Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Học viện Anh Hùng - 3 - Chương 200 - Học viện Anh Hùng (3-7)

Chương 200 - Học viện Anh Hùng (3-7)

Cho Seohyun nhìn vào tên nhân vật BugKiller bên phe địch, khẽ lầm bầm.

“Á đù… thằng khốn đó ván này đi rừng à….”

Nói cách khác, cái gã mang tên BugKiller kia sẽ đảo khắp bản đồ, thi triển những pha gank lén lút y hệt cái cách Cho Seohyun đã làm ở ván trước.

Chưa kể, với trình độ kỹ năng cá nhân đã phô diễn ở ván trước, khả năng cao là ở mức rank đánh thường này, hắn sẽ càn quét không kém cạnh gì Cho Seohyun.

“Ván này anh cẩn thận chút nhé. Kỹ năng đi rừng và kỹ năng đi đường trên không thể đánh đồng với nhau, nhưng cứ nhìn cách hắn ta kiểm soát nhân vật lúc nãy thì có khả năng trình độ của hắn phải từ tầm trung trở lên đấy.”

“Vâng, tôi sẽ lưu ý.”

Trận đấu chính thức bắt đầu ngay sau câu trả lời của tôi.

Giống như ván trước, tôi ghép cặp với một nhân vật Hỗ trợ khác rồi tiến về đường dưới.

Cộng sự lần này của tôi là một gã to con, mang dáng dấp của một Golem.

Trái ngược hoàn toàn với cái đầu lâu SaintBlue ở ván trước, tay này có vẻ là người kiệm lời.

‘Lạ thật… Thường thì mấy gã kiểu này có xu hướng ít nói lắm sao?’

[Có lẽ bản chất của hầu hết người chơi là chỉ muốn yên ổn tận hưởng game cho đến khi có biến cố xảy ra.]

‘Cũng phải… Chắc tại con nhỏ lúc nãy mới là thể loại dị hợm thôi nhỉ?’

Cơ mà… gọi cái đầu lâu ấy là….

Dù có cố lấp liếm thế nào đi chăng nữa, thì việc gắn mác nữ giới cho một cái đầu lâu nghe vẫn cứ sai sai. Trong đầu tôi giờ chỉ đọng lại mỗi hình ảnh cái sọ dừa ấy thôi….

Đã thế… cái sọ dừa đó giờ lại đang thong dong lượn lờ ngay trước mũi tôi nữa chứ.

‘Phải nói sao nhỉ… Khi chạm mặt nhau dưới tư cách là kẻ địch thế này, tự nhiên tôi lại thấy rụt rè không nỡ xuống tay.’

[Anh cũng có thể dễ dàng nhận thấy đối phương cũng đang cực kỳ cảnh giác mà.]

‘Ừ thì… Tên xạ thủ bên cạnh tôi cũng chả bận tâm làm gì….’

Tôi vừa liên tục dồn ép xạ thủ đối phương, vừa kiểm soát thế lính một cách điệu nghệ.

Bước đầu khởi động khá suôn sẻ.

Thật ra Hỗ trợ đi chung với tôi là ai cũng chẳng mấy quan trọng.

Dưới góc độ của tôi, kỹ năng của phe địch thực sự quá cùi bắp….

‘Nghĩ đi nghĩ lại thì cái kỹ năng Khéo tay này đúng là hack game mà…. Tôi cứ lên cung nhắm bắn bừa bãi mà độ chuẩn xác lại cao hơn cả ngoài đời thực thế này?’

[Có lẽ là do kỹ năng nhắm bắn đã can thiệp vào quá trình thích nghi của anh chăng.]

Cứ thử tưởng tượng mà xem, ở ngoài đời thực, dù bạn có vắt kiệt sức lực luyện tập đến mức tài nghệ bắn cung ăn sâu vào trong xương tủy đi chăng nữa.

Nhưng một khi bước chân vào thế giới VR này, bạn sẽ bị tước bỏ cơ thể thực, và buộc phải làm quen lại từ đầu với một hình hài hoàn toàn mới.

