Chương 73 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (21)
“…Cái quái gì đây, đây là đâu?”
Hắn tên là Lorian.
Kẻ đã cầm đầu âm mưu cưỡng hiếp Lena.
Nơi hắn đang đứng là một chiến trường rải rác đầy xác chết.
Có đủ loại xác chết, từ con người cho đến ma tộc.
“M, mẹ kiếp…. C, có ai không!?”
Với thân phận là người thừa kế, hắn không phải ra trận.
Nhưng cũng chính vì vậy mà vị trí người thừa kế của hắn đang bắt đầu lung lay.
Và Lorian đã….
“Khốn kiếp, vốn định lôi vụ bê bối của Anh Hùng ra ánh sáng trong nay mai! Thế quái nào mà mình lại ở đây chứ!”
Hắn định lợi dụng những thông tin tình cờ nắm được để củng cố vị thế của một kẻ chưa từng tham gia chiến tranh.
Trong tình cảnh Anh Hùng đã bốc hơi mất dạng.
Hắn vẫn đinh ninh rằng cuộc chiến này chắc chắn sẽ giành phần thắng.
“Bây giờ chính là cơ hội…. Ma Vương có vẻ cũng chẳng có gì to tát. Nếu công bố chuyện này ngay bây giờ, nhân lúc mọi thứ đang hỗn loạn mà quy trách nhiệm về cuộc chiến, thì vị thế của mình sẽ còn vững chắc hơn nữa….”
Vốn dĩ cuộc chiến này bắt đầu bằng một cái cớ chẳng mấy thuyết phục.
Hắn đang toan tính đổ mọi tội lỗi lên đầu đám quý tộc đã lãnh đạo cuộc chiến, từ đó nâng cao vị thế của một kẻ không hề tham gia chiến tranh như hắn.
“Lũ ngu ngốc, cứ lao ra tiền tuyến đánh nhau như thiêu thân đâu phải là cách. Phải biết dùng cái đầu chứ…. Hử? Kia là….”
Giữa lúc đang đi loanh quanh tìm người, ánh mắt Lorian chạm phải một bóng người được trang bị vũ khí vô cùng lộng lẫy.
“Người của phe nào thế nhỉ? Chắc mình xưng danh ra thì người ta sẽ tự khắc đến cứu thôi.”
Khi hắn tiến lại gần, vẻ ngoài đặc biệt của người kia dần lọt vào tầm mắt.
“…? Tóc hồng? Peron?”
Mái tóc màu hồng là đặc trưng của gia tộc Peron.
Nhận ra sự hiện diện của hắn, vị kỵ sĩ quay người lại.
Cô tháo mũ giáp, để lộ mái tóc dài màu hồng đang tung bay trong gió, hai hàng nước mắt lăn dài trên má.
“Lena de Peron?”
Ngay cả khi đứng giữa một đống xác chết, cô vẫn toát lên khí chất và sự cao quý.
Người phụ nữ ấy cất lời với Lorian.
“…Là ngươi sao.”
“…? Cô nhận ra ta sao. Đúng vậy, ta là người của Vương Quốc Betel…”
“Ngươi đã tung tin đồn thất thiệt hại chết binh lính của ta.”
“C, cái gì! T, ta vẫn chưa công bố mà! À, không phải vậy!”
“…Gây ra chuyện tàn nhẫn như thế rồi mà ngươi vẫn còn có ý định giở trò đồi bại với ta sao?”
“K, không phải thế!”
Dù tình huống hiện tại chẳng hề ăn nhập với nhau, nhưng sát khí tỏa ra từ Lena de Peron khiến Lorian sợ đến mức són cả ra quần.
Giữa đống thịt băm lạnh lẽo của con người và quái thú hòa quyện vào nhau, nơi đây chỉ còn lại hai người bọn họ.
Lena de Peron chĩa thanh trường kiếm dài vào Lorian và dõng dạc nói.
“Để bù đắp cho những đau khổ mà binh lính quốc gia ta phải chịu đựng... Ta sẽ khiến ngươi không bao giờ còn tà niệm với phụ nữ nữa!!!”
“Aaaaaaaa!”
Mũi kiếm của Lena de Peron lao vút đi, nhắm thẳng vào hạ bộ của Lorian.
***
“…Trên đời lại có thằng điên như vậy sao.”
“Chắc Ma Vương đại nhân cũng không biết đâu nya.”
