Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9629

Học viện Anh Hùng - 3 - Chương 197 - Học viện Anh Hùng (3-4)

Chương 197 - Học viện Anh Hùng (3-4)

Vừa về đến ký túc xá, Seong Suah đã cuống cuồng lột bỏ quần áo.

Những mảnh vải vốn ôm sát lấy làn da ngọc ngà của Seong Suah bị ném vương vãi khắp nơi, làm bừa bộn cả một sàn nhà vốn dĩ rất gọn gàng.

Hình ảnh một Seong Suah trầm tĩnh, luôn ngồi im lặng bên bàn ăn để bình tâm sắp xếp lại mọi chuyện sau một ngày dài đã hoàn toàn biến mất.

Lúc này, trong cô chỉ ngập tràn dục vọng khao khát được cắm mặt vào thiết bị VR càng nhanh càng tốt.

Những tia nước phun ra từ vòi hoa sen bắt đầu thấm ướt mái tóc Seong Suah, trượt dọc theo đường cong trên lưng rồi chảy dài xuống đôi chân trắng ngần.

Nếu lúc này Seong Suho có mặt ở đó, hẳn anh đã chẳng thèm bận tâm đến mức độ thân thiết giữa hai người mà trực tiếp đè cô ra ăn sạch.

Dáng vẻ khi tắm của Seong Suah mang một nét kiều diễm đến mức có thể khiến dục vọng của bất kỳ gã đàn ông nào trở nên mất kiểm soát.

Thế nhưng, chính chủ lại hoàn toàn chẳng đoái hoài gì đến cơ thể mình mà chỉ tắm rửa trong vô thức.

“Fufu~”

Tắm xong, Seong Suah ngân nga một giai điệu vui vẻ rồi bước ra khỏi phòng tắm.

Ánh mắt cô khẽ lảng tránh khi lướt qua đống quần áo và đồ lót vứt ngổn ngang trên sàn.

“…L-Lát nữa dọn sau vậy.”

Seong Suah, một người luôn coi việc dọn dẹp phòng ốc là ưu tiên hàng đầu, dạo gần đây lại bắt đầu trì hoãn việc này.

Từ một người không thể chịu nổi dù chỉ một hạt bụi lơ lửng trong phòng, giờ đây Seong Suah cứ nhắm mắt làm ngơ, thu hẹp tầm nhìn lại để vờ như không thấy đống bụi bẩn đó.

“…Đằng nào cuối tuần dọn một thể cũng được mà. Quần áo dự phòng mình cũng còn nhiều.”

Cô tự hợp lý hóa mọi chuyện như thế, khoác lên mình bộ pyjama màu xanh bạc hà rồi phóng thẳng lên giường.

Sóng sánh!

Đôi gò bồng đảo rung lên dữ dội.

Cùng với chiếc kính VR đã nắm chặt trong tay.

“Fufu~”

Seong Suah nở nụ cười mãn nguyện, xoay lật chiếc kính VR qua lại ngắm nghía.

Dù hình bóng phản chiếu trong đáy mắt là chiếc kính VR, nhưng tâm trí cô lại đang vẽ nên một hình bóng khác.

“Chắc hồi nhỏ trợ giáo Seong Suho cũng y hệt như thế nhỉ? Sau này mình có nên xin anh ấy cho xem mấy tấm ảnh cũ không ta?”

Seong Suah thực sự tò mò về dáng vẻ thuở nhỏ của Seong Suho.

Nhưng cùng với sự tò mò, một nỗi lo âu cũng bắt đầu nhen nhóm trong cô.

“Nghĩ lại mới thấy… kỳ diệu thật đấy. Một bài massage nhận được trong VR mà cũng có thể mang lại hiệu quả tốt đến mức này sao?”

Nhờ có màn massage của Seong Suho, Seong Suah đã được tận hưởng một buổi sáng thức giấc sảng khoái vô cùng.

Mà đó đâu phải cảm giác sảng khoái bình thường.

Cô như thực sự hiểu được thế nào là cảm giác cơ thể phát ra loại hoóc-môn hạnh phúc ngay lúc vừa mở mắt đón chào ngày mới.

Và điều quan trọng nhất là, bài massage đó diễn ra hoàn toàn bên trong VR.

