Chương 22 - Học viện ma pháp Shutra (1-6)
Sau khi trở thành học viên chính thức, ngay khi bắt đầu buổi học đầu tiên, giáo sư đã nói.
“Từ hôm nay, lớp vẽ ma pháp trận sẽ do trợ giáo sư đây phụ trách.”
“Rất mong được giúp đỡ.”
Vị trợ giáo sư đứng cạnh giáo sư cúi chào.
Bộp bộp bộp.
Tôi vừa giả vờ vỗ tay như mọi khi vừa quan sát diện mạo của tên trợ giáo sư.
Hắn mặc trang phục màu đen giống các giáo sư khác, nhưng so với một pháp sư thì dáng người có vẻ đô con hơn.
Tuổi tầm giữa 30?
Còn tướng mạo thì….
‘Từ ông giáo sư mặt khó đăm đăm đổi sang tay trợ giáo sư mặt cũng hãm tài không kém….’
[Có điểm gì khác biệt sao?]
‘Có chứ, khác chứ….’
Nói sao nhỉ, nếu ông giáo sư kia có vẻ như sẽ soi mói từng tiểu tiết, thì tay trợ giáo sư này lại toát ra cái khí thế kiểu như nếu bị hắn nắm thóp thì sẽ không yên thân đâu.
Giáo sư nói hết những điều cần nói rồi bước xuống bục giảng.
“Vậy tôi đi đây.”
“Tôi sẽ hướng dẫn để không xảy ra vấn đề gì.”
Trợ giáo sư cúi chào kính cẩn tiễn giáo sư ra ngoài.
Cạch.
Ngay khi giáo sư vừa đi khỏi, hắn bước lên bục giảng và bắt đầu quét mắt nhìn đám học viên.
Cảm giác như đang scan vậy?
Hắn từ từ quay đầu, rồi ánh mắt dừng lại ở chỗ tôi.
Đột nhiên hắn nhìn tôi và cười nhếch mép.
Tôi nổi hết da gà da vịt.
‘Vãi, thằng cha đó sao lại cười! Không lẽ là gay à!?’
[Không phải nhìn anh Suho đâu. Hắn đang nhìn Luna Stadtfeld đấy.]
‘Phù… may quá. Tôi sợ vãi linh hồn….’
Cái chấn thương tâm lý hồi gặp mụ lính tự vệ suýt nữa thì trỗi dậy.
Trợ giáo sư nhìn Luna một hồi lâu, rồi mới dời mắt đi và bắt đầu buổi học.
Buổi học vẫn diễn ra như trước, là vẽ ma pháp trận.
Vừa bắt đầu, trợ giáo sư đã tạo bầu không khí căng thẳng và nói về bài kiểm tra.
“Một tuần nữa sẽ có bài kiểm tra vẽ ma pháp trận. Các em sẽ phải vẽ không chỉ những hình khối đơn giản như trước, mà còn cả ký tự Rune nữa. Và đây là bài kiểm tra yêu cầu các em phải thực hiện đầy đủ cả đầu vào, đầu ra và tọa độ của ma pháp trận, nên hãy tập trung nghe giảng. Rõ chưa?”
“““Rõ.”””
‘Rõ ạ~~’
[….]
Sau đó chúng tôi bắt đầu học, quả nhiên cảm thấy độ khó tăng lên rất nhiều.
Theo lời trợ giáo sư thì đây vẫn chỉ là trình độ sơ cấp, nhưng ở đây có đầy rẫy những học viên lần đầu tiên nhìn thấy ký tự Rune.
Nếu hôm qua là lớp mỹ thuật mẫu giáo thì hôm nay là giờ tập viết của mẫu giáo.
Tôi nhìn quanh và cười thầm trong bụng.
‘Đúng là một mớ hỗn độn.’
[Mọi người đều lần đầu viết ký tự Rune nên cũng đành chịu thôi.]
‘Chà, Luna cũng thấy cái này khoai đây?’
Liếc sang bên cạnh, thấy Luna đang cặm cụi vẽ ký tự Rune.
