Chương 187 - Yggdrasil (2-38)
“Um… Chú ơi… Chú ngủ chưa?”
“….”
Han Bom thầm nuôi hy vọng nên gọi thêm tiếng nữa.
“Chú ơi… ngủ rồi ạ?”
“….”
Han Bom nhăn mặt, thầm than vãn trong lòng.
‘Trời ạ… Sao hôm nay lăn đùng ra ngủ nhanh thế.’
Tâm trí cô rối bời, chìm vào vòng luẩn quẩn suy nghĩ.
Gọi thêm lần nữa thì ngại đánh thức anh, mà quay về lều ngủ thì không chịu nổi cái mùi hôi bốc ra từ người Han Yeoreum.
Muốn dựng cái lều khác cũng bất khả thi.
Cái lều này hoạt động như hệ thống chỗ ở, ngăn chặn tình trạng một người dựng quá nhiều lều chiếm không gian.
Trong Han Bom bắt đầu xảy ra một trận chiến giữa cảm giác áy náy và sự ích kỷ cá nhân.
Cô đéo thể nào nuốt trôi việc phải ngủ cạnh Han Yeoreum.
Hết cách, cô gõ nhẹ vào lều định gọi anh lần nữa.
Cộc cộc….
“Chú d-… Ủa?”
Quơ quơ.
Han Bom khua tay loạn xạ vào trong lều.
Cánh tay cô dễ dàng xuyên qua lều của Seong Suho mà chẳng vấp phải rào cản nào.
“…Không lẽ.”
Han Bom rón rén, nín thở chui tọt vào lều của Seong Suho.
Lều cũng được tính là không gian cá nhân nên người ngoài không thể tự ý bước vào.
Cố tình đập thì vẫn vỡ thôi, nhưng làm thế là xác định đeo bảng tên Orange Summoner ngay.
Nhưng cơ thể Han Bom lại đi xuyên qua lớp bảo vệ, tiến vào lều của Seong Suho dễ như trở bàn tay.
“Haha… Chú này… tin mình quá đáng rồi đấy?”
Han Bom quẹt tay lên mũi, cười tủm tỉm.
Nhận ra ai đó tin tưởng mình mang lại một cảm giác thật tuyệt vời.
Cứ như thể cô đã thoáng nhìn thấu được tấm chân tình ẩn sâu của Seong Suho vậy.
Cô nhẹ nhàng ngả lưng xuống cạnh anh.
Han Bom nằm xuống khoảng trống, đối mặt trực diện với Seong Suho.
“Hừm… Đẹp… Đẹp trai phết… Khác một trời một vực với cái bản mặt của thằng óc heo kia.”
Gái bình thường nghe chắc đéo hiểu mô tê gì, nhưng với Han Bom, mặt mũi Han Yeoreum chẳng khác đéo gì cái giẻ lau chân.
Thậm chí cái giẻ đó bây giờ còn bốc mùi hôi thối như bãi rác.
Ngược lại, nhan sắc của Seong Suho, người đã gột rửa chứng thù ghét đàn ông của Han Bom, lại mang đến cho cô một sự mãn nguyện tột độ.
Mải mê ngắm nghía, ánh mắt của Han Bom dần trượt xuống dưới.
Lý do cực kỳ đơn giản.
“Thiệt tình….”
Han Bom nhìn chằm chằm vào đũng quần Seong Suho mà cười khúc khích.
Dương vật của anh đang trong trạng thái cương cứng, đâm chéo sang một bên đầy kiêu hãnh.
Han Bom liếc nhìn thái độ của anh, tay chầm chậm vươn tới con cặc đang gồ lên.
‘Hứ… Cho chừa này.’
Vừa cười khúc khích, khuôn mặt Han Bom đỏ ửng, cô rụt rè vuốt ve dương vật của anh.
Dù bị lớp quần ngăng cách làm giảm đi đôi phần xúc cảm, nhiệt lượng hừng hực tỏa ra từ thứ vũ khí bên trong lại chân thực hơn bao giờ hết.
