Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành - Chương 75 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (23)

Chương 75 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (23)

Đám phụ nữ tuy vẫn răm rắp nghe lời tôi, nhưng trong thâm tâm họ chẳng hề thoải mái khi để thằng nhãi kia đeo đai trinh tiết vào vùng kín của mình.

Thế nhưng, nhìn thấy một kẻ mang danh Vương tử lại phải khom lưng, mặc đồ lót cho mình, cảm giác thượng đẳng trong họ bắt đầu trỗi dậy.

Thằng nhãi vừa liếc trộm âm hộ của đám phụ nữ vừa lóng ngóng mãi mới đeo xong chiếc đai trinh tiết.

Patricia, người mới lúc nãy còn nũng nịu với tôi, giờ đây lại nhìn thằng nhãi với ánh mắt coi thường và nói.

“Trời ạ…. Chậm chạp thế. Làm ơn nhanh tay lên chút đi.”

“Ng, ngươi dám làm thế với ta sao!”

“Chẳng lẽ chút việc cỏn con này cũng làm không xong mà ngài vẫn muốn ra vẻ Vương tử sao?”

“Ư gưc….”

“Với cả!”

Bốp!

Patricia giáng một cú búng trán rõ kêu vào đầu vị Vương tử.

“Á da! Ngươi làm trò gì thế!”

“…Làm ơn đừng có dùng cái ánh mắt thô bỉ đó nhìn da thịt của tôi được không?”

“Kh, không phải! T, ta….”

Có lẽ vì tính chất công việc đang làm, thằng nhãi ngày càng trở nên rúm ró.

Và những điều này nếu cứ tích tụ dần thì sẽ trở thành một mối quan hệ không thể vãn hồi.

‘Cỡ đó thì khoảng một tháng? Không, chỉ cần một tuần là đủ để trị nó rồi.’

[Đúng như anh nói, có vẻ như bọn họ sẽ không gặp rắc rối gì đâu.]

Có lẽ chỉ cần thằng nhãi đó vẫn là bàn đạp, đám quý tộc nữ ở đây sẽ có được một sự ổn định về mặt tinh thần ở một mức độ nào đó.

Bởi vì những người phụ nữ như thế này chỉ cảm nhận được niềm vui trong cuộc sống khi có ai đó để họ sai khiến và hành hạ.

Cho đến nay, họ tìm thấy khoái cảm khi chà đạp Lena, nhưng từ giờ, họ sẽ sống một cuộc đời vô tư lự ở đây với niềm kiêu hãnh vì đã khuất phục được Vương tử của Betel.

Bây giờ là lúc chuyển sang mục tiêu tiếp theo.

***

Những tiếng rên rỉ vang vọng trong một nhà kho xập xệ.

“Khư ư….”

“Haa… Chuyện này là sao….”

Chủ nhân của những tiếng rên rỉ đó là những gã đàn ông thường trú ở Ma Vương Thành.

Ngoại trừ Berius, tất cả những gã đàn ông khác đều tập trung ở đây, chỉ có những tiếng rên rỉ khẽ khàng của họ vang lên.

“Mẹ kiếp…. Thế này là sao chứ?”

“…Á! Đau quá…. Mày cũng nằm mơ thấy cái đó à?”

“Ừ…. Đéo đùa đâu nha? Chắc chắn là có chuyện gì đó rồi đúng không? Á! Chó đẻ…. Đau vãi lồn….”

Toàn bộ đàn ông trong nhà kho đều không thể đứng vững, đang dồn hết sức lực để kìm nén cơn đau truyền đến từ hạ bộ.

Cơn đau thấu xương khi bị chém nát hạ bộ trong giấc mơ đêm qua vẫn còn vẹn nguyên ngay cả khi họ đã tỉnh giấc.

Thậm chí, vài gã còn không chỉ són tiểu, mà tinh dịch cũng rỉ ra dù chẳng có bất kỳ hành động hay sự kích thích nào.

Giấc mơ đêm qua của họ sống động đến mức chẳng khác gì hiện thực.

“Này, dù sao thì Công nữ chắc cũng phải biết phân biệt đúng sai chứ…. Tạm thời cứ phải cẩn thận đã.”

“Haa… Đau chết mẹ… Ơ? Thằng óc bã đậu kìa?”