Dù không phải tác động vật lý lên cơ thể thật của Seong Suah, nhưng cơ thể cô lại hoàn toàn thả lỏng và thư giãn, hệt như được tận hưởng kỹ thuật massage đỉnh cao nhất ngoài đời thực vậy.

“…Nếu được anh ấy massage ngoài đời thật thì sẽ thế nào nhỉ?”

Trong thâm tâm cô chợt dâng lên một sự mong chờ mãnh liệt. Thế nhưng, cô lập tức lắc đầu nguầy nguậy rồi lầm bầm.

“Không thể nào… Làm thế thì thất lễ với trợ giáo Seong Suho quá. Nhưng mà… biết đâu bây giờ anh ấy cũng không ghét chuyện đó thì sao?”

Dạo gần đây, Seong Suah bắt đầu cảm nhận được sự bất an.

Lý do là vì trong lúc chơi game cùng Seong Suho, dù biết rõ có những hành vi không được phép làm, nhưng cô lại có cảm giác như mình đang ép buộc anh quá nhiều thứ.

Dù hình hài hiện tại có là một đứa trẻ, nhưng bản thể thực sự của anh lại là một người đàn ông trưởng thành.

Đối xử với một người đàn ông như thế chẳng khác nào trẻ con, ôm ấp anh, ngủ cùng anh, rồi lại còn để anh massage… Đến sáng hôm sau tỉnh dậy, dù tâm trạng có sảng khoái đến mấy, cô vẫn cảm nhận được sự áy náy cứ len lỏi trỗi dậy.

Thế nhưng rốt cuộc, cô vẫn thấy bản thân mình lặp lại y hệt những hành động đó vào ngày hôm sau.

“Haa…, Dù vậy thì trực tiếp hỏi anh ấy cũng không được hay cho lắm…. Thôi, cứ đăng nhập vào trước đã.”

Cùng với thao tác đeo thiết bị VR, Seong Suah cũng như đang dùng môi thổi tắt ngọn nến của sự bất an và tội lỗi vừa len lỏi trong nội tâm mình.

Có điều, đằng sau ngọn nến vừa bị thổi tắt ấy, ngọn lửa từ đống củi khô vẫn đang hừng hực bốc cháy dữ dội.

<Cảm ơn bạn đã chơi thử bản trải nghiệm của Thị Trấn Động Vật! Nếu muốn tiếp tục vui lòng mua phiên bản chính thức!>

“…Hả?”

***

“À… Vậy là tuần này cô không chơi được sao?”

(Vâng….)

Giọng nói ỉu xìu đầy tuyệt vọng của Seong Suah vang lên qua đường truyền kết nối.

Dù chỉ là một từ ngắn ngủi, nhưng tôi có thể cảm nhận trọn vẹn tâm trạng của cô ấy lúc này.

“Tôi không rành về mấy thiết bị VR này cho lắm, nhưng không thể mua trực tuyến được à?”

Ở thế giới tôi từng sống, việc mua game dưới dạng tải về (Digital Download) thay vì đĩa CD hay băng game vật lý đã là một điều cực kỳ phổ biến.

Tất nhiên, tôi thì thuộc hệ đam mê đĩa vật lý nên lúc nào cũng mua hàng cầm tận tay rồi.

Đừng nói Seong Suah cũng là dân chơi hệ đĩa vật lý nhé?

Nhưng sau khi nghe cô ấy giải thích, tôi mới vỡ lẽ lý do tại sao hiện tại không thể mua game ngay lập tức.

(Đối với hệ máy VR, giá phần mềm không hề rẻ chút nào. Hơn nữa, nếu bán phần mềm trên mạng thì sẽ có rất nhiều kẻ nhăm nhe ăn cắp thiết bị VR, thế nên người dùng bắt buộc phải đến tận đại lý để xác thực rồi mới mua được.)

“…Phức tạp thật đấy.”

Một cỗ máy trị giá 500 triệu won.

Đương nhiên, số người có khả năng mua được một cỗ máy bằng cả căn nhà thế này chẳng có bao nhiêu.

Một kẻ có mưu đồ bất chính cứ việc cuỗm máy đi rồi mua phần mềm thôi sao?

Chắc chắn bọn trộm cắp dòm ngó máy VR của người khác sẽ mọc lên như nấm sau mưa.

