Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Học viện Anh Hùng - 3 - Chương 198 - Học viện Anh Hùng (3-5)

Chương 198 - Học viện Anh Hùng (3-5)

“Chọn ai không chọn, sao anh lại đi chọn đúng cái con đó….”

“Không hợp lý sao?”

“Chuyện đó… Thực ra bản thân con tướng này rất mạnh.”

“Thế thì có vấn đề gì đâu chứ?”

“….”

Cho Seohyun im lặng một hồi, rồi thở hắt ra một hơi dài cùng nụ cười chua chát.

“Tướng thì mạnh thật… người chơi cũng đông… Nhưng tôi chưa thấy người nào chơi ra hồn cả.”

“….”

Nghe Cho Seohyun giải thích, tôi đã nắm được khái niệm cơ bản về nhân vật mà mình vừa chọn.

‘Hóa ra là con tướng có cả rổ mấy thằng ranh con chơi.’

[…?]

‘Ý là độ khó điều khiển thì cao ngất ngưởng, số người chơi cũng đông như kiến nhưng chẳng có lấy một kẻ nào biết chơi ra hồn.’

Dù cho trong lịch sử chơi game của tôi gần như chẳng dính dáng gì đến game online, nhưng những câu chuyện về các tựa game đình đám thì dù không muốn cũng phải văng vẳng bên tai từ đâu đó.

Và trong mấy cái game online, những con tướng chuyên dùng để tạo “trẩu” kiểu này luôn nổi đình nổi đám.

Cho Seohyun cười trừ, đưa tay lên gãi đầu.

“Thường thì muốn luyện tập tay nghề cứ chọn con nào mình thích là được. Nhưng một khi dính vào con tướng này thì kiểu gì cũng thấy ghiền cảm giác vung tay, đâm ra cứ chơi mãi không dứt ra được.”

“À há….”

Lắng nghe những lời của Cho Seohyun, tôi lại càng không muốn buông tay con tướng này.

Con đường của nhân vật tôi đã chọn… việc dấn bước theo nó là một định mệnh.

‘Đây chính là… con đường của bậc trẩu tre sao….’

[Là ‘bậc quân tử’. Anh dùng sai từ rồi.]

‘Lắm mồm….’

Phải nói sao nhỉ… Tự dưng tôi không muốn… từ bỏ nhân vật này chút nào.

“Tôi chơi thử con này một chút được không?”

“Trời đất ơi… Tùy anh vậy.”

Cho Seohyun bật cười khúc khích, nhìn tôi với ánh mắt như thể đang xem một trò đùa.

Chỉ cần nhìn lướt qua biểu cảm của cô ấy là tôi có thể đoán ngay được cô ấy đang nghĩ gì.

(Rốt cuộc anh cũng chỉ là một gã đàn ông đầy tính khoe khoang thôi.)

Chắc mẩm cô ấy đang nghĩ thế.

Nhờ có biểu cảm ấy của cô nàng mà bầu nhiệt huyết trong tôi lại rực cháy hừng hực như ngọn lửa trên bếp gas mini vậy.

Khổ nỗi tôi cũng chẳng biết ngọn lửa này bao giờ thì tắt….

[Chẳng phải chọn một nhân vật dễ điều khiển một chút thì sẽ ghi điểm trong mắt Cho Seohyun hơn sao?]

‘Nói thì cũng đúng… Nhưng thật ra tôi kiên quyết chọn nó là vì một lý do khác.’

[…?]

‘Lúc trước cô bảo công nghệ VR được phát triển ở thế giới này không thể thu thập chính xác các chỉ số sức mạnh thể chất đúng không.’

[Đúng vậy. So với dạng khoang kén thì dạng kính đội đầu này hoàn toàn không có chức năng đó.]

Vốn dĩ công dụng của khoang kén không phải để giải trí thông thường.

Nó dùng để phục vụ cho mục đích huấn luyện của các Anh Hùng, và được sinh ra vì mục đích đó.

Thế nhưng ngay cả loại thiết bị chuyên dụng như vậy còn chẳng thể đo lường chính xác sức mạnh cơ thể một cách hoàn hảo.