“….”

Giữa lúc mọi người trong nhà kho đang rên la thảm thiết, Berius bê một chiếc hộp bước vào.

Một gã đàn ông cất tiếng gọi Berius.

“Này, thằng óc bã đậu.”

“….”

Kẻ vừa gọi Berius chính là Lorian.

Nếu là trước kia thì tội khi quân này xứng đáng bị xử tử hình ngay lập tức, nhưng từ khi đến đây, Lorian đã nhận thức rõ ràng thực tại.

Rằng vị Vương tử trước mặt sẽ chẳng bao giờ trở thành vị Vua thực sự…

Không chỉ riêng Lorian, mà vài gã đàn ông khác ở đây cũng đã bắt đầu gọi Berius là “thằng óc bã đậu”.

Thời gian đầu Berius còn gân cổ lên cãi, nhưng vì đại cục, cậu nhóc đành ngậm bồ hòn làm ngọt, nhẫn nhịn chờ thời cơ.

Berius phớt lờ lời hắn ta, bê chiếc hộp vào trong kho.

“Này, mày dám bơ tao à… Á đù đau quá….”

“….”

Berius nhăn mặt nhìn kẻ vừa gọi mình rồi đặt chiếc hộp xuống.

“Cái gì đấy.”

“Haa…. Lúc nãy Patricia gọi mày đi làm gì thế?”

“…Bắt tôi chuyển đồ nên tôi đang chuyển đây.”

Berius bỏ dở việc chuyển đồ và trả lời.

“Cái gì thế.”

“…Nghe bảo là đai trinh tiết.”

“…? Cái khỉ gì vậy….”

Không chỉ Lorian mà những gã đàn ông trong nhà kho đều tỏ vẻ khó hiểu trước một từ ngữ vô cùng xa lạ.

Berius tóm tắt ngắn gọn những gì nghe được từ Seong Suho.

Nhưng lại lấp liếm đi những sự thật quan trọng, chỉ nói về những công dụng vô thưởng vô phạt.

“Bảo vệ chỗ hiểm á?”

“Ừ…. Nghe bảo để bảo vệ hạ bộ của đàn ông trong chiến tranh.”

“….”

Ánh mắt của bọn đàn ông dán chặt vào chiếc hộp.

Berius mở miệng nói với bọn chúng.

“Lũ các người đã định làm cái trò gì hả?”

“Nói nhăng nói cuội gì thế….”

“Công nữ bảo ngày mai sẽ rời đi….”

Berius với vẻ mặt thất vọng lẩm nhẩm những lời thoại mà Seong Suho đã dạy.

“…Thật sao?”

“Phù…. Chắc do bọn mình nhạy cảm quá thôi…. May quá.”

Thấy toàn bộ đám đàn ông thở phào nhẹ nhõm, Berius tiếp lời.

“Thế nhưng….”

“…?”

“Hình như trước khi đi, Công nữ định làm chuyện gì đó. Người ấy dặn tôi đêm nay dù có chuyện gì xảy ra cũng tuyệt đối không được mở cửa, cứ trốn kín trong phòng.”

“….”

Sắc mặt đám đàn ông bắt đầu tái mét.

“Còn nữa, người ấy đã nhắc đến tên các người, nên tốt nhất là cẩn thận cái mạng chó của các người đi. Thôi ta đi đây….”

“….”

Berius bỏ lại một câu rồi bước ra khỏi nhà kho.

Ánh mắt đám đàn ông lại hướng về chiếc hộp.

***

Một con ác quỷ to lớn lực lưỡng đang đi trước dẫn đường cho tôi.

Vào ngày cuối cùng, tôi nhận được lời mời dùng bữa riêng với Ma Vương.

Có vẻ đây sẽ là một buổi trò chuyện quan trọng, nên không chỉ Viola mà ngay cả Beatrice cũng không được tham gia, chỉ có hai người chúng tôi dùng bữa cùng nhau.

Giọng nói của Armonia vang lên.

[Anh Suho, nếu họ không chịu đeo đai trinh tiết thì anh định làm thế nào?]

Tôi trả lời một cách thản nhiên.

‘Cùng lắm thì ép buộc chúng đeo vào là xong.’

[….]

