Chương 76 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (24)
Trang chiều muộn, đám đàn ông đang la hét ỏm tỏi và làm loạn bên ngoài tòa nhà ký túc xá.
“Không cởi được! Tao nói là đéo cởi được!!”
“Mẹ kiếp, mau lôi thằng ngu kia ra đây nhanh lên!”
Đám đàn ông đang dùng hết sức bình sinh để tháo gỡ cục sắt lủng lẳng ở hạ bộ của mình.
Lúc nãy, sau khi nghe Berius nói, những gã đàn ông này vì bất an nên đã thỏa thuận với nhau là chỉ đeo thử một ngày thôi.
Tuy không được phép tùy tiện đụng vào đồ trong kho của Ma Vương Thành, nhưng vì coi trọng thân thể của mình hơn cả, bọn họ đã lén lút đeo chúng vào.
Thế nhưng, đến tối khi ra nhà xí để giải quyết nỗi buồn, nhờ chiếc đai trinh tiết không thể tháo rời này mà tất cả đang mang một bộ dạng nực cười với chiếc quần tụt đến tận đầu gối trước cửa nhà vệ sinh.
“Nhanh lên! Sắp vãi ra quần rồi đây này! …Ai đấy?”
Từ phía tòa nhà ký túc xá, có một nam một nữ đang đi về phía này.
Là Patricia và Berius.
Cô ả nhăn mặt khi thấy đám đàn ông đang tạo những tư thế kỳ quái trước nhà xí và lên tiếng.
“Gì đây, mấy người…. Sao lại cởi truồng hết ra đứng ở đây thế.”
“Ch, chuyện là….”
Đám đàn ông luống cuống định mặc quần vào, nhưng trước khi họ kịp kéo lên, những chiếc đai trinh tiết đã đập ngay vào mắt Patricia.
‘Đeo thật luôn kìa….’
Khi ở cạnh Seong Suho, Patricia đã nghe được kế hoạch ép bọn họ phải đeo đai trinh tiết.
Hơn nữa, cô ả cũng đã biết tỏng chuyện loại đai mà mình đang đeo khác hoàn toàn với thứ mà đám đàn ông kia đang dùng.
‘Fufu…. Là vì mình…. Chắc chắn lần tới ghé thăm, ngài ấy nhất định sẽ mang mình theo.’
Patricia tự chìm đắm trong ảo tưởng, lầm tưởng rằng lý do Seong Suho bắt đám đàn ông đeo đai trinh tiết là để bảo vệ cho cô ta.
Patricia nhìn đai trinh tiết của đám đàn ông rồi nói.
“Mấy người cũng đeo cái đó hả?”
“Ờ! Gì chứ… cô cũng đeo sao?”
“Ừ, phụ nữ đều đeo hết rồi.”
Patricia nói về Seong Suho với một thái độ đầy cẩn trọng, rồi kiêu hãnh khoe khoang rằng mình đã được tặng quà.
“…Dạo này thế giới loạn lạc quá mà. Đúng lúc được tặng một món đồ tốt nên tôi đã nhận lấy với lòng biết ơn.”
Đám đàn ông nghe vậy liền nháo nhào hỏi cách tháo đai trinh tiết.
“Cái này tháo ra kiểu gì? Mau nói cho bọn này biết đi!”
“Thì…. Cũng đơn giản thôi…. Nhưng trước tiên để tôi giải quyết xong đã rồi nói cho. Này, vào đây.”
“Ugh… Buông ra! Tôi tự đi được….”
Patricia tóm lấy cổ áo Berius và bắt đầu lôi cậu ta vào trong nhà xí.
“C, cái gì! Sao hai người lại vào chung?”
“Ồn ào quá! Tôi cũng đang bực mình đây….”
Dù Patricia cảm thấy vượt trội khi được đeo đai trinh tiết xịn, nhưng việc phải đi chung nhà xí với đàn ông vẫn khiến cô ả thấy ngần ngại.
