Chương 78 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (26)
“Haa… Haa….”
Lena đang ngồi vắt vẻo trên hông tôi, thở dốc từng cơn.
Sau khi làm tình hệt như hai con thú hoang đang giao phối trên tường, tôi và Lena chuyển sang giường và tiếp tục những chuỗi giao hoan không ngừng nghỉ.
Từ khi đến Ma Vương Thành và trải qua vô số trận mây mưa với Lena, tôi đã rút ra được một điều.
‘Lena được học rất nhiều thứ, nhưng lại mù tịt về mấy chuyện này.’
Nền tảng của việc quan hệ tình dục thì nắm rất vững, nhưng lại hoàn toàn không có khái niệm gì về những kỹ năng phụ trợ khác.
Chắc hẳn lý do lớn nhất là vì cô ấy chưa từng tham gia các buổi tiệc giao lưu của các nữ quý tộc.
Đến tận bây giờ, trong tâm trí Lena, làm tình chẳng qua chỉ là để sinh con, không hơn không kém.
Chỉ là khi quan hệ với tôi, cô ấy mới biết cách thả lỏng bản thân để tận hưởng khoái cảm….
‘Không hề biết cách âu yếm vuốt ve đàn ông. Lại càng không biết thổi kèn là cái quái gì….’
[Có vẻ như cô ấy chỉ biết dựa trên những kiến thức nền tảng đã được dạy mà thôi.]
Nhìn vào tính cách của Lena, tôi đã tràn trề hy vọng rằng sau khi làm tình, cô ấy sẽ thổi kèn cho tôi.
Nhưng Lena lại chẳng hề có động tĩnh gì, cô ấy chỉ thản nhiên dùng phần bèo nhún trên bộ đồ hầu gái để lau dọn, rồi ngước lên nhìn tôi như thể chờ đợi một lời khen ngợi.
Không phải là tôi ghét điều đó.
Ngược lại, hình ảnh ấy lại phản ánh chân thực cuộc sống trước đây của cô ấy.
Thích kiếm thuật, thương thuật, thích lăn lộn trên đất bụi để rèn luyện thể chất hơn là tham gia vào mấy buổi tụ tập của đám phụ nữ.
Những gì cô ấy được học không phải là giáo dục giới tính để thụ hưởng khoái lạc, mà chỉ đơn thuần là làm cách nào để thụ thai và sinh ra người nối dõi.
Khi quen tôi, Lena cũng đã từng bày tỏ sự áy náy vì cho rằng bản thân thiếu đi sự nữ tính.
Quả thực, đôi bàn tay của cô ấy không hề mềm mại, nuột nà chút nào.
Có chút thô ráp, thậm chí còn hằn lên những nốt chai sần.
Nhưng trong mắt tôi, đôi bàn tay của Lena lại mang một vẻ đẹp mỹ miều đến tột độ.
“Haa… Haa…. Chủ nhân… ngài… có cảm thấy thoải mái không?”
Lena cất tiếng hỏi trong khi vẫn đang dang chân ngồi trên hông tôi, ngậm chặt lấy côn thịt.
Thấy tôi im lặng, có vẻ như cô ấy bắt đầu lo lắng.
“Nằm xuống một chút đi.”
“Ugh!”
Tôi vẫn giữ nguyên dương vật bên trong, kéo Lena nằm sấp lên ngực mình.
Cặp vú căng tròn của cô ấy ép chặt vào lồng ngực tôi, mềm mại như một chiếc bánh pudding đang tan chảy.
Sau đó, tôi đẩy Lena nằm sang bên cạnh, rút dương vật ra rồi dang tay ôm chặt lấy cô ấy.
Vừa được ôm vào lòng, Lena phả từng nhịp thở run rẩy lên ngực tôi.
“Haa…. Chủ nhân….”
“….”
Lena nhắm nghiền mắt lại, ôm lấy tôi với biểu cảm vô cùng mãn nguyện.
Dù chỉ là một cái ôm đơn thuần, nhưng chắc hẳn lúc này gương mặt tôi cũng đang rạng rỡ hạnh phúc y hệt cô ấy.
Hầu hết mọi người khi nghe ai đó chơi game NTR sẽ nhìn nhận thế nào?
