Chương 192 - Yggdrasil (2-43)
└Sống mấy ngàn năm nay, đây là lần đầu tiên ta thấy cảnh tượng kỳ thú nhường này.
└Nếu là người khác thì còn hiểu được…. Đằng này lại là Han Bom….
└Hahaha làm cách nào mà chỉ trong một tuần con bé đã thay đổi đến mức này?
Han Bom nhìn những dòng tin nhắn nhảy múa trên cửa sổ trò chuyện, nở một nụ cười rạng rỡ.
“Chà, muộn màng nhưng có được người đàn ông mình thích cũng là may mắn rồi.”
└Vãi… Nhìn con bé ăn nói trơ trẽn chưa kìa.
└Lạ thật… Có khi nào lần trước ngã dập mông xong bị chấn thương sọ não luôn không!?
└Hahaha chắc là thế rồi
└Chắc não của Bom nằm ở mông đấy
└Não trái não phải mỗi bên một múi mông à? Hahahaha
└Hahahahahahahahahahaha
“Muốn chết à?”
└Xin lỗi ạ… Đừng ban là được….
└Hahaha trong tình huống này mà bị cấm chat hay ban thì chắc cay lắm
└Bom à đừng chơi lỗ hậu nhé. Vậy thì ta lúc nào cũng tán thành.
└Mẹ kiếp lại cái trò trinh nữ lỗ hậu hahaha
Han Bom vẫn cười khi nhìn những đoạn hội thoại nhảm nhí qua lại trên cửa sổ trò chuyện.
Đúng là những tồn tại luôn khiến người ta bực mình.
Rõ ràng là họ đã giúp đỡ trong khoảnh khắc nguy hiểm, nhưng cô không thể nào ưa nổi thái độ coi nhẹ cơn khủng hoảng của cô.
Nhưng chứng kiến tình huống lúc này, Han Bom đã nhận ra một điều.
‘Đằng nào trong thời gian ở đây cũng phải chạm mặt đám người này. Mình cũng nên mở lòng và tranh thủ vơ vét những gì có thể mới được.’
Trước khi gặp Seong Suho, Han Bom luôn sống trong nỗi bất an.
Trong tình cảnh đó, những thực thể kia chỉ làm tâm lý Han Bom thêm tồi tệ chứ chẳng giúp ích được gì.
Nhưng giờ thì khác rồi.
Cô đã có một người để sát cánh sóng bước.
Cô khao khát trở thành một tồn tại có ích cho anh, không ngáng chân anh.
Han Bom bộc lộ biểu cảm xốn xang qua cuộc hội thoại trên kênh và lẩm bẩm.
“A… Nghĩ lại thì, lúc nãy làm tình với chú, tôi quên chưa tắt đi. Từ giờ trong lúc làm tôi sẽ tắt kênh nhé~”
└Hả? Cái đéo gì cơ?
└Han Bom, đồ tồi! Đừng làm thế!
└Mẹ bà nó, đạo lý của Yggdrasil đã rớt xuống tận đáy xã hội rồi!
└Làm ơn… Đừng tắt mà….
Lời nói của Han Bom khiến đám người trong kênh cuồng loạn xả tin nhắn liên hồi.
Và cùng với tin nhắn, những khoản quyên góp điểm số và nhiệm vụ thi nhau nhảy lên dồn dập.
<Người dùng Hàng Xóm Thích Đâm Chọt đã quyên góp 10,000 điểm.>
<Người dùng Hel Cùng Sự Mất Tích Của Fenrir đã quyên góp 20,000 điểm.>
..
..
<Một nhiệm vụ mới đã được đăng ký. -Không tắt phát sóng cho đến khi tới làng- 100,000 điểm>
Tổng cộng tiền quyên góp lên tới 10 vạn, nếu hoàn thành hết nhiệm vụ có thể kiếm được khoảng 30 vạn điểm.
Nội dung nhiệm vụ rất đa dạng, từ việc không tắt sóng trong một ngày cho đến việc duy trì sóng cho tới khi tới làng, nhưng mạch ý chính đều như nhau.
Đừng có tắt phát sóng!
Nhìn màn hình, Han Bom bày ra vẻ mặt kinh ngạc.
‘...Nhiều hơn mức mình tưởng đấy chứ?’
Khác hẳn với những mức quyên góp hay nhiệm vụ cô từng thấy.
