Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Học viện ma pháp Shutra - 1 - Chương 20 - Học viện ma pháp Shutra (1-4)

Chương 20 - Học viện ma pháp Shutra (1-4)

“Ma pháp trận... Cậu làm thế nào vậy?”

“....”

Tôi lặng lẽ nhìn Luna mà không nói gì.

Ánh hoàng hôn chiếu rọi tuyệt đẹp lên khuôn mặt nhỏ nhắn ẩn trong mái tóc dài màu bạc.

Cô ấy hơi nghiêng đầu và hỏi lại tôi.

“Ma pháp trận... Cậu làm thế nào vậy?”

Trước câu hỏi của cô ấy, tôi làm vẻ mặt tương tự cô ấy và trả lời.

“Cái đó...”

“?”

“Tôi thấy không cần thiết phải nói cho cậu biết đâu nhỉ?”

“Ư...”

Nghe tôi nói, giữa hai lông mày Luna hơi co giật và cô nhắm mắt lại.

Lần đầu tiên tôi làm rạn nứt được vẻ mặt của cô ấy.

Tôi reo hò qua đường truyền tin.

‘Khà... Ăn một vố rồi nhé~’

[May là cô ấy có vẻ nhớ anh Suho.]

‘Cũng may thật.’

Cô gái đã phớt lờ bàn tay tôi đưa ra ngay lần đầu gặp mặt.

Cô gái như búp bê vô cảm.

Và là cô gái sở hữu tài năng và nhiệt huyết ở mức độ vừa phải.

Và một cô gái như thế lại có điều mong muốn ở tôi?

Không có người phụ nữ nào phù hợp với NTR hơn thế này.

Lòng tôi sục sôi mong muốn đập tan cái vẻ mặt đó bằng chính đôi tay này, rồi lấp đầy nó bằng tài năng tình dục.

Luna thực sự là người phụ nữ tôi muốn làm cho hư hỏng.

Nhắm mắt im lặng một lúc, Luna mở mắt ra và nói với tôi.

“...Nếu lúc nãy cậu thấy phật ý thì cho tôi xin lỗi.”

“Ý cậu là sao?”

“....”

Tôi giả vờ không biết và lảng sang chuyện khác.

Luna và tôi đấu mắt, tạo nên một cuộc chiến thần kinh kỳ lạ.

Người chiến thắng là?

“...Về chuyện ma pháp trận, tôi sẽ không nói với bất cứ ai. Ngày mai tôi sẽ lại đến tìm cậu.”

Nói xong Luna quay người bước đi.

Dáng đi uyển chuyển của cô ấy không hề bị che giấu dù đang khoác áo choàng.

Nhìn bóng lưng Luna khuất dần khỏi sân thượng, tôi reo lên.

“Thắng rồi!”

[Tôi không biết anh thắng cái gì, nhưng chúc mừng anh. Tuy nhiên có khả năng người khác cũng đã nhìn thấy, nên anh cần cẩn thận.]

“Thì cứ chối bay chối biến thì bọn họ làm gì được.”

Cùng lắm bị bắt thì cưỡng chế quay về tàu là xong.

Chỉ là công việc bị gián đoạn thì phiền phức thôi...

Nhưng tôi có cảm giác mọi việc bắt đầu suôn sẻ ngay từ đầu.

Cứ tưởng bắt chuyện sẽ khó khăn, ai ngờ Luna lại trực tiếp đến và thử trò chuyện.

Từ hồi Viola cũng vậy, tôi thấy mình may mắn thật.

“Quả này ngon ăn đấy chứ? Trước mắt phải dùng cái này để tạo mối quan hệ đã.”

[May mắn là theo thông tin trong đặc tính thì có vẻ cô ấy sẽ không nói cho người khác biết đâu.]

“Hơn nữa trông cũng có vẻ tham vọng...”

-[Khát khao trưởng thành]-

Ở vị trí của Luna, năng lực của tôi chắc chắn là năng lực vượt xa sức tưởng tượng.

Pháp sư tốn rất nhiều thời gian để vẽ ma pháp trận.

Có trường hợp phải tốn cả tiếng đồng hồ để kỳ công tạo ra một ma pháp trận.

Việc hình tượng hóa ma pháp trận đó chỉ bằng suy nghĩ.

Đối với cô ấy, có khi cô ấy còn đang cầu nguyện cho tôi không bị người khác phát hiện ấy chứ.

Ít nhất là trước khi cô ấy học được.

