Chương 241 - Học viện Anh Hùng (3-48)
Yun Jia sử dụng kỹ năng hồi phục trạng thái bất thường lên người Song Ahra, hít một hơi thật sâu rồi bình tĩnh cất lời.
“Được rồi đấy. Tạm thời sẽ không có vấn đề gì lớn đâu.”
“Em cảm ơn ạ...”
Nghe Yun Jia nói vậy, Song Ahra chằm chằm nhìn vào bóng tối sâu thẳm chẳng thấy rõ thứ gì ở đằng xa.
Yun Jia đặt tay lên vai Song Ahra, khẽ lên tiếng.
“Em lo lắng lắm sao?”
“...Vâng.”
“....”
Ngay cả bản thân Yun Jia cũng không giấu nổi sự bất an.
Giá như Seong Suho là giáo quan chính thức, có lẽ cô đã chẳng phải lo thắt ruột thắt gan đến nhường này.
Nhưng Seong Suho vừa rời đi để thực hiện công tác cứu hộ, dù thực lực có xuất chúng đến đâu, thì chức danh của anh vẫn chỉ là trợ giáo.
Thêm vào đó, đối thủ lần này còn mạnh đến mức áp đảo cả một anh hùng thực thụ.
‘...Lúc đó, liệu mình có nên dùng thân phận giáo quan để ngăn anh ấy lại không nhỉ?’
Khi ấy, Yun Jia hoàn toàn bị khí thế của Seong Suho lấn át, nên đã vô thức nghe theo mệnh lệnh của anh như thể bị dẫn dắt.
Cho dù Yun Jia vốn sinh ra đã mang tính cách hay ỷ lại vào người khác, nhưng cô chưa bao giờ bị một trợ giáo dắt mũi dễ dàng đến thế.
Vậy mà Seong Suho, người mới quen biết chưa được bao lâu, lại dẫn dắt Yun Jia một cách vô cùng tự nhiên.
Và Yun Jia cứ thế vô thức làm theo lời anh răm rắp.
‘Liệu có phải là người mình từng gặp trước đây không? Nhưng nếu mang thứ khí chất áp đảo đến vậy thì không lý nào mình lại chẳng nhớ ra...’
Yun Jia lại một lần nữa cố gắng lục lọi những mảnh ký ức lạc lõng trong tâm trí.
Thế rồi, người vô tình hiện lên trong đầu cô lại là Go Chungshin, kẻ chẳng mảy may liên quan gì đến tình huống hiện tại.
‘Haa... Tự dưng nghĩ đến anh ta lại thấy bực mình...’
Dạo gần đây Yun Jia liên tục bị những giấc mơ quái gở hành hạ, nên hễ cứ nghĩ đến Go Chungshin là cơn cáu bẳn lại trào sôi trong lòng.
Nguyên nhân là bởi hình ảnh Go Chungshin bảo cô đi chết đi dẫu chỉ là trong mơ lại cứ trùng lặp và văng vẳng trong đầu.
Hơn nữa, trong giấc mơ ấy, ngoài Go Chungshin ra thì cái gã Kẻ Cướp Đoạt mang hình dáng của một nhân vật bắn cung cũng liên tục xuất hiện.
‘...Không biết anh ấy dạo này sống tốt không nhỉ.’
Dạo này do những giấc mơ khiến thể trạng giảm sút, cộng thêm công việc bận rộn nên cô thậm chí còn quên bẵng mất việc phải đăng nhập vào game.
Chẳng biết có phải vì đây là người duy nhất cô có thể dựa dẫm ngoài Seong Suho dạo gần đây hay không, mà cô bắt đầu nhen nhóm nỗi lo sợ rằng mối nhân duyên này sẽ bị đứt đoạn.
Và đúng vào khoảnh khắc ấy.
‘Mà nghĩ lại thì, giọng nói có vẻ na ná nhau...’
Yun Jia đột nhiên lắc đầu nguầy nguậy, xốc lại tinh thần và tập trung vào phiên gác đêm.
‘Lúc nước sôi lửa bỏng thế này không được phép phân tâm. Phải tập trung.’
***
“Haa... Haa... Đứng lại đó!”