Patricia vén váy lên ngay trước mặt Berius.
“Haa… Haa….”
“….”
Berius thò tay vào trong lớp váy, không thể rời mắt khỏi cặp đùi và vùng bụng dưới của cô ả.
‘Một kẻ như thế này mà cũng là Vương tử sao….’
Patricia cười khẩy khi nhìn bộ dạng của Berius.
Berius đứng đực mặt ra trong nhà xí sau khi tháo đai trinh tiết cho ả.
Ánh mắt của cậu ta dán chặt vào vùng tư mật của Patricia.
Berius thậm chí còn chẳng nhận ra việc Patricia đang nhìn mình.
‘Chà… Đúng là một tên nực cười.’
Patricia hừ lạnh rồi quở trách.
“Đồ biến thái…. Quay lưng lại!”
“B, biết rồi….”
Berius xị mặt, cầm lấy chiếc đai trinh tiết rồi quay lưng đi.
‘Chà, nhưng có một tên thế này nâng niu mình, tâm trạng cũng khá lên hẳn.’
Dù có hơi xấu hổ, nhưng việc có một kẻ luôn tôn thờ mình khiến Patricia cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Trong suốt quá trình ả đi tiểu, Berius cứ vô thức lén lút ngoái lại nhìn.
Giải quyết xong xuôi, ả vẫn giữ nguyên tư thế vén váy, đứng trước mặt cậu ta và nói.
“Đeo lại đi.”
“Ughhh….”
Dù rất cay cú, nhưng mắt Berius vẫn dính chặt vào hạ bộ của cô ả.
Patricia nở một nụ cười nhạt rồi lôi Berius ra ngoài.
Cô ả giải thích mọi sự thật cho đám đàn ông.
Rằng người duy nhất có thể tháo đai là Berius, và báo cho họ biết một sự thật động trời: nếu cởi ra mà không mặc lại sau một khoảng thời gian nhất định, dương vật của họ sẽ nổ tung.
“Đ, đừng có đùa! Bọn này phải sống như thế này cả đời sao!?”
“Ừ. Bởi thế nên mới nói, ai mượn mấy người tự tiện mặc vào? Vốn dĩ từ đầu thứ đó đâu phải làm ra để cho mấy người?”
“Nói xàm! Này!”
Lorian hét lên về phía Berius.
Berius vốn đã thu mình lại, nay càng giật mình đáp.
“Sao… sao thế?”
“Mau vào đây! Tháo ra cho tao!”
“B, buông ra!”
Lorian lôi xềnh xệch Berius vào nhà xí và ép cậu ta phải tháo khóa.
Berius dù cảm thấy buồn nôn trước thái độ hung hăng của Lorian, nhưng vẫn phải giải trừ đai trinh tiết cho gã.
“Th, tháo được rồi! Giờ thì xong rồi nhé!”
“T, khoan đã! Nếu mày cứ đi như thế thì!”
“Câm mồm! Mày nghĩ tao sẽ tin mấy lời nhảm nhí đó chắc?”
Lorian kéo quần lên rồi lập tức ba chân bốn cẳng bỏ chạy khỏi nhà xí.
Patricia đứng nhìn theo bóng lưng của Lorian với một nụ cười khinh bỉ.
‘Đi thong thả nhé, đồ ngu.’
Không lâu sau, người ta phát hiện ra Lorian nằm gục giữa hành lang ký túc xá, máu từ giữa hai chân chảy ra lênh láng.
***
“Thế nào? Được chứ?”
“….”
Ngay khi trở về phòng khách, tôi đã gọi Beatrice đến và đề nghị cô ấy rời đi cùng chúng tôi.
Nhưng phản ứng của Beatrice lại trái ngược hoàn toàn với những gì tôi nghĩ.
Không hẳn là ghét bỏ, nhưng vẻ mặt cô ấy ỉu xìu, trông như chẳng còn chút sức lực nào.