Trái ngược lại, khả năng nhắm bắn của tôi lại mang đến cảm giác như chỉ cần buông vài ba mũi tên là nó sẽ tự động thích ứng với cơ thể này vậy.

Lấy ví dụ cho dễ hiểu nhé, cứ tưởng tượng như bạn đang dùng chuột máy tính mà độ nhạy DPI bị thay đổi đột ngột, thế mà bạn vẫn có thể bắt nhịp lại một cách hoàn hảo chỉ trong tích tắc.

Nói tóm lại, trong thế giới ảo này, kỹ năng nhắm bắn bẩm sinh vượt trội hơn hẳn so với tài năng bắn cung truyền thống.

Trong lúc tôi đang mải miết trêu đùa kẻ địch và chầm chậm thu thập từng chỉ số lính, giọng nói của Lena bất thình lình vang lên.

[Chủ nhân, chuẩn bị có biến ạ.]

‘Ok!’

Ngay khi nhận được cảnh báo từ Lena, tôi liền quay sang nói với Hỗ trợ đi cùng mình.

“Rừng nó chuẩn bị gank đấy. Lùi về thôi.”

“….”

Ấy thế mà cái tên Hỗ trợ kia không những lầm lì ít nói mà còn bơ đẹp luôn cả lời tôi.

Dù tôi đã dần lùi bước, gã vẫn cứ đứng chôn chân tại chỗ như tượng đá.

“Này. Rừng nó xuống gank kìa?”

“….”

Rồi đột nhiên, gã Hỗ trợ vốn đang làm ngơ tôi bỗng dưng quay ra đánh lính.

Đâu chỉ dừng lại ở đó, gã còn nhẫn tâm cướp luôn cả vàng của tôi bằng cách vung tay kết liễu mấy con lính khốn khổ ấy….

“Này anh bạn, gank nó….”

“Đm nhìn bực đéo chịu được.”

“…Hả?”

Tên Hỗ trợ vốn dĩ lầm lì như bức tượng bỗng mở miệng và văng ra một câu chửi thề.

“Lo mà nhanh nhanh đẩy trụ đi, loanh quanh lẹt quẹt mãi làm cái trò gì vậy?”

“Cái đó, ý tôi là, rừng nó xuống….”

“Mày tưởng mày là Thách đấu chắc! Nó gank thì… Ơ! Ơ ơ!!”

Bất thình lình, một bóng đen choàng áo choàng phi từ bụi rậm ra, lao thẳng vào tên Hỗ trợ.

Cùng lúc đó, Xạ thủ phe địch và SaintBlue cũng lập tức ùa vào hội đồng….

‘Đệch mợ, pha này thì thần tiên cũng bó tay.’

Không thèm ngoái đầu nhìn lại, tôi cắm cổ chạy thục mạng.

Và lẽ dĩ nhiên, kết cục của tên Hỗ trợ là bị tiễn lên bảng đếm số.

Kèm theo đó là những tiếng chửi rủa vang vọng khắp chiến trường.

“Thằng điên này!? Bỏ Hỗ trợ rồi chạy thoát thân thế à?”

Đó không phải là cuộc trò chuyện cục bộ, mà là câu nói được phát trên kênh chat tổng cho toàn bộ mọi người cùng nghe.

Cạn lời trước tên dở hơi này, tôi bèn đáp trả lại trên kênh tổng.

“Hừm… Thế tôi mới bảo là rừng nó đang xuống gank mà….”

“Đéo chơi nữa!”

“…?”

…Hắn ta out game luôn rồi.

Tình huống vừa rồi không chỉ khiến Cho Seohyun mà ngay cả những đồng đội khác cũng phải há hốc mồm, câm nín chẳng nói nên lời.

Im lặng vài giây, Cho Seohyun vội vã nhắn tin riêng cho tôi.

“Xui xẻo thế nào mà lại đụng ngay phải cái loại đó….”

“Không sao đâu. Chắc bên này không cần cô phải xuống gank đâu.”

