Chương 204 - Học viện Anh Hùng (3-11)
Trong một quán cà phê nọ, có một đôi nam nữ đang ngồi đối diện nhau.
Cô gái diện chiếc áo len mỏng màu hồng phấn kết hợp cùng chân váy xám cao quá nửa đùi.
Mái tóc nâu uốn lượn bồng bềnh xõa dài xuống tận lưng, một lọn tóc hững hờ buông thõng bên bờ vai gầy, toát lên vẻ quyến rũ khó cưỡng.
Cùng với đó, nốt ruồi nhỏ nhắn ngay dưới khóe mắt trái càng tôn thêm vẻ đẹp kiều diễm, dễ dàng thu hút ánh nhìn của bất kỳ ai.
Tên cô là Yun Jia.
Chính là SaintBlue, người đã đồng hành cùng Seong Suho trong Watch of Legend đêm qua.
Còn gã đàn ông ngồi đối diện chính là bạn trai cô, BugKiller.
Vừa rít xong một ngụm nước, hắn ta đã đập mạnh nắm đấm xuống bàn, gầm lên giận dữ.
Rầm!
“Mẹ kiếp! Haa… Tao đéo thể nào nuốt trôi cục tức này.”
“Anh à… làm ơn dừng lại đi. Có hậm hực chuyện hôm qua mãi thì anh cũng chỉ chuốc lấy mệt mỏi vào người thôi….”
Yun Jia đưa bàn tay mềm mại vỗ về, xoa dịu nắm đấm đang run lên vì thịnh nộ của hắn.
“Anh bảo hôm nay bắt đầu làm nhiệm vụ quan trọng mà…. Để lúc khác rồi xả giận cũng được. Lỡ vì chuyện hôm qua mà mất tập trung, hỏng bét nhiệm vụ thì tính sao?”
“Haa… Xin lỗi em.”
“Không sao. Em biết dạo này anh phải làm việc dưới trướng người đó nên áp lực lắm mà.”
“Jia à… Hù… Cảm ơn em.”
“Ơn nghĩa gì đâu….”
Những lời an ủi của Yun Jia dường như đã phát huy tác dụng, BugKiller dần nguôi ngoai cơn giận, nâng ly nước lên uống cạn một hơi.
BugKiller. Kẻ mang biệt danh ‘Go Chungshin’ này vốn là một nhân vật cộm cán trực thuộc giáo phái khét tiếng trên toàn thế giới.
Và hôm nay, hắn chính thức nhận một nhiệm vụ vô cùng trọng đại.
‘Haa… Chỉ kết bạn thôi thì đéo yên tâm chút nào…. Dù Jia có gửi lời mời đi chăng nữa, nếu không bắt chuyện dăm ba câu thì nó hủy kết bạn lúc nào chẳng hay….’
Thế nhưng, trong đầu hắn lúc này chỉ quanh quẩn hình bóng Kẻ Cướp Đoạt ngày hôm qua.
Hắn nơm nớp lo sợ thằng ranh vừa mới miễn cưỡng đồng ý kết bạn với Yun Jia sẽ xóa béng cô khỏi danh sách.
Việc không được giáp mặt thằng nhãi đó để phân cao thấp còn khiến hắn hãi hùng hơn cả việc nếm mùi thất bại.
Bản thân hắn cũng tự nhận thức được điều đó. Cứ đà này thì nhiệm vụ sẽ đổ bể mất….
‘Đúng rồi! Cứ làm vậy là xong!’
Trong cơn bấn loạn, hắn chợt nảy ra một mưu kế vẹn toàn.
“Jia à! Em giúp anh chuyện này với!”
“…Chuyện gì cơ?”
Chỉ nghe thấy hai từ “giúp anh”, trong lòng Yun Jia đã dâng lên một dự cảm chẳng lành.
..
..
Yun Jia kết nối máy chủ và dịch chuyển thẳng đến sảnh chờ của Seong Suho.
Ngay khi vừa xuất hiện, cô đã nở nụ cười tươi rói, cất lời chào hỏi.
“Hôm nay mong anh chiếu cố nhé.”
“….”
Vừa nãy, Go Chungshin đã giao cho Yun Jia một trọng trách.
Đó là yêu cầu cô tiếp cận Kẻ Cướp Đoạt, giả vờ kết thân, nịnh nọt hắn ta trong vòng một tuần để hắn không nghi ngờ.
(Anh! Tại sao phải làm đến mức đó….)