Đương nhiên, loại thiết bị đội đầu bình thường này làm gì có cái chức năng đó.

Thế nhưng, trong thế giới VR này vẫn còn một thứ có thể được áp dụng trơn tru.

Khéo tay….

Nhớ lại lần massage cho Seong Suah, việc kỹ năng ‘Khéo tay’ phát huy được tác dụng chứng tỏ nó không đơn thuần chỉ phụ thuộc vào các chỉ số cơ thể.

Và tình cờ thay, tôi cũng đang muốn thử nghiệm điều đó….

Cho Seohyun nhìn tôi mỉm cười trêu chọc rồi lên tiếng cảnh báo.

“Tôi công nhận tài nghệ bắn cung của anh rất đỉnh. Nhưng đừng có ảo tưởng là vào đây rồi anh cũng có thể dùng cung tự do như ngoài đời nhé.”

“Vâng? Chỉ cần giương cung lên bắn là được thôi mà, đâu có gì khó đâu chứ?”

“Biết ngay mà….”

Cho Seohyun cười nhạt rồi từ tốn giải thích.

“Nghĩ mà xem, anh cho rằng người dùng chủ yếu của loại thiết bị VR này là ai?”

“…Giới nhà giàu?”

“Phụt! Ha ha ha! Đúng là thế thật. Nhà giàu… Pff ha ha ha!”

Đó không phải là một điệu cười giễu cợt. Cho Seohyun đang thực sự cười thả ga.

Sau khi ôm bụng cười một trận no nê, Cho Seohyun mới bật mí đáp án.

“Đa số đều là Anh Hùng.”

“À….”

“Tốc độ bắn liên thanh của cung tên chỉ có thể được sử dụng trong giới hạn đã được lập trình sẵn. Cả tốc độ di chuyển của mỗi nhân vật cũng được cố định, nghĩa là nó bị giới hạn hoàn toàn.”

Nghĩa là, người chơi chỉ có thể sử dụng khả năng của mình trong khuôn khổ được thiết lập riêng cho từng nhân vật.

“Nhân vật mà anh vừa chọn… rõ ràng là một nhân vật mạnh. Sở hữu cả đòn đánh xa, đánh gần, lẫn kỹ năng siêu xa. Đầy đủ mọi yếu tố. Nhưng khổ nỗi cách vận hành nó lại vô cùng phức tạp.”

Thậm chí, cô ấy còn bảo rằng những Anh Hùng sử dụng cung ngoài đời thực lại càng chật vật hơn khi chơi nhân vật này.

“Đặc biệt, với những Anh Hùng lấy cung làm vũ khí chính, đây là con tướng bị tế nhiều nhất cũng chỉ vì những thói quen kỹ năng mà họ đã luyện tập ngoài đời thực.”

Tài nghệ bắn cung mà họ rèn giũa bao lâu nay đã ngấm vào trong máu và trở thành một thói quen không thể xóa bỏ.

Khi bước vào game và bị cùm kẹp bởi hàng tá giới hạn, họ lại càng mắc phải vô số sai lầm hơn.

“Thậm chí tôi còn nghe nói, mấy người dùng cung mà đụng vào nhân vật này thì chưa đầy một ngày đã tức hộc máu mồm mà phải nhập viện cấp cứu luôn đấy.”

“À há….”

Cứ thử đặt mình vào vị trí của những Anh Hùng gắn bó cả đời với cây cung xem, không thể tự do giương cung theo ý muốn, mũi tên bắn ra cũng chẳng bay đúng hướng, bảo sao sức chịu đựng thường ngày có trầm ổn đến mấy thì chỉ nội trong một ngày cũng đủ khiến họ nổi trận lôi đình.

Lý do Cho Seohyun cản tôi cũng vì lẽ đó.

“Đã mất công rủ nhau vào chơi game rồi, để anh phải ôm cục tức vào người thì cũng kỳ cục lắm.”

“Hừm… Vậy tôi cứ thử đánh chính thức một ván xem sao, nếu thấy không ổn thì tôi sẽ đổi ngay.”

“Trời đất ơi… Sao mà cứng đầu thế không biết….”

