Chương 74 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (22)
“…Đây là… đồ lót sao?”
Thứ mà bọn họ đang nhìn thấy là một chiếc đai trinh tiết sáng lấp lánh ánh bạc.
Theo như thông tin mà Armonia cung cấp, ở thế giới này hoàn toàn không tồn tại thứ gọi là đai trinh tiết.
Nếu như đai trinh tiết được phát minh ra, có lẽ Viola sẽ là người đầu tiên phải đeo nó.
Chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy rùng mình rồi….
Tôi bắt đầu thao thao bất tuyệt quảng cáo cho đám phụ nữ, thêm mắm dặm muối đủ thứ công dụng y hệt mấy người bán hàng rong trên tàu điện ngầm.
“Nó rất nhẹ, độ cứng thì khỏi bàn, đến cả ma tộc cũng khó mà phá vỡ bằng vũ lực. Sản phẩm này áp dụng công nghệ tiên tiến nhất từ nước ngoài đấy!”
“Oa!”
Chắc do chưa có khái niệm gì về đai trinh tiết nên trên khuôn mặt họ không hề lộ ra vẻ bài xích.
Trái lại, họ còn thấy vô cùng mới mẻ và kỳ thú.
Một chiếc đai trinh tiết cấu tạo đơn giản nhưng lại ngốn mất tận 400 Enel, nguyên nhân không chỉ nằm ở chất liệu.
Nó có cả tính năng nhận diện vân tay.
Và chủ nhân của dấu vân tay đã được đăng ký lại không có mặt ở đây.
“Nhưng mà cách cởi ra thì hơi khác người một chút. Bản thân người mặc không thể tự cởi được.”
“…Khoan đã! Thế tức là phải có người khác cởi giúp sao…. Ch, chuyện đó….”
Đương nhiên là khó chịu rồi.
Bởi vì mỗi lần muốn giải quyết nỗi buồn lại phải nhờ người khác cởi hộ mà.
“Người ta thiết kế như vậy là để đảm bảo an toàn thôi. Chứ nếu tự cởi được thì bọn chúng lột sạch ngay tại chỗ luôn rồi.”
“À…. Cũng đúng….”
Ai nấy đều gật gù đồng ý.
‘Đám phụ nữ này buồn cười thật đấy.’
[Với tình cảnh hiện tại của họ, lời nói của anh Suho hoàn toàn hợp tình hợp lý.]
‘Huhu, mà cái đó tuổi thọ cao thật không đấy?’
[Dù có dùng kém thế nào thì bèo bèo cũng bảo hành được 20 năm.]
Nó tích tụ năng lượng từ nhiệt độ cơ thể và sử dụng nó để vận hành chức năng nhận diện vân tay.
Hơn nữa, ở đây cũng không có môi trường để rò rỉ công nghệ.
Đám phụ nữ vẫn tiếp tục lấy tay chọt chọt vào chiếc đai trinh tiết màu bạc với vẻ tò mò.
Bọn họ vừa mới nghe đến khái niệm đai trinh tiết lần đầu tiên, lại đang trong tình trạng ảo tưởng rằng mình sắp bị cưỡng hiếp.
Nên hiện tại, việc tránh được mối nguy hiểm trước mắt là ưu tiên hàng đầu của họ.
Sau khi thấy họ đã xuôi xuôi, tôi bắt đầu giải thích mọi chức năng.
Người đã đăng ký dấu vân tay chỉ cần cầm vào hai bên mép quần lót là nó sẽ tự động mở ra.
Và điều quan trọng nhất là, người mở khóa bằng dấu vân tay bắt buộc phải cầm đồ lót đó trong tay.
Chiếc đai trinh tiết này được thiết kế sao cho một khi đồ lót của người mặc được cởi ra, nó sẽ khóa chặt ngón tay của người cởi, khiến họ không thể rút ra được.
Và hệ thống chỉ cho phép người đó rút ngón tay ra khi người mặc mặc lại đồ lót.
‘Nói thật, tôi cứ lo nhét nhiều tính năng thế này thì giá sẽ đội lên cơ.’
[Đối với một người như Lena de Peron thì thứ này cũng vô thưởng vô phạt thôi. Hơn nữa, lực siết ngón tay của người mở khóa cũng khá yếu, chỉ cần là người lớn có chút sức lực là có thể rút ra được.]