(Làm ơn giúp anh đi! Thằng ranh đó rõ ràng là có tình ý với em. Em cứ dụ dỗ rồi giữ chân nó đi, sau này để anh….)
Yun Jia rốt cuộc cũng đành phải cắn răng thở dài, miễn cưỡng chấp nhận yêu cầu của Go Chungshin.
Vốn dĩ cô thừa hiểu tính cách của hắn, một khi đã quyết thì có trời sập cũng không chịu lùi bước, nên cuối cùng cô đành bỏ cuộc và đồng ý giúp đỡ.
“Mong cô chiếu cố nhé.”
“Chắc anh căng thẳng lắm nhỉ? Tại đột nhiên rủ chơi chung nên hơi bất ngờ phải không?”
“Vâng. Thật sự cảm ơn cô rất nhiều.”
“Vụ gì cơ?”
Yun Jia nghếch đầu thắc mắc, hoàn toàn không hiểu lời cảm ơn của Seong Suho có hàm ý gì.
Seong Suho nở nụ cười hiền hậu, lặp lại lời cảm ơn một lần nữa.
“Cảm ơn vì đã rủ tôi chơi chung. Chắc cô cũng thấy phiền phức lắm….”
“À… Không sao đâu ạ.”
Yun Jia gượng cười, thầm đánh giá trong đầu.
‘Hừm… Có vẻ cũng là một người tốt… Thực ra anh ta cũng đâu có trực tiếp gây hấn gì với anh ấy đâu….’
Dù Yun Jia có tính tình bao dung đến đâu đi chăng nữa, thì bản chất vẫn là phụ nữ.
Đời nào cô lại có thiện cảm với kẻ đã chà đạp bạn trai mình không thương tiếc cơ chứ.
Thế nhưng, qua vài câu giao tiếp ngắn ngủi, cô nhận ra chính Go Chungshin mới là kẻ khơi mào trận chiến, còn Seong Suho chỉ đơn thuần là tập trung vào trò chơi mà thôi.
Hơn nữa….
‘Dù sao… đúng như anh ấy nói, anh ta đâu có tấn công mình… Chắc cũng chẳng ác cảm gì với mình đâu nhỉ?’
Suy cho cùng, đây cũng chỉ là thế giới ảo, dù có bị trả đũa thì cũng chỉ dừng lại ở những câu chửi rủa là cùng.
Nhìn biểu cảm của Seong Suho, cô cũng chẳng thấy anh ta có vẻ gì là loại người hẹp hòi như vậy.
‘Dù sao… cũng chỉ là chơi game thôi mà. Với lại mình đâu có lộ mặt thật đâu.’
Nghĩ vậy, Yun Jia cất tiếng hỏi Seong Suho.
“Anh định chơi Đấu Thường như hôm qua à?”
***
“À… Khởi động một ván Đấu Thường trước, sau đó thử Đấu Hạng xem sao? Tôi cũng muốn cọ xát thử.”
“Oa… Mới chơi có hai ngày mà anh đã chán Đấu Thường rồi sao.”
SaintBlue nhìn tôi cười tủm tỉm.
Chắc chắn không phải là một bộ xương khô rồi.
Xinh đẹp đến mức đang đi trên đường cũng phải khiến người ta quay đầu lại nhìn.
Phải nhìn thật là lâu~~~~~~ luôn ấy.
‘Chà… Bình thường tôi đâu có thích mấy cái nốt ruồi duyên, nhưng cô nàng này để lại hợp thế cơ chứ.’
[Nhưng có vẻ lạ quá. Tôi không ngờ cô ta lại dám phô diễn dung nhan thật khi kết bạn bằng tài khoản game độc lập chứ không phải tài khoản VR.]
‘…Cứ tạm im lặng theo dõi xem sao.’
Có gì đó sai sai ở đây.
Tranh thủ lúc SaintBlue đang lúi húi chỉnh tùy chọn trận đấu, tôi mở cài đặt danh sách bạn bè ra săm soi.
<Hiển thị ngoại hình> Ở mục này chỉ có vỏn vẹn hai tùy chọn.
Ẩn, Hiển thị với bạn bè.
Tuyệt nhiên không có lựa chọn Hiển thị với tất cả mọi người.
Bản chất trò chơi này vốn đã mang đậm tính bạo lực ẩn danh, nên chẳng có thằng điên nào lại phơi cái mặt thật ra cho thiên hạ ngắm, thiết lập thế này cũng dễ hiểu.
