Chương 186 - Yggdrasil (2-37)
“Haang! Haeeung!”
Đúng như dự đoán.
“Chú ơi! Haang… Chú ơi!”
Chỉ là có một phần vượt ngoài dự tính, đó là Han Bom đang vừa gọi tên tôi vừa tự thẩm.
‘Tốt lắm… Đang gọi tôi mà tự sướng thế kia, thì tôi có bước vào chắc ẻm cũng đéo dám hé răng phàn nàn đâu.’
Tôi thầm cười nhếch mép rồi bước vào trong lều của cô nàng.
Han Bom hoảng hốt, lấy lòng bàn tay che đi khuôn mặt đang giấu những giọt nước mắt rơm rớm.
Và mọi thứ phơi bày trọn vẹn trong tầm mắt tôi.
Nửa thân dưới thon thả mỏng manh đang mở rộng và run rẩy bần bật.
Đôi chân cố gắng khép lại ráng sức đến mức nổi rõ sự căng cứng.
Và rỉ ra giữa cặp đùi ấy là dòng dâm thủy ướt át…
Thứ dịch nhờn tỏa nhiệt như hơi nước của Han Bom thừa sức kích thích dương vật của tôi.
Tôi ôm lấy Han Bom, người đang che mặt và đánh mất lý trí vì xấu hổ.
“Ch... Chú…?”
“Đằng nào cũng lỡ làm rồi, để tôi giúp cô một tay nhé.”
“Đ-điều đó… ý chú là… Haut! Heuup!”
Ngay khi tôi luồn ngón tay vào giữa cặp đùi đang khép chặt của Han Bom, cô nàng co giật và vội bịt chặt miệng lại.
Cô đang kháng cự.
Nhưng sự phản kháng đó thật vô nghĩa, nó chỉ càng châm ngòi cho ngọn lửa hưng phấn đầy khoái trá trong tôi mà thôi.
Tôi quệt thứ dâm thủy đang đầm đìa trên đùi Han Bom lên tay mình và nở một nụ cười giễu cợt.
Rồi thọc tay vào hạ bộ của cô.
Tôi dùng sức banh cặp đùi mà Han Bom đang cố sống cố chết khép lại, mạnh bạo xâm nhập vào âm hộ của cô.
“Haa… Haa… Ch, chú ơi….”
Đón nhận ánh mắt đáng thương của Han Bom, tôi đút ngón tay vào sâu trong hoa huyệt của cô.
Nhóp nhép…, nhóp nhép….
“Kkeuut! Haeung! Heuup!”
Ngón tay mà nãy giờ cô chỉ cảm nhận được qua lớp áo quần, nay đã thâm nhập vào khe suối mượt mà và bắt đầu mặc sức khuấy đảo.
Lớp màng trinh cản lại bên ngoài khiến tôi không thể đâm vào sâu hơn, nhưng nhiêu đó thôi cũng đã đủ rồi.
Tôi dùng ngón tay bắt đầu chuyến thám hiểm quanh khe suối màu da thịt cùng nụ hoa phớt hồng đang vươn cao kiêu hãnh của cô.
“Kkeuup! Heuup! Ch-chú ơi… Haang! Thích quá!”
Đôi mắt Han Bom đờ đẫn, cô hé miệng, say sưa tận hưởng ngón tay của tôi như một kẻ nghiện khoái lạc.
Mỗi lần tôi di chuyển, thân dưới của cô lại co giật liên hồi, dâm thủy từ trong hoa huyệt trào ra ồ ạt.
“Ch-chú ơi! Tôi, tôi ra mất! Lần này cho tôi ra đi!”
Han Bom dang rộng đôi chân đang run rẩy, vừa bị ngón tay tôi chà đạp xâm lăng vừa đắm chìm trong đê mê.
Nhìn Han Bom như vậy, tôi từ từ chậm nhịp tay lại.
“Không! Nhanh lên đi! Haang! Xin chú đấy!”
“Cứ thế này thì bẩn lều mất thôi?”
Tôi cười cợt nhả trêu chọc Han Bom, còn cô thì giàn giụa nước mắt mà van nài.
“Không sao đâu! Nhanh! Nhanh lên!!!”
“Biết rồi.”
Tôi lại dồn lực vào ngón tay, bắt đầu công cuộc chiếm đóng hạ bộ của cô.
Han Bom đã hoàn toàn buông xuôi, dang rộng hai chân dâng hiến vùng kín cho tôi mặc tình xâm phạm.
