Chương 239 - Học viện Anh Hùng (3-46)
Hai bóng người khoác áo choàng đang tiến về phía tôi.
Dù có căng mắt ra nhìn đến đâu thì tôi cũng chẳng tài nào thấy nổi khuôn mặt của hai kẻ đang trùm kín mít áo choàng kia.
Nhìn từ xa thì ngỡ như là một người, nhưng khi vào đến tầm mắt, hai người họ lại bộc lộ sự khác biệt rõ rệt.
Một người bước những bước đi rón rén, thanh tao, trong khi người còn lại thì toát lên vẻ lăng xăng, loi choi.
Tôi thì thầm nhỏ to với bóng người có dáng đi thanh tao kia.
“Vậy, nhờ cậy cả vào em đấy.”
“Em sẽ dốc hết sức.”
“Chỉ là đi gác đêm thôi mà, có gì to tát đâu...”
Thấy tôi cười trừ, hai bóng người gạt áo choàng ra sau gáy, để lộ diện mạo thật sự.
Đó chính là Lena và Beatrice.
Lena vén áo choàng ra sau, từ tốn cất lời.
“Đám quái thú xung quanh đã bị dọn dẹp sạch sẽ rồi. Từ giờ đến chỗ cái lều bên kia sẽ không có trở ngại gì đâu.”
“Cảm ơn em.”
“Nhưng sao tự nhiên lại bày trò rườm rà thế này nya? Cứ dùng cái ma pháp dịch chuyển đó là đến nơi ngay rồi mà nya?”
Cái ma pháp dịch chuyển mà Beatrice nói đến chính là Warp.
Beatrice chỉ từng được xài Warp mỗi lúc ra vào Ma Vương Thành, cô nàng mù tịt về những hạn chế của nó nên mới thắc mắc như vậy.
“Một ngày chỉ xài được vài lần thôi.”
“Ra là vậy nya...”
“Nào, dẫn đường đi.”
“Rõ rồi nya.”
Tôi choàng áo vào, bám đuôi Beatrice hướng thẳng đến chỗ cái lều của nhóm Oh Jinho và Park Heeyeon.
Vừa lẽo đẽo theo sau Beatrice, tôi vừa vân vê vạt áo choàng đang mặc trên người.
Sờ sơ qua cũng đủ biết chất liệu vải tồi tàn đến mức nào.
‘Cái thứ giẻ rách này mà giá những 10.000 Enel một cái cơ á...’
[Đổi lại thì công năng của nó là hàng thật giá thật đấy.]
Đây chính là chiếc áo choàng cản trở nhận thức mà đám đột nhập vào học viện từng mặc.
Không phải tôi đem đồ cũ của bọn chúng giặt đi rồi mặc lại đâu, mà là vì lúc đó tôi đã nghía qua món đồ này rồi nên mới có thể dùng Enel để chế tạo lại.
Vấn đề là chi phí cho mỗi cái áo này ngốn của tôi một khoản tiền khổng lồ lên tới 10.000 Enel.
[Ở bất kỳ thế giới nào thì chức năng che giấu thân phận cũng đều vô cùng hữu dụng. Việc nâng cấp bằng đặc tính thì quá tuyệt vời rồi, nhưng để đạt được cấp độ như chiếc áo choàng hiện tại thì chắc chắn sẽ tiêu tốn một lượng Enel khổng lồ đấy.]
‘Hơn nữa, tôi cũng chưa đụng mặt ai sở hữu loại năng lực đó cả đúng không?’
Tôi cười thầm trong bụng, tiếp tục rảo bước theo Beatrice.
Có lẽ nhờ Lena đã quét sạch quái thú trên đường đi nên chúng tôi chẳng chạm trán phải mống quái nào cả.
Mà giả sử có đụng độ thì tôi cũng định tàng hình để lẩn tránh cho lành.
Cứ thế đi bộ liên tục suốt 1 tiếng đồng hồ, tôi mới thấy được ánh đèn lờ mờ hắt ra từ đằng xa.
