Chương 240 - Học viện Anh Hùng (3-47)
Keng! Keng! Xoảng!
“Tất cả tập trung tấn công!”
“Rõ, rõ!”
Park Heeyeon và đám học viên liên tục giáng đòn dồn dập về phía kẻ trùm áo choàng.
Trận chiến càng kéo dài, Park Heeyeon càng nhận thức rõ rệt thực lực của đối phương.
Trong suốt khoảng thời gian hành hiệp trượng nghĩa với tư cách là một Anh Hùng, cô đã chạm trán vô số đối thủ và trải qua hàng vạn trận thư hùng.
Nhờ vậy, cô đã tự rèn giũa cho mình khả năng đo lường thực lực đối thủ bằng chính bản năng.
Và kết luận mà cô rút ra chỉ có một.
‘Tên này không phải dạng vừa đâu! Một mình mình tuyệt đối không thể nào hạ gục được hắn!’
Thực lực của kẻ này không chỉ dừng lại ở mức nhỉnh hơn một chút.
Gã quái nhân trùm áo choàng không những dễ dàng hóa giải đường kiếm của Park Heeyeon một cách hoàn hảo, mà còn né tránh gọn gàng mọi đòn tấn công của đám học viên.
Vừa vung kiếm, Park Heeyeon vừa hét lớn về phía Oh Jinho.
“Anh làm cái quái gì thế! Mau dùng ma pháp đi chứ!”
“Cái, cái đó!”
Dẫu có tình cảm với Oh Jinho đi chăng nữa, thì trong khoảnh khắc dầu sôi lửa bỏng thế này, Park Heeyeon cũng chẳng thể nào rót vào tai anh ta những lời lẽ ngọt ngào dịu dàng được.
“Giờ này mà anh còn để cái cơn buồn ngủ nó làm cho lú lẫn à!? Mau dùng đi chứ!!”
“Kh, không ra!! Ma pháp... kh, không phóng ra được!!”
“Cái gì mà... Á á!”
Phập!
Chỉ một tích tắc lơ là, một lưỡi kiếm lóe lên luồng sáng vàng rực sượt qua vai Park Heeyeon.
May mà chỉ sượt qua, nhưng một khi đã hứng trọn đòn tấn công hữu hiệu thì cục diện chắc chắn sẽ rơi vào thế hạ phong.
Park Heeyeon nhăn nhó, phớt lờ vết thương, điên cuồng vung kiếm.
“Ngươi rốt cục là kẻ nào!”
“...”
Mặc cho Park Heeyeon gào thét, tên quái nhân chẳng buồn hé răng đáp lại nửa lời, cứ thế điềm nhiên chặn đứng mọi đòn tấn công.
‘Không được! Cứ đà này thì.... À! Phải rồi!’
Nhớ ra một chuyện, Park Heeyeon hét lớn gọi Oh Jinho.
“Dùng cái đó đi! Cái đó ấy!!”
“Cái, cái đó là cái gì cơ!”
Mọi khi bình tĩnh, điềm đạm là thế, vậy mà giờ đây Oh Jinho lại cuống cuồng luống cuống, phô bày ra bộ dạng ngớ ngẩn đến mức một thằng học viên cũng chả hành xử như vậy.
Park Heeyeon cau mày, hét lên lần nữa.
“Cái thứ lúc nãy dùng ấy! Đồ ngốc này!”
“Lúc nãy... À!”
Đến lúc này Oh Jinho mới ngộ ra ý của Park Heeyeon, vội vàng thò tay vào túi định lôi thứ gì đó ra.
Đúng lúc đó.
Keng, keng keng keng!
“Hự!”
“Hức!”
“Ah!”
Chỉ bằng một nhát kiếm vung lên của gã quái nhân trùm áo choàng, không chỉ vũ khí của đám học viên mà ngay cả kiếm của Park Heeyeon cũng bị đánh bật tung lên không trung.
Tất cả học viên đều đánh rơi vũ khí.
Chỉ còn mỗi Park Heeyeon là vẫn nắm chặt chuôi kiếm, nhưng toàn bộ cánh tay của cô đã bị bẻ quặt ra sau.
Và rồi, kẻ đang bị bao vây bỗng chốc phá vỡ vòng vây, lao vút đi như một bóng ma về một hướng nào đó.
Người duy nhất theo kịp tốc độ kinh hoàng ấy chỉ có Park Heeyeon.
“Cẩn thận!!!”
“Hả? Á á á á á!”
Phập!
Lao đến chỗ Oh Jinho, gã quái nhân vung một đường kiếm chéo, chém đứt phăng cánh tay của Oh Jinho từ tận bả vai.
