Chương 236 - Học viện Anh Hùng (3-43)
“Mọi người vất vả rồi.”
“...”
“...”
Trước lời chào của Seong Suho, Oh Jinho và Park Heeyeon chỉ gật đầu qua loa cho có lệ.
Sau đó, Seong Suho cùng Yun Jia lên xe, và Oh Jinho cùng Park Heeyeon cũng bước lên chiếc xe phía sau của họ.
Vừa chui tọt vào xe, Park Heeyeon đã bắt đầu càu nhàu bực dọc.
“Mẹ kiếp... bực cả mình.”
“Bình tĩnh đi.”
“Trông tôi có giống đang bình tĩnh không? Cứ cái đà này thì bọn cấp trên lại lôi ra bắt bẻ cho mà xem!”
“...”
Ngay cả Oh Jinho, người vốn luôn điềm đạm, lúc này cũng lộ vẻ khó xử trước những lời của Park Heeyeon.
“Hai ngày còn lại mới là vấn đề đây.”
Hôm nay là thứ Năm.
Đã bốn ngày trôi qua kể từ khi các học viên từ học viện đến kiến tập.
Lịch trình kiến tập về cơ bản sẽ kéo dài đến thứ Bảy, và kết thúc vào sáng Chủ Nhật khi các học viên quay trở lại học viện.
Và mục tiêu của Oh Jinho cùng Park Heeyeon trong khoảng thời gian này là phải cho đám học viên kia nhận thức sâu sắc được rằng Giáo đoàn quan trọng đến mức nào.
Có như vậy thì mới tạo ra sự khác biệt rõ rệt so với những học viên đi kiến tập ở các bang hội khác.
Quả thực, những học viên đến Giáo đoàn lần này đang được trải nghiệm một kỳ kiến tập hiệu quả hơn hẳn so với bạn bè đồng trang lứa.
Khốn nỗi, cội nguồn của sự hiệu quả ấy lại chẳng xuất phát từ sự hỗ trợ của Giáo đoàn hay bản thân hai người bọn họ, mà lại đến từ tay trợ giáo kia.
“Chết tiệt... Sao lại vớ phải một gã rắc rối thế không biết.”
“Thực lực cũng không tồi, khả năng phán đoán tình huống cũng nhạy bén. Đã thế trông còn có vẻ khá dày dặn kinh nghiệm nữa.”
Khác với ngày đầu tiên, Oh Jinho và Park Heeyeon đã dẫn đoàn kiến tập tiến vào một hầm ngục có chướng khí nồng đậm hơn hẳn.
Rõ ràng lúc đầu, đúng như dự tính, sự mệt mỏi đã hiện rõ mồn một trên gương mặt các học viên.
Thêm vào đó, những cơ quan bẫy rập độc đáo chưa từng thấy ở các hầm ngục trước đây cũng đủ sức khiến đám học viên hoảng loạn luống cuống.
Vấn đề là mọi chuyện chỉ diễn ra đúng như thế vào lúc bắt đầu mà thôi.
Seong Suho, với tư cách là trợ giáo, đã lập tức nổ súng hỗ trợ ngay khi học viên gặp nguy hiểm, đồng thời không ngừng khích lệ và trấn an những cô cậu học trò đang kiệt sức.
“Hồi tôi còn làm giáo quan, chả có ma nào làm được như thế cả, mẹ kiếp...”
“Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy kỳ lạ.”
“Cái gì cơ? Thực lực á?”
“Cái đó thì cũng đúng... nhưng dường như cậu ta hoàn toàn không bị chướng khí ảnh hưởng chút nào.”
Việc thường xuyên ra vào hầm ngục không đồng nghĩa với việc sẽ miễn nhiễm hoàn toàn với chướng khí.
Với Oh Jinho và Park Heeyeon thì đó không phải là vấn đề lớn, nhưng với đám học viên hay gã trợ giáo kia thì lại là chuyện khác.
Dù ban đầu có chống cự được, nhưng theo lẽ thường, sự mệt mỏi chắc chắn sẽ liên tục tích tụ dần.
Thế nhưng, Seong Suho lại chẳng cần nhận bất kỳ phép Giải Trừ Trạng Thái Bất Thường nào, cứ thế bình an vô sự bước ra khỏi hầm ngục.
Gần giống như cách mà hai người bọn họ đã làm...
“Hay là cậu ta có năng lực nào đó liên quan đến việc này?”
“Nếu thế thì đúng là một năng lực được ban phước rồi.”
“Nhưng cứ cho là vậy đi... thì giờ chúng ta tính sao đây?”
