Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

161 2890

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

460 2203

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

484 1308

Hoán Đổi Thân Xác, Nữ Thần Trở Thành... Tôi!

(Đang ra)

Hoán Đổi Thân Xác, Nữ Thần Trở Thành... Tôi!

Mễ Dục - Mi Yu

— "Mẹ kiếp! Sao hai đứa nó lại nắm tay nhau rồi?!!"

160 683

Học viện Anh Hùng - 1 - Chương 85 - Học viện Anh Hùng (1-4)

Chương 85 - Học viện Anh Hùng (1-4)

‘Hình như tôi có lộc ăn bẩm sinh hay sao ấy.’

[Thật may vì những món ăn ở thế giới này hợp khẩu vị của anh.]

Tôi theo Seong Suah đến nhà ăn của trường.

Quả nhiên sự đầu tư cơ sở vật chất khổng lồ cũng đi đôi với chất lượng đồ ăn đỉnh của chóp.

Ngoại trừ ngôi làng đầu tiên của Viola tôi đến thăm, đồ ăn ở những chỗ khác ngon muốn nuốt lưỡi.

“Nhà ăn ở đây tuyệt thật.”

“Anh thích là tốt rồi. Thỉnh thoảng cũng có người không hợp khẩu vị nên….”

Nghĩ cô ấy đang nói bóng nói gió bản thân, tôi nửa đùa nửa thật hỏi lại.

“Chẳng lẽ cô không thích sao?”

“Ơ kìa, làm gì có. Tôi cũng thích nhà ăn ở đây lắm chứ.”

Seong Suah cười và đáp.

Nụ cười tươi rói của cô ấy thật sự cực kỳ quyến rũ.

‘Thật sự rất kỳ lạ….’

[Anh thấy có điểm nào kỳ lạ sao?]

‘Dù có mang tiếng là làm việc chung, nhưng có cần thiết phải tỏ ra thân thiện đến vậy không?’

Hầu hết những phụ nữ dễ dàng rủ đàn ông đi ăn ngay lần đầu gặp mặt kiểu này rất hiếm gặp.

Trừ phi tôi là một nam thần tuyệt sắc, bằng không thì chuyện này khó mà xảy ra lắm.

Ấy thế mà, đối phương lại là một mỹ nhân tuyệt sắc….

Cô ấy vừa ăn uống với tôi mà không hề tỏ ra e dè, vừa nhiệt tình giải thích về các học viên của lớp 7 Khoa Ma.

Cô ấy cho biết, hiện tại trong số các học viên còn trụ lại ở lớp 7 Khoa Ma, ngoại trừ cô bé tên Seo Jieun vừa nhắc tới lúc nãy thì những người còn lại có vẻ không gặp vấn đề gì nghiêm trọng.

“Thực sự thì, việc có thể bám trụ đến năm 3 chứng tỏ năng lực của các em ấy rất vững vàng.”

May thay, có vẻ tôi không cần phải lo lắng quá nhiều về cuộc sống giáo quan ở Khoa Ma.

Lại còn có Seong Suah ở đây, mọi thứ sẽ càng trở nên thú vị hơn.

Vấn đề lớn nhất rốt cuộc chỉ có một người.

Tôi hỏi cô ấy về người đó.

“Học viên Seo Jieun có ý định tiếp tục học không?”

“Vâng… Có lẽ là vậy. Hiện tại em ấy vẫn chưa nộp đơn xin nghỉ học.”

Khi nhắc tới Seo Jieun, vẻ mặt Seong Suah lại trở nên rối bời, cô ấy có vẻ đang rất lo lắng.

Seong Suah nói sao nhỉ…, có cảm giác như sự kết hợp giữa Sonya và Viola vậy.

Sự nhiệt huyết với giáo dục của Sonya và sự tử tế của Viola.

Nhưng điểm hấp dẫn nhất là cô ấy toát lên một vẻ thanh lịch, hiện đại mà cả hai người kia đều không có.

Quả nhiên phụ nữ biết cách ăn mặc cũng rất quan trọng.

Nói vậy không có nghĩa là Viola hay Sonya mặc đồ xấu.

Chỉ là trang phục của thời đại này cũng có nét đẹp riêng của nó.

