Chương 90 - Học Viện Anh Hùng (1-9)
“…Không thấy bóng dáng đâu cả. Hay là mình đến không đúng lúc nhỉ?”
Sáng sớm tinh mơ, Seong Suah diện trang phục công sở gọn gàng như mọi ngày, đưa mắt rảo quanh nhà ăn.
Nhưng tìm mỏi mắt vẫn không thấy bóng dáng người cần tìm.
“Hay là anh ấy không có thói quen ăn sáng?”
Đúng như suy đoán của cô, Seong Suho là chúa bỏ bữa sáng.
Mà thực tế thì nhà ăn vào buổi sáng cũng vắng tanh như chùa Bà Đanh.
Trái ngược với cảnh chen chúc bẹp ruột vào buổi trưa, không khí buổi sáng tĩnh lặng lạ thường.
Bằng chứng cho thấy số lượng người nhịn ăn sáng không hề ít.
Seong Suah nhận định chắc mẩm Seong Suho không có mặt ở đây, bèn định kiếm bừa một chỗ ngồi ăn một mình.
Nhưng giữa cái bầu không khí nhạt nhẽo của buổi sáng, một nhân vật lại thu hút sự chú ý.
Một học viên đang nhồm nhoàm nhét một lượng thức ăn gấp đôi người bình thường vào miệng với vẻ mặt hạnh phúc tột độ.
Song Ahra.
Xung quanh Song Ahra trống trơn một cách kỳ lạ.
‘Hôm nay em ấy cũng lủi thủi một mình….’
Seong Suah nở một nụ cười khổ, nhẹ nhàng kéo ghế ngồi cạnh Song Ahra.
“Tôi ngồi chung được không?”
“Ư ực! Cô ơi! Đương nhiên là được ạ!”
Song Ahra lấy tay che miệng, sợ thức ăn trong miệng văng tứ tung vào người Seong Suah.
“Cô ơi… Tuần sau Jieun có đi học lại không ạ?”
“…Dự kiến là tuần sau em ấy sẽ quay lại, nhưng vẫn chưa chốt chắc chắn đâu.”
“A….”
Nghe vậy, Song Ahra khẽ cắn đuôi thìa, khuôn mặt xị xuống trông rõ chán chường.
Thấy vậy, Seong Suah khẽ cười vỗ về.
“Đừng lo lắng quá. Nhất định em ấy sẽ trở lại mà.”
“Hehe….”
Trả lời xong, Song Ahra lại tiếp tục nhét thức ăn đầy một họng.
Tiện thể, Seong Suah dò hỏi Song Ahra về vấn đề cô đã trăn trở từ hôm qua.
“Ahra này.”
“Dạ.”
“Em có biết con trai thường thích cái gì không?”
“Con trai ạ?”
Song Ahra nghiêng đầu, đảo mắt lên trần nhà.
Mất vài giây suy nghĩ, cô ấy vỗ nhẹ tay xuống bàn, nói chắc nịch.
“Thiết bị VR chứ còn gì nữa ạ.”
“…Cái đó chẳng phải là thứ em thích sao?”
“Hehe…. Cũng đúng ạ, nhưng bọn con trai cứ hễ trở thành Anh Hùng kiếm được tiền là sắm cái đó đầu tiên, tụi nó vẫn hay khoe khoang thế.”
“Vậy còn em thì sao?”
“…Chắc chắn nó là sự lựa chọn ưu tiên hàng đầu rồi. Hehe….”
Kính thực tế ảo VR, dù chỉ là một mẫu bình dân phổ thông trong hệ thống VR, nhưng cũng có cái giá cắt cổ lên tới 500 triệu won.
Dĩ nhiên cũng có loại buồng nang xa xỉ hơn, nhưng thứ đó đến cả Anh Hùng chính quy như Seong Suah cũng phải chật vật mới mua nổi.
Là loại đang được dùng trong các buổi huấn luyện tại học viện hiện nay.
‘Chắc chắn với năng lực của Ahra thì mua được dễ ợt.’
Nếu hỏi tất cả các giáo quan xem ai sẽ giật ngôi thủ khoa tốt nghiệp năm nay, 100% mọi người đều sẽ chỉ đích danh một người.
Song Ahra.
Một học viên hội tụ đầy đủ phẩm chất, từ tài năng, năng lực đến nhân phẩm đều được đánh giá cực kỳ cao.
Khuyết điểm duy nhất của cô ấy là….
‘Giá mà em ấy biết linh hoạt xử lý tình huống một chút thì ai cũng yêu quý….’