Oh Jinho ngã ngửa ra sau cùng với cánh tay bị đứt lìa, giãy giụa quằn quại trong đau đớn tột cùng.
“Aaaaaaargh!”
“Thằng khốn! Tao sẽ giết mày!”
Chứng kiến cảnh Oh Jinho bị chém đứt tay, Park Heeyeon như người mất trí, điên cuồng vung kiếm lao vào gã quái nhân.
Trước những đường kiếm chứa đầy phẫn nộ của Park Heeyeon, đám học viên hoàn toàn không dám hó hé tiến lại gần.
Trận chiến giờ đây còn trở nên khốc liệt hơn gấp bội so với lúc bị cả đám quây vào ban nãy.
Một học viên cuống quýt hét lên.
“Tôi sẽ liên lạc với giáo quan ngay!”
“Được! Trong lúc đó chúng ta... Mẹ kiếp, tình hình này mà nhảy vào khéo lại kỳ đà cản mũi mất!”
Trước đòn tấn công như vũ bão của Park Heeyeon và gã quái nhân, những học viên khác không dám mảy may nghĩ đến việc xông vào.
Bọn họ tha thiết muốn lôi Oh Jinho đang bất tỉnh nhân sự vì bị chém đứt tay về chữa trị, nhưng lại không tài nào đủ can đảm tiến đến chỗ Oh Jinho đang nằm chỏng gọng phía sau gã quái nhân.
Trong lúc ai nấy đều hoảng loạn tột độ, một học viên cuối cùng cũng gọi được cho Seong Suho.
(Có chuyện gì vậy?)
“Trợ giáo!”
Học viên đó lập tức tường thuật lại toàn bộ ngọn ngành sự việc cho Seong Suho.
Sau khi nghe xong phần tóm tắt của cậu học viên, Seong Suho trầm ngâm một lúc rồi cất giọng ôn tồn.
(Mọi người hãy cố gắng hết sức hỗ trợ Anh Hùng Park Heeyeon! Chúng tôi sẽ qua đó tìm mọi người ngay!)
“Dạ, rõ rồi ạ!”
Cuộc gọi vừa kết thúc, mọi người đang nhìn nhau lúng túng, chưa biết phải làm gì tiếp theo.
Xoẹt!
“Á!”
Park Heeyeon lùi lại phía sau, cánh tay từng bị chém sượt qua của cô lại vừa lãnh trọn thêm một nhát chém nữa từ tên quái nhân.
“Cái đồ chết tiệt...”
“...”
Nhân lúc Park Heeyeon phân tâm vì vết thương, tên quái nhân đã nhanh như chớp vác Oh Jinho đang bất tỉnh nhân sự lên vai.
Máu từ bả vai bị đứt lìa của Oh Jinho tuôn trào xối xả, như ngầm khẳng định rằng sợi chỉ sinh mệnh của anh ta đã chẳng còn được bao lâu.
Vừa thấy gã quái nhân vác Oh Jinho lên, Park Heeyeon trợn trừng mắt lộ toàn tròng trắng, sát khí bừng bừng, gầm lên với chất giọng trầm đục.
“Buông ra.... tao giết mày.”
“...”
Kẻ bịt mặt không đáp lại lời nào, chỉ lạnh lùng tung chân đá văng cánh tay của Oh Jinho dưới đất.
Phập!
Bay thẳng về phía Park Heeyeon.
“Mẹ kiếp!”
Park Heeyeon buông tiếng chửi thề, vội vàng ôm chầm lấy cánh tay của Oh Jinho bằng cả thân mình, sợ rằng nó sẽ bị xây xát.
Lợi dụng sơ hở đó của Park Heeyeon, gã quái nhân vác Oh Jinho lên vai rồi bỏ chạy.
“Ơ! Ơ ơ!? Đứng lại!!”
Một tay ôm khư khư cánh tay của Oh Jinho, Park Heeyeon bỏ mặc đám học viên ở lại, hộc tốc đuổi theo gã quái nhân.
Chứng kiến cảnh tượng đó, đám học viên ngớ người ra, lẩm bẩm.
“...Làm sao bây giờ?”
***
Thông qua đồng hồ thông minh, tôi chỉ thị cho đám học viên.
“Tạm thời mọi người cứ đợi ở đó.”
(Nh, nhưng mà giờ phải đi theo hai người họ chứ ạ....)
“...Mọi việc tôi sẽ chịu trách nhiệm. Mọi người cứ tập trung bảo đảm an toàn cho bản thân đi.”
(Vâng, đã rõ ạ.)