Tuy nhiên, điều quan trọng ngay lúc này với cả hai không phải là thực lực hay năng lực của Seong Suho.
Họ cần phải gieo rắc cảm giác nguy hiểm cho đám học viên, và chính họ mới là người đứng ra giải quyết mối nguy đó.
“Chúng ta đã suy nghĩ quá đơn giản rồi. Ngày mai phải làm mạnh tay hơn thôi.”
“Liệu có ổn không? Bọn mình thì chả gặp nguy hiểm gì đâu, nhưng lỡ học viên mà bị thương thì phiền phức lắm...”
Park Heeyeon trề môi lầm bầm, còn Oh Jinho thì khép hờ mắt, lẩm bẩm một cách trầm thấp.
“Còn tốt chán so với việc cứ để mọi chuyện trôi qua như thế này.”
“Công nhận... cũng đúng ha.”
Park Heeyeon ngả người ra ghế dựa, ngâm nga.
“Dù sao thì nếu có chuyện gì xảy ra, cứ đổ hết trách nhiệm lên đầu một người là xong chuyện mà.”
***
Tôi nằm ườn trên giường, dán mắt vào bảng đặc tính mà lẩm bẩm.
‘Đau đầu ghê, phân vân quá...’
[Cá nhân tôi khuyên anh nên nâng cấp nó.]
‘Nói cũng phải... Cứ dùng Enel để chữa trị chướng khí mãi thế này đúng là phí phạm quá.’
Thứ khiến tôi trăn trở lúc này chính là đặc tính Giải Trừ Trạng Thái Bất Thường.
Sau này nếu quay trúng đặc tính hệ miễn dịch rồi học thì tốt biết mấy, nhưng hiện tại xung quanh tôi chả có mống nào sở hữu đặc tính kiểu đó cả.
‘Được rồi! Trước mắt cứ nâng Giải Trừ Trạng Thái Bất Thường lên cấp 5 đi.’
[Tôi hiểu rồi.]
Ngay khi Giải Trừ Trạng Thái Bất Thường đạt cấp 5, tôi liền vẽ một ma pháp trận hệ Phong lên cuốn sổ trong phòng rồi kích hoạt thuật giả kim.
Và kết quả là...
‘Tuyệt. Hiệu suất sử dụng năng lượng ma lực chắc chắn sẽ cực kỳ tuyệt vời đây.’
Lấy ma pháp trận hệ Phong tiêu thụ ít ma lực làm nền tảng, tôi đã tạo ra một ma pháp trận hồi phục trạng thái bất thường.
‘Mai vào hầm ngục thử nghiệm vài lần xem sao, nếu thấy yếu quá thì tính đường nâng cấp đặc tính tiếp vậy.’
Tôi cố gắng ghi nhớ thật kỹ ma pháp trận vừa hoàn thiện vào đầu, sau đó đốt nó đi và rắc tro ra ngoài cửa sổ.
Và rồi, ngoài khung cửa sổ chìm trong màn đêm buông xuống, một gã đập ngay vào mắt tôi.
‘Chà, đến mức này thì tôi cũng phải nể phục rồi đấy. Thằng khốn đó chắc mắc chứng cuồng tự sát mẹ rồi.’
[...]
Một con ruồi mang đặc tính Go Chungshin đang đập cánh tít đằng xa.
Nó đang lén lút quan sát tôi từ khoảng cách hơn 10 mét.
Dù tôi có ghét cay ghét đắng loài ruồi đến mức nào đi chăng nữa, thì ở khoảng cách đó, lại còn trong bóng tối lờ mờ, bình thường tôi cũng chả thể nào nhận ra được.
Nhưng đặc tính của nó lại cứ lồ lộ ra rành rành, báo hại tôi có muốn giả lơ cũng chẳng đặng.
Tuy nhiên, tôi vẫn vờ như không thấy Go Chungshin, thò đầu vào lại trong phòng.
‘Tạm thời cứ mặc xác nó đi.’
[Anh không thấy bận tâm sao?]
‘Có bận tâm chứ, nhưng giết nó bừa bãi thế này thì còn gì là thú vị nữa.’
Hơn hết, nhìn tình hình hiện tại thì có vẻ nó không định bay vào phòng.
Dù sao thì nếu cứ để thế, bản thể của nó chắc chắn sẽ phải đứng yên một chỗ, qua đó tôi cũng có thể nắm rõ tình trạng bản thể của Go Chungshin ra sao.
Giả sử nó có mò vào phòng, lúc đó tiện tay đập chết cũng chẳng muộn.
Vấn đề là...
‘Không thể tin nổi, tôi đã bảo sửa cái cửa sổ này rồi mà bọn họ hoàn toàn chả có ý định sửa lại luôn.’
