Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2895

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Học viện Anh Hùng - 1 - Chương 82 - Học viện Anh Hùng (1-1)

Chương 82 - Học viện Anh Hùng (1-1)

Trong phòng warp, Armonia bắt đầu tóm tắt nhiệm vụ.

“Địa điểm thực hiện nhiệm vụ lần này của anh là Học viện Anh Hùng của Hàn Quốc. Tương tự như ở Shutra, xâm nhập vào đó và tiếp cận mục tiêu chính là bước khởi đầu cho nhiệm vụ lần này.”

“Hửm? Lần này hắn ta có người yêu à.”

“Vâng, có.”

Nhân vật chính của thế giới này là Cho Kanghyun.

Một kẻ thống trị với tư cách là Anh Hùng tối thượng trong một thế giới giống như trò chơi, thường được gọi là thể loại thợ săn.

Dù tuổi đời chỉ mới độ cuối hai mươi nhưng hắn đã là một Anh Hùng được cả thế giới công nhận.

“Cho Kanghyun. Hiện tại hắn đang thực hiện nghĩa vụ giáo quan tại Học viện Anh Hùng.”

“Nghĩa vụ giáo quan?”

“Tôi sẽ giải thích cho dễ hiểu.”

Học viện Anh Hùng, gọi tắt là Học viện.

Những Anh Hùng xuất chúng ở Hàn Quốc hầu hết đều xuất thân từ Học viện này.

Cơ quan tổ chức xuất sắc nhất Hàn Quốc, được coi là tập hợp của giới tinh hoa.

Một tổ chức như vậy lại có một vấn đề.

Đó chính là các giáo quan phụ trách giảng dạy.

Số lượng Anh Hùng được bổ nhiệm làm giáo quan đang thiếu hụt một cách trầm trọng.

Nhưng không thể cứ giao phó bừa những đứa trẻ gánh vác tương lai của Hàn Quốc cho bất kỳ ai được.

Chắc hẳn sẽ có người nghĩ: Chẳng lẽ trong số những Anh Hùng đã tốt nghiệp lại không có ai muốn làm giáo quan sao?

“Vấn đề là hầu hết những nhân tài tốt nghiệp từ Học viện đều không mặn mà gì với công việc đó.”

“Cũng phải thôi. Nỗ lực điên cuồng mới làm được Anh Hùng, ai lại muốn đi lo hậu phương cho đám trẻ chứ….”

Đúng như lời Armonia nói, những nhân tài tốt nghiệp từ Học viện không bao giờ quay lại nơi này.

Cuối cùng, quốc gia đành áp dụng quy định bắt buộc phục vụ với tư cách giáo quan trong vòng 3 năm đối với những người đã trở thành Anh Hùng chính thức.

Bất kỳ ai tốt nghiệp từ Học viện, trong vòng 10 năm đều phải thực hiện nghĩa vụ làm giáo quan bắt buộc trong 3 năm.

“Chuyện đó dễ gì mà áp dụng được chứ…. Theo những tác phẩm thể loại thợ săn tôi từng biết thì bọn Anh Hùng kiếm tiền khủng lắm mà.”

“Có vẻ như những đặc quyền họ nhận được cũng khác biệt. Dù bọn họ có coi thường cả những đặc quyền đó đi chăng nữa….”

“Vậy nghĩa là nhân vật chính bây giờ cũng đang thực hiện nghĩa vụ đó à?”

“Vâng. Nghe nói năm nay là năm cuối cùng trong nhiệm kỳ 3 năm của hắn.”

Và những tồn tại đồng hành cùng hắn trong suốt 3 năm đó….

Là chị gái ruột và vị hôn thê.

“Vị hôn thê? Chứ không phải đã kết hôn à?”

Thật khó hiểu.

Với năng lực cỡ đó thì đáng lẽ đã kết hôn từ lâu rồi mới phải….

“Lý do chính xác thì Hắc Hoàng Đạo cũng bảo là không biết.”