Vừa đón ánh nắng ban mai rực rỡ, tôi vừa cùng Beatrice đi về phía phòng khách và được nghe cô nàng kể vài chuyện.
Thì ra cái gã tự xưng là người thừa kế của Hầu tước xuất thân từ Vương Quốc Betel chính là kẻ đã thu thập được tài liệu của bà lão và rêu rao nó ra ngoài.
Đúng là kỳ lạ.
Đội quân kháng chiến đang trên đà sụp đổ vì mất đi Anh Hùng đã được Lena vực dậy.
Nhưng lòng tin vừa mới hàn gắn lại mong manh đã bị lòng tham của một con người phá hủy đến mức không thể vãn hồi.
‘Bọn ở Betel toàn lũ thần kinh có vấn đề thế này thôi à….’
[Dù ở bất cứ đâu trên thế giới cũng luôn tồn tại những kẻ như vậy. Chỉ là điều này cho thấy rõ khi những sự xui xẻo hội tụ lại với nhau thì sẽ tạo ra hậu quả kinh khủng đến mức nào.]
‘Thế ra Lena phải chịu khổ sở thế này cũng là vì giúp đỡ mấy cái thứ đó sao….’
Thế giới mà Lena muốn gây dựng là một thế giới mang đến tương lai tươi sáng cho con người.
Thế nhưng, chính những con người đó lại đang hủy hoại cô ấy.
Nghĩ đến đó, tôi thấy xót xa vô cùng.
Tôi xoa đầu Beatrice và cất lời khen ngợi.
“Hôm nay cảm ơn cô vì đã giúp tôi nhé.”
“Hư hư, vậy tôi ôm anh một cái được không nya?”
“Ồ! Được chứ!”
Beatrice nhún người nhảy lên ôm chầm lấy tôi.
Đáng ra tôi mới là người phải biết ơn cô nàng.
‘Dễ thương thật….’
[Năng lực của cô ấy rất hữu ích. Nếu có thể đưa cô ấy theo thì sau này chắc chắn sẽ giúp ích được rất nhiều, nhưng tiếc thật.]
Việc tôi giao cho cô ấy rất đơn giản.
Chỉ cần đốt hương thảo trong phòng đám đàn ông đang ở, rồi xâm nhập vào giấc mơ của bọn chúng.
Dù nội dung giấc mơ của bọn chúng có khác nhau nhưng kết cục thì chỉ có một.
Bị chém nát hạ bộ là xong chuyện à?
Không đâu.
Hạ bộ sẽ liên tục tái tạo để rồi lại bị băm vằm, một vòng lặp vô tận không có hồi kết.
Thêm vào đó, tôi còn sử dụng loại thuốc ngủ cực mạnh để đề phòng trường hợp bọn chúng tình cờ tỉnh giấc.
Level Xâm Mộng của Beatrice là 19, nên cô ấy có thể phát huy năng lực vượt trội về mặt thể lực.
Cứ bước vào giấc mơ, băm vằm hạ bộ, lỡ bị hất văng ra thì lại nhảy vào ngay lập tức….
Suốt cả đêm, cô nàng đã làm việc đó mà không hề biết mệt mỏi.
Áp dụng cho toàn bộ đám đàn ông, ngoại trừ thằng nhãi con kia….
Kết quả là theo lời Beatrice, những kẻ bị cô nàng “xử đẹp” đều đang co giật liên hồi trên giường, tinh dịch và nước tiểu chảy lênh láng.
Vì Xâm Mộng sẽ khắc sâu những hiện tượng đó vào ký ức, nên tôi đoán trong thời gian tới, chỉ cần loanh quanh gần Lena thôi là bọn chúng cũng sợ đái ra quần rồi.
Giống như lúc tôi phát vào mông Lena vậy, cảm giác đó vô cùng chân thực.
Còn việc của tôi là thâm nhập vào giấc mơ của đám phụ nữ.
Trong giấc mơ của họ, tôi chỉ đứng nhìn từ xa và triệu hồi lũ đàn ông đến.
Ý thức của bọn đàn ông lúc đó đại loại là “Cứ phập thoải mái đi”.
Cơ mà, bắt đầu rồi mới thấy cảnh tượng luân dâm đó làm tôi cũng rạo rực lây.