Bản thân nét chữ thì khá đẹp, nhưng kích thước và vị trí của các ký tự được sắp xếp lại méo mó, xiêu vẹo, trông rất lộn xộn.
Tôi nhìn Luna như vậy, cười khẩy rồi nhẹ nhàng xòe hai tay trên bàn, tạo ra cái khí thế của đấng sáng tạo.
‘Hừ, lũ dân đen…. Ta sẽ cho thấy thực lực chân chính.’
[….]
Tôi bắt đầu vẽ ký tự Rune vào hư không.
Dù là những ký tự lạ hoắc lần đầu nhìn thấy, tôi vẫn vẽ những ký tự Rune uyển chuyển vào không trung một cách rõ ràng.
Vị trí, kích thước, hình dáng không chê vào đâu được.
Luna lén nhìn ký tự Rune tôi vẽ rồi so sánh với của mình.
Nhìn một hồi, cô ấy xóa sạch những ký tự trước mặt rồi tập trung vẽ lại từ đầu.
Rõ ràng là đã khá hơn lúc nãy.
So với lúc nãy thì….
‘Cố mà vẽ đi.’
[Anh Suho, trợ giáo sư đang đi về phía này.]
‘Hự.’
Tôi lại giống như trước, để không bị bắt bẻ vô cớ, liền tỉnh táo lại và tập trung vào việc vẽ ký tự Rune.
Nhưng trợ giáo sư không đi về phía tôi.
Hắn đi về phía Luna ngay bên cạnh.
Trợ giáo sư đứng sau lưng Luna, nhìn những ký tự Rune cô ấy đang chăm chỉ vẽ và nói.
“Khụ khụ, mới lần đầu mà làm được thế này là rất tốt đấy.”
“Cảm ơn thầy.”
“Ký tự Rune ở kia cần dịch sang bên cạnh một chút….”
Trợ giáo sư đã vứt việc giảng dạy ra sau đầu, mải mê đứng sau lưng Luna bắt chuyện với cô ấy.
Tôi cảm nhận được luồng khí khó chịu từ các học viên khác đối với tên trợ giáo sư.
Ngày đầu tiên đã làm trò con bò thì có ai mà ưa cho nổi chứ….
‘Chà…. Chẳng ai dám ho he gì. Ngay cả với trợ giáo sư.’
[Về cơ bản, trợ giáo sư là người có thể tác động đến giáo sư, nên anh Suho cũng phải cẩn thận đấy.]
‘Tôi đếch quan tâm. Nhưng mà hắn cứ ồn ào bên cạnh làm tôi thấy ngứa mắt thôi.’
Cuối cùng buổi học kết thúc với màn làm trò lố bịch của tên trợ giáo sư.
..
..
Sau khi kết thúc lớp vẽ ma pháp trận, lần đầu tiên tôi được học môn khác.
Học thuyết Thuộc tính Cơ bản.
Đó là môn học dạy những kiến thức cơ bản về các thuộc tính sử dụng trong ma pháp.
Ngay cả khi không sử dụng thuộc tính đó, đây vẫn là môn bắt buộc phải học để biết cách đối phó.
Ngay khi buổi học bắt đầu, nhìn người phụ nữ đang đứng trên bục giảng, tôi hét lên với Armonia.
‘Armonia! Cho tôi xem ngay đặc tính của người phụ nữ kia!’
[…Không phải anh đang tập trung vào Luna sao?]
‘Cứ xem đã. Tò mò chết đi được!’
Hội trưởng hội học sinh thì tôi chẳng có cơ hội gặp, nhưng người phụ nữ đang đứng trên bục giảng kia thì khác.
Bảng trạng thái của người phụ nữ trên bục giảng hiện ra.
=====
Tên: Sonya Friedrich
-Đặc tính-
[Ma lực LV30], [Thành thật], [Tích cực], [Thân thiện]….
=====
Sonya Friedrich.
Là giáo sư kiêm nhiệm dạy môn Học thuyết Thuộc tính Cơ bản.
Một người phụ nữ có mái tóc xanh dài ngang vai, toát lên vẻ đẹp trưởng thành.
Hơn nữa, chỉ bằng một nụ cười rạng rỡ, cô ấy đã xóa tan sự cảnh giác của học viên trong nháy mắt.
