Chương 190 - Yggdrasil (2-41)
Han Yeoreum cả đời này luôn coi Han Bom là một cục nợ.
Thuở bé thì cứ bám riết lấy gã làm phiền, lớn lên chút nữa thì lại chuốc thêm bực dọc bằng những lời càm ràm.
Khi lớn hơn nữa, cô thậm chí còn công khai thượng cẳng chân hạ cẳng tay với gã.
Thế nhưng trong suốt quá trình ấy, Han Yeoreum đã thấu tỏ được đúng một điều.
Dù vô cùng ngứa mắt, nhưng Han Bom thực sự đang làm rất tốt vai trò trụ cột gia đình.
Chính vì lẽ đó, Han Bom lúc nào cũng lăm le kiểm soát Han Yeoreum.
Vào cái thời kỳ Han Bom chướng mắt nhất, gã từng đem cô ả ra làm chủ đề bàn tán khi tụ tập cùng đám chiến hữu.
(Ê, nếu mày thèm làm tình với nó đến thế thì xì ra mười triệu won đây, tao cho mày đụ một nháy.)
Gã buông lời như vậy cũng chỉ vì thói bốc phét, sĩ diện hão mà thôi.
Thực chất, mục đích của gã là muốn ném cho Han Bom một thằng đàn ông để cô vướng vào tình trường.
Không phải là gã thực sự muốn bán thân xác cô lấy mười triệu won, mà gã định giới thiệu cô cho một thằng khát tình đến độ sẵn sàng vung ra ngần ấy tiền.
Gã đinh ninh rằng, dẫu có là Han Bom đi chăng nữa, hễ có hơi trai vào là cô sẽ mờ mắt vì tình, chẳng còn tâm trí đâu mà quản thúc gã.
Và điều đó… đã trở thành hiện thực.
(Tuyệt vời mẹ nó luôn. Cảm ơn mày vì đã dâng hiến Han Bom cho tao nhé. Mày quả đúng là ân nhân lớn nhất đời tao.)
Seong Suho cất giọng mỉa mai khiêu khích Han Yeoreum đủ nhỏ để Han Bom không nghe thấy, rồi lại tiếp tục cắm phập dương vật vào sâu trong âm đạo của Han Bom.
Cả hai cứ thế cuốn vào hiệp hai.
Phạch, phạch, phạch…
(Aah! Chú ơi! Sướng quá! Cặc của chú ngon vãi lồn!)
(Cô Han Bom đây cũng là dân chơi sành sỏi đấy chứ nhỉ? Hình như cô đâm ra nghiện luôn rồi thì phải?)
(Đừng nói thế mà! Chú là người đầu tiên của em đấy! Haaah! Sướng quá! Ư ư mmm! Bây giờ mà thiếu cặc của chú chắc em sống không nổi mất!)
Han Bom vừa cuồng nhiệt tiếp nhận dương vật của Seong Suho, vừa dùng những lời lẽ dâm đãng, đĩ điếm để kích thích hưng phấn của hắn.
Và chính những câu từ tục tĩu ấy của Han Bom lại càng dìm Han Yeoreum xuống tận cùng đáy vực sâu.
‘Đừng làm vậy… Han Bom, em không phải… em đâu phải hạng người như thế… sao lại dâng mình cho cái thằng Seong Suho kia chứ…’
Cảnh tượng Min Hayeon lảo đảo bước ra sau khi bị cưỡng bức đã từng khiến Han Yeoreum nếm mùi địa ngục.
Thế nhưng, chỉ bằng vài ba câu rên rỉ, Han Bom đã trực tiếp tống khứ gã xuống chín tầng địa ngục.
Biến hắn thành kẻ chết tâm bị chôn vùi trong hố sâu tuyệt vọng.
(Haaah! Cái này sướng quá! Phải làm sao đây! Đỉnh quá đi mất!!!)
(Hả? Nhưng tôi có Hayeon rồi, chắc chúng ta chỉ mây mưa nốt hôm nay thôi, từ giờ về sau không làm thế này được nữa đâu. Cô đi tìm thằng đàn ông khác thì hơn đấy nhỉ?)
