Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Học viện Anh Hùng - 1 - Chương 87 - Học viện Anh Hùng (1-6)

Chương 87 - Học viện Anh Hùng (1-6)

Bước ra khỏi lớp, tôi vừa thong thả cuốc bộ về phía nhà ăn, vừa vắt óc suy nghĩ xem nên tiếp cận Seong Suah thế nào.

‘Rủ đi ăn chung thì cũng khó mở lời….’

Nếu rủ Seong Suah ăn cơm chung ở nhà ăn trường thì khả năng cô ấy gật đầu là rất cao.

Nhưng tự dưng khơi khơi rủ đi ăn mà không có lý do gì thì có vẻ không phải là ý hay.

[Dù có cẩn trọng tiến hành thì chắc chắn vẫn cần phải có một phương pháp cụ thể nào đó.]

Vì đây là nhiệm vụ dài hạn, nếu mang cái tâm lý “từ từ rồi khoai cũng nhừ” thì có ngày ăn cám.

Trong game cũng thế, đôi khi việc chọn bừa một lựa chọn ở giai đoạn đầu cũng có thể rẽ nhánh ra những kết quả hoàn toàn khác biệt.

‘Cần một cái cớ thật chính đáng, ngon nghẻ để kéo gần khoảng cách…. A!’

[Anh nghĩ ra cách gì rồi sao?]

‘Seo Jieun.’

Lớp 7 Khoa Ma, Seo Jieun.

Hiện tại Seong Suah đang cực kỳ lo lắng cho cô học viên tên Seo Jieun này.

Nếu lấy chuyện của Seo Jieun ra làm mồi nhử, biết đâu tôi có thể kéo dài cuộc trò chuyện được.

‘Cô không thấy Seong Suah là kiểu người dù hết giờ làm vẫn cắm mặt vào công việc à?’

[Không biết Cho Seohyun thì sao, nhưng với tính cách của Seong Suah thì khả năng đó là rất cao.]

‘Chắc giờ này vẫn còn ở đó nhỉ? Cứ quay lại lớp xem sao….’

Tôi quay gót bước trở lại phòng học.

Lấy cớ bàn chuyện của Seo Jieun để rủ cô ấy đi ăn chung.

Chẳng mấy chốc, tôi đã đứng trước cửa Lớp 7 Khoa Ma.

‘Đừng nói là về rồi nhé….’

Vừa mở cửa bước vào, may quá, Seong Suah vẫn còn ở đó.

Chỉ là… nét mặt cô ấy có vẻ u ám hơn hẳn lúc nãy.

Vừa bước vào lớp, tôi đã làm bộ ngạc nhiên hỏi Seong Suah.

“Hử? Giáo quan Seong Suah vẫn chưa về sao?”

“Trợ giáo Seong Suho? Anh có việc gì sao?”

Cô ấy vô thức đưa tay dụi mặt, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.

Nhìn vẻ mặt của Seong Suah, tự dưng tôi thấy khó mở lời vãi.

Sao nhỉ, người khác thì không nói, nhưng một người như Seong Suah mà bày ra vẻ mặt đó thì trông sự việc có vẻ nghiêm trọng lắm.

“À… Thật ra tôi có chuyện muốn hỏi. Xin lỗi cô. Để mai tôi sẽ nói chuyện riêng với cô sau nhé.”

“A, không! Không sao đâu.”

Cô ấy cố nặn ra một nụ cười, tiến lại gần tôi và nói.

“Vậy thì, tôi cũng đang bụng đói meo đây, hay là chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện nhé?”

..

..

“À… Chuyện về em Jieun sao?”

“Vâng, không biết tôi có đang tọc mạch vào chuyện bao đồng không nữa?”

“Không đâu! Trái lại, tôi còn thấy anh rất tuyệt vời đấy chứ?”

Seong Suah mỉm cười và bắt đầu kể về Seo Jieun.

Cô bé đó nhập học Khoa Ma với tư cách là thủ khoa.