Khoảng cách thực tế giữa hai lều không xa nhau là mấy, nhưng vì không xác định được vị trí của nhau nên chắc họ đã đi loanh quanh suốt.
Vừa lúc đến nơi thì thấy hai cô cậu học viên đang đứng gác.
Tôi dùng thuật tàng hình rón rén tiến lại gần nhất có thể, hạ gục hai cô cậu học viên bằng Ru Ngủ rồi thì thầm với Beatrice.
“Beatrice, canh gác giúp tôi nhé.”
“Rõ rồi nya.”
Dù Lena bảo đã dọn dẹp sạch sẽ quái thú quanh đây, nhưng ở đời đâu ai học được chữ ngờ.
Tôi đảo mắt quan sát cái lều, xác định vị trí chỗ ngủ của Oh Jinho và Park Heeyeon.
‘Dù có hơi phiền phức nhưng cứ thử Xâm Mộng vào giấc mơ của cả hai đứa xem sao.’
Vì chỉ dùng Xâm Mộng thôi nên chắc không đến nỗi thiếu hụt ma lực.
‘Trước hết là Oh Jinho...’
Đầu tiên, tôi tạo một ma pháp trận Xâm Mộng rồi thi triển Xâm Mộng lên Oh Jinho, kẻ sở hữu kháng ma lực.
..
..
“Chuyện đó là thật sao?”
“Vậy anh đã thấy tôi nói dối bao giờ chưa?”
Oh Jinho đang trao đổi với một gã đàn ông đáng ngờ trong một căn phòng kín bưng.
Hai người cùng ngồi chung một bàn, trên bàn đặt một viên ngọc nhỏ cỡ viên kẹo.
Oh Jinho mân mê viên ngọc, lầm bầm.
“Một vật phẩm có thể tạo ra cơ quan bẫy rập...”
“Nhưng không phải là tạo ra bẫy rập theo ý muốn đâu, mà là ngẫu nhiên. Và dĩ nhiên là chỉ sử dụng được bên trong hầm ngục.”
“Thế cũng đủ xịn rồi. Chỉ riêng cái đó thôi cũng đủ để nó trở thành một món đồ cực kỳ quý giá rồi... Ngoài cái đó ra thì còn điều kiện gì nữa không?”
“Nó ngốn khá nhiều ma lực đấy. Nhưng tầm như anh thì chắc không thành vấn đề...
“Tính ngẫu nhiên và tiêu hao nhiều ma lực. Vậy... giá bao nhiêu?”
Oh Jinho nhướng mày, tỏ rõ ý định muốn mua.
Gã đàn ông vuốt râu cằm, khóe môi nhếch lên tạo thành một nụ cười.
“Một trăm.”
“Mẹ kiếp...”
Cái giá “Một trăm” mà gã đàn ông kia nói chắc chắn không phải là một triệu won.
Ít nhất cũng phải thêm 4 con số 0 nữa vào phía sau.
Oh Jinho vuốt ve viên ngọc, ánh mắt dán chặt vào nó với vẻ không cam tâm bỏ cuộc.
Gã đàn ông vuốt cằm lầm bầm.
“Anh thừa biết tính tôi rồi đấy? Kỳ kèo là dẹp vụ giao dịch này ngay. Vì nể mặt anh nên tôi mới bán rẻ cho đấy, biết chưa?”
“Phù... Được rồi. Nhưng nó thực sự hoạt động đúng không?”
“Anh cứ lo bò trắng răng. Tôi mà thèm lừa anh à? Nếu có trục trặc gì thì cứ liên lạc với tôi.”
Gã đàn ông mỉm cười, đưa viên ngọc cho Oh Jinho rồi bỏ ra khỏi phòng.
Sau đó, bối cảnh chuyển sang bên trong hầm ngục, xung quanh là Oh Jinho, Park Heeyeon và các thành viên vừa tiến vào hầm ngục bắt đầu khám phá.
Oh Jinho lặng lẽ bước đi, lén lút móc viên ngọc vừa nhận ban nãy từ trong túi ra mân mê, rồi bắt đầu rải bẫy rập vào đám học viên.