‘Gì đây? Tưởng cô nhóc ấy phải vui lắm chứ.’
[Có lẽ là vì lý do khác, anh nên hỏi thử xem sao.]
Tôi khẽ hỏi Beatrice, người vẫn đang cúi gằm mặt.
“Sao thế, cô không muốn đi cùng bọn tôi à?”
“…Không phải thế đâu nya.”
“Thế thì sao?”
“Tôi lúc nào cũng lủi thủi một mình nya. Khó khăn lắm mới đến được đây, dù mọi người đều ghét tôi, nhưng ít ra tôi không còn phải cô đơn nữa nya.”
Beatrice kể rằng ngoại trừ cha mẹ, cô ấy chưa từng được nói chuyện tử tế với bất kỳ ai.
Là một đứa trẻ bị Miêu Tộc khinh miệt, bị tộc Succubus quay lưng.
Ngay cả cha mẹ, những người duy nhất ở bên cạnh cũng đã qua đời, với cô ấy, nơi này chính là chốn dung thân cuối cùng.
Cô ấy nói dù biết mọi người ghét mình, nhưng bản thân vẫn đang cố gắng hết sức để làm thân với họ.
‘Cứ vác cái ấn nhị tinh đi rông khắp nơi thì ai mà thích cho nổi….’
[Tuy có để ý đến sắc mặt người khác, nhưng có vẻ cô ấy hoàn toàn không có chút nhận thức nào về vị thế của mình.]
Rốt cuộc, lý do cô ấy không thể rời đi cùng chúng tôi rất đơn giản.
Việc đi theo chúng tôi mà không thể hòa nhập thì không sao, nhưng cô ấy lo sợ rằng sau đó sẽ không bao giờ được quay lại nơi này nữa.
‘A! Vậy thì làm thế này là được đúng không?’
[…?]
‘Cô nhờ họ chỉnh cho hành tinh này trôi chậm lại một chút đi.’
Giả sử cô ấy đi cùng chúng tôi một tháng mà hoàn toàn không thể thích nghi, thì cứ gửi cô ấy về là xong.
Nếu kích hoạt hệ thống điều chỉnh thời gian, một tháng ở bên đó thì chỗ này cũng chỉ mới vắng mặt chừng 3 ngày thôi.
[Tôi nghĩ là có thể. Tổ chức Hắc Hoàng Đạo chắc chắn sẽ dễ dàng chấp thuận yêu cầu cỡ đó. Tuy nhiên, tôi nghĩ anh nên chuyển nó thành một lời nhờ vả cá nhân thì sẽ tốt hơn.]
‘Cũng phải….’
Mang một tiểu Succubus Miêu Tộc đi để giúp cô ấy tập làm quen với môi trường mới mà lại đi nhờ hệ thống điều chỉnh thời gian thì đúng là nực cười thật.
Tôi giải thích cho Beatrice rằng thời gian trên con tàu của chúng tôi chảy khác với nơi này, sau đó đề nghị lại lần nữa.
“Thật không nya? Anh không lừa tôi chứ nya?”
“Tôi lừa cô làm cái gì. Tôi chỉ là thấy cô… Ơ?”
“Đồng ý nya!”
Beatrice nhảy cẫng lên ôm chầm lấy tôi, đôi mắt sáng rực rỡ gật đầu đồng ý.
Và hơn ai hết, người vui mừng nhất khi biết tin này chính là Viola.
***
“….”
Lena đứng bên cửa sổ, ngẩn ngơ đưa mắt nhìn bầu trời bên ngoài.
Bầu trời trong vắt không một gợn mây dần sập tối, nhường chỗ cho vầng trăng tròn vành vạnh đang từ từ nhô lên.
Từ lúc trở về phòng vào ban sáng, cô không hề xê dịch dù chỉ một bước, cứ giữ nguyên tư thế ấy mà nhìn ra ngoài.
