Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2899

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Học viện Anh Hùng - 1 - Chương 83 - Học viện Anh Hùng (1-2)

Chương 83 - Học viện Anh Hùng (1-2)

Nhìn trang nhật ký sặc sỡ màu mè như học sinh tiểu học mà Cho Seohyun viết, tôi gọi qua đường truyền.

‘…Đúng là trẻ con thật.’

[….]

Thấy Armonia cạn lời, có vẻ cô ấy cũng chung suy nghĩ với tôi.

Thế nhưng Cho Seohyun hoàn toàn không nhận ra ánh nhìn của tôi, cứ tự lẩm bẩm một mình.

“Làm, làm sao đây…. B, bây giờ chạy về lấy… Không được, thế thì mất mặt trước học viên lắm….”

“…Giáo quan Cho Seohyun?”

“Nhưng nếu cứ để nguyên thế này… K, không được. Phải mau đi… Không, thế thì….”

Các học viên được xướng tên gần như đã lên hết, vậy mà Cho Seohyun vẫn đang trong trạng thái khủng hoảng tinh thần.

Tôi nhìn qua nhìn lại giữa cô ta đang hoảng loạn và đám học viên, rồi gọi qua đường truyền.

‘Không ổn rồi. Armonia, giải quyết thôi.’

[Anh định quay lại phòng giáo quan sao?]

Nếu là một người bình thường thì đó sẽ là cách duy nhất, nhưng tôi có một giải pháp khác.

‘Bật bảng đặc tính lên cho tôi.’

[…Tất cả sao?]

‘Ừ, tiêu tốn bao nhiêu Enel?’

[Năng lực cơ bản của họ cao hơn người bình thường, nên tốn khoảng 5~10 Enel cho mỗi người.]

‘Ok, chuyện nhỏ.’

Ngay khoảnh khắc học viên đầu tiên bước tới.

Cho Seohyun lúc này mới hoàn hồn, bắt đầu nói lắp bắp.

“Ừm, ờ…. Em, em là….”

Mặc kệ một Cho Seohyun đang luống cuống, tôi đưa hộp đựng một cây thương cho cậu học viên.

“Này, cầm lấy đi.”

“Chờ, chờ đã! Anh cứ đưa bừa thế thì….”

“Em cảm ơn!”

“…?”

Chỉ cần nhìn thoáng qua vỏ hộp bên ngoài cũng đủ biết loại vũ khí nào nằm bên trong.

Cậu học viên nhận lấy chiếc hộp, mỉm cười chào rồi bước xuống bục.

Cho Seohyun vẫn đang lóng ngóng, ngơ ngác nhìn tôi.

Khi học viên tiếp theo bước tới, tôi đưa cho cậu ta một hộp đựng cung.

Bầu không khí của Cho Seohyun khác hẳn lúc nãy, cô ta rụt rè định cản tôi lại.

“Này, này… c, cứ đưa vô tội vạ thế thì….”

“Này, nhận lấy.”

Bỏ ngoài tai lời Cho Seohyun, tôi tiếp tục trao hộp đựng cung cho học viên tiếp theo.

“Em cảm ơn ạ!”

“Rồi, người tiếp theo.”

“Ư gừ….”

Cho Seohyun chẳng làm được gì, chỉ biết đứng rúm ró, khép nép như một chú cún con đang mắc vệ sinh.

Việc này còn tiện hơn cả việc phải căng mắt dò sổ điểm danh rồi lôi kéo Cho Seohyun vào bàn bạc.

Nếu tôi vừa lật sổ vừa nói chuyện với cô ta, chắc thời gian sẽ tốn gấp mấy lần bây giờ.

Quá trình cấp phát vũ khí diễn ra suôn sẻ, chẳng mấy chốc đã đến lượt lớp 5 Khoa Khí.

Cho Seohyun chu môi, làm bộ như đang dò tài liệu trên tay.

Tôi mặc kệ cô ta, cứ tiếp tục phát vũ khí.

Một học viên bước tới với dáng vẻ hoạt bát, tự tin.

=======

Tên: Song Ahra

-Đặc tính-

[Võ thuật], [Tràn trề nhiệt huyết], [Tố chất lãnh đạo], [Năng động], [Lạc quan]….

=======

‘…? Nữ? Nam?’

[Về ngoại hình thì giống nữ giới hơn.]

Vì để tóc tém ngắn nên nhìn từ xa hơi khó phân biệt nam hay nữ.