Thế nhưng, mỗi khi bẫy rập bị kích hoạt, sắc mặt của Oh Jinho lại trông chẳng mấy vui vẻ gì cho cam.
Và rồi ở một khoảnh khắc nào đó, khi cả hầm ngục rung chuyển dữ dội, Oh Jinho mới nở một nụ cười mỉm, lầm bầm.
“Tốt rồi...”
“...”
Tôi lập tức thoát khỏi giấc mơ của Oh Jinho và nhảy vọt sang giấc mơ của Park Heeyeon.
..
..
Park Heeyeon đang cầm đồng hồ thông minh trên tay, nói với giọng bực dọc.
“Mẹ... thôi đi được không. Con thiếu thốn gì mà phải đi xem mắt gã đó chứ.”
(Nhìn lại tuổi của con đi!)
“?? Con mới 28 tuổi mà?”
(Sắp bước sang tuổi băm rồi đấy!)
“Haizz... Tuổi tác thì có gì quan trọng chứ... Con không có ý định xem mắt đâu.”
Sau đó, Park Heeyeon phải dỏng tai nghe một bài ca cằn nhằn dài lê thê không hồi kết qua chiếc đồng hồ thông minh.
Đang đắm chìm trong nỗi đau khổ vì bị tra tấn lỗ tai bằng một bài ca cằn nhằn, một giọng nói pha lẫn sự gạn hỏi bỗng lọt vào tai Park Heeyeon.
(Con, hay là con có bạn trai rồi?)
“...Không biết.”
(Có rồi đúng không!? Chắc chắn là có rồi!)
“Haizz... Con chả biết. Không phải thế đâu.”
Park Heeyeon thở dài thườn thượt rồi mở lời.
“Tóm lại là con không đi xem mắt đâu. Cúp máy đây.”
(Này! Mày mà tắt máy là chết với...)
Park Heeyeon tắt rụp điện thoại và tắt luôn nguồn đồng hồ thông minh.
Sau đó, bối cảnh từ căn phòng chuyển sang cửa hầm ngục.
Cô ta đi ra khỏi hầm ngục cùng với Oh Jinho và bắt đầu nói chuyện.
Nội dung cuộc trò chuyện toàn là những lời ca thán, bất mãn về tôi.
“Bực cả mình...”
“Đừng có tỏ thái độ ra mặt quá.”
“Nhưng mà...”
“Tôi sẽ giải quyết, cô cứ ráng nhịn thêm một chút nữa đi.”
“Hừm... Biết rồi.”
Khuôn mặt hằn học bực dọc ban nãy của Park Heeyeon bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên, cô ả nở một nụ cười tươi rói rồi lẽo đẽo bám theo sau anh ta.
..
..
“Khòòòò...”
Vừa thoát khỏi hai giấc Xâm Mộng liên tiếp, thứ chào đón tôi là tiếng ngáy rung trời của Oh Jinho.
‘Thì ra là tại thằng cha này. Cái đồ ngủ ngáy này...’
[Anh đã thấy những gì trong giấc mơ vậy?]
‘Chuyện là...’
Tôi tường thuật lại toàn bộ những gì mình chứng kiến trong giấc mơ cho Armonia nghe.
[Chắc là do tính ngẫu nhiên mà anh vừa đề cập nên hắn mới liên tục kích hoạt nó.]
‘Trước mắt thì tóm được hung thủ rồi...’
Nhưng bắt được thì đã sao, dẫu có tố cáo thì Giáo đoàn cũng chả rảnh rỗi mà đi tin lời tôi...
Mà báo cáo cho học viện thì chỉ rước họa vào thân.
Ngược lại, Giáo đoàn có khi còn gây sức ép buộc học viện tống cổ tôi đi cũng nên.
Với vị thế hiện tại, cứ ngậm miệng ăn tiền là thượng sách.
Nhưng mà...
‘Mẹ kiếp, biết là khôn ngoan, nhưng cứ nhắm mắt làm ngơ thế này thì tôi lại thấy cay cú trong lòng cơ chứ lị?’