Ngay ngày đầu tiên tới đây, phát hiện cửa hỏng, tôi đã yêu cầu nhân viên của Giáo đoàn sửa giúp, vậy mà đến giờ vẫn bặt vô âm tín.
Hay tại cái lúc tôi yêu cầu cũng là lúc phải gọi đội ngũ y tế đến cấp cứu cho Go Chungshin đang bất tỉnh nhân sự, nên họ quên béng mất rồi?
‘Nói sao nhỉ... giờ mà mở mồm ra nhờ vả tiếp thì cũng buồn cười.’
Tôi lẩm bẩm trong miệng, bắt đầu sửa soạn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài.
‘Đằng nào cũng chả có việc gì làm, ra ngoài lượn lờ ngắm nghía xung quanh chút vậy.’
Không có thiết bị thực tế ảo (VR) đội đầu, buổi tối cũng chả có thú vui gì để giải trí cả.
Tôi liếc nhìn con ruồi Go Chungshin đang bay lượn ngoài cửa sổ rồi bước ra khỏi phòng.
‘Lúc về mà còn thấy mày trong phòng tao thì xác định ăn đập nhé.’
[...]
Bước ra khỏi phòng, tôi bắt đầu dạo bước quanh tòa nhà.
Tôi cũng từng nảy ra ý định tàng hình rồi lượn lờ xem sao, nhưng vừa nhớ ra chỗ mình đang đứng là Giáo đoàn, tôi dập tắt ngay suy nghĩ ấy.
Tàng hình nửa mùa mà lỡ bị bắt quả tang thì toang thật chứ chả đùa.
‘Nhớ không lầm thì ngày đầu tiên họ dặn là ngoài tòa nhà này ra thì không được đi đâu khác đúng không?’
[Đúng vậy. Họ đã nói rõ rằng dù có lý do đặc biệt thì cũng cấm tuyệt đối việc bước ra khỏi tòa nhà này.]
Vốn dĩ đây không phải là một nơi bình thường, nên hệ thống an ninh được duy trì vô cùng nghiêm ngặt.
Và đi kèm với điều đó, một ý nghĩ bỗng lóe lên trong đầu tôi.
‘Hay là mình học luôn kỹ năng nhập hồn vào con ruồi kia nhỉ?’
Tuy ghét cay ghét đắng, nhưng hễ học được thì tôi sẽ có lợi thế dạo quanh nội bộ Giáo đoàn thoải mái mà không sợ bị phát hiện.
Khả năng tìm được những thông tin giá trị cũng rất cao, khiến tôi không khỏi xiêu lòng.
[Tôi nghĩ nó sẽ có ích... nhưng độ rủi ro cũng tăng lên tương đương, nên cá nhân tôi không khuyến khích.]
‘Nói cũng phải, nhỡ đen đủi đụng trúng đứa nào như tôi thì kết cục lại thảm hại như Go Chungshin chứ gì? Eo ôi...’
Chỉ cần vướng vào vợt muỗi điện một cái là kết cục giống y hệt gã Go Chungshin ngay.
Dù tất nhiên so với tia sét tôi bắn ra thì chỉ như muỗi đốt inox thôi.
‘Chậc... để lúc nào cấp bách quá thì học vậy. Hử?’
Ngay khoảnh khắc tôi lướt qua khu vườn nối liền với tòa nhà.
“Hắt! Hây a!”
Trong khu vườn, một người phụ nữ đang phô diễn kiếm thuật với những động tác di chuyển vô cùng điêu luyện.
Ánh trăng rằm treo lơ lửng trên bầu trời đêm tăm tối tạo thành một tia sáng spotlight soi rọi, và người phụ nữ ấy đang nhảy múa với thanh kiếm rực rỡ tựa như một vũ công.
Phải nhìn kỹ một chút tôi mới nhận ra đó là ai.
‘Ái chà... Song Ahra. Đến tận đây rồi mà vẫn còn say sưa luyện tập cơ đấy.’
Đúng là top 1 có khác, chả phải tự dưng mà giành được vị trí đó.
Chỉ có điều, tôi hơi lo không biết cô bé đã xin phép ai trước khi luyện tập chưa.
‘Đúng ra thì tôi muốn kệ cho êm chuyện để con bé tập, nhưng nhỡ xảy ra chuyện gì thì rách việc. Phải ra hỏi thử mới được.’
Nghĩ vậy, tôi tiến lại gần Song Ahra.
Đúng lúc tôi tiến về phía Song Ahra đang thi triển kiếm thuật ở giữa khu vườn.
