Chương 13 - Tuyệt chiêu cướp bồ của Anh Hùng (12)
Nhấp nháy, nhấp nháy, nhấp nháy.
Ánh sáng nhỏ từ viên ruby liên tục chớp tắt.
“….”
“….”
[….]
Tôi, Viola, Armonia, tất cả đều im lặng.
Trừ một thằng.
- Trưa nay anh ăn súp gà…-
Cái vlog củ lìn….
Thằng đó nãy giờ tôi xem, đúng là một tên Jekyll và Hyde chính hiệu.
Hoàn toàn khác với thông tin tôi thu thập được.
Tên đang cười tươi rói kia mà đến nơi thì chắc băm vằm tôi ngàn mảnh làm thịt viên chiên giòn rồi ném vào chảo dầu địa ngục mất.
Tôi tính toán trong đầu hết công suất và đưa ra một kết quả khả thi duy nhất.
‘Armonia.’
[Vâng.]
‘Tiến hành theo kế hoạch ngay. Bên Hắc Hoàng Đạo chưa có phản hồi gì về kế hoạch của chúng ta sao?’
[Đã gửi thông tin nhưng vẫn chưa có câu trả lời chắc chắn. Có một cách giải quyết nhanh hơn.]
‘Cách gì?’
[Trực tiếp lái tàu đến chỗ Hắc Hoàng Đạo để giải thích tình hình. Tuy nhiên dù dùng bước nhảy không gian cũng phải mất khoảng 2 ngày. Trong thời gian đó, liên lạc và việc sử dụng Enel đều bất khả thi.]
Lời khuyên và Enel. Liệu tôi có thể vượt qua thử thách thiếu vắng hai thứ đó không?
Nhưng không còn cách nào khác.
‘Được rồi, đi nhanh về nhanh nhé!’
[Rõ. Để đề phòng trường hợp bất trắc, dù hơi phiền nhưng tôi sẽ hiển thị đặc tính của tất cả các nhân vật. Và nếu có biến động gì sẽ có thông báo hiện lên. …Xin anh hãy bảo trọng.]
Lời cuối cùng đó kết thúc, liên lạc với Armonia bị cắt đứt.
Đúng như lời Armonia, bảng trạng thái đã hiện lên trên đầu Viola, và cả trên đầu tôi nữa.
Xác nhận đã mất liên lạc, tôi quay sang nhìn Viola.
Khuôn mặt tái mét, Viola trông như một người khác hẳn so với Viola mà tôi biết.
Viola ôm chầm lấy tôi, ngước lên và nói gấp gáp.
“Phải đi mau thôi! N, nếu anh trai em biết… em thì sao cũng được, nhưng….”
Viola vừa bảo tôi đi vừa ôm chặt lấy eo tôi.
Không muốn buông tay.
Tôi vòng tay ôm lấy đầu Viola và nói.
“Viola, đi cùng anh nhé.”
“Vâng?”
Tôi nói nốt câu chuyện còn dang dở lúc nãy.
Vốn dĩ kế hoạch là ở lại đây với Viola (tiện thể điều giáo luôn), sau khi xác nhận thành công nhiệm vụ với bên Hắc Hoàng Đạo và nhận Enel ứng trước thì sẽ đưa Viola lên tàu trở về.
Định bụng là từ từ dụ dỗ em ấy đi theo nhưng… giờ không phải lúc thong thả nữa.
Kế hoạch này dựa trên tiền đề Viola sẽ đi theo tôi.
Nếu Viola không đi theo thì chẳng có ý nghĩa gì cả.
Nhưng tôi tin chắc em ấy sẽ đi theo.
Sự khao khát thế giới bên ngoài, mong muốn thoát khỏi anh trai, sự ghẻ lạnh của những người xung quanh.
Tôi tin em ấy sẽ đi theo người đã giải quyết tất cả những điều đó cho mình, là tôi.
“Vâng! Em sẽ theo anh Suho!”
“Cảm ơn vì đã tin anh.”
“Nhưng mà… còn anh trai thì làm sao….”
“Đừng lo, anh sẽ giải quyết hết.”
Để trấn an nỗi lo lắng của Viola, tôi hôn em ấy.