“Kỳ lạ thật…. Thôi trước mắt cứ biết thế đã.”

Dù sao thì cũng chẳng cần phải đau đầu suy nghĩ về chuyện mình không biết làm gì.

“Tên của vị hôn thê là Seong Suah, tên người chị ruột là Cho Seohyun. Phía Hắc Hoàng Đạo đã cẩn thận ngụy tạo hồ sơ tại Học viện để anh có thể liên tục chạm trán với hai người này.”

“Bằng cách nào?”

“Anh sẽ đảm nhận vị trí trợ giáo cho 2 lớp.”

Cô ấy giải thích rằng khác với giáo quan chính thức, trợ giáo không cần phải là người xuất thân từ Học viện.

Nếu giáo quan chính thức tập trung phụ trách 1 lớp, thì trợ giáo sẽ hỗ trợ cho 2 lớp.

Vai trò chủ yếu là ngăn chặn sự cố phát sinh trong quá trình huấn luyện thực chiến của học viên.

Tuy nhiên, xét về vị trí thì họ gần như ngang hàng với giáo quan chính thức.

Nhưng rốt cuộc, mang tiếng là làm việc theo hợp đồng, nên nếu có sự cố lớn xảy ra, đây là chức vụ bấp bênh có nguy cơ bị sa thải ngay lập tức.

“Anh sẽ qua lại hỗ trợ cho lớp do Seong Suah phụ trách và lớp do Cho Seohyun phụ trách với vai trò trợ giáo.”

“…Mẹ kiếp, tôi còn tưởng được hô mưa gọi gió như hồi ở Shutra chứ!”

“Rất tiếc, nhưng e rằng anh mới là người bị xoay như chong chóng đấy. Xin hãy chú ý.”

“Hầy…. Đời tôi lúc nào chả thế.”

Và cô ấy giải thích thêm rằng trường này chia làm 3 chuyên ngành.

Khoa Khí.

Tên đầy đủ là Khoa Khí Lực, đây là lớp chuyên môn dành cho những đứa trẻ sở hữu năng lực đặc thù liên quan đến võ thuật như kiếm thuật, thương thuật, cung thuật, v.v.

Khoa Ma.

Tên đầy đủ là Khoa Ma Lực, lớp này quy tụ những học viên có năng lực đặc biệt không chỉ với ma pháp nguyên tố mà còn với nhiều loại ma pháp khác.

Khoa Hồi.

Tên đầy đủ là Khoa Hồi Phục, bao gồm những học viên sử dụng thuật hồi phục.

Giống như phân ban khối Xã hội, Tự nhiên, và Thể dục ở thế giới cũ của tôi vậy.

Học viện chia thành 3 lĩnh vực này và sử dụng các tòa nhà hoàn toàn riêng biệt.

“Lớp anh sẽ phụ trách là lớp 5 Khoa Khí của giáo quan Cho Seohyun và lớp 7 Khoa Ma của giáo quan Seong Suah.”

“Phức tạp thật….”

“Những thông tin còn lại đến nơi tôi sẽ từ từ thông báo cho anh.”

“Ừ, tôi biết rồi.”

Tôi bước một mình vào trong buồng dịch chuyển đang tỏa ra ánh sáng xanh lục.

Khi tôi vào trong và cánh cửa đóng lại, ba người phụ nữ đang đứng tiễn tôi.

“Đi cẩn thận nhé anh Suho!”

“Đi mau về mau nha nya.”

“Em sẽ tiếp tục túc trực ở đây. Thưa chủ nhân.”

“Ừ, tôi đi đây. Mọi người ở nhà hòa thuận nhé.”

Cảm giác một trụ cột gia đình đi làm được vợ con tiễn ra cửa là như thế này sao….

Cùng với lời nói cuối cùng của tôi, Armonia cất tiếng.

“Vậy tôi sẽ bắt đầu dịch chuyển.”

