Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Học viện Anh Hùng - 3 - Chương 237 - Học viện Anh Hùng (3-44)

Chương 237 - Học viện Anh Hùng (3-44)

“Hôm nay chúng ta sẽ xuất phát luôn mà không ăn sáng. Yêu cầu mọi người nhanh chóng chuẩn bị.”

Vừa nghe Oh Jinho dứt lời, cả đám học viên lẫn lính gác đều cuống cuồng sửa soạn đồ đạc.

Và trong số những người lính gác đó, có một gương mặt không thấy tăm hơi đâu.

‘Hửm? Nó đâu rồi nhỉ?’

Tôi dáo dác nhìn quanh quất để kiểm tra tình hình, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Go Chungshin đâu cả.

Thấy tôi ngó nghiêng tìm kiếm, một người lính gác đã tiến lại gần và cất lời.

“Thưa Quản lý, anh Go Minhyuk, người từng gặp vấn đề hôm đầu tiên, có vẻ như hôm nay sức khỏe lại không được tốt ạ.”

“À... chuyện này thì biết sao được. Để tôi qua xem sao. Mọi người cứ chuẩn bị đi.”

“Vâng.”

Sau khi dặn dò đám học viên trước một tiếng, tôi lững thững một mình tiến về phía phòng của Go Chungshin.

Trong lúc đi, tôi dám chắc một điều.

‘Hôm qua chỉnh công suất mạnh tay quá hay sao ta? Chắc đến giờ vẫn chưa hoàn hồn lại được.’

[Tuy không dám chắc chắn về cơ chế giải trừ kỹ năng, nhưng có vẻ như đối tượng bị nhập hồn sẽ phải hứng trọn nỗi đau đớn tột cùng ngay trước ngưỡng cửa cái chết.]

‘Giá mà học thêm được mấy ma pháp độc đáo khác ngoài Thuật Giải Thể thì tốt biết mấy.’

Sau này đến Shutra, tôi tính sẽ lướt qua một lượt các loại ma pháp trận.

Dù sao thì cứ ghi nhớ những ma pháp trận thực chiến hiệu quả thay vì lý thuyết suông, sau đó dùng thuật giả kim để dung hợp lại là xong chuyện.

Lên kế hoạch đâu vào đấy, tôi cũng vừa vặn đặt chân đến trước căn phòng mà Go Chungshin đang ở.

‘Chà... Nhìn cái cửa ra vào thôi đã thấy không phải dạng vừa rồi?’

Vì mù tịt về chất lượng cơ sở vật chất dành cho lính gác tại học viện, nên tôi chẳng có khái niệm gì về việc phòng ốc ở đây là tốt hay xấu đối với họ.

Nhưng có một điều vô cùng chắc chắn.

‘Thằng chả này từ trước đến nay toàn được hưởng thụ đãi ngộ trên trời, giờ phải chui rúc vào cái xó xỉnh này chắc hẳn đang cay cú lắm đây.’

Tôi cười tủm tỉm, gõ cửa rồi ngang nhiên bước vào phòng Go Chungshin.

Vừa nhìn thấy tôi, Go Chungshin khẽ giật mình, rồi khó nhọc mở miệng với chất giọng run lẩy bẩy.

“Cái, cái đó...”

“À, cứ tự nhiên đi. Nghe bảo anh bị ốm hả?”

“...Vâng.”

Go Chungshin gắng gượng đáp lời, ánh mắt không giấu nổi vẻ thù địch chĩa thẳng vào tôi.

Quả nhiên, anh bạn Go Chungshin của chúng ta hôm nay vẫn chứng nào tật nấy, chẳng tài nào che giấu được cảm xúc trên khuôn mặt.

Nhưng tôi đã hạ quyết tâm rồi, trong suốt thời gian ở chung với gã, tôi sẽ hóa thân thành một ông sếp vô tâm vô tính đến cùng.

‘Cứ thế này thì tôi lại thấy khoái cơ~’

Tôi thong thả đưa mắt đảo quanh căn phòng rồi lên tiếng.

