Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Học viện Anh Hùng - 3 - Chương 202 - Học viện Anh Hùng (3-9)

Chương 202 - Học viện Anh Hùng (3-9)

“Hưm…. Haa….”

Cho Seohyun ngồi gục trên bàn với bộ đồng phục học viên xộc xệch.

Cánh tay trái của cô không ngừng run rẩy dữ dội, còn tay phải thì đang cố nắm chặt lấy tay trái để giữ nó lại.

Nhưng ngay cả cánh tay phải cũng chẳng thể nào làm chủ được sự bình tĩnh.

“Làm ơn….”

Kể từ lúc nhập học Học viện đến nay đã tròn 3 tháng, chứng run tay nghiêm trọng đã khiến Cho Seohyun bị gán mác là kẻ ngáng đường trong các tiết học.

Tuy nhiên, người duy nhất trực tiếp buông lời mạt sát, gọi cô là cục tạ ngáng đường lại chỉ có đúng một người.

Hong Miseon….

Dẫu vậy, ngay cả trong tình cảnh bi đát đó, Cho Seohyun vẫn không mảy may nghi ngờ Hong Miseon.

‘Phải có lý do cả thôi…. Chắc chắn đây cũng là do mình đang làm sai điều gì đó….’

Suốt 3 tháng bị hành hạ thừa sống thiếu chết, lòng tin của Cho Seohyun dành cho Hong Miseon vẫn không hề lay chuyển.

Bởi vì nơi này là Học viện Anh Hùng.

Cô ấy là….

‘Một anh hùng….’

Cho Seohyun đã dùng sự tôn kính dành cho Hong Miseon để vùi lấp đi những hoài nghi trong sâu thẳm thâm tâm.

Mà chẳng hề hay biết điều đó đang đẩy cô vào con đường tàn lụi….

..

..

Giờ học kết thúc, Cho Seohyun lại bị Hong Miseon gọi đến.

Không một ngày nào cô không bị triệu tập.

Hong Miseon thản nhiên trút những trận đòn roi xuống người Cho Seohyun như một thói quen hiển nhiên.

Vút! Chát!

“Ư… Hức!”

“Tốt… Cô học được cách cắn răng chịu đựng rồi đấy. May mà cô cũng không phải loại đầu đất hoàn toàn.”

Vút! Vút!

“Ưm… Haa ưt….”

“Mới khen có một câu mà cô đã mừng đến mức cười nhếch mép à? Cười được luôn cơ đấy!!”

Hong Miseon phô diễn một kỹ thuật quất roi tàn bạo chưa từng thấy từ trước đến nay.

Chát! Vút!

“Á á á!”

“Phải thế chứ! Loại như cô phải thế này!”

Kể từ lúc đó, một cơn mưa roi vọt giáng xuống xối xả.

Mắt của Cho Seohyun thậm chí không thể bắt kịp quỹ đạo của ngọn roi, sức mạnh kinh hoàng từ nó dư sức phá nát lớp hộ thân cương khí của cô chỉ trong một đòn.

Hành vi của Hong Miseon lúc này chẳng khác nào đang lôi một kẻ qua đường ra băm vằm bằng roi vọt.

Thế nhưng, mỗi lần chịu đòn, Cho Seohyun lại tự huyễn hoặc bản thân trong vô vọng.

‘Phải có lý do! Nhất định là có lý do mà!’

Nếu không nhờ sự hợp lý hóa mù quáng ấy, có lẽ Cho Seohyun đã gục ngã từ lâu.

Nhưng… sự kiên cường mù quáng ấy lại càng nhấn chìm cô sâu hơn vào đầm lầy của sự tuyệt vọng.

Sau một hồi thỏa mãn cơn khát máu, Hong Miseon nở một nụ cười thối nát rồi sải bước rời đi với dáng vẻ đầy nhẹ nhõm.

“Dọn dẹp sạch sẽ chỗ này rồi hẵng về. Rõ chưa?”

“Hức… Vâng… Hôm nay em cũng… xin cảm ơn….”

“…Hừ.”

Hong Miseon hừ lạnh rồi bước khỏi phòng tập, bỏ lại Cho Seohyun thân tàn ma dại nằm bất động trên sàn nhà lạnh lẽo.

Có những khoảnh khắc, Cho Seohyun thực sự nghĩ rằng mình sẽ chết.

Thế nhưng, đôi môi rỉ máu run lên bần bật, cô vẫn cố vắt kiệt chút tàn lực để nâng nửa thân trên trỗi dậy.

“Phải… dọn dẹp….”