Đến cả một người vốn bài xích khái niệm cưỡng hiếp như tôi cũng muốn nhảy vào tham gia.
Thêm nữa, dù đã xong việc trong mơ rồi chạy sang chỗ cô ả khác, mọi thứ vẫn đang tiếp diễn.
Một khi giấc mơ đã bắt đầu, dù tôi có ra ngoài làm việc khác thì màn luân dâm vẫn cứ thế mà lặp đi lặp lại vô tận.
Có lẽ hiệu ứng động dục mới xuất hiện hôm nay cũng đã góp một phần không nhỏ.
Giường nệm ướt sũng dâm thủy và nước tiểu, mùi hương thảo gây ngủ trong phòng cũng đã bay biến sạch bách.
‘Đúng là đỉnh của chóp.’
[Dựa trên đặc tính của Xâm Mộng, bọn họ sẽ nhớ rất rõ, nhưng tôi tự hỏi liệu có thể tiến đến kế hoạch tiếp theo hay không.]
‘Chắc chắn phải được chứ…. Vì thằng nhãi đó mà…. Khục khục….’
Bây giờ mấu chốt là kế hoạch cuối cùng có thành công tốt đẹp hay không.
***
“…Haa.”
Vừa mới thức dậy, Lena đã ngồi thẫn thờ trên mép giường, đón chào buổi sáng bằng một tâm trạng ủ rũ.
Hôm qua đã quấn quýt bên Seong Suho cả ngày trời, đến đêm Lena vẫn mòn mỏi ngóng trông anh đến.
Không cần phải ân ái, chỉ cần được nằm trong vòng tay anh thôi cũng đủ khiến Lena hạnh phúc rồi.
Trước khi ngủ, cô đã cố gắng tắm rửa sạch sẽ nhất có thể rồi mới lên giường.
Dù không có thuốc ngủ, cô vẫn nhanh chóng chìm vào giấc mộng.
Thế nhưng, khi Lena mở mắt ra, thứ đón chào cô lại là ánh nắng ban mai rực rỡ.
Đối với một Lena đang tràn trề hy vọng, ánh nắng tươi sáng ấy lại càng khiến cô thêm sầu não.
“…Phải rồi, ngày hôm qua ngài ấy đối xử với mình như vậy đã là quá đủ để biết ơn rồi.”
Lena nở nụ cười cay đắng, khoác lên mình bộ đồ hầu gái, khoảnh khắc cô mở cửa ra, Berius đã đứng sẵn trước cửa.
“C… Công nữ!”
“…Có chuyện gì vậy?”
Nhìn thấy Berius, Lena cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.
Giả sử người gõ cửa là Seong Suho như ngày hôm qua, hẳn cô đã cảm thấy vô cùng tồi tệ, nhưng giờ tâm trạng cô vốn dĩ đã chạm đáy rồi.
Berius tiếp lời với khuôn mặt đầy tội lỗi.
“C, có chuyện tôi cần nói….”
“Vâng, cậu cứ nói.”
“C, chìa khóa… Gã đàn ông đó đã trộm mất rồi!”
“….”
Lena vốn đã nhận ra điều đó từ lâu.
Rằng Seong Suho đã lấy chìa khóa của Berius để lẻn vào phòng cô….
Nhưng bây giờ điều đó chẳng còn quan trọng nữa.
Trớ trêu thay, ở một khía cạnh nào đó, cô lại cảm thấy biết ơn Berius vì chuyện này.
“T, tên đó đã lẻn vào phòng Công nữ và giở trò đồi bại!”
“Tôi biết chuyện đó rồi.”
“…Sao cơ? Không, không phải tôi làm, mà là cái tên mới đến đó!”
Berius tưởng Lena chưa hiểu ý mình nên cứ thế nói tiếp.
Cậu ta lải nhải giải thích không ngừng nghỉ cốt chỉ để Lena hiểu được sự tình.
Rằng có kẻ đã lẻn vào phòng Công nữ và giở trò xằng bậy.
Lena im lặng lắng nghe rồi cất giọng.
“Tôi hiểu cậu nói gì.”
“X, xin lỗi Công nữ… Tên đó đã đe dọa tôi… Nhưng tôi không thể nhẫn nhịn thêm được nữa!”
Lena cắt ngang lời Berius.
“Tôi vốn đã biết ngài ấy ghé thăm phòng tôi rồi.”
“…Hả? C, chuyện đó… là sao….”