Chắc sẽ coi kẻ đó là một thằng bệnh hoạn bẩn thỉu.
Bởi vì chẳng ai coi một thằng chơi cái trò đi cướp phụ nữ của người khác là người bình thường cả.
Rằng làm cái trò đó mà không có tình yêu thì thật không thể hiểu nổi.
Nhưng tôi có thể dõng dạc khẳng định.
Tôi chưa từng ngừng yêu thương bất kỳ nữ chính nào.
Tôi chơi game không phải là để chơi đùa qua đường rồi vứt bỏ.
Chỉ là khi trò chơi kết thúc, tôi đành phải đi tìm những cô gái khác mà thôi.
Nếu thật lòng yêu thương thì việc người đó đã có người yêu thì có vấn đề gì chứ?
Tôi không định đem cái lý thuyết về thủ môn ra để bao biện đâu.
Chỉ là, tại sao tôi lại phải màng tới tình cảm của một gã đàn ông xa lạ mà từ bỏ người phụ nữ của mình?
Nghe có vẻ rác rưởi, nhưng tôi nghĩ như vậy đấy.
‘Tôi thật sự sinh ra là để làm công việc này.’
[…Vì vậy nên anh mới được triệu hồi đến đây.]
Cảm giác tội lỗi thì chỉ cần giữ cho người phụ nữ mình yêu là đủ rồi.
Còn đối với những gã đàn ông khác, có quá nhiều cô gái đáng yêu như Lena trên đời này, đâu có thời gian rảnh rỗi mà đi thương xót cho bọn chúng.
Tôi ôm chặt lấy Lena và cẩn thận lên tiếng.
“Tôi có chuyện muốn nói.”
“…Ngài cứ căn dặn.”
Đọc được bầu không khí, Lena lập tức lấy lại tinh thần và bày ra thái độ túc trực như lúc hầu hạ hàng ngày.
Tôi đã kể cho Lena nghe toàn bộ sự thật.
Rằng thế giới này ra nông nỗi như ngày hôm nay, tất cả là do tôi….
Chắc hẳn cô ấy cũng đã lờ mờ đoán ra.
Nhưng phải đến tận bây giờ, cô ấy mới biết tường tận mọi chuyện….
“Illunia trở thành như vậy đều là tại tôi. Là vì tôi muốn đưa Viola lánh xa tên Anh Hùng nên mới ra cớ sự này.”
“Anh Hùng… không ngờ lại là hạng người như vậy.”
Gương mặt Lena lộ vẻ bàng hoàng, cô cúi gầm mặt xuống.
May mắn thay, cô ấy tin mọi lời tôi nói.
Sau một lúc im lặng, Lena ngước lên hỏi.
“Ngài không cần thiết phải kể cho e, nghe chuyện này, nhưng tại sao….”
“….”
Cô ấy vẫn tiếp tục.
“Dù không biết tường tận ngài đã làm những gì, nhưng em cũng lờ mờ đoán được việc đó có liên quan đến hoàn cảnh hiện tại.”
Từ góc nhìn của Lena, chắc chắn sẽ thấy rất kỳ lạ.
Cô ấy có lẽ nghĩ rằng cuộc trò chuyện này vốn dĩ không cần thiết.
“Em không biết mục đích ngài kể cho em nghe sự thật này là gì. Nhưng….”
Lena nhắm mắt, rúc khuôn mặt mình vào sâu trong hõm cổ tôi và thì thầm.
“Ngài là chỗ dựa cuối cùng của em. Sự thật đó sẽ mãi không thay đổi.”
“….”
Tôi là kẻ đã hủy diệt thế giới mà cô ấy đang sống, lật đổ đất nước, đẩy gia tộc vào cảnh suy tàn, và gián tiếp đưa cha cô ấy vào cõi chết.
Và ngay khoảnh khắc này, tôi mới thực sự thấu hiểu được con người của Lena.
Lena rất mạnh mẽ.
Cô ấy là một người phụ nữ tuyệt vời đến mức có thể coi là đã vươn tới đỉnh cao so với những con người sống ở thế giới này.
Việc một người phụ nữ như vậy có thể vươn lên đỉnh cao, chính là nhờ vào sự tồn tại của một chỗ dựa vững chắc.