Không một ngụm nước làm mềm môi, không một dòng suy nghĩ vấn vương trong đầu, cô chỉ lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời.
Xung quanh thỉnh thoảng lại vang lên những âm thanh ồn ào, huyên náo, nhưng cô chẳng mảy may bận tâm.
Đúng hơn là, cô không hề nhận thức được chúng.
Khoác trên mình bộ đồng phục hầu gái, không cử động lấy một ngón tay, cô cứ thẫn thờ nhìn ra không trung.
Ngắm vầng trăng tròn rực rỡ, cô khẽ thì thầm.
“Ngày cuối cùng sắp trôi qua rồi.”
Cùng với lời nói ấy, một nỗi buồn sâu thẳm dâng trào trong cõi lòng.
Nhưng cô biết rõ.
Rằng thời gian chẳng bao giờ dừng lại, dù là khoảnh khắc hạnh phúc, lúc gian truân, hay những giây phút đớn đau tột cùng….
“Dù biết là không nên hy vọng, nhưng mình….”
Ngay cả một người đã suy sụp như cô cũng từng ôm ấp một tia hy vọng.
Nhưng vốn là một người có trí tuệ hơn người, Lena nhanh chóng nhận ra thứ hy vọng mà mình đang níu kéo ngu ngốc đến nhường nào.
Chính vì quá hiểu rõ điều đó, nên nỗi tuyệt vọng trong cô mới càng hằn sâu hơn.
Chỉ chờ đợi chuyến viếng thăm của một người duy nhất, và giờ đây, cô đã có thể khẳng định chắc nịch.
“…Ngài ấy không đến rồi.”
Mang theo trái tim ngập tràn sự tuyệt vọng, Lena định bước ra khỏi phòng để hoàn thành công việc cuối ngày.
Đó là điểm danh nhân sự.
Đã khá trễ so với giờ quy định.
Lena vừa mở cửa, vừa dùng tay áo lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài.
“Quả nhiên… một người phụ nữ như mình….”
“Người phụ nữ như em thì làm sao?”
“….”
Không thể nhìn thấy gì phía trước.
Tầm nhìn bị tay áo che khuất, cô chỉ có thể nghe thấy giọng nói vang lên.
Nhưng cô nhận ra ngay lập tức.
Chủ nhân của giọng nói ấy là ai….
Lena vội lau nước mắt, chấn chỉnh lại tinh thần rồi lùi lại hỏi.
“Ngài đến đây có việc….”
“…Tôi đến gặp người phụ nữ của mình mà cũng cần lý do sao?”
“Mmph!”
Người đàn ông đứng ngoài cửa lao tới hôn Lena và kéo tuột cô vào trong phòng.
***
“….”
Berius vẫn mặc nguyên quần áo, nằm ườn trên giường, ánh mắt vô hồn dán chặt xuống sàn nhà.
Công việc cậu ta phải làm bắt đầu từ hôm nay vừa đơn giản lại vừa vô cùng hoang đường.
Đó là cầm đai trinh tiết và đứng đợi.
Tuy đó là một công việc hoàn toàn trái ngược với sự phẩm giá mà một vị Vương tử nên có, nhưng Berius không còn cách nào khác ngoài việc phục tùng.
(Đổi lại, nếu nhóc làm tốt, sau này tao sẽ đưa Công nữ về và biến cô ta thành của nhóc.)
(Ng, ngươi nói thật chứ…, nếu ta làm thế, ngươi sẽ để Công nữ….)
(Ừ, tao biến cô ta thành của nhóc luôn, nghe rõ chưa?)
Lời nói của gã đàn ông, kẻ đang tản ra một luồng khí chất thượng đẳng, được vây quanh bởi đám đàn bà trên giường, lại hiện lên trong đầu cậu ta.
“Haa…….”