Cho Seohyun cuối cùng cũng phải bó tay chịu thua, cô buông xuôi nói.

“Được rồi. Vậy thì trước mắt… chúng ta hoàn thành xong bài hướng dẫn đã.”

Bài hướng dẫn cũng chẳng có gì phức tạp.

Thay vì dạy cách chiến đấu, nó hướng dẫn nguyên lý để giành chiến thắng và hệ thống cơ bản.

Một trò chơi tiêu diệt lính phe địch để gia tăng sức mạnh, giao tranh với người chơi đối phương và phá hủy căn cứ của địch.

Thêm nữa, vì đây là góc nhìn thứ nhất, nên cảm giác mang lại khá giống thể loại FPS.

…Nó hệt như một sự pha trộn giữa những tựa game mà tôi từng biết.

‘Thôi thì, bộ não của con người trên thế giới này tư duy cũng từa tựa nhau cả mà.’

Vấn đề không nằm ở bài hướng dẫn.

‘Chà… Dùng cung một lát mà tôi cũng thấy máu dồn lên não rồi đấy?’

[Đặc biệt là những lúc không thể bắn liên thanh, tôi cũng có thể cảm nhận được sự bực dọc của anh.]

Nhờ có khả năng ngắm bắn chuẩn xác nên phát nào phát nấy tôi đều trúng bách phát bách trúng.

Cảm giác mỗi khi buông cung, cơ chế ngắm bắn sẽ tự động được hiệu chỉnh cho phù hợp với nhân vật vậy.

Vấn đề là ở tốc độ đánh và kỹ năng được cố định sẵn.

Cho dù tôi có khát khao bắn thêm vài mũi tên đến mức nào đi chăng nữa, thì việc vượt qua tốc độ đánh đã được quy định là điều bất khả thi.

Ngoài ra, kỹ năng của nhân vật còn bị ràng buộc bởi lượng ma lực và thời gian hồi chiêu trong game, buộc tôi phải tính toán và sử dụng chúng một cách hợp lý.

Dù đó là năng lực của bản thân, nhưng lại bị kìm hãm không thể bung sức đúng lúc, sự ức chế này là khó tránh khỏi.

Cho Seohyun nhìn tôi rồi nở một nụ cười nhạt.

“Đấy, tôi đã bảo mà. Khác với mấy game nhấp nhấp chuột, đây là game anh phải đích thân tự cử động, nên khi mọi chuyện không diễn ra theo ý mình, anh sẽ cảm thấy bức bối gấp bội phần.”

Không phải là dạng game cắm mặt vào màn hình, mà đây là thực tế ảo do chính người chơi trải nghiệm, vì vậy sự ức chế này là điều dễ hiểu.

“Tôi bắt đầu hiểu tại sao đám cung thủ lại tức hộc máu rồi.”

Tôi cười khổ, tay nâng chiếc cung lên.

“Vậy nếu xong bài hướng dẫn rồi thì bây giờ mình đánh trận chính thức được chứ?”

“Không đâu, đây là lần đầu của anh mà. Mình đánh với máy trước đi.”

“Cho tôi hỏi….”

“…?”

Tôi nhìn sang Cho Seohyun đang trưng ra bộ mặt khó hiểu, rồi nói.

“Chơi PvP với người chơi khác luôn không được sao?”

***

Trong lúc đứng đợi, Cho Seohyun không giấu được sự lo lắng.

‘Nếu game chán thì không sao, chỉ sợ lỡ nghe mấy lời khó nghe rồi hỏng bét mất….’

Nhìn dáng vẻ tràn trề tự tin của Seong Suho, Cho Seohyun không hề nghĩ đó là hành động ngu ngốc hay xuẩn ngốc chút nào.

Trái lại, việc nhìn thấy sự tự tin tỏa ra từ anh càng khiến cô cảm thấy ưng mắt hơn.

Ngay từ đầu, Cho Seohyun đã có thiện cảm với những người biết cách bòn rút từng giọt tài năng của bản thân như Seong Suho, thay vì những kẻ mới làm đã vội thỏa hiệp một cách qua loa.