Tôi vẫn tiếp tục cử động ngón tay, đồng thời xoay phần thân trên của cô lại.
Ngay trước mặt cô, Han Yeoreum đang ngáy ngủ khò khò.
“Kkeuup! Haang! Kh, khoan đã! Chỗ đó!”
“Đằng nào cũng đang tự sướng rồi, cho anh trai xem với chứ nhỉ?”
“Kh, không! Haaaaang!”
Việc âm hộ của mình phơi bày rành rành ngay trước mắt Han Yeoreum khiến sự xấu hổ của Han Bom trào dâng, cô lấy hai tay ôm mặt.
Thế nhưng dáng vẻ đó của cô lại càng làm tôi thêm kích thích, tôi bắt đầu tăng tốc độ ‘Khéo tay’ của mình lên.
“Haak! Hiaang! Kh, khoan! Không được! Haang!”
“Nào, nói cho tôi nghe xem bây giờ cô đang cảm thấy thế nào.”
“Không muốn! Haaaaang! Không muốn!!”
Trước nỗi nhục nhã chưa từng có trong đời, Han Bom thà gào thét để xua bớt sự xấu hổ còn hơn là sợ gã kia tỉnh giấc.
Nhưng tôi đâu để cô được toại nguyện.
Nhóp nhép nhóp nhép nhóp nhép nhóp nhép nhóp nhép.
“Nào, ra nhé!”
“Kkeueueung! Haaaaang! Không được! Không được!! Haaaaaang!!!”
Han Bom thét lên một tiếng rên rỉ như xé lòng, và đúng khoảnh khắc đó, dòng triều cường lấp lánh như sương sao bị dồn nén nơi hạ bộ của cô bắt đầu phun trào xối xả.
Và dòng dâm thủy ấy xịt thẳng về phía Han Yeoreum đang nằm ngay trước mặt.
“Không được!! Không được!! Không được!!!”
Bỏ ngoài tai tiếng la hét vô vọng của Han Bom, âm hộ của cô chẳng hề nghe lời chủ nhân.
Dâm thủy không ngừng tuôn trào lên người Han Yeoreum.
Tưởng chừng như dòng thác ấy sẽ chảy mãi không ngừng, nhưng rồi nó cũng từ từ yếu dần.
Tia nước bắn vọt ra như cầu vồng phút chốc đã hóa thành những giọt sương đọng trên lá, tí tách rỏ xuống sàn lều.
“Kkeuup… Heueuk…. Hieueuk….”
“Cô Han Bom?”
Han Bom để lại hai hàng lệ nhòa trên má rồi cứ thế ngất lịm đi.
..
..
Tôi bế Han Bom ra khỏi lều của cô nàng rồi đặt sang lều của tôi.
‘Dù sao đi nữa mà bắt ẻm ngủ bên đó thì cũng hơi tội.’
Chiếc lều của Han Bom hiện tại có môi trường chẳng phù hợp để con người ngủ nghỉ chút nào.
Dòng triều cường cô phun ra không chỉ vấy bẩn lều mà còn phủ ướt đẫm cả mặt Han Yeoreum.
Dẫu cho thằng chả vẫn đang ngủ say sưa…
‘Nhưng mà thằng khốn đó cũng nể thật. Tình huống cỡ đó mà vẫn không tỉnh?’
[Có lẽ sự mệt mỏi cũng là một nguyên nhân lớn đấy.]
‘Cũng phải, hôm nay bào sức nó đến phát rồ luôn cơ mà.’
Một thằng vốn đã ngủ say như chết nay lại thêm kiệt sức rã rời, bảo sao lĩnh trọn đợt triều cường của Han Bom mà vẫn chẳng mảy may nhúc nhích.
Tôi đặt Han Bom, người đang trần trụi nửa thân dưới nằm xuống, rồi đưa tay sờ nắn, nhào nặn cơ thể cô.
“Chà…. Dáng ngon vãi linh hồn.”
Áo trên vẫn mặc nguyên, nhưng bên dưới thì cởi sạch bách. Hội tụ đủ mọi yếu tố nứng cặc nhất trần đời.
Chẳng có chỗ nào là không nuột nà trơn láng.
Khắp cơ thể lấp lánh mồ hôi, còn nhan sắc thì đang chễm chệ vị trí top 1 trong số những người phụ nữ tôi từng gặp từ trước đến nay.