Bất cứ ai nghe thấy câu nói đó của Seong Suho cũng đủ hiểu hắn đang chà đạp lên lòng tự tôn của một người phụ nữ tàn nhẫn đến mức nào.
Đối mặt với người con gái đang một mực thề thốt yêu mình, hắn thẳng thừng tuyên bố coi cô như một món đồ chơi tiêu khiển, chơi chán rồi vứt.
Ấy vậy mà, vòng eo của Han Bom chẳng hề khựng lại, cô thậm chí còn quặp chặt đôi chân thon dài quanh hông hắn, nỉ non cầu xin.
(Không chịu đâu! Xin chú đấy! Aah… Làm tình nhân… à không… làm bạn tình để chú giải tỏa thôi cũng được! Em! Em không cần người đàn ông nào khác ngoài chú cả!)
(Haha! Nghe bùi tai đấy chứ.)
Han Bom hèn mọn vứt bỏ hết thảy liêm sỉ, ra sức dâm đãng nhằm trói buộc trái tim Seong Suho.
Cô càng cố sống cố chết níu kéo gã đàn ông đó, thì lại càng lôi tuột Han Yeoreum chìm sâu vào sự phẫn uất đê hèn.
‘Đừng mà! Xin em đấy!! Han Bom!!! Han Bom!!!’
Chẳng mảy may nghe thấy tiếng gào thét cõi lòng của Han Yeoreum, Han Bom bắt đầu phủ lên môi Seong Suho những nụ hôn ướt át.
(Chụt! Chụt chụt! Ư ư! Haaah! Môi của chú làm em sướng quá!)
(Cô Han Bom đúng là càng nhìn càng thấy mặn mà. Xơi xong mà bỏ thì phí của giời quá.)
(Haaah! Em, em sắp ra rồi! Chú ơi! Sắp ra rồi!!)
(Thế thì tôi cũng xuất đây!)
Dứt lời, Seong Suho bắt đầu tăng tốc những cú nhấp liên hồi như pít-tông.
‘Không!!! Không được!!! Thằng khốn đó đang lừa em đấy!! Dừng lại đi!! Han Bom!!!’
Như để đáp lại tiếng gọi của Han Yeoreum, Han Bom hét lớn.
(Anh hai! Anh hai!!)
(…)
(Em đéo cần anh hai nữa!! Hai chúng ta bỏ trốn cùng nhau đi! Em chỉ cần có chú thôi!!)
(Ư! Ra đây!!)
(Á a a a!!)
‘ĐM!!!!!!’
Seong Suho ấn mạnh hông, vô trách nhiệm thúc ngập lút cán vào sâu bên trong Han Bom rồi bắt đầu co giật xả tinh.
Han Bom ngất lịm đi khi no nê hứng trọn dòng tinh dịch nóng hổi của Seong Suho bắn thẳng vào tử cung, còn Han Yeoreum cũng ngất xỉu ngay lúc tự trớ ra đầy quần vì quá kích động.
‘Khốn khiếp…’
***
‘Chà… Han Bom… quả thực không phải dạng vừa đâu nhỉ?’
[Thật may quá. Trước mắt thì có vẻ như Han Bom đã hoàn toàn sa lưới rồi.]
Trong số những người phụ nữ tôi từng nếm thử, có thể khẳng định Han Bom là cực phẩm đỉnh nhất.
Một khe suối nhẵn nhụi trơn tuột không vướng một cọng cỏ dại, môi bé và âm vật mang sắc hồng e ấp ẩn hiện tuyệt đẹp, kết hợp cùng một khuôn mặt xinh vãi lồn.
Thậm chí, vòng một khiêm tốn của cô nàng lại càng là một điểm cộng sáng giá.
Chắc do đa phần những con hàng tôi từng xơi đều thuộc hệ ngực khủng, nên giờ gặp quả “nội thất” mi nhon này đâm ra lại bị cuốn hút mãnh liệt.
Đích thị là hàng hiếm!
Sở hữu những đường nét cơ thể mang tính “hàng limit” thế này, Han Bom nghiễm nhiên chễm chệ nằm trong danh sách những mỹ nhân cực phẩm của tôi hiện tại.