Nhìn Seong Suah hay Cho Seohyun là đủ hiểu. Dù mang chức danh giáo quan nhưng với tư cách là Anh Hùng, có vẻ họ không bị gò bó nhiều về trang phục.

‘…Chắc tôi phải ăn mặc cho đàng hoàng nhỉ?’

[Có lẽ là vậy. Vì vị trí của anh khác với họ….]

‘Khốn nạn….’

Mà, cũng chẳng phải tôi có nhiều quần áo để mặc, nghĩ lại thì với cái tính của mình, thay đồ ra thay đồ vào cũng phiền phức lắm….

Trong lúc tôi đang ăn trưa cùng Seong Suah, một giọng nữ bỗ bã vang lên từ phía sau.

“A! Cô Seong Suah.”

“Ôi trời, là Ahra à. Em xuống ăn trưa sao?”

“Vâng!”

“Hửm?”

Quay đầu lại, tôi thấy cô bé tóc ngắn lúc nãy.

Cô bé nhìn tôi, khuôn mặt đầy bất ngờ, chỉ thẳng tay vào tôi.

“A! Thầy Seong Suho kìa.”

Thấy thế, Seong Suah liền nhắc nhở.

“Cái đứa này! Sao lại có thái độ vô lễ với giáo quan như thế….”

“Em xin lỗi ạ….”

Miệng thì xin lỗi nhưng cô bé lại gãi đầu cười toe toét.

‘Đáng yêu phết.’

[Anh có hứng thú sao?]

Hứng thú á….

‘Không~~~~ hề.’

[…? Vì mái tóc ngắn nên anh không cảm thấy giống phụ nữ sao?]

‘Không, đơn giản vì đó là một đứa trẻ.’

Một đứa trẻ còn chưa trưởng thành thì hứng thú cái gì….

Cho Seohyun dù ngoại hình giống trẻ con nhưng vì đã vượt ngưỡng người lớn nên vẫn thấy có sức hấp dẫn.

Viola tuy tính cách trẻ con nhưng ngoại hình người lớn nên cũng có sức hấp dẫn.

Nhưng cô bé này chỉ là một đứa trẻ không hơn không kém.

Chẳng có lý do, cũng chẳng có nhu cầu để bận tâm.

Song Ahra đặt khay cơm xuống và ngồi bên cạnh Seong Suah.

Seong Suah lộ vẻ hoang mang hỏi tôi.

“Mà này, hai người… vốn đã quen nhau từ trước sao?”

Người trả lời không phải tôi mà là Song Ahra.

“Thầy ấy đến làm giáo quan lớp em ạ.”

“À… Vậy là… Giáo quan Cho Seohyun…?”

“Dạ vâng.”

Ngoàm ngoàm.

Trả lời xong, Song Ahra bắt đầu và cơm vào mồm nhai nhồm nhoàm.

Dáng vẻ ăn uống ngon miệng đó trông cũng khá đáng yêu.

‘Thôi thì, ăn giỏi là tốt rồi. Mà Cho Seohyun….’

Tôi bơ đi sự chú ý của Song Ahra và bắt đầu suy nghĩ về Cho Seohyun.

‘Cái cô ta rốt cuộc thường ngày làm cái quái gì mà hễ cứ nhắc đến Cho Seohyun là ai nấy cũng đều nhìn tôi bằng ánh mắt thương cảm thế nhỉ….’

[….]

Sao cứ nhắc tới Cho Seohyun là ai cũng bày ra cái vẻ mặt đó nhỉ….

Ngay cả Seong Suah cũng đang nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại.

Tính cách cô ả chắc phải gai góc, hắc ám lắm đây.

‘Khoan đã…. Mà Cho Seohyun là chị chồng tương lai của Seong Suah mà nhỉ?’

[Mối quan hệ ngoài mặt của hai người họ được biết đến là không mấy tốt đẹp.]

‘Oa…. Đến Anh Hùng cũng có Cuộc chiến tình yêu sao.’

Dù không rõ uẩn khúc bên trong nhưng không thể nghiêng về phe nào được.

Đang lúc tôi nghĩ ngợi về Seong Suah và Cho Seohyun, Song Ahra ngồi đối diện đột nhiên ngẩng mặt lên như nhớ ra điều gì đó rồi hét lớn.

