Chương 189 - Yggdrasil (2-40)
Han Bom rúc vào lòng tôi, tha thiết van nài.
“Chú ơi… Tôi cầu xin chú… Xin chú… Xin chú hãy cứu anh trai tôi….”
“….”
Tôi không thể trả lời ngay được.
Tóm tắt lại tình hình hiện tại của chúng tôi: trên đường rời khỏi hầm ngục để tiến đến ngôi làng trung tâm, chúng tôi đã bị tập kích.
Cùng lúc đó, Han Yeoreum đã bị đám người kia bắt đi.
Còn tôi thì đưa Han Bom chạy trốn, lẩn vào một hang động nào đó và đang nương náu ở đây.
Và may mắn thay, hang động này lại là khu vực an toàn.
Tất cả chuyện này đều nằm trong kế hoạch mà tôi đã ra lệnh cho Yang Jihyeon.
Cô ta đã quả quyết rằng sẽ thực hiện toàn bộ những yêu cầu mà tôi mong muốn đúng như mệnh lệnh.
Cô ta tự tin tuyên bố sẽ ngăn không cho Han Yeoreum tự sát, và nhất định sẽ bắt hắn ta phải xem đoạn video từ chiếc máy quay của tôi.
Dù thừa biết hiện tại Han Yeoreum đang ở trong tình trạng nào, tôi vẫn vờ như không hay biết gì mà dán mắt vào Han Bom.
Đây đích thị là một trò chơi tâm lý.
Chắc hẳn Han Bom đã lờ mờ nhận ra Han Yeoreum là một hồi quy giả.
Kết quả là, khi hắn ta vẫn chưa hồi quy vào lúc này, cô nàng có vẻ tin chắc rằng anh trai mình vẫn còn sống….
Nhưng tôi cũng đang tham gia vào trò chơi tâm lý này cơ mà.
Đã nắm rõ mười mươi bí mật của hai anh em nhà này thì đương nhiên phải giả vờ như mình bị lừa rồi, đó là lẽ thường tình thôi.
“Cô Han Bom này… bỏ cuộc đi. Dù có là tôi thì cũng chẳng thể giải quyết được đám người mà chúng ta còn chẳng biết chút thông tin hay quy mô của chúng.”
“Nhưng, nhưng mà chú… chú rất mạnh cơ mà.”
“Ngay lúc này, việc bảo vệ cô Han Bom mới là ưu tiên hàng đầu.”
“….”
Trước mắt, dù trong bất kỳ tình huống nào, tôi cũng phải tỏ ra rằng mình luôn đặt Han Bom lên trên hết.
“Cô Han Bom… cô phải nhìn thẳng vào hiện thực đi. Mạng sống chỉ có một thôi. Và đối với tôi lúc này, mạng sống của cô mới là điều quý giá.”
“….”
“Dù là tôi đi chăng nữa, bắt tôi mạo hiểm vì hắn ta thì…. Hưm….”
“Chuu….”
Han Bom bất ngờ chủ động hôn tôi.
Tôi không hề cự tuyệt đôi môi ấy, ngược lại, tôi cảm nhận chiếc lưỡi đang quấn lấy mình và đưa tay bóp nhẹ bầu ngực của em.
Tuy chỉ là một bộ ngực nhỏ nhắn, nhưng đối với tôi, nó lại chứa đựng ý nghĩa tuyệt vời nhất.
Bởi vì tính đến thời điểm hiện tại, bầu ngực mà tôi dùng môi ngậm mút nhiều nhất chính là của Han Bom, em đang giữ kỷ lục tuyệt đối.
Tôi khao khát đôi gò bồng đảo của em đến mức trong một góc tâm trí, tôi thậm chí còn nảy sinh cả tình cảm tựa như “tình mẫu tử” dành cho Han Bom.
Sau vài phút chìm đắm trong cơn mưa nụ hôn, Han Bom với khuôn mặt đỏ bừng, ủ rũ lên tiếng.