“Tôi là Sonya Friedrich, người sẽ phụ trách môn Học thuyết Thuộc tính Cơ bản của các em từ hôm nay. Rất vui được gặp các em.”
Cô ấy chào hỏi lễ phép kèm theo một nụ cười.
Bộp bộp bộp bộp bộp bộp.
Tiếng vỗ tay vang lên lớn hơn bình thường.
Tôi so sánh Luna ngồi bên cạnh và Sonya.
Rõ ràng về độ xinh đẹp thì Luna áp đảo.
Nhưng ở Sonya lại toát lên vẻ đằm thắm trưởng thành mà Luna không có.
Quả nhiên mỗi người đều có điểm quyến rũ riêng.
‘Nhìn Luna thì đúng là vẫn còn trẻ con thật. Dù Luna xinh hơn.’
[Cô ấy trông khoảng gần 30 tuổi.]
‘Và đặc tính cũng ưng cái bụng nữa.’
Trên bảng trạng thái tràn ngập những đặc tính phù hợp với một nhà giáo nhiệt huyết.
Trong lúc tôi đang trầm trồ về Sonya, cô ấy đã bắt đầu bài giảng.
“Học thuyết Thuộc tính Cơ bản cực kỳ quan trọng. Thuộc tính chính và thuộc tính phụ mà các em sẽ chọn sau một tuần nữa có thể sẽ thay đổi sau khi học môn này.”
Đúng chất môn cơ bản, cô ấy không đi vào tiểu tiết mà dạy những khung kiến thức lớn về cách thức tiếp thu và học tập các thuộc tính.
“Trước tiên chúng ta bắt đầu từ tính chất cơ bản của thuộc tính nhé.”
Cô ấy vẽ một ma pháp trận đơn giản vào hư không rồi kích hoạt.
Vì là ma pháp trận nhỏ nên thứ tạo ra chỉ là một quả cầu lửa to bằng quả bóng chày.
“Chà, ai cũng biết rồi, khởi đầu là Hỏa thuộc tính. Hầu hết các pháp sư nổi tiếng đều nổi danh nhờ sử dụng Hỏa thuộc tính làm thuộc tính chính.”
Lý do Hỏa thuộc tính được yêu thích rộng rãi là vì mọi mặt đều đồng đều.
Sức phá hoại, lượng ma lực tiêu hao, độ khó khi vẽ ma pháp trận….
Nếu các thuộc tính khác mỗi cái đều có một ưu điểm riêng thì Hỏa thuộc tính tuy không có ưu điểm đặc biệt nào nhưng cũng không có nhược điểm nào quá nổi bật.
“Tất nhiên, nó có nhược điểm là yếu thế trước Thủy thuộc tính, nhưng nếu nói đến đó thì lại sang chuyện khác rồi.”
Và ngay sau đó là Thủy thuộc tính.
“Ưu điểm của Thủy thuộc tính là khả năng vận hành. Tuy tiêu tốn ma lực hơn Phong thuộc tính một chút nhưng vẫn thuộc loại ít, và ma pháp trận cũng dễ vẽ, vốn là ưu điểm của ma pháp duy trì. Hơn nữa, khác với lửa, ta không cần nhất thiết phải tạo ra mà có thể tận dụng nước có sẵn xung quanh.”
Tuy nhiên, nhược điểm là sức sát thương cực thấp khi vận hành ở quy mô nhỏ.
Nó phù hợp với các trận chiến quy mô lớn, đòi hỏi phải vẽ ma pháp trận khổng lồ nên là một thuộc tính thiếu tính thực dụng.
“Nhưng Thủy thuộc tính này lại là thuộc tính ưa thích của Hiệu trưởng trường chúng ta, Đại pháp sư Ludwig Reiffenstahl. Nếu thành thục hoàn toàn Thủy thuộc tính, nó có thể hữu dụng hơn Hỏa thuộc tính rất nhiều.”
Tiếp theo là Phong thuộc tính.