***

Tôi đang rảo bước trên dãy hành lang của một tòa nhà với vẻ ngoài hào nhoáng đến mức khó ai nghĩ đây là một trường học.

‘Chà…. Khác xa với cái trường học xây như nhà tù của mình ngày xưa.’

[Đây là nơi được vận hành không chỉ bằng ngân sách quốc gia mà còn nhờ vào các khoản quyên góp từ các bang hội trên cả nước. Cuộc sống thoải mái của anh sẽ được đảm bảo.]

Nơi này, Học viện Anh Hùng, gọi là Lãnh Sự Quán, được vận hành dựa trên nguồn tiền quyên góp của các bang hội còn nhiều hơn cả tiền thuế của quốc gia.

Hai tổ chức dẫn đầu về lượng quyên góp là Giáo đoàn và Tháp, tiếp theo đó là các bang hội lớn vẫn liên tục tài trợ.

Hầu hết học viên đều reo hò khi tốt nghiệp, nhưng học viên ở đây lại càu nhàu vì phải rời xa một nơi có cơ sở vật chất tốt đến thế.

Nơi tôi đến là cổng chính của Học viện, và tôi đã vượt qua một quá trình kiểm tra khá phức tạp mới có thể vào được.

Đây là một cơ quan mà sinh hoạt, an ninh, mọi thứ đều được bảo đảm tuyệt đối.

‘Chà… Dù sao tôi cũng thuộc phe quái nhân mà? Xem ra phe quái nhân cũng đã xâm nhập vào đây phần nào rồi.’

[Đúng vậy. Tuy nhiên, họ cũng có lập trường riêng, nên không phải lúc nào anh gặp khó khăn họ cũng sẽ giúp đỡ đâu. Xin hãy lưu ý.]

‘Ừ, hiểu rồi. À, có vẻ đây là phòng giáo quan.’

Theo sự hướng dẫn đầu tiên, tôi đã đến và bước vào phòng giáo quan.

Bên trong, có rất nhiều người đang di chuyển nhịp nhàng và tất bật.

‘Chắc nay là ngày khai giảng nên mới lộn xộn thế này.’

[Trước tiên, anh cứ tìm Cho Seohyun là được.]

Tôi cứ loanh quanh hỏi thăm mọi người trong cái mớ hỗn độn này để tìm Cho Seohyun.

Và một người đàn ông có vẻ là giáo quan đã chỉ dẫn tận tình cho tôi.

“À, chỗ của giáo quan Cho Seohyun ở đằng kia, gần cửa sổ ấy.”

“Vâng, cảm ơn anh.”

Bàn làm việc ở góc cửa sổ bị che khuất bởi vách ngăn.

Không có ai chăng… có người kìa?

Khi tiến đến gần bàn, tôi thấy một người đang nằm.

Mái tóc cắt ngắn ngang vai, chiều cao khoảng giữa 1m50, mặc một chiếc áo phông trắng bó sát người và quần jeans.

Trái ngược với chiều cao khiêm tốn, vòng một của cô ấy phải cỡ cup C.

Một cô gái với ngoại hình như vậy đang nằm gục trên bàn làm việc của giáo quan Cho Seohyun, ngủ chảy cả dãi.

Lại còn cười he hé nữa chứ.

“Hê… Hê ê… Hi hi….”

“….”

Chắc đang chìm đắm trong một giấc mơ vô cùng sảng khoái đây….

‘Học viên à?’

[Dựa trên thông tin chúng ta có, cô ta có vẻ là Cho Seohyun.]

‘…Nhỏ này là chị gái á?’

Bảo là em gái thì còn tin được….

Rõ ràng Cho Seohyun được giới thiệu là chị ruột của nhân vật chính Cho Kanghyun trong thế giới này.

Cho Kanghyun đã ở độ tuổi cuối hai mươi, vậy cô gái này cũng phải xấp xỉ ba mươi rồi.