Chiều cao tầm 1m60 và mái tóc ngắn cũn cỡn.

Khi lại gần, nhờ dáng người và đặc điểm ngoại hình, tôi có thể khẳng định ngay đây là một cô gái.

Đường nét khuôn mặt rất thanh tú, nếu là nam giới thì quả thực quá phí phạm.

-[Cung thuật LV 26], [Kiếm thuật LV 17]…-

‘Oa, gì đây. học viên thật đấy à? Cấp độ chênh lệch hoàn toàn so với những đứa khác thế này?’

[Với mức độ đó thì chắc chắn thuộc hàng top của học viên rồi.]

Thông thường, cấp độ vũ khí chính của học viên chỉ dao động từ 10~15.

Vậy mà vũ khí chính của nhóc này không những vượt trội, mà các kỹ năng khác cũng cực cao.

Tôi đưa cho cô nhóc tóc ngắn một hộp đựng cung.

Sau đó gọi học viên phía sau.

“Rồi, người tiếp theo.”

“Ờ……. Thầy ơi.”

“…?”

Cô bé nhận lấy cây cung nhưng không chịu đi xuống, cứ đứng ngẩn tò te nhìn tôi.

“Sao thế? Nhận rồi thì về chỗ đi.”

“Phụt!”

“…?”

Tiếng cười của Cho Seohyun vang lên từ bên cạnh.

“Ái chà, giáo quan mới đến của chúng ta mắc sai lầm rồi kìa?”

“….”

‘Đúng là trẻ con….’

Thế này thì vượt khỏi mức trẻ con mà vươn tầm mẫu giáo luôn rồi….

Chắc Cho Seohyun cũng tự thấy hành động của mình ấu trĩ, nên cô ta hắng giọng, làm ra vẻ uy nghiêm cất tiếng.

Nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là cái giọng con nít….

“E hèm…. Sao anh có thể trao nhầm vũ khí cho học viên do mình phụ trách như vậy được chứ. Mau đổi sang kiếm đi.”

“…Kiếm?”

“Vâng, thầy ơi. Vũ khí chính của em là kiếm ạ.”

-[Cung thuật LV 26], [Kiếm thuật LV 17]…-

…Dù nhìn thế nào tôi cũng chẳng thể hiểu nổi.

Nhưng điều đó cũng không phải việc tôi cần xen vào.

Tôi đổi hộp đựng cung lấy hộp đựng kiếm cho cô nhóc.

“Em cảm ơn!”

Cô bé cười rạng rỡ, quay lưng nhảy chân sáo trở về chỗ.

Cho Seohyun, người vừa nãy còn ỉu xìu, giờ lại nhìn tôi với vẻ mặt kiêu ngạo, đắc chí.

…Chỉ một chuyện cỏn con thế mà khí thế đã bừng bừng trở lại, đúng là trẻ con mà.

..

..

“Ô kìa? Anh phát xong vũ khí rồi à?”

“Vâng.”

“Oa, có vẻ hai người phối hợp ăn ý ghê.”

“Hứ….”

Cho Seohyun khịt mũi tỏ vẻ không hài lòng với câu đó rồi lên tiếng.

“Vậy, việc của chúng ta xong rồi, về lớp phụ trách thôi.”

“Vâng.”

“Với lại anh bê một thùng kia theo đi.”

“Vâng….”

Cho Seohyun hất cằm chỉ về phía mấy cái thùng xếp ở góc phòng giáo quan.

Tôi uể oải trả lời, bê thùng đồ lẽo đẽo đi theo sau.

Dù đi trước nhưng Cho Seohyun vẫn liên tục liếc xéo tôi.

Cô ta có vẻ muốn nói điều gì đó, nhưng rốt cuộc cho đến khi tới lớp học, cả hai vẫn chẳng nói một lời.

Khi bước vào phòng học, sự ồn ào nhanh chóng lắng xuống.

Cho Seohyun vừa bước lên bục giảng đã lập tức tự giới thiệu.

“Chào các em, từ hôm nay tôi là giáo quan phụ trách lớp 5 Khoa Khí, Cho Seohyun.”

Bốp bốp bốp bốp.

Các học viên đồng loạt vỗ tay chào đón.

Cho Seohyun quay sang nhìn tôi để giới thiệu.

“Và đứng bên cạnh là….”

Nhưng cô ta cứ nhìn tôi chằm chằm mà không chịu nói, rồi cau mày trầm ngâm suy nghĩ.