“Ưu điểm của Phong thuộc tính là ma lực. Chỉ với một lượng nhỏ ma lực cũng có thể tạo ra những cơn gió quy mô lớn. Tuy nhiên nhược điểm là khó duy trì ma pháp trận và sức phá hoại thấp.”
Tưởng chừng như nó phù hợp với chiến tranh quy mô lớn giống Thủy thuộc tính, nhưng thực ra nó lại phát huy sức mạnh hơn trong các trận chiến quy mô nhỏ.
Trong không gian hẹp, những lưỡi dao gió phóng ra trong nháy mắt tuy sát thương thấp nhưng lại vô hình, rất dễ làm rối loạn đối phương.
“Thổ thuộc tính…. Sức phá hoại thì mạnh mẽ không thể so sánh với các thuộc tính trên. Nhưng đi kèm với sức phá hoại đó là sự tiêu hao ma lực cực lớn. Trường hợp của Thổ thuộc tính, nó được biết đến là rất hữu dụng trong các trận công thành quy mô lớn khi kết hợp với Hỏa thuộc tính.”
Nhưng nghe nói giờ đây nó là thuộc tính ít được sử dụng.
Đặc biệt là ở trường, học viên cũng ngại dùng vì tốn ma lực.
Tóm lại, là thuộc tính không được ưa chuộng.
“Vậy thì chúng ta hãy nhìn vào ma pháp trận của bốn thuộc tính này và đơn giản….”
“Thưa giáo sư.”
“Sao vậy?”
“Em có thể đặt câu hỏi được không ạ?”
Là Luna ngồi ngay cạnh tôi.
“Được chứ, em nói đi.”
Sonya mỉm cười với Luna và xòe tay mời.
“Cảm ơn cô. Em… muốn biết về Hệ Lôi ạ.”
“À…. Xin lỗi em. Tôi không nghĩ đến phần đó.”
“Nếu làm cô khó chịu thì em xin lỗi. Chỉ là em tò mò….”
“Không đâu. Tôi còn phải cảm ơn em vì đã giúp cô chỉnh đốn lại bài giảng ấy chứ.”
Sonya cười với Luna rồi vẽ một ma pháp trận nhỏ cỡ lòng bàn tay.
Một ma pháp trận trông cực kỳ nguy hiểm với những tia lửa điện màu vàng bắn ra tung tóe.
“Các em… có ai biết gì về ma pháp Hệ Lôi không?”
“....”
Không ai trả lời được.
‘Ở đây mà nói ‘Em biết nè’ chắc bị trừ điểm nhỉ?’
[…Tôi lo là anh Suho sẽ làm thật đấy.]
Thấy học viên không ai trả lời, Sonya bắt đầu giải thích với vẻ mặt nghiêm túc khác hẳn lúc nãy.
“Ưu điểm của ma pháp Hệ Lôi là…… không có.”
Biểu cảm của đám học viên lúc này trông như thể đang ném cả rổ dấu chấm hỏi vào mặt Sonya vậy.
“Tiêu hao ma lực thì nhiều, sức phá hoại thì bị yếu đi do tia sét phân tán ra bốn phương tám hướng, ma pháp trận thì khó vẽ đến mức không thể so sánh với các thuộc tính khác.”
Vậy khả năng vận hành có tốt không? Cũng không nốt.
Đang vẽ ma pháp trận thì phát nổ gây thiệt hại cho đồng đội, hoặc vẽ xong xuôi định bắn thì ma lực bị phân tán khiến không kích hoạt được cũng có.
Và đỉnh điểm là….
“Cách đây không lâu, ngài ‘Maximilian Winter’, người nghiên cứu ma pháp Hệ Lôi lâu năm nhất, cũng đã tử vong do ma pháp trận phát nổ….”
Sonya làm vẻ mặt tiếc thương như đang tưởng niệm vị pháp sư đó.
Mọi người nhìn biểu cảm của Sonya và cũng hùa theo tỏ vẻ tiếc thương.
Trừ tôi ra.
‘Bị ngu à. Tự chết vì ma pháp trận của mình á? Phuhahaha.’
[…Có vẻ đó là lĩnh vực cực kỳ khó khăn đấy.]
‘A, thật sự muốn cười banh xác quá, phuhahahaha.’