“Em xin chú… bảo em làm gì cũng được. Anh trai em… tuy là một tên rác rưởi nhưng dù sao cũng là người nhà của em.”
“…Bất cứ điều gì sao?”
“Vâng! Dù sao chúng ta cũng có khế ước mà! Dùng nó làm gì cũng được… xin chú… hãy cứu anh trai em.”
Han Bom đang tha thiết van lơn.
Tôi cũng chẳng rõ đó có phải là lời thật lòng hay không.
Nhưng có một điều vô cùng chắc chắn.
‘Cuối cùng cũng được xơi rồi!’
..
..
Tôi bắt đầu chầm chậm cởi bỏ trang phục nửa dưới của Han Bom.
Ngồi thõng chân trên tảng đá, Han Bom run rẩy như cầy sấy, đôi đùi của em cứ gồng cứng lại.
Cặp đùi thon thả nhưng săn chắc ấy đang kẹp chặt lấy chiếc quần như muốn ngăn nó rời khỏi cơ thể.
“Cô Han Bom, cô cứ thế này thì tôi không cởi quần ra được đâu.”
“Chuyện… chuyện đó… để, để sau hẵng làm… trước tiên chú cứu anh trai em đã….”
“Không được. Tôi cũng phải đánh cược cả mạng sống của mình để làm chuyện này, làm sao có thể hẹn lại lần sau được.”
“Nhưng…. Hư ư…. L-lỡ như bọn Red Summoner xuất hiện thì sao….”
“Dù sao thì đây cũng là khu vực an toàn mà. Nếu bọn chúng có tới, tôi sẽ dọn dẹp sạch sẽ trước khi chúng kịp bước vào.”
“Hư ư ư….”
Không thể phản bác lại lời tôi, Han Bom từ từ thả lỏng đôi đùi.
Chiếc quần short màu trắng được kéo xuống, phơi bày trọn vẹn vùng cấm địa không mảnh vải che thân của Han Bom.
Tôi dùng cả hai tay, thỏa thích vuốt ve đùi em.
“Chà… cô bảo mình từng tập múa ballet đúng không? Chân cô đẹp thật đấy.”
“Hưm….”
Sau khi luồn lách mơn trớn khắp vùng hạ bộ thon gọn không chút mỡ thừa, tay tôi từ từ tiến về phía hoa huyệt của em.
Và tại nơi đó, tôi lại một lần nữa cảm nhận được sự kháng cự của Han Bom.
Em khép chặt đùi lại, phong tỏa hoàn toàn lối vào khe suối quý giá của mình.
Nếu muốn dùng sức ép ngón tay vào thì tôi hoàn toàn có thể làm được.
Nhưng tôi muốn khơi gợi sự xấu hổ của Han Bom lên thêm chút nữa.
“Cô Han Bom… thả lỏng chân ra một chút đi nào.”
“Ư ư….”
Han Bom nới lỏng lực, hé đùi ra vừa đủ để ngón tay tôi có thể len vào.
Chính khoảnh khắc đó.
Nhận thấy chân Han Bom đã mất đi sức phản kháng, tôi lập tức tách bành hai chân em sang hai bên.
Xoạc!
“Á á! Không chịu đâu! Bỏ ra!”
“Ây kìa, đừng lấy tay che chứ. Đang đẹp mắt mà.”
Han Bom giãy giụa, dùng cả hai tay che chắn vùng nhạy cảm và mếu máo kêu la.
Đôi chân đang dang rộng của em dù có dùng sức đến mấy cũng không thể khép lại được.
Dẫu cho nửa thân dưới đã được tôi luyện qua bộ môn ballet, nhưng một khi đã bị ép mở ra như thế này thì bản thân em không thể nào tự mình khép lại bằng sức lực của mình được nữa.