3 tháng trôi qua, Cho Seohyun hoàn toàn cô độc.

Không bạn bè, không giáo quan thân thiết, thế giới của cô chỉ có độc mỗi Hong Miseon.

Cô sợ hãi.

Nếu bây giờ mất đi cả Hong Miseon, cô sợ rằng 3 tháng qua của mình thực sự chỉ là một trang giấy trắng, chẳng học được bất kỳ điều gì.

Cô không muốn thừa nhận việc mình đã lãng phí một khoảng thời gian vô giá như vậy.

“Phải dọn….”

Dù miệng thì lẩm bẩm, nhưng cơ thể cô lại không mảy may nhúc nhích.

Toàn bộ cơ bắp như tê liệt, chỉ biết run rẩy không chịu nghe theo mệnh lệnh từ não bộ.

“A… haha….”

Mọi thứ trong Cho Seohyun như sụp đổ ngay khoảnh khắc ấy.

Dù trước đó chưa từng rơi một giọt lệ, nhưng giờ đây, tuyến lệ ngoan cố của cô đã dần bị sự tê liệt kích thích.

Ngay khoảnh khắc những giọt nước mắt chuẩn bị trào dâng.

Rào.

Thứ chảy dọc xuống gò má cô không phải là nước mắt.

Đó là một loại bình hồi phục mang ánh đỏ rực, xót xa đến buốt thịt.

Ánh mắt cô khẽ dịch chuyển về phía người đàn ông đang đổ lọ thuốc xuống mặt mình.

Là Seong Suho. Nhưng đầu óc cô lại mơ hồ không thể nhận diện được anh ta là ai.

‘Trợ giáo? …Trợ …giáo? Bây giờ? Hay là… sau này?’

Nhìn thấy Seong Suho trong mơ, ý thức của Cho Seohyun bị nhiễu loạn, cô cảm nhận những vết thương trên mặt mình đang dần hồi phục lại.

Thế nhưng, không chỉ ngoại thương, mà nội thương cũng đã nát bấy, khiến cô chẳng thể thốt lên nổi một lời nào.

Cho Seohyun ngây dại ngước nhìn Seong Suho, còn anh thì chậm rãi đưa tay vuốt ve mái tóc của cô học viên bé nhỏ.

Dưới hơi ấm từ bàn tay đang sờ nắn mái tóc, những nỗi đau khổ dồn nén đông cứng như băng tảng trong tim cô bắt đầu tan chảy.

Và sự tủi hờn tan chảy ấy đã chực chờ hóa thành những dòng nước mắt nghẹn ngào.

‘Không được… Không được đâu… Tuyệt đối không được….’

Cho Seohyun ngước nhìn Seong Suho, rồi nức nở vỡ òa trong tiếng khóc.

***

Tôi lay người gọi Cho Seohyun tỉnh dậy.

“Giáo quan Cho Seohyun?”

“Haa… Haa… Haa…. Đây là đâu?”

Vừa mở mắt, Cho Seohyun đã hốt hoảng đảo mắt nhìn quanh.

Nhận ra mình đang ở trong phòng giáo quan, cô lật đật vớ lấy vạt áo thun lau vội đi hàng nước mắt.

“Hức…. Chờ chút….”

“Cô dùng cái này đi.”

“Hức… Cảm ơn anh….”

Vừa đưa chiếc khăn tay cho Cho Seohyun, tôi vừa ra lệnh qua kênh liên lạc.

‘Armonia, kể cho tôi nghe về Hong Miseon đi.’

Từ trước đến nay toàn bị gián đoạn, nhưng bây giờ là lúc tôi cần phải hiểu rõ về con người mang tên Hong Miseon này.

..

..

Đứng trong lớp VR, tôi dõi theo Cho Seohyun đang dồn hết tâm huyết để giảng dạy cho đám học viên.

Giờ thì tôi đã lờ mờ hình dung được bản chất của Hong Miseon.

Thế nhưng, rốt cuộc thì tại sao mụ ta lại lôi Cho Seohyun ra để hành hạ ác độc như vậy, tôi vẫn chưa có lời giải đáp.

Và chính vì lẽ đó nên tôi mới cất công truy lùng hành tung của mụ ta….

‘Mất tích sao?’

[Đúng vậy. Bà ta đã mất tích cách đây 8 năm, và cho đến thời điểm hiện tại vẫn không có bất kỳ một manh mối nào được tìm thấy.]

Thường ngày Armonia tra cứu thông tin nhanh như chớp, sở dĩ lần này cô ấy báo tin chậm là có nguyên do.