“Ta đã bị bơ đẹp, thì ta cũng sẽ trả thù bằng cách bơ đẹp lại.”

[....]

Tôi nở nụ cười mãn nguyện và quay về ký túc xá.

..

..

“Cậu bạn Suho.”

“Vâng?”

Ngày hôm sau, ngay khi giờ học Thi triển ma pháp trận kết thúc, Louis bắt chuyện với tôi.

Cái tên bị vùi trong đám phụ nữ ngay từ ngày đầu tiên bỗng dưng lại tiếp cận tôi.

“Cậu có ý định tham gia câu lạc bộ nào không?”

“Câu lạc bộ á?”

Học viện ma pháp cũng giống như trường học, có hệ thống câu lạc bộ cho học viên tụ tập.

Có thể tham gia nhiều câu lạc bộ, và nghe nói cũng có khá nhiều câu lạc bộ không liên quan đến ma pháp.

Nhưng mà...

‘Phiền phức... Sao tôi phải vào mấy cái đó.’

[Nhưng vì là nhiệm vụ dài hạn, nên việc quan tâm đến sự thân thiện cũng cần thiết đấy.]

‘Thì cũng đúng... nhưng để xem tình hình rồi vào sau.’

Quan trọng với tôi không phải là đời sống học đường.

Mà là làm thế nào để sa đọa hóa Luna.

Thời gian lãng phí vào mấy cái câu lạc bộ thà nghỉ ngơi rồi lên kế hoạch còn có lợi hơn nhiều.

“Xin lỗi, nhưng tôi vẫn chưa có ý định...”

“Hiện tại câu lạc bộ hot nhất là CLB Nghiên cứu Ma pháp trận, được yêu thích lắm đấy.”

“Thì tôi đã bảo là, tôi...”

“Nghe nói các tiền bối cũng rất thân thiện và cho nhiều lời khuyên giúp ích cho thành tích học tập, nên cùng đi đi.”

“Không phải...”

“Mấy bạn đằng kia cũng quyết định đi cùng rồi.”

Louis có vẻ hoàn toàn không có ý định nghe tôi nói.

Thằng này làm cái trò gì vậy?

‘Cái thằng điên này cứ ngắt lời người khác thế nhỉ...’

[Nên gọi là mồm mép tép nhảy hay là thích làm theo ý mình đây.]

‘Chỉ thấy xúi quẩy thôi. À, bực mình thật.’

Hôm qua chỉ là thằng ranh con, hôm nay thành thằng ranh con phiền phức.

Tôi chưa kịp từ chối thì đám học viên đã xúm lại xung quanh.

Đa phần là nữ sinh.

Đám nữ sinh đó cũng thử rủ rê tôi vào câu lạc bộ.

“Hôm qua thấy cậu vẽ ma pháp trận cũng đẹp mà. Cùng đi đi.”

“Đằng nào vào rồi ra cũng đâu có khó.”

“...Cũng đâu đảm bảo muốn vào là vào được đâu.”

Đám nữ sinh giải thích qua loa về câu lạc bộ rồi gây áp lực bắt tôi vào.

Mà nhìn mặt cũng chẳng có vẻ gì là muốn tôi vào cả.

Ngược lại trông như thấy phiền phức...

‘Gì vậy, bọn này bị sao thế?’

[Trước mắt cứ vào thì tốt hơn. Ra cũng không khó, và quan trọng là nếu bây giờ từ chối thì có vẻ sẽ không tạo được ảnh hưởng tốt đâu.]

‘Phiền thật...’

Louis lách qua đám phụ nữ và đi đến chỗ Luna đang ngồi ở bàn bên cạnh.

“Luna, chúng ta cùng vào nhé.”

“....”

Louis ném đám phụ nữ cho tôi rồi sang bên cạnh rủ rê Luna vào câu lạc bộ.

Đám nữ sinh thấy Louis và Luna nói chuyện với nhau thì bắt đầu xì xào.

(Sao lại cứ dính với con nhỏ đó thế...)

(Thì nghe bảo quen nhau từ nhỏ mà...)

(A, sao hồi nhỏ mình không có người bạn nào như Louis nhỉ. Bực thật.)

...Nói nhỏ thôi cho người ta nhờ.

Chúng nó thì thầm to nhỏ với nhau một cách lộ liễu sự thù địch sau lưng hai người họ.

Louis có vẻ không nghe thấy tiếng đám con gái, vẫn tiếp tục nói chuyện với Luna.

Nhưng lần này mục tiêu lại chuyển sang tôi.