Dù sao thì cục diện giờ đã là 2 đấu 1, thiết nghĩ cô ấy không cần phải lãng phí thời gian xuống đây làm gì.

“Hả? Từ đầu thì hiện tại đang là 4 chọi 5, nói thẳng ra là game không cứu vãn nổi nữa đâu. Chi bằng cứ ngoan ngoãn nằm chờ đầu hàng….”

“Để tôi thử trụ thêm một lát nữa xem sao. Sẵn tiện luyện tập luôn kỹ năng.”

“…Cũng được.”

May mắn thay, có vẻ như rắc rối chỉ xuất phát từ tên Hỗ trợ kia, hai đồng đội còn lại vẫn nỗ lực thi đấu rất nghiêm túc.

Mục tiêu trước mắt của tôi là phải làm quen với việc sử dụng kỹ năng.

Đằng nào ván này cũng coi như toang rồi, tôi lại thấy thoải mái vung xài kỹ năng mà chẳng cần phải nề hà gì.

Nhân vật của tôi có ba kỹ năng cơ bản và một chiêu cuối.

Kỹ năng thứ nhất sẽ nảy ba lần trước khi giáng một lượng sát thương khổng lồ kèm theo hiệu ứng choáng lên mục tiêu cuối cùng.

Kỹ năng thứ hai bắn ra một tia sét theo đường thẳng, gây sát thương diện rộng.

Kỹ năng thứ ba là lướt về phía sau.

Cuối cùng, chiêu cuối….

‘Tốc độ và sát thương của mũi tên bay ra tỉ lệ thuận với khoảng cách nó được bắn đi?’

[Có vẻ như kỹ năng này được thiết kế để bắn từ xa thay vì cận chiến.]

Đọc qua phần mô tả cũng đủ thấy nhức đầu rồi.

Đại khái là khi kích hoạt chiêu cuối, mũi tên bắn ra sẽ gia tăng cả tốc độ lẫn sức công phá dựa trên khoảng cách nó vút đi.

Thêm vào đó, khi đạt đến một cự ly nhất định, mũi tên sẽ mang theo hiệu ứng choáng diện rộng.

‘Cái này thì phải trực tiếp bắn thử mới biết được.’

Dù sao thì cũng phải vung tay bắn thử vài nhát để quen dần với cảm giác.

Tôi đưa mắt nhìn tên Xạ thủ và SaintBlue đang đứng từ xa dòm ngó, lẩm bẩm trong miệng.

“…Mình cứ thử xem sao.”

..

..

Đang trong lúc tôi tập trung cao độ, một đồng đội bỗng nhắn tin qua kênh chat phe ta.

“Kẻ Tước Đoạt, anh đang xài nick phụ đấy à?”

“Đâu có? Đây là lần đầu tôi chơi trò này mà.”

“Oa…. Đây là lần đầu tiên tôi thấy có người đánh con tướng này chuẩn chỉ đến thế đấy.”

“Cảm ơn anh.”

Đáp lại ngắn gọn, tôi khẽ kéo dây cung bật nhẹ.

Ngay lập tức, một giọng nữ bình luận vang lên oanh vàng khắp chiến trường.

<Huyền Thoại!>

Dính trọn mũi tên của tôi, Xạ thủ phe địch đổ gục xuống đất, tan biến thành tro bụi.

8/0/0

Nói thật là nhìn cảnh này, tôi cũng thấy tội tội làm sao ấy.

Tên đó chắc mẩm cũng chỉ là dân mới tập chơi giống tôi, ai ngờ lại bị hành cho ra bã thế này?

Mà cái điều đáng mỉa mai nhất là mấy pha gank của địch.

Dù cho cái gã mang danh BugKiller kia có luồn lách kỹ đến đâu, thì trong mắt Lena, những hành động đó chẳng khác nào diễn tuồng vụng về.

Nhờ lợi thế tầm nhìn phe ta được chia sẻ, mọi đường đi nước bước của kẻ địch đều bị Lena đoán thấu như đi guốc trong bụng.

Gank cũng phế… Kỹ năng cũng tàn….