“A! Đúng rồi! Thầy ơi!”

Cùng với tiếng thét của Song Ahra, văng từ phía bên kia bàn bay thẳng vào mặt tôi là những quả trứng cá hồi không thể quên cố hương và những hạt cơm không thể quên phước lành của ánh nắng mặt trời.

Khuyến mãi thêm cả nước bọt của Song Ahra nữa….

Seong Suah và Song Ahra ngồi đối diện giật nảy mình đứng bật dậy.

“Ôi trời! Anh không sao chứ?!”

“Á á á á! Em xin lỗi thầy!”

“….”

Song Ahra đứng phắt dậy lại gào lên, thế là bao nhiêu trứng cá hồi với cơm thừa trong miệng lại trào nốt ra ngoài.

Tôi biết em xin lỗi rồi, làm ơn ngậm cái mồm lại giùm….

“Làm sao đây…. Tạm thời dùng cái này….”

Seong Suah lấy chiếc khăn tay từ trong túi xách ra và lau mặt cho tôi.

Bình thường thì chỉ cần đưa khăn tay là được, đằng này cô ấy lại trực tiếp lau cho tôi.

Seong Suah… đúng là nữ thần đích thực….

“Êm xim nxỗi ạ….”

Nhận ra mình vừa gây họa, Song Ahra lấy hai tay che miệng, lí nhí lúng búng xin lỗi tôi.

Cô bé này cũng là nữ thần.

Nữ thần phồn thực.

Nôn cả lương thực ra khỏi miệng thế kia thì đích thị là nữ thần phồn thực rồi….

Seong Suah vừa lau vừa nói.

“Đợi một chút, để tôi lau cho.”

“À, không. Tôi không sao đâu. Song Ahra cũng đừng quá bận tâm….”

“…Êm xin nỗi ạ.”

Ừ, nếu thấy có lỗi thì làm ơn đừng để ý nữa. Nhai nốt chỗ thức ăn trong mồm đi em….

Seong Suah lau sạch mặt cho tôi rồi gấp gọn chiếc khăn tay dính đầy thức ăn cất vào túi xách.

“A, cô Seong Suah. Để tôi giặt cái đó rồi….”

“Không sao đâu. Anh đừng bận tâm.”

Seong Suah mỉm cười mà không mảy may tỏ ra ghê tởm một chút nào.

Sự tử tế và dịu dàng đến mức phi lý.

Thế nhưng, chính nụ cười tươi tắn và sự tốt bụng của cô ấy đã đánh thức cơn phẫn nộ trong tôi.

‘Đệt, thằng nhân vật chính thế giới này tôi nhất định sẽ biến nó thành phế nhân….’

[Một tư thế rất tuyệt vời.]

‘Thằng chó khốn nạn…. Sao nó có thể đính hôn với một người phụ nữ như thế này cơ chứ….’

Dù chưa giáp mặt thằng nhân vật chính ở thế giới này lần nào, nhưng sự thù địch trong tôi đã sục sôi.

Ghen tị đến mức muốn nổ tung cả hộp sọ.

Nhưng tôi vẫn bình tĩnh bê khay thức ăn đứng dậy.

“Có vẻ hai người có chuyện riêng, nên tôi xin phép đứng dậy trước. Song Ahra, đừng lo lắng quá nhé. Cô Seong Suah, tôi sẽ đợi sẵn ở lớp.”

“Vâng…. Em thực sự rất xin lỗi ạ….”

“Vâng, anh cứ về lớp trước đi.”

Song Ahra không còn cái giọng lí nhí trẻ con nữa, mà thực sự bày ra vẻ mặt vô cùng hối lỗi.

Để lại hai người họ ở phía sau, tôi đi thẳng về phía nhà vệ sinh để rửa mặt.

..

..

“Ư ư ư….”

Bịch.

Hoàn tất công việc trong ngày, tôi về phòng cá nhân đã được phân công và lăn đùng ra giường.

“Lúc sáng có bảo đăng ký sinh trắc học đồng hồ thông minh thì phải….”

Vừa nằm xuống giường, tôi vừa khởi động chiếc đồng hồ trên cổ tay trái.

Thiết kế hình tròn, nhìn cũng na ná mấy cái đồng hồ thông minh ở thế giới của tôi.