Thêm cả cái tính bướng bỉnh táo bạo đó nữa chứ…
Một Han Bom đầy kiêu ngạo nay lại bị ngón tay tôi trêu đùa đến mức chìm nghỉm trong cơn nghiện khoái lạc, rồi phơi bày tư thế lả lơi thế này ngay trước mặt tôi sao?
Quả là một tình huống nứng vãi cả cứt.
Mẹ kiếp, tôi chỉ muốn lôi ngay con cu ra, đâm toạc âm hộ của Han Bom và trao nụ hôn đầu đời cho tử cung của cô ấy.
‘Phù… Nhịn nào. Nhỏ không giống loại đàn bà như Yang Jihyeon. Phải địt ẻm trong tình huống tuyệt vời nhất chứ.’
Cuối cùng, tôi tự nhủ để sau rồi ôm thân hình nõn nà ấy chìm vào giấc ngủ.
..
..
“A… Chú ơi… đây là?”
“A, cô tỉnh rồi à?”
“Heuat!”
Han Bom vừa tỉnh dậy đã thấy nửa thân dưới man mát, cô cúi xuống nhìn.
Mất cmn quần.
Cô luống cuống kéo chăn lên che kín cơ thể.
Tôi lên tiếng xin lỗi cô nàng đang tỏ vẻ đầy cảnh giác.
“Xin lỗi nhé. Hôm qua… nhìn cô, tôi bất giác hưng phấn quá nên….”
“Kh… Không sao. Đ-đàn ông thì thế cũng là bình thường mà.”
Nghe tôi nói hưng phấn vì mình, tâm trạng Han Bom có vẻ tốt lên hẳn, cô mỉm cười với vẻ mặt đắc ý.
Thấy cô ngoái nhìn quanh thân thể mình, tôi vội thanh minh.
“Đừng lo. Tôi chưa làm gì hơn đâu.”
“…Thật hả?”
Trước vẻ mặt có chút chưng hửng của Han Bom, tôi tiếp tục kể.
Rằng cô đột nhiên phun triều cường rồi ngất xỉu, nên tôi mang sang lều mình, chỉ đặt nằm cạnh rồi ngủ.
Ngoài ra tôi không hề làm trò gì kỳ quặc cả.
“Shit….”
“Sao thế?”
“Không có gì đâu.”
Nhìn cứ như dỗi rồi ấy nhỉ?
Han Bom cầm lấy quần áo, lúi húi định mặc vào.
Tôi lén nhìn Han Bom đang quay đi tránh ánh mắt tôi để thay đồ, rồi cất lời.
“Cô Han Bom.”
“Heuyak! D-dạ! S-sao ạ!?”
Han Bom giật bắn mình hét lên rồi vội vã kéo chăn che thân.
Tôi thong thả cất lời.
“Tôi có một bề nhờ.”
..
..
Sau khi thức dậy, chúng tôi tiếp tục công cuộc khám phá hầm ngục.
Thoạt nhìn, tiến độ chẳng có gì khác hôm qua.
Ngoại trừ Han Yeoreum ra…
“Địt mẹ… Cái đéo gì đây… Sao mùi tởm thế này….”
“….”
“….”
Han Yeoreum ăn trọn đợt triều cường của Han Bom vào mặt lúc ngủ nên vừa sáng bảnh mắt đã cằn nhằn càu nhàu.
Nếu bảo do đổ mồ hôi thì mùi hôi phát ra từ người nó nồng nặc đến mức bất thường.
Thú vị thay, tôi và Han Bom, hai kẻ đầu sỏ gây ra vụ này, lại tránh mặt nó ra xa tít tắp.
Thế là trận chiến lại bắt đầu.
“Lên nào! Chọn mày đấy, Quái Mụn!”
“Địt mẹ! Tao bảo mày đừng gọi thế cơ mà!”
“Quái Mụn! Trừ một ngàn điểm!”
“Rắc rắc!”
Theo tôi biết thì Han Yeoreum đã gãy mấy cái răng rồi, nhưng nhìn nó nghiến răng trèo trẹo thế kia, chắc bẩm sinh răng miệng tốt lắm.
Han Yeoreum nhăn nhó mặt mày trước câu nói của tôi rồi bắt đầu lao vào đánh quái.
Và cùng lúc trận chiến bắt đầu, tôi thì thầm với Han Bom.
“Dám phản kháng một lần cơ à?”
“Heueuk….”
Tôi khoái trá nhào nặn cặp mông của cô.