Xạ thủ phe địch, sau lần nằm xuống thứ 8, có lẽ đã bị sang chấn tâm lý nên out game luôn rồi.

Thêm nữa, chẳng biết vì lý do gì, tên BugKiller kia cứ cắm đầu cắm cổ lao xuống đường dưới của tôi để tìm cơ hội gank.

Nhờ sự cố chấp đó mà đường giữa và đường trên của phe ta đã nhanh chóng giành được lợi thế vượt trội.

Dù thất bại thảm hại trong mọi lần gank, nhưng chẳng hiểu sao hắn vẫn cứ ngoan cố đâm đầu vào chỗ chết, thật sự tôi không thể hiểu nổi tư duy của gã.

Ấy thế nhưng, Lena lại có cách nhìn nhận khác hẳn.

[Ở chiến trường thực sự, cũng có những người chỉ huy hành xử y hệt như hắn. Vì không muốn tin vào sự thật cay đắng là mình đã thua, nên họ ngoan cố bám víu vào cùng một chiến thuật, hy vọng một phép màu sẽ xuất hiện.]

‘Đúng là thứ bất tài vô dụng….’

Trái với suy nghĩ của tôi, câu trả lời của Lena lại hoàn toàn trái ngược.

[Đáng ngạc nhiên là, những người chỉ huy ấy phần lớn lại là những cá nhân cực kỳ xuất chúng.]

‘Em nói nghe mâu thuẫn thế? Sao có chuyện đó được?’

[Bởi vì họ quá xuất sắc, nên họ luôn tin rằng thất bại vừa rồi chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, một sai lầm ngẫu nhiên mà thôi.]

‘….’

Nhằm xóa bỏ đi vết nhơ thất bại, họ liên tục lặp lại cùng một sai lầm.

Để chứng minh cho thiên hạ thấy rằng bước đi sai lầm có nguy cơ ghi vào sử sách kia không phải là lỗi của họ, họ sẵn sàng tự đẩy mình vào cùng một sai lầm tương tự.

[Hơn nữa, khả năng cao là tên BugKiller kia liên tục nhắm vào ngài là vì sĩ diện với cô bạn gái.]

‘Chắc là không muốn mất mặt trước người yêu đây mà….’

Hậu quả là, tình hình càng lúc càng tồi tệ hơn….

Chắc chắn hắn ta chưa từng ngờ được viễn cảnh mọi nỗ lực gank đều đổ sông đổ bể như thế này….

Nói trắng ra, đây hoàn toàn là một canh bạc tâm lý.

Và kết cục là….

-VICTORY-

Trận đấu khép lại sau khi hai người chơi phe địch đầu hàng vô điều kiện.

..

..

“Trời ạ, anh có thiết bị VR xịn thế này sao đến giờ mới lôi ra chơi trò này vậy?”

“Tôi cũng mới được tặng cách đây không lâu thôi.”

“Với trình độ cỡ này, tôi nghĩ anh luyện thêm vài ván nữa rồi vào cày rank luôn cũng được đấy chứ?”

Cho Seohyun không giấu nổi sự phấn khích, liên tục tuôn ra những lời có cánh khen ngợi kỹ năng của tôi.

Trước đây, tôi chẳng mấy bận tâm đến game online, nhưng sau khi được Cho Seohyun tâng bốc lên tận mây xanh thế này, suy nghĩ trong tôi bắt đầu thay đổi.

‘Tự dưng tôi hiểu lý do tại sao người ta lại đổ xô đi chơi game online rồi. Cảm giác được tung hô cũng sướng thật đấy?’

[Dù ở bất kỳ lĩnh vực nào, nếu anh thể hiện xuất sắc, anh sẽ trở thành một hình mẫu để mọi người ngưỡng mộ. Hơn nữa, thế giới game mang lại những phần thưởng tinh thần đó trong thời gian ngắn, vì vậy xu hướng chìm đắm vào nó sẽ mạnh mẽ hơn.]

Armonia nói cấm có sai.