Park Heeyeon ôm chặt cánh tay đứt lìa của Oh Jinho, hớt hải đuổi theo tên giấu mặt.
Quần áo Park Heeyeon loang lổ vết máu ướt đẫm, và cánh tay cô đang ôm cũng bắt đầu lạnh dần đi.
‘Dù chỉ là loại dùng trong tình huống khẩn cấp nhưng mình vẫn còn bình dược phẩm thượng cấp. Chỉ cần tay chưa hoại tử hoàn toàn thì vẫn có thể nối lại được. Trừ phi bắt được cái tên khốn kiếp đó!’
Nhưng khoảng cách giữa hai người chẳng dễ gì thu hẹp lại.
Huống hồ đối phương dù đang vác Oh Jinho trên vai mà bước chân vẫn nhẹ bẫng tựa lông hồng.
Dù đang trong tình thế rượt đuổi gấp gáp, Park Heeyeon vẫn dần lấy lại được sự điềm tĩnh.
‘Biết đâu không chỉ có một người...’
Ngay khoảnh khắc suy nghĩ đó lóe lên.
Tên giấu mặt nãy giờ vẫn đang chạy nhảy nhẹ nhàng bỗng bị dồn vào ngõ cụt, hắn dừng bước rồi khẽ xoay người lại.
Vừa thấy cảnh đó, Park Heeyeon lập tức chỉnh lại tư thế, chĩa mũi kiếm thẳng về phía kẻ thù.
“Haa... Haa... Mẹ kiếp, mày tưởng có thể thoát khỏi tay tao sao?”
“....”
“Mày, thuộc tổ chức nào? Không đúng, hỏi mấy câu nhảm nhí đó thì mày cũng cạy miệng không nói đâu...”
Park Heeyeon dán chặt mắt vào tên giấu mặt, ánh mắt không hề rời khỏi Oh Jinho đang bị hắn vác trên vai.
Vốn dĩ lý do cô đuổi theo đến tận đây không phải vì kẻ giấu mặt, mà là để cứu Oh Jinho.
“Mau bỏ người đàn ông đó xuống ngay. Tao sẽ không đuổi theo nữa.”
“....”
“Mày, chắc không biết tao thuộc phe nào đúng không... Tao là người của Giáo đoàn đấy? Giờ mà rút lui thì ít nhất mày còn giữ được cái mạng...”
Giữa lúc Park Heeyeon đang đưa ra lời đe dọa mang đậm chất van nài ấy.
Một tiếng bước chân vang lên từ phía sau.
Lộp cộp, lộp cộp, lộp cộp...
Park Heeyeon nhắm mắt lại trong giây lát, nhíu mày, khẽ xoay người kiểm tra phía sau lưng.
Hai kẻ giấu mặt trùm áo choàng đang đứng đó với dáng vẻ thong dong.
‘...Chết tiệt.’
Tình huống tồi tệ nhất đã xảy ra.
Một chọi một cô đã tự lượng sức mình không thể thắng nổi, nay lại mọc thêm hai tên nữa thì ván bài này coi như định đoạt.
Một trong hai tên đứng phía sau tuy trùm áo choàng kín mít, nhưng vẻ ngoài của hắn lại toát lên sự khác biệt rõ rệt.
Cánh dơi và đuôi mèo...
Park Heeyeon lầm bầm nhìn về phía lũ giấu mặt.
“Mẹ kiếp... quả nhiên là lũ quái nhân bọn mày làm ra...”
Những chuyện tày đình thế này mười mươi đều do lũ quái nhân nhúng tay vào.
Bị bao vây tứ phía, Park Heeyeon nghiến răng dò hỏi.
“Mục đích của bọn mày là gì.”
“....”
Đáp lại lời Park Heeyeon, cả ba tên đều câm như hến, không thốt ra nửa lời.
“Haa... Phải rồi, vốn dĩ bọn mày đâu phải loại dùng lời lẽ mà nói chuyện được. Tất cả bọn mày sẽ phải chết...”
Ngay khoảnh khắc Park Heeyeon nắm chặt lấy thanh kiếm, hạ quyết tâm sống chết một phen và lao đến.
