng phải ăn sáng đầy đủ chứ.”
“Hahaha… Tôi vẫn ăn mà.”
“Hừm? Sáng nào tôi cũng có thấy anh đâu nhỉ?”
Seong Suah dồn ép tôi bằng thái độ đùa giỡn, ra chiều “tóm được thóp rồi nhé”.
“Haha… Tôi toàn ăn lén thôi.”
“Nhớ ăn sáng đầy đủ đấy nhé. Đồ ăn sáng cũng ngon lắm. Nhớ chưa?”
“Vâng, tôi nhất định sẽ ăn.”
“Ngày mai tôi sẽ kiểm tra đấy nhé.”
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng thái độ của Seong Suah đối với tôi đã thay đổi đi nhiều.
Dù mới chỉ mở lòng và trở nên thân thiết từ hôm qua thôi, nhưng cách cư xử của Seong Suah đã khác biệt rõ rệt.
‘Kiểu này là thực sự coi mình như con nít rồi đây. Cảm giác cũng không tệ nhỉ?’
[….]
Seong Suah thu hẹp khoảng cách vừa đủ để người khác không nghi ngờ, rồi thì thầm vào tai tôi.
(Đêm nay chúng ta lại chơi cùng nhau nhé.)
Nói đoạn, cô ấy lùi lại một bước, nở một nụ cười rạng rỡ nhìn tôi.
Thấy cô ấy như vậy, Armonia lại lên tiếng.
[Đúng là một người phụ nữ đầy mờ ám.]
‘….’
Trong suốt bữa ăn cùng Seong Suah, Armonia cứ lặp đi lặp lại mãi cái điệp khúc đó với cô ấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