Dĩ nhiên là tôi sẽ chẳng bô bô cái chuyện nhạy cảm này qua sóng viễn thông với Armonia rồi…
Tôi đặt Han Bom, người đang bất tỉnh nhân sự sau hai hiệp “nhún nhẩy” liên tiếp, nằm tạm lên một tảng đá rồi bắt tay vào dựng lều.
Lắp ráp xong xuôi, tôi bế cô vào trong lều nằm nghỉ.
Thu dọn qua loa bãi chiến trường, tôi cầm lấy chiếc máy quay rồi đủng đỉnh đi ra ngoài hang động.
Nhắm mắt lại, tôi lẩm bẩm.
“Ra đây.”
“….”
Xoạt!
Ngay khi tôi vừa cất tiếng, một gã che mặt nhảy phốc từ trên cành cây xuống, tiếp đất một cách nhẹ nhàng êm ái.
Quái lạ, chẳng lẽ cái băng này còn mở cả khóa huấn luyện “tiếp đất không tiếng động” cho đám tay sai à?
Tôi thầm cười khẩy trong bụng rồi ném chiếc máy quay cho gã.
“Đem thứ này giao cho sếp của bọn mày, rồi tiếp tục túc trực canh gác quanh đây. Rõ chưa?”
“…Vâng.”
Dù tấm màn che mặt đã giấu nhẹm đi biểu cảm, nhưng nhìn cái ánh mắt lườm nguýt kia là đủ biết tên này đang ghim tôi lắm rồi.
Kể cả có là lệnh từ cấp trên đi chăng nữa, thì cái việc bị một thằng ất ơ lạ hoắc xỏ mũi sai vặt thế này chắc chắn chẳng dễ chịu chút nào.
Thôi kệ mẹ, mày cay cú thì liên quan chó gì đến tao…
“À, moi thêm mấy cái máy quay nữa đưa tao xem nào.”
“…Vâng.”
Tôi nhận lấy hai viên ngọc màu đỏ thẫm.
Sau khi răm rắp nghe xong chỉ thị của tôi, gã bịt mặt lủi nhanh như một cơn gió vào trong cánh rừng.
Nhìn theo bóng lưng đang mang theo “thành phẩm” của mình, tôi khoái chí gào thét trong lòng.
‘Han Yeoreum! Tao đã trổ hết tài nghệ đạo diễn ra để quay đấy! Rửa mắt mà xem cho kỹ vào con ạ! Puhahahaha!’
Lòng tôi hân hoan rạo rực. Cứ nghĩ đến cảnh thằng khốn Han Yeoreum bị ép phải trừng mắt dán vào đoạn phim đụ dạo mướt mải kia, con cặc của tôi lại cương cứng phình to đến mức như muốn nổ tung.
Mới đó mà tôi lại vã đụ Han Bom nữa rồi.
Nhưng tôi phải kiềm cái sự “nứng” này lại, nhường quyền kiểm soát cho bộ não để suy tính một cách chín chắn.
‘Giờ tính tiếp bài gì đây ta…’
Chuyện của Min Hayeon thì Yang Jihyeon đã đánh tiếng là sẽ đích thân nhúng tay vào thu xếp ổn thỏa rồi.
(Khi về đến làng cùng Min Hayeon, tôi sẽ giả đò ốm yếu để giữ chân cô ấy ở lại đó một thời gian.)
Vậy là tạm thời Min Hayeon sẽ cắm rễ ở lại trong làng.
Cho dù cô ấy đó có năng nổ và máu chiến đến đâu đi nữa, thì việc đơn thương độc mã xông thẳng vào hầm ngục cũng chẳng phải vừa đâu.
Yang Jihyeon cũng đã cam đoan rằng nếu có bất trắc gì, cô ả sẽ phát tín hiệu qua đám thuộc hạ để báo ngay cho tôi, nên cũng chẳng cần phải xoắn.
Hơn nữa, nghe đâu cô ả còn dặn dò đám đàn em kỹ lắm.
(Theo đúng như lời ngài dặn, tôi sẽ chặn đứng mọi ý định tự sát của tên Han Yeoreum kia bằng mọi giá. Tôi cũng đã truyền đạt rõ ràng kế hoạch mà ngài mong muốn rồi.)