-Đợi đã.-
“...?”
Nghe thấy giọng nói điện tử lẫn đầy tạp âm, Park Heeyeon từ từ quay đầu nhìn về phía hai tên đang đứng.
Hoàn toàn không thể nhận diện được ngoại hình của những kẻ trùm áo choàng.
Thậm chí việc xác định giới tính cũng là một bài toán khó.
Họa chăng chỉ có thể đoán được thông qua phần thân dưới không bị áo choàng che lấp.
Có thể phỏng đoán kẻ có cánh dơi là nữ, còn tên cao kều đứng bên cạnh là nam.
‘Và cái đứa vừa đánh nhau với mình có vẻ cũng là nữ...’
Dù có muốn nhắm mắt làm ngơ, đường cong cơ thể lộ liễu phô bày sự quyến rũ chết người kia cũng khiến việc che giấu giới tính trở nên vô vọng.
Như để đáp lại sự im lặng của Park Heeyeon, gã đàn ông cất giọng nhiễu sóng tiếp tục câu chuyện.
-Mục đích của chúng tao đã hoàn thành. Nếu không bám theo nữa, tao sẽ tha mạng cho mày.-
“Hahaha... Đúng là chó sủa gâu gâu. Đến nước này rồi mà...”
-Có vẻ mày không có ý định cứu thằng đàn ông kia nhỉ?-
“Rắc rắc...”
Ánh mắt Park Heeyeon thu trọn hình ảnh Oh Jinho, trên cổ anh ta, thanh kiếm của tên giấu mặt đã chực chờ cứa một đường chéo mạng.
Khoảnh khắc thanh kiếm ấy vung xuống, mọi nỗ lực chạy đến đây cứu Oh Jinho của cô sẽ tan thành bọt biển.
Nhưng khi nghe câu nói đó, dù nghiến răng trèo trẹo, sâu thẳm trong lòng cô lại dâng lên một luồng cảm giác nhẹ nhõm.
‘Đằng nào cũng chẳng thắng nổi... May mà bọn chúng cũng muốn rút êm cho nhanh...’
Park Heeyeon chẳng hề có ý định câu giờ để tóm gọn lũ quái nhân này.
Mối bận tâm duy nhất lúc này là giữ được mạng cho Oh Jinho.
“Được... Vậy thì mau thả đồng đội tao ra rồi cút đi.”
-Nhưng mà, chuyện đó lại không dễ dàng đến thế.-
“Haa... Mày đang giỡn mặt với tao đấy à?”
Cái đứa vừa nãy còn đòi đường ai nấy đi cho êm chuyện, giờ lại lật lọng tráo trở, hỏi sao Park Heeyeon không sôi máu cho được.
-Trong lúc bọn tao rút lui, lỡ mày gọi đồng đội đến thì bọn tao cũng gặp rắc rối.-
“Mẹ kiếp thế thì cầm hết đống thiết bị liên lạc đi.”
-Nhìn thực lực của mày có vẻ không tồi, nếu mày thoát khỏi hầm ngục nhanh hơn bọn tao thì chuyện đó cũng hóa công cốc.-
“Không, mẹ kiếp! Thế tóm lại mày muốn cái đéo gì!!”
Cho rằng đối phương đang cố tình trêu ngươi mình, Park Heeyeon chửi thề ầm ĩ.
Tên giấu mặt mang cánh dơi và đuôi mèo ném thứ gì đó về phía Park Heeyeon.
Xác nhận đó không phải là đòn tấn công mà là hành động đưa đồ, Park Heeyeon cẩn thận bắt lấy vật thể đang từ từ bay tới.
Một cái lọ trong suốt có hình dáng thô kệch. Kích thước chỉ tầm 10ml, bên trong chứa một lượng nhỏ chất lỏng sóng sánh.
“Cái gì đây?”
-Thuốc ngủ.-
“...Cái gì cơ?”
-Nếu mày uống nó và chìm vào giấc ngủ, bọn tao sẽ bỏ thằng đàn ông kia lại rồi đi.-
“....”
Park Heeyeon há hốc mồm, trừng mắt nhìn chằm chằm vì quá sững sờ.