(Sao lại định rủ người đàn ông này đi cùng thế?)

(Thì vẽ ma pháp trận đẹp mà. Chắc vì thế thôi.)

(Người ta đã bảo không đi là không đi rồi mà...)

(Mà tên cậu ta là gì nhỉ?)

(Ai biết.)

Đã bảo nói bé thôi...

Hai người bên cạnh không nghe thấy nhưng tôi thì nghe rõ mồn một như chúng nó cố tình cho tôi nghe vậy.

‘Mẹ kiếp, lũ điên này nói ngay trước mặt thế à.’

[Có vẻ nhân vật tên Louis đang quan tâm đến anh Suho.]

‘Chẳng lẽ bị lộ chuyện dùng suy nghĩ tạo ma pháp trận rồi?’

[Chắc không phải đâu. Louis ngồi ở phía bàn đầu, muốn nhìn anh Suho thì phải quay hẳn người lại rất lộ liễu, mà lúc đó nếu quay lại như thế chắc chắn đã bị điểm trừ rồi.]

‘Cũng phải, lúc đó ai cũng bị mắng một trận mà...’

Vì là sau khi giáo sư dọa sẽ trừ điểm nếu nhìn ma pháp trận của người khác, nên chắc không có chuyện quay lại lộ liễu đâu.

Kết luận là chỉ do vẽ ma pháp trận đẹp thôi.

Tôi nhìn Louis rồi chuyển ánh mắt sang Luna.

Cô ấy đang liếc nhìn tôi.

Nhìn như vậy được vài giây.

Miệng cô ấy thốt ra câu trả lời.

“...Biết rồi. Tớ cũng sẽ tham gia.”

Tôi nói qua đường truyền tin.

‘Armonia.’

[Vâng.]

‘Vào câu lạc bộ thôi.’

[....]

Khi Luna quyết định tham gia, tôi cũng quyết định tham gia Câu lạc bộ Nghiên cứu Ma pháp trận.

***

Tìm hiểu mới biết, câu lạc bộ không phải cứ muốn vào là vào được ngay.

Với các câu lạc bộ quy mô nhỏ thì thường không có điều kiện đặc biệt, nhưng câu lạc bộ quy mô lớn thì khác.

Câu lạc bộ quy mô lớn vì có nhiều học viên muốn vào nên bắt buộc phải có sự chọn lọc.

Điều kiện chọn lọc có thể là quan hệ quốc gia, cũng có thể là thành tích nhập học.

Đúng lúc đang có buổi thuyết trình về câu lạc bộ dành cho tân học viên.

Tôi, Luna, cùng Louis và đám con gái tham dự buổi thuyết trình diễn ra tại hội trường.

Trên bục, một cô gái tóc vàng bước lên bắt đầu giải thích.

Cô ấy giới thiệu mình là Hội trưởng Hội học viên Học viện ma pháp Shutra.

Mái tóc ngắn gọn gàng cùng đôi mắt màu hoàng kim tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ.

Nụ cười sảng khoái và dáng vẻ giải thích đầy tự tin toát lên uy quyền của một Hội trưởng Hội học sinh.

‘Ồ, xinh đấy chứ?’

[Anh có muốn xem đặc tính không?]

‘Thôi, giờ chỉ quan tâm đến Luna đã.’

[Quyết định sáng suốt.]

Theo lời Hội trưởng Hội học sinh, việc đăng ký tham gia câu lạc bộ có thể thực hiện sau khoảng một tuần nữa.

Cô giải thích rằng những học viên mới đến đây chưa được bao lâu dù sao cũng chỉ học môn Thi triển ma pháp trận, nên thời gian còn lại hãy thong thả đi xem xét các câu lạc bộ.

Buổi thuyết trình kết thúc và chúng tôi rời khỏi hội trường.

Đằng nào thì phải một tuần nữa mới đăng ký được, về thôi nhỉ.

Tôi định lén lút chuồn đi để không bị tên ranh con bắt gặp.

Xoẹt, Ẩn thân chi thuật!

“A, cậu bạn Suho. Cùng đi ăn cơm nhé.”

“....”

Ẩn thân chi thuật thần tốc của tôi bị nhìn thấu ngay lập tức.

Phiền chết đi được...

‘Cái thằng điên này sao cứ bám lấy tôi thế... Armonia.’

[Vâng.]

‘Cho xem đặc tính thằng này đi.’

[Cái đó không được.]

‘...Cái gì?’

Kháng lệnh?!

À không... chức cô ấy cao hơn tôi mà.

