Chương 79 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (27)
“Hả? Chẳng có lý do gì phải nhờ làm chuyện đó cả.”
“….”
Nghe những lời của Seong Suho, Lena bắt đầu run lên bần bật như cầy sấy.
Cô không thể hiểu chính xác nguyên nhân vì sao cơ thể mình lại run rẩy như vậy.
Là do nỗi thất vọng khi anh từ chối thỉnh cầu, hay là vì sự bất an lo sợ rằng Seong Suho đã hoàn toàn thất vọng về mình, cô không thể nào phân định nổi.
Tuy nhiên, mặc cho cơ thể vẫn đang run lẩy bẩy, cô cố gom hết toàn bộ tinh thần để cất lời.
“Xin… lỗi ngài. Là do em… nói những lời vô bổ….”
Nhưng cô chưa kịp dứt lời.
Khi cô vừa cúi gầm mặt xuống, một sự trống rỗng ập đến, bủa vây toàn bộ cơ thể cô một cách tàn nhẫn.
Lena nhắm chặt mắt, cắn răng chịu đựng nỗi trống rỗng đang cuộn trào ấy.
‘Không được…. Không thể để lại ấn tượng tồi tệ vào những giây phút cuối cùng này….’
Thế nhưng, sự thất vọng và bất an bủa vây đã khiến trái tim Lena nguội lạnh hoàn toàn.
Đúng lúc đó, cô nghe thấy tiếng bước chân của Seong Suho đang tiến lại gần.
Lena khó nhọc ngẩng đầu lên.
Seong Suho đứng sừng sững trước mặt cô, đặt tay lên vai cô và nói.
“…Đi thôi.”
“Vâng?”
..
..
Seong Suho dẫn Lena đến chỗ của Gardia.
Lena ngơ ngác đi theo anh mà không hiểu đầu đuôi tai nheo gì, và nơi họ đến là phòng ăn.
Vốn dĩ có nhiệm vụ hầu hạ, nhưng Lena lại được phép ngồi vào bàn và dùng bữa cùng họ.
Trong tình cảnh hoang mang tột độ, khi nghe rõ lý do bị gọi đến đây, cô ngơ ngác hỏi lại với khuôn mặt không thể nào tin nổi.
“Chuyện đó… là có ý gì….”
“Ý gì là sao, thì như những gì đã nói đấy.”
Tóm gọn lại lời của Gardia, ông ta cam kết sẽ đảm bảo cuộc sống cơ bản cho toàn bộ người dân Peron, bao gồm cả Đại Công tước.
Thêm vào đó, ông ta còn hứa sẽ gửi thư cho các chư hầu đang lưu trú tại Công quốc Peron và chữa trị bệnh tình cho Đại Công tước.
Lena nở một nụ cười cay đắng và thầm nghĩ.
‘Là mơ thôi…. Một giấc mơ quá tàn nhẫn…. Tại sao ngài ấy lại cho mình thấy một giấc mơ như thế này cơ chứ….’
Ranh giới giữa giấc mơ và thực tại dường như đã bị xóa nhòa.
Lena lầm tưởng rằng Seong Suho đang cố gắng dệt mộng cho cô.
Sự nhầm lẫn đó giáng một đòn chí mạng, đánh sập hoàn toàn lâu đài cát mong manh trong cõi lòng Lena.
Cô mất ý thức và ngã gục xuống.
***
“Có sao không nhỉ….”
Sau khi Lena ngất xỉu ngay tại bàn ăn, tôi đã bế cô ấy về phòng khách và đặt nằm lên giường.
[Câu đó tôi mới là người phải hỏi anh. Xin anh làm ơn hạn chế làm mấy hành động liều lĩnh như vậy đi.]
“Không, chuyện là… tôi cũng bị luống cuống nên….”
Chiếc ghế mà tôi và Lena ngồi vốn được làm theo kích thước bàn ăn của Ma Vương.
Từ trên chiếc ghế cao ngất ngưởng đó, thấy Lena bất tỉnh nhân sự rồi rơi xuống, tôi hoảng hốt vươn tay ra bắt lấy cô ấy, kết quả là tôi cũng ngã nhào theo, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn.
Vì cố gắng ôm chặt bảo vệ cô ấy lúc rơi xuống, xương sườn và xương vai của tôi đã gãy nát.
Nhưng thật đáng kinh ngạc khi cái vết thương đó lại có thể chữa lành chỉ với 100 Enel.
[Cơ thể của Lena de Peron rất rắn chắc. Thậm chí nếu chỉ có mình cô ấy rơi xuống thì vết thương có khi còn nhẹ hơn.]
“Có những chuyện biết rành rành ra đó nhưng vẫn cứ không làm được đấy thôi….”