Nếu chỉ xét về năng lực, thời điểm đó ngay cả Khoa Khí cũng chẳng bói ra được mống nào sánh kịp cô bé.

Ngay cả Song Ahra, người đang độc bá top 1 Khoa Khí hiện tại, lúc đó cũng chẳng phải đối thủ của cô bé nhờ năng lực xuất chúng mà cô bé sở hữu.

Thế nhưng, vào khoảng giữa năm thứ nhất, khả năng khống chế ma lực của cô bé bắt đầu chệch choạc, và đến đầu năm hai thì cô bé hoàn toàn mất kiểm soát.

Bang hội pháp sư hàng đầu mang tên ‘Tháp’ cũng đã vắt kiệt sức lực để tìm hiểu nguyên nhân, nhưng đến giờ vẫn chưa thu được manh mối nào.

Vừa kể chuyện về Seo Jieun, Seong Suah vừa buông thõng thìa, chẳng ăn được miếng nào.

“…Ngay cả tôi là người theo sát em ấy cũng không tài nào lý giải nổi.”

Dòng chảy ma lực của cô bé hỗn loạn theo một quỹ đạo không thể hiểu được.

Và chính cái dòng ma lực hỗn loạn đó….

“Đã quay sang tấn công chính… học viên Seo Jieun.”

“Tấn công chính mình á?”

“Vâng, sở trường của học viên Seo Jieun là ma pháp bóng đêm.”

“…?”

“Chắc anh thấy lạ lẫm lắm.”

Cô ấy giải thích rằng đó không phải là những thuộc tính Hỏa, Thủy, Thổ, Phong, Lôi mà chúng ta thường biết, mà là tài năng sử dụng ma pháp đặc thù có khả năng điều khiển bóng của các sinh vật sống.

Đâu chỉ là lạ lẫm, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy luôn đấy.

Ít nhất thì ở Shutra không hề có khái niệm này.

“Đó là lý do tại sao Tháp lại sốt sắng nhúng tay vào vấn đề của học viên Seo Jieun đấy.”

“…Thì ra là họ không muốn để vuột mất một viên ngọc quý hiếm sao?”

“Đúng vậy. Dù ai nhìn vào cũng thấy em ấy là một nhân tài vô cùng phù hợp với Tháp….”

Tóm tắt lại năng lực của cô bé thì có thể hiểu là khả năng vật chất hóa cái bóng của con người hoặc động vật.

Những cái bóng được tạo hình đó có thể được điều khiển như tay chân, dựa trên nền tảng là ma lực của bản thân và năng lực của đối phương.

“Em ấy dùng những cái bóng đó để chiến đấu, đồng thời có cả khả năng hỗ trợ bằng chính cái bóng của mình.”

“…Mới nghe qua thôi đã thấy bá đạo như hack rồi?”

“Chỉ có điều lượng ma lực tiêu hao lại rất khủng khiếp.”

Tùy thuộc vào năng lực của cái bóng mà lượng ma lực bị bòn rút sẽ tăng vọt.

Nghĩa là nếu lỡ cướp bóng của một đối thủ quá mạnh thì có khi lại bị gậy ông đập lưng ông.

Tuy nhiên, năng lực của Seo Jieun xuất sắc đến đâu thì đầu óc của cô bé cũng nhạy bén đến đấy.

Thêm vào đó, dù là pháp sư nhưng cô bé lại rất giỏi trong việc tùy cơ ứng biến.

“Em ấy là một đứa trẻ có khả năng phán đoán tình huống rất tuyệt.”

“…Thật đáng tiếc. Cô nói tuần sau cô bé sẽ đến lớp đúng không?”

“Vâng, lẽ ra là tuần này, nhưng… lại có chuyện khác xảy ra.”

“…? Chuyện gì vậy?”

“Tình trạng ở chân em ấy lại diễn biến xấu. Cái bóng được triệu hồi vào năm ngoái đã tấn công chính đôi chân của học viên Seo Jieun.”