Chỉ cần trộm trót lọt một cái là bằng cả một căn nhà rồi. Chưa kể là còn có thể bán quách nó đi nữa.

(Nghe nói thời kỳ đầu thiết bị này mới ra mắt, mấy vụ trộm cắp kiểu đó xảy ra như cơm bữa. Nhưng với trường hợp của anh hiện tại thì máy đã được tích hợp sẵn mọi thứ nên chắc không vấn đề gì đâu.)

“Lúc nào muốn mua game mới thì mới mệt mỏi đây.”

(Chuyện đó anh cũng không cần lo. Ngay từ đầu tôi đã đăng ký chuyển nhượng máy cho anh rồi, nên sau này có mua game mới thì cũng không sao cả.)

Trong trường hợp của tôi, lúc nhận máy từ Seong Suah, cô ấy đã nói là bản quyền chính hãng đã được tích hợp sẵn.

Vấn đề là máy của Seong Suah được mượn từ Học viện, nên đương nhiên cô ấy giải thích rằng không phải phần mềm nào cũng có sẵn trong máy.

(Haa… Muốn mua cái game này thì kiểu gì cũng phải ra ngoài. Khổ nỗi trong tuần tôi lại chẳng có lúc nào đi được.)

“Vậy à… Tiếc thật đấy. Đành chịu thôi. Chắc phải hẹn cô tuần sau rồi.”

(….)

Tôi bày tỏ sự nuối tiếc với một Seong Suah đang rơi vào trầm mặc.

“Được kết thúc một ngày bằng việc chơi game cùng giáo quan Seong Suah thích lắm, tiếc thật đấy.”

(Vậy… vậy sao.)

“A… Nhắc mới nhớ, cô chơi game cùng tôi cũng chỉ vì nể nang tôi thôi mà, cô không cần phải tốn tiền mua game chỉ vì tôi đâu….”

(Ây da! Không sao đâu…. Tôi cũng… rất thích việc kết thúc một ngày bằng cách chơi game cùng… trợ giáo Seong Suho mà.)

Không biết cô ấy thích bản thể thật của tôi hay là thích cái nhân dạng trẻ con này, nhưng nhận được phản ứng như vậy thì cũng không tệ chút nào.

Seong Suah im lặng một hồi, rồi chào tạm biệt tôi bằng một giọng tiu nghỉu.

(Vậy… Hẹn gặp anh vào ngày mai….)

“Vâng, hẹn gặp cô vào ngày mai.”

Cuộc trò chuyện với Seong Suah kết thúc tại đó.

Tôi vẫn chưa tháo kính VR xuống mà lầu bầu trong miệng.

‘Khốn nạn… Giờ mình tôi phải vô game làm cái quái gì bây giờ?’

[Tôi cũng không rõ liệu anh có thể tự mình tìm thấy thứ gì thú vị không nữa.]

‘…Cũng đúng. Thành thật mà nói, nếu không có Seong Suah thì tôi chẳng có lý do gì để động vào cái game này cả.’

Chuẩn bị trước một thứ gì đó thì cũng được đấy, nhưng với tính chất của tựa game này thì việc cùng nhau xây dựng ngôi làng mới là cách tốt nhất để vun đắp mối quan hệ.

Nếu tôi tự làm trước mọi thứ, thì nội dung có thể làm cùng nhau sau này sẽ chỉ cạn kiệt nhanh hơn mà thôi.

‘Hôm nay đi ngủ sớm vậy? Hửm?’

Ngay lúc tôi định cởi kính VR ra, một đốm sáng màu đỏ nhấp nháy từ khu vực danh sách bạn bè đập vào mắt tôi.

Ơ kìa… Nó nhấp nháy từ nãy đến giờ luôn à?

Tò mò không biết là chuyện gì, tôi liền mở danh sách bạn bè ra xem.

Bảng danh sách bạn bè hiện lên cùng với thông báo có người gửi lời mời kết bạn.

Và tôi có thể nhận ra ngay lập tức đối phương là ai.

‘…Cho Seohyun?’

***

Giữa không gian tối om bốn bề tĩnh lặng, Cho Seohyun cứ đứng dậm chân thon thót, ánh mắt dán chặt vào bảng thông báo đang lơ lửng trước mặt.

Lời mời kết bạn gửi đến Seong Suho.