‘Nóng quá. Chắc làm thế này sẽ không đau đâu nhỉ?’
Một cô gái chưa từng sờ mó cặc đàn ông bao giờ như Han Bom làm sao biết được liệu hành động này mang lại sự kích thích hay nỗi đau cho đối phương cơ chứ.
Cứ thế, khi cô khẽ mơn trớn…
“Phù….”
“Hộc!”
Han Bom giật mình rụt tay lại, nhắm tịt mắt.
Vài giây sau, cô he hé mắt kiểm tra tình hình của Seong Suho.
“….”
“Á đù… Làm giật cả mình. Đi ngủ thôi.”
Cô nhoẻn miệng cười mỉm, định bụng thôi không đùa nữa mà chìm vào giấc ngủ.
“Hayeon à… nữa đi….”
“…Đm.”
Đôi mắt Han Bom bỗng chốc mở trừng trừng, hàng lông mày nhíu chặt lại.
Rõ ràng người sờ cặc là cô, nhưng cái tên phát ra từ miệng Seong Suho lại là của một người phụ nữ khác.
Bực mình đéo tả được.
“Phát cáu thật đấy…. Trông mặt mình mà cứ nhớ đến con nào thế? Được rồi….”
“Hưm….”
Han Bom bạo dạn cởi cúc quần Seong Suho rồi rón rén tụt xuống sao cho anh không tỉnh giấc.
Thậm chí lúc bị tụt quần, anh vẫn ngủ say sưa, chẳng có dấu hiệu gì là sắp tỉnh.
Khoảnh khắc cô tuột cả quần ngoài lẫn quần lót xuống.
“T… To thật…. Dù đã từng nhìn thấy trước đây, nhưng nhìn kỹ thế này vẫn thấy ngại ngùng ghê.”
Ngay trước khi hồi quy, Han Bom đã từng tận mắt chứng kiến dương vật của Seong Suho.
Khi ấy tuy là lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng sự gấp gáp lấn át cả nỗi thẹn thùng nên cô cũng chẳng để tâm lắm.
Còn giờ, ngắm nghía trong tâm thế thảnh thơi, dòng suy nghĩ của cô lại bắt đầu rối tung như mớ bòng bong.
“Hà… Ưhí… Đang giật giật kìa…. Mà sao gân xanh nổi cuồn cuộn dữ vậy trời….”
Khuôn mặt Han Bom chín lựng như quả cà chua, cô dán mắt quan sát cặn kẽ con cặc của Seong Suho.
“S-sờ một cái chắc không tỉnh đâu nhỉ?”
Cô dùng ngón tay gõ nhẹ vào đỉnh quy đầu.
Sợ làm xước của quý của anh nên cô cực kỳ dè dặt, đảm bảo móng tay không quẹt trúng.
Vừa chạm vào, con cặc vốn ngoan ngoãn bỗng chốc giật này nảy lên.
“Heuut… Hihi….”
Chẳng biết tự bao giờ, bàn tay Han Bom đã bọc lấy dương vật của Seong Suho, trọn vẹn tiếp nhận nhiệt độ rực cháy phả ra từ nó.
“Chà… Nóng hổi luôn….”
Sự nóng bỏng lan tỏa từ thanh thịt vĩ đại ấy nhanh chóng chuyển hóa thành dục vọng, trào dâng mãnh liệt trong trái tim cô.
Chỉ cần nhìn và sờ nắn cặc thôi mà cơn nứng của cô đã vọt lên tận đỉnh đầu.
Đang cơn say tình, cái miệng của Seong Suho lại lẩm bẩm tên một người con gái khác.
“Luna….”
“Địt mẹ!”
Dù là lúc phải giữ im lặng tuyệt đối, tính cách nóng nảy của Han Bom vẫn bộc phát, cô sôi máu lên.
“Này? Chú ơi? Tôi là Han Bom đấy nhá?”
“Hưư….”
Thấy Seong Suho trở mình, khóe môi cô nhếch lên, ánh mắt sắc lẹm lườm anh.