[….]
Armonia có vẻ bất mãn nhưng cô ấy không nói thêm gì nữa.
Trong phòng khách lúc này chỉ có hai người: Lena đang nằm trên giường và tôi đang ngồi trên ghế.
Có lẽ vì đây là ngày cuối cùng ở Ma Vương Thành, Viola đã đi dạo quanh để tham quan cùng với Beatrice.
“Có phải tôi đã làm hơi quá không?”
[Không đâu. Dù sự trung thành của Lena de Peron là đáng tin cậy, nhưng tôi nghĩ sự chắc chắn là điều quan trọng nhất. Đối với một người đã sụp đổ hoàn toàn như cô ấy, cách làm này sẽ giúp cô ấy tuân phục lời của anh hơn.]
Hạnh phúc luôn tồn tại vì có sự hiện diện của tuyệt vọng.
Nếu không có tuyệt vọng, có lẽ chẳng ai biết được hạnh phúc là gì.
Lý do tôi trì hoãn việc nói ra sự thật với Lena là vì tôi muốn khi cô ấy bị dồn đến đường cùng, niềm hạnh phúc mà cô ấy nhận được sẽ càng lớn lao hơn.
Và đúng như lời Armonia nói, làm vậy thì cô ấy mới nghe lời tôi răm rắp được….
Nhưng thật không ngờ là cô ấy lại sốc đến mức ngất xỉu luôn.
Một lúc sau, Lena khẽ rên rỉ và từ từ mở mắt.
“Đây là….”
“Tỉnh rồi à?”
“Ah!”
Vừa nhận ra tình hình xung quanh, Lena hoảng hốt định bật dậy khỏi giường.
Tôi bình tĩnh lên tiếng ngăn cản.
“Cứ nằm đó đi.”
“Nh, nhưng mà….”
“Tôi bảo nằm xuống.”
“…Vâng, em hiểu rồi.”
Lena lộ vẻ không thoải mái nhưng vẫn ngoan ngoãn vâng lời tôi.
Cô ấy nhắm mắt nằm im thinh thít.
Sau một lúc trầm ngâm suy nghĩ, Lena cất lời phá vỡ sự im lặng.
“Tại sao… ngài lại cho em thấy giấc mơ đó….”
“…Em nói gì cơ?”
“Nếu yêu cầu của em làm ngài phật lòng, em xin lỗi…. Nhưng giấc mơ đó….”
“….”
Lena nhắm nghiền mắt, nước mắt âm thầm tuôn rơi.
‘Cô ấy nghĩ đây là mơ à….’
[Có lẽ đối với Lena de Peron, chuyện đó quá thiếu thực tế nên cô ấy mới nghĩ vậy.]
Tôi trèo lên giường và đặt tay lên trán Lena.
Đôi mắt màu hồng đào mở to, phản chiếu hình bóng của tôi.
“Không phải mơ đâu.”
“Nhưng… chuyện đó… thật sự không thể nào….”
Vẫn đặt tay lên trán cô ấy, tôi từ tốn giải thích.
Tôi bảo rằng tất cả những gì Gardia nói đều là sự thật và sẽ trở thành hiện thực.
Lena vẫn nằm đó, nước mắt rơi lã chã, nhìn tôi với biểu cảm đầy bối rối.
“Kh, không thể nào. Ngài ấy chẳng có lý do gì để giúp đỡ đất nước chúng em cả….”
“Lý do thì có chứ.”
“L, lý do gì cơ….”
“Vì tôi nhờ nên ông ta mới đồng ý đấy.”
“A…. Aa….”
Lena nắm chặt vạt áo tôi, nghẹn ngào khóc thút thít, ngước mắt lên nhìn tôi.
Tôi vuốt ve trán cô ấy và nói.
“Lần này, đến lượt tôi muốn nhờ em một chuyện.”
“Chuyện gì….”
Cổ họng Lena nghẹn đắng, chẳng thể nói thành câu.
Tôi đưa ra lời đề nghị.
“Đi cùng tôi nhé. Tôi cần em.”
“A….”
“Ơ, này!”
Lena lại ngất lịm đi lần nữa.
..
..
“Không được ngất nữa đâu đấy.”
“Em xin lỗi….”
Tôi giải thích ngọn ngành mọi việc cho Lena.
Khi đã lấy lại được tinh thần, cô ấy cũng dần hiểu ra mọi chuyện.
“Nói vậy có nghĩa là…. Em chỉ cần đảm nhận vai trò trợ lý trong chuyến hành trình của chủ nhân… là được đúng không?”
“Ừ, cũng không có gì khó khăn đâu. Với lại nhân tiện cũng còn vài việc lặt vặt nữa.”
Như việc hướng dẫn cho Viola chẳng hạn?