Nếu thân cô đơn thế cô, chắc chắn cô đã chửi bới ầm ĩ và lao thẳng vào ăn thua đủ với lũ giấu mặt rồi.
Cho dù mạng sống có quý giá đến đâu, Park Heeyeon cũng không phải loại người dễ dàng chấp nhận lời đề nghị hoang đường cỡ đó.
Nhưng Park Heeyeon không chỉ có một mình.
“...Làm sao tao tin được lời bọn mày?”
-Việc bọn tao không cần phải chịu đựng rắc rối mà vẫn cất công đưa ra đề nghị này cho mày chính là bằng chứng đấy.-
“....”
Bọn chúng vốn là những kẻ có thể hạ sát Park Heeyeon ngay từ đầu mà chẳng cần phí lời đàm phán.
‘Mẹ kiếp... Rốt cuộc tại sao bọn này lại lảng vảng ở hầm ngục cấp trung - hạ thế này...’
Dù không có chút thông tin nào, Park Heeyeon vẫn vắt óc cố gắng lý giải tình hình, nhưng lũ giấu mặt dường như không có ý định cho cô thời gian để tiêu hóa mọi chuyện.
-Quyết định nhanh lên. Bọn tao cũng bận lắm.-
“...Làm vậy khác nào bảo tao làm mồi cho con quái thú nào đó đi ngang qua?”
-Chuyện đó không cần bận tâm. Bọn tao sẽ xử lý. Lần cuối cùng. Dám vòng vo nữa là không có cơ hội tiếp theo đâu.-
Ngay khi gã đàn ông dứt lời, từ thanh kiếm kề sát cổ Oh Jinho bắt đầu rỉ ra một vệt máu đỏ tươi.
Park Heeyeon lấy bình dược phẩm thượng cấp từ trong túi ra, giơ lên cùng với cánh tay bị đứt lìa của Oh Jinho, lên tiếng.
“Vậy thì ít nhất cũng phải cho tao chữa trị cho đồng đội đã. Trước lúc đó thì tuyệt đối không được.”
-...Được.-
Cùng với lời đồng ý, kẻ được cho là nam giới hất cằm ra hiệu, tên giấu mặt có cánh đứng bên cạnh tiến về phía Park Heeyeon, nhận lấy cánh tay và bình dược phẩm rồi bước tới chỗ Oh Jinho.
-Mau uống đi. Bọn tao sẽ chữa trị rồi rời đi ngay.-
“...Mẹ kiếp.”
Park Heeyeon lập tức mở nắp chiếc lọ trong suốt đang cầm trên tay, dốc cạn vào miệng chỉ trong một ngụm.
“....”
Và chẳng bao lâu sau, cô đổ gục xuống sàn.
Nằm đó giả vờ ngất xỉu, Park Heeyeon thầm lẩm bẩm trong bụng.
‘Nếu là thuốc ngủ thông thường thì mình có thể cầm cự khá lâu. Chỉ cần lộ ra sơ hở là mình có thể đánh úp...’
Hé nửa con mắt quan sát tình hình phía Oh Jinho, Park Heeyeon thấy hai kẻ giấu mặt đang loay hoay cầm cánh tay của Oh Jinho cố gắng ghép vào.
‘...Trước mắt thì có vẻ bọn chúng thực sự định cứu sống anh ấy.’
Ngay khoảnh khắc cô vừa buông lỏng cảnh giác một chút.
Tí tách, tí tách.
Một chất lỏng sền sệt chảy dài trên đỉnh đầu Park Heeyeon, dần dần bao phủ lấy mắt, mũi và đôi môi cô.
“Phù khụt...”
-Có diễn kịch thì cũng đừng để lộ liễu đến vậy chứ. Cho dù là thuốc ngủ cực mạnh cũng không thể khiến người ta ngủ gục ngay tắp lự như thế được.-
“...Kuh.”
Park Heeyeon cắn chặt môi, khẽ quay đầu lườm đối phương.
Một sự tồn tại mà ngay cả khuôn mặt cũng bị che lấp hoàn toàn. Có trừng mắt nhìn xuyên qua lớp áo choàng cũng chẳng thể thấy được bên trong có gì.