Hai chân bị kéo bành sang hai bên khiến Han Bom chẳng thể tạo ra lực kẹp, đành bất lực khuất phục trước sức mạnh từ đôi tay tôi.
Tất cả những gì em có thể làm lúc này chỉ là dùng hai bàn tay dựng lên một hàng rào phòng ngự mong manh che chở cho hoa huyệt của mình.
“Làm ơn đi mà… bỏ tay ra đi chú… em xấu hổ lắm….”
“Đó phải là câu tôi nói mới đúng. Cô Han Bom, bỏ tay ra đi nào.”
“Ch-chú ơi….”
“Tôi muốn khắc sâu cơ thể của cô Han Bom vào đôi mắt này mà.”
“Ư ư….”
Không biết có phải đã hiểu ý tôi hay không, Han Bom bắt đầu từ từ dời tay đi.
Nơi tư mật mà ngay cả chính bản thân em cả đời này còn chưa từng nhìn kỹ, nay lại phơi bày trần trụi trước mắt một gã đàn ông.
Khe suối hồng hào của em đã rịn ướt từ bao giờ, hai gò thịt đầy đặn e ấp khép chặt, giấu kín môi bé và nụ hoa nhạy cảm vào sâu bên trong.
Không có lông mu… cũng chẳng thấy môi bé đâu….
Quả là một cô bé sạch sẽ không tì vết, đẹp tựa như tuyệt tác bước ra từ một tựa game vậy.
Tôi vừa giữ chặt hai chân đang dang rộng của em, vừa ngỏ lời nhờ vả.
“Cô Han Bom, giữ lấy chân của mình đi.”
“Ư ư… Chú ơi… sao bầu không khí tự dưng lại thay đổi thế này….”
“Biết đâu đây lại là lần cuối cùng thì sao.”
“Đ-đừng nói gở như thế chứ….”
Han Bom dù đang đỏ mặt tía tai nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo lời tôi với ánh mắt ngập tràn sự lo lắng dành cho tôi.
Thế nhưng, chính hành động răm rắp vâng lời ấy lại càng khiến tôi hưng phấn tột độ.
Đôi chân khi nãy mới chỉ dang ra khoảng 120 độ, nay bỗng chốc toạc rộng vượt ngưỡng 180 độ.
Han Bom nhẹ nhàng ép chân bành ra hai bên hệt như đang tập múa ballet.
Tuy động tác có vẻ nhẹ nhàng, nhưng ai nhìn vào cũng thấy rõ tâm trí Han Bom đang bị đè nén nặng nề đến chóng mặt.
Khuôn mặt em đỏ bừng vì tủi thẹn, mồ hôi bắt đầu rịn ra lấm tấm khắp cơ thể.
Thậm chí, vài giọt nước mắt ứa ra nơi khóe mi.
“Chà… đúng là học ballet có khác, tuyệt thật đấy.”
“Ư ư… chú cứ thích chọc cho em xấu hổ mãi thế hả?”
Tôi cười khẩy, cúi gập người xuống giữa hai đùi đang dang rộng của Han Bom.
Việc đầu tiên cần làm là vạch mở nụ hoa đang được bao bọc bởi lớp da thịt hồng hào kia.
Đầu lưỡi tôi lướt một đường trơn tuột dọc theo khe suối của em.
“Á á! D-dơ lắm!”
“Slurp, slurp.”
“Ưm! Hưm! Không chịu đâu!”
Han Bom quằn quại trong sự thẹn thùng nhưng tay vẫn kiên quyết không buông đôi chân đang giữ chặt.
Trái lại, có vẻ như em đang dồn hết sức bình sinh để ngăn không cho chân khép lại.
Và sau vài lượt nếm thử dư vị của khe suối bằng lưỡi, phần lõi hồng hào bên trong của em mới dần dần lộ diện.