Dù nổi tiếng và sở hữu thực lực xuất chúng, đám học viên xung quanh vẫn không mấy ai dám đến gần cô bé.
Không phải là ghen ghét, mà là dè chừng.
Tuổi đời còn trẻ nhưng tính cách quá cứng nhắc, đâm ra lại thành cái gai trong mắt mọi người.
Nhưng nhìn cái điệu bộ nhồm nhoàm nhai thức ăn ngon lành của Song Ahra, Seong Suah cũng vơi đi phần nào nỗi lo.
‘Nghĩ lại thì, mình lấy tư cách gì mà lo cho con bé cơ chứ…. Cơ mà máy VR à….’
Trong ký ức của cô, hình như hôm qua Seong Suho cũng tỏ vẻ rất thích thú với trải nghiệm thực tế ảo.
Nhưng xét đến cái giá trên trời của chiếc kính thực tế ảo VR, thì dù có thân thiết đến mấy, coi nó là món quà tặng đồng nghiệp thì đúng là hơi quá trớn.
‘…Hay là mình tặng anh ấy cái của mình nhỉ?’
Nghe cũng hợp lý phết.
Chiếc kính thực tế ảo VR mà Seong Suah sở hữu cũng mua từ đời nảo đời nào rồi, mà quan trọng là cô cũng chẳng rớ tới bao giờ.
Mua thì đắt tiền thật đấy, nhưng cứ ôm khư khư một món đồ không dùng tới thì cũng chẳng phải là cách hay.
‘Được rồi, cứ quyết định thế đi.’
Seong Suah xúc một thìa cơm, lòng thấp thỏm.
‘…Nhưng lỡ anh ấy biết là đồ cũ rồi phật ý thì sao nhỉ?’
***
“Không cần đưa tôi đâu.”
“…Vâng?”
Định trả lại thẻ từ phòng máy VR cho Cho Seohyun, ai dè bị cô ta từ chối phũ phàng.
Cho Seohyun khoanh tay trước ngực, với cái chiều cao khiêm tốn của mình, cô liếc xéo tôi rồi phán.
“Dù sao thì trong các buổi huấn luyện thực tế ảo VR, trợ giáo cũng bắt buộc phải theo sát. Thế nên, giữ cho kỹ, đừng có làm mất, và cứ dùng thoải mái theo ý anh đi.”
“Vâng, tôi hiểu rồi.”
“Vậy hôm nay anh vất vả rồi, đi đi.”
“Vâng.”
Tôi ậm ừ một tiếng rồi chuồn thẳng khỏi phòng giáo quan.
Vừa bước ra ngoài, tiếng xì xào bàn tán về tôi đã lọt vào tai.
(Lạ ghê, giáo quan Cho Seohyun từ bao giờ lại tử tế với trợ giáo thế nhỉ?)
(Đúng rồi, tầm này là cô ấy phải làm ầm lên rồi đổ vỏ những lỗi chẳng có thật lên đầu người ta cơ.)
(Chắc ngày đầu tiên gây được ấn tượng tốt.)
(…Cái vụ gọi là nhóc tỳ ấy hả?)
(Thôi đi, không phải vụ đó. Lúc diễn ra lễ trao vũ khí, hai người đó chốt đơn cực kỳ lẹ luôn. Nghe nói người trợ giáo kia làm việc đâu ra đấy lắm.)
(À….)
Vô tình nghe lỏm đoạn hội thoại của họ, tôi thở phào nhẹ nhõm.
‘Cho Seohyun… rốt cuộc bình thường cô sống kiểu méo gì thế….’
[Nhờ anh kêu nắm bắt đặc tính của học viên ngay ngày đầu tiên nên mới có lợi thế đấy.]
‘Công nhận… nếu không có cái đó thì chẳng dám tưởng tượng luôn.’
Tôi làm ngơ trước những lời xì xầm xung quanh, thẳng tiến đến nhà ăn đánh chén bữa trưa.
Bước vào nhà ăn, cảnh tượng học viên và nhân viên hối hả chạy ngược chạy xuôi hiện ra trước mắt.
“Không biết trưa nay có món gì ngon nhỉ~”
“Hôm nay là đồ ăn Hàn Quốc, món chính là thịt bò, trứng cuộn với canh rong biển đấy.”
“Á đù, xịn đét… Ủa?”
Vừa buột miệng trả lời, tôi quay ngoắt lại.
Seong Suah đang tươi cười bưng khay cơm đứng đó.
..
..
“Cái đó thì tôi thật sự ngại quá….”