‘Chỉ cần đeo vào một lần là xong chuyện. Cứ sai mấy đứa con gái đợi lúc bọn chúng ngủ rồi cưỡng chế đeo vào cũng được.’

Chắc sẽ có người thắc mắc.

Thằng nhãi đó cởi đai trinh tiết ra rồi vứt đi là xong mà?

Nhưng để trừng phạt đám đàn ông đó, tôi đã bổ sung thêm một chức năng vào đai trinh tiết của chúng.

‘Bọn đàn ông chắc chắn sẽ thà đeo đai trinh tiết cả đời còn hơn là mất đi con cặc đấy?’

Bên trong đai trinh tiết của nam giới, tôi đã thiết kế thêm một lớp đai trinh tiết lót bên trong.

Thứ đó một khi đã đeo vào thì tuyệt đối không thể cởi ra được.

Thằng nhãi đó cũng không thể giải trừ được, và nếu lớp đai bên ngoài bị cởi ra mà không được đeo lại trong một khoảng thời gian nhất định, dương vật của người đeo sẽ phát nổ.

‘Không xài được thì ít nhất cũng phải giữ lại con cu chứ. Kyahahaha~’

[…Đối với những con người còn sót lại ở đây, anh Suho thực sự là một thảm họa không hơn không kém.]

Đã khiến nhân loại rơi vào cảnh diệt vong, quay lại còn trói buộc họ thêm một vòng xiềng xích nữa.

‘Bọn đàn ông vì sợ nổ cu nên đành phải nhìn sắc mặt thằng nhãi đó, còn thằng nhãi đó thì phải sống cả đời với nhiệm vụ cầm đai trinh tiết cho đám đàn ông. Mà đám phụ nữ kia có được coi là sống tốt hơn không nhỉ?’

Ban nãy nhìn thái độ của Patricia và những người phụ nữ khác, có vẻ họ cảm thấy sung sướng khi thấy Vương tử phải cầm đồ lót của mình.

Nhưng Armonia lại nghĩ khác.

[Với tư cách là phụ nữ, tôi xin mạn phép nói rằng, chỉ cần họ mảy may nghĩ đến việc anh Suho đã bỏ rơi họ, họ sẽ thực sự trải nghiệm thế nào là địa ngục trần gian.]

‘Tốt, tốt lắm.’

Việc họ tuyệt vọng sau 1 năm hay 2 năm nữa thì mặc kệ xác họ, tôi không quan tâm.

Chắc chắn là họ sẽ không rơi vào tuyệt vọng trong vòng 2 năm đâu.

Vì một khi phụ nữ đã ươm mầm hy vọng, dù là nơi khô cằn đến đâu họ cũng sẽ cố gắng vùng vẫy để nuôi sống nó.

Khoảng 5~6 năm sau thì nụ hoa đó mới bắt đầu héo tàn.

Nơi tôi được dẫn đến có hơi khác so với lần trước.

Nếu lần trước là một sảnh đường rộng lớn thì lần này lại là một phòng ăn mang lại cảm giác khá ấm cúng.

Tất nhiên, đó là tiêu chuẩn của Ma Vương thôi nhé.

Nếu chỗ ăn uống lần trước rộng như mái vòm sân vận động, thì nơi này giống hệt như một hội trường trường học.

Tuy nhiên, bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt so với lần trước.

Dù tối tăm, nhưng những bức tượng đá bao quanh căn phòng vẫn tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Lần này bàn ăn vẫn quá khổ, nên vài ma tộc có cánh đã phải cõng tôi lên và đặt tôi ngồi xuống một chiếc ghế dài ngoằng.

Bữa ăn đã được chuẩn bị xong xuôi, theo hiệu lệnh của Ma Vương Gardia, toàn bộ ma tộc đều lui ra ngoài.

‘…Thấy hơi rén rén rồi đấy?’

[Chắc sẽ không có vấn đề gì đâu. Tôi nghĩ ông ta làm vậy là do nội dung thỏa thuận giữa anh và ông ta nếu lọt ra ngoài sẽ chẳng tốt đẹp gì.]

Gardia cất giọng hỏi tôi.

“Ngày mai ngươi rời đi rồi nhỉ. Mấy ngày nay ngươi nghỉ ngơi tốt chứ?”

“Vâng, cảm ơn ngài. Nếu được thì tôi muốn sống ở một nơi thế này cả đời luôn, nhưng ở lâu thì phiền ngài quá.”