(Cô chắc ăn không đấy? Ta thấy cái gã Boris gì đó có vẻ hơi ngáo ngáo…)
(Tôi, tôi sẽ quán triệt nghiêm ngặt! Hắn ta bị bón hành chỉ vì đối thủ là ngài Seong Suho thôi. Về mặt thực lực lẫn tinh thần trách nhiệm thì hắn ta chuẩn không cần chỉnh đâu ạ.)
(Hừm… Biết rồi.)
Tách biệt với chuyện bị dính “Thuần Phục”, có vẻ như Yang Jihyeon vẫn còn le lói chút tình cảm với cái tên Boris kia.
Nghĩ kỹ lại thì, kỹ năng Thuần Phục cũng đâu phải loại ép buộc 100% ý chí tuyệt đối.
Chắc mẩm là cái tư tưởng dăm tắp nghe lời tôi của cô ả sẽ lung lay và rất có khả năng bị cự tuyệt nếu chuyện đó ảnh hưởng trực tiếp đến sự an nguy của tên Boris.
Thứ có thể xuyên thủng lớp phòng ngự ấy và từng bước đục khoét tâm trí ả chỉ có thể là những khoái cảm đồi trụy nhục dục mà thôi…
Tuy nhiên, với tinh thần thép cùng thứ tình cảm mãnh liệt ả dành cho thằng chả Boris, mọi chuyện chắc chắn sẽ chẳng dễ nhằn xíu nào.
‘Sau này quay lại Học viện Shutra, mình phải dò la thêm thông tin về cái ma pháp trận Hấp thụ Ma lực mới được.’
Ở thời điểm hiện tại, khi bọn chúng vẫn đinh ninh tôi là cựu thủ lĩnh của tổ chức, thì chắc cũng chẳng có biến căng nào đâu.
Ngặt nỗi là lỡ sau này cái kim trong bọc bị lòi ra thì rắc rối to.
‘Lỡ có bung bét ra thì… chậc, thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng thôi.’
[….]
‘À, chuẩn cmn rồi!’
[…? Có chuyện gì thế?]
Một ý tưởng xẹt qua trong đầu, tôi nhanh nhảu lên tiếng.
‘Phải tranh thủ học ngay cái Bullet Time mới được.’
Dù sao thì trữ lượng Enel của tôi bây giờ cũng khá rủng rỉnh, với cả tuy kỹ năng này kích hoạt theo xác suất hên xui, nhưng đời ai biết được chữ ngờ, phòng hờ vẫn hơn.
[Tôi hiểu rồi.]
Cắn ngay chiêu Bullet Time vào người, tôi quất thẳng một mạch lên cấp 10.
Nâng cấp kỹ năng xong xuôi, tôi ung dung sải bước vào lại trong hang.
Trong túp lều nhỏ, Han Bom đang say giấc nồng, hơi thở êm ái đều đặn.
Trên người chỉ mặc độc mỗi chiếc áo phông mỏng tanh, phần thân dưới của cô phơi bày rành rành ngay trước mắt tôi, khóe miệng còn thoang thoảng nụ cười mỉm mãn nguyện trong cơn mơ.
Tính ra thời gian vẫn còn khá xông xênh.
Thế nên tôi dự định sẽ nấn ná thêm chút nữa để nhấm nháp dư vị tuyệt vời cùng với Han Bom.
Chút lấn cấn duy nhất là cái hoàn cảnh khỉ gió này. Tôi chẳng mộng mơ gì đến một căn penthouse sang chảnh, nhưng giá như được hành sự ở một nơi ra hồn cỡ như cái khách sạn dưới làng thì đúng là chấm hết.
Dù có cắm lều rúc rích bên nhau lãng mạn cỡ nào đi nữa, thì bản chất cái chốn này vẫn chỉ là một cái hang động hoang vu.
Cũng may là nó không bốc mùi ẩm mốc thum thủm như mấy cái cống ngầm, và không khí cũng khá là thoáng đãng.
Khéo cái hốc này sinh ra để làm Vùng an toàn nên mới sạch sẽ, không có mùi vị gì kì quái.
Tôi ngả lưng xuống bên cạnh, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cô nàng đang tủm tỉm cười trong lúc ngủ.
‘Này Armonia. Còn bao nhiêu ngày nữa?’