“Để tôi xem chừng nào thì cái tên của tôi mới chịu thốt ra khỏi miệng chú.”
Khát khao chinh phục trỗi dậy mạnh mẽ đến mức lấn át cả ham muốn nhục dục trong Han Bom.
Cô chầm chậm tuốt lươn, tay di chuyển trên thân cặc trong khi không rời mắt khỏi biểu cảm của Seong Suho.
“Ưeut….”
“Tốt lắm… Tuyệt lắm… Biểu cảm này chính là thứ tôi muốn thấy.”
Một Han Bom luôn phải lép vế, nay lần đầu tiên đóng vai người cầm trịch khiến cô hưng phấn tột độ.
Tuy đối thủ chỉ là một gã đang ngáy ngủ…
“Phù… Cứng ngắc luôn này.”
Cảm nhận rõ từng sợi gân nổi cộm in hằn lên lòng bàn tay, cô từ từ sục lên sục xuống.
Dù động tác còn gượng gạo vì đây là lần đầu tiên, cô vẫn tập trung cao độ, dùng mọi giác quan để dồn tâm huyết vào việc này.
“Haa… Haa… Kì lạ thật, cớ sao mình lại nứng lên thế này.”
“Heuut….”
Ánh mắt Han Bom dán chặt vào khuôn mặt Seong Suho.
Thỉnh thoảng, sự co giật nhè nhẹ truyền từ dương vật sang tay cô mang lại cảm giác thích thú tột cùng.
Và rồi, ánh mắt cô dừng lại nơi bờ môi của anh.
“…Giờ thì tính ra cũng là nụ hôn đầu của mình nhỉ?”
Trước lúc hồi quy, Han Bom đã chủ động nhào tới trao cho anh nụ hôn.
Một cô gái từng căm ghét đàn ông đến tận xương tủy, nay lại thực lòng yêu một người.
Và cô đã hôn người đàn ông ấy.
Ký ức đó vĩnh viễn không bao giờ phai nhòa.
Han Bom nhích lại gần khuôn mặt của Seong Suho.
“Chú ơi…. Chụt….”
Vừa phủ môi mình lên môi Seong Suho, cô vừa tăng tốc bàn tay đang sục.
Anh hé miệng, cô cũng mở miệng theo.
Chiếc lưỡi của Seong Suho uyển chuyển điêu luyện xâm lăng khoang miệng Han Bom, mãnh liệt tới mức cô tự hỏi liệu anh có thật sự đang ngủ hay không.
Đón nhận nụ hôn sâu ấy, Han Bom thầm nghĩ.
‘Quả nhiên… Cảm giác được chú tấn công mãnh liệt như vậy vẫn thích hơn.’
Một cô gái luôn tự lập chủ động suốt bao năm qua, chỉ khi đứng trước Seong Suho mới mong muốn được ngoan ngoãn thu mình lại, phó mặc mọi thứ để anh dẫn dắt.
Giữa nụ hôn mãnh liệt tưởng chừng kéo dài vô tận, Seong Suho khẽ rên rỉ.
“Ưư… Ra mất….”
“Ơ, ơ! Kh, khoan đã… Ô, ôi phải làm sao đây!”
Cả đời Han Bom đã nhìn thấy đàn ông xuất tinh bao giờ đâu.
Cô cứ đinh ninh nó cũng bắn nước xối xả như lúc cô phun triều cường, tâm trí bấn loạn không biết xử lý ra sao.
Nhưng giữa lúc rối rắm, cuộc trò chuyện với Min Hayeon xẹt qua đầu cô.
(…Chụt.)
(Chị ơi. Sao tự dưng chị lại liếm ngón tay thế?)
(A! Tay chị dính tí đồ bẩn ấy mà!)
Và chính cô cũng từng nếm thử mùi vị tinh dịch của anh.
Hiện tại, trong đầu cô chẳng nảy số ra phương án nào khác ngoài hai việc đó.
Bản năng trỗi dậy, cô dán môi mình vào dương vật của Seong Suho.