Và đối với Lena, chỗ dựa đó là thiện hay ác đều không quan trọng.
Lena nhắm mắt, nhẹ nhàng cất lời.
“Em yêu ngài.”
“….”
Tôi không đáp lại lời cô ấy, chỉ vòng tay ôm chặt cô ấy và chìm vào giấc ngủ tĩnh lặng.
***
“….”
Khi Lena mở mắt ra, đập vào mắt cô là ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi căn phòng.
Chỉ có những hạt bụi bay lững lờ trong không khí chào đón cô.
Seong Suho, người mới đêm qua còn nằm bên cạnh, giờ đã đi đâu mất.
“Hức…. Uu….”
Không thể chịu đựng được nỗi trống trải đang ùa về, Lena ôm chặt lấy tấm chăn, để mặc cho nước mắt tuôn rơi.
Cô vùi mặt vào chăn để ngăn không cho tiếng nức nở lọt ra ngoài.
“Hức… Hức….”
Khóc suốt hàng chục phút, nước mắt vẫn không ngừng rơi, những tiếng nức nở bật ra từ môi không có dấu hiệu dịu lại.
Nhưng rồi, khóc lóc cũng phải đến lúc dừng.
Lena mang theo đôi mắt sưng húp đỏ hoe, khuôn mặt giàn giụa nước mắt tèm lem từ khóe mắt xuống mũi, đôi mắt vô hồn nhổm dậy khỏi giường.
“Vẫn… ngài ấy vẫn chưa rời đi…. Cứ từ từ rồi chết sau cũng được….”
Thế nhưng, khi Lena nhìn quanh phòng tìm quần áo để thay, cô nhận ra có điều gì đó không đúng.
“Quần áo… đã được xếp gọn gàng….”
Bộ đồng phục hầu gái của cô được xếp vuông vắn nằm ngay ngắn trên bàn.
Trong giây lát, cô đã tìm lại được nụ cười.
Rõ ràng là tối qua, sau cuộc giao hoan hoang dại hệt như dã thú, Seong Suho đã xé toạc quần áo của cô rồi ném bừa bãi.
Lena cẩn thận nâng bộ đồ hầu gái được gấp nếp cẩn thận, áp nó lên khuôn mặt mình và khẽ thì thầm.
“Đừng để ngài ấy nhìn thấy bộ dạng thảm hại này cho đến giây phút cuối cùng.”
Lena thay đồng phục, liếc nhìn thau gỗ dùng để rửa mặt góc phòng rồi khẽ thở dài.
“Ngốc thật…. Hôm qua đâu có múc nước sẵn. Chuyện khác thì không nói, ít ra cũng phải rửa mặt mũi sạch sẽ rồi mới đi tiễn ngài ấy chứ….”
Không còn cách nào khác, Lena đành phải lếch thếch mang khuôn mặt tèm lem nước mắt ra bờ suối.
Khoảnh khắc cô vừa mở cửa, bóng dáng Berius đã đập ngay vào mắt.
Cậu ta không chặn trước cửa phòng mà đứng nép sang một bên, cúi gằm mặt đứng im thinh thít.
‘…Lại chuyện gì nữa đây.’
Cứ ngày nào đụng mặt Berius là y như rằng những chuyện xui xẻo lại ập đến với Lena.
Lena tuy cảm thấy không mấy vui vẻ nhưng vẫn cúi người hỏi Berius.
“Có chuyện gì sao?”
“….”
Berius không đáp.
Lena quyết định cứ thế bỏ đi.
Tâm trạng của cô lúc này cũng chẳng khá khẩm gì, không rảnh đâu mà đứng nghe những lời phàn nàn oán trách của cậu ta.
Ngay lúc Lena vừa vươn người lên định rời đi, Berius bất ngờ cất lời.
“Công nữ….”
“…?”
“Tôi nhất định sẽ đưa Công nữ trở lại bộ dạng như ngày xưa!”
Berius vừa hét lên vừa ôm chầm lấy Lena.
‘Haa… Phiền phức quá. Đang lảm nhảm cái gì vậy….’
Không hiểu ý của Berius là gì, Lena cất tiếng hỏi.