Bất kỳ lĩnh vực nào cũng thế, kẻ xuất chúng sẽ luôn được mọi người ngước nhìn và ngưỡng mộ.

Và khi số lượng người ngưỡng mộ càng đông, lòng tự tôn bên trong sẽ tự động tuôn trào như suối nguồn.

Hơn cả thế, game là nơi bạn có thể ngay lập tức nhìn thấy được thành quả chỉ sau vài trận đấu, nếu bạn có kỹ năng, chính vì vậy mà người ta lại càng dễ dàng say đắm thế giới ảo này hơn.

Cho Seohyun tươi cười rạng rỡ, kể lại câu chuyện về tên BugKiller ban nãy với vẻ hỉ hả.

“Anh có thấy vẻ mặt tức tối của tên đó không? Tôi thề là tôi không thể nào quên được cái mặt đó!”

“Tôi cũng thế, chắc chắn là không thể quên được rồi.”

Sau khi kết thúc ván đấu, tên BugKiller dĩ nhiên cũng có mặt trong sảnh chờ chung cùng chúng tôi.

Tại khu vực trò chuyện chung, hắn ta như một con thú say máu, điên cuồng văng tục chửi bới đủ điều.

Đặc biệt là chửi đồng đội….

Nhìn vào là biết ngay ai là người có lỗi.

Dù kỹ năng cá nhân của hắn có xuất chúng đến đâu, thì việc để xổng một sát thủ khét lẹt như Cho Seohyun đảo gank khắp bản đồ cũng đủ khiến những người chơi thiếu kinh nghiệm trở tay không kịp.

Cũng may là hắn vẫn còn chút não nên không gây hấn với tôi hay Cho Seohyun.

Nếu hắn dám chửi đổng hai chúng tôi, chẳng khác nào tự phơi bày bộ mặt thảm hại của mình cho thiên hạ xem….

Cho Seohyun nhoẻn miệng cười tươi, quay sang hỏi tôi.

“Đánh thêm ván nữa chứ?”

“Được thôi.”

“Khà khà… Ván này chúng ta đi chung đường luôn nhé.”

Có lẽ vì ấn tượng tồi tệ với cái gã Hỗ trợ lúc nãy, ván này Cho Seohyun tự ứng cử vào vị trí Hỗ trợ, cô bảo rằng muốn kề vai sát cánh cùng đường với tôi.

“Nhưng đánh Hỗ trợ… có chán lắm không?”

“Hửm? Không hề nhé. Chơi game là để vui cùng nhau mà.”

Vừa cười, Cho Seohyun vừa khẽ vỗ vào lưng tôi mấy cái.

“Đã chơi chung thì đi cạnh nhau vẫn vui hơn chứ.”

..

..

Lướt qua đội hình chọn tướng của phe địch, Cho Seohyun khẽ chửi thề.

“…Đệch mợ.”

BugKiller, SaintBlue.

Định mệnh lại một lần nữa sắp đặt cho chúng tôi ở hai bờ chiến tuyến.

Đáng nói nhất là vị trí của cái tên BugKiller.

“Có vẻ như hắn là kiểu người đánh được đa dạng vị trí nhỉ.”

Tên BugKiller đã chuyển sang chơi Xạ thủ, và đang cùng SaintBlue án ngữ ngay cái đường mà chúng tôi vừa bước ra.

“Hứ… Mấy cái thể loại này thường là dạng lom dom, cứ thấy tướng nào bá bá là y như rằng xồ vào pick lấy pick để.”

Nghe Cho Seohyun bình luận, tôi cũng phần nào mường tượng được phong cách chơi của gã này.

Lúc trước, sau khi buông lời cay nghiệt với Cho Seohyun, ván sau hắn ta lập tức chuyển sang vị trí đi rừng.

Rồi ngay sau khi liên tục thất bại thảm hại trong việc gank tôi, một Xạ thủ ở ván trước, giờ hắn ta lại chuyển sang làm Xạ thủ luôn.

Phải nói thế nào nhỉ… Hắn ta giống như một kẻ rất dễ bị thao túng tâm lý.