Con cặc hùng dũng giật giật đầy uy nghiêm.
Vậy mà Han Bom chẳng mảy may cảm thấy gớm ghiếc tẹo nào, cô lập tức ngậm trọn phần quy đầu đỏ au vào trong miệng.
Ngay khoảnh khắc ấy.
“Heuup! Kkeueueung! Kkeueueueup!”
Một dòng chất lỏng nóng hổi ập vào cổ họng cô.
Thứ tinh chất đặc sệt dẻo quánh như thạch nhanh chóng lấp đầy khoang miệng Han Bom.
“Heueueup…. Kkeueueung….”
Dù cố gắng nuốt xuống nhưng vì quá đặc, tinh dịch cứ ứ đọng ở cuống họng, không trôi tuột xuống được.
May sao, sau những đợt phun trào dữ dội, lượng tinh trùng xuất ra cũng giảm dần, đủ để Han Bom có thể nuốt trọn toàn bộ mầm sống của Seong Suho vào trong.
Lần đầu tiên nuốt tinh dịch của một người đàn ông.
Tinh dịch của Seong Suho sóng sánh ngập tràn trong miệng Han Bom.
“Heueu… Heueueueu.”
Han Bom đảo lưỡi thưởng thức trọn vẹn hương vị tinh dịch của anh rồi mới nuốt xuống dạ dày.
“Ưeuk… Một hai giọt thì không sao, nhưng…. thế này thì nhiều quá rồi đấy….”
Vất vả lắm mới nuốt trôi, cô phờ phạc nhìn xuống dương vật của Seong Suho.
Từ lỗ sáo, tinh dịch vẫn rỉ ra từng giọt lác đác.
“A… Cứ để thế này…. Lỗi tại mình mà, phải dọn sạch sẽ chứ? Chuup….”
“Keuut!”
Han Bom mỉm cười, mút sạch sẽ số tinh dịch còn vương vấn trong niệu đạo của Seong Suho.
Dọn dẹp tinh tươm đâu ra đấy, cô mới ngẩng đầu lên nhìn anh.
Seong Suho thoáng nở một nụ cười mãn nguyện mờ nhạt.
Nhìn biểu cảm ấy của hắn, Han Bom ủ rũ cúi gầm mặt lầm bầm.
“Haa… Mình vừa làm cái quái gì vậy… Trông hệt con rác rưởi không cơ chứ.”
Người bắn tinh thì đang say giấc nồng, còn kẻ húp trọn thì chìm trong cơn “hậu hiện thực” ê chề.
Lột quần trai lạ lúc họ đang ngủ, sóc lọ, khẩu giao… thậm chí còn lén lút cướp luôn nụ hôn của người ta.
Thử đổi ngược giới tính xem, chắc chắn là toang cmnr.
Nhưng tiếng lẩm bẩm của Seong Suho đã gột sạch mọi mặc cảm tội lỗi trong cô.
“Han Bom….”
“Hehe….”
Han Bom cười toe toét hạnh phúc rồi rúc vào cạnh anh ngủ thiếp đi.
..
..
Vừa thức dậy, Han Bom nhìn anh ngượng ngùng xin lỗi.
“Ờm… Xin lỗi nhé. Cái mùi kinh quá….”
“Haha… Có sao đâu. Dù sao thì cô tỉnh dậy trước thằng chả là may rồi.”
Seong Suho thực ra đã có một giấc ngủ cực kỳ ngon lành sau khi tận hưởng trọn vẹn màn ‘sóc lọ’, bú mút và nụ hôn từ Han Bom.
May mắn thay, Han Bom không hề mảy may nghi ngờ rằng anh đã tỉnh táo suốt quá trình đó.
Đúng là giọt máu đào hơn ao nước lã, cái nết mặc kệ sự đời của Han Bom quả nhiên di truyền một khuôn đúc ra từ Han Yeoreum.
[Anh Suho. Có vẻ như chúng ta không cần phải thử thách thêm nữa đâu.]