Hai cánh môi bé cùng nụ hoa nhạy cảm cả đời chưa từng thấy ánh mặt trời nay tựa như nụ hồng hé nở, dường như đang bày tỏ lòng biết ơn tới tôi, người đã ban cho chúng quyền được đắm mình trong ánh sáng.
Cửa hang cứ phập phồng co thắt, trông bé đến mức một sợi chỉ cũng khó lòng lọt qua.
Thế nhưng, cái lỗ nhỏ ấy lại không ngừng co rút, rỉ ra từng chút dâm thủy như đang muốn biểu tình.
Rằng nó đang thèm khát con cặc của tôi.
“Thế thì tôi phải chiều ý cô thôi.”
“Chú nói gì cơ? Á, chú ơi… Haaa….”
Han Bom hãy còn đang thắc mắc trước câu nói của tôi, nhưng khi thấy tôi tụt quần xuống, em liền hoảng hốt quay mặt đi.
Dù đã nhìn thấy gã khổng lồ này vài lần rồi, nhưng có vẻ như trong mắt Han Bom, nó vẫn là một thứ vô cùng lạ lẫm.
Dương vật đang cương cứng vươn thẳng lên trời của tôi lúc này chẳng khác nào một mối đe dọa hiện hữu đối với em.
Tôi hạ thân gậy xuống, không vội nhét vào bên trong mà bắt đầu cọ xát trượt dọc theo khe suối của Han Bom.
“Ư ư! Hii! Haaa!”
“Trước tiên cứ làm cho nó ướt át thêm chút đã.”
Cặc của tôi cũng bắt đầu truyền cảm giác mềm mại từ da thịt cô bé của em lên, làm lồng ngực tôi nóng rực.
Dù rằng hành động vuốt ve này chủ yếu nhằm mục đích khuếch đại khoái cảm cho Han Bom hơn là cho bản thân tôi.
Trong lần trải nghiệm đầu tiên, quy tắc bất di bất dịch là phải chiều theo cảm xúc của phái nữ.
Có như thế thì mới gieo rắc sự phụ thuộc một cách triệt để được chứ.
Mỗi lần tôi cọ xát cặc vào bên ngoài và trượt lên trượt xuống, Han Bom lại nhắm nghiền mắt và cất tiếng rên rỉ.
“Haang… Thích quá… nhanh hơn chút nữa đi chú….”
“Da thịt cô Han Bom mềm mượt thế này, đúng là tuyệt phẩm.”
“Ưm! Đ-đừng nói mấy lời như thế chứ…. Haang….”
Tôi cố tình buông những lời trêu ghẹo dâm đãng để dồn ép Han Bom.
Tôi liên tục nói những lời như vậy với em là có lý do cả.
Chính là vì đoạn video.
Tôi đã lén lút lắp đặt máy quay mà Han Bom không hề hay biết, và toàn bộ hành vi của hai chúng tôi đều đang được ghi hình lại trọn vẹn.
Hơn nữa, may mắn thay, Han Bom có vẻ khá dễ dàng tiếp nhận những lời dâm từ mà tôi thỉnh thoảng buông ra, thậm chí còn hưng phấn vút lên vì chúng.
Sau khi cọ xát cặc vào hoa huyệt vài hiệp, tôi liền nhấc bổng dương vật lên.
Squelch….
Dâm thủy nhỏ giọt từ thân dương vật của tôi tuôn rơi xuống hoa huyệt của Han Bom, lóng lánh tựa như một thác nước chứa đựng cả dải ngân hà.
Cột trụ của tôi bám đầy thứ tinh chất dính dớp hòa quyện cùng khe suối ướt át của Han Bom, cảnh tượng ấy mỹ lệ đến mức khiến người ta lầm tưởng đó là một tuyệt tác Sáng thế do bàn tay Chúa trời nhào nặn ra.
Mọi khâu chuẩn bị đã hoàn tất.
Tôi rướn thân trên về phía trước, cúi xuống nhìn Han Bom và cất lời.
