Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Yggdrasil - 2 - Chương 188 - Yggdrasil (2-39)

Chương 188 - Yggdrasil (2-39)

Tôi dán mắt vào la bàn, nhăn trán tỏ vẻ bối rối.

“Căng rồi đây…. Có vẻ chúng ta bị dịch chuyển đến một nơi cách làng khá xa đấy?”

“Giờ sao đây ạ?”

“Sao trăng cái đéo gì… Tạm thời cứ quay về làng đã. Sẽ ổn cả thôi.”

Han Yeoreum ra oai bước lên dẫn đường.

Tôi, Han Bom, Han Yeoreum.

Ba con người chúng tôi chơi trò đấu trí, ai cũng cố giấu nhẹm đi thứ mình đang nắm giữ.

Han Bom biết tỏng đám Red Summoner sắp sửa ập tới.

Tôi thì thừa biết cô ấy nhớ mọi chuyện.

Mỉa mai thay, thằng nhãi hồi quy giả lại là đứa mù tịt thông tin nhất đám.

Không biết đám Red Summoner mạnh cỡ nào, cũng đéo đoán được chuyện gì sắp sửa xảy ra ở đây.

Một kẻ hồi quy ngu ngơ cứ thế ngông nghênh dẫn đường tiến về ngôi làng.

Đi được một đoạn, tôi lôi chai nước từ hòm đồ ra nốc ừng ực.

“Chà, nóng phết.”

“!!”

Thấy cảnh đó, khuôn mặt Han Bom đỏ gay như tôm luộc.

Trông bên ngoài thì như chai sữa bình thường.

Nhưng thứ bên trong lại đéo phải là sữa bò.

Sau khi tợp một ngụm, tôi tủm tỉm cười với Han Bom.

“Sữa này ngon đấy, Han Bom.”

“Kkeu! Ha… Vậy… T-tốt quá….”

“Bớt sủa xàm đi, lo tập trung vào?”

Chỉ việc tôi trò chuyện với Han Bom thôi cũng đủ làm thằng Yeoreum ngứa mắt.

“Ê, Han Bom.”

“Gì?”

“Lại đây. Bám sát vào đừng có tụt lại.”

“Mày lo thân mày đi….”

Mặt đỏ bừng bừng là thế, nhưng ánh mắt Han Bom cứ dán chặt vào chai sữa tôi đang uống.

Nốc cạn chai sữa mẹ thơm ngon, tôi lên tiếng.

“Han Bom này, sau này tôi xin thêm nhé?”

“Haeu… B-biết rồi… xin chú bé mồm thôi….”

Han Bom xấu hổ đến mức vặn vẹo thân mình, mặt mếu máo chực khóc.

Với Han Yeoreum thì đó chỉ là câu xin sữa bình thường.

Nhưng thái độ là lạ của cô em gái khiến nó sinh nghi, bèn nắm tay lôi cô ấy đi.

“Đừng có tớn lên bám lấy thằng đó.”

“Haa… Xin mày đấy, lo cho cái thân mày trước đi….”

“Địt mẹ, nói thì nghe lời giùm cái.”

Thái độ của Han Bom quay ngoắt 180 độ.

Với thằng đực rựa mới quen chưa bao lâu thì ngoan ngoãn vâng lời, còn với anh trai ruột thịt thì khinh khỉnh buông những lời khinh miệt.

Ngay khoảnh khắc Han Bom bị thằng anh lôi đi.

Paaang!

“Ưaaaak!”

“Heuaat!”

Một quả bom khói bí ẩn nổ tung phía hai anh em, xóa nhòa tầm nhìn.

***

Một góc hang động tối tăm, ẩm thấp.

Nơi ngập ngụa thứ mùi hôi hám hăng hắc tựa như ở dưới cống ngầm.

Và tại nơi đó, có một kẻ đang nằm đờ đẫn, khuôn mặt không chút cảm xúc.

‘Địt mẹ nó! Sao đéo cử động được thế này!’

Kẻ đó chính là Han Yeoreum.

Bị tập kích bất ngờ bởi quả lựu đạn khói, hắn hét toáng lên rồi ngất lịm ngay tại trận.