‘Được… Ra khỏi hầm ngục là thịt ngay.’
Lúc này, Han Yeoreum đang đi tiên phong, còn Seong Suho thì sờ mông Han Bom bước sóng vai cùng cô.
Ngoài lúc đánh nhau ra, ánh mắt Han Yeoreum lúc nào cũng dán chặt lấy Seong Suho, cảnh giác cao độ xem anh có dở trò gì mờ ám không.
‘Nhìn cho kỹ vào. Em gái mày đang bị mấy ngón tay tao thao túng từ nãy đến giờ rồi con ạ.’
Seong Suho lén lút cười khẩy, tiếp tục khuấy đảo vùng cấm địa của Han Bom.
“Heuut….”
Vài tiếng trôi qua, nhóm Seong Suho hội quân thành công với phần còn lại của tổ đội.
Và ngay lập tức, ngã rẽ cuối cùng hiện ra trước mắt.
“Lại là ngã ba.”
“Thời gian còn dư dả, đi luôn nhé?”
Lẽ ra phải chập tối mới đến nơi, đằng này giữa trưa đã có mặt ở ngã ba cuối cùng.
Tuy rằng thực tế là đã sang ngày hôm sau…
Tại mải hành xác Han Yeoreum nên tốn thêm một ngày trời.
Khi mọi người vô tư ngồi nghỉ, có hai kẻ đang bồn chồn đứng ngồi không yên.
Han Bom và Han Yeoreum.
‘…Đi đường giữa là ăn chắc sẽ lại đụng độ đám Red Summoner cho xem.’
‘…Kiểu gì cũng phải đi đường giữa. Seong Suho… tao phải chứng kiến thằng chó chết này bỏ mạng rồi mới hồi quy được.’
Ôm một bụng lo âu, Han Bom đắn đo suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định bám đuôi Seong Suho.
‘Ít nhất thì chú ấy cũng đủ mạnh để cân sạch đám kia như lần trước. Chỉ cần… bản thân mình không trở thành gánh nặng…’
Ánh mắt Han Bom lia sang Han Yeoreum.
Thằng anh trai hôm nọ đột nhiên gọi cô ra chia cho bình nước cùng vật phẩm nay đã biến mất tăm tích.
‘Thằng khốn… Lẽ nào… chỉ vì muốn trả thù chú ấy mà nó dám hãm hại cả mình sao?’
Một suy luận vô cùng hợp lý.
Ngoại trừ hành tung của Han Yeoreum, những người khác hoàn toàn không có gì bất thường.
‘Không… Vẫn chưa chắc chắn mà. Đừng vội nghi oan cho người ta.’
Han Bom cố gắng rũ bỏ mọi ngờ vực, nhưng vết gợn trong lòng không dễ gì biến mất.
Trong khi Han Bom đang giằng xé nội tâm, giờ nghỉ đã kết thúc, mọi người rục rịch chuẩn bị xuất phát.
“Vậy mọi người đi cẩn thận nhé.”
“Suho à, lát gặp lại.”
“Ừ. Hayeon, em cũng cẩn thận nha.”
Min Hayeon và Seong Suho.
Kẻ đang lườm nguýt cuộc trò chuyện đầy ướt át của cặp đôi kia.
Chẳng phải chỉ mình Han Yeoreum.
‘Ghét thật. Tại sao mình lại mang cảm giác này đối với một người không ai khác lại là chị ấy chứ…’
Cảm giác tội lỗi dâng trào, Han Bom miễn cưỡng quay mặt đi, cố tống hình ảnh đôi uyên ương ra khỏi tầm mắt.
Sau đó, cô theo chân Seong Suho và Han Yeoreum tiến vào ngã rẽ ở giữa.
Đúng lúc đó…
Xoẹtttt!
“Ưt!”
“Aưk!”
Một thứ ánh sáng chói lòa bủa vây lấy ba người bọn họ.
Rất nhanh sau đó, cảnh tượng đập vào mắt ba người là một khu rừng ngập tràn ánh nắng chói chang.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