Dù hồ sơ cá nhân vẫn còn lưu giữ, nhưng do nhân vật này chẳng mấy quan trọng, cộng thêm vụ mất tích đã trôi qua quá lâu nên dần rơi vào dĩ vãng, đến mức ngay cả tổ chức dị nhân cũng không còn nắm giữ thông tin gì đáng giá.

[Tuy nhiên, theo phía Hắc Hoàng Đạo, có một vài điểm đáng ngờ.]

Bà ta không biến mất khi tham gia rà phá hầm ngục, cũng chẳng bị dị nhân bắt cóc.

Dù dư luận vẫn đồn đoán rằng mụ bị dị nhân tóm cổ, nhưng phía Hắc Hoàng Đạo đã khẳng định họ chưa từng nhúng tay vào việc này.

[Vào đúng ngày mất tích, bà ta vừa hoàn thành xong nhiệm vụ phục vụ tại Học viện.]

‘Chậc….’

Thật ra, việc tôi nhờ điều tra Hong Miseon cũng chỉ xuất phát từ sự tò mò là chính.

Tôi muốn biết tường tận nguyên cớ nào khiến mụ ta lại làm ra những trò đồi bại đó với Cho Seohyun.

Nghĩ đi nghĩ lại, nếu moi móc được chân tướng, biết đâu chừng nó lại mở ra bước ngoặt giúp tôi thao túng Cho Seohyun dễ dàng hơn.

Hong Miseon chính là bóng ma tâm lý của Cho Seohyun. Vấn đề là mụ ta chắc chắn không có chuyện tự dưng lên cơn điên bạo hành người khác mà không có lý do.

‘…Không biết Cho Seohyun có biết lý do không nhỉ?’

Để vén bức màn bí ẩn về Hong Miseon, xem ra tôi phải tiếp tục sử dụng kỹ năng Xâm Mộng lên người Cho Seohyun.

Nếu chính bản thân Cho Seohyun cũng mù tịt thì mụ ta sẽ chẳng xuất hiện trong giấc mơ nữa, nhưng ít ra tôi cũng cần nhặt nhạnh thêm chút manh mối.

‘Lần tới Xâm Mộng, chắc mình phải nhúng tay thao túng chút đỉnh mới được.’

Khổ nỗi, thời điểm để tung chiêu Xâm Mộng lại quá hạn hẹp.

Hiện tại, cơ hội duy nhất để tôi lẻn vào giấc mơ của Cho Seohyun là những lúc cô ấy gục ngủ vội vàng trong phòng giáo quan.

May là còn có cơ hội, chứ mà không có kẽ hở nào như Seong Suah thì đúng là bế tắc thật….

‘Nhưng mà mình cũng chẳng thể làm cái trò điên rồ là đột nhập vào ký túc xá được….’

[Vào thời điểm hiện tại, tôi tuyệt đối không khuyến khích anh làm điều đó.]

Học viện không phải là cái rạp xiếc muốn tàng hình lẻn vào là được.

Ló mặt ra cái là hàng tá ma pháp cùng vũ khí hủy diệt sẽ bay đến băm vằm cơ thể tôi ra thành từng mảnh nguyên tử.

Kể cả có giữ được cái mạng quây, thì ngày hôm sau mặt tôi cũng sẽ chình ình trên trang nhất mặt báo, bị xóa sổ hoàn toàn khỏi xã hội.

<Tin chấn động! Trợ giáo lén lút đột nhập ký túc xá nữ Học viện Anh Hùng!>

‘Mẹ kiếp, mới nghĩ đến thôi đã sởn cả gai ốc….’

[Trước mắt, anh nên nắm rõ hơn về lịch trình sinh hoạt của Cho Seohyun. Ví dụ như những thói quen vào ngày nghỉ cuối tuần...]

Trong lúc tôi còn đang quay cuồng với hàng tá kế hoạch cho tương lai, tiếng hô dõng dạc của Cho Seohyun vang lên.

“Được rồi! Giải lao!”

Đám học viên túm năm tụm ba lại, bắt đầu rôm rả tán phét.

Có vẻ do ở trong môi trường VR nên dẫu vừa trải qua huấn luyện, chẳng ai để lộ chút mệt mỏi nào so với lúc thao thao bất tuyệt trên bãi tập thực tế.

Tình cờ, vài đoạn đối thoại của lũ học viên đang nghỉ ngơi gần đó lọt vào tai tôi.

“Này, giáo quan Cho Seohyun định giữ bộ dạng đó đến bao giờ thế?”