Chắc bảo mật hay tính năng thì ở một đẳng cấp khác….

“Phát miễn phí mấy thứ này, chắc họ giàu nứt đố đổ vách luôn.”

[Tiền quyên góp đổ vào Học viện nhiều đến mức xài không hết, đang trở thành một vấn đề đau đầu đấy.]

“Cho tôi thêm ít tiền thì hơn…. Nghĩ lại Khoa Ma nhàn rỗi phết.”

Tôi vừa càu nhàu vừa hồi tưởng lại chuyện xảy ra sau bữa trưa.

Ngoại trừ sự cố nhỏ nhặt ở nhà ăn thì sau đó chẳng có chuyện gì đáng kể xảy ra.

Gặp gỡ học viên lớp 7 Khoa Ma (dù chỉ có 5 mống), Seong Suah giải thích cho các học viên về giáo trình sẽ triển khai trong thời gian tới.

“Seong Suah chăm chỉ thật đấy.”

[Sự nhiệt huyết giảng dạy đó có lẽ bắt nguồn từ bản tính tốt bụng thuần túy thì đúng hơn.]

Nếu Sonya có lòng nhiệt huyết của một nhà giáo dục, thì Seong Suah lại có lòng tốt thuần khiết.

Vì là một nhà giáo nên Sonya lúc cần đáng sợ thì vẫn rất đáng sợ….

Tóm lại, công việc của tôi rất đơn giản nhưng lại phiền phức.

Chỉ cần đảm bảo không xảy ra sự cố trong lúc thực hành hay huấn luyện của lớp Khoa Khí và Khoa Ma mà mình phụ trách.

Hình ảnh Seong Suah nở nụ cười kết thúc buổi học đầu tiên của Khoa Ma lại hiện lên trong tâm trí tôi.

“Nhưng nghĩ kĩ lại thì tôi thấy Seong Suah có vẻ vất vả hơn Cho Seohyun đấy.”

[Tình yêu cô ấy dành cho người yêu có vẻ rất vững chắc.]

-[Chung tình], [Hiền thê lương mẫu]-

Vừa nhìn là biết cô ấy không phải kiểu người sống buông thả, một khi đã kết hôn sẽ dành trọn một tình yêu thủy chung son sắt.

Nếu một người phụ nữ như vậy đã đính hôn thì tuyệt đối không có chuyện liếc ngang ngó dọc người đàn ông khác.

“…Nhưng vẫn có sơ hở đúng không?”

-[Thiếu thốn tình cảm từ người yêu]-

Không thể ngờ một người như Seong Suah lại thiếu thốn tình cảm.

Mà lại không phải ai khác, chính từ người yêu của mình….

“Cái này là vấn đề của Seong Suah, hay là lỗi do thằng nhân vật chính kia đây….”

[Trước mắt, có vẻ Seong Suah không có vấn đề gì. Nhưng tốt nhất là khoan hãy chắc chắn điều gì trước khi thu thập thêm thông tin.]

“Cho tôi thêm thông tin về cái thằng lần này đi.”

Armonia chắt lọc thông tin do Hắc Hoàng Đạo cung cấp rồi báo cho tôi.

“Tên là Cho Kanghyun. 28 tuổi. Hiện đang nắm giữ danh hiệu Anh Hùng tối thượng, xuất thân từ Giáo đoàn.”

“Giáo đoàn?”

Tính ra lúc nãy cũng có nghe loáng thoáng về Tháp và Giáo đoàn.

“Giáo đoàn là tổ chức Anh Hùng đỉnh nhất Hàn Quốc hiện nay. Họ đứng đầu mọi mặt từ quyền lực, tài lực cho đến độ nhận diện.”

Nghe nói hầu hết nhân tài họ chiêu mộ là các hồi phục sư, hễ học viên nào tốt nghiệp Khoa Hồi của Học viện thì bất luận lý do gì đều phải gia nhập Giáo đoàn.

“Sự ép buộc quá đáng vậy?”

“Có vẻ do số lượng quyên góp của Giáo đoàn quá áp đảo nên sức ảnh hưởng của họ cũng lớn theo.”

“Tức là có vay có trả à….”