Dù không biết hai người có thân thiết được với nhau hay không….
Lena lại bắt đầu mếu máo.
“Thật sự… ngài thật sự muốn mang một người phụ nữ như em….”
“…Nếu em lặp lại câu đó một lần nữa là tôi không dẫn em theo nữa đâu.”
Chẳng nhớ là cô ấy đã nói câu này bao nhiêu lần rồi.
“Ugh! …E, em xin… tôi xin lỗi. Hức….”
“Trời ạ, đừng có khóc nữa….”
Chẳng biết ai mới là người có lỗi nữa….
Tôi tiến lại gần và ôm chầm lấy Lena.
“Hức… Em xin lỗi…. Chỉ là… Chỉ là em vẫn không thể tin nổi… Hức….”
“Tôi mới là người phải xin lỗi. Tối qua tôi mới nhận được câu trả lời chính thức nên chưa kịp nói rõ với em.”
“Không đâu ạ…. Cảm ơn ngài, chủ nhân…. Cả đời này em sẽ vì ngài….”
Ngay lúc Lena ôm chặt lấy tôi, rớt nước mắt và đang định thốt ra những lời cảm động rơi nước mắt thì….
Cạch.
“Anh Suho! Cùng với Beatrice… thì….”
“Ơ….”
Tôi giật thót mình, đến mức quên cả việc phải buông Lena ra, cứ thế trân trối nhìn Viola.
Cô ấy….
“Hai người… đang làm gì vậy?”
“Ch, chuyện là….”
Ánh mắt hình viên đạn hệt như một con mèo đang xù lông của Viola găm thẳng vào tôi và Lena.
***
“Mẹ kiếp…. Bọn họ bơ luôn chúng ta mà đi rồi….”
“Aaa… Hay là chết quách cho xong….”
Đám đàn ông đang rồng rắn xếp hàng trước nhà vệ sinh để đi tiểu.
Cả đời này không bao giờ được đi giải quyết tự do nữa, bọn họ ủ rũ than vãn về số phận hẩm hiu của mình.
Khi công việc trong ngày kết thúc và màn đêm buông xuống, họ mới biết tin Lena đã rời khỏi Ma Vương Thành, và ai nấy đều vô cùng phẫn nộ.
Họ nghĩ rằng cô đã bỏ đi mà không thèm đếm xỉa gì đến lời nhờ vả của họ hồi sáng.
Thế nhưng, cơn thịnh nộ đó cũng nhanh chóng lụi tàn, họ đành cắn răng chấp nhận thực tại phũ phàng.
“Này, dù sao thì tao thấy thế này vẫn còn tốt chán….”
“Mày nói nhảm cái chó gì thế.”
“Thì ít ra vẫn đỡ hơn thằng nhóc kia.”
Một gã đàn ông hất hàm về phía Berius đang lầm lũi bước ra khỏi nhà vệ sinh và thầm thì.
Với vẻ mặt buồn nôn muốn ọe, Berius đang đảm nhận vai trò tháo và mặc đai trinh tiết cho đám đàn ông.
“…Lúc đầu nghe nói nó được xem vùng kín của phụ nữ, tao cũng thấy hơi ghen tị. Nhưng mà kêu tao làm mấy trò này thì tao chịu.”
“Tao cũng thế…. Công nhận làm thế này vẫn hơn….”
Nhìn Berius, bọn họ lại tự huyễn hoặc về hoàn cảnh của bản thân một cách lạc quan.
Một kẻ phải đi cởi đồ và mặc đồ cho bọn đàn ông khác thay vì chính mình.
Cả đám lầm bầm, thà dọn nhà xí cả đời còn hơn phải chọn làm cái việc đó.
Khi một người khác chui vào nhà vệ sinh, bọn họ lại tiếp tục buôn chuyện.
“Này, thằng Lorian…. Có sao không nhỉ?”
“Thằng đó giờ đâu phải đeo đai trinh tiết nữa, chắc cũng nhẹ nhõm hơn chứ.”
“Đồ điên…. Tao thà đeo cái này cả đời còn hơn.”
“Thì tao chỉ nói vậy thôi…. Chứ tao cũng chả dám sống kiểu đó.”
Ngày hôm sau kể từ sự cố nổ hạ bộ của Lorian, hắn ta đã bị đưa đi đâu đó.
Dù bảo là đi chữa trị, nhưng bọn họ đều thừa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bọn họ đều biết tỏng sự thật rằng, con người ở đây nếu bị thương thì đừng hòng được đối đãi tử tế để chữa trị.
“…Thằng khốn đáng thương. Cứ ngoan ngoãn nghe lời có phải hơn không.”