Nhìn cái cách bọn này hành xử thật sự là chả ra làm sao.
‘Rốt cuộc thì bọn này ăn gan hùm mật gấu ở đâu mà dám làm cái trò này chứ?’
[Vì vị thế của Anh Hùng là những tồn tại nắm giữ quyền lực vô cùng to lớn.]
Tôi đã cố gắng lý giải hành động của bọn chúng theo lăng kính của cái nơi mà tôi từng sống.
Đó chính là sai lầm chí mạng.
Tâm lý của những kẻ tự xưng là Anh Hùng, đặc biệt là đám người chui rúc trong Giáo đoàn, hoàn toàn khác xa với suy nghĩ của người bình thường.
Bọn chúng xông pha vào những nơi ranh giới sống chết mong manh, đổi lấy danh xưng Anh Hùng cao quý.
Thêm vào đó, nếu có chống lưng vững chắc, thì dù có chuyện gì xảy ra, chúng cũng sẽ được bảo kê đến tận răng.
Đặc biệt, cô ấy giải thích rằng Giáo đoàn là một tổ chức sở hữu quyền lực bá đạo đến mức có thể bưng bít giới truyền thông ngay tắp lự nếu có biến cố xảy ra.
‘Nhưng bọn này có vẻ đang nhầm lẫn giữa bá đạo với vô học thì phải?’
[Bởi vì dẫu có xảy ra chuyện gì thì chúng cũng chẳng hề hấn gì nên mới dám làm bậy như vậy.]
Mục tiêu của bọn chúng chẳng phải là lòng kính trọng của đám học viên hay gì cả.
Chúng chỉ muốn khắc sâu vào tâm trí đám học viên sự khác biệt một trời một vực giữa tôi và chúng, để chúng nhận thức được sức mạnh quan trọng đến nhường nào.
‘Vãi lúa... Tôi đã làm cái đéo gì nổi trội đâu mà chúng nó lại bày ra cái trò dồn người ta vào chỗ chết thế này...’
Thêm nữa, nhìn cái thái độ của bọn này, có vẻ Yun Jia cũng chả mấy bận tâm đến chuyện đó thì phải.
Nếu tôi, Yun Jia... xa hơn là cả đám học viên có bỏ mạng thì chỉ việc ỉm đi và chôn vùi sự thật là xong chuyện.
Điều quan trọng nhất là phải rêu rao rằng đám học viên do chính tay bọn chúng dẫn dắt đã trở về an toàn mà không sứt mẻ lấy một cọng tóc.
Giấu giếm mọi thủ đoạn bẩn thỉu trong bóng tối, và chỉ chưng ra kết quả hào nhoáng dưới ánh hào quang.
Đại khái là tôi đã nắm bắt được tình hình rồi.
Vấn đề là sau này cơ.
‘Chạm trán bọn này kiểu gì chúng nó chả tung thêm vài cái bẫy rập ra gây khó dễ cho xem...’
Rõ ràng nếu bây giờ hai nhóm sáp nhập lại, chúng nó sẽ tỏ vẻ bực bội rồi khéo lại kích hoạt bẫy rập cũng nên.
Hiện tại thì quân số vẫn còn tương đối đồng đều, nhưng nếu lỡ Yun Jia và đám học viên bị tách ra, bọn họ sẽ rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
‘Armonia.’
[Vâng.]
‘Hiển thị đặc tính của hai đứa này lên đi.’
***
“Ưm.... Hức!”
Cậu nam sinh he hé mí mắt, thẫn thờ nhìn quanh, rồi như bị điện giật, hai mắt trợn trừng, hoảng hốt đảo mắt kiểm tra xung quanh.
Ba cái lều vẫn yên vị, chiếc đèn lồng leo lét soi sáng xung quanh, và cô nữ sinh đang tựa đầu vào vai cậu ngủ ngon lành.
Sau khi xác nhận mọi thứ vẫn ổn thỏa, cậu trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
“Phù.... May quá.”