Ngoại hình này giống học viên hơn hẳn so với giáo quan.

Đang lúc tôi phân vân không biết đánh thức Cho Seohyun đang ngủ kiểu gì, thì có ai đó bước tới.

“Ô kìa? Giáo quan Cho Seohyun, cô lại ngủ nữa à….”

Là một người phụ nữ, có vẻ cũng là giáo quan.

Tôi liền giải thích với nữ giáo quan đó.

“Chuyện là…. Tôi mới đến làm trợ giáo lần này, nhưng cô ấy lại đang ngủ.”

“À, từ học kỳ này anh sẽ… làm cùng giáo quan Cho Seohyun… Ra là vậy….”

Nữ giáo quan bắt đầu nhìn tôi với một ánh mắt vô cùng thương xót.

‘…Cảm giác bất an ập đến rồi đấy?’

[Nghe đồn tính cách của cô ta không được tốt cho lắm. Anh nên cẩn thận thì hơn.]

‘Eli, Eli, lama sabachthani….’

[….]

“Giáo quan Cho Seohyun!! Dậy đi!! Phải đi phát vũ khí cho học viên chứ!!”

“Hư a a a a….”

Nữ giáo quan túm lấy hai vai Cho Seohyun và bắt đầu lắc điên cuồng.

Cái này không giống đánh thức, mà giống hệt cảnh trừ tà trục xuất ác quỷ trong mấy phim tâm linh ấy.

‘…Thế mà vẫn không dậy kìa.’

[Có vẻ cô ta là một người rất dễ buồn ngủ.]

‘Hoàn toàn là trẻ con mà….’

Thật sự y hệt một đứa trẻ….

Nhưng hôm nay là ngày đầu tiên đi làm.

Tôi không muốn thốt ra những lời khó nghe để rồi phá hỏng ấn tượng đầu tiên đâu.

Tôi mỉm cười nhìn Cho Seohyun với đôi mắt lờ đờ, vô hồn và nói.

“Hahaha…. Giáo quan Cho Seohyun, hôm nay là lần đầu gặp mặt. Trông cô đáng yêu như trẻ con vậy.”

“Ơ….”

Nữ giáo quan đang miệt mài thực hiện nghi lễ trừ tà bỗng trợn tròn mắt nhìn tôi.

Gì thế, bộ lần này cần vật hiến tế à?

Tôi hỏi nữ giáo quan.

“…Có chuyện gì sao?”

“Lời… lời vừa rồi….”

Cùng với giọng nói run rẩy của nữ giáo quan, một âm thanh khác cất lên.

“Thằng ranh nào….”

“…?”

Không phải giọng tôi. Cũng chẳng phải giọng nói sang sảng của nữ giáo quan trước mặt.

Rõ ràng là một giọng nữ rất trong trẻo và dễ thương, nhưng lại mang cảm giác như bị nướng đen thui dưới ngọn lửa địa ngục.

Nữ giáo quan ôm chặt lấy Cho Seohyun, hét lên với tôi.

“Chạy mau đi!!!”

“Hả?”

Ngay khi tôi vừa cất tiếng hỏi, Cho Seohyun vốn đang ngồi trên ghế bỗng trợn trừng đôi mắt xanh lè, gầm lên và lao vào tôi.

“Thằng ranh nào dám bảo bà đây là con nít hả!!!!!!!!!!!!!”

***

Tôi cẩn trọng bước theo cô gái nhỏ bé phía trước để đi tới hội trường.

“….”

“….”

Sau một hồi quậy tung phòng giáo quan, Cho Seohyun cuối cùng cũng bình tĩnh lại một chút, nhưng có vẻ vẫn chưa hết giận, cô ta cứ hậm hực thở phì phò.

Cho Seohyun đi trước, quay đầu lườm tôi một cái rồi gằn giọng.

“Nếu anh dám nói câu đó… một lần nữa, tôi sẽ không để yên đâu.”