[Còn vỏn vẹn khoảng 6 ngày. Nhưng để tránh cập rập thì anh nên chốt lại là còn 5 ngày thì chuẩn hơn.]
‘Nhiều hơn tôi tưởng đấy. Thế thì cứ thong thả thôi.’
Dù gì thì cũng đâu nhất thiết phải cày cuốc đến sứt đầu mẻ trán trọn vẹn cả 6 ngày… à không, 5 ngày cơ chứ.
Xong sớm nghỉ sớm, chừa lại dăm ba bữa dư dả để chuồn về phi thuyền dưỡng sức tẩm bổ lại chả sướng hơn à.
‘Nào, giờ thì quay tiếp một con clip ghi lại khoảnh khắc “lên đỉnh” sung sướng của cô em gái ngoan hiền để gửi gắm cho thằng anh giai Han Yeoreum thưởng thức thôi.’
Chỉnh trang lại góc máy quay vừa thó được khi nãy ở một góc lều, bàn tay tôi đang mơn trớn mái tóc của Han Bom từ từ trượt dần xuống.
Những ngón tay hư hỏng luồn lách chui tọt vào bên trong chiếc áo phông trắng muốt của cô nàng.
Như những chiếc xúc tu nhầy nhụa mơn trớn trên da thịt Han Bom, bàn tay tôi trườn từ vòng eo thon gọn, mướt mải tiến lên và ôm trọn lấy bầu ngực thanh xuân căng tràn.
Tại nơi bầu sữa ngọt ngào ấy, lòng bàn tay tôi ập đến một luồng hơi nóng âm ỉ mơn man.
Hai nụ hoa bé xinh của cô từ lúc nào đã rỉ nước ươn ướt.
“Cái bộ loa này chắc phải vắt sữa đều đặn hai ba hôm một lần mất thôi.”
Tôi chậm rãi vén áo của Han Bom lên. Thay vì lột sạch sành sanh ra, tôi chỉ kéo hờ mép áo vắt lên cổ, cố tình phơi bày trọn vẹn đôi gò bồng đảo nõn nà ra ngoài không khí.
“Ư ưm…”
Có vẻ như dư chấn của cơn ngất lịm vì quá sức khi nãy vẫn còn dư âm, nên dẫu tôi có xoa bóp nắn bóp đến biến dạng cả cặp nhũ hoa thì cô vẫn say xỉn trong cơn mê, chẳng mảy may có dấu hiệu bừng tỉnh.
Nhờ có dòng sữa mẹ dồi dào chảy rần rần bên trong, bầu ngực của Han Bom căng mọng nảy nở như hai trái đào chín mọng nước.
Dù kích cỡ có vẻ hơi mi nhon một chút, nhưng cái cảm giác đầy đặn, múp míp bên trong thì đúng là không thể chê vào đâu được.
Những giọt sữa đầu mang sắc vàng nhạt đặc quánh ứa ra từ đỉnh nhũ hoa, rịn ướt cả một mảng da thịt xung quanh vòng một căng tròn.
Dưới ánh sáng lờ mờ hắt vào, lớp váng sữa bóng bẩy phản chiếu tia sáng lấp lánh, khiến cho bộ ngực trần trụi ấy lại càng thêm phần dâm đãng gọi mời.
Nhìn cảnh tượng mỡ màng này, tôi đành hoãn cái sự sung sướng bằng tay lại, mà quyết định sẽ dùng lưỡi dọn dẹp sạch sẽ đống tinh túy trên người cô trước.
Tôi rướn người, lè chiếc lưỡi ướt át bắt đầu liếm láp một đường dọc từ chân ngực hất ngược lên đến tận đỉnh đồi.
“Haa… Ưm… Hah…”
Cứ mỗi lần đầu lưỡi tôi quét qua, cơ thể Han Bom lại run rẩy bần bật, và kéo theo đó là dòng sữa ngọt lịm phụt ra theo từng nhịp mút mát.
Chẳng mấy chốc bầu ngực bên trái đã được tôi “vệ sinh” sạch sẽ, đồng thời khắc ghi lại dấu ấn sở hữu bằng lớp nước bọt dấp dính đục ngầu.