Theo lời Armonia, sức mạnh của một người cỡ Lena có thể dễ dàng đập nát thứ này.
Nhưng vì trong đám quý tộc ở đây chẳng có nhân vật nào mạnh mẽ vượt tầm kiểm soát như vậy, nên chẳng có gì phải lo lắng cả.
Và người đăng ký dấu vân tay… chưa phải là người lớn nên cũng không thành vấn đề.
Tuy được tích hợp đủ loại chức năng, nhưng tôi vẫn bịp bọn họ rằng công nghệ này còn đơn giản hơn nhiều so với loại đạn siêu dẫn mà tôi dùng lần trước.
“Chắc chắn một điều là với trình độ của lũ khốn đó thì đừng hòng cởi ra bằng vũ lực. Lại còn nhẹ nữa chứ.”
“…Ngài cứ mang tôi đi cùng không được sao? Chủ nhân….”
Kẻ vừa lên tiếng là cô ả quý tộc đanh đá ngày hôm qua.
Gương mặt cô ta hoàn toàn trái ngược với bộ dạng ngày hôm qua.
Vẻ xấc xược, ngang tàng đã bay biến đâu mất, chỉ còn lại khuôn mặt đáng thương và tội nghiệp.
Thêm vào đó, không phải là “chúng tôi”. Mà cô ta chỉ dùng từ “tôi”.
Thấy vậy, đám phụ nữ còn lại cũng không chịu lép vế, lại bắt đầu nài nỉ ỉ ôi.
“Tôi nữa!”
“Xin ngài đấy! Chủ nhân!”
“….”
Biểu cảm của đám phụ nữ như đang le lói tia hy vọng rằng biết đâu tôi sẽ đưa thêm mình đi cùng thì sao.
‘Dù sao thì mọi chuyện cũng đã đến nước này rồi, hay là làm một nháy trước khi đi nhỉ.’
[…Nếu anh chỉ đơn thuần muốn giải tỏa nhu cầu sinh lý.]
‘À, không phải thế.’
[…?]
Thật sự mà nói thì đám phụ nữ trước mắt tôi vẫn còn giữ được nét quý phái nên trông cũng xinh xắn ra phết.
Nhưng chuyện đó không mấy quan trọng.
‘Giả sử tôi cứ thế cắp đít bỏ đi thì tương lai của đám phụ nữ này coi như chấm dứt đúng không.’
[…? Anh đang lo lắng cho họ sao?]
‘Đâu có…. Tuyệt vọng thực sự vốn dĩ được sinh ra từ hy vọng mờ.’
Hôm nay, nếu tôi làm tình với những người phụ nữ này và cư xử như thể mình rất luyến tiếc, đồng thời hẹn ước một ngày tái ngộ thì chắc chắn họ sẽ tin sái cổ.
Rằng nhất định tôi sẽ quay lại….
‘Bảo là sau này quay lại nhất định sẽ đón họ đi.’
[Nếu anh thực sự nói như vậy, có lẽ họ sẽ cắn răng chịu đựng để tiếp tục sống.]
‘Và rồi cứ sống mòn mỏi như vậy, cho đến lúc muốn bỏ cuộc thì cũng đã quen với cuộc sống đó rồi, và họ sẽ phải sống trong tuyệt vọng suốt quãng đời còn lại.’
Như vậy là quá đủ để trả thù cho những gì họ đã làm với Lena rồi.
Hơn nữa, đám phụ nữ này càng sống dai, thằng nhãi đó sẽ càng lún sâu vào địa ngục.
[Hiệu ứng pheromone vẫn đang hoạt động nên có lẽ bây giờ đám phụ nữ này đang rất có cảm tình với anh Suho.]
‘Ồ, vốn dĩ định để dành đến đêm nay làm một nháy với Lena. Nhưng mà, cũng chưa chắc đã thành công. Nên trước mắt cứ thử một lần xem sao….’
Tôi thử thăm dò đám phụ nữ trước mặt.
“Bây giờ thì khó đấy, nhưng 1~2 năm nữa thì….”
“Th, thật sao? Chuyện gì tôi cũng có thể làm được!”
Cô ả quý tộc đanh đá chen vào giữa hai chân tôi, ngước lên nhìn tôi.
Tất cả đều nhìn cô ta với ánh mắt đầy sửng sốt.