Rõ ràng là một lời đe dọa, nhưng thực sự, tôi chẳng thấy sợ tẹo nào.

Nhưng tôi cũng chẳng có lý do gì để châm ngòi cơn thịnh nộ của cô ta thêm nữa.

“Vâng, tôi sẽ chú ý.”

“Phù….”

Biểu cảm vẫn rất bất mãn, nhưng cô ta không gây sự thêm.

Vừa đi theo phía sau, tôi vừa mở bảng trạng thái của cô ta ra xem.

=======

Tên: Cho Seohyun 

-Đặc tính-

[Võ thuật], [Tàng hình LV 11], [Đột kích chớp nhoáng LV 25], [Ngưỡng mộ kẻ mạnh], [Nóng vội], [Xử lý biến số kém], [Trọng năng lực]….

=======

Chỉ cần nhìn vào bảng đặc tính là tôi có thể đánh giá sơ bộ về Cho Seohyun.

Một cô gái có tính cách hậu đậu, xốc nổi.

‘Nhìn cái mặt cũng ra vẻ thế thật….’

[Nhưng anh vẫn nên cẩn thận. Những năng lực liên quan đến võ thuật không phải dạng vừa đâu.]

Tôi cũng liếc qua các kỹ năng thuộc nhánh võ thuật.

-[Đoản kiếm thuật LV 39], [Kiếm thuật LV 27]-

Chắc chắn nếu solo một trận, tôi sẽ bị hạ gục ngay tức khắc.

Cả ngoại hình lẫn phong cách chiến đấu đều cho thấy cô ta là kiểu người dùng đoản kiếm để áp sát trong chớp mắt và phân định thắng thua bằng cận chiến.

Nhưng buồn cười ở chỗ, việc cô ta sở hữu kỹ năng Tàng hình chứng tỏ đã luyện tập rất nhiều về khoản che giấu khí tức, nhưng thực tế lại chẳng phù hợp chút nào với bản chất con người cô ta.

‘Có vẻ cô ta mắc bệnh coi thường cấp dưới đấy. Phải cứng rắn lên một chút mới được.’

[Tôi e rằng làm thế có thể sẽ phản tác dụng.]

‘Không đâu, đây là kiểu người mà nếu mình nhún nhường thì sẽ bị đẩy xuống vực luôn đấy.’

Theo tôi thấy, Cho Seohyun thuộc tuýp người sẵn sàng hất cẳng những kẻ cô ta cho là vô dụng một cách không thương tiếc.

Nếu tôi để lộ sơ hở, cô ta sẽ lập tức moi móc và cắn xé.

‘Lần này phải căng não rồi đây. Nếu lộ sơ hở trước mặt Cho Seohyun thì sẽ rắc rối lắm.’

[Nghe nói hai chị em bọn họ rất thân thiết. Rõ ràng nếu anh thu phục được cô ta thì sẽ giúp ích rất lớn.]

Armonia đã từng nói vị hôn thê mới là mục tiêu quan trọng nhất, nhưng Cho Seohyun cũng quan trọng không kém.

Cứ thế vừa ngắm đỉnh đầu của Cho Seohyun vừa đi, chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến hội trường.

Trong hội trường, các học viên năm 3 đang xếp hàng ngay ngắn và trò chuyện rôm rả với nhau.

Nhìn sơ qua cũng phải cỡ 500 học viên.

Cho Seohyun quay lại nói với tôi.

“Hôm nay chúng ta sẽ phát vũ khí cho học viên năm 3 Khoa Khí.”

“…Chỉ hai chúng ta thôi sao?”

“Vâng, các giáo quan khác đang bận nên thiếu tay. Vậy thì!”

Cho Seohyun tung một cú nhảy, hạ cánh gọn gàng lên bục của hội trường.

“Oa….”

Hành động vừa rồi đỉnh thật.

Chỉ với một cú nhảy mà cô ta có thể bay xa hàng chục mét.