“Hôm nay anh cứ nghỉ ngơi đi.”

“B, bây giờ tôi vẫn...”

“Đừng có ngại, cứ nghỉ ngơi đi. Giờ mà lết xác đi rồi lỡ xảy ra chuyện gì thì rách việc lắm.”

“...Vâng.”

Nghe tôi nói vậy, Go Chungshin thở phào nhẹ nhõm.

Có ai trên đời được cho nghỉ mà lại chê cơ chứ.

Tuy nhiên, lý do thực sự khiến tôi cất công mò đến tận căn phòng này hoàn toàn không phải vì lo lắng cho sức khỏe của Go Chungshin.

“Tôi có chuyện muốn hỏi.”

“Vâng.”

“Anh chia tay với cô Yun Jia rồi đúng không?”

“...Hả?”

Go Chungshin trợn tròn mắt, trưng ra vẻ mặt hoang mang tột độ nhìn tôi, còn tôi thì cứ thế thủng thẳng nói tiếp.

“Tôi đã nghe phong phanh rồi. Nhưng hai người chia tay rồi đúng chứ? Nhỡ đâu chưa chia tay mà...”

“Ch, chia tay rồi ạ! Ch, chuyện đó... toàn là chuyện quá khứ rồi, nói ra cũng chỉ thêm phiền...”

“Hừm...”

Tôi ném cho Go Chungshin một cái nhìn đầy nghi hoặc, im lặng nhìn chằm chằm.

Go Chungshin hốt hoảng, đứng ngồi không yên, mồm miệng cứ lắp bắp luyên thuyên không dứt.

“T, tình cờ... tình cờ làm việc chung một chỗ... ch, cho nên...”

“Được rồi. Tôi tin.”

“...”

Rõ ràng đó phải là một câu nói khiến người ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng Go Chungshin khi nghe xong lại trưng ra một vẻ mặt cực kỳ miễn cưỡng.

“Tin thì tin đấy...”

“...?”

Tôi nhìn lướt qua một lượt toàn bộ căn phòng, tiến về phía giường của Go Chungshin, vừa nắn bóp vai gã vừa thủ thỉ bằng chất giọng trĩu nặng áp lực.

“Chỉ cần tôi phát hiện ra có dấu hiệu nào khả nghi, tôi sẽ báo cáo thẳng lên ngài hiệu trưởng ngay lập tức.”

“...Vâng, tôi sẽ ghi lòng tạc dạ.”

“Tôi thì không có quyền đuổi việc anh đâu. Nếu giáo quan Yun Jia thấy tội nghiệp mà dang tay giúp đỡ thì chắc cũng che đậy được phần nào. Thế nhưng...”

“Ư...”

Tôi siết chặt lực nắn bóp trên vai gã, nghiêng đầu lầm bầm.

“Vụ xâm nhập lần này... vì nó mà các học viên đã thương vong. Để những chuyện như thế không bao giờ tái diễn, tự đáy lòng tôi đã hạ quyết tâm sẽ loại trừ triệt để bất kỳ kẻ nào có mầm mống gây họa.”

Go Chungshin cắn răng chịu đựng những cú bóp vai đầy uy lực của tôi, nghiến lợi thì thầm một cách nhỏ nhẹ.

“Tôi xin ghi nhớ. Tuyệt đối sẽ không có chuyện đó xảy ra đâu ạ.”

“Tốt!”

Tôi buông tay khỏi vai gã, nở nụ cười tươi rói.

“Vậy hôm nay anh cứ nghỉ ngơi đi nhé. Chưa biết lịch trình ngày mai ra sao, cứ tùy vào tình hình sức khỏe của anh mà tôi sẽ quyết định xem ngày mai anh có đi cùng hay không.”

“...Vâng.”

“Vậy tôi xin phép~”

Kết thúc cuộc trò chuyện, tôi bỏ mặc Go Chungshin đang nghiến răng nghiến lợi với khuôn mặt đầy vẻ bực dọc ở lại, rồi quay bước ra khỏi phòng.