‘Mẹ kiếp, hóa ra nãy giờ cô còn chẳng thèm nhớ tên tôi à….’

[Có lẽ do sáng nay bận rộn quá nên chưa có dịp tự giới thiệu thôi.]

‘Dù thế đi nữa… thì trước đó phải nghe nhắc đến chứ….’

Tôi đứng cạnh bục giảng, hướng về phía học viên lên tiếng.

“Tôi là trợ giáo phụ trách lớp 5 Khoa Khí, Seong Suho. Rất vui được gặp các em.”

Bốp bốp bốp bốp.

Các em là những đứa trẻ ngoan… chí ít cũng chịu vỗ tay cho tôi.

Tôi cứ sợ mang tiếng là giáo quan hợp đồng nên sẽ bị khinh thường, nhưng bất ngờ là lại được hoan nghênh nồng nhiệt.

Khi tiếng vỗ tay của học viên dịu xuống, Cho Seohyun khoanh tay trước ngực và bắt đầu nói.

“Hôm nay là buổi học đầu tiên nên chỉ cấp phát vũ khí và đồng hồ thông minh là kết thúc.”

Cho Seohyun tóm tắt ngắn gọn về nội dung bài học ngày mai.

Trình bày xong về bài giảng, cô ta nói thêm về một số vấn đề hiện tại của Học viện.

“Gần đây có một vụ quái nhân xâm nhập vào Học viện… Các em biết chứ? Sự kiện đó làm sập máy chủ. Trước mắt hãy cài đặt sinh trắc học cho đồng hồ thông minh đi đã, cho đến khi máy chủ khôi phục, hãy giữ gìn cẩn thận để không bị mất!”

“Vâng~”

“Và tuần đầu tiên sẽ tiến hành huấn luyện theo nhóm để các em làm quen với sự phối hợp.”

Mỗi lớp có tổng cộng 30 học viên, được chia làm 6 nhóm, mỗi nhóm 5 người.

Một khi đã xếp nhóm thì trừ phi có sự cố đặc biệt, nếu không đội hình này sẽ được giữ nguyên suốt học kỳ 1.

Dù có bài kiểm tra cá nhân, nhưng các bài kiểm tra nhóm cũng quan trọng không kém nên chắc chắn sẽ có những học viên muốn chung nhóm với bạn bè.

Nhưng nhóm không do học viên tự ý quyết định.

Đó là nghiệp vụ của giáo quan.

“Danh sách chia nhóm sẽ được công bố vào tiết học đầu tiên ngày mai. Tất cả đều biết đây là năm cuối rồi chứ? Hãy nỗ lực hết mình. Hết!”

Tiếng hô dõng dạc của cô gái nhỏ bé nhất lớp.

‘Nhưng tôi cũng chẳng có tư cách nói người khác. Trong số đám con trai ở đây có khi tôi lại là người lùn nhất ấy chứ?’

[Vì họ đều là những học viên được huấn luyện thể chất nên sự phát triển cơ thể chắc chắn phải vượt trội rồi.]

Đám nữ sinh thì chiều cao vẫn ở mức trung bình giống nơi tôi từng sống, nhưng bọn nam sinh thì có những đứa cao vọt lên tận 1m90.

Dù vậy, thỉnh thoảng tôi vẫn thấy vài học viên có hình thể tương đương với mình.

Cho Seohyun nói xong thì ra khỏi lớp, tôi cũng lập tức theo sau.

Khi hai chúng tôi về lại phòng giáo quan, trái ngược với buổi sáng, phòng giáo quan lúc này vắng hoe.

Cho Seohyun bước tới bàn làm việc của mình, ngồi xuống rồi nói.

“…Hôm nay nhiệm vụ của Khoa Khí đã hoàn tất. Về phía Khoa Ma, anh cứ đến tòa nhà Khoa Ma, tìm lớp 7 là sẽ gặp người phụ trách.”

“Vâng, vậy thì….”

Tôi trả lời cộc lốc rồi định rời đi.

Đúng lúc tôi nắm tay nắm cửa định mở thì có tiếng gọi từ xa vang lên.

“Này anh.”

Là Cho Seohyun.

“…? Vâng?”

“Chuyện là….”

Đúng lúc cô ta định nói điều gì đó thì có người bước vào phòng giáo quan.

“Ơ? Thầy Seong Suho?”

“À.”