Tôi đành phải chạy lạch bạch lên bục như đang chạy bộ.

‘Mẹ kiếp, giá như mình cũng có năng lực thế kia….’

[Nếu anh tích lũy được nhiều Enel, chắc chắn ngày đó sẽ đến thôi.]

‘Lại cái thứ Enel đó….’

Khi Cho Seohyun hạ cánh xuống bục, tiếng xì xầm trong hội trường lập tức im bặt.

“Nào! Bây giờ sẽ bắt đầu phát vũ khí! Lớp 1 Khoa Khí, tôi sẽ gọi tên lần lượt từ số 1, gọi đến ai thì người đó bước lên!”

Và tôi cũng vừa vặn lết được lên bục, may mà không quá muộn.

‘Ui da, mệt chết đi được….’

Vừa lầm bầm trong lòng, tôi vừa đứng cạnh Cho Seohyun.

Nhìn đằng sau bục là một đống rương hộp chất cao như núi. Chắc hẳn vũ khí cấp phát đang nằm trong đó.

Khi đến nơi, tôi thắc mắc hỏi Cho Seohyun một câu.

“Sao không bảo bọn họ tự lên lấy vũ khí phù hợp với mình cho xong?”

“Hầy….”

Cho Seohyun nhíu mày, tỏ vẻ như muốn nói “Tại sao tôi lại phải giải thích những chuyện như thế chứ”.

‘Mẹ nó…. Có hỏi một chút thôi mà làm quá lên.’

[Rõ ràng tính cách cô ta không dễ chịu chút nào.]

Cho Seohyun thở dài thườn thượt rồi dùng vẻ mặt đầy phiền phức giải thích.

“…Ngày trước cũng từng phát kiểu đó rồi, kết quả là loạn thành một cái mớ hỗn độn nên giờ mới phải đổi thành cách này đấy.”

Vũ khí được Học viện cấp cho học viên đều là những món đồ giống hệt nhau.

Tuyệt đối không có chuyện ngẫu nhiên có một món nổi trội hơn hẳn.

Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của các giáo quan.

Việc để học viên tự do chọn vũ khí đã dẫn đến những vụ ẩu đả tranh giành làm náo loạn cả trường, nên mới phải thay đổi quy trình như hiện tại.

“Mấy câu hỏi kiểu đó để lúc nào rảnh hẵng hỏi. Khi tôi gọi tên học viên, anh cứ đứng cạnh đưa vũ khí cho họ là được.”

Cái điệu bộ ngái ngủ, cười ngây ngô lúc nãy đã biến mất tăm.

Tôi cũng không để lộ vẻ yếu đuối mà đáp lại một cách chừng mực.

“Vâng.”

Cho Seohyun hét lớn về phía các học viên.

“Lớp 1 từ số 1 đến số 5 tiến lên trước, xác nhận nhận vũ khí xong thì các số thứ tự tiếp theo nhanh chóng di chuyển lên chờ sẵn!”

“Rõ!!”

Toàn bộ học viên trong hội trường đồng thanh đáp lớn.

Một học viên hớt hải chạy lên bục.

Cho Seohyun lật giở xấp tài liệu trên tay rồi mở miệng.

“Lớp 1 năm 1… Ơ? Gì, gì thế này…. C, cái này sao lại….”

Thế nhưng, Cho Seohyun bỗng tỏ vẻ hoảng hốt và tay bắt đầu run lẩy bẩy.

“…? Có chuyện gì sao?”

Tôi nhướng người nhìn qua vai Cho Seohyun, lén xem tờ tài liệu cô ta đang cầm.

Trên tờ giấy A4 mà cô ta đang cầm, có những dòng chữ to đùng được viết bằng bút đủ màu sặc sỡ, nét chữ thì y hệt trẻ con.

-Hihi. Tháng sau là sinh nhật rồiii! Phải đi ăn đồ ngon với Kanghyun mới đượccc(>_<)-

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!