Dứt lời, tôi ngâm nga qua sóng tâm thức.
‘Chà... Công nhận thực lực của Lena đỉnh của chóp thật đấy.’
[Việc anh dùng Thuật Giải Thể để bù đắp điểm yếu thiếu hụt kháng ma lực cũng xuất sắc không kém.]
‘Quả nhiên ma pháp trận vẫn là chân ái.’
Oh Jinho hoảng hốt khi không thể thi triển ma pháp, tất cả là do Thuật Giải Thể mà tôi đã dùng.
Trong lúc Lena chiến đấu, tôi đã tàng hình quan sát trận chiến phòng hờ tình huống bất trắc xảy ra.
Mỗi khi thấy Oh Jinho có biểu hiện muốn xuất chiêu, tôi lập tức nắm bắt dòng chảy ma lực rồi tung Thuật Giải Thể.
Oh Jinho có thể vượt mặt đám học viên ở Shutra về khoản tài năng, nhưng xét về khía cạnh kỹ thuật thì anh ta chỉ là hạng tép riu nguyên thủy mà thôi.
‘Mọi chuyện suôn sẻ, may quá. Nhưng có vẻ một chọi hai thì hơi chua.’
[Và nếu phải đối đầu với một kẻ sử dụng ma pháp điêu luyện, thì khéo sẽ bị lép vế về mặt tốc độ đấy.]
Thuật Giải Thể rõ ràng là một năng lực gian lận đúng nghĩa.
Vấn đề là, tuy tôi có thể tức thời phác họa ma pháp trận ngay lập tức, nhưng việc nắm bắt dòng chảy ma lực cần thiết cho Thuật Giải Thể rốt cuộc lại bị phụ thuộc vào lượng ma lực.
Cũng may là dù nhận ra chậm một nhịp, tôi vẫn kịp tung ma pháp trận để khắc chế ma pháp của Oh Jinho.
[Chỉ cần chăm chỉ trau dồi ma lực thì chắc chắn sẽ đến lúc anh dùng nó trơn tru thôi.]
‘Đúng là ma lực phải được đặt lên hàng đầu.’
Tôi cười tủm tỉm, tiến về phía khu vực dựng lều ban đầu.
Tôi đã chỉ thị cho Lena mang Oh Jinho luồn sâu vào trong hầm ngục mà chúng tôi vừa đi qua.
‘Nhắn với Lena là nếu thấy nguy hiểm quá thì cứ vứt hắn lại rồi chuồn đi nhé.’
[Tuy biết tính cô Lena không bao giờ làm vậy, nhưng tôi sẽ cố gắng dặn dò thật kỹ.]
Việc trả đũa Oh Jinho và Park Heeyeon cũng quan trọng, nhưng trên hết thảy vẫn là Lena.
Vì nếu Lena mà có mệnh hệ gì thì cái vụ này chả bõ bèn gì so với lợi ích thu được.
Thực tế thì, cho dù Lena có cao chạy xa bay ngay lúc này, thì tôi cũng đã thu hồi được vốn liếng, thậm chí còn hốt đậm như thời kỳ đầu đào coin rồi.
Tôi móc từ trong túi ra một thứ, săm soi đủ mọi góc độ.
‘...Cái thứ này đáng giá hàng chục tỷ won sao?’
[Nhìn qua cũng đủ thấy nó mang lại giá trị tương xứng với số tiền đó rồi.]
‘Park Heeyeon... chắc vì mải ôm cánh tay của người tình trong mộng nên chả mảy may đoái hoài gì đến thứ này.’
Khoảnh khắc Lena tung cước đá bay cánh tay của Oh Jinho, Park Heeyeon vì mải bận tâm đến cánh tay bay vèo vèo trên không trung nên đã để vuột mất cơ hội chặn đường lui của Lena.
Nhưng thực ra đó hoàn toàn không phải lý do để đá cánh tay đi.
Mục đích chính là để chuyển giao viên ngọc đang nằm gọn lỏn trong cánh tay đứt lìa đó cho tôi đang đứng tít đằng xa.
Nhờ Khéo tay, viên ngọc hút vào lòng bàn tay như nam châm, một mũi tên trúng hai đích, Lena dễ dàng tẩu thoát thành công.
‘Sau vụ này nhất định phải đáp ứng một nguyện vọng bất kỳ cho Lena mới được.’
[Tôi cũng hoàn toàn tán thành ý kiến đó.]
Một nhân tài xuất chúng đến mức được cả Armonia công nhận cơ mà.
Cứ thế thả bộ ròng rã cả tiếng đồng hồ, tôi mới lết xác về lại được căn cứ.