Rõ ràng vẫn là cặp mông của ngày hôm qua.
Nhưng xúc cảm mang lại thì hoàn toàn khác biệt.
“Tập trung vào. Cứ ướt nhẹp thế này… là bên trong hiện rõ mồn một đấy nhé?”
“Haeuk…. Đồ tồi….”
Đáng lẽ qua lớp quần short siêu ngắn này phải cảm nhận được lớp quần lót, nhưng nay lại chẳng có chút cảm giác nào.
Bên trong quần short chỉ toàn là da thịt trần trụi.
‘Chà… Hết sẩy…’
[Dù có tối đến đâu, nếu tiến hành quá trớn, nguy cơ bị lộ là rất cao đấy.]
‘Cũng phải… Quần trắng mà, phải chừa đường cho ẻm lát nữa gặp mấy thành viên khác trong tổ đội nữa chứ.’
Lúc nãy tôi đã yêu cầu Han Bom không được mặc quần lót khi mặc quần ngoài.
Lúc đầu cô còn giật nảy mình từ chối, nhưng sau vài lần tôi nài nỉ, cô ấy cũng đành ngoan ngoãn chiều theo.
Thứ duy nhất che đậy hạ thân của cô lúc này chỉ là chiếc quần short mỏng manh.
Chắc chắn nếu thấm đẫm mồ hôi, chuyện cô không mặc đồ lót sẽ bại lộ ngay lập tức.
Nhưng tôi dễ gì mà dừng lại.
Bởi chính vì muốn thế nên tôi mới bắt cô ấy thả rông mà.
Tôi thỏa thuê bóp nắn, tận hưởng triệt để bờ mông núng nính của Han Bom.
Thâm tâm thì rất muốn thò tay hẳn vào trong quần short, nhưng sắp đến điểm hẹn rồi nên tôi quyết định chỉ xoa nắn bên ngoài cho thỏa mãn là đủ.
Cứ thế, tôi vừa khám phá hầm ngục vừa sờ soạng mông Han Bom thả phanh, cho đến khi gặp lại Min Hayeon và thành viên khác.
“A! Mọi người ở đây!”
Min Hayeon cười rạng rỡ chạy về phía chúng tôi.
Nhưng vừa tới nơi, nụ cười trên mặt cô tắt ngấm, cô đưa tay bịt mũi lườm Han Yeoreum.
“Éo ôi… Cái mùi gì… từ người anh vậy….”
“A-anh đổ chút mồ hôi nên….”
Han Yeoreum lúng túng biện minh trước cái bịt mũi của Min Hayeon.
Thằng bé có làm gì sai đâu, chỉ là sự tồn tại bốc mùi của nó tự thân đã là một cái tội rồi.
May phước cho nó đây là đường cống ngầm nên cái mùi rác rưởi ấy mới bị loãng đi phần nào.
Mọi người khéo léo lảng tránh Han Yeoreum, tìm chỗ ngồi và bắt đầu dùng bữa.
Dùng bữa xong, tôi gọi riêng Yang Jihyeon ra nói chuyện.
“Sắp xếp người đâu vào đấy hết rồi chứ?”
“Tôi đã căn dặn kỹ lưỡng, không để xảy ra sai sót nào đâu.”
Tôi chìa ra một viên đá quý hình chóp vuông tỏa ánh sáng đỏ rực như ruby và hỏi.
“Tốt… Thế cô còn cái Máy Ghi Hình nào nữa không?”
“Tôi vẫn còn vài cái dự phòng.”
“Okay. Nào, cầm lấy.”
Tôi nắm lấy cổ tay Yang Jihyeon và chuyển thẳng cho cô 500.000 điểm.
Với một người từ tầng trên xuống như cô ta thì số điểm này chẳng bõ bèn gì.
Nhưng điểm thì càng nhiều càng tốt thôi.
Yang Jihyeon đỏ bừng mặt khi bị tôi nắm cổ tay, ăn nói bắt đầu lắp bắp.
“K-không cần thiết phải cho tôi thế này đâu….”
“Sao? Bộ chê ít à?”
“Kh-không phải thế ạ! …Tôi xin nhận.”
Thấy điệu bộ của Yang Jihyeon, tôi mỉm cười, cầm lấy mấy viên ngọc đỏ rồi xem xét thông tin.
=====
Máy Ghi Hình (1 tiếng)
Vật phẩm lưu trữ hình ảnh quay lại một cảnh tượng nhất định.