Có vẻ như các thực thể trong kênh cũng không muốn bỏ lỡ một cảnh quay đặc thù như hiện tại.
‘Chính là nó… Mình không thể cứ mãi bám víu vào sự giúp đỡ của chú ấy được. Mình cũng phải làm được điều gì đó có ích chứ.’
Quyết định như vậy, Han Bom chốt lại đoạn hội thoại trên kênh.
“Biết rồi. Tôi sẽ không tắt đâu. Nhưng mà... trong lúc tôi làm với chú, mấy người đừng có phá bĩnh không khí nhé? Rõ chưa?”
└Bom đã trưởng thành rồi!
└Wow... Tao cứ tưởng nhận tiền xong con bé sẽ tắt phụp đi cơ....
└Lúc ở làng Zephyrum con bé gắt gỏng tắt kênh mượt lắm mà hahaha
└Chuẩn, hồi đó nhìn cuốn hút vl, tự dưng đổi tính thế này cũng thấy hơi tiếc tiếc.
Han Bom nhìn cửa sổ trò chuyện cười nhạt rồi quay lại dồn sự chú ý vào Seong Suho.
‘Đằng nào Han Yeoreum cũng sẽ sống lại mà... Chẳng may chú ấy bị thương rồi lại rơi vào tình cảnh nguy hiểm như trước thì sao.’
Đối với Han Bom lúc này, sinh mạng của người đàn ông cô yêu, Seong Suho, và sinh mạng của người anh trai hồi quy, Han Yeoreum, đã chẳng còn giá trị để đem lên bàn cân nữa.
‘Rõ ràng là dùng Han Yeoreum để níu giữ trái tim chú ấy đem lại hiệu quả rất tốt.’
Lý do Han Bom luôn lấy Han Yeoreum ra làm cái cớ khi ở bên Seong Suho là để trói chặt trái tim anh.
Không hề hay biết mình đang bị quay lén, Han Bom quyết tâm lợi dụng Han Yeoreum một cách triệt để.
Seong Suho căm ghét Han Yeoreum.
Nghĩ đến điều đó, Han Bom càng gần gũi với Seong Suho, cô càng buông những lời xua đuổi Han Yeoreum.
Và Han Bom nhận ra phương pháp này hiệu quả đến kinh ngạc.
Han Bom chậm rãi ấn Seong Suho nằm xuống và leo lên người anh.
“Bằng chứng em thích chú... em sẽ cho chú thấy ngay tại đây.”
Đã trong tình trạng trần như nhộng, Han Bom bắt đầu lần lượt cởi bỏ y phục của Seong Suho.
Bắt đầu từ áo trên, xuống đến quần, và... đồ lót.
Ngay từ trước khi cởi đồ lót, mắt Han Bom đã nhìn thấy cự vật của Seong Suho cựa quậy bên trong.
Trong mắt cô, vật đó như một con thuồng luồng bị nhốt trong hang động, đang quằn quại nhào lộn vì bức bối.
Đôi bàn tay run rẩy từ từ túm lấy cạp quần lót của anh.
Seong Suho nhìn xuống Han Bom với tư thế đầy kiêu ngạo.
Hai vai dang rộng, nở nụ cười đắc ý nhìn cô gái đang quỳ bên dưới.
Và dáng vẻ đó của Seong Suho khiến tim Han Bom đập liên hồi.
‘Hộc… Hộc… Kích thích quá đi mất?’
Dù phải làm những tư thế nhục nhã, Han Bom không hề cảm thấy khó chịu chút nào.
Ngược lại, trái tim cô như muốn nổ tung, không ngừng bơm máu xuống bụng dưới.
Vào khoảnh khắc Han Bom đang trong cơn hưng phấn chuẩn bị tự tay kéo chiếc quần lót của Seong Suho xuống.
“Cô Han Bom.”
“Vâng?”
Seong Suho gọi Han Bom, ghé sát tai cô thì thầm một lời thỉnh cầu.
Và lời thỉnh cầu đó đủ để khiến cả Han Bom cũng phải bàng hoàng.
Nhưng dù có bàng hoàng, Han Bom cũng không phải là người sẽ dừng lại ở đây.
“Phù… Thật tình….”
“Ừm… Tôi đưa ra yêu cầu quá đáng quá nhỉ….”