Vấn đề là khi tỉnh lại, đừng nói là cựa mình, đến nháy mắt cũng chẳng nổi.

Thứ duy nhất còn điều khiển được chỉ là con ngươi.

Han Yeoreum vắt kiệt sức lực hòng phá vỡ lớp vỏ bọc bất động.

Nhưng đến một cọng lông mày cũng chẳng suy suyển.

‘Mẹ nó… Đây là xó xỉnh nào!’

Nằm chết dí một hồi lâu, âm thanh bước chân vang vọng từ ngoài cửa hang truyền vào.

Cộc, cộc, cộc.

Chắc chắn không phải là một hay hai người.

Những bóng người lọt vào tầm nhìn bất động của Han Yeoreum.

Một đám che kín mặt, ăn mặc giống hệt nhau.

‘B-Bọn khốn này! Là đám hôm trước mà!’

Tuy bị bịt mặt che khuất nhưng Han Yeoreum đoan chắc trăm phần trăm chúng chính là những kẻ đã tiếp cận nó ở kiếp trước.

Đám người nhìn chằm chằm Han Yeoreum rồi xì xầm.

“Nó tỉnh rồi à?”

“Ừm… Chắc là tỉnh rồi. Nhưng dính độc tê liệt nên cấm có hó hé hay cựa quậy gì được đâu.”

“Con ngươi đảo qua đảo lại thế kia, chắc chắn là tỉnh rồi.”

Đã bảo là thằng bé liệt toàn thân, chỉ mỗi mắt là xài được thôi mà.

‘Địt mẹ! Thả tao ra! Thả tao ra!!!’

Hắn gầm gào điên cuồng trong thâm tâm như một con thú hoang mắc bẫy, nhưng những kẻ kia làm sao mà nghe được.

Bọn chúng ném cho hắn ánh nhìn khinh bỉ rồi tiếp tục bàn bạc.

“Vẫn chưa bắt được hai đứa còn lại à?”

“Xin lỗi đại ca. Bọn em vẫn đang truy lùng….”

Nhờ cuộc đối thoại ấy, Han Yeoreum có thể chắp vá được bức tranh toàn cảnh.

‘Thằng chó đẻ! Nó ôm Han Bom chạy mất hút rồi! Địt mẹ… Mình cất công chui rúc vào đây cốt để xem nó nghẻo cơ mà….’

Ngay cả trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc này, Han Yeoreum vẫn thành tâm cầu nguyện cho Seong Suho bị tóm cổ đến đây.

Trong lúc đám người coi Han Yeoreum như không khí và mải mê bàn bạc.

Một tên hớt hải chạy vào hang.

“Đại ca Boris.”

“Tìm thấy chưa?”

“…Xin lỗi đại ca. Sổng mất rồi.”

“….”

Gã đàn ông tên Boris quật ánh mắt sắc lẹm về phía tên đàn em.

Tên bịt mặt lúng túng, vội vàng dâng lên một thứ gì đó.

“Bọn chúng làm rơi cái này ạ.”

“…Máy Ghi Hình?”

Cả đám xôn xao bàn tán xem rốt cuộc cái món đồ này ở đâu ra.

Qua lời thì thầm của bọn chúng, Han Yeoreum mới tường tận công dụng của viên ngọc gọi là Máy Ghi Hình kia.

Không giống cái máy liên lạc kiếp trước, đây chỉ là thiết bị ghi hình và phát lại video mà thôi.

‘Thằng cặn bã đó đào đâu ra cái thứ này vậy!’

Mà nó đánh rơi tận hai cái chứ không phải một.

Rơi mất hai Máy Ghi Hình.

Boris ra lệnh cho tên lính.

“Mở lên xem nào.”

“Rõ!”

Tên đàn em mau chóng kích hoạt viên ngọc đỏ.

Phút chốc, không gian xung quanh tối sầm lại.

‘Giống cái máy liên lạc lần trước…’

Đám người bịt mặt và Han Yeoreum đều bị kéo vào một khoảng không gian biệt lập.