“Học viên Song Ahra, bây giờ... Ơ!”
“Á á á!”
Tôi giật nảy mình khi Song Ahra đột ngột lao sầm về phía tôi, còn Song Ahra thì hốt hoảng rút kiếm lại khi thấy hình bóng tôi lù lù xuất hiện ngay hướng lao tới của mình.
Song Ahra dù đã rút kiếm nhưng không phanh kịp đà lao tới, cuối cùng dùng nguyên cả thân người húc thẳng vào lồng ngực tôi.
Bốp!
‘Ặc!’
Tôi cố gắng nhịn đau hết sức có thể để ngăn không cho bất kỳ âm thanh thảm hại nào bật ra khỏi miệng.
Song Ahra sau khi thực hiện trót lọt cú húc người, vội vàng hét lên khi nhìn thấy tôi đang bị cô bé đè bẹp dí.
“Á á á! Thầy! Thầy có sao không ạ?”
“...”
Tôi lập tức giao tiếp qua sóng tâm thức.
‘Xương sườn... chữa trị... ưu tiên...’
[...Tôi hiểu rồi.]
Sau khi xương sườn được phục hồi lại như cũ, tôi mới có thể tỉnh táo trở lại.
..
..
Tôi và Song Ahra ngồi sóng vai nhau trên băng ghế trong khu vườn để trò chuyện.
“Em phải cẩn thận chứ.”
“Em xin lỗi ạ...”
“Không sao. Nhưng hiện tại chỗ này không phải là học viện đâu, nên hãy chú ý một chút.”
“Vâng... Ban nãy em định ra ngoài đi dạo một lát, nhưng thấy không khí yên bình quá nên...”
Song Ahra chưa hề xin phép bất kỳ ai trước khi múa kiếm.
Và may mắn là tôi là người đầu tiên bắt gặp cảnh tượng đó.
Tôi bèn lên tiếng an ủi Song Ahra đang cúi gằm mặt buồn bã.
“Nhưng em cũng tuyệt thật đấy. Trong hoàn cảnh này mà vẫn không lơ là việc huấn luyện.”
“Ấy, có gì to tát đâu ạ. Hồi nãy em mắc nhiều lỗi quá, đâm ra bồn chồn nên mới thế ạ.”
“Thế thì lại càng đáng nể hơn đấy chứ?”
“Chậc... Nếu đem so với giáo quan và hai vị anh hùng lúc nãy thì em còn cùi bắp lắm ạ. Thú thực là em thấy xấu hổ quá nên mới ra đây tập luyện đấy chứ.”
Tôi khẽ nở một nụ cười, hạ giọng thủ thỉ kể chuyện cho Song Ahra đang cười bẽn lẽn nghe.
“Học viên Song Ahra năm nay bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?”
“Dạ... Em mười tám tuổi ạ.”
“Em biết năm mười tám tuổi tôi sống với suy nghĩ gì không? Sống trong ảo tưởng đấy.”
Tôi bật cười khúc khích rồi tiếp tục câu chuyện.
“Cắm mặt vào chơi game ngày đêm, chả thèm nỗ lực chút nào mà cứ đinh ninh ‘Mình sẽ trở thành một nhân vật vĩ đại cỡ nào nhỉ?’, ‘Có gì đâu, để sau này cố gắng bù cũng được mà.’ Tôi đã sống một cách buông thả với những suy nghĩ tẻ nhạt như thế đấy.”
“...”
“Rồi khi trưởng thành, tôi mới nhận ra. Rằng ngay từ khoảnh khắc mang những suy nghĩ ỷ lại đó, tôi đã chứng minh mình chỉ là một kẻ tầm thường.”
Tôi đặt tay lên vai Song Ahra, đúc kết lại ý chính.
“Thế nên, em đừng quá lo âu. Ý tôi không phải bảo em cứ làm tàng tàng cho qua chuyện đâu. Mà là thỉnh thoảng hãy rèn luyện cho mình thói quen nhìn ngắm xung quanh nữa.”
Song Ahra ngẩn người nhìn tôi một lúc, rồi đột nhiên khóe môi giãn ra, nở một nụ cười rạng rỡ.
“Vâng!”
“Tôi tính về phòng đây, thế nào... em có muốn ở lại thêm một lát không?”
“Dạ không. Mình cùng về đi thầy!”
Tôi và Song Ahra rảo bước cùng nhau về hướng dãy phòng khách đang ở.
Song Ahra đang đi bên cạnh bỗng thay đổi vẻ mặt tĩnh tâm, khác hẳn với sự ngây thơ, hoạt bát thường ngày, khẽ mở lời.