“Suỵt! Im lặng nào….”
“…..”
Han Bom cười khổ, một lần nữa đặt chiếc quần lót của Seong Suho vào tầm mắt.
Cô đã trót lớn tiếng tuyên bố sẽ cho Seong Suho thấy bằng chứng cô thích anh rồi.
Nếu bây giờ mà nói ‘Làm thế thì hơi…’ thì chẳng khác nào tự tát vào mặt mình.
‘Nếu đó là thứ chú ấy thích... thì mình phải làm thôi.’
Nghĩ vậy, cô cúi đầu xuống, cẩn thận dùng môi cắn lấy chiếc quần lót của Seong Suho.
Sự khinh miệt, sỉ nhục và nhơ nhuốc thấm đẫm vào tâm trí Han Bom, dần dần gặm nhấm tinh thần cô.
Nhưng Han Bom không dừng lại.
Dù đám người trên kênh có nhảy dựng lên thì hành động của Han Bom vẫn không hề khựng lại.
Han Bom ngậm lấy chiếc quần lót thấm đẫm mùi pheromone của Seong Suho bằng miệng, kéo tuột từ nửa thân dưới của anh xuống.
Han Bom kéo thẳng chiếc quần lót của Seong Suho xuống tận gót chân, chật vật lột nó ra.
Nếu là bình thường, chắc chắn Han Bom sẽ phải nhăn mặt vì cảm giác nhục nhã.
Nhưng lúc này, Han Bom lại bị mùi pheromone làm cho ánh mắt trở nên mơ màng, cô ngoan ngoãn ngậm chặt chiếc quần lót của Seong Suho trên môi như một con cún nhỏ, không chịu nhả ra.
Dù ai nhìn vào cũng thấy đây là hành vi của một kẻ biến thái, nhưng Han Bom hiện tại hoàn toàn không mảy may nghĩ đến điều đó.
Cô đã rơi vào trạng thái lệ thuộc, yêu cầu của Seong Suho giờ đây chiếm một vị trí khổng lồ trong cô, vì thế sự phản cảm đã không còn tồn tại.
Hình ảnh Han Bom cắn lấy chiếc quần lót như một con cún con đã được ghi lại rõ nét trên video.
***
Han Bom cắn lấy chiếc quần lót của đàn ông như một kẻ biến thái.
Hình ảnh của cô được Han Yeoreum chứng kiến không trượt một khung hình nào.
‘AAAAAAAAAA!!! MẸ KIẾPPP!!!!’
Hình ảnh Han Bom cắn quần lót bơi lội trong tâm trí Han Yeoreum, khắc sâu vào từng tế bào thần kinh của hắn.
Thà cô bị cưỡng hiếp như Min Hayeon thì hắn chỉ việc trút mọi cơn phẫn nộ lên đầu Seong Suho là xong.
Nhưng lúc này, cơn phẫn nộ của Han Yeoreum không biết trút vào đâu, nó len lỏi qua dòng máu từ tim và tàn phá toàn bộ cơ thể hắn.
‘Không!! Chuyện này thật vô lý!!!’
Và cùng với tinh thần suy sụp của hắn, các thực thể trong kênh cũng bắt đầu giương cờ trắng.
└Wow… Hết cứu.
└Phải làm sao với cái này đây…. Han Bom nát bét thật rồi.
└Hạ gục một cô gái đầy khí chất như thế mà chưa mất đến một tuần.
└Wow…. Đm cứ đà này thì thành cái kênh chuyên NTR mất.
└Chuẩn… Tao cũng đang xem trong trạng thái buông xuôi đây… Tự dưng thấy miễn nhiễm dần đều. Nhưng mà độ kinh tởm thì vỡ mồm….
Các thực thể trong kênh nói rằng họ đang dần miễn nhiễm và chấp nhận tình huống này, nhưng Han Yeoreum thì không.
Đối với hắn, đây là chuyện của chính bản thân hắn.
Không phải là chuyện của người dưng nước lã như bọn họ.
Hơn nữa, Han Yeoreum là kẻ coi việc cướp đoạt phụ nữ của người khác làm niềm vui sống suốt cả cuộc đời.
Làm gì có chuyện miễn nhiễm.