Hễ thấy món nào có vẻ ngon ăn là ngay lập tức lao vào thử nghiệm.

“Dù vậy thì kỹ năng của hắn cũng không phải dạng vừa… So với lúc nãy, chúng ta cần phải cẩn trọng hơn. Tên này chắc chắn đang xài nick phụ rồi.”

“Tôi hiểu rồi.”

Sự tò mò trong tôi trỗi dậy mãnh liệt.

Hai ván trước, chúng tôi được xếp chung mâm với những tay mơ thứ thiệt. Vậy thì ván này, đối mặt với một kẻ được đánh giá là tay to như hắn, mọi chuyện sẽ diễn ra thế nào?

Liệu hắn sẽ thể hiện ra sao, tôi thật sự rất muốn biết.

..

..

‘Sao mình thấy… chả khác mẹ gì mấy thằng lúc nãy nhỉ?’

[….]

8/0/2

Chẳng cần phân tích thiệt hơn, tôi đang đập hắn nhừ tử luôn rồi.

Đặc biệt, BugKiller, mục tiêu săn đuổi hàng đầu của tôi, đã lên bảng đếm số tới 6 lần dưới họng cung của tôi. Những mạng hạ gục và hỗ trợ còn lại đều thuộc về tên đi rừng phe địch xấu số lao vào nộp mạng.

Về phần SaintBlue, dù đã có vài lần nằm gọn trong tầm ngắm, nhưng nể tình quen biết ban nãy, tôi vẫn chưa nỡ thẳng tay hạ sát.

‘Kỳ lạ thật? Rõ ràng cảm giác hắn ta cũng có tí tài năng đấy chứ? Di chuyển cũng khá quái dị…. Nhưng sao đối phó lại dễ ẹc thế này.’

Nếu bắt buộc phải chỉ ra điểm khác biệt giữa BugKiller và tên Xạ thủ ở ván trước, thì chắc chỉ là cái lối di chuyển kỳ quặc và độ chính xác nhỉnh hơn một chút.

Chỉ có vậy thôi….

Múa may lách qua lách lại trông hài hước chẳng khác gì một thằng hề.

Một thằng hề làm bia ngắm bắn lý tưởng….

Cho dù hắn có cố gắng múa may lách qua lách lại thế nào đi chăng nữa, thì mũi tên của tôi vẫn găm thẳng vào đầu hắn không trượt phát nào.

[Có lẽ là do kỹ năng nhắm bắn đã bỏ qua khả năng nhận thức của anh để tự động định vị mục tiêu.]

‘…Cô đang khen tôi đấy à?’

[…Là khen đấy.]

Có nghĩa là tôi đang xả tên mà không cần dùng đến não phải không? Như thế thì khen ngợi ở cái điểm nào….

Dù sao đi nữa….

Nhờ vào cái khả năng nhắm bắn không dùng não ấy, BugKiller bị tôi đồ sát như nghé, đỉnh điểm là khi cả phe địch đồng loạt lên kênh chat tổng để tổng sỉ vả hắn.

“Chà… Cái máy bán mạng tự động xuất hiện rồi kìa.”

“Thà cứ đứng im cho chúng nó bắn còn đéo chết nhiều bằng cái trò múa may của mày.”

“Quý vị ơi! Cả năm mới có một ngày máy bán mạng khuyến mãi đây! Ai ở đường khác mau xuống bot để húp mạng nào~!”

Và lẽ dĩ nhiên, một khi đã phải gánh chịu những lời dè bỉu đó, thì BugKiller đã không còn là BugKiller mà tôi từng biết.

“Lũ khốn nạn chúng mày….”

“Chà… Chửi thề nghe mượt tai phết nhỉ.”

“Giá mà trình độ chơi game cũng mượt như cái mồm mày thì tốt biết mấy.”

“Mả mẹ….”

Rốt cuộc, ván đấu khép lại với những tràng chỉ trích và chế giễu nhắm vào BugKiller. Và sau 20 phút chịu đựng, trận đấu kết thúc gọn gàng bằng một lệnh đầu hàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!