Tôi cúi gầm mặt xuống nén cười.
Tôi lấy tay che miệng, cố gắng kìm nén tiếng cười chực trào ra bằng mọi giá rồi ngẩng đầu lên.
“Phù……. Hả?”
“Em không sao chứ?”
Trong lúc tôi đang cố nhịn cười, Sonya đã đứng trước bàn tôi từ lúc nào.
‘…Toang rồi.’
[Phải giải quyết tình huống này thế nào đây….]
Armonia cũng có vẻ không có đối sách gì.
Pháp sư nổi tiếng chết mà lại ngồi cười một mình?
Lại còn là học viên mới nhập học trường ma pháp nữa chứ?
Tầm này chắc bị đuổi học luôn không chừng?
Thôi thì toang cũng toang rồi, cứ xin lỗi trước đã.
“Cái, cái đó… em…”
“Em có biết ngài Maximilian không?”
“...?”
Hỏi cái gì trớt quớt vậy….
Nhưng trong ánh mắt Sonya không hề chứa đựng sự khinh miệt hay giận dữ.
Ngược lại là vẻ mặt lo lắng.
Cô ấy không nghĩ là tôi đang cười, mà hiểu lầm là tôi đang khóc.
“Nếu em biết ngài ấy, mà tôi lại lỡ miệng nhắc tên ngài ấy một cách tùy tiện làm em tổn thương thì….”
“A….”
Thấy rồi, cái kết… à không, giải pháp đây rồi!!
Tôi không rặn ra nổi nước mắt…… nên lấy tay che mắt và phát ra tiếng nấc nghẹn ngào.
“Xin, xin lỗi cô…. Vì đó là người em hằng tôn kính….”
“Ôi trời….”
Tuy không nhìn thấy biểu cảm của Sonya lúc này, nhưng có vẻ tôi đã né được tình huống hiểm nghèo.
‘Armonia. Mặt Sonya thế nào?’
[…Cô ấy đang khóc.]
‘Vãi chưởng! Ơ, ơ!?’
Đang định ăn mừng chiến thắng với Armonia qua thần giao cách cảm thì đột nhiên có ai đó kéo đầu tôi đi.
Mềm mại….
“Làm sao đây… Xin lỗi em. Tại tôi mà em bị tổn thương…”
“Hưbưbư!”
Sonya vùi mặt tôi vào ngực cô ấy.
‘Ng, ngộp thở quá! Nhưng mà sướng vãi!!’
[….]
Lúc bị quần áo che khuất thì không cảm nhận được, nhưng cỡ này chắc chắn to hơn Viola.
Cái này không phải E cup sao!?
Sonya không chỉ áp mặt tôi vào ngực, mà là chôn chặt mặt tôi vào khe ngực cô ấy.
Nhờ vậy mà tôi quên cả hô hấp bằng phổi, chuyển sang hô hấp qua da và cảm nhận mùi hương cơ thể của cô ấy.
Hư hà~ hư ư a~ hư a~
Muốn bóp quá đi mất!!!
[Anh Suho, anh phải bình tĩnh lại. Biểu cảm của anh nguy hiểm lắm đấy.]
‘Hự! Cảm ơn Armonia. Tôi tỉnh rồi. Phù….’
Suýt chút nữa thì tôi đã sa ngã trước sự cám dỗ của quỷ sa tăng không tồn tại.
Sau khi bơi lội thỏa thích trong khe ngực bằng cả khuôn mặt, tôi đã kịp thoát ra trước khi chết đuối.
Sonya buông tôi ra khỏi ngực mình và lấy hai tay xoa mặt tôi.
Cô ấy đang khóc thật.
Tôi thì suýt khóc vì cảm động trước bộ ngực của cô ấy….
“Xin lỗi em. Tại tôi…. Biết làm sao bây giờ….”
Làm sao là làm sao, cứ thế là thích rồi….
“Kh, không sao đâu ạ….”
Sonya phải mất một lúc mới bình tĩnh lại để tiếp tục bài giảng.
Nhờ vụ đó mà suốt buổi học tôi phải hứng chịu những ánh mắt hình viên đạn của đám con trai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