..

..

Đúng là tôi không ngờ bọn họ lại xuất phát mà không thèm ăn sáng thật.

Ngay trước khi khởi hành, Oh Jinho đã chỉ đạo mọi người cứ ăn tạm đồ ăn có sẵn trên xe cho qua bữa.

Hơn hết, có một câu nói của anh ta cứ khiến tôi phải lấn cấn mãi trong lòng.

‘Cái gì mà riêng thời gian đi thôi đã mất 4 tiếng đồng hồ, rốt cuộc là định lôi nhau đi tận đẩu tận đâu thế này?’

[Gần đây biểu cảm của Oh Jinho và Park Heeyeon có vẻ bất thường. Anh nên đề cao cảnh giác thì hơn.]

‘Thì sao chứ, đằng nào cũng chả biết hai cái đứa này đang ủ mưu tính kế gì. Cứ đến lúc đó rồi tỉnh táo đối phó là xong.’

Tự trấn an bản thân như vậy, tôi đưa mắt sang nhìn Yun Jia đang ngồi cạnh mình.

Tuy đã vài ngày ròng rã sử dụng Xâm Mộng, nhưng thái độ mà Yun Jia dành cho tôi, ngoại trừ chút hảo cảm tăng lên trong ngày đầu tiên, thì hầu như không có gì thay đổi đáng kể.

Lý do thì đơn giản thôi.

Vì khi bước vào giấc mơ của Yun Jia, tôi hoàn toàn không để lộ diện mạo thật hay có bất kỳ hành động nào nhằm gây ấn tượng với cô ấy.

Việc duy nhất tôi làm trong giấc mộng chính là gieo rắc và vun đắp sự nghi ngờ của cô dành cho Go Chungshin.

Vào trong giấc mơ của Yun Jia, dưới hình hài của Go Chungshin, tôi đã đối xử tệ bạc với cô ấy như một món đồ chơi không hơn không kém.

Và trong suốt quá trình đó, tôi cũng cấm tiệt mọi hành động có thể nhen nhóm lên tia lửa tình cảm.

Đáng lý ra Go Chungshin cũng phải tìm cách gọi điện thoại hay làm gì đó để gỡ gạc, nhưng có vẻ Yun Jia hoàn toàn phớt lờ gã thì phải.

Nếu không thì đêm hôm khuya khoắt, Go Chungshin đã chả mất công biến thành ruồi để lén lút rình mò phòng tôi làm gì.

‘Đúng ra cũng phải lượn lờ vào trong giấc mơ của Go Chungshin một chuyến xem sao...’

Nhưng tôi cũng chả dư hơi đâu mà miễn cưỡng ngủ cạnh cái gã đó, hay lết xác đến cái phòng mà đám lính gác đang chen chúc để ngủ.

Nói chung, kiểu gì thì đây cũng là một gã rắc rối.

Trong lúc tôi đang mải mê suy nghĩ, Yun Jia bỗng lúi húi lục lọi gì đó trong xe rồi lấy ra đưa cho tôi.

“Anh ăn đi ạ~”

“À, cảm ơn cô nhé.”

Thứ mà Yun Jia đưa cho tôi là bánh mì và sữa.

Thực ra tôi cũng biết là quy định cho phép ăn uống trên xe.

Có điều, mọi vật dụng trong chiếc xe này đều toát lên một vẻ sang trọng đến mức tôi cứ đắn đo mãi không biết mình có được phép tự tiện đụng chạm vào hay không, thế nên ngoài cái ghế đang ngồi ra, tôi cố gắng hạn chế chạm tay vào bất cứ thứ gì khác.

“Tiện thể nói luôn cho anh biết, anh thích ăn gì thì cứ lấy thoải mái nhé. Đồ ăn này là do Giáo đoàn cung cấp nên anh không cần phải ngại ngùng dò xét đâu ạ.”

“...Thật sao?”