Cơ mà cái núm vú hư hỏng kia lại tiếp tục rỉ sữa, tưới ướt đẫm làm trôi sạch sành sanh lớp sương mỏng tôi vừa bôi lên.
“Kiểu này không ổn rồi. Phải mút một ngụm mới được. Chụt...”
“Aah! Ưm! Ứ ứ!”
Ngay khi nụ hoa mẫn cảm bị bờ môi tôi ngậm chặt, Han Bom tức thì bật ra những tiếng rên rỉ ngắt quãng.
Phần nhũ hoa bị tôi cuỗm mất hoàn toàn trở thành món đồ chơi giải trí, bị đầu lưỡi và hàm răng tôi chà đạp, cắn mút không thương tiếc.
“Ưm… Hah… Ư ư ưm!”
Chỉ là dùng lưỡi thưởng thức đôi chút mùi vị của đầu vú thôi mà Han Bom đã rên rỉ ỉ ôi, tấm thân ngọc ngà cứ uốn éo vặn vẹo liên hồi.
Lạ lùng thay, bị kích thích đến mức đó mà cô vẫn u mê chưa chịu tỉnh mộng.
Càn quét xong bầu ngực bên trái, tôi nhanh chóng chuyển hộ khẩu sang bên phải để tiếp tục vắt sữa.
Tôi chùi sạch mớ sữa rỉ ra bê bết quanh hai quả núi đôi bằng cái lưỡi điêu luyện của mình.
Và dĩ nhiên, toàn bộ kiệt tác nghệ thuật đó đã được chiếc máy quay thu trọn vào khung hình.
‘…Hừm, diễn biến thế này xem chừng hơi bị hụt hơi thì phải?’
So với cái đống tư liệu sặc mùi xôi thịt mà tôi vừa gửi gắm, thì cái màn dạo đầu nhạt nhẽo này làm quái gì đủ đô để kích thích người xem.
Tuy nhiên, đứng ở góc độ của thằng khốn Han Yeoreum mà nói, thì nội việc nhìn thấy cảnh em gái cưng bị bú liếm thế này thôi cũng đủ làm cho nó hóa rồ rồi…
Trong lúc thả mắt ngắm nhìn Han Bom, ánh nhìn của tôi vô tình va phải thung lũng ướt át đang mở toang tơ hơ của cô nàng.
Ngay trong lúc mải miết bị tôi vắt kiệt sức lực nơi vòng một, âm đạo của cô đã âm thầm ứa ra dòng dâm thủy dính dấp, làm bóng loáng cả một vùng tam giác mật.
Và rồi, một ý tưởng bệnh hoạn nhưng cực kỳ đê mê xẹt qua trong đầu tôi.
“Chưa đã thèm. Tôi muốn nốc thêm sữa cơ.”
Dứt lời, tôi lật úp người Han Bom lại.
***
Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má Han Yeoreum khi cảnh tượng mây mưa nhớp nháp giữa Seong Suho và Han Bom cứa sâu vào tâm trí gã.
Thế nhưng, dẫu có khóc sưng cả mắt, gã cũng chẳng thể thốt ra lấy một tiếng nấc nghẹn ngào.
‘Làm ơn… giết tao đi…’
Đúng là địa ngục trần gian.
Miệng không thể thốt nên lời… thân thể tê liệt bất động… cứ thế nằm phơi xác đúng một tư thế ròng rã suốt mười tiếng đồng hồ.
Cứ mỗi lần ngỡ như bản thân sắp chầu Diêm Vương đến nơi, thì lại có một gã che mặt tiến tới, nhét đầy thức ăn vào trong khoang miệng gã.
‘Đừng nhét nữa! Tao bảo đừng nhét nữa mà!! Ư ực!’
Cảm giác buồn nôn trào ngược tận cổ họng, nhưng Han Yeoreum thảm hại đến mức ngay cả cơ thực quản cũng chẳng buồn tuân theo sự sai khiến của não bộ.
Bọn chúng cũng chẳng quên “khuyến mãi” thêm một luồng bột độc gây tê liệt thẳng vào khoang mũi gã.
“Hừm… Hít đủ đô rồi đấy. Khỏi lo. Nội tạng của mày không bị ảnh hưởng bởi loại độc này đâu. Không có chuyện ăn không tiêu mà ngoẻo được đâu.”