“Không đâu, nói thật là nếu nó không vùng bỏ chạy như thế thì có khi tao cũng làm y như nó rồi.”
Tất cả đều gật gù đồng ý.
Theo lẽ thường, làm gì có gã đàn ông nào dám tin vào cái chuyện dương vật sẽ nổ tung cơ chứ.
Rốt cuộc, bọn họ đành phải sống nốt quãng đời còn lại với một nửa sự nhẹ nhõm và một nửa nỗi bất an.
***
Trong một căn phòng tồi tàn, có một gã đàn ông bị trói chặt tứ chi, hai chân dang rộng.
Gã đàn ông đang bất tỉnh, miệng bị nhét giẻ.
Và ở đó, có ba tên ma tộc da màu tím, quấn vải kín mít quanh người đang trò chuyện với nhau.
“Ái chà…. Nổ banh chành thế này rồi cơ à….”
“Có giải quyết được không?”
“Không được đâu. Phải cắt bỏ hết đống bầy hầy này đi. Nhưng mà có cần thiết phải phẫu thuật cho nó không nhỉ?”
Họ vừa nhìn chằm chằm vào khoảng trống giữa hai chân gã đàn ông vừa trao đổi những câu đầy ẩn ý.
Bọn chúng là các quân y đảm nhận việc chữa trị cho binh lính ma tộc bị thương trong chiến tranh.
Dù hiện tại chiến tranh đã kết thúc, công việc đã vơi đi nhiều, nhưng chúng vẫn dành phần đời còn lại để thỉnh thoảng điều trị cho thương binh.
Với chúng, việc phẫu thuật cho con người là một trong những công việc khó hiểu mà chúng không thể biết được lý do tại sao phải làm.
“Sao chúng ta lại ra nông nỗi này chứ…. Phải đi phẫu thuật cho cái bọn gia súc này….”
“Biết sao được. Muốn nuôi vợ nuôi con thì phải làm thôi.”
“Giải quyết nhanh gọn lẹ rồi đi làm ly rượu nào.”
“Nhìn cái của nợ này tự nhiên tao lại thèm ăn ngọc dương quá đi mất.”
Bọn chúng thản nhiên buông ra những lời lẽ rợn tóc gáy nếu để con người nghe thấy.
Nhưng với chúng, điều đó chẳng có gì là quan trọng.
Giống như việc con người bàn chuyện mổ lợn ngay cạnh chuồng lợn mà chẳng mảy may bận tâm….
Trong mắt bọn chúng, con người cũng chỉ là một thứ gia súc không hơn không kém.
Đúng lúc đó.
“Ughhhh…. Mmph!! Hmmph!”
Lorian, kẻ vừa mới tỉnh lại lần đầu sau sự cố nổ hạ bộ, bắt đầu nhìn dáo dác xung quanh.
Khi Lorian tỉnh lại, đập vào mắt hắn là lũ ma tộc màu tím.
Miệng bị bịt kín, hắn chẳng thể thốt nên lời, tứ chi bị trói chặt nên cũng không thể nhúc nhích.
‘C, chuyện quái gì thế này!! Đây là đâu!!’
Lũ ma tộc nhìn vào giữa háng Lorian rồi lẩm bẩm.
“Hây dà, tỉnh rồi đấy à.”
“Có cần gây mê không….”
“Thôi khỏi đi. Tự dưng xài thuốc mê không xin phép mắc công bị chửi….”
“Chiến tranh kết thúc rồi mà sao quản lý vật tư còn gắt gao thế không biết? Hoạn lợn thì còn được xài thuốc mê cơ mà….”
“Thằng này đâu phải lợn. Bọn lợn xài thuốc thì thịt mới ngon chứ….”
“Vậy bắt đầu nhé….”
“Hmmmmph!! Hmppphh!!!”
Lũ Ma tộc mặc kệ tiếng gào thét thê lương của Lorian, thản nhiên cầm những dụng cụ sắc lẹm lên.
‘G, gì vậy… Bọn mày định làm cái quái gì….’
Một tên Ma tộc soi lưỡi dao qua viên ma thạch, kiểm tra độ sắc bén rồi nói.
“Trước tiên cứ cắt sạch mấy phần thừa mứa dính trên này đi, rồi cắm ống dẫn tiểu vào. Đằng nào thì chỉ cần đái được là xong chuyện. Và sau đó….”
“Mmmppph!”
“Dùng mỏ hàn nung đỏ đốt cháy mấy chỗ còn lại đi cho nó sạch sẽ gọn gàng.”
‘Aaaaaaaa! Cứu tao với!!!!! Cứuuuu!!!!’
Tiếng gào thét của Lorian qua chiếc giẻ bịt miệng vang vọng khắp tầng hầm của Ma Vương Thành.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