Đề phòng trường hợp bất trắc, tôi đã nhờ Beatrice chạy đến hỗ trợ phía Lena.
“Rõ rồi nya.”
Nói đoạn, Beatrice bỗng dưng đi bằng bốn chân rồi lao vút đi như một mũi tên.
Một cô nàng mang cánh dơi mà lại chạy lon ton như mèo.
‘Một cô nhóc khó mà đoán trước được điều gì. Nào, giờ thì...’
Tôi hít một hơi thật sâu, rồi thở hắt ra, gầm lên.
“Tất cả dậy mau!!”
Thế là tôi lôi cổ đám học viên đang ngủ say sưa trong lều dậy.
..
..
Tôi vờ như đang đi đúng hướng, nhưng thực chất là đang dẫn dắt mọi người tiến sâu vào hầm ngục theo hướng nhóm bên kia đang ở.
Yun Jia, Song Ahra, cùng những thành viên còn lại dù mặt mũi phờ phạc nhưng có lẽ đã nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề nên cứ răm rắp bám theo tôi mà chả buồn ngáp một cái nào.
Trong lúc tôi đang sải bước, Song Ahra đưa mắt nhìn quanh rồi lầm bầm.
“...Có vẻ ban đêm quái thú hoạt động ít hơn thì phải.”
“Hay là vì chỗ này tụi mình đi qua rồi nên không có quái vật nào nhỉ?”
“A! Nếu cứ đi thế này thì biết đâu lại đụng mặt chúng cũng nên.”
Song Ahra hùa theo lời tôi, cố tình nói lớn để những người xung quanh cũng nghe thấy.
Nhờ câu nói đầy ẩn ý của Song Ahra, lỡ chốc nữa có tìm thấy nhóm kia trong thời gian ngắn, mọi người cũng chẳng mảy may nghi ngờ.
‘Đúng là cô bé luôn biết cách giúp ích.’
...Giá mà con bé để tóc dài thì tốt biết mấy.
Chưa cần xét đến việc có coi con bé là phụ nữ hay không, chỉ cần nuôi tóc dài thôi thì với nhan sắc và tố chất đó, đảm bảo vừa tốt nghiệp là đã trở thành tâm điểm chú ý rồi.
Tất nhiên được chú ý thì cũng đi kèm với rắc rối, nhưng một khi đã chọn con đường Anh Hùng thì phải chấp nhận từ bỏ sự thoải mái thôi.
Thà được vinh quang chiếu rọi mà thành công rực rỡ thì có khi lại thoải mái hơn chăng.
‘Thì... quyền lựa chọn là ở bản thân con bé, tôi có quyền gì mà can thiệp.’
Tôi thầm nghĩ trong bụng, thẳng tiến về phía nhóm bên kia không chút do dự.
Đi được một quãng, một luồng ánh sáng màu cam lờ mờ lọt vào tầm mắt tôi từ đằng xa.
Cùng lúc đó, Song Ahra kêu lên.
“A! Ở đằng kia kìa!”
Ngay khi Song Ahra vừa dứt lời, chúng tôi liền chạy ùa về phía đó.
Vừa thấy bóng dáng chúng tôi, đám học viên của nhóm bên kia trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
“Phù... may quá.”
“Các em không sao chứ?”
“Vâng, tụi em không sao. Nhưng mà...”
Đám học viên bắt đầu kể lể tường tận từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, bổ sung cho những gì họ đã tóm tắt qua điện thoại lúc nãy.
Nghe xong, ai nấy đều lộ vẻ mặt căng thẳng tột độ.
“Những thứ khác không có vấn đề gì chứ?”
“Vâng... Lều trại và hành lý vẫn còn nguyên vẹn ạ.”
Mặc dù đã biết tỏng mọi chuyện, tôi vẫn làm bộ làm tịch trưng ra một vẻ mặt trầm trọng, nhắm nghiền mắt lại và chìm vào im lặng.
Cảm nhận được mọi ánh mắt đang đổ dồn vào mặt mình, tôi mở mắt ra, nghiêm nghị lên tiếng.
“Trước mắt, mọi người hãy phân công người gác đêm rồi nghỉ ngơi đi.”
“...Vâng?”
“Tr, trợ giáo Seong Suho. Chúng ta không đi tìm hai người họ sao?”
“...Tôi sẽ đi tìm.”
“Hả?”
Không chỉ Yun Jia, mà cả Song Ahra, những học viên khác và đám lính gác đều chưng hửng với chung một biểu cảm.
Một vẻ mặt chất chứa sự khó hiểu tột độ.