Gardia cười lớn rồi đi thẳng vào vấn đề chính.

“Sau này nếu muốn, ngươi cứ đến tìm ta bất cứ lúc nào.”

“Haha. Cảm ơn ngài.”

“Và… ta sẽ chấp thuận lời thỉnh cầu của ngươi.”

“À…. Thật sự cảm ơn ngài. Nhưng giá như tôi có thể làm điều gì đó thiết thực hơn để báo đáp ngài thì tốt quá.”

“Đừng nói thế. Nếu không nhờ ngươi, ta đã bị bêu đầu trên tường thành Peron, chịu cảnh ném đá của lũ con người rồi.”

“Haha….”

Giả sử thua trận thật, chắc chắn thi thể của Ma Vương sẽ bị đối xử tàn tệ như thế và bị con người chà đạp.

Nhìn Lena và Ma Vương, tôi càng thấm thía một điều rằng, khoảng cách giữa chiến thắng và thất bại trong chiến tranh là hai thái cực không bao giờ có thể dung hòa.

Và Gardia lại ban phát sự từ bi cho chính nơi suýt nữa đã gieo rắc sự đối xử tàn tệ đó lên mình.

Ngay cả tôi cũng thấy đây là một quyết định vô cùng khó khăn.

“Kể từ ngày mai, Công quốc Peron sẽ được đảm bảo cuộc sống ở mức tối thiểu. Tuy nhiên! Không có nghĩa là họ được đảm bảo quyền lợi đâu nhé.”

“Như vậy là quá đủ rồi. Cảm ơn ngài.”

Ý của ông ấy là sẽ cung cấp cho họ những nhu cầu cơ bản nhất như ăn, ngủ, mặc để sống như một con người.

Chứ không phải là khôi phục lại quyền lợi quốc gia.

Sống như một con người, nhưng không phải sống như một công dân.

Điều quan trọng nhất là Đại Công tước Peron.

“Nghe nói bệnh tình của hắn đang trở nặng. Vốn dĩ ta định ném hắn cho dã thú ăn thịt, nhưng có vẻ ngươi khá ưng cô gái kia nên ta quyết định sẽ chữa trị cho hắn.”

“À! Việc đó thực sự cảm ơn ngài….”

Đại Công tước chính là chỗ dựa tinh thần của Lena.

Ông ấy đã làm tròn đạo nghĩa tối thiểu, không phải vì Đại Công tước mà là vì Lena, nhiêu đó là đủ làm tôi hài lòng rồi.

Sau khi xác nhận đã đáp ứng mọi yêu cầu của tôi, Gardia dè dặt cất lời.

“Thế nhưng….”

“…? Có chuyện gì sao?”

“Không phải. Dù hơi mặt dày nhưng ta muốn nhờ ngươi một chuyện.”

“Hả? Ngài cứ nói đi ạ. Chuyện gì nằm trong khả năng của tôi, tôi sẽ làm hết.”

Tất nhiên là phải nhận lời rồi.

Không khéo lại xôi hỏng bỏng không cả đám thì chết….

“Ngươi có thể đưa đứa trẻ Beatrice đó đi cùng được không?”

“…Hả?”

..

..

Đứa con lai giữa Miêu Tộc và Succubus.

Một sinh mệnh đáng lẽ không nên tồn tại.

Những ma tộc ở Ma Vương Thành coi cô nàng như một sinh vật kỳ dị.

“…Phù. Ta không biết ngươi có rõ chuyện này không, nhưng Miêu Tộc và Succubus đã bị diệt vong rồi. Trách nhiệm lớn nhất thuộc về ta. Vì thế, ta đã đặt đứa trẻ đó lên vị trí Tướng nhị tinh để vơi bớt đi cảm giác tội lỗi của mình.”

“….”

Đệt mợ, Tướng nhị tinh á?

Thế ra 2 ngôi sao bay lượn trên trạm gác lúc rạng sáng là đây sao.

Sợ vãi linh hồn.

…Ý là đám lính ấy.

“Tuy nhiên, cũng có kẻ nghi ngờ năng lực của đứa trẻ đó, vả lại bản tính của nó vốn thoải mái, không khuôn phép nên khó mà thích nghi được với vị trí đó.”