Tiện thể xem luôn, tùy chọn của tôi đang nằm ở mục Ẩn.
‘Hửm? Sao lại là Ẩn?’
[Hình như đó là thiết lập mặc định của hệ thống.]
‘Nhưng hôm qua tôi vẫn cười đùa rôm rả với Cho Seohyun mà.’
[Đó là do quyền hạn của tài khoản VR nằm ở mức cao hơn, nên nó được ưu tiên áp dụng đấy.]
Hiện tại tôi đang kết bạn với Cho Seohyun thông qua tài khoản VR.
Bạn bè trên VR không đơn thuần chỉ là bạn ảo trên mạng, mà nó mang tính chất như những người bạn ngoài đời thực có số liên lạc của nhau vậy.
Ngược lại, những người kết bạn trong game mới đúng nghĩa là bạn ảo trực tuyến.
Tức là phải đăng nhập vào VR, sau đó truy cập vào game thì hai bên mới có thể tương tác với nhau.
Việc tài khoản VR của tôi đã bật tùy chọn hiển thị cho bạn bè, nên dẫu trong game có để Ẩn thì hệ thống vẫn ghi đè cài đặt ở cấp cao hơn.
‘Cơ mà sao cô ta lại để hiển thị nhỉ….’
Trong mắt SaintBlue, ngoại hình của tôi chắc chắn vẫn là gã cung thủ hom hem hôm qua.
Nhưng cô ta lại thản nhiên như không, sau khi cài đặt xong xuôi thì quay sang tôi mỉm cười.
“Bắt đầu thôi nào~”
..
..
Sau một lúc sát cánh cùng SaintBlue, tôi lờ mờ đoán được nguyên cớ vì sao ngoại hình thật của cô ta lại lố lăng lồ lộ ra như vậy.
Là do sơ suất.
“Xin lỗi anh nhé. Chắc anh khó chịu khi phải nhìn cái đầu lâu này lắm nhỉ?”
“Đâu có. Không sao đâu.”
“Tại tôi chỉ rành mỗi nhân vật này thôi….”
Có lẽ cô ta đã táy máy cài đặt sai tùy chọn, dẫn đến việc kẻ được kết bạn là tôi lại có cơ hội chiêm ngưỡng trọn vẹn dung nhan kiều diễm ấy.
Và dĩ nhiên, tôi cũng chẳng dại gì mà bóc mẽ chuyện này.
‘Chắc cô nàng này muốn hiển thị trên tài khoản VR nhưng lại trượt tay bấm nhầm hiển thị luôn cả trên game rồi.’
[Thật may là điều này dường như đã giúp anh sốc lại tinh thần.]
Cái tinh thần mà Armonia đề cập không chỉ đơn thuần là niềm vui sướng khi được kề vai sát cánh cùng mỹ nhân đâu.
Một mỹ nhân tuyệt sắc như thế này….
‘Sao lại cặp kè với một thằng cặn bã như vậy chứ? Bị nắm thóp à? Khốn nạn… phen này ông đây phải tóm gọn lấy cái thóp đó mới được.’
[….]
Thật sự không thể tiêu hóa nổi lý do vì sao cô ấy lại đi yêu một kẻ nhân cách bị chó gặm như vậy.
Bị bắt thóp sao?
Vậy thì tôi sẽ tiễn thằng ranh đó chầu Diêm vương.
Đẹp trai sao?
Thấy ngứa mắt, tôi cũng sẽ tiễn hắn chầu Diêm vương.
Lắm tiền nhiều của sao?
Nhìn ngứa đòn, tôi lại càng phải tiễn hắn chầu Diêm vương.
Còn sống sao?
Phải giết hắn cho bằng được.
Giữa lúc tôi đang ngập ngụa trong mấy cái kế hoạch ám sát hoang tưởng, Armonia đã kịp dội một gáo nước lạnh chấn chỉnh lại tinh thần.
[Mong anh hãy bình tĩnh. Xét theo lập trường hiện tại, anh đáng lẽ không được biết ngoại hình thật của SaintBlue.]
‘Hì hì… Tôi sẽ giết hắn một cách thật bình tĩnh.’
[….]
Tôi vờ như không màng đến sự hiện diện của SaintBlue và tiếp tục cày cuốc.
Đấu Thường… đúng là chẳng có vẹo gì.