Bốn bức tường nhuộm đen đặc, duy nhất một mặt được phủ trắng làm màn chiếu.

Thật ra căn phòng này không kín bưng như vẻ bề ngoài.

Nó chỉ chắn sáng thôi, hễ lao ra khỏi tường là thoát được ngay.

Han Yeoreum thừa biết điều này vì từng được trải nghiệm rồi.

Ở kiếp trước, chính hắn đã tự vẫn lao ra khỏi phòng để ngăn chặn cảnh mây mưa giữa Han Bom và Seong Suho.

Lúc này đây, nỗi căm hận khi nhớ lại cảnh đôi gian phu dâm phụ ấy lấn át cả khát vọng sống còn trong nó.

‘Thằng chó đẻ… Dám làm trò đồi bại đó… với em gái tao? Có ngày tao sẽ phanh thây mày…’

Han Yeoreum trừng mắt nhìn màn hình trắng, thầm nguyền rủa Seong Suho.

Ngay giây phút ấy, màn hình bắt đầu phát sáng.

‘Chết tiệt, thân tàn ma dại thế này thì muốn tự sát cũng đéo được…. Ơ… cái, cái gì kìa… Han Bom… sao lại…?’

Viên ngọc đỏ tỏa ánh sáng, phản chiếu hình ảnh Han Bom trên màn hình.

Hơn nữa… còn là trong tình trạng cởi phăng áo trên.

“Ố ồ… Gì đây! Hàng cực phẩm à nha?”

“Im miệng….”

“Úi xời… em có nói sai đâu….”

Trừ tên Boris ra, đám đàn em mắt chữ O mồm chữ A, hau háu nhìn chằm chằm.

Cảnh Han Bom lấy tay che mắt, cởi trần thân trên được quay lại rõ nét mồn một.

‘Địt mẹ! Chuyện quái gì đây! Han Bom! Sao mày lại quay cái thể loại này!!!’

Han Yeoreum hận không thể lao vào quậy tung cái không gian này lên, nhưng sự bất lực ép nó phải dán mắt vào màn hình mà không thể chớp lấy một cái.

Mặc kệ Han Yeoreum gào thét trong câm lặng, Han Bom trên màn hình vẫn tỉnh bơ, chẳng hề bận tâm đến sự hiện diện của lũ người ngoài kia, cô hé môi thốt lên.

(Ờm… Cô Han Bom. Tôi vắt sữa ra bình riêng được không?)

(…Bình sao ạ?)

Bàn tay của gã đàn ông bí ẩn ngoài khung hình bắt đầu xoa bóp, vắt sữa từ bầu ngực Han Bom.

Và rồi, một chuyện không tưởng xảy ra.

Dòng sữa mẹ ngọt ngào tuôn trào xối xả từ đầu nhũ hoa của cô.

“Chà, vãi lồn!”

“Đùa à….”

Han Bom nhắm nghiền mắt, rên rỉ đầy khoái lạc trong khi sữa được vắt ra.

Chứng kiến cảnh đó, đám bịt mặt há hốc mồm, dán chặt mắt vào màn hình.

“Vãi… Thằng kia là thằng chó nào?”

“Chắc là thằng ranh vừa nãy trốn cùng con bé này chứ ai.”

“Vãi… Trông rõ xinh, tưởng gái nhà lành khó xơi. Ai dè lại hiến thân cho cái loại đó, chắc cũng là con đĩ rỗng tuếch thôi.”

Ánh mắt Han Yeoreum đằng đằng sát khí lườm những kẻ đang nhục mạ em gái mình.

‘Thằng chó đẻ!! Han Bom không phải là loại người đó!! Cái loại cặn bã như mày không có tư cách nói em tao như vậy!!!’

Cả đời chưa bao giờ coi trọng em gái, nhưng ngay khoảnh khắc này, Han Yeoreum quyết không dung thứ cho bất kỳ kẻ nào buông lời chê bai em mình.

Ở nơi khỉ ho cò gáy này, người duy nhất quan tâm đến nó chỉ có mình Han Bom.