Hiện tại, vấn đề chí mạng của Seo Jieun là hễ cứ tạo hình cái bóng thì chính cái bóng đó sẽ quay ra cắn xé chủ nhân.

Huống hồ gì, cái bóng được thi triển trong sự cố cuối cùng hoàn toàn nằm ngoài chủ ý triệu hồi của chính Seo Jieun.

Nghĩa là, đang yên đang lành thì cái bóng đột nhiên nổi điên xông ra ám sát chính mình.

‘…Vãi nồi. Mới nghe thôi đã thấy rợn người rồi?’

[Thật kỳ lạ. Một người có tài năng như thế, sao có thể đột nhiên mất kiểm soát được chứ.]

‘Chuẩn đấy….’

Phải chi yếu kém ngay từ đầu thì không nói, đằng này đang xài ngon lành lại dở chứng….

Cứ mỗi lần nghe kể về cô bé đó là tôi lại thấy xót xa.

‘Nghe kỹ năng xịn xò vãi, đang tính gặp mặt Seo Jieun để học mót đây. Mà thấy rén ngang….’

[Nếu học được và biết cách sử dụng hiệu quả, chắc chắn nó sẽ giúp ích rất nhiều cho anh.]

‘Ừ, học được thì tôi sẽ dùng cho hiệu quả, cắm một cái vào mồm, một cái vào lồn.’

[……….]

Một sự im lặng kéo dài.

Quả nhiên cái khoảnh khắc làm cho Armonia cạn lời là lúc tôi cảm thấy sảng khoái nhất.

Đang lúc nhắm mắt tận hưởng sự tĩnh lặng tuyệt diệu từ Armonia, thì giọng nói đầy lo lắng của Seong Suah vang lên ngay trước mặt.

“Vâng… anh có chuyện gì sao?”

“A! Xin lỗi cô. Tự dưng tôi hơi suy nghĩ mông lung….”

“Anh đang nghĩ chuyện gì vậy…?”

Lỡ mồm rồi.

‘Toang, bịa nhầm lý do rồi….’

[………….]

CEO đáng kính của chúng ta vẫn đang im thin thít. Xem ra cô ấy sẽ không ban phát giải pháp nào cho tôi đâu.

Tôi đành nói bừa.

“Ngày trước tôi cũng từng bị thương ở chân. Nên chắc là đồng bệnh tương lân chăng….”

“A…. Sao anh lại bị thế….”

Seong Suah đang nhìn tôi với vẻ mặt đầy lo âu.

Tới nước này thì tôi cứ mở miệng nhả đại vài câu vậy.

“Hồi đó tôi bị thương nặng lắm, là vì đồng đội của mình. Tất cả là do tôi quá kém cỏi thôi.”

“A! X-Xin lỗi anh. Tại tôi lại khơi lại chuyện buồn của anh….”

Seong Suah bưng miệng, bộ dạng như thể vừa phạm phải lỗi tày đình.

‘Phù…, làm quá lên thế này thì chắc cô ấy sẽ không hỏi thêm đâu.’

[…Anh từng bị thương ở chân sao?]

Armonia, kẻ nãy giờ vẫn im lìm, bỗng nhiên lên tiếng.

Nghe Armonia hỏi thế, tôi nhớ lại chuyện ngày xưa rồi truyền âm trả lời.

‘Hồi xưa chạy tiếp sức ấy, lúc trao gậy tôi bị trượt chân té đập mặt.’

[….]

‘Hừ, cái thằng nhận gậy của tôi cũng té chổng vó luôn. Đáng đời con chó.’

Hồi đó đéo cần biết là phe nào, có mỗi mình tôi ngã thì cay vãi lúa, nhưng thấy thằng kia cũng vừa chạy được mấy bước đã vấp ngã là tự dưng tôi thấy lòng hả dạ vô cùng.

Bật mí luôn là lý do ngã là vì tôi đưa gậy sai tư thế nên lảo đảo rồi sấp mặt đấy.

Cái bản mặt tôi nó thế đấy….