Nhưng rắc rối nằm ở chỗ lũ người chơi cái game này cái miệng của chúng bẩn thỉu vô cùng.

Cứ thử lặn lội vào tựa game này một thời gian mà xem, đôi lúc người ta còn phải nghi ngờ rằng ẩn sâu trong tâm khảm của những kẻ mang danh Anh Hùng kia, liệu có phải đang nuôi dưỡng một con ác quỷ còn tàn độc hơn cả Quái nhân hay không.

‘Dù sao thì đây cũng là đánh thường, chắc sẽ không có mấy lời khó nghe văng ra đâu….’

Ban đầu Cho Seohyun ngỏ lời kết bạn với Seong Suho chỉ vì muốn tìm người trò chuyện cho khuây khỏa, nhưng giờ khi tình huống thực sự bày ra trước mắt, nỗi lo âu bắt đầu dâng lên trong cô.

Cô lo sợ rằng chỉ vì mình rủ rê mà sẽ khiến tâm trạng của Seong Suho bị vấy bẩn.

Đang trong lúc mòn mỏi chờ đợi, bảng ba chiều đột ngột nhấp nháy, báo hiệu đã tìm được đối thủ.

‘Trước hết… dù có xảy ra chuyện gì đi nữa, mình cũng phải bảo kê anh ấy bằng được.’

Tuy Cho Seohyun không dám tự xưng là tay to mặt lớn, nhưng nếu chỉ là một trận đánh thường, cô vẫn dư sức cân kèo.

“Nào, vào thôi.”

“Tôi sẽ cố gắng hết sức để không bị ăn chửi.”

Seong Suho nở nụ cười từ tốn rồi chạm tay vào màn hình ba chiều.

Nhìn nụ cười ấy của Seong Suho, Cho Seohyun thầm tự kiểm điểm lại mình.

‘Bình thường có bao giờ thấy anh ấy cười như vậy đâu… Chắc từ giờ trên lớp cũng phải bắt chuyện với anh ấy nhiều hơn mới được.’

Cho Seohyun mỉm cười cay đắng, ấn nút chấp nhận trận đấu.

Bất chợt, đồ họa môi trường xung quanh hai người bắt đầu cuộn xoắn vào nhau, trước khi định hình lại thành một khu di tích.

Cho Seohyun lên tiếng giải thích cho Seong Suho.

“Bản đồ thi đấu là ngẫu nhiên.”

“Haa… Kì lạ thật đấy.”

“Chuyện gì cơ?”

“Mặt mũi của giáo quan Cho Seohyun trông giống hệt ở ngoài đời thật, sao mấy người kia lại mang khuôn mặt y chang tạo hình nhân vật vậy?”

Đúng như lời Seong Suho vừa nói.

Ngoại hình của Cho Seohyun và Seong Suho vẫn giữ nguyên dáng vẻ ngoài đời thực, chỉ có bộ trang phục là được thay đổi.

Trái ngược hoàn toàn, những người chơi khác lại sở hữu ngoại hình và khuôn mặt chẳng khác gì những con AI bước ra từ trong game.

Cho Seohyun khoanh tay, bật cười giải thích.

“Vì lý do bảo mật đấy.”

“Bảo mật sao?”

Hệ thống VR này là một công nghệ đột phá, cho phép người dùng từ khoảng cách xa vẫn có thể gặp mặt trực tiếp và trò chuyện.

Vấn đề là, phần lớn người chơi của tựa game này đều xuất thân từ tầng lớp thượng lưu.

“Giả sử ai cũng vác cái mặt thật vào đây, thì trong cái vòng tròn chật hẹp này, biết đâu ai nhìn vào cũng nhận ra nhau hết thì sao.”

“À há…. Vậy tại sao khuôn mặt của tôi và giáo quan Cho Seohyun lại được hiển thị thế này?”

Rõ ràng mang danh là bảo mật, thế nhưng khuôn mặt và vóc dáng của Cho Seohyun cùng Seong Suho lại lồ lộ ra chẳng che đậy chút nào.

“Do chúng ta đã kết bạn và cho phép hiển thị nên nó mới hiện ra như vậy. Chà… nếu anh thấy không thoải mái thì lát nữa vào phần cài đặt đổi lại cũng được.”