Thấy không có chuyện gì tồi tệ xảy ra trong lúc mình ngủ gật, cậu học viên xụi lơ mặt mũi, rũ đầu xuống.
Rồi cậu khẽ nghiêng cái đầu đang rũ rượi ấy sang một bên, đưa mắt nhìn cô nữ sinh.
“...Sao ngay cả cậu cũng lăn ra ngủ thế này.”
Lúc đầu thì thấy chướng mắt khi cô bạn ngủ gục trên vai mình, nhưng khi bình tĩnh lại, cậu bắt đầu cảm thấy tình hình cũng không đến nỗi bi đát cho lắm.
Cậu nam sinh không đánh thức cô bạn dậy mà cứ để thế, lẩm bẩm một mình.
“Tại sao học viên lại cấm yêu đương nhỉ...”
Vừa lẩm bẩm cậu vừa đưa mắt nhìn về phía trước.
“...Hửm?”
Dù mắt không nhìn thấy gì, nhưng bên tai cậu bắt đầu văng vẳng những tiếng gầm gừ quái dị.
Kìa éc....
Nhận ra âm thanh vừa đập vào màng nhĩ là gì, nét mặt cậu nam sinh đanh lại, lập tức hích vai hất tung đầu cô nữ sinh bên cạnh ra rồi bật dậy.
Cốp!
“Á á! C, cái gì thế!?”
“Tất cả dậy mau! Có địch!”
“Đ, địch!?”
Cùng với tiếng thét chói tai của cậu học viên, bóng dáng của bầy quái thú dần lộ rõ khỏi bóng tối mờ ảo, đập vào mắt mọi người.
..
..
Xoẹt!
“Kéttt...”
Cơ thể con quái thú hình côn trùng bị chẻ làm đôi, buông tiếng kêu thảm thiết ngắn ngủi rồi ngã gục.
Cùng với cái chết của con quái thú, Park Heeyeon bắt đầu phàn nàn.
“Haizz... Lại nhè lúc người ta đang ngủ...”
“Ư...”
“Anh không sao chứ?”
Park Heeyeon tiến đến gần Oh Jinho hỏi han.
So với Park Heeyeon và những học viên khác, Oh Jinho trông uể oải và mệt mỏi hơn hẳn.
“Ừ... Tôi không sao...”
“Trông anh chả giống người không sao tẹo nào...”
Park Heeyeon cười xòa, vỗ vỗ lên vai Oh Jinho.
‘Cái bệnh ngái ngủ này chắc dính cả đời không chừa được rồi.’
Nghĩ vậy, Park Heeyeon đảo mắt nhìn quanh.
Vì là tình huống đột xuất nên đám học viên cũng lao vào tham chiến khác hẳn lúc nãy.
‘Mẹ kiếp... chuyến kiến tập lần này đen như mõm chó.’
Park Heeyeon vừa càu nhàu trong bụng, vừa chưng ra nụ cười trên môi, nói với đám học viên.
“Mọi người vất vả rồi.”
“...Mọi người đã vất vả rồi.”
“Thôi nào, đây cũng là một trải nghiệm mà?”
Đám học viên cười gượng gạo đáp lời Park Heeyeon, rồi rục rịch bắt đầu thu dọn xác quái thú.
Đúng lúc Park Heeyeon định ra lệnh chỉ đạo đám học viên.
“Nào, mọi người cứ dồn xác quái thú qua góc bên ki... khoan đã...”
“...?”
Nghe Park Heeyeon nói, tất cả đều im bặt, đứng chôn chân tại chỗ.
Oh Jinho cũng ngước lên nhìn cô nàng theo phản xạ.
“Có chuyện gì vậy?”
“Mọi người... cầm vũ khí lên đi...”
Đám học viên từ từ lia mắt theo hướng nhìn của Park Heeyeon vào sâu trong bóng tối.
Vẫn nhìn chằm chằm vào bóng tối, Park Heeyeon thì thầm.
“Ngươi... là kẻ nào?”
“...”
Trong khoảng không tối tăm ấy, một kẻ khoác áo choàng đang cầm kiếm đứng sừng sững như một Tử thần.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