“Chắc thế. Nhưng mà… giáo quan Cho Seohyun trông kiều diễm thật sự, đúng không?”

“Đẹp thì đẹp thật… nhưng tao cứ có cảm giác như đang bị em gái mắng mỏ ấy….”

Lũ học viên rúc rích cười hì hì, vừa nói vừa lấm lét để ý thái độ của Cho Seohyun.

Còn Cho Seohyun thì hình như vẫn còn ám ảnh chuyện ban nãy, thỉnh thoảng lại đưa mắt bồn chồn lén nhìn về phía tôi.

Lũ học viên vẫn râm ran bàn tán về ngoại hình mới của Cho Seohyun.

“Nhưng mà công nhận giáo quan Cho Seohyun mặc đồng phục học viên hợp phết.”

“Nói thật, nhìn bộ này ăn đứt mấy cái áo thun với quần jeans kín cổng cao tường kia.”

“Bọn mày biết tại sao giáo quan Cho Seohyun lúc nào cũng đóng thùng bằng áo dài tay với quần jeans ngay cả giữa mùa hè không?”

Đề tài này đột nhiên làm tôi vểnh tai lên hóng.

Nhớ lại thì trang phục của Cho Seohyun tuy thay đổi mỗi ngày, nhưng tựu trung lại vẫn là phong cách áo thun dài, quần bò ôm kín toàn thân.

Tôi cứ ngỡ đó đơn thuần chỉ là gu thời trang cá nhân.

Chẳng mảy may nghĩ đến việc có ẩn khuất gì phía sau.

“Dì tao học cùng khóa với giáo quan Cho Seohyun ở Học viện kể lại là, ngày trước….”

Ngay lúc tôi đang căng tai ra nghe ngóng cao trào, thì đột nhiên có ai đó vỗ vỗ vào vai tôi.

Tôi lập tức quay đầu lại xem là ai.

Là Cho Seohyun.

“Ơ! Có, có chuyện gì sao cô?”

“…Tôi có chuyện muốn nói một lát.”

Khoác trên mình bộ đồng phục học viên, Cho Seohyun nhìn xuống tôi với vẻ mặt nghiêm nghị, yêu cầu được nói chuyện riêng.

Kết quả là, tôi đành phải ngậm ngùi bỏ dở câu chuyện của đám học viên để lẽo đẽo theo sau cô ấy.

Dẫn tôi đến một góc khá xa, Cho Seohyun mới cẩn trọng cất lời.

“Chuyện ban nãy để anh thấy bộ dạng thảm hại của tôi, tôi xin lỗi. Tại tôi gặp ác mộng….”

“Không sao đâu. Ngược lại, tôi mới là người phải xin lỗi vì tự dưng lại ở cạnh cô lúc đó.”

“…Đừng nói vậy.”

Bầu không khí Cho Seohyun mang lại khác hẳn ngày thường, nặng nề và u uất.

Trầm ngâm suy nghĩ một hồi trước mặt tôi, cô ấy ngước nhìn lên và cất lời thỉnh cầu.

“Anh… hôm nay lúc kết thúc lịch trình, anh có rảnh không?”

..

..

Lời cầu xin của Cho Seohyun thật ra rất đơn giản.

Cô ấy muốn tôi vào khoang VR để hỗ trợ cô ấy luyện bắn cung giống như hôm qua.

Đương nhiên ban đầu tôi đã từ chối.

“Giáo quan Cho Seohyun này. Có rất nhiều người thành thạo hơn tôi nhiều. Tốt hơn là cô nên nhờ họ….”

“Tôi khác với đám học viên. Đúng là tôi có thể nhờ các giáo quan khác chỉ giáo, nhưng đứng trên lập trường hiện tại… thì hơi khó xử.”

Vốn dĩ Cho Seohyun sử dụng dao găm làm vũ khí chính, giờ đường đột nhờ vả một giáo quan cung thuật thì quả thực rất lúng túng.

Thấy tôi có vẻ đang đắn đo, Cho Seohyun khẽ đung đưa mái tóc dài, thì thầm.

“Nếu anh đồng ý giúp, tôi sẽ đền đáp lại anh một yêu cầu.”

“À, nếu vậy thì tôi sẵn lòng.”

Cho Seohyun bật cười trước thái độ quay ngoắt 180 độ của tôi.

“Không phải là anh nhận lời nhanh quá, như một kẻ hám lợi sao?”

“Haha… Có cơ hội được giáo quan Cho Seohyun nợ một ân tình, đời nào tôi lại bỏ qua.”