‘Mẹ kiếp!!! Mẹ kiếp!!! Tao sẽ giết mày!! Seong Suho!! Tao sẽ giết mày!! Làm ơn đừng làm thế!!! Xin hãy buông tha cho Han Bom!! Làm ơn!!!’
Những lời chửi rủa và van xin của Han Yeoreum dĩ nhiên không lọt được vào tai Seong Suho trong màn hình.
Seong Suho vuốt ve mái tóc Han Bom, mỉm cười.
(Cô Han Bom, cô nghe lời thật đấy.)
(Ngh! Ngmm!!)
Han Bom ngậm chặt chiếc quần lót của Seong Suho trên môi, ú ớ kháng nghị nhưng chẳng thể thốt ra một từ ngữ nào có thể giao tiếp được.
Cô rên rỉ vài tiếng, rồi leo lên đùi Seong Suho.
Chiếc quần lót vẫn ngậm chặt trên môi Han Bom.
└Đm… Đừng bảo là làm luôn tư thế đấy nhé?
└Điên thật rồi… Phù… Lý trí bảo phải thoát kênh… nhưng con tim lại cản bước tao!!
└Đỉnh vãi cức…. Tao thì sắp nôn đến nơi rồi, nhưng tay vẫn đang tụt quần….
└Hahaha lũ đạo đức giả
└Cái đầu và con cu phản ứng trái ngược nhau haha
Trong lúc bọn họ đang cười cợt, hành động kỳ quái của Han Bom vẫn tiếp diễn.
Cô dùng chất dịch nhờn rỉ ra từ quy đầu của Seong Suho để bôi trơn quanh âm hộ của mình.
Âm hộ mềm mại màu da của Han Bom khi dính dịch nhờn liền dần chuyển sang màu đỏ ửng và bắt đầu đẫm nước.
Một cơn mưa của sự sống trút xuống khu rừng khô cằn, và cơn mưa ấy bắt đầu tưới tắm cho mảnh đất của Han Bom.
Mầm non hồng hào ẩn sâu trong lớp thịt của cô nở rộ, chuẩn bị nghênh đón cự vật của Seong Suho.
Han Bom vẫn ngậm quần lót trong miệng, cẩn thận căn chỉnh vị trí giữa âm hộ của cô và quy đầu của Seong Suho.
Không có bất kỳ vật cản nào giữa âm hộ của Han Bom và dương vật của Seong Suho.
Tương lai của hai người trong màn hình đã được định đoạt.
Đó là một quá khứ đã xảy ra, và Han Yeoreum cũng thừa hiểu sự thật đó.
Nhưng nỗi thống khổ khi phải cưỡng ép chứng kiến mọi thứ mà không thể nhúc nhích nổi một sợi lông mày đã hoàn toàn đập nát lý trí của hắn.
‘Đừng làm thế!! Đừng làm thế!! Đừng!! AAAAAAAAAA!!!’
Lời van xin của Han Yeoreum được đáp trả bằng sự kết hợp của hai người.
Squelch….
(Ngh… Ngm… Hmmm….)
Han Bom thấm nước bọt lên chiếc quần lót của Seong Suho, hì hục nhét dương vật của hắn vào sâu trong âm đạo.
Đón nhận dương vật của Seong Suho, Han Bom bày ra vẻ mặt đê mê ngây ngất, miệng vẫn cắn chặt chiếc quần lót.
Khó có thể tin nổi lúc nãy cô nàng vẫn còn là trinh nữ, Han Bom đã hoàn toàn đắm chìm vào cự vật của Seong Suho.
(Khugh…. Cô Han Bom đúng là một tuyệt phẩm. Phù… Những thứ khác thì không biết thế nào, nhưng riêng cô Han Bom thì tôi sẽ mang theo đến tận cùng.)
(Ngh! Mmmmm! Ngh….)
(Hahaha, xong việc rồi chúng ta nói chuyện sau.)
Seong Suho mỉm cười, bất ngờ ưỡn hông, đâm mạnh một cú chói lóa vào cửa tử cung của Han Bom.
(Khugh!!)
Đồng tử Han Bom giãn rộng, vài giọt nước mắt ứa ra.
Ngay cả lúc đó, Han Bom vẫn không hề buông lơi chiếc quần lót của Seong Suho đang ngậm trên môi.
Cứ thế, Han Bom từ từ bắt đầu lắc hông.
‘Mẹ kiếp!!! Mẹ kiếp!!! Chó đẻ!!!’