Min Hayeon ngày một xa lánh, ba cô gái kia cũng đã bỏ đi.

Và cũng chỉ có Han Bom là vỗ ngực tự tin thề sẽ tác hợp lại nó với Min Hayeon.

Dù vẫn thấy phiền phức, nhưng lòng nó thực sự đã nhen nhóm lòng biết ơn đối với cô em gái.

Nó thậm chí còn tự hứa sau chuyện này sẽ đối xử thật tốt với em mình.

Thế nhưng… Han Bom trên màn hình kia cứ rên rỉ như thể đã quên khuấy mất sự tồn tại của thằng anh trai là Han Yeoreum.

(Hưưng! A, chú ơi…. Tay chú… chạm vào thích quá… Haang!)

(Tay chú tuyệt quá! Haang!)

Sen lẫn những tiếng rên rỉ dâm đãng của cô là giọng nói của Seong Suho.

(Tôi vắt nốt bên còn lại nhé.)

Ngay khoảnh khắc đó, Han Yeoreum sực nhớ lại chuyện vừa xảy ra lúc nãy.

(Han Bom này, sau này tôi xin thêm nhé?)

(Haeu… B-biết rồi… xin chú bé mồm thôi….)

Han Yeoreum thét gào đầy phẫn uất trong thâm tâm.

‘Seong Suho!!!!!! Tao giết mày!!! Han Bom thì không được!!! Không được động vào em tao đồ chó!!!’

Nhưng mặc cho thằng anh gào rú trong câm lặng, Seong Suho đéo thèm để tâm, vô tư vắt nốt bên vú còn lại vào bình.

..

..

Cảnh tượng đó thu trọn vào mắt Han Yeoreum. Từng hành vi quấy rối, từng tư thế làm tình của Han Bom bị khắc sâu vào não hắn.

Khởi đầu bằng việc vắt sữa, Han Bom ngoan ngoãn dâng hiến cơ thể, chịu đựng mọi trò ô nhục từ Seong Suho.

Ngay lúc hắn vắt chân lên cổ đi đánh quái thì cặp mông của em gái nó đã thành món đồ chơi cho tên cặn bã kia nhào nặn.

(Haa… Chú ơi… Anh hai đang nhìn kìa. Xin chú….)

(Tôi muốn ra! Cho tôi ra đi!)

(Không!! Tôi không muốn ra trước mặt anh hai đâu!!)

Khi ngủ trong lều thì bị hắn mò vào tận nơi, mân mê vùng kín chán chê mê mỏi.

Xuyên suốt đoạn video, chẳng có khung hình nào là vắng mặt Han Bom.

Seong Suho lén lút quay lại mọi ngóc ngách trên cơ thể Han Bom, và Han Yeoreum phải ngậm đắng nuốt cay xem không sót một giây nào.

Hắn muốn nhắm tịt mắt lại.

Nhưng chất độc tê liệt khiến mí mắt hắn cứng đờ.

Chỉ có thể để mặc cho hai hàng nước mắt trào ra tuôn rơi lã chã.

‘Không… Không thể nào…. Đó là Han Bom mà. Con bé không thể nào như thế được…. Đây là cắt ghép….’

Không gian này giờ đây vắng ngắt.

Lũ bịt mặt háo sắc vừa xem được khúc đầu đã nứng phừng phừng, rủ nhau chạy biến đi truy lùng Han Bom hết cả.

Chỉ còn trơ trọi Han Yeoreum ở lại chiêm ngưỡng màn vạch áo cho người xem lưng của chính em gái ruột mình.

Phân cảnh mới là lúc Han Bom lẻn vào lều của Seong Suho.

(Haa… Haa… Kì lạ thật, cớ sao mình lại nứng lên thế này.)

Han Bom lột quần Seong Suho khi hắn đang ngủ rồi ‘sóc lọ’ cho hắn…

(Chú ơi…. Chụt….)

Trao nụ hôn lén lút…

(Heueueup…. Kkeueueung…. Chuueup….)

Ngậm lấy cặc của Seong Suho mà mút mát…

(A… Cứ để thế này…. Lỗi tại mình mà, phải dọn sạch sẽ chứ? Chuup….)