“Thiệt tình….”

Cho Seohyun rũ bỏ bầu không khí ảm đạm ban nãy, nở nụ cười tươi tắn.

Mái tóc dài, đồng phục học viên.

Một hình ảnh Cho Seohyun đầy lạ lẫm, khác xa với hiện thực. Và quan trọng nhất là, tôi đã giành được cơ hội ngàn vàng để tiếp cận cô ấy.

Tuy mục tiêu ban đầu của tôi là Seong Suah, nhưng dù sao thì giai đoạn này tôi cũng không thể chơi game cùng cô ấy được.

‘Tuần này cứ dồn toàn lực vào Cho Seohyun đã.’

[Một quyết định sáng suốt.]

Nghĩ vậy, tôi trịnh trọng nhận lời thỉnh cầu của Cho Seohyun.

“Vậy lát nữa xong việc, tôi sẽ đợi cô ở phòng huấn luyện VR.”

Cho Seohyun mỉm cười dịu dàng đáp lại.

“…Cảm ơn anh.”

..

..

Sau khi kết thúc ngày làm việc và dùng xong bữa tối, tôi đi thẳng đến phòng huấn luyện VR như đã hẹn.

Ở đó, Cho Seohyun đã có mặt từ trước và đang đứng chờ.

“Tôi đã thiết lập xong xuôi hết rồi. Anh vào khoang đi.”

“Vâng.”

Tôi thành thạo bước vào trong khoang, còn Cho Seohyun thao tác nốt phần điều khiển bên ngoài.

Và chỉ trong chớp mắt, tôi đã bị hút vào thế giới VR.

Vừa đặt chân đến, tôi lập tức đưa mắt nhìn quanh.

Một khung cảnh quen thuộc đập vào mắt tôi.

“…Lãnh Sự Quán sao?”

Hơn thế nữa, đây không phải Lãnh Sự Quán ở thời điểm hiện tại, mà là bản sao hoàn hảo của thời điểm Cho Seohyun vẫn còn là học viên.

Chẳng biết từ lúc nào, Cho Seohyun với mái tóc dài và bộ đồng phục đã đứng ngay bên cạnh tôi.

“Đây là chủ đề Lãnh Sự Quán thời xưa đấy.”

“À ra vậy….”

Dù kiến trúc có đôi chút khác biệt so với hiện tại, nhưng phải công nhận đây là một chủ đề mô phỏng cực kỳ tinh xảo.

Vừa rảo bước về phía thao trường bắn, Cho Seohyun vừa giải thích.

“Anh biết tại sao lại có chủ đề Lãnh Sự Quán này không?”

“…Chịu thôi?”

“Nó được tạo ra để mô phỏng tình huống dị nhân xâm nhập đấy.”

“Ồ… Nghe thực tế đấy chứ?”

Dù được mệnh danh là Pháo Đài Bất Bại, nhưng thỉnh thoảng Lãnh Sự Quán vẫn bị dị nhân chọc thủng phòng tuyến.

Và chủ đề này được thiết kế chính là để chuẩn bị cho những kịch bản khẩn cấp như vậy.

Cuộc trò chuyện cứ thế tiếp diễn cho đến khi chúng tôi đặt chân tới thao trường.

Vừa đến nơi, Cho Seohyun đã gãi đầu gãi tai, nở nụ cười bẽn lẽn.

“Chuyện đó… cảm ơn anh nhé. Chắc anh phiền lắm….”

“Làm gì có chuyện đó. Được ở bên cạnh giáo quan Cho Seohyun, tôi thấy vui còn không hết ấy chứ.”

“Th-Thế à… hì hì….”

Cho Seohyun cười híp mắt bước vào trong thao trường, còn tôi chậm rãi theo sau.

Sau khi chọn xong vị trí, Cho Seohyun với tay lấy một cây cung.

“Nhưng mà… Tôi vừa ngẫm nghĩ lại.”

“…?”

“Bây giờ tôi đang ở vị thế của một người đi học. Thế nên để cho phù hợp… có lẽ tôi cũng nên… thay đổi thái độ cho phải phép.”

“…?”

Tôi nghếch đầu thắc mắc không hiểu cô ấy định nói gì.

Chỉ thấy Cho Seohyun thở hắt ra một hơi, khuôn mặt đỏ bừng ngước lên nhìn tôi, rồi lý nhí mở miệng.

“Đó… Giáo quan Seong Suho… chỉ đạo cung thuật… trăm sự nhờ thầy….”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!