Đắn đo mãi, cuối cùng Cho Seohyun cũng bấm bụng gửi đi lời mời kết bạn cho Seong Suho.

Vấn đề là sự chấp thuận từ đầu dây bên kia.

“Haa… Giờ anh ấy không online à? Cứ phải kết bạn được thì mới kiểm tra xem người ta có online hay không chứ….”

Thật ra Cho Seohyun đâu cần thiết phải gửi lời mời kết bạn bằng một cách đầy gượng gạo thế này.

Cứ lấy đồng hồ thông minh ra gọi một cú là xong.

Nhưng ngặt nỗi bây giờ đã quá 8 giờ tối.

Hơn nữa, để buông lời: ‘Anh vào game chưa? Chấp nhận lời mời kết bạn đi’ với một người mới chỉ vừa trao đổi phương thức liên lạc ban sáng thì cũng hơi khó mở lời.

“…Đằng nào người ta có đồng ý thì cũng đâu có nghĩa là sẽ chơi cùng mình được. Thôi thì trước mắt mình cứ vào quẩy một mình… Ơ!?”

Cho Seohyun cứ đứng đực mặt nhìn bảng danh sách bạn bè, bỗng danh sách được bổ sung thêm cái tên Seong Suho mà cô đang chờ đợi.

Ngay sau đó, một giọng nam từ khoảng không trung truyền đến.

(Ờ… Xin hỏi đây có phải là giáo quan Cho Seohyun không?)

“Đ, Đúng rồi! Kh-Không ngờ anh lại nhận lời kết bạn thật đấy! Ha ha ha….”

Cho Seohyun bắt đầu nói năng lộn xộn trong sự lúng túng. Nào là ấn đại không suy nghĩ gì cả, nào là lỡ tay ấn nhầm… vân vân và mây mây…

Giữa dòng trò chuyện đang tiếp diễn, Cho Seohyun vò đầu bứt tai, rồi ngập ngừng cất lời như đang thì thầm.

“Cái đó… Nếu anh rảnh… có muốn chơi game chung không?”

(….)

Seong Suho chìm vào im lặng.

Thấy biểu hiện của Seong Suho, Cho Seohyun tự trách bản thân, khẽ thở dài trong lòng.

‘Biết ngay mà… ngay từ đầu người ta đã chẳng muốn chơi cùng mình rồi.’

Vừa nghĩ vậy, khoảnh khắc cô định hé môi để rút lại lời mời ban nãy.

“Tôi xin lỗi. Tự nhiên lại làm phiền anh….”

(May quá. Tôi cũng đang chán không có gì làm đây.)

“Hả? Anh thấy ổn chứ?”

(Tất nhiên rồi. Làm gì có lý do để từ chối.)

Khóe môi Cho Seohyun tự động nhếch lên thành một nụ cười rạng rỡ.

Với vẻ mặt hớn hở, Cho Seohyun bắt đầu thao thao bất tuyệt giải thích về tựa game mình sắp rủ anh chơi.

..

..

Sau khi giải thích cặn kẽ mọi thứ, Cho Seohyun bắt đầu kiểm tra một mục quan trọng nhất.

“Nhưng mà anh mua game chưa đấy?”

(Lúc nhận chiếc kính VR này thì game đã được cài sẵn trong đó rồi, nên có thể vào chơi luôn được.)

“….”

Cho Seohyun nhớ lại lời Seong Suho nói khi nãy.

Anh bảo chiếc kính VR trị giá 500 triệu won này là một món quà….

Cho Seohyun tò mò muốn chết đi được xem người tặng là ai.

‘Không được, cứ tọc mạch gặng hỏi mấy chuyện thế này thì có hay ho gì đâu. Khéo người ta lại tưởng mình đang xem anh ấy là phường trộm cắp ấy chứ.’

Cho Seohyun nhận định rằng những lời đó có thể là một sự thất lễ với Seong Suho, thế nên cô quyết định cho qua trong im lặng, không vướng bận thêm một mối nghi ngờ vô cớ nào.

“Nếu là lần đầu chơi thì trước tiên chúng ta hoàn thành bài hướng dẫn cơ bản đã nhé.”

(Vâng.)

“Anh chờ tôi một chút. Tôi sẽ dùng tính năng đồng bộ bạn bè để vào chung.”