‘Lúc ngã, đầu gối tôi đập thẳng xuống đất. Một thời gian dài tôi đi cà thọt luôn.’

[Hiện tại anh đã ổn chưa?]

‘Di chứng thì không có, nhưng hồi đó trầy da xước thịt gớm lắm, giờ trên đầu gối vẫn còn một vết sẹo to bằng đồng xu.’

Thực ra giờ tôi cũng chẳng mảy may bận tâm đến cái sẹo đó nữa.

Phải kể lể ra thế này tôi mới nhớ ra sự hiện diện của nó, chứ bình thường thì vứt xó.

Sau đó, Seong Suah cũng khép lại chủ đề về Seo Jieun, bắt đầu chuyển sang những chuyện xảy ra trong lớp học ngày hôm nay.

***

“Phù….”

Một tiếng thở dài vang lên trong căn phòng tối tăm, ánh đèn rực rỡ chiếu rọi xuống.

Một căn phòng cá nhân xa hoa lộng lẫy đến mức khó tin, khác một trời một vực với cái ổ mà Seong Suho đang ở.

Đây là căn penthouse của ký túc xá.

Một trong những đặc quyền dành cho những người hoạt động với tư cách Anh Hùng cao cấp như Seong Suah.

Thế nhưng, ngay từ đầu và cho đến tận bây giờ, Seong Suah vẫn luôn cảm thấy nặng nề trước những đặc quyền đó.

Hồi còn đi học ở học viện, cô từng trả lại căn ký túc xá sang trọng và một mực muốn ở phòng cá nhân giống hệt các học viên khác.

Nhưng rốt cuộc, vì để ý đến ánh nhìn của người cô yêu, cô đành phải dọn vào đây.

“…Vậy mà anh ấy chưa từng đến thăm dù chỉ một lần.”

Cô mòn mỏi ngóng chờ bước chân của một người, nhưng suốt 2 năm qua, điều đó chưa từng xảy ra.

Seong Suah đặt đống hồ sơ mang theo lên bàn ăn rồi buông mình xuống ghế.

“Dù sao thì cũng may mắn. Lần này có vẻ như đã gặp được một người thực sự tốt….”

Cô nhớ lại cuộc trò chuyện ngập tràn câu hỏi về các học viên với Seong Suho lúc nãy.

Giáo quan thì cũng là con người, cũng là một nghề nghiệp, nên việc né tránh những rắc rối dính líu đến bản thân là điều tối kỵ.

Đặc biệt là với thân phận trợ giáo thì lại càng dễ hiểu hơn.

Ban đầu, Seong Suah cứ ngỡ anh dò hỏi là để phòng hờ những rắc rối có thể ập đến với mình.

Và chính điều đó lại khiến cô có thiện cảm với anh hơn.

Bởi vì đa số các giáo quan thường chọn cách mặc kệ sự đời, phó mặc quả bom nổ chậm cho người tiếp theo chứ chẳng thèm phòng ngừa.

Tuy nhiên, qua cuộc trò chuyện vừa rồi, Seong Suah cảm nhận được rằng anh ấy không hỏi vì mục đích tự bảo vệ bản thân.

Dường như anh ấy thực sự muốn tìm hiểu về Seo Jieun.

“…Anh ấy có vẻ thực sự muốn hiểu học viên với tư cách là một giáo quan.”

Chấp hồ sơ nằm chễm chệ trên bàn chính là tài liệu chứa thông tin về Seo Jieun.

Cô đã mang nó về để ngày mai đưa cho Seong Suho.

Seong Suah đang đặt rất nhiều kỳ vọng vào người đàn ông này.

Trong suốt thời gian công tác tại học viện, cô cũng đã giao thiệp và làm thân với không ít giáo quan chính thức lẫn trợ giáo.

Nhưng cô không thể nào ưa nổi thái độ trốn tránh trách nhiệm của đám giáo quan đó.

Đứng trên lập trường của họ, cô cũng phần nào thấu hiểu.