“Anh đừng cảm thấy áp lực. …Hay là anh không thích?”
Seong Suah vừa giải thích cặn kẽ mọi chuyện cho tôi.
Dựa vào chuyện hôm qua, cộng thêm việc chiếc kính thực tế ảo VR ở nhà đang đóng bụi, cô ấy quyết định tặng nó cho tôi.
Nghe phát là tôi thừa biết bản tính của Seong Suah rồi.
‘Kiểu người mà hễ làm gì sai là áy náy không ăn không ngủ được đây mà….’
[Nhưng vấn đề là cái tính đó cũng áp dụng luôn với vị hôn phu của cô ấy.]
‘…Nên tôi mới muốn rủ cô ấy cùng chơi game thực tế ảo đấy.’
Nhìn biểu hiện hôm qua của Seong Suah, tôi dám cá là hễ cứ có cảm giác không ai nhìn thấy là cô ấy sẽ dỡ bỏ phòng bị và trút hết bầu tâm sự.
Nên tôi mới khao khát cái máy VR đó đến vậy….
“Đâu có. Nếu có tiền thì tôi đã múc nó từ tám đời rồi.”
“Vậy thì may quá. Tối nay tôi sẽ gửi qua khu ký túc xá cho anh nhé.”
“À… Dù sao món đồ đó cũng đắt đỏ quá, tôi thấy hơi….”
Thực bụng thì tôi đéo có ý định từ chối đâu.
Đang thèm nhỏ dãi ra, người ta dâng tận miệng tội gì mà chối.
Cơ mà mục đích tôi muốn có cái máy đó chẳng phải để cày game.
Tôi cần một chất xúc tác để kết nối với Seong Suah.
Nếu bây giờ cứ thế mà nhận thì tôi chỉ được mỗi cái máy chơi game, chấm hết.
Seong Suah lộ rõ vẻ tiếc nuối và thất vọng.
“Anh thực sự không cần thấy áp lực đâu….”
Cất công chọn một món quà mà đối phương ưng ý, để rồi nhận lại thái độ dè dặt, từ chối khéo thì còn gì hụt hẫng bằng.
Mặc cho Seong Suah cố sức thuyết phục, tôi vẫn kiên cố dựng thành phòng thủ.
Tôi tỏ vẻ bối rối, cố gắng giải thích lý do từ chối.
“Vấn đề là… có nhận thì tôi cũng chỉ chơi một mình thôi.”
“À….”
Lẽ ra là có chế độ chơi trực tuyến, nhưng hiện tại máy chủ học viện đang lỗi nên họ đã chặn sạch mọi kết nối internet từ bên ngoài, chỉ chừa lại mạng nội bộ cơ bản.
Kính thực tế ảo VR vẫn dùng được, nhưng chỉ kết nối loanh quanh trong mạng LAN của trường.
Chỉ những người trong học viện mới chơi chung được với nhau, mà vốn dĩ ngoài các giáo quan chính thức ra thì móc đâu ra mống nào sở hữu món đồ xa xỉ đó.
Với một thằng giáo quan tép riu, méo có quan hệ với giáo quan chính thức nào như tôi, thì có nhận về cũng chỉ để chơi một mình cho tự kỷ.
Seong Suah nhắm mắt suy nghĩ một lúc, rồi mở bừng mắt, nở nụ cười tươi tắn.
“Vậy anh chơi cùng tôi nhé?”
***
“Phù… Cài đặt xong hết chưa nhỉ?”
Vừa về đến ký túc xá, Seong Suah liền nhờ người mang chiếc kính thực tế ảo VR đang phủ bụi trong phòng mình gửi sang cho Seong Suho, đồng thời lôi chiếc kính mới mượn hôm nay ra lắp ráp.
Sau khi nghe lý do từ chối của Seong Suho, trong lúc đang vắt óc tìm món quà khác thay thế, cô chợt nhớ lại câu nói hồi mới chập chững vào học viện.
(Các giáo quan tại học viện sẽ được hỗ trợ mượn kính thực tế ảo VR miễn phí trong suốt thời gian công tác. Tuy nhiên, vì phần lớn các giáo quan đều tự trang bị sẵn nên hiếm ai mượn lắm.)
Nhớ ra chuyện này, Seong Suah lập tức trình bày tình hình và ngỏ ý rủ Seong Suho chơi cùng.
Nghe cô giải thích cặn kẽ, Seong Suho mừng ra mặt và gật đầu cái rụp.
Ngay khi kết thúc buổi học, Seong Suah đã phi thẳng đến phòng vật tư để mượn kính về.