Mỗi lần Han Bom nhấp hông lên xuống, Han Yeoreum lại chửi rủa.
Trong mắt hắn, chẳng còn thứ gì lọt vào ngoài âm hộ của Han Bom.
Hắn ghê tởm điều đó.
Hình ảnh bản thân hưng phấn khi nhìn thấy âm hộ của em gái, cảm giác như đang chiêm ngưỡng con ác quỷ ngự trị bên trong mình vậy.
Con ác quỷ đó đang biến Han Yeoreum thành một con quái vật.
Nhưng Han Bom không hề biết tình trạng của Han Yeoreum bên ngoài màn hình, cô chỉ mải mê lắc hông.
Squelch, squelch, squelch… squelch!
(Ngm! Ngh! Ngmmm! Hmmmmm!!!)
Khi cô nhấc hông lên, dương vật của Seong Suho bị hút lên như một cái giác hút, còn khi cô giáng xuống, dâm thủy bắn tung tóe bốn phía như một quả bóng nước nổ tung.
Lực hút cực mạnh, sự siết chặt và không gian chật hẹp bên trong.
Dù chỉ nhìn qua màn hình cũng đủ để cảm nhận được điều đó.
Nửa thân dưới ban đầu chỉ có Han Bom chuyển động, đến một lúc nào đó, Seong Suho cũng bắt đầu hòa nhịp hùa theo.
(Chà… Cô Han Bom đúng là danh khí. Thế này hông của tôi tự động chuyển động luôn rồi.)
(Ngh… Ngm….)
Trước lời khen nửa vời của Seong Suho, Han Bom nở một nụ cười rạng rỡ, tiếp tục hì hục lắc hông.
Thế mà chiếc quần lót ngậm trong miệng Han Bom tuyệt nhiên không có dấu hiệu rơi ra.
Chỉ mới làm tình được một lúc, Seong Suho đã phát ra tín hiệu chuẩn bị xuất tinh.
Squelch, squelch, squelch, squelch, squelch.
(Khugh! Tôi sắp ra rồi!)
(Ngm! Ngh! Hmmm!)
Và khi nghe thấy tín hiệu đó, Han Bom nương theo nhịp hông của Seong Suho, điên cuồng lắc phần thân trên lên xuống.
Dù không phải là một bầu không khí bắn pháo hoa khoái cảm cuồng nhiệt như bị Seong Suho dẫn dắt ban nãy, nhưng khuôn mặt cô tràn ngập vẻ viên mãn hạnh phúc.
└Đm!! Hợp rơ thế này thì tao cũng bắn mất!
└Mẹ kiếp tao sống đến từng này tuổi rồi mới trải nghiệm cảm giác quay tay bằng NTR hahaha
└Tao thấy thằng Han Yeoreum là đáng thương nhất
└Sao thế?
└Nó chỉ biết mộng tinh chứ có quay tay được đéo đâu.
└Mộng tinh hahahahahahahahaha
Một lời chỉ trích xen lẫn khiêu khích rõ rệt.
Nhưng Han Yeoreum không thèm bận tâm đến cửa sổ trò chuyện.
Trong mắt hắn lúc này chỉ có Han Bom.
‘Không được!!! Cầu xin em!! Dừng lại đi!!!’
Cùng với tiếng gào thét của Han Yeoreum, Seong Suho túm lấy khung xương chậu của Han Bom và giáng mạnh xuống.
(Bắn đây!! Khughhh!)
(Ngmmmmmm!!!!)
Han Bom run rẩy đôi chân, dồn toàn bộ cảm giác vào dương vật của Seong Suho đang cắm ngập bên trong.
Dù cuộc giao hoan diễn ra chóng vánh, nhưng đỉnh điểm dâng trào của Han Bom lúc nãy lại bùng nổ thêm một lần nữa, giải phóng một cơn cực khoái.
Cùng lúc với khoảnh khắc lên đỉnh, Han Bom đón nhận toàn bộ tinh dịch của Seong Suho tuôn thẳng vào tử cung.
Sau vài đợt co giật, Han Bom dùng tay gỡ chiếc quần lót ướt đẫm nước bọt của cô xuống, nhìn Seong Suho đắm chìm trong khoái lạc và thì thầm.
(Bằng chứng... như thế này đã đủ chưa hả chú?)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