Người bước vào không phải giáo quan mà là một học viên.

Thậm chí lại còn là cô bé tóc ngắn ban nãy tôi suýt đưa nhầm cung.

Rõ ràng là học viên lớp 5 Khoa Khí mà tôi phụ trách, nhớ là vừa mới gặp trên lớp luôn.

Tôi xem bảng trạng thái, rồi gọi tên cô bé hỏi.

“Học viên Song Ahra? Phải không? Em tìm ai?”

“Úi! Thầy ơi! Sao thầy đã biết tên em rồi? Đỉnh quá….”

“À…. Tôi xem trong hồ sơ. Hồ sơ….”

Bỏ mặc Song Ahra đang mắt chữ O mồm chữ A, tôi quay lại phía Cho Seohyun hỏi.

Tại con bé đột nhiên xuất hiện nên tôi chưa kịp nghe cô ta định nói gì.

“Cô vừa nói gì cơ ạ?”

“…Không có gì đâu. Anh đi đi.”

“Vâng.”

Tôi làu bàu qua đường truyên.

‘Xì, gọi lại làm trò ấp a ấp úng thấy ghét….’

[….]

Bề ngoài tôi vẫn giữ thái độ bình thản, nhích sang một bên để Song Ahra bước vào.

“Em vào đi.”

“Em cảm ơn thầyyyy.”

Trái ngược hẳn với ngoại hình, cô bé tưng tửng nhảy vào phòng giáo quan.

Cho Seohyun nhìn Song Ahra cất tiếng.

“Song Ahra, có chuyện gì thế?”

“À…. Em đến tìm cô Cho Seohyun ạ.”

“Thế lại đây.”

Tôi không nán lại nghe đoạn hội thoại của hai người họ mà bước thẳng ra khỏi phòng giáo quan.

***

Đợi Seong Suho ra khỏi phòng, Cho Seohyun mới hỏi Song Ahra.

“Có việc gì thế?”

“Là…. Chuyện của Jieun… cô có biết thông tin gì không ạ?”

Seo Jieun.

Đứa trẻ mà Song Ahra vừa hỏi thăm là thủ khoa đầu vào của Khoa Ma Học viện.

Nhưng hiện tại cô bé đang gặp vấn đề về sức khỏe nên phải nghỉ học.

Và Seo Jieun cũng là một nhân vật vô cùng quan trọng đối với Song Ahra.

Cho Seohyun vẫn ngồi khoanh tay cất tiếng.

“Chắc là… cũng sắp đi học lại rồi đấy.”

“Oa! Thật không cô? Thật đúng không ạ?”

“Chẳng lẽ tôi lại bốc phét với em à….”

“Cô này… ai lại nói bốc phét….”

Năm ngoái khi làm giáo quan phụ trách năm 2 Khoa Khí, Cho Seohyun cũng từng là giáo quan của Song Ahra.

Thường ngày cô luôn giữ vẻ uy nghiêm để trị bọn học viên, nhưng khi nói chuyện với những người thân thiết thế này, cô lại dùng giọng điệu rất bỗ bã.

“Nhưng với hoàn cảnh gia đình đó, có đi học lại thì chắc cũng không ở ký túc xá đâu. Làm như khoe của không bằng…”

Về cơ bản, Học viện yêu cầu cả giáo quan lẫn học viên đều phải ở ký túc xá.

Nhưng Seo Jieun lại là trường hợp ngoại lệ được cho phép đi về từ nhà.

Chống lưng phía sau, không ít thì nhiều, cũng có sự nhúng tay từ gia đình cô bé.

“Gì chứ, Jieun không phải người như vậy đâu.”

“Không đâu nhóc…. Tóm lại là em đến để hỏi mỗi cái đấy thôi à?”

“Vâng, cảm ơn cô đã cho em biết. Chào cô ạ!”

“Suốt ngày cô cô…. Đi lẹ đi!”

“Rõ!”

Trái ngược với ngoại hình, Song Ahra tươi cười hớn hở, giơ tay chào kiểu quân đội rồi chạy tót ra khỏi phòng.

“…Đúng là con nít.”

Nếu Seong Suho mà nghe được câu đó, chắc chắn anh ta đã bật cười ha hả ngay tại chỗ, nhưng may thay là anh không có ở đó.

Cho Seohyun vừa tháo mấy tấm vách ngăn mà cô đã dựng lên để lén ngủ, vừa nhớ lại những chuyện xảy ra sáng nay.