Vì là loại kính đeo đầu nên việc lắp ráp rất dễ dàng, Seong Suah nhanh chóng xử lý xong.
“Không ngờ lại có ngày mình cũng chơi mấy thứ này…. Cơ mà chắc đến lúc chơi chán với mình thì anh ấy cũng có thể trải nghiệm tính năng trực tuyến rồi nhỉ?”
Thực ra cô cũng chẳng mặn mà gì với mấy trò game gủng.
Nhưng dư âm trải nghiệm thế giới ảo hôm qua đã để lại ấn tượng khá tốt, khiến cô muốn nếm thử thêm chút dư vị ấy.
“Trước hết là đồng bộ thông tin điện thoại vào thiết bị….”
Khác với loại buồng nang, thiết bị VR này hoạt động dựa trên thông tin cá nhân thay vì đăng ký sinh trắc học.
Nhìn dòng chữ thông báo quá trình đồng bộ dữ liệu và danh bạ điện thoại hoàn tất, Seong Suah đeo kính vào và nằm ườn ra giường.
“Rồi nhấn nút này là…. A! Lên rồi!”
Vừa ấn nút trên thiết bị, một màn hình lóe sáng hiện ra với hàng loạt cảnh báo và điều khoản quan trọng.
-Hệ thống sẽ kết nối sau 15 giây.-
-Trước khi kết nối, vui lòng tắt tất cả các thiết bị có nguy cơ gây hỏa hoạn trong nhà…-
Trong lúc Seong Suah đang dán mắt đọc kỹ các điều khoản cảnh báo, tầm nhìn của cô bỗng tối sầm lại.
..
..
“Vào được rồi, để xem quần áo có bị… Phù… May quá, bình thường.”
Vừa kết nối thành công, Seong Suah lập tức tự rà soát trang phục của mình từ đầu đến chân.
Nhỡ đâu lại lỗi lòi lìa như hôm qua thì cô biết giấu mặt vào đâu khi gặp anh.
“Bây giờ tìm số của trợ giáo Seong Suho trong danh bạ….”
Vừa mở danh bạ ba chiều lên, Seong Suah đã dễ dàng tóm được tên Seong Suho.
Do thói quen lưu số cẩn thận và phân loại rõ ràng, dù danh bạ chứa đầy ắp tên người, cô vẫn tìm ra nhân vật cần tìm trong nháy mắt.
“Khoan đã! Tạm thời… chỉnh chế độ ẩn danh đã….”
Lý do khiến Seong Suah sắm kính thực tế ảo VR rồi lại vứt xó cũng bắt nguồn từ một chuyện.
Ngày trước, mua thiết bị này với khao khát được dính líu đến Cho Kanghyun, thế nhưng mỗi lần cô online, y như rằng có hàng tá kẻ ất ơ bay vào gạ gẫm.
Vì tính cả nể không biết từ chối, bọn đàn ông lại tưởng lầm là cô đam mê game đến mức phát cuồng.
Thành ra cô phải cày bục mặt từ game nhập vai RPG đến game đối kháng, mà trải nghiệm thì nhạt toẹt, chẳng thấy vui thú gì sất.
Cuối cùng, chiếc kính bị tống vào góc xó, trở thành của nợ không hơn không kém.
“Lần đó vì sợ anh ấy không thấy nên không dám để chế độ ẩn danh… Còn bây giờ đi cùng trợ giáo Seong Suho, nhỡ ai thấy lại đâm ra hiểu nhầm mất. Cứ ẩn danh cho chắc.”
Seong Suah chuyển chế độ trực tuyến sang ẩn danh rồi bật tính năng trò chuyện bằng giọng nói, gọi cho Seong Suho.
“Anh nghe rõ không?”
(Úi cha mẹ ơi! Giật cả mình!)
“Phụt… Anh giật mình à?”
Seong Suah mỉm cười, thầm nghĩ.
‘Ở cạnh người này, mình thấy dễ cười đùa hơn hẳn.’
Ở đầu dây bên kia, không hề hay biết Seong Suah đang cười, Seong Suho với giọng cuống cuồng vội giải thích.
(À à… Giáo quan Seong Suah đấy à? Lần đầu dùng nên tôi hơi lóng ngóng….)
“Không sao đâu. Để tôi hướng dẫn từ từ cho anh.”
Dù đã lâu không vào lại nên ký ức có chút mờ nhạt, nhưng Seong Suah vẫn quyết định chọn một game rồi rủ anh cùng trải nghiệm.