“Từ đầu, tôi đã là người hầu hạ ngài ấy. Việc tôi phải phục vụ ngài ấy vào ban đêm là điều hiển nhiên.”
“Ờ… C, Công nữ…. Người đang… nói gì thế….”
Berius hoàn toàn không tiêu hóa nổi những gì mình vừa nghe thấy.
Lena thận trọng thì thầm vào tai Berius lời cảnh cáo.
“Phòng khi ngài ấy ghé thăm, mong cậu hãy hạn chế đến tìm tôi vào buổi sáng.”
“…Vâng… vâng.”
“Vậy tôi xin phép.”
Lena bỏ lại Berius đang chìm trong sự tuyệt vọng, đóng cửa phòng lại và bước ra phòng khách.
..
..
Trên đường đến phòng khách, Lena lờ mờ nhận ra có điều gì đó khác thường.
Chính là thái độ của đám quý tộc nam.
Hễ thấy mặt cô, bọn chúng lại cuống cuồng bỏ chạy với vẻ mặt sợ hãi tột độ.
“…?”
Tuy khó hiểu, nhưng khác với ngày thường, không bị bọn chúng làm phiền lại khiến cô thấy thoải mái hơn hẳn, nghĩ vậy cô tiếp tục rảo bước đến phòng khách.
Vừa đến nơi, những âm thanh ồn ào đã vọng ra từ bên trong.
(Xin ngài đấy!)
(Hức… Cứ thế này thì chúng tôi…)
(Bảo làm gì chúng tôi cũng chịu….)
Lena lấy một tay che mắt, cắn răng chịu đựng cơn đau đầu đang ập đến.
“Haa… Mấy người này bị điên hết rồi sao?”
Giọng nói của những người phụ nữ vọng ra từ bên trong đều là những giọng điệu vô cùng quen thuộc.
Họ đang van nài Seong Suho chuyện gì đó, và nội dung thì cô cũng có thể lờ mờ đoán được.
‘…Trước tiên cứ vào trong đã.’
Cốc, cốc, cốc.
Lena dè dặt gõ cửa, tiếng người đàn ông từ bên trong vọng ra.
“Vào đi.”
Khoảnh khắc Lena đẩy cửa bước vào, đám phụ nữ trong bộ trang phục hầu gái đang quỳ rạp xuống đất van xin Seong Suho tha thiết.
‘…Trời đất ơi.’
Lena không nỡ mở to mắt nhìn hành động đáng xấu hổ của họ.
Nhưng cô thừa hiểu việc sắp xếp lại tình hình là trách nhiệm của mình.
“Các cô đang làm cái trò vô lễ gì thế hả!”
“Ch, chuyện đó….”
Tiếng quát tháo của Lena khiến đám phụ nữ hoảng hốt, luống cuống không biết phải làm sao.
Thế nhưng, người cản cô lại không ai khác ngoài Seong Suho.
“À, không sao đâu.”
“Nhưng mà….”
“Mà này, hôm qua chắc em mệt lắm phải không? Hôm nay cứ nghỉ ngơi thoải mái đi.”
“….”
Sự quan tâm của Seong Suho lại như một nhát dao cứa vào tim Lena.
‘…Hôm nay là ngày cuối cùng rồi.’
Cô biết rõ ngày mai anh sẽ rời đi.
Lena đã chuẩn bị sẵn tinh thần dành trọn một ngày cuối cùng bên anh trước khi kết liễu cuộc đời.
Nhưng vì đó là lệnh của Seong Suho, nên cô quyết định tuân theo một cách không chút do dự.
“Em hiểu rồi.”
“Ừ, nghỉ ngơi cho khỏe nhé~”
“…Vâng, cảm ơn ngài.”
Lena lê từng bước chân nặng trĩu trở về phòng.
***
‘Mình có mong đợi là nó sẽ hiệu quả nhưng….’
[Nếu tất cả đều mơ thấy cùng một giấc mơ như vậy thì dù không muốn tin cũng phải tin thôi.]
Đám phụ nữ bị cưỡng hiếp tập thể trong mơ suốt đêm qua vừa sáng sớm đã chạy đến tìm tôi.
Bọn họ van xin tôi một cách vô cùng khẩn thiết.
Có vẻ như mấy trò thao túng giấc mơ của tôi đã phát huy tác dụng rất tốt.