‘Giết!!! Giết tao đi!! Cái đồ chó đẻ!!!’
Kẻ vừa bón thức ăn, vừa chuốc bột độc gây tê vào mũi Han Yeoreum chính là gã đàn ông mang tên Boris.
Rõ ràng mang cái mác thủ lĩnh bù nhìn ở đây, thế mà gã ta lại tự tay đi làm mấy cái trò ruồi bu cỏn con này.
“Tao sẽ giữ mạng chó của mày cho đến khi tóm gọn hai đứa còn lại.”
Vừa buông lời đe dọa, Boris vừa rút từ trong kho đồ ra một viên ngọc màu đỏ thẫm.
“Xem chừng cái thằng tẩu thoát kia cũng chỉ là một thằng đần độn. Ngay cả mấy thứ này mà cũng sơ suất đánh rơi cho được…”
Boris chòng chọc nhìn Han Yeoreum bằng ánh mắt sắc lẹm. Ngay tắp lự, Han Yeoreum rùng mình mường tượng ra cái viễn cảnh tồi tệ sắp sửa ập đến.
Đồng tử của Han Yeoreum giãn to đến mức tưởng như nuốt chửng cả tròng trắng.
‘Kh, không… Đ, đừng làm vậy… Làm ơn… Tao van mày…’
Han Yeoreum khẩn thiết nỉ non trong câm lặng.
Dốc cạn tâm can, gã dùng ánh mắt van nài, thỉnh cầu sự thương xót mong manh từ kẻ bạo chúa trước mặt.
Nhưng liệu lời khẩn cầu ấy có chạm thấu được lương tri?
Boris khẽ bật cười sau lớp mặt nạ, rồi thủng thẳng nhả chữ.
“Ánh mắt trông đợi lắm chứ gì? Được thôi. Tao sẽ mở cho mày xem.”
‘Không!!! Đừng!!! Đừng cho tao xem!!! ĐM!!! Làm ơn!! Xin mày đấy!!!’
Boris bật đoạn video lên rồi dửng dưng xoay gót rời đi.
Đập thẳng vào võng mạc của Han Yeoreum là hình ảnh tên súc sinh Seong Suho đang thản nhiên nhào nặn, nô đùa với bầu ngực của cô em gái Han Bom trong lúc cô nàng vẫn còn đang say giấc.
Hắn cắn mút nhũ hoa để uống từng ngụm sữa mẹ, mơn trớn, quấy rối cơ thể cô nàng hết chỗ này đến chỗ khác.
Trong cơn mê man không chút phòng bị, Han Bom phải gánh chịu những hành vi tủi nhục, đê tiện nhất từ một thằng đàn ông xa lạ.
Nhưng trong cái rủi lại có cái may, dẫu lồng ngực Han Yeoreum đau đớn như bị vắt kiệt, nhưng ít ra trái tim gã vẫn chưa vỡ vụn thành trăm mảnh.
Có lẽ vì cái mức độ dung tục của đoạn phim này vẫn còn chán chê so với những tuyệt tác “nặng đô” trước đó, nên thay vì đánh gục gã bằng sự tuyệt vọng tột cùng, nó lại châm ngòi nổ cho một ngọn lửa uất hận ngùn ngụt.
‘Tao sẽ giết mày… Seong Suho… Bằng mọi giá tao sẽ băm vằm mày ra… Hả?’
Khi Seong Suho đã nốc sạch dòng sữa ngọt ngào, gã tưởng chừng như đoạn clip kinh tởm này đã đi đến hồi kết.
Ấy vậy mà, hắn ta lại dán mắt vào bầu ngực đã cạn kiệt dòng sữa của Han Bom, lẩm bẩm.
(Chưa đã thèm. Tôi muốn nốc thêm sữa cơ.)
‘…Cái quái gì vậy?’
Ngay khoảnh khắc Han Yeoreum thầm nghi hoặc trong lòng, Seong Suho nở một nụ cười đê tiện, thô bạo lật úp người Han Bom lại.
(Hết rồi thì tôi ép nó rỉ ra tiếp là được. Chắc đụ cái lồn này vài nháy thì sữa lại tuôn trào như suối ngay ấy mà?)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