Dùng bờ môi và chiếc lưỡi để liếm láp, dọn dẹp sạch sẽ của quý vương vãi tinh dịch của một gã đàn ông xa lạ.

Hắn chưa từng nghĩ Han Bom lại có hứng thú với đàn ông.

Một người chị cả luôn né tránh nam giới, luôn một lòng vì gia đình, chăm lo cho các em với tinh thần trách nhiệm ngút trời.

Vậy mà trên màn hình kia, bóng dáng tự tin, mạnh mẽ và đầy kiêu hãnh của Han Bom chẳng thấy đâu.

Chỉ còn lại một người đàn bà đắm chìm, thuần phục dưới bàn tay của đàn ông.

‘Không… Đó đéo phải Han Bom… Thằng chó Seong Suho làm gì có cửa khiến con bé thành ra như thế….’

Các nơ-ron thần kinh của Han Yeoreum như đứt đoạn, gieo rắc cho hắn những tia hy vọng hão huyền.

Rắc!

Vừa dứt cảnh Han Bom bú cu, viên ngọc Ghi Hình nứt toác, vỡ vụn thành tro bụi bay theo gió.

Khung cảnh tối tăm lập tức biến mất, trả lại không gian hang động ẩm thấp.

Chỉ còn độc một bóng người ngồi trên tảng đá nhìn chằm chằm Han Yeoreum.

Đó là Boris.

“Hừm… Xong rồi à.”

Đôi mắt Han Yeoreum lúc này đã đờ đẫn, cạn sạch cả nước mắt.

Chỉ còn biết lẩm nhẩm trong vô vọng.

‘Không… Không phải Han Bom… Làm sao thế được…. Con bé… Bom không phải người như vậy….’

Nhìn bộ dạng phát điên mất trí của nó, Boris khịt mũi cười khẩy.

“Thằng rác rưởi… Mày nhìn em gái bị chịch mà nứng đến mức lòi cặc ra thế à?”

“….”

Toàn thân bất toại, vậy mà vẫn có một bộ phận trên cơ thể Han Yeoreum phản ứng lại.

Trước đó vì bị liệt nên hắn không mảy may hay biết, hắn cố khó nhọc hạ mắt nhìn xuống nửa thân dưới.

Phía đũng quần, con cặc của hắn đang ngóc đầu dậy cứng ngắc.

‘Địt mẹ đéo phải!! Đéo phải!! Tao làm sao mà mang tư tưởng bẩn thỉu đó với em gái tao được!! Địt mẹ!!’

Một thứ cảm giác tội lỗi khủng khiếp bóp nghẹt tâm trí Han Yeoreum.

Việc để tâm trí lướt qua suy nghĩ ấy dẫu chỉ trong tích tắc cũng đủ khiến hắn tự thấy kinh tởm chính bản thân mình.

Boris nhếch mép cười nham hiểm khi chứng kiến vẻ mặt thống khổ đắm chìm trong sự tự hận thù của Han Yeoreum.

“Khà khà… Tốt. Còn thừa một cái video nữa… Thích thì tao đây cho xem nốt.”

“….”

‘Đừng đùa!! Đừng cho tao xem!! Thằng chó đẻ đừng mở lên!!!’

Han Yeoreum sợ hãi tột độ.

Những gì vừa trải qua đã đủ xé nát tâm can hắn, hắn không muốn, không dám tưởng tượng ra nội dung tiếp theo nữa.

Boris kích hoạt viên đá ngọc cuối cùng, và căn phòng nhuộm màu đen chết chóc lại một lần nữa xuất hiện.

Hắn mỉa mai cười rồi bước ra khỏi phòng.

“Đéo biết trong này có nội dung gì, nhưng ráng mà banh mắt ra mà xem cho kỹ. Thằng rác rưởi nứng cặc vì em gái.”

Dứt lời, Boris rời đi. Từ màn hình, giọng nói của Han Bom lại cất lên.

(Chú ơi… Tôi cầu xin chú… Xin chú… Xin chú hãy cứu anh trai tôi….)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!