“Phụt... Thấy anh chẳng đụng đến món nào, tôi đoán chắc là do anh ngại nên mới nói vậy đấy.”

Mặc dù lúc mới lên xe đã được phổ biến qua loa, nhưng vì nghĩ đó chỉ là những lời khách sáo nên tôi cũng chả buồn đụng đến làm gì.

Tôi bèn mở cái khoang phát sáng lấp lánh bằng đèn LED ngay cạnh chỗ ngồi để kiểm tra xem bên trong có gì.

“Ồ...”

“Ngoài đồ ăn vặt ra thì còn có khá nhiều thứ đồ dùng thiết yếu khác nữa đấy.”

Đúng như lời Yun Jia nói, trong khoang chứa đồ chỗ tôi ngồi không chỉ có thức ăn mà còn được trang bị thêm những thứ khác.

“...Có cả rượu này?”

“Vâng, có cả rượu nữa.”

Nhưng đây tuyệt nhiên không phải loại rượu bình dân bán đầy rẫy ngoài tạp hóa.

Từ vang cho đến whiskey, chỉ cần liếc mắt qua cũng đủ thấy toàn là những chai rượu xa xỉ, đắt tiền được xếp thành hàng ngay ngắn.

“Đang làm nhiệm vụ mà cũng được phép uống rượu sao?”

“Ừm... Chắc phần lớn mọi người đều làm xong nhiệm vụ rồi mới lôi ra uống.”

Cô ấy bảo cũng có những người nhâm nhi một hai ly trước khi bắt tay vào làm nhiệm vụ.

Vì có những trường hợp nhờ hơi men mà hoàn thành công việc xuất sắc hơn, nên Giáo đoàn thường nhắm mắt làm ngơ trước việc uống rượu.

“Nhưng đổi lại, nếu mượn rượu làm càn mà để xảy ra sai sót thì... chắc là bị phạt nặng lắm nhỉ?”

Yun Jia cũng kể rằng từ trước đến nay cô chưa từng nghe nói đến trường hợp nào mắc sai lầm tày đình như vậy.

Tất nhiên, tôi cũng chẳng dại gì mà lôi rượu ra uống lúc này.

Đảo mắt nhìn lướt qua một lượt, tôi đóng cái ngăn bày rượu lại, rồi bắt đầu nhẩn nha gặm bánh mì.

..

..

Lúc đến nơi thì trời đã quá trưa từ lúc nào.

Bước xuống xe, cả nhóm chúng tôi tập trung trước cửa hầm ngục, Oh Jinho và Park Heeyeon đứng quay lưng về phía cửa, đối mặt với chúng tôi rồi bắt đầu giải thích.

“Xin lỗi vì ngay từ sáng sớm đã bắt mọi người phải cuống cuồng vội vã như vậy. Đôi khi cũng có những lúc chúng ta phải đi làm nhiệm vụ khẩn cấp, nên chúng tôi cố tình dàn xếp như thế này đấy.”

“Vì cũng có lúc đang ngủ giữa đêm hôm khuya khoắt mà bị dựng đầu dậy để lên đường.”

“À...”

Nhìn đám học viên đang thở phào nhẹ nhõm, cố gắng xua tan sự căng thẳng sau khi nghe hai người họ giải thích, Oh Jinho lại cất giọng trầm trầm.

“Nhưng đã mất công đến tận đây thì chắc chắn không phải là chuyện tầm thường rồi đúng không?”

Các học viên đưa mắt nhìn nhau, rồi tiếp tục chăm chú lắng nghe Oh Jinho phổ biến.

Hầm ngục ngay trước mắt chúng tôi hiện tại là một hầm ngục chưa từng bị chinh phục hoàn toàn.

Chỉ là dựa trên những gì đội tiên phong vào thăm dò và xác nhận, họ ước tính lờ mờ đây là một hầm ngục cấp trung - thấp.

Nếu những hầm ngục chúng tôi từng vào trước đây là cấp thấp, thì nơi này phát tán chướng khí mạnh hơn một bậc, và bầy quái thú ở đây cũng hung hãn hơn tương ứng.