“Bây giờ nếu cô không thích thì cứ nói đi. Tôi sẽ dừng lại.”
“…Chú ơi.”
“Sao nào.”
Han Bom nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu làm lồng ngực phập phồng nâng lên, rồi nhẹ nhàng trút một tiếng thở hắt ra. Em trưng ra một nét mặt kiều diễm đầy câu nhân, thủ thỉ.
“Em yêu chú. Hưm… Chuu… Slurp….”
“Chuu….”
Tôi vừa trao em một nụ hôn sâu, vừa chấn chỉnh lại tư thế để dóng thẳng quy đầu vào giữa hoa huyệt.
Ngay khi phần quy đầu chạm đến giữa hai cánh môi bé, Han Bom rùng mình dữ dội, cơ thể bắt đầu căng cứng.
Chắc hẳn em vẫn còn nhớ chuyện lần trước tôi không thể dễ dàng đút vào.
Chỉ có điều, sự khác biệt so với lần đó là khi ấy tôi chẳng màng đến màn dạo đầu hay bất cứ thứ gì khác mà cứ thế định cắm thẳng vào.
Thế nhưng lúc này, cơ thể của Han Bom đã ở trong trạng thái chuẩn bị vô cùng toàn vẹn.
Chuẩn bị sẵn sàng để trở thành nô lệ cho con cặc của tôi!
Tôi từ từ vùi phần quy đầu cắm phập vào sâu trong hoa huyệt của em.
“Ư ư… Haaa ư ư….”
“Haa… Tuyệt vời quá….”
Tôi không thốt nên lời mà chỉ biết liên tục xuýt xoa tán thưởng.
Dù chỉ mới lút được phần đầu vào thôi, nhưng đây là âm đạo tuyệt đỉnh nhất mà tôi từng được nếm thử từ trước đến nay.
Vừa chật hẹp, vừa mềm mượt, lại còn mút mát chặt chẽ…. Cô bé của Han Bom có thể nói là “Tam vị nhất thể”, gọi thế cũng chẳng hề nói quá chút nào.
Từ vẻ ngoài đến sự cấu tạo bên trong, cộng thêm cả lớp màng trinh nữ mà em vẫn luôn giữ gìn….
“Đau quá….”
“Xin lỗi cô! Thứ này… tôi không thể dừng lại được!”
“Kh-không sao! Chú cứ cho vào đi! Á á á!”
Không biết có phải khoái cảm và cơn đau đã làm đầu óc mụ mị hay không mà Han Bom lại bắt đầu xưng hô suồng sã.
Tuy nhiên, khi ngẫm lại, lúc nghe thấy giọng điệu suồng sã của em, tôi lại cảm thấy cõi lòng mình vô cùng thoải mái.
‘Giải quyết xong vụ này, mình cũng nên xưng hô thoải mái một chút mới được.’
Dù vậy, tôi chẳng hề có ý định thay đổi cách gọi.
“Chú ơi… Chú ơi… vào đi! Ư ư! Á á!!”
Cái cách em gọi “Chú ơi” ấy càng làm quy đầu của tôi bành trướng dữ dội, cho phép tôi đóng ấn vĩnh viễn hình bóng con cặc này vào sâu thẳm bên trong vách thịt của Han Bom.
Squelch….
“Ư ư! Haang…. Haa… Haa….”
Cảm giác màng trinh lần đầu tiên bị xé rách khiến Han Bom trợn trừng mắt, đồng tử co rụt lại cùng những tiếng rên rỉ thoát ra từ cổ họng.
Cứ thế, quy đầu đang không ngừng thọc sâu của tôi bỗng gửi đến một tín hiệu.
Rằng nó đã chạm tới đích.
Đó là khúc khải hoàn ca báo hiệu lần đầu tiên tôi chinh phục được tử cung của Han Bom.