..
..
Khi tôi định quay lại nhà trưởng làng, Viola với ánh mắt sợ hãi nài nỉ tôi đừng đi.
Mọi chuyện dồn dập ập đến khiến em ấy có vẻ bất an.
Tôi hiểu lòng Viola, nhưng việc hôm nay phải làm rất quan trọng.
Tôi hứa ngày mai sẽ quay lại nên mới thoát ra được.
Viola bảo đã cài đặt để tôi có thể ra vào lối đi bí mật tự do nên nhất định phải đến.
Bên ngoài đã quá nửa đêm về sáng.
Tôi quay lại nhà trưởng làng.
Không trèo cửa sổ nữa mà dùng chìa khóa nhận được hôm qua để mở cửa.
Cạch.
“Nhà mình mà khóa cửa phòng người khác kỹ thế…”
Tôi rón rén bước vào trong nhà trưởng làng.
Theo lời bà lão, trưởng làng biết gì đó.
Nếu vậy, chắc lão cũng để lại ghi chép gì đó cho bản thân.
‘Biết là tầng 2 rồi…’
Lên tầng 2, có 3 phòng.
Nhưng phòng trưởng làng nhìn cái là biết ngay.
‘Gớm, làm gì có ai treo biển “trưởng làng” trước cửa phòng nhà mình bao giờ…’
Cái chức danh trưởng làng oai thế cơ à.
Tôi thử vặn nhẹ nắm cửa.
Mở được.
Cửa phòng mình thì không khóa.
Chắc nghĩ khóa cửa phòng tôi là vạn sự như ý rồi…
Vừa bước vào phòng đã nghe tiếng ngáy.
Khòooo!
‘Haizz….’
Đã bắt đầu nhớ Armonia rồi.
Armonia chắc không ngáy đâu nhỉ?
Mà có ngáy thì chắc cũng dễ thương lắm.
Khòooooo!
Không muốn nghe cái âm thanh đó nên tôi quyết định tìm kiếm nhanh.
Gạt bỏ tạp niệm, tôi kích hoạt viên đá mana nhận được từ tên lính tự vệ hôm nọ.
Vùuuuu.
Ánh sáng bất ngờ chói lòa chẳng kém gì Thái Dương Quyền của Tienshinhan.
‘Sáng vãi! Lộ mất thì sao!?’
Khòooo!
“….”
Để chắc ăn, tôi vớ đại cái miếng vải trông như giẻ lau ở gần đó đắp lên mắt lão trưởng làng.
Khòooo!
“….”
Cái âm thanh đáng ghét ngang ngửa vlog của thằng Anh Hùng.
Tôi bắt đầu lục lọi xung quanh.
Cộp, cạch, kít, thịch…
Khòoooo!!
“…Thôi cứ thoải mái mà tìm.”
Nhìn lão trưởng làng, tôi lại một lần nữa cảm nhận được ngôi làng này yên bình đến thế nào.
Đến tôi sống ở thành phố lớn mà đêm nghe tiếng động còn tỉnh dậy vì tưởng bà chị định trộm tiền…
Trong lúc lục lọi căn phòng, tôi mở tủ quần áo và thấy một cái két sắt nằm giữa đống quần áo.
Két sắt làm bằng sắt gỉ sét khắp nơi.
“Ok~ Armonia, chìa khóa két… chết mợ.”
Toang rồi… Không có Armonia.
Hơn nữa cái két nhìn là biết không phải loại tôi có thể bê đi được.
“Chắc là có chìa khóa thôi.”
Tôi lục tung căn phòng một lần nữa.
Nhưng thứ tìm được lại là….
“Vãi chưởng… sao lão lại có cái này? Trưởng làng mà….”
Một bộ lockpick (dụng cụ mở khóa).
Lockpick, nói đơn giản là đồ nghề để mở khóa.
Thứ đó lại xuất hiện trong nhà trưởng làng.
Trong khi chìa khóa thì tìm mãi không thấy…
“Chẳng lẽ….”
Kiểm tra đặc tính của trưởng làng, có hai thứ đập vào mắt tôi.