“Berius. Tôi không hiểu cậu đang nói gì….”
“Công nữ! Tôi sẽ làm việc thật chăm chỉ! Chắc chắn sẽ nỗ lực hết mình…. Nên người nhất định phải trở lại nhé.”
“…? Cậu nói thế là ý gì….”
Berius chỉ nói xong những điều mình muốn nói rồi quay lưng chạy vụt đi.
“Haa….”
Lena lấy hai tay ôm mặt, khẽ lầm bầm.
“Làm ơn cho tôi bình yên được một ngày thôi có được không….”
Nước mắt lại chực trào ra nhưng Lena đã kìm nén lại.
Bây giờ trong đầu cô chỉ có suy nghĩ muốn đến phòng khách để gặp Seong Suho.
Thế nhưng, những vật cản chân cô lại tiếp tục xuất hiện.
“L, thưa cô Lena! Trăm sự nhờ cô! X, xin cô giúp cho bọn tôi chuyện này….”
“….”
Đám đàn ông chặn đường cô và bắt đầu van nài khẩn thiết.
Thế nhưng, sau khi nghe họ kể lể, Lena chỉ biết cạn lời.
Cô tỏa ra một bầu không khí lạnh lẽo, chất vấn đám đàn ông sau khi nghe xong câu chuyện.
“Tại sao mấy người lại tự tiện lấy đồ trong kho ra sử dụng?”
“Ch, chuyện đó….”
Toàn bộ đám đàn ông cứng họng, không nói được lời nào.
Họ không dám thú nhận rằng lý do họ đeo thứ đó là vì chuyện liên quan đến Lena.
Bọn họ liền bịa đại một lý do rồi van lạy Lena.
“Ch, chỉ là bọn tôi muốn đeo thử một chút thôi…. Cứ thế này thì bọn tôi cũng sẽ giống hệt như Lorian mất!”
“….”
‘Hôm nay là ngày cuối cùng rồi. Ráng nhịn thêm một ngày nữa vậy.’
Nghĩ rằng hôm nay sẽ là ngày mình tự vẫn, Lena lại cảm thấy chút thương xót cho đám người đó.
“Lorian hiện giờ thế nào rồi?”
“Đang ở trong phòng….”
Theo lời kể của họ, dương vật của Lorian đã nổ tung vào đêm hôm qua, hắn ta suýt chết vì mất máu quá nhiều nhưng đã may mắn qua khỏi.
Tuy nhiên, sau khi ngất xỉu, hắn ta mãi vẫn chưa tỉnh lại.
“Cứ tình hình này thì….”
“Việc sơ cứu cho Lorian, tôi sẽ nhờ người giúp đỡ. Còn về việc tháo gỡ… tôi không có quyền hạn gì để nói cả.”
“X, xin cô giúp cho!”
“…Tại sao các người lại dám tự tiện sử dụng đồ của khách nhân cơ chứ!”
Lena vô thức quát lớn vào mặt bọn họ.
Thế nhưng, hành động sau đó của đám đàn ông mới là điều khiến cô sửng sốt.
Tất cả bọn họ đột nhiên ngã nhào ra phía sau, đái cả ra quần.
“Hiiik….”
“….”
Dù bình thường Lena chẳng bao giờ nổi nóng, nhưng đến cả cô cũng phải hoang mang tột độ trước hành động của chúng.
‘Có phải mình đã nói quá lời rồi không….’
Cảm thấy tội nghiệp, Lena đành lên tiếng xin lỗi.
“Thành thật xin lỗi. …Trước mắt, tôi sẽ thử nói lại chuyện này xem sao.”
“C, cảm ơn cô.”
Nghe những lời của Lena, đám đàn ông luống cuống té lên té xuống rồi tranh nhau bỏ chạy thục mạng.
“…Ít nhất thì cũng phải tự dọn dẹp bãi chiến trường của mình chứ. Mình cũng đang vội nên….”
Lena phớt lờ những vũng nước ướt sũng mà đám đàn ông để lại trên sàn, quay gót tiến về phía bờ suối.
Đến nơi, đám phụ nữ quý tộc đang giặt giũ, công việc thường nhật của họ.