Nghe đồn Cho Kanghyun, kẻ thuộc Giáo đoàn, là một nhân vật vĩ đại đến mức ngay cả người của Giáo đoàn cũng không dám đụng đến.

“Khoan đã, tầm cỡ đó thì không cần thực hiện nghĩa vụ giáo quan cũng được mà? Chắc do là người tuân thủ luật pháp chăng….”

Khoảng trống 3 năm vắng mặt của một nhân vật tầm cỡ đó sẽ là tổn thất khổng lồ cho Giáo đoàn.

Chắc chắn họ phải tìm mọi cách để ngăn cản chuyện này chứ.

[Trước khi về làm giáo quan, bản thân Cho Kanghyun mỗi năm cũng đã đến thăm Khoa Hồi của Học viện rất nhiều lần rồi.]

“…Thích nơi đó à? Hắn cũng xuất thân từ Khoa Hồi à?”

[Không. Cho Kanghyun tốt nghiệp thủ khoa Khoa Khí.]

Không hiểu nổi….

Nếu hắn lui tới Khoa Khí, nơi mình từng gắn bó thì còn dễ hiểu, đằng này lại là Khoa Hồi….

“Chắc do xuất thân từ Giáo đoàn nên mới đặc biệt quan tâm.”

[Khoa Hồi là nơi gần như tách biệt với Học viện. Rất hiếm thông tin lọt ra bên ngoài.]

“…Sau này phải từ từ điều tra thêm mới được.”

Tôi cũng đã đường hoàng bước vào Học viện với chức danh giáo quan, chắc chắn sẽ được phép bước vào tòa nhà Khoa Hồi….

Thật ra tôi cũng chẳng hứng thú gì với cái Khoa Hồi đó, thứ tôi quan tâm là Cho Kanghyun cơ.

Nổi tiếng là vậy, nhưng ngoài các hoạt động công khai, những thông tin khác về hắn ít đến mức nực cười.

Không, có thể vì hắn quá nổi tiếng nên những thông tin khác mới bị giấu nhẹm đi.

“Ngày mai đi hỏi thăm Cho Seohyun hay Seong Suah xem sao.”

..

..

“Về Kanghyun thì… à không, sao anh lại hỏi về giáo quan Cho Kanghyun?”

Hôm sau đi làm, khi cùng đi dọc hành lang và hỏi thử, Cho Seohyun ngước lên nhìn tôi với ánh mắt dò xét.

“À…. Vì là một người quá nổi tiếng nên tôi tò mò thôi.”

“Khụ…. Đúng là thằng nhóc đó cũng khá xuất chúng thật….”

Môi Cho Seohyun giật giật, không giấu được nụ cười.

‘Sởn cả gai ốc…. Nghe người ta khen em ruột thôi mà sướng đến mức đấy á?’

[Tôi nghĩ cô ta thích không phải vì là em ruột, mà vì đang tự hào về gia đình mình thôi.]

‘Ọe!’

[….]

Dù tôi phản ứng thái quá qua tâm thức như vậy, nhưng thật ra tôi cũng không bận tâm lắm.

Hôm qua do nhớ lại bà chị ruột khốn nạn đối chiếu với Cho Seohyun nên tôi mới thấy ghét cái tính đó, nhưng nghĩ lại thì, đây là chị của người ta mà?

‘Làm gì có thứ nào kích thích bằng chị gái người khác, hehehe….’

[….]

Suốt đoạn đường trên hành lang, Cho Seohyun không ngớt lời khoe khoang về Cho Kanghyun.

So với vẻ ngái ngủ càu nhàu lúc sáng, Cho Seohyun giờ lại vừa cười tủm tỉm vừa khoe em trai ruột một cách đầy phấn khích.

Nhưng rút cuộc cũng chẳng thu thập được thêm thông tin gì.

Đa số toàn mấy chuyện kiểu đã lập được thành tích gì ở đâu, tầm cỡ này thì Armonia cũng nắm rõ cả rồi.

Cuối cùng tôi đành vừa nghe Cho Seohyun khoe khoang sáo rỗng vừa lết tới được lớp học.

Cho Seohyun đứng trên bục giảng, hướng mắt về phía học viên rồi dõng dạc nói.

“Hôm nay, đơn giản thôi, đi leo núi!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!