Tất nhiên, tất cả những điều đó cũng chỉ dừng lại ở mức độ phỏng đoán của đội tiên phong mà thôi.

“Chắc chắn trong số các bạn ngồi đây cũng sẽ có những người gia nhập đội tiên phong sau này nhỉ? Cứ coi như đây là một buổi diễn tập thì tốt hơn.”

“Quan trọng hơn, hầm ngục vốn không phải là nơi cứ sáng vào chiều ra đều đặn như vắt chanh đâu.”

Ý của cô ta là những trường hợp phải sống vạ vật mấy ngày trời bên trong hầm ngục ngập tràn chướng khí là chuyện thường như ở huyện.

Cũng có khi bị dính bẫy rập rải rác như lần trước, hay đi lạc đường dẫn đến lãng phí thời gian cũng là chuyện hay xảy ra.

Nói cho cùng, nếu cứ đi làm trong hầm ngục kiểu như dân văn phòng sáng cắp ô đi tối cắp ô về thì xét về mặt nào đó cũng vô cùng kém hiệu quả.

Đặc biệt là khi phải mất tận 4 tiếng đồng hồ cả đi lẫn về như thế này...

Kết thúc phần giải thích, Oh Jinho xoay người về phía cửa hầm ngục, cất lời.

“Nào, xuất phát thôi.”

..

..

‘Đúng là khác bọt thật đấy chứ?’

Cấp thấp và cấp trung - thấp.

Dù cả hai đều bị xếp vào dạng cấp thấp, nhưng đối với đám học viên mới chân ướt chân ráo bước vào thực chiến, khoảng cách ấy vẫn là cả một hố sâu ngăn cách.

Từ sức mạnh của bọn quái thú cho đến lượng chướng khí trong hầm ngục, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ thấy đám học viên này chưa đủ lông đủ cánh để đương đầu.

Tuy nhiên, dù tôi không ra tay hỗ trợ thì cũng chẳng có vấn đề gì to tát xảy ra cả.

“Hây aaaaa!”

“Hừm!”

Kèm theo tiếng hét vang dội, Park Heeyeon dùng kiếm thuật hạ gục bọn quái thú trong nháy mắt, còn Oh Jinho thì dùng ma pháp thiêu rụi những con quái vật đứng rải rác xung quanh.

Trái ngược với vẻ nhàn nhã hờ hững ở hầm ngục cấp thấp, vừa bước chân đến đây, hai người họ đã phô diễn sức mạnh như thể đang muốn khoe khoang thực lực kinh hồn của mình vậy.

‘Anh hùng đúng là không phải cái danh hão.’

Khác hẳn với thái độ làm cho có lệ suốt mấy ngày qua, hôm nay họ đã phô diễn thực lực một cách đầy ấn tượng.

Thế nhưng, có một điều khiến tôi không tài nào hiểu nổi.

Nếu họ định tự mình bao thầu hết mọi việc như thế, thì chẳng phải chuyến đi kiến tập này sẽ mất đi ý nghĩa vốn có của nó hay sao.

Tôi thậm chí còn tự hỏi liệu có thực sự cần thiết phải lôi nhau đến tận đây hay không.

‘Rốt cuộc là mấy người này đang ủ mưu gì trong đầu vậy...’

Có điều, với vị trí hiện tại, tôi hoàn toàn không có tư cách để ý kiến ý cò gì về lịch trình kiến tập của họ.

Tôi dồn toàn bộ sự tập trung vào việc quan sát tình trạng của học viên là trên hết, sẵn sàng yểm trợ bất cứ lúc nào nếu có tình huống nguy hiểm bất ngờ xảy ra.

Mới tiến vào hầm ngục vỏn vẹn 30 phút, lượng chướng khí tích tụ trong cơ thể học viên đã lộ rõ mồn một.

Ngay khi trận chiến kết thúc, Yun Jia lập tức sử dụng kỹ năng Giải Trừ Trạng Thái Bất Thường lên các học viên.