“….”

Vị trí của Beatrice có được là nhờ vào chiến công trong chiến tranh và thân phận con cháu của người có công với đất nước.

Vấn đề là chiến công của cô chỉ vỏn vẹn là tìm ra được một thông tin, và dù có là con cháu người có công đi chăng nữa thì nhiều người vẫn xì xầm bàn tán rằng đặc ân đó là quá mức ưu ái.

Thông tin đó rõ ràng đã đóng vai trò quyết định, lật ngược thế cờ của cuộc chiến, nhưng những kẻ nghi ngờ năng lực của cô cũng không phải là ít.

Hơn nữa, rắc rối lớn nhất lại nằm ở chỗ Beatrice vẫn mang bản tính trẻ con không lẫn vào đâu được.

“Thà rằng nó cứ mặt dày, ôm mộng quyền lực thì ta còn đỡ lo, đằng này nó lại quá để ý đến sắc mặt của người khác.”

“….”

Quả thật, ngay từ bữa ăn đầu tiên, cô ấy đã tỏ ra trẻ con, tôi cũng từng chứng kiến cô ấy bị la mắng rồi.

“Thực ra, ta ngỏ lời nhờ vả chuyện này cũng là vì nghe nói ngươi sẽ đưa cô gái kia đi cùng, nên ta cũng muốn thử vận may xem sao.”

Gardia chốt lại câu chuyện.

Còn tôi thì đang thầm reo hò trong bụng.

‘Lucky-đê-sự!’

[Làm ơn hãy dùng ngôn ngữ nào mà tôi có thể hiểu được. Nếu cô ấy có thêm kỹ năng Tàng Hình thì chắc hẳn sẽ hỗ trợ được anh Suho rất nhiều trong những tình huống bất trắc.]

‘Chấp nhận! Nhưng mà….’

Vấn đề là đương sự lại không có mặt ở đây….

“Nhưng nếu Beatrice không muốn đi thì sao?”

“Hừm…. Ta không nghĩ vậy đâu. Ta đã nói là nó rất để ý sắc mặt người khác phải không?”

“Vâng, dù tôi thấy cô ấy chả có vẻ gì là như vậy cả.”

“Nó nhút nhát hơn ngươi nghĩ nhiều đấy. Chắc phải có điều gì đó ở ngươi thu hút nó nên nó mới tiếp cận ngươi như vậy.”

“À….”

Là mùi hương sao….

“Tạm thời tôi sẽ tự mình thuyết phục cô ấy xem sao. Dù sao thì… em gái của Anh Hùng đi cùng tôi cũng rất thích cô ấy.”

“Hahaha. Nếu ngươi làm vậy được thì ta biết ơn lắm. Ta chỉ lo nếu tự mình nói ra thì lại thành ra mệnh lệnh, khéo lại khiến nó bất an thêm.”

..

..

Dùng bữa với Ma Vương xong, tôi quay trở lại phòng khách.

‘Woa…. Tuyệt vời. Thế này thì chả cần quay lại đây nữa đâu nhỉ?’

[Đúng là một tình huống vô cùng khả quan. Nếu chuyện của Beatrice được dàn xếp ổn thỏa thì anh sẽ không bao giờ cần phải đặt chân đến nơi này nữa.]

Có thể sau này sẽ lại được mời, nhưng chuyện đó cứ để sau hẵng tính.

Tuy nhiên, dù tình hình rất khả quan, nhưng liệu Beatrice có chịu đi theo tôi hay không vẫn còn là một ẩn số.

Thú thật, tôi rất muốn đưa cô ấy đi cùng.

Dù hiện tại tôi vẫn chưa tìm ra cách giải quyết kỹ năng Điều Hòa Tình Dục và Miễn Nhiễm Kỹ Năng Tình Dục của cô ấy, nhưng cứ sống cùng nhau thì kiểu gì chả tìm được sơ hở.

Hôm nay, mọi chuyện đã hoàn tất.

Chuyện của đám quý tộc nữ, chuyện của đám quý tộc nam, chuyện của thằng nhãi… à không, chuyện của thằng nhãi tuy vẫn còn dang dở đôi chút nhưng cũng coi như sắp xong rồi.

‘Tạm thời cứ đến chỗ hai người họ trước đã.’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!