Bao công sức nỗ lực để leo lên được vị trí Anh Hùng, đùng một cái bị ném vào đây để đi dạy trẻ ranh, ai mà chẳng sôi máu.

Quãng thời gian 3 năm.

Phải chôn vùi giai đoạn hoàng kim của tuổi 20 một cách vô nghĩa, bảo Seong Suah vui vẻ chấp nhận thì cũng hơi khó.

Nhưng Seong Suah không thể nhắm mắt làm ngơ trước những học viên đã đặt cược toàn bộ tương lai của mình vào học viện này.

6 người trợ giáo đã làm việc cùng cô trong suốt 2 năm.

Và số giáo trợ giáo chủ động dò hỏi về học viên là 0 người.

Ngay từ ngày đầu tiên, Seong Suah đã cố gắng cung cấp cho Seong Suho thật nhiều thông tin về học viên.

Anh ấy cũng lắng nghe vô cùng chăm chú.

Đến đây thì anh vẫn có vẻ giống những giáo quan khác.

Nhưng qua cuộc trò chuyện hôm nay, cô đã nhìn thấy điểm khác biệt rõ rệt giữa anh và những giáo quan mà cô từng gặp.

Anh ấy chủ động muốn nắm bắt tình hình.

“Nghĩ lại thì… anh ấy nói mình từng bị thương ở chân….”

Giờ cô mới sực nhớ ra là mình chưa hề tìm hiểu tử tế về Seong Suho.

Cô nhớ lại chuyện hôm qua, chỉ lướt sơ qua bản lý lịch trích ngang của anh, rồi trong lúc ăn trưa chung thì chỉ mải mê nói những chuyện mình muốn nói.

Seong Suah ngượng chín mặt vì hành động vô ý vô tứ của mình, dù xung quanh chẳng có ai, cô vẫn lầm bầm trong bụng.

‘Phù…. Tính ra là mình đang thất lễ với người ta rồi.’

Vì tình huống quá lộn xộn nên cô đã vô thức đẩy sự quan tâm đến vị trợ giáo xuống hàng chót.

Nếu là người bình thường, chắc họ cũng chỉ tặc lưỡi bỏ qua với suy nghĩ “À, hóa ra mình đã làm thế.”

Nhưng Seong Suah không phải là kiểu người có thể cho qua dễ dàng như vậy.

Cô là mẫu phụ nữ dù đứng giữa ngã tư đường quê vắng tanh vắng ngắt không bóng người thì vẫn ngoan ngoãn chờ đèn đỏ.

Cô không phải người sống dựa vào ánh nhìn của người khác, mà là người luôn tự soi xét chính bản thân mình.

“Dù sao hôm nay cũng muộn rồi, ngày mai nhất định phải tìm hiểu kỹ càng mới được.”

Xếp gọn gàng tập hồ sơ trên bàn, Seong Suah phóng tầm mắt ra khung cửa sổ rộng lớn.

Khung cảnh lọt vào tầm mắt cô qua lớp kính là khu ký túc xá nam.

Tòa nhà penthouse đối diện mà cô vẫn luôn dõi theo.

Dù sao thì đó cũng là kính chống nhìn trộm, đứng từ ngoài nhìn vào là chuyện bất khả thi.

Nhưng cô vẫn thường kết thúc một ngày bằng việc thẫn thờ nhìn bóng dáng phản chiếu của căn penthouse đối diện qua ô cửa sổ.

Ấy thế mà hôm nay, ánh mắt cô lại cứ liên tục hướng xuống tầng thấp hơn.

Seong Suah bỗng dưng tò mò.

“Nghĩ lại thì…. Anh ấy nghĩ gì về mình nhỉ.”

Vừa lẩm bẩm, cô vừa dán chặt mắt vào khu vực bên dưới của tòa nhà ký túc.

***

Nằm ườn trên giường, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, Seong Suho đang gào thét trong lòng.

‘Mẹ kiếp!! Muốn đè Seong Suah ra đụ ngay và luôn!!!’

[…………….]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!