Chưa đầy 20 phút tôi đã chém ngọt 15 mạng, kết thúc ván đấu trong chớp nhoáng.
Cô ấy bảo do thành tích của tôi quá hẻo nên mới bị tống vào cái ổ toàn gà mờ này.
“Nhưng Đấu Hạng thì… thật ra tôi cũng chưa đụng vào bao giờ. Vốn dĩ tôi cũng không đam mê trò này cho lắm….”
“Vậy để tôi tự xử cũng được….”
“Dẫu sao cũng đã lỡ cùng hội cùng thuyền rồi, chúng ta cứ thử xem sao.”
SaintBlue gạt tùy chọn sang chế độ Đấu Hạng rồi bấm đăng ký.
Quá trình ghép trận lề mề hơn hẳn cái giải Đấu Thường ban nãy.
Tranh thủ lúc rảnh rỗi, SaintBlue nhiệt tình thuyết giảng cho tôi về quy tắc của Đấu Hạng.
“10 ván đầu trong Đấu Hạng mang tính sống còn đấy.”
“10 ván sao? Sao lại phải đúng 10 ván?”
“Vì tỷ lệ thắng ở 10 ván này sẽ quyết định cái ranh giới khởi điểm của anh.”
Đồng, Bạc, Vàng.
Lần đầu tiên tham gia Đấu Hạng, hệ thống sẽ căn cứ vào tỷ lệ thắng trong 10 ván đầu để ném tôi vào một trong ba cái hạng mục này.
Dù mỗi cấp bậc lại chia ra dăm bảy thứ hạng, nhưng hiện tại cái đó không quan trọng.
“Thường thì yên vị ở Bạc là đẹp nhất. Muốn lết lên Vàng thì đa số phải ăn trọn 10 ván liên tiếp, còn rớt xuống Đồng thì trừ khi anh thua sấp mặt cả 10 ván, trường hợp này cũng hiếm lắm.”
“Đó… Nếu không phiền, tôi mạn phép hỏi một câu được không?”
“Vâng, anh cứ tự nhiên.”
“…Bạn trai cô dùng nick phụ đúng không?”
“….”
SaintBlue khựng lại một nhịp, rồi cũng gật gù thừa nhận.
“Đúng vậy, anh ấy đang dùng nick phụ. Mỗi lần chơi chung với tôi, anh ấy đều xài nick phụ.”
“Thế nick chính của anh ta rank gì?”
“Anh ấy á….”
SaintBlue hơi ngần ngừ, nhưng rốt cuộc cũng nói toẹt ra.
“Anh ấy rank Kim Cương.”
Cô ấy bảo trên Vàng là Bạch Kim, mà trên Bạch Kim mới là Kim Cương.
Và thế là tôi có cơ sở để tự tin.
‘…Xem ra giai đoạn đầu sẽ nhàn nhã đây?’
..
..
Quả nhiên là dễ như ăn kẹo.
Một thằng rank Kim Cương như BugKiller mà còn bị tôi vùi dập tơi bời, thì lũ tép riu ở dưới này tôi dư sức đè bẹp.
Ít ra ở chế độ Đấu Hạng này, tôi còn có dịp trải nghiệm đủ trò hay ho.
Ván này, tôi lại tiếp tục hành hạ tâm lý của bọn Xạ thủ đội bạn.
Bọn nó dai như đỉa đói, cứ bám trụ không chịu rút lui, để rồi kéo cái ván đấu này trở nên hỗn loạn.
Giao tranh tổng.
Nhìn đống xác chết nằm la liệt, tôi và SaintBlue chỉ biết lắc đầu ngao ngán lẩm bẩm.
“Chà… loạn cào cào lên rồi.”
“Haha… Trò này đa số toàn đi theo lối mòn này mà.”
Phần lớn thời gian ai nấy đều ôm khư khư cái đường của mình mà farm, đủ lông đủ cánh thì 5 đứa hùa nhau càn quét sang phần sân đối phương.
Đây chính là linh hồn của trò chơi này.
Khốn nỗi từ trước đến nay tôi cứ ra tay là tàn sát, bọn nó nản chí đầu hàng luôn giữa chừng, nên đây mới là lần đầu tiên tôi được nếm mùi Giao tranh tổng.
Nhưng rồi cũng đâu vào đấy.
Phệt được nhiều mạng quá rồi nên lúc lao vào Giao tranh tổng, một mình tôi làm cỏ sạch sành sanh cả đám.