-[Tắt mắt], [Kỹ thuật mở khóa kiểu cũ LV 23]-
“Chẳng lẽ lão mở cái này bằng lockpick mà không cần chìa khóa à?”
Hơn nữa nhìn bộ lockpick còn tốt chán, chứng tỏ lão thường xuyên bảo dưỡng.
Trưởng làng mà có kỹ năng trộm cắp.
Thế gian này đúng là đủ loại người, nhưng mà…
Nhưng mà….
Toang thật rồi. Vào tận đây mà công cốc à.
Có két sắt tức là có kho báu hoặc tài liệu quan trọng bên trong…
Tôi chán nản đút lockpick vào ổ khóa két sắt rồi ngoáy ngoáy.
“Mẹ kiếp… phải làm thế nào đây… Ơ?”
[Kỹ thuật mở khóa kiểu cũ LV 1 đã được khai mở. Nhờ có [Khéo Tay] LV 555 hỗ trợ, cấp độ Kỹ thuật mở khóa kiểu cũ đã được điều chỉnh lên 25.]
Một đặc tính của tôi đã được thêm vào.
-[Kỹ thuật mở khóa kiểu cũ LV 25]-
Có kỹ thuật mở khóa, tôi mở két sắt dễ như ăn kẹo.
Dù chưa từng dùng lockpick bao giờ, nhưng đôi tay tôi cứ tự nhiên như thế mà mở két ra.
“Sau này phải bàn bạc lại với Armonia mới được.”
Chẳng hiểu chuyện quái gì, nhưng quan trọng là bên trong két.
Tôi xem xét bên trong két sắt.
Hai viên ngọc trai pha lê hàng rởm đập vào mắt tôi ngay chính diện.
Còn lại là đống trang sức quý giá nằm bên dưới.
“Mấy cái này chắc là hàng thật… A! Có rồi.”
Bên trong đống trang sức có khá nhiều giấy tờ xếp lớp.
Đọc qua là biết ngay giấy tờ gì.
Là nhật ký.
“Ra là có gia đình nhưng lại sống một mình ở đây à.”
Con gái kết hôn với con trai lãnh chúa, con trai thì đang làm quản lý đất đai cho lãnh chúa. Vợ cũng đang sống sung túc ở lãnh địa.
Phần lớn nội dung nhật ký cho thấy lão muốn rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.
“Hừm…. Có vẻ chẳng có gì đặc biệt. Ồ?”
Tài liệu được viết từ trước đó khá lâu, giống sổ cái hơn là nhật ký.
Và trong tài liệu đó…
“Thằng điên… Hắn giết bao nhiêu người rồi thế này.”
Tên những người bị Anh Hùng giết và nội dung sự việc được ghi chép lại.
Không chỉ ở đây, mà cả những vụ việc xảy ra ở lãnh địa cũng được ghi lại.
Nhìn sơ qua cũng phải mấy chục… à không, hơn cả trăm người.
“Cứ lấy đi đã.”
Tôi lấy một cái áo của trưởng làng, nhét hết trang sức và nhật ký vào, buộc túm lại rồi ra khỏi phòng.
Chừa lại mỗi ngọc trai pha lê…
***
Tôi giấu đống đồ ăn trộm được vào lối đi bí mật trong thân cây rồi đi ngủ.
Dậy ra phòng khách thì thấy trưởng làng đang đợi tôi với vẻ mặt lạnh tanh.
“Nấu cơm đi.”
Lão trưởng làng chết tiệt giờ đường hoàng đòi tôi nấu ăn.
Nhưng tôi giờ là kẻ không thể dùng Enel!
“Xin lỗi ông. Hôm nay người tôi không được khỏe, ngày mai tôi nhất định sẽ nấu.”
“Hừm…. Vô dụng, đúng là đồ vô dụng! Biết rồi.”
Trưởng làng lên tầng 2 đóng cửa rầm một cái.
“Thằng cha rác rưởi…”
May là lão chưa kiểm tra tình trạng két sắt.
Chắc không ai ngày nào cũng mở két sắt nhà mình ra xem đâu nhỉ…
Tôi ra khỏi nhà, mang theo bọc quần áo của trưởng làng giấu hôm qua ra khỏi làng.