“Hừm… Tôi thấy thế này lại hay hơn.”

Cho Seohyun bật cười trước nụ cười ngây ngô của Seong Suho.

Cô tận tình chỉ dạy cho anh từng li từng tí, từ cách lựa chọn nhân vật cho đến việc phải đứng ở đường nào.

Tất cả cũng chỉ vì cô không muốn Seong Suho bị người khác bắt thóp rồi sinh ra rắc rối.

Ấy thế mà, rắc rối đã ập đến ngay từ lúc chọn tướng.

Trong lúc đang căng não chọn tướng, một người chơi bất ngờ mở lời với Seong Suho.

“Này.”

“Vâng?”

“Đổi tướng đi.”

“…Hả?”

Đồng đội vừa khóa tướng xong lập tức chĩa mũi dùi, hạch sách Seong Suho.

“Bảo đổi cơ mà. Nhìn mặt cái thằng bắn cung đó là thấy ngứa mắt rồi.”

Dù chỉ nghe qua cũng đủ thấy cái thái độ coi khinh phép lịch sự tối thiểu, cùng với một chất giọng chua ngoa đến gai người.

Ấy thế mà, câu nói đó vẫn còn được coi là nói giảm nói tránh rồi đấy.

Có những ván đấu, ngay từ lúc bắt đầu đã ngập tràn những tiếng chửi rủa vang lên như một lẽ thường tình.

Thế nhưng, người thật sự bốc hỏa vì câu nói đó không phải Seong Suho mà lại là Cho Seohyun.

“Này, có phải đánh rank đâu, người ta thích chơi gì thì để yên xem nào!”

“Haa… Ờ, ờ. Cứ chọn đi. Lũ trẩu tre có khuyên thế nào cũng đéo lọt lỗ tai.”

“Mả mẹ…”

Đúng lúc Cho Seohyun nhíu mày, định tuôn ra một tràng chửi thề.

Seong Suho đã vội vàng ngăn Cho Seohyun lại và lên tiếng xin lỗi.

“Xin lỗi cô. Chỉ vì tôi cứng đầu không nghe lời giáo quan Cho Seohyun nên mới để cô phải nghe mấy lời khó nghe này.”

“Anh hay nhỉ! Anh có làm gì sai đâu mà tự nhiên lại đi xin lỗi chứ.”

Hành động của Seong Suho phút chốc càng làm cơn tức giận trong Cho Seohyun bùng lên dữ dội hơn.

Nhìn cái dáng vẻ tự nhận lỗi về mình dù bản thân chẳng làm gì sai của anh, Cho Seohyun như thể đang nhìn thấy lại hình bóng của chính mình thời học sinh vậy.

Dẫu cho hoàn cảnh của hai người có phần khác biệt….

“Trận này tôi cứ thử sức xem sao, nếu nhiều vấn đề quá, tôi sẽ lập tức đổi tướng.”

“….”

Cho Seohyun thực sự không thể mở miệng ngó lơ lời nói của Seong Suho và bảo anh cứ tiếp tục chơi những gì anh thích.

Con tướng hiện tại mà Seong Suho đang cầm vốn dĩ đã khó chơi rồi, nhỡ đâu anh lại vô tình phá game thì bao nhiêu hứng thú chơi game cũng tan tành mây khói mất thôi.

‘Cũng phải… Đâu cần phải ôm cục tức vào người vì mấy lời nói đó chứ.’

Dù trong lòng vẫn còn canh cánh nỗi lo, Cho Seohyun quyết định không can thiệp thêm nữa.

‘Nhưng biết đâu được, thấy anh ấy có vẻ tập trung cao độ thế kia, có khi lại làm nên chuyện cũng nên?’

Những tựa game VR này luôn mang trong mình một đặc trưng cốt lõi.

Đầu tiên, thể lực ngoài đời thực của người chơi sẽ không bị tiêu hao.

Cho dù có chạy trối chết đến nhường nào, game cũng chỉ cấy vào tâm trí người chơi cảm giác mệt mỏi, chứ cơ thể ngoài đời thực thì chẳng hề hấn gì.