Loanh quanh mãi đến tận rạng sáng, 10 ván đấu mới chính thức khép lại.
‘…Armonia.’
[Vâng.]
‘Sao không kêu tôi đi ngủ! Bây giờ là 3 giờ sáng rồi đấy!’
Tôi gắt gỏng trách móc Armonia.
Nhớ không nhầm thì cô ấy đã bảo sẽ canh giờ giục tôi đi ngủ để tránh tình trạng cày game thâu đêm mà.
Thế mà bây giờ….
[Bắt đầu từ 12 giờ 30 phút rạng sáng, cứ 5 phút tôi lại thông báo cho anh một lần.]
‘…Thông báo rồi cơ á. Sao tôi chẳng nhớ gì nhỉ?’
[Anh cứ leo lẻo “chỉ một ván nữa thôi…” rồi bỏ ngoài tai mọi lời cảnh báo của tôi.]
‘Haha… Con người mà, thỉnh thoảng cũng phải giải trí chút đỉnh chứ….’
[….]
Đáng sợ quá….
Tôi vội vàng phớt lờ luồng sát khí ngùn ngụt của Armonia, lảng sang bắt chuyện với SaintBlue đang đợi ở sảnh chờ.
“Nhờ có cô mà tôi đã có một khoảng thời gian tuyệt vời.”
“Đâu có, tôi cũng thấy rất vui mà. Không ngờ tôi lại được lên Vàng ké theo anh đấy.”
Cày ải cùng tôi suốt cả đêm, SaintBlue cũng tiện tay ẵm luôn chuỗi 10 trận thắng và hiên ngang gắn huy hiệu Vàng chói lọi.
Tò mò về SaintBlue, tôi lân la dò hỏi.
“Cô không đánh Đấu Hạng với bạn trai à?”
“Anh ấy chỉ thích đánh Đấu Thường với tôi thôi.”
Xem ra tên khốn này lấy việc bắt nạt tân thủ làm niềm vui để xả stress đây mà….
Nghĩ lại thì, hình như SaintBlue cũng chẳng mặn mà gì với tựa game này….
‘Khoan đã…? Vậy lý do gì khiến cô ta lại chơi cùng mình?’
Cô ta áp sát tôi một cách vô cùng tự nhiên, tự nhiên đến mức tôi không mảy may nhận ra sự dị thường.
Cộng thêm việc mải ngắm dung nhan của cô ta lúc đầu, tôi cũng chẳng thèm suy nghĩ sâu xa gì.
SaintBlue khẽ ngáp một tiếng dài, bắt đầu rục rịch sửa soạn rút lui.
“Háp… Xin lỗi anh nhé. Hôm nay tôi tới giới hạn rồi.”
“Tôi cũng chuẩn bị đi ngủ đây.”
“À, ngày mai anh có online không?”
…Rõ ràng cô ta không phải tuýp người mê mẩn mấy anh chàng giỏi chơi game.
Bầu không khí cũng chẳng có gì đặc biệt….
Vậy tại sao cô ta lại cứ cố bám riết lấy tôi cơ chứ?
Nhưng… dẫu sao thì tôi cũng đang khao khát được dây dưa với SaintBlue, nên chẳng do dự mà gật đầu đồng ý.
“Chắc ngày mai tôi cũng sẽ online tầm giờ này thôi.”
“A~ Vậy ngày mai chúng ta lại tiếp tục nhé.”
“Vâng, quyết định vậy đi. Cô nghỉ ngơi đi.”
“Chúc anh ngủ ngon~”
Bỏ lại một câu chúc ngủ ngon với chất giọng êm đềm, SaintBlue thoát khỏi sảnh chờ.
Ngay sau đó, tôi cũng ngắt kết nối VR, tháo mũ xuống, nằm ườn ra giường ngước mắt nhìn lên trần nhà.
“…Đáng ngờ thật nhỉ?”
[Dường như cô ta đang ấp ủ một mưu đồ nào đó. Tuy nhiên với lượng thông tin ít ỏi hiện tại, tôi chưa thể đưa ra kết luận chính xác được.]
Đọc vị người khác qua VR là điều bất khả thi.
Thế nhưng…
‘Mặc kệ, ít ra cũng biết mặt mũi cô ta ra sao rồi. Biết đâu sau này số đỏ lại vô tình chạm mặt thì sao?’
Mang theo cái viễn cảnh hoang đường ấy, tôi khép đôi mi lại và chìm vào giấc ngủ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