“Trước tiên tôi sẽ đi tìm một mình. Nếu đối thủ mạnh đến mức đó, thì việc kéo theo các học viên đi cùng sẽ vô cùng nguy hiểm.”
“Trợ giáo Seong Suho... Nghĩ đi nghĩ lại thì chuyện đó...”
“Đúng đấy ạ! Nếu hắn thực sự mạnh như vậy thì chúng ta càng phải đi chung...”
“Im lặng!”
“Ư...”
Tôi quát tháo Song Ahra, đưa mắt lườm quanh một lượt.
“Đây là hầm ngục đấy. Chỉ cần một tiếng động lớn thôi cũng đủ gọi lũ quái thú đến, và tình hình sẽ tồi tệ hơn.”
“Em xin lỗi ạ...”
“Không sao. Trước mắt cứ nghe theo lời tôi đi.”
“...Em không chịu đâu.”
“...”
Tôi thừa biết chẳng thể nào bắt tụi nhỏ nghe lời ngay từ lần đầu được.
Nhìn kiểu gì thì hành động này cũng liều mạng, thậm chí là vô lý đến cùng cực.
Nghe Song Ahra nói vậy, Yun Jia cũng hùa theo khuyên can.
“Đúng đó, trợ giáo Seong Suho. Dù có muốn tìm thì cũng nên ngủ một giấc rồi hẵng tìm...”
“Không được. Nếu hai người họ đang ở trong tình cảnh hiểm nghèo như vậy, chúng ta phải đi tìm càng sớm càng tốt.”
“Vậy bây giờ chúng ta đi cùng...”
“Thế cũng không được. Chúng ta phải đặt sự an toàn của học viên lên hàng đầu.”
“...”
Giữa tôi và Yun Jia, chắc chắn phải có một người bám trụ lại cùng đám học viên với tư cách là người bảo hộ.
Tuy nhiên, không thể phớt lờ mối nguy hiểm đang rình rập hai vị Anh Hùng kia, vậy nên rốt cuộc cũng phải có một người xách đít đi tìm.
Thử suy xét theo logic thì tôi là người duy nhất phù hợp để gánh vác trọng trách này.
Tôi đặt tay lên vai Yun Jia, dặn dò.
“Giáo quan Yun Jia. Trăm sự nhờ cô lo cho đám học viên. Mọi người cứ nghỉ ngơi đi, rồi cô cùng các em tìm đường ra ngoài nhé.”
“...”
Yun Jia cắn chặt môi, không nói lời nào.
Tôi cũng lường trước được rằng cô ấy sẽ không dễ dàng gì đưa ra câu trả lời.
Và thay vì người cần lên tiếng, thì một giọng nói không mong muốn lại vang lên.
“Vậy ít nhất cho em đi cùng thầy.”
“Không được.”
“Nhưng mà...”
“Tôi nói lần cuối đấy.”
“Ư...”
Tôi trút ra một luồng nộ khí ngùn ngụt chưa từng thấy, mở miệng trách mắng.
“Chỉ vì chút tình đồng chí mỏng dính mà em định làm liên lụy đến những học viên khác sao?”
“Kh, không phải vậy...”
“Học viên Song Ahra, em đã thử nghĩ xem nếu vắng em, ngày mai các học viên khác sẽ phải chật vật đến nhường nào khi tìm lối thoát chưa?”
“...”
Tôi dồn ép Song Ahra đến đường cùng, đồng thời cố gắng thuyết phục tất cả những người đang có mặt ở đó.
Sau một hồi dồn ép ráo riết, tôi mới giãn cơ mặt ra, dịu giọng nói.
“Các em đang ở trong thực chiến, chứ không phải một buổi học trên lớp. Tuyệt đối không được hành động xốc nổi dựa trên cảm tính cá nhân.”
“...Vâng.”
Không chỉ Song Ahra, mà trên gương mặt của những học viên khác cũng hiện rõ sự phục tùng.
Tôi dặn dò Yun Jia thêm một lần nữa.
“Giáo quan Yun Jia. Nhờ cô... chăm sóc đám nhỏ. Nếu có biến thì nhớ liên lạc với tôi ngay nhé.”
“...Vâng. Giáo quan Seong Suho cũng vậy, nếu có chuyện gì thì nhất định phải báo cho tôi biết nhé.”
“Tôi hiểu rồi. Vậy thì...”
Được sự tiễn đưa của tất cả những người có mặt, tôi bám theo hướng mà bọn học viên khai là Park Heeyeon đã chạy theo, hớt hải lao đi trong màn đêm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