Tôi ‘giả vờ’ suy nghĩ một lúc lâu rồi xoa đầu cô ả và nói.
“Hôm qua tôi nói mấy lời hơi nặng nề, cô có để bụng không đấy?”
“….”
Người phụ nữ đang quỳ giữa hai chân tôi, nhìn tôi vuốt ve mái tóc cô ta, khuôn mặt như cún con vẫy đuôi mừng chủ, nói.
“Tôi… lại càng thích như thế hơn!”
***
“Chuu… Chuup… Haaup….”
“Hưm… Sướng phết nhỉ?”
“Hư hut…. Cảm ơn ngài….”
“Hư hư….”
Người phụ nữ trong tình trạng khỏa thân nằm rạp xuống giường, ngước nhìn tôi trong khi đang thổi kèn.
Cô ả tự xưng là Patricia này, chỉ mới lúc nãy thôi vẫn còn là trinh nữ.
Cho đến trước khi dâng hiến cho tôi….
Và trên giường không chỉ có tôi và cô ta, mà còn có cả những người phụ nữ khác đang nằm la liệt.
Ai nấy đều kiệt sức, nằm ngủ xung quanh tôi.
Chiếc giường loang lổ những vết máu và dâm thủy đã khô khô cứng lại.
“Chờ 1~2 năm nữa tôi nhất định sẽ quay lại tìm cô.”
“…Thật sự ngài sẽ đến chứ?”
“Nhưng tôi phải đi du ngoạn khắp nơi trên thế giới, lại còn phải trải qua nhiều chuyện lớn lao nên cũng không biết thế nào mà lần.”
“À….”
Mới hôm qua còn lườm tôi cháy máy, thế mà hôm nay Patricia chỉ biết liếm mút dương vật của tôi với vẻ mặt ỉu xìu.
Tôi xoa đầu cô ta và an ủi.
“Nhưng tôi nhất định sẽ quay lại. Dù có muộn màng, tôi cũng sẽ đến đón cô.”
“Th, thật chứ?! Tôi nhất định sẽ chờ ngài…. Haaup….”
Nghe tôi nói vậy, cô ta nở một nụ cười rạng rỡ và lại tiếp tục cắm cúi thổi kèn.
‘Đúng rồi, hãy cố gắng chờ đợi nhé….’
[Nếu nghĩ đến việc sau này sẽ đón Beatrice đi cùng thì kiểu gì anh chẳng quay lại đây phải không?]
‘À, đúng rồi! Thôi, cứ tới đâu hay tới đó….’
Đến lúc đó lại bốc phét tiếp là xong.
Đối với phụ nữ, sự thật tàn khốc không quan trọng bằng những lời dối trá.
Những lời nói dối phù phiếm lại chính là động lực sống của họ.
Thành thực mà nói, có gì đảm bảo là sau này tôi có thể đưa thuộc hạ thân tín của Ma Vương đi cùng đâu cơ chứ….
Sau khi vắt kiệt nốt những giọt tinh binh cuối cùng còn sót lại trong tinh hoàn, tôi chìm vào giấc ngủ giữa vòng vây của những người phụ nữ.
..
..
Bảy người quấn lấy nhau trên giường.
Những người phụ nữ lúc sáng còn khép nép sợ sệt, giờ đây sau khi ân ái với tôi một lần, mọi hành động của họ đã trở nên dạn dĩ hơn hẳn.
Trong lúc mây mưa với họ, tôi đã dùng đủ mọi lời dối trá để đẩy cảm xúc của họ lên đến đỉnh điểm.
Có lẽ trong một khoảng thời gian dài, họ sẽ sống với một ý chí sống mãnh liệt.
Và giữa bầu không khí này, tôi chợt nhớ ra một việc phải làm.
“Patricia.”
“Vâng!”
Chỉ nghe gọi tên thôi cũng đủ khiến cô ta mừng rỡ, tiến lại gần tôi trong tình trạng không mảnh vải che thân.
Tôi nhờ cô ta một việc.
“Phiền cô thay quần áo rồi gọi cái thằng nhãi đó đến đây được không?”
“…? Thằng nhãi nào cơ ạ?”
“…Tên gì ấy nhỉ.”
Tự nhiên quên béng mất tên thằng nhóc đó….
‘Có phải là Việt Quất không nhỉ?’
[Là Berius.]
“À, gọi cái đứa tên là Berius hay gì đó đến đây giúp tôi.”