Chú ý! Video đã ghi chỉ có thể phát lại 1 lần duy nhất.
Vật phẩm sẽ bị phá hủy sau khi phát xong, xin hãy cẩn trọng.
=====
Những viên ngọc đỏ này chính là Máy Ghi Hình.
Nó cho phép ghi lại liên tục video mình muốn, nhưng nội dung chỉ được xem đúng một lần.
GuardOfGayDick từng bảo với tôi là cũng có những loại dùng vĩnh viễn.
Cơ mà hàng hiếm thế thì khó mà tìm được ở đây, tầng trên bán cũng chát lắm nên Yang Jihyeon cũng chẳng có.
└GuardOfGayDick: Dân ám sát thì xài đồ dùng một lần luôn tiện hơn đủ đường.
“Cũng phải, cứ bắt đưa cho xem rồi lại thu về thì cũng phiền phức thật.”
Lấy làm bằng chứng hoàn thành nhiệm vụ thì đồ dùng một lần thế này lại phát huy tác dụng tốt nhất.
Nhận đá từ Yang Jihyeon xong, chúng tôi chia nhau ra khám phá cống ngầm.
..
..
Vừa tới vùng an toàn, Han Yeoreum buông thõng hai vai, xòe tay trước mặt tôi.
“Haa… Điểm… hôm nay… Haa… haa… Đưa đây….”
“…Vất vả rồi.”
Tôi vỗ vai nó ra dáng phát lương ngày rồi chuyển điểm.
25.000 điểm.
So với cái lúc chỉ lẹt đẹt nhận 10.000 điểm thì con số này gấp 2,5 lần rồi.
Bị trừ 5.000 không phải do nó mắc lỗi, mà vì nó dám tỏ thái độ lồi lõm với tôi.
Thích bới bèo ra bọ thì thiếu cha gì cách bắt lỗi.
Từ không thành có đối với tôi dễ như trở bàn tay.
Nhưng điều quan trọng bây giờ là khiến thằng ranh này mất cảnh giác.
Hôm nay Han Yeoreum lại chui tọt vào cái lều do Han Bom dựng và lớn tiếng.
“Vào ngủ nhanh lên! Đứng ất ơ ngoài đấy làm gì!”
“Mẹ nó phát bực! Người mày hôi rình ra đấy!”
“Khưư… Câm mồm… ra khỏi đây tắm rửa là xong chứ gì…”
“Haa… Đéo chịu nổi….”
Han Bom càu nhàu rồi len lén nhìn tôi.
Nhìn một lúc, cô nàng thở dài thườn thượt rồi cũng chui tọt vào lều.
‘…Áy náy quá ta.’
Nói trắng ra thì tại tôi mà cô ấy mới phải chịu trận tra tấn khứu giác tàn bạo như thế.
Tôi cũng dựng lều rồi ngả lưng xuống, ngay tắp lự đã nghe thấy tiếng vang lên từ lều bên cạnh.
Khò khò….
Đúng là lặn sâu vào giấc ngủ với tốc độ bàn thờ. Chắc vào lều chưa đầy 1 phút mà nó đã say giấc nồng rồi.
Khá ngạc nhiên là thằng chả nãy giờ chưa kéo cưa lừa xẻ tí nào.
Bằng chứng rõ rệt cho việc kiệt sức hoàn toàn.
Cơ mà điều quan trọng hơn cả tiếng ngáy của Han Yeoreum là chẳng nghe động tĩnh gì từ Han Bom cả.
‘…Hay lúc nãy mình nương tay quá nhỉ?’
[Hôm nay anh quá mải mê tận hưởng. Nên cô ấy có vẻ chưa đạt đến cao trào đâu.]
Lần này tôi đéo thèm quan tâm đến khoái cảm của cô ấy mà chỉ lo cho cảm giác của mình thôi.
Cứ như một thằng biến thái, tôi bóp mông ẻm liên tọi, báo hại cô ấy phải vểnh cả tai lên canh me thằng anh không bị phát hiện.
‘Lẽ nào ngủ luôn rồi ta? …Hửm? Ơ?’
Bên ngoài lều, bóng dáng của một người bắt đầu chuyển động.
Khò khò khò….
Rõ ràng không phải thằng ranh Yeoreum đang kéo gỗ kia rồi.
Vậy thì chủ nhân của cái bóng này chỉ có thể là một người.
“Um… Chú ơi… Chú ngủ chưa?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