Kể từ khoảnh khắc này, với tư cách là người chiến thắng, tôi đã có thể tận hưởng vinh quang được nếm trải toàn bộ âm đạo và tử cung của em.
“Ư ư… Chú ơi… Haa…. Hưm….”
Han Bom dẫu hai hàng nước mắt tuôn rơi nhưng vẫn giữ chặt hai chân, kiên quyết không buông.
Tôi cúi xuống nhìn Han Bom và lên tiếng.
“Chà… bên trong cô Han Bom tuyệt đỉnh thật đấy. Hayeon làm sao mà so sánh được….”
“Haa… Ư ư… Từ từ đã… Nếu chú nhấp là… Haang!”
Tôi từ từ rút dương vật đang bị nít chặt ra ngoài.
Thế nhưng khi tôi kéo lùi lại, cơ thể Han Bom lại vô thức bị trượt theo.
“Haa! Haa! T-từ từ đã! Haang! Hưm!”
“Trời ạ… Cô là người tuyệt nhất trong số những phụ nữ mà tôi từng lên giường đấy.”
Dứt lời, tôi lại dộng mạnh củ khoai của mình đâm sầm vào bên trong vách thịt của Han Bom một lần nữa.
Squelch….
“Haaaang!”
Mỗi lần dương vật đâm ra rút vào, Han Bom lại bật ra những tràng rên rỉ điếc tai.
Tôi giữ chặt lấy vùng hông đang mở rộng của em để cơ thể em khỏi bị kéo tuột theo, vừa mơn trớn vuốt ve vừa bắt đầu những nhịp dập như pít-tông.
Squelch… Squelch… Squelch… Squelch….
“Haang! Thứ này là sao đây! Haaaang! Thích quá! Sướng quá!”
“Ugh! Độ mút mát thế này quả là ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt!”
“Haang! H-hơn cả chị Ha-yeon sao? Ưm! Haang!”
“Đỉnh nhất luôn! Chẳng cần Hayeon gì nữa sất! Ugh!”
Trước lời tuyên bố chắc nịch của tôi, Han Bom với mái tóc rũ rượi xõa xượi như kẻ mất hồn, nở một nụ cười đắm chìm trong khoái lạc.
Squelch, Squelch, Squelch, Squelch.
“Cô bé của em sướng chứ? Haang! Tuyệt hơn cả bà chị kia đúng không? Haaang!”
“Ngon vãi chưởng! Han Bom! Chỗ đó của em khít vãi lồn!”
“Haang! Cặc của chú cũng ngon lắm! Thứ này tuyệt quá! Haang! Em không cần gì nữa hết! Chỉ cần cặc của chú thôi! Haang! Anh trai gì chứ, em cóc cần nữa!”
Khoảnh khắc nghe những lời dâm đãng ấy tuôn ra từ miệng Han Bom, tôi nhận ra mình không chỉ đang tận hưởng khoái cảm khi giao hoan với một người phụ nữ mang tên Han Bom, mà đó là thứ khoái cảm bệnh hoạn khi được địt em gái của Han Yeoreum.
Một con ranh bạo dạn, phóng túng, lòng kiêu hãnh ngút trời nhưng hễ đụng đến chuyện gia đình là lại chịu luồn cúi.
Thế mà giờ đây, cô em gái bé bỏng của Han Yeoreum lại đang ngửa bụng phơi háng, dạng háng toạc ra hai bên và tự nguyện trở thành món đồ chơi ngoan ngoãn phô bày sự thần phục trước con cặc của tôi.
Tôi từ từ gia tăng tốc độ nhấp đẩy bạo liệt đến cực hạn.
Squelch squelch squelch squelch squelch squelch.
“Haha! Lúc nãy em còn nằng nặc đòi tôi cứu anh trai cơ mà?”
“Không thèm! Cặc của chú sướng hơn nhiều! Haaaang! Nhanh lên! Nhanh hơn nữa đi!!”