Dù rất e ngại ánh mắt của bọn họ, nhưng với Lena, việc không rửa mặt mà đi gặp Seong Suho còn kinh khủng hơn nhiều.
Cô rón rén tiến lại gần chỗ đám phụ nữ.
Thế nhưng, sắc mặt của bọn họ có vẻ rất khác thường.
Thay vì u ám như mọi ngày, họ vừa giặt đồ vừa cười đùa khúc khích, vui vẻ nói chuyện.
Tuy nhiên, cái bầu không khí sôi nổi ấy bỗng chốc im bặt khi Lena tiến lại gần.
Lena gượng gạo nở một nụ cười, cất lời chào.
“Chào buổi sáng.”
“…Vâng.”
Mọi người chỉ nhìn cô bằng ánh mắt lườm nguýt, đầy sự cảnh giác.
‘Đúng rồi, mọi lỗi lầm đều là tại mình….’
Lena cảm nhận rõ sự dè chừng từ họ, lặng lẽ rửa mặt.
Bình thường cô muốn tắm rửa kỹ càng hơn, nhưng thời gian không cho phép, hoàn cảnh hiện tại cũng chẳng còn cách nào khác.
Sau khi Lena rửa mặt qua loa rồi rời đi, từ phía xa vẳng lại những tiếng xì xầm to nhỏ của đám phụ nữ.
“Có gì mà thích thú cơ chứ….”
“Mau đón anh ấy quay lại và đưa mình….”
“….”
Lena bỏ lại họ phía sau, mang tâm trạng rầu rĩ đi về phía phòng khách.
‘Nhắc mới nhớ, lời nhờ vả ban nãy….’
Đi dọc theo hành lang, Lena chợt nhớ đến lời van xin của đám đàn ông khi nãy.
“Nhờ vả….”
Trong thâm tâm cô chợt hiện lên hình bóng của một người đàn ông.
“Phụ thân…. Con xin lỗi. Sinh ra một đứa con gái như con… thành thật xin lỗi người.”
Bất chợt, cô khao khát muốn biết về tình hình của Đại Công tước Peron trước khi kết thúc cuộc đời.
Khi cô hỏi thăm những Ma tộc cấp thấp thường xuyên liên lạc với mình, cô chỉ nhận lại những câu trả lời là không thể biết được.
Cô chỉ nghe phong phanh được rằng bệnh tình của cha cô đang chuyển biến rất nguy kịch.
“Tuy rất vô liêm sỉ…. Nhưng chỉ một lần thôi… Hãy xin ngài ấy giúp một lần này thôi.”
Dù đã đưa ra quyết định như thế, nhưng trên mỗi bước đi, sự dằn vặt rằng mình là một đứa con bất hiếu lại trỗi dậy trong lòng cô.
‘Nhưng mà… phụ thân thì cả đời này không thể gặp lại nữa… Còn ngài ấy thì hôm nay là ngày cuối cùng rồi….’
Ý nghĩ lo sợ rằng yêu cầu này sẽ khiến mình trở thành một kẻ phiền phức trong mắt anh dần xâm chiếm lấy tâm trí cô.
“Một đứa con như mình….”
Sự tự trách bản thân dâng trào mãnh liệt khiến Lena cảm thấy lợm giọng buồn nôn.
Nhưng bất chấp sự giằng xé nội tâm đó, cô vẫn quyết tâm.
“Tin tức… Tin tức về phụ thân…. Hôm nay là ngày cuối cùng rồi….”
Cô chỉ muốn biết dù chỉ một chút ít tin tức về Đại Công tước Peron mà thôi.
“Chủ nhân… ngài ấy sẽ không nhỏ mọn như vậy đâu…. Yêu cầu cỡ đó thì….”
Lena nghĩ rằng ít nhất cô có thể nhờ anh nhắn nhủ Gardia trước khi rời đi.
“Nếu ngài ấy chấp nhận… dù có khó khăn, mình sẽ cố gắng sống thêm một chút cho đến khi nhận được tin tức.”
Lena vô thức nở nụ cười.
Cô tưởng tượng ra hình ảnh Seong Suho cười rạng rỡ và đồng ý lời thỉnh cầu của mình.
“Hả? Chẳng có lý do gì phải nhờ Ma Vương làm chuyện đó cả.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