‘Mình chỉ cố tình đổi địa điểm một chút thôi, thế mà bọn họ tự nhận thức được là mình sẽ bị lôi ra hành hạ thêm vài tháng nữa.’
[Thật sự là một kỹ năng rất hữu ích.]
Kháng ma lực thấp, tinh thần lực cũng yếu nốt.
Đúng là những đối tượng tập luyện vô cùng tuyệt vời.
Nhưng vấn đề là nó chỉ giới hạn ở nơi này thôi.
Tinh thần của những người ở đây đã bị suy yếu trầm trọng, nên tôi mới có thể dễ dàng ra tay như vậy.
Đuổi Lena về xong, tôi bắt đầu trấn an bọn họ.
“Trước tiên thì đó chỉ là một giấc mơ thôi mà? Có cần phải hoảng loạn thế không….”
“Không phải đâu! Chắc chắn là bọn đàn ông đang âm mưu chuyện gì đó! Nhưng mà mục tiêu của bọn chúng lại là chúng tôi….”
“…? Âm mưu gì cơ?”
“Ch… chuyện đó….”
Đám phụ nữ cuống quýt kể sạch sành sanh những âm mưu thâm độc của bọn đàn ông mà họ đã nghe lén được.
Tôi thừa biết chuyện này rồi, nhưng vẫn cứ giả vờ như không biết.
“Đúng là lũ tồi tệ.”
“Đ, đúng vậy! Bọn chúng định giở trò đồi bại với Công nữ Lena….”
“Thật ra chúng tôi cũng định ngăn cản rồi, nhưng bị chúng đe dọa….”
Bốc phét ít thôi….
Rõ ràng là biết tỏng mà vẫn nhắm mắt làm ngơ, giờ thấy sắp đến lượt mình bị xơi tái nên mới hạ mình vứt bỏ lòng tự trọng mà cầu xin thế này đây.
Nhưng tôi không thể tỏ ra quá tàn nhẫn được.
“Nhưng mà Lena thì chắc không sao đâu.”
“Hả? Ngài không lo cho Công nữ Lena sao?”
Câu nói của tôi lại như thắp lên tia hy vọng, đám phụ nữ nhìn tôi với ánh mắt ngập tràn mong đợi.
Chẳng biết là đang lo lắng thật hay mong cô ấy bị hại nữa….
Nhưng tôi đã đập tan tia hy vọng đó thành từng mảnh vụn.
“Tôi sẽ mang cô ấy đi cùng, nên không cần lo.”
“….”
Đám phụ nữ trong phòng nhìn tôi chằm chằm với vẻ mặt tuyệt vọng, rồi đột nhiên òa khóc nức nở.
“L, làm ơn hãy đưa tôi đi cùng với!”
“X, xin ngài hãy mang tôi theo!”
“Tr, tránh ra! Tôi thực sự có thể làm bất cứ chuyện gì!!”
Thấy cảnh đó, tôi mỉm cười và nói.
“Không, các cô có biết tôi định đi đâu đâu mà đòi theo.”
“Đ, đi đâu cũng được! Xin ngài đấy!”
“Không, các cô chẳng biết tôi đi đâu mà…. Hơn nữa, giờ bảo đưa hai người trở lên đi cùng thì hơi khó….”
“Hức hức…. Bảo làm gì tôi cũng làm được! Xin ngài….”
“Trước mắt cứ bình tĩnh lại đã….”
Tôi phải mất khoảng 10 phút mới dỗ dành được đám phụ nữ bình tĩnh lại.
‘Tốt, thế này chắc đủ rồi nhỉ?’
Sau đó, tôi đưa ra một lời đề nghị, coi như là một giải pháp.
“Trước tiên thì các cô… sao nhỉ, không muốn bị bọn đàn ông làm nhục đúng không?”
“Vâng! Xin ngài cứu lấy chúng tôi…. Hức….”
Tôi lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc hộp gỗ.
“…?”
Dù hành động của tôi có hơi đường đột, nhưng đám quý tộc nữ vẫn chỉ dám len lén quan sát, sợ làm phật ý tôi.
Tôi mở nắp hộp, cho họ xem đồ vật bên trong.
Bọn họ ngắm nghía đồ vật trong hộp một hồi lâu, rồi nghiêng đầu thắc mắc hỏi tôi.
“…Đây là… đồ lót sao?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