Trong lúc những người khác đang thu dọn tàn cuộc, tôi đã nhanh tay dùng Giải Trừ Trạng Thái Bất Thường để thanh tẩy chướng khí cho bản thân.

‘Phù... May mà học kỹ năng này rồi.’

[Rõ ràng trong tình hình hiện tại, nếu tiếp tục sử dụng Enel thì sẽ rất không hiệu quả.]

Nhờ kết hợp với ma pháp trận hệ Phong tạo thành ma pháp trận cá nhân, ưu điểm lớn nhất là nó tiêu tốn rất ít ma lực.

Hơn nữa, nếu tình thế cấp bách, tôi hoàn toàn có thể dùng nó cho các học viên cũng chả sao.

Xét về mặt công dụng thì đây quả thực là một kỹ năng vô cùng hữu ích.

“Nào, chúng ta đi tiếp thôi.”

Giải quyết xong xuôi mọi chuyện, chúng tôi lại tiếp tục tiến sâu vào trong hầm ngục.

Suốt dọc đường, Oh Jinho và Park Heeyeon thỉnh thoảng lại phóng những ánh mắt đầy ẩn ý về phía tôi.

‘Thôi cái trò liếc dọc liếc ngang đó đi mấy người kia.’

Tôi vừa lầm bầm chửi rủa trong bụng, vừa lẽo đẽo đi theo sau chốt đuôi.

Đang đi thì vài học viên vướng phải bẫy rập, dính ngay các trạng thái bất thường như tê liệt hay rối loạn thị giác.

Và ngay tắp lự, Yun Jia đã ra tay chữa trị.

Nhìn cảnh tượng đó, một giả thuyết chợt nảy lên trong đầu tôi.

‘Chẳng lẽ bọn họ cố tình lôi cả đám đến cái hầm ngục ngập ngụa trạng thái bất thường này sao?’

[Hoặc có khả năng đây là hầm ngục chưa được chinh phục hoàn toàn nên số lượng bẫy rập vẫn còn rất nhiều.]

‘Ồ... Có vẻ hợp lý đấy?’

Cơ quan bẫy rập trong hầm ngục vốn mang tính chất ngẫu nhiên.

Tuy nhiên, với một hầm ngục chưa được chinh phục hoàn toàn thì khả năng những bẫy rập mang tính sát thương kiểu đó vẫn còn sót lại rất nhiều.

Và càng đi sâu, giả thuyết của tôi lại càng được củng cố.

‘Có vẻ như họ định cố tình để đám trẻ dính hàng tá trạng thái bất thường, nhằm mục đích khắc sâu hình ảnh của một người chữa trị vào trong tâm trí chúng thì phải?’

Ngoài cái lý do củ chuối đó ra, tôi chẳng thể nghĩ ra được điều gì khác.

Vấn đề cốt lõi là dù có biết tỏng sự thật, tôi cũng chả thể làm gì được.

‘Thôi thì, phô trương thanh thế của Giáo đoàn hay gì đó cũng được, miễn sao tụi nhỏ an toàn là được rồi.’

Thú thực là hơi phiền phức chút đỉnh, nhưng dẫu sao thì cũng chả liên quan gì đến tôi.

Dù là tô bóng hình ảnh của Giáo đoàn hay gì gì đi nữa, chỉ cần đám học viên bình an vô sự là xong chuyện.

Đúng lúc tôi đang lầm bầm càu nhàu trong bụng.

Cả hang động bỗng dưng rung chuyển dữ dội.

Rầm rầm rầm...

Thứ âm thanh này tôi đã nghe thấy ở đâu đó rồi thì phải, ở đâu nhỉ?

“A, cái này là...”

“Mọi người cẩn thận!”

Ngay khoảnh khắc nhớ ra sự thật phũ phàng đó cùng tiếng hét lớn của Oh Jinho, thì tôi đã bị hất văng đến một nơi khỉ ho cò gáy nào đó trong hầm ngục mất rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!