“Em thấy thầy có nét gì đó giông giống với một người em từng quen hồi trước.”
“Hửm?”
Cô bé không màng đến sự thắc mắc của tôi mà cứ tiếp tục mạch suy nghĩ của mình.
“Nói sao nhỉ... Cảm giác tên cũng từa tựa nhau, mà tính cách cũng na ná nhau nữa.”
“Ai cơ?”
“Dạ... Có một người như thế ạ... Hihi...”
Nói đoạn, Song Ahra cười tươi rói, chạy tót về phòng khách trong lúc tôi khẽ gật đầu chào.
“Vậy, chúc thầy ngủ ngon ạ!”
“Ừ.”
Song Ahra cười tít mắt rồi bước hẳn vào trong phòng khách.
Nhìn theo bóng lưng của Song Ahra, tôi thầm nghĩ trong bụng.
‘Con bé mà nuôi tóc dài thì nhan sắc chắc chắn là cực phẩm cho xem.’
[Cơ mà thật bất ngờ đấy. Đằng nào anh cũng chả có hứng thú với Song Ahra như một người phụ nữ, vậy mà không ngờ anh lại đưa ra những lời khuyên sâu sắc như thế.]
‘Thì, tiện thể đôi bên cùng có lợi mà. Hơn hết thì bình thường con bé cũng ngoan ngoãn nghe lời.’
Không hẳn là các học viên khác không nghe lời, mà là chẳng có đứa nào tỏ thái độ tôn kính tôi ra mặt cả.
Vốn dĩ trong số những đứa mà tôi phụ trách, Khoa Khí lớp 5 chỉ có mỗi Song Ahra.
Có lẽ vì mới quen nhau được vài ngày nên vẫn còn đôi chút ngượng ngùng.
[Nhưng mặt khác, tôi không ngờ anh Suho lại mang theo những hối hận về thời thơ ấu đấy. Theo trí nhớ của tôi, anh từng vô cùng mãn nguyện với cuộc sống trước khi bị triệu hồi cơ mà...]
‘À, cái đó á...’
Tôi vừa gõ nhịp vui vẻ lên tay nắm cửa phòng, vừa đáp lại qua sóng tâm thức.
‘Lời thoại trong game đấy. Thế nào? Nghe bùi tai chứ?’
[...]
‘Thực ra đó là câu thoại mà thằng nhân vật chính thuộc tuýp nỗ lực dùng để dụ dỗ đưa gã nam phụ đi du học thật xa, hòng nẫng tay trên cô gái của gã, thế mà tôi lại nhớ dai cái đoạn đó phết.’
[...]
Đương nhiên là trong lúc cái thằng ngu ngốc kia đi xa lắc xa lơ thì cô ả đã nghiễm nhiên thuộc về tôi rồi.
Tôi đánh giá cao câu thoại và cốt truyện đó, thế nên đã hào phóng chấm cho con game ấy hẳn 9.5 điểm.
Trong lúc đang mỉm cười nhớ về những kỷ niệm xa xưa, vừa bước vào phòng khách, nụ cười trên môi tôi vụt tắt, nét mặt đanh lại.
Bzzzt...
‘...Hơi quá đáng rồi đấy nhé.’
[...?]
Lẩm bẩm một cách lặng lẽ, tôi vươn tay về phía bậu cửa sổ, duỗi thẳng ngón trỏ và gầm lên qua sóng tâm thức.
‘Chết đi!! Hô ô ô ô ít!!!’
Xẹt xẹt xẹt!
Cùng với cánh tay đang vươn ra của tôi, một ma pháp trận nhỏ xíu hiện lên trên bậu cửa sổ, theo sau đó là một tia lửa điện màu vàng nổ lách tách tung tóe.
Và rồi, mùi khét lẹt bắt đầu lan tỏa khắp căn phòng...
‘Armonia, cô có biết bật Cỗ máy thời gian không?’
[...Tôi không biết cái đó là cái gì cả.]
‘Kém tắm thế... Mày nên cảm thấy may mắn vì tao không có Kkanttappia đi. Go Gil... à không, Go Chungshin.’
[...]
Cứ thế, thêm một cái xác nữa của Go Chungshin được bọc cẩn thận trong giấy vệ sinh và tống thẳng vào thùng rác.
..
..
Sáng hôm sau.
Trước khi ăn sáng, Oh Jinho và Park Heeyeon đã triệu tập toàn bộ học viên và giáo quan lại để phổ biến lịch trình của ngày hôm nay.
“Hôm nay chúng ta sẽ xuất phát luôn mà không ăn sáng. Yêu cầu mọi người nhanh chóng chuẩn bị.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