(Tôi hiểu rồi.)

Nhận được câu trả lời từ Seong Suho, Cho Seohyun liền thao tác đăng nhập vào game.

Ngay khoảnh khắc đó, ánh sáng xanh lam tỏa ra rực rỡ trước mắt, khi ánh sáng phai dần, cảnh vật xung quanh đã biến thành một chiến trường được bao bọc bởi cây cối um tùm.

Ngay khi vừa vào game, Cho Seohyun lập tức đi tìm Seong Suho.

“Anh vào chưa?”

“Vâng, tôi vào rồi.”

Câu trả lời phát ra từ phía sau Cho Seohyun. Seong Suho, trong bộ trang phục cơ bản dành cho người mới chơi, đang đứng nhìn cô.

Ánh mắt Cho Seohyun lướt qua tên nhân vật lơ lửng trên đầu Seong Suho.

Kẻ Tước Đoạt.

“Kẻ Tước Đoạt… Cái tên đúng chất trẩu nhi thật đấy.”

“Tên nhân vật của giáo quan Cho Seohyun nghe cũng ngầu lắm.”

“Ặc! K-Khoan đã!”

Vì mải mê chú ý đến Seong Suho mà Cho Seohyun quên béng mất cái tên hiển thị trên đầu mình.

Bốn chữ cái lơ lửng ngay trên đầu Cho Seohyun.

Cho Tiểu Hiệp Khách.

Cái tên mà cô từng thề non hẹn biển rằng dù có kết thân với người tri kỷ chí cốt đi chăng nữa thì tuyệt đối sẽ không bao giờ để lộ ra.

Thế mà dòng chữ ‘Cho Tiểu Hiệp Khách’ màu hồng phấn chói lóa ấy lại đang ngự trị rành rành trên đầu Cho Seohyun.

Và cô đang phô bày nó trước mặt Seong Suho mà không qua một lớp filter che đậy nào.

“Một cái tên… RẤT… NGẦU….”

“Kh-Khốn khiếp….”

Lỡ nhìn thấy mất rồi thì làm sao mà rút lại được nữa.

Cho Seohyun rơm rớm nước mắt vì xấu hổ rồi quay ngoắt người đi.

“Tr-Trước tiên cứ làm bài hướng dẫn tân thủ đã!”

“Vâng.”

Cho Seohyun quay lưng về phía Seong Suho, luống cuống thao tác trên bảng điều khiển không gian ảo.

Vừa hoàn thành xong các bước, một loạt chướng ngại vật lập tức hiện ra xung quanh, kéo theo đó là hàng tá bảng chú thích chi chít.

Cho Seohyun nhìn lướt qua các đồ vật, lên tiếng hỏi Seong Suho.

“Trước tiên anh muốn đánh ở vị trí nào?”

“Vị trí sao?”

“Đấu sĩ, Đỡ đòn, Hồi máu… vân vân…. Tốt nhất anh cứ chọn con tướng nào muốn chơi là được. Mở bảng chọn nhân vật lên rồi chọn thử xem.”

“À….”

Seong Suho dán mắt vào bảng thông tin ba chiều mà Cho Seohyun không thể nhìn thấy.

‘Dù sao thì đây cũng chỉ là chỗ để làm quen với các nút lệnh. Sau này đổi tướng khác cũng chả sao….’

Với tư cách là một người mới, dù có chọn nhân vật nào thì sau này muốn đổi lại cũng dễ như trở bàn tay.

Đắn đo một lúc, Seong Suho chạm tay vào bảng điều khiển.

Khoảnh khắc anh hoàn thành thao tác….

Bộ trang phục trên người anh lập tức biến thành một bộ đồ gọn gàng, linh hoạt, cùng với đó là một cây cung khổng lồ xuất hiện trên tay trái.

Bất kể ai nhìn vào cũng sẽ nhận ra đây là một Xạ thủ dùng cung.

Seong Suho mỉm cười rạng rỡ, khuôn mặt lộ rõ vẻ hài lòng khi cất tiếng hỏi.

“Cô thấy sao?”

“….”

Cho Seohyun chỉ biết thở dài khi nhìn thấy nhân vật đó.

“Chọn ai không chọn, sao anh lại đi chọn đúng cái con đó….”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!