Tôi tìm đến bà lão.
Vừa thấy tôi, bà lão đã nheo mắt soi mói với vẻ không hài lòng.
“Hôm nay lại có chuyện gì?”
“Tôi có chuyện muốn nói.”
..
..
“Không, cái của nợ này tao lấy làm gì…”
“Chắc chắn bà sẽ thích mà.”
“Hây… Biết rồi! Đi đi…”
Chia tay bà lão, tôi đi vào làng.
-30 phút sau tại làng-
Tôi cắt đuôi đám phụ nữ cứ bám riết lấy mình trong làng và cuối cùng cũng gặp được mụ lính tự vệ hay gặp.
Tôi lén kéo mụ She-Hulk đang mừng rỡ khi thấy tôi vào một góc để nói chuyện.
“Hôm nay tôi rảnh. Hay là làm tí rượu…”
“Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ ~!!
Vãi!
Tiếng gầm Sư Tử Hà Đông bất ngờ của mụ She-Hulk khiến mấy ngôi nhà gỗ gần đó rung chuyển.
Động vật trong ngõ ngách chạy tán loạn như cảm nhận được đại địa chấn, người dân thì lao ra khỏi nhà như nghe báo động chiến tranh.
Tôi vất vả lắm mới trấn an được mụ lính tự vệ và hẹn lát nữa gặp ngoài làng.
Địa điểm là chỗ bà lão sống.
“Ơ, không! Cứ uống ở quán rượu đi, sao phải ra đó?”
“Dạo này bị người khác làm phiền quá…. Tôi muốn hai ta riêng tư…”
Mẹ kiếp, không muốn làm tí nào!
Đéo muốn làm tí nào!!
Tại sao tôi lại phải tỏ ra e thẹn mời rượu mụ She-Hulk thế này.
Nhưng hiệu quả thì rõ rệt.
“Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ Ồ !!!”
Giọng nói vang rền như lúc giải trừ phong ấn thanh kiếm bị nguyền rủa trong mấy game thùng nổi tiếng ngày xưa vang vọng khắp làng.
Thực ra nhìn cái body đó thì cảm giác mụ có thể tay không bẻ gãy cả trăm thanh kiếm bị nguyền rủa ấy chứ.
“À với lại….”
..
..
“Ừ! Tí nữa tôi nhất định sẽ đến!! Hahaha~!!”
“Vậy lát nữa gặp lại.”
“Hưi hi hi hi hi i i i hi hi.”
Tên lính tự vệ của Satan.
Chắc chắn nếu uống rượu với mụ đến nửa đêm nay thì tôi sẽ không còn là tôi nữa…
Mà cũng chẳng có chuyện uống đâu.
Tôi lập tức đi đến lối đi bí mật dẫn tới nhà Viola.
***
Vừa thấy tôi đến, Viola đã lao ngay vào lòng.
“Em cứ lo anh không đến.”
“Sao thế được… anh làm sao thế được chứ.”
Tôi hôn Viola và giải thích mọi chuyện.
Rằng có một người bạn sẽ đến đón chúng tôi, đi theo người bạn đó thì Anh Hùng sẽ không đuổi theo được.
“Ra là vậy….”
Viola mỉm cười nhưng trong lòng có vẻ vẫn còn chút gợn sóng.
Dù sao cũng là gia đình sống cùng nhau cả đời.
Đặc biệt là em ấy có [Bản năng mẫu tử] nên lựa chọn này càng không dễ dàng.
Chỉ là [Thủy chung] mạnh hơn thôi.
Thêm vào đó, những trò điên khùng của Anh Hùng cũng bào mòn cái [Bản năng mẫu tử] đó một phần rồi…
Vẫn đang ôm nhau, tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay trái của Viola.
“Viola….”
“Vâng?”
“Anh yêu em thật lòng….”
“Hức… làm sao đây… Em, vui quá.”
“Cảm ơn vì đã tin anh….”
“Em… em cũng yêu anh….”
Tôi hôn Viola, trong lòng reo hò.
‘Mối tình đầu Philia của tôi… Cảm ơn em! Giờ anh có thể quên em được rồi. Giờ người phụ nữ đầu tiên là Viola!!’
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