“Tốt nhất là chúng ta cứ gặp mặt nhau trong game đã. Vừa chơi vừa chỉ bảo trực tiếp sẽ dễ hiểu hơn nhiều.”
(Vâng, thế thì tiện quá.)
“Giờ anh ấn vào danh sách game trên màn hình rồi báo cho tôi biết anh muốn chơi trò nào nhé.”
(À… Tôi thì….)
Seong Suah thầm đoán mò.
‘Con trai thì chắc khoái mấy game đối kháng hay bắn súng góc nhìn thứ nhất (FPS) nhỉ?’
Tuy ở chế độ offline nên bị hạn chế đủ thứ, nhưng hầu hết các dòng game đều có sẵn trong máy.
Chỉ có điều là bản chơi thử (demo), muốn quẩy bản chính thức thì phải cất công lặn lội ra ngoài mua chip hoặc mua online rồi tải về.
‘Dù sao thì chơi mấy game đối kháng hay RPG tầm 1-2 tuần chắc cũng không thành vấn đề.’
Có vẻ như đang phải đắn đo dữ lắm, Seong Suho cuối cùng cũng xướng tên trò chơi mình muốn trải nghiệm với Seong Suah.
“Thị Trấn Động Vật? Trò này có vẻ ổn đấy.”
“…Thị Trấn Động Vật sao?”
Seong Suah cũng nhẵn mặt trò này.
Một con game mang phong cách “cuộc sống chậm rãi” (slow life), cho phép người chơi hóa thân thành nông dân định cư ở vùng quê, trồng rau nuôi cá và tự tay thiết kế ngôi làng của riêng mình.
Seong Suah cũng từng có dạo chết mê chết mệt trò này.
Tuy sinh ra là game “cuộc sống chậm rãi”, nhưng cái tên tuổi của nó lại bay xa theo một chiều hướng hoàn toàn khác.
Nó đã nghiễm nhiên trở thành địa điểm hẹn hò lý tưởng cho những cặp đôi yêu xa.
Chỉ là với cái giá đắt xắt ra miếng của thiết bị VR cùng với sự bào mòn của thời gian, số lượng người chơi giờ đã tụt dốc không phanh.
‘Hồi đó mình từng rủ anh ấy chơi trò này, nhưng anh ấy từ chối thẳng thừng…. Thôi thì cứ thử xem sao….’
Seong Suah giấu đi cảm xúc chùng xuống của mình, vui vẻ nói với Seong Suho qua voice chat.
“Vậy chơi trò đó nhé. Tôi sẽ làm chủ phòng tạo sảnh. Anh vào kết nối luôn đi.”
(Vâng.)
Vừa khởi động trò chơi, đập vào mắt Seong Suah là một khung cảnh thiên nhiên đẹp mê hồn, với những cánh đồng trải dài tít tắp, ôm trọn bởi những rặng núi hùng vĩ.
‘…Cái cảm giác hồi ấy, thật sự rất tuyệt.’
Đắm chìm trong vẻ đẹp của thiên nhiên, Seong Suah ngẩn ngơ ngước nhìn bầu trời rực rỡ ánh nắng mặt trời.
Đứng thẫn thờ một hồi, Seong Suah bừng tỉnh, dáo dác đi tìm Seong Suho.
“A! Trợ giáo Seong Suho đang ở… Ối!”
“….”
Đột nhiên, một cậu nhóc cỡ học sinh tiểu học lù lù xuất hiện trước mặt Seong Suah.
“Game này có NPC đáng yêu cỡ này luôn à? Trời đất ơi… Cưng xỉu!”
Tưởng là NPC, Seong Suah ôm chầm lấy cậu nhóc và bắt đầu cọ tới tấp má mình vào má đối phương.
Vốn dĩ rất quý trẻ con, dù bình thường chẳng bao giờ ôm ấp bừa bãi, nhưng nhờ cái không gian ảo mộng này mà cô được dịp xõa hết mình, ôm chặt lấy cậu bé không chút ngần ngại.
Trong lúc đang say sưa ôm ấp vuốt ve, một giọng nói bất thình lình vang lên.
“À ừm… Giáo quan Seong Suah….”
“A! X-Xin lỗi anh. Thằng bé đáng yêu quá nên… Ủa? Anh đang ở đâu đấy?”
Rõ ràng là giọng của Seong Suho, nhưng Seong Suah đưa mắt tìm đỏ con mắt vẫn không thấy anh đâu.
Và rồi, ngay trong vòng tay cô, cậu nhóc kia khẽ cất tiếng.
“…Tôi ở ngay đây.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