“Được thôi! Nếu có chửa thì tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy, được chứ?”
“Không sao! Em… em sẽ tự mình chịu trách nhiệm với đứa con của chú! Haaaaang!”
Câu trả lời lẳng lơ của Han Bom càng như đổ thêm dầu vào ngọn lửa hưng phấn trong tôi. Với khuôn mặt đỏ lựng, tôi bước vào giai đoạn nước rút.
Hai hòn dái rung lên, báo hiệu giới hạn chịu đựng đã sắp vượt ngưỡng.
Squelch squelch squelch squelch squelch squelch.
“Ra này! Han Bom! Tôi ra đây!”
“Haaaaaaaang!”
“Ughhh!”
“Hiii ư ư ư!”
Dòng tinh dịch tích tụ trong túi tinh ồ ạt trào qua niệu đạo, xộc thẳng vào nơi sâu thẳm và quan trọng nhất của Han Bom.
Cảm giác thắt chặt truyền đến rõ rệt khi hàng tá tinh binh của tôi điên cuồng ùa vào tử cung hoàn toàn không phòng bị của em.
Một lực siết kinh hoàng.
Vách thịt trong âm đạo của Han Bom co rúm lại, chặn đứng mọi lối thoát, nít chặt đến mức không để lọt ra ngoài dù chỉ một giọt tinh dịch.
Thông qua lực ép ấy, tôi hoàn toàn có thể cảm nhận được những cơn co thắt đê mê tột đỉnh khi Han Bom lên đỉnh.
Chỉ sau khi xả một lượng tinh dịch khủng khiếp vài lần liên tiếp, tôi mới lấy lại được chút tỉnh táo và kiểm tra tình trạng của Han Bom.
“Heu… Con của chú…. Tuyệt quá….”
Ánh mắt em đờ đẫn, tâm trí lơ lửng trên mây, vẫn chưa thoát khỏi dư âm của khoái cảm.
Tôi từ từ rút gậy thịt ra và kiểm tra dòng tinh dịch còn vương rớt trên quy đầu.
“Hư ư ưm….”
Sau khi quan sát dòng bạch trọc đang chầm chậm rỉ ra, tôi cẩn thận quay người sang một bên, hướng ánh mắt về phía chiếc máy quay đang được giấu kín, nhẹ giọng thủ thỉ.
***
Trên màn hình, cảnh tượng dòng tinh dịch của Seong Suho chảy ròng ròng từ khe suối của Han Bom đang được tái hiện với màu sắc và độ phân giải sắc nét đến từng chi tiết.
Màu sắc cùng chất lượng hình ảnh vượt trội ấy… kết hợp với tiếng rên rỉ thánh thót của Han Bom vang lên rõ mồn một, đâm thẳng vào màng nhĩ Han Yeoreum.
(Hưm… Em muốn… mang thai con của chú….)
Và sau đó, giọng nói thì thầm của Seong Suho vang lên, vừa đủ nhỏ để Han Bom không nghe thấy.
(Tuyệt vời mẹ nó luôn. Cảm ơn mày vì đã dâng hiến Han Bom cho tao nhé. Mày quả đúng là ân nhân lớn nhất đời tao.)
“….”
Han Yeoreum giương đôi mắt vô hồn trân trân nhìn nụ cười đê tiện của Seong Suho.
Nhưng trong tầm nhìn của hắn lúc này, khuôn mặt của Seong Suho hoàn toàn vô hình.
‘Bom à… Không đúng… Con bé… Không thể nào… Đây chắc chắn là đồ giả… Đó… Han Bom đâu phải là đứa như thế….’
Chứng kiến cảnh cô em gái ruột thịt đang dang rộng hai chân co giật liên hồi, não bộ của Han Yeoreum như bị đình trệ, chỉ biết tự ru ngủ mình bằng những tia hy vọng huyễn hoặc đầy ngu xuẩn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