“Vâng~”
Patricia hớn hở thay quần áo rồi rời khỏi phòng.
Thấy Patricia đi ra ngoài, những người phụ nữ xung quanh cũng rón rén định bước xuống giường để mặc lại quần áo.
Tôi lập tức ngăn lại.
“Mọi người không cần bận tâm đến thằng nhãi đó, cứ nằm thoải mái đi.”
“Nh, nhưng mà… Berius… thì….”
Đúng là mang dòng máu hoàng tộc có khác. Dù có là thằng nhãi ngu ngốc cỡ nào đi chăng nữa, trước mặt bọn họ vẫn phải giữ kẽ đôi chút.
“Không sao đâu. Các cô đâu phải là cấp dưới của nó. Kể từ bây giờ, nó mới là kẻ phải hầu hạ các cô.”
“…?”
Đám phụ nữ nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.
Họ nghe lời tôi, ngoan ngoãn nằm trên giường trong tình trạng khỏa thân.
Lát sau, có tiếng gõ cửa vang lên.
Cốc, cốc, cốc.
“Ừ, vào đi.”
Người bước vào trước là Patricia, theo sau là thằng nhãi.
Vừa bước vào, mặt thằng nhãi đã đỏ lựng như quả cà chua, nó liền quay ngoắt mặt đi.
“Cái… cái gì thế này….”
Patricia cũng hốt hoảng không kém.
Cô ta nhìn đám phụ nữ với biểu cảm “Sao mọi người không mặc quần áo vào?”.
“Patricia, cô cũng vào lại đây nằm thoải mái đi.”
“Ư… vâng!”
Cô ta ngập ngừng giây lát, nhưng quả nhiên đã trở thành người phụ nữ phục tùng tôi vô điều kiện, cô ta liền lột phăng quần áo rồi lao lên giường ôm chầm lấy tôi.
Chứng kiến cảnh đó, Berius lầm bầm.
“Đ, điên hết rồi….”
“Nhóc cũng lại đây. À, không phải bảo nhóc cởi quần áo chui vào chăn đâu nhé.”
“Đ, đừng có đùa! Tại sao ta phải làm cái trò….”
Thấy thằng nhãi lóng ngóng bước tới bằng hai chân vòng kiềng, đám phụ nữ bắt đầu cười nhạo.
Nếu là lúc trước thì có lẽ họ sẽ thấy nó hơi đáng yêu, nhưng hiện tại thì chẳng ai ưa nổi nhân vật này.
Nhìn cái dáng vẻ của kẻ vẫn luôn kiêu ngạo nay lại trở nên như vậy, chắc họ hả hê lắm.
Thằng nhãi đứng trước mặt tôi, ngấn lệ và nói.
“Ng, ngươi đã làm gì Công nữ thế hả….”
“…?”
“Từ ngày ngươi… đến, Công nữ đang phải chịu đựng vô vàn khổ sở…. Ngươi đã làm gì cô ấy!”
“….”
Đúng là thằng chó đẻ….
Nó hoàn toàn không thể ngờ rằng chính nó mới là nguồn cơn của mọi tai họa đã hủy hoại Lena.
Nhưng nghe thằng nhãi nói vậy, tôi lại nghĩ ra một trò hay ho.
Tôi ghé sát tai thì thầm để đám phụ nữ xung quanh không nghe thấy.
“Tao dùng chìa khóa mày đưa lẻn vào phòng, xui xẻo thay Công nữ lại đang thức. Vừa thấy tao, cô ta định giết tao luôn. Nhưng mà….”
“Nh, nhưng mà… thế nào….”
“…Tao bảo sẽ xử đẹp mày, thế là cô ta ngoan ngoãn dang rộng hai chân ra quy phục ngay lập tức.”
“….”
“Và từ giờ, cô ta quyết định sẽ theo tao suốt đời.”
Tôi vừa cười vừa rời khỏi tai thằng nhãi.
Thằng nhãi run lẩy bẩy, nước mắt bắt đầu tuôn rơi ròng ròng như thể đã hiểu thấu những gì mình vừa nghe được.
Và rồi nó đột nhiên hét lên, lao vào tôi.
“T, ta sẽ giết ngươi!! Công nữ!!”
“Làm cái trò gì thế! Tránh xa Chủ nhân ra!”