‘Đám khốn kiếp này đào đâu ra thứ áo choàng đó chứ... Đợi đã... Không được... Nếu ngủ...’
Đang trừng mắt nhìn một cách quyết liệt, đôi mắt Park Heeyeon bỗng dưng ríu lại, và một giọng nói cuối cùng lọt vào tai, trở thành khúc hát ru đưa cô vào giấc nồng.
-Có rất nhiều thứ tôi muốn làm thực nghiệm, may mà có cô tự nguyện làm vật thí nghiệm đấy.-
“Lời... đó... nghĩa là...”
Park Heeyeon không thể tiếp tục câu nói, đôi mắt hoàn toàn khép lại.
***
Tôi nhặt chiếc lọ đang lăn lóc bên cạnh Park Heeyeon, khẽ lẩm bẩm.
‘Uống nước lọc mà cũng diễn như thật...’
Thứ chứa trong cái lọ tôi đưa cho Park Heeyeon chỉ là nước lã mà thôi.
Vốn dĩ thứ tôi dùng để ru ngủ cô ta không phải là thuốc ngủ, mà là ma pháp Ru Ngủ.
Nhìn qua là biết cô nàng định giả bộ trúng thuốc ngủ để chớp thời cơ đánh lén rồi.
[Có vẻ cô ta đã cố gắng dùng độc khí chống cự lại bằng mọi giá.]
Đúng như lời Armonia nói, tự tin chống đỡ được cơ à.
‘Dù sao mọi việc suôn sẻ là tốt rồi. Thú thật tôi còn tưởng cô ta không uống cơ.’
Nhờ đó tôi mới kiểm chứng được mức độ tình cảm mà Park Heeyeon dành cho Oh Jinho lớn đến nhường nào.
[Sao anh lại tốn công bày ra mấy trò rườm rà này vậy?]
‘Tôi đã bảo là để làm thực nghiệm một chút rồi mà...’
[...?]
Tạm gác lại câu hỏi của Armonia, tôi tiến đến chỗ Lena và Beatrice để kiểm tra tình trạng của Oh Jinho.
Nhưng hành động của hai người này có vẻ bất thường.
“Beatrice, cô dán kiểu đó thì...”
“Hnya... Thế này thì tính sao đây nya?”
“Sao thế, có chuyện gì à?”
Cả hai nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng khó xử.
Beatrice không đáp mà chỉ chìa cánh tay đã được nối liền của Oh Jinho ra cho tôi xem.
Rõ ràng là cánh tay của Oh Jinho đã được nối lại. Nối lại thật nhưng mà...
“Cái gì thế này? Sao cô lại dán thành ra nông nỗi này?”
Lòng bàn tay của Oh Jinho đang lật ngược ra ngoài.
Nếu uốn cong khuỷu tay thì nó sẽ hướng ra phía ngoài, đúng là dán theo kiểu ngược đời.
“Chuyện, chuyện là... tôi sợ dán bình thường sẽ không dính chặt... định xoay phần mặt cắt cho dược phẩm ngấm đều thì nó lại thành ra thế này nya...”
“....”
Theo lời Beatrice, cô ấy đã đổ dược phẩm lên bề mặt cắt của cánh tay.
Nhưng vì muốn dán cho thật chắc, nên cô ấy đã xoay tròn bề mặt cắt để dược phẩm ngấm đều.
Và xoay đi xoay lại thế quái nào mà nó dính chặt lúc nào không hay, khiến cánh tay Oh Jinho kết hợp theo một tư thế kỳ dị, hướng ra ngoài.
Nhìn cánh tay nối sai bét nhè của Oh Jinho, tôi vỗ vai Beatrice.
“Làm tốt lắm.”
“Hả? Thế này ổn thật hả nya?”
“Miễn sao lúc dán tay của phe mình đừng có nhầm lẫn là được...”
“Hehe...”
Tình cảm gia đình thêm khăng khít, tôi quay đầu sang nhìn Park Heeyeon, nở một nụ cười ranh mãnh.
‘Nào... giờ thì bắt đầu tiến hành thực nghiệm đánh dấu Thuần Phục thôi!’
[....]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