Tuy nhiên, để đảm bảo tính cân bằng, hệ thống sẽ sử dụng mọi thủ đoạn để kiểm soát giới hạn thể lực đó.

Chẳng hạn như chạy một thời gian nhất định sẽ bị ép giảm tốc độ, hoặc bị buộc phải dừng lại….

Nói tóm lại, thể lực ngoài đời thực hoàn toàn vô dụng ở trong này.

Hơn nữa, ngay cả mấy trò game trên máy tính cũng đòi hỏi những cú click chuột điêu luyện và phản xạ nhạy bén.

Nhưng một khi bước vào VR, mọi yếu tố đó đều trở nên vô nghĩa.

Trái ngược hoàn toàn, trạng thái tinh thần lại là thứ được bảo lưu và phát huy trọn vẹn nhất.

Sự tập trung, khả năng phán đoán, tính kỷ luật….

Lý do khiến Cho Seohyun miệt mài cày cuốc tựa game này cũng chính là để cường hóa sức mạnh tinh thần của bản thân.

‘Mình cày cái game này cũng được một khoảng thời gian khá lâu rồi mà chẳng thấy tiến bộ gì sất, liệu mình có nên bỏ cuộc luôn không đây….’

Xuyên suốt quá trình trải nghiệm game, cô đã không ngừng đấu tranh để vượt qua cảm giác bất an và hoảng loạn thi nhau trồi lên.

Chính vì lý do đó mà cô đã gắn bó với tựa game này suốt bao năm ròng, nhưng tình hình vẫn chẳng có vẻ gì là khả quan hơn.

Hay đúng hơn là… sự phẫn uất chỉ ngày một chất chứa thêm trong lòng.

Ở giai đoạn đầu trận, đồng đội luôn mồm tung hô cô lên tận mây xanh.

Nhưng rắc rối thực sự lại bắt đầu bùng nổ ở giai đoạn giữa trận….

Khi những pha giao tranh tổng nổ ra, cô lại liên tục mắc những sai lầm chết người.

Lựa chọn của Cho Seohyun là hệ sát thủ.

Những nhân vật chuyên hoạt động đơn lẻ, len lỏi làm rối loạn đội hình địch.

Những chiến thắng tưởng chừng đã nằm gọn trong lòng bàn tay nhờ sự tỏa sáng của cô ở giai đoạn đầu, lại dễ dàng bị tuột mất chỉ vì chuỗi sai lầm liên hoàn mà cô mắc phải ở giữa trận.

‘Dù sao cũng chỉ là đánh thường…. Chắc sẽ xong sớm thôi.’

Bởi Seong Suho chưa từng có thành tích nào trong game, Cho Seohyun đoan chắc rằng trình độ của đồng đội và đối thủ trong ván này cũng sẽ chẳng cao siêu là bao.

Ngay khi cả hai đội hoàn thành khâu chọn tướng, một dải số ba chiều khổng lồ bỗng xuất hiện ngay trước mắt.

10… 9….

Những con số đếm ngược từng giây, báo hiệu trận chiến sắp sửa khai màn.

Dẫu vậy, Cho Seohyun vẫn không ngừng đưa ra những lời khuyên bình tĩnh cho Seong Suho.

“Tốt nhất anh đừng nên dùng kênh chat tổng hay chat cả đội. Mấy cái đó đợi anh làm quen rồi hẵng dùng, bây giờ anh cứ nhắn tin riêng với tôi là được. Hoặc là nói chuyện với người đi cùng đường với anh thôi….”

“Vâng, tôi hiểu rồi.”

“…Và lúc chơi game, anh đừng có căng thẳng quá mức. Đang chơi game chứ có phải đang trong giờ học đâu….”

“Ha ha… Tôi hiểu rồi.”

Dù sắc mặt của Seong Suho chưa thực sự giãn ra hoàn toàn, nhưng có thể thấy anh đã phần nào lấy lại sự điềm tĩnh.

Trong khoảnh khắc hai người trao nhau ánh nhìn, con số trên màn hình đã chạm mốc 0.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!