“Woaaa! Giật cả mình. Cảm ơn nhé, Patricia~”
“Ta sẽ giết ngươi! Hức hức… Ta sẽ giết ngươi….”
Bị đám phụ nữ xung quanh cản lại, thằng nhãi ngã ngửa ra sau.
Rồi nó cứ thế ngồi khóc nức nở, lầm bầm.
“Hức… Công nữ… Hức hức….”
“Ồ… Chân thành thế cơ à? Làm sao đây… tha cho Công nữ nhé?”
Gật gật.
Thằng nhãi vừa khóc vừa nhìn tôi, gật đầu như cầu xin.
“Hừm…. Cơ mà đã quyết định rồi thì hủy bỏ cũng khó lắm… Nhưng nếu nhóc chịu làm giúp tao một việc, tao sẽ rút ngắn thời hạn xuống còn 1~2 năm.”
“Th, thật sao!?”
“Tất nhiên rồi~”
Hiển nhiên đó là lời nói dối, nhưng với tôi thì điều đó chẳng quan trọng.
Tôi chậm rãi giải thích cho thằng nhãi những việc nó cần làm.
..
..
Nghe tôi nói xong, thằng nhãi lộ vẻ mặt không thể hiểu nổi, vừa mếu máo vừa hét lớn.
“Đ, đừng có đùa… Ta là Vương tử của Betel! Tại sao ta phải làm mấy chuyện….”
“Thế thì mút mùa nhóc cũng không bao giờ gặp lại Công nữ được đâu. Tạm biệt nhé.”
“Hức….”
“Đổi lại, nếu nhóc làm tốt, sau này tao sẽ đưa Công nữ về và biến cô ta thành của nhóc.”
“C, Công nữ không phải là đồ vật!”
Thằng nhãi vừa la hét vừa tỏ vẻ giằng xé nội tâm.
Nhưng sự giằng xé ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
“Ng, ngươi nói thật chứ…, nếu ta làm thế, ngươi sẽ để Công nữ….”
“Ừ, tao biến cô ta thành của nhóc luôn, nghe rõ chưa?”
“K, không phải thế! …Thực sự ngươi sẽ trả cô ấy về đúng không?”
“Đương nhiên rồi~”
“…Đ, được rồi.”
“Ồ….”
Nhìn thái độ của thằng nhãi, tôi còn hơi bán tín bán nghi, nhưng dù sao thì chính nó đã đồng ý.
Vậy là mọi chuyện đã xong xuôi.
Tôi ra lệnh cho đám phụ nữ trên giường đứng xếp hàng trong tình trạng khỏa thân.
Dù hơi ngại ngùng vì có mặt thằng nhãi ở đó, nhưng họ vẫn răm rắp tuân theo chỉ thị của tôi.
“Nào, bây giờ nhóc hãy đeo đai cho từng người một đi.”
“Khuut…. T, tại sao ta lại phải làm mấy việc thế này….”
Tôi có thể hình dung được Lena là một sự tồn tại như thế nào đối với thằng nhãi này.
Chắc hẳn nó không dám mường tượng đến cuộc sống không có cô ấy.
Thằng rác rưởi… Lena ra nông nỗi này cũng là vì sự tồn tại của mày đấy.
Thằng nhãi vừa đeo đai trinh tiết vừa không thể rời mắt khỏi âm hộ của đám phụ nữ.
[Nhưng liệu Berius có thể tiếp tục thực hiện mệnh lệnh của anh Suho hay không.]
‘….’
Nhiệm vụ tôi giao cho Berius không chỉ đơn thuần là đeo đai trinh tiết cho đám phụ nữ.
Hệ thống nhận diện vân tay của đai trinh tiết đều đã được đăng ký bằng vân tay của Berius.
Đêm qua, tôi đã dùng thuốc ngủ để chuốc say nó và đăng ký vân tay cho tất cả các đai trinh tiết.
Còn về phần thằng nhãi này….
“Này, nếu tao nghe được mày làm không đàng hoàng nhiệm vụ tao giao, Công nữ sẽ làm nô lệ cả đời.”
“B, biết rồi! Khuutt… Ngươi nhớ giữ lời đấy….”
Nhiệm vụ của nó là mỗi khi những người đeo đai trinh tiết cần giải quyết nhu cầu sinh lý, nó phải cởi đai ra giúp họ và cầm đai đứng chờ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