Hình ảnh khỏa thân của những người phụ nữ khắc sâu vào mắt Berius hồi trưa nay cứ liên tục gặm nhấm tâm trí cậu ta suốt cả ngày.
Cậu ta vốn dĩ là một kẻ luôn tìm cách trốn việc nặng nhọc bằng cách bám váy Lena.
Nhưng công việc cầm đai trinh tiết đứng chờ, dù thấp hèn đến đâu, lại khơi dậy trong cậu ta một sự hưng phấn đê tiện.
Để che giấu khao khát muốn nhìn thấy vùng kín của phụ nữ, Berius tự gán cho hành động của mình một sự chính đáng bằng suy nghĩ muốn cứu Lena.
“Công nữ… Tôi sẽ cứu người….”
Chắc chắn gã đàn ông kia đã nói rằng nếu cậu ta hoàn thành tốt việc này, hắn sẽ sớm thả Lena ra.
Thế nhưng, ngoài miệng thì gọi tên Công nữ, còn trong đầu Berius lại ngập tràn hình ảnh cơ thể trần truồng của Patricia và những người phụ nữ khác.
“Haa… Haa….”
Đúng lúc Berius đang cựa quậy, chui rúc vào trong chăn thì….
Có tiếng động vọng qua bức tường.
- Chủ nhân….-
- Em là đồ của tôi, tôi muốn đánh giá thế nào là quyền của tôi, hiểu không?-
- Em xin lỗi….-
“C, cái gì thế này….”
Berius, vẫn còn mang theo sự rạo rực ở hạ bộ, áp tai vào tường.
Từ phòng của Lena ngay sát vách, giọng nói của gã đàn ông vọng lại rõ mồn một.
- Phải cảm ơn Đại Công tước Peron mới được. Nhờ ông ta mà tôi mới có một người phụ nữ tuyệt thế này chứ.-
“T, tên khốn này!”
Hắn đang dùng những lời lẽ vô cùng xúc phạm mà ngay cả Berius cũng không thể dung thứ để sỉ nhục Lena.
Ngay lúc cậu ta định lao ra khỏi giường, giọng nói của Lena đã cản bước chân của Berius lại.
- Em… Lena de Peron… sinh ra là để làm người hầu cho ngài….-
“Kh, không…. Công nữ không đời nào lại nói những lời như thế….”
Cái tên Lena de Peron mang sức nặng đến mức ngay cả Berius cũng cảm thấy e dè, đó là một cái tên đại diện cho một vị thế vô cùng vĩ đại.
Việc một Công nữ như vậy lại mang tên mình ra làm trò tiêu khiển cho một gã đàn ông đã giáng một đòn chí mạng vào tâm trí Berius.
- Xin ngài… hãy cứ thỏa sức tận hưởng… giọt máu nhà Peron này.-
“Kh… Không… C, Công nữ… không bao giờ nói… những lời như thế….”
Berius rơi vào trạng thái suy sụp, nước mắt giàn giụa nhưng vẫn không chịu rời tai khỏi bức tường.
Lời nói của gã đàn ông lúc nãy xẹt qua tâm trí cậu ta.
(Tao bảo sẽ xử đẹp mày, thế là cô ta ngoan ngoãn dang rộng hai chân ra quy phục ngay lập tức.)
Nhớ lại lời gã đàn ông ấy, Berius bắt đầu tự trách bản thân.
“Là tại… Tại mình mà… Công nữ mới… Hức…. Uwaaaah….”
Sợ rằng tiếng khóc của mình sẽ lọt sang phòng bên cạnh, Berius đành lấy hai tay bịt chặt miệng, nức nở.
“Hức… Tôi… Tôi nhất định sẽ cứu người…. Công nữ, tôi chắc chắn sẽ…. Uwaaaah….”
Berius áp sát tai vào tường, lắng nghe tiếng giao hoan của hai người họ, và thầm thề sẽ giải cứu Lena.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