Có khi tôi phải quỳ lạy cô ấy mới đúng?

Theo lời Armonia, các thuộc tính của nhân vật chính do Hắc Hoàng Đạo hay Thánh Điện quản lý đều không thể xem hay thay đổi được.

[Thay vào đó phía Hắc Hoàng Đạo và Thánh Điện cũng không thể xem hay thay đổi thuộc tính của các nhân vật khác ngoài nhân vật chính. Đây là quy tắc của chúng tôi.]

‘Định tìm chút điểm yếu mà...’

Anh Hùng trước đó do không chạm mặt nên không biết. (Dù suýt chạm mặt chỉ chênh lệch 1 giây.)

Tam quyền phân lập là thế này đây...

Nghe lời mời của Louis, đám con gái bên cạnh bắt đầu cười khúc khích.

“Quả nhiên là Louis... Quan tâm người khác ghê. Tốt bụng quá...”

“Hơn nữa đúng là thủ khoa, dẫn dắt cả người đứng bét... à không, người bên dưới nữa, thật tuyệt vời.”

Bên dưới hay đứng bét thì cũng thế...

Đám con gái mải mê khen ngợi Louis.

Nhưng câu trả lời của Louis còn đáng gờm hơn.

“Cậu bạn Suho tuy hiện tại đứng ở vị trí thấp nhất nhưng người như vậy lại có niềm vui khi leo lên cao, tôi thấy ghen tị với điều đó hơn đấy.”

“Cũng phải, Louis thì đâu còn chỗ nào để leo lên nữa đâu... Thật sự quá tuyệt.”

“Đúng vậy, đúng vậy.”

Nhưng mà cái không khí này có gì đó...

‘Thằng này đang đá đểu tôi đúng không?’

[...Tôi cũng có cảm giác như vậy.]

Không biết là do bẩm sinh hay cố tình biết mà làm vậy...

Dù đằng nào thì cũng khốn nạn như nhau.

Phía sau Louis và đám con gái, Luna nhìn tôi với vẻ mặt lạnh lùng.

Ánh mắt cô ấy không rời khỏi tôi.

Nhưng Louis như chợt nhớ ra điều gì, quay lại đứng cạnh Luna rồi nhìn tôi nói.

“A, phải rồi... Xin lỗi nhé. Luna không thể ăn cơm cùng người lạ... Cậu bạn Suho, phiền cậu hộ tống các bạn nữ ở đây giúp nhé?”

“...Hả?”

Nó nói cái giọng điệu nực cười với tôi.

Nghe như kiểu bảo tôi gom quái lại rồi trong lúc đánh quái thì nó nẫng tay trên rương kho báu vậy.

‘A... Bắt đầu cay rồi đấy.’

[Tôi hiểu nhưng anh phải nhịn.]

‘Haizz... Tôi vì muốn làm với cô nên mới nhịn đấy. Biết chưa?’

[...Tôi biết rồi.]

Khậc khậc, phải xả stress bằng cách này chứ.

Thật ra không phải nói đùa, tôi thực sự vì muốn làm với Armonia nên mới nhịn đấy.

Đám nữ sinh khác nghe lời Louis thì tiếc nuối nhưng không thể từ chối.

“À...”

“Nếu Louis đã nói vậy...”

Họ vừa nói những lời tiếc nuối vừa lườm Luna.

Lườm lộ liễu thế kia mà Louis hoàn toàn không nhận ra.

Thực ra tôi nghĩ tình huống này có khi lại thoải mái hơn.

Dù sao đám con gái cũng sẽ tự động rời đi khi Louis đi thôi.

Louis định dẫn Luna đi đến nhà ăn.

Nhưng Luna chỉ đứng yên nhìn tôi.

“Luna, đi thôi.”

“....”

“Luna?”

“...Cùng đi đi.”

Luna nhìn tôi và nói.

“Hả? Có ổn không? Cậu không ăn được cùng người lạ mà.”

“Không sao. Hôm qua biết nhau rồi mà.”

“V... Vậy thì...”

Louis nhìn tôi với vẻ mặt miễn cưỡng. Vì liên quan đến Luna nên lần đầu tiên tôi cảm thấy vẻ mặt hắn ta méo xệch.

Luna nhìn tôi và mời lại lần nữa.

“Cùng đi đi.”

Trên gương mặt cô ấy thoáng hiện một nụ cười dù rất nhỏ.

Nghe lời mời của Luna, tôi nở một nụ cười rạng rỡ.

Và trả lời.

“Không thích đấy.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!