“Hầy… mới ngày đầu mà đã bị coi thường rồi sao?”

Thường thì Cho Seohyun luôn nỗ lực để xử lý mọi việc một cách tỉ mỉ, không chút tì vết.

Lý do là vì cô có bản tính không biết cách đối phó với những chuyện bất ngờ.

Bản thân cô cũng rất ghét nhược điểm đó của mình, nên lúc nào cũng cẩn thận chuẩn bị chu đáo để không rơi vào tình huống luống cuống.

Vậy mà chỉ vì nổi đóa lên sáng nay mà cô mang nhầm tờ giấy thay vì danh sách ghi tên và đặc điểm của học viên.

Đặc biệt, cô cực kỳ căm ghét việc phải tỏ ra bối rối trước mặt học viên, nên điều đó càng bóp nghẹt trái tim, khiến cô thêm hoảng loạn.

Thế nhưng, trong lúc cô đang khủng hoảng vì sai lầm của bản thân, người giáo quan mới đến đã giải quyết mọi chuyện êm đẹp.

Có thể đó chẳng phải chuyện lớn lao gì.

Thực chất, nếu Cho Seohyun giữ được bình tĩnh, cô hoàn toàn có thể để giáo quan mới ở lại coi chừng và quay về phòng giáo quan lấy tài liệu trong vòng chưa đầy 1 phút.

Nhưng Cho Seohyun đã quá hoảng loạn nên không mảy may nghĩ đến điều đó.

Có điều, thứ cô đang nghĩ trong đầu lúc này lại không phải là lòng biết ơn.

“Làm thế nào mà anh ta có thể… nắm bắt một cách chuẩn xác như vậy chỉ trong nháy mắt?”

Nếu quan sát kỹ lưỡng yếu tố thể chất, Cho Seohyun phần nào cũng có thể đoán được vũ khí chính của đối phương.

Nhưng….

“Không chỉ phân biệt được trường kiếm với đoản kiếm, mà còn nhận ra cả song kiếm…. Thậm chí phân loại rành rọt cả những học viên dùng thương thành loại phóng lao để trao vũ khí…. Không, làm thế quái nào mà chuyện đó có thể xảy ra cơ chứ?”

Anh ta chỉ cần liếc mắt qua đã xác định được vũ khí chính của học viên.

Mà lại còn là một giáo quan mới đi làm ngày đầu tiên….

“Tính ra, trường hợp duy nhất anh ta sai lại là Song Ahra…. Khoan đã….”

Hiện tại Song Ahra là học viên top 1 của Khoa Khí.

Bất kỳ giáo quan nào đang công tác ở đây cũng không thể không biết đến cô bé đó.

Nếu là giáo quan mới đến, không biết cô bé là lẽ đương nhiên.

Nhưng việc anh ta đoán trúng vũ khí chính của tất cả học viên mà lại sai đúng ở một người, quả thật là điều nực cười.

“Con nhóc Ahra… trong học bạ có ghi rõ lúc trước nó xài cung mà nhỉ?”

Năm ngoái khi dạy Song Ahra, Cho Seohyun đã từng xem qua hồ sơ học bạ cũ của cô bé.

Hiện tại Song Ahra đã chuyển sang dùng kiếm, nhưng trong hồ sơ cũ ghi rành rành rằng cô bé dùng cung.

Trong đầu Cho Seohyun bắt đầu chắp vá những suy nghĩ hoang đường.

Một giáo quan mới toanh vừa đi làm ngày đầu lại biết rõ quá khứ của Song Ahra?

Cô chợt nhớ ra sự kiện quái nhân xâm nhập Học viện gần đây đã gây ra sự cố cho máy chủ chứa dữ liệu của trường.

“Nếu thông tin học viên rơi vào tay quái nhân…. Có khi nào người giáo quan mới tới hôm nay là….”

Những sợi dây nghi ngờ bắt đầu mọc rễ trong đầu cô.

Nhưng Cho Seohyun lắc đầu nguầy nguậy, xua đi những suy nghĩ đó.

“…Không đâu. Chắc anh ta chỉ có biệt tài phân tích năng lực hơn người thôi. Nhóc Ahra dùng được đủ loại vũ khí mà, nên chắc anh ta bị nhầm lẫn.”

Vừa thu dọn bàn làm việc, Cho Seohyun vừa gạt bỏ những nghi ngờ vô căn cứ sang một bên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!