Chương 170 - Yggdrasil (2-21)
“…Lúc nãy tôi thấy rồi. Anh làm cái trò đó với Han Bom.”
“Ờ….”
Nghe lời của Park Seonhee, tôi thẫn thờ lẩm bẩm trong bụng.
Cũng phải… mút ầm ĩ thế kia, ai mà rảnh háng đứng đợi không có suy nghĩ gì chứ.
Hơn nữa, nếu Park Seonhee đã thấy, thì rất có khả năng mấy cô kia cũng đã thấy rồi.
Đang lúc đắn đo không biết xử lý sao thì Park Seonhee đã lên tiếng trước.
“Quá đáng lắm. Các người định bắt chúng tôi đứng canh chừng để làm cái trò đó đúng không?”
“Ờ… thì có chút lý do….”
“Có lý do gì đi nữa thì bắt con gái người ta đứng canh để làm trò đó là đúng à?”
“Ừm….”
Tôi lộ vẻ lúng túng, rồi truyền âm.
‘Đòi điểm sao?’
[…Theo cá nhân tôi thì có vẻ cô ấy có thiện cảm với anh Suho.]
‘Hả? Park Seonhee á? Thôi đi… Chắc chắn không phải đâu? Cô ta thích Han Yeoreum mà.’
Trong suốt quá trình hồi quy, Park Seonhee luôn sắm vai cô vợ lẽ số một của Han Yeoreum cực kỳ chuẩn chỉ.
Không, vốn dĩ Min Hayeon là người phụ nữ của tôi rồi, nên có thể coi Park Seonhee là chính thất của Han Yeoreum mới đúng?
[Theo tiêu chuẩn của tôi mà nói thì cô ta không hề tỏ vẻ quan tâm đến Han Yeoreum. Tôi cũng không thấy hai cô ả còn lại để mắt đến Han Yeoreum. Trái lại, có vẻ họ đang để tâm đến anh Suho đấy.]
‘Vậy sao? Tôi thì chẳng bận tâm lắm….’
Park Seonhee? Cô ta đẹp thì có đẹp đấy….
Nhưng thú thật, việc tôi phải cố gắng nịnh bợ để xây dựng mối quan hệ tốt với cô ả cũng mệt mỏi lắm.
Cứ như mấy tiểu thư quý tộc ở Ma Vương Thành ấy, chén một lần thì được.
Nhưng vấn đề là sau đó kìa.
Min Hayeon….
‘Nếu Hayeon mà biết, em ấy sẽ giết tôi mất…’
[Nhưng rõ ràng cô ả là người phụ nữ thân thiết với Han Yeoreum. Và vấn đề về Min Hayeon chắc chắn cũng phải giải quyết vào một ngày nào đó.]
‘Nhưng cách giải quyết duy nhất là…. Ờ…. Ơ!?’
[…?]
‘Có vẻ tôi vừa nghĩ ra một cách rất hay đấy?’
Trong thời gian ở thế giới này, hễ người phụ nữ nào dính dáng đến Han Yeoreum thì tôi phải cướp cho bằng được.
Cách tôi vừa nghĩ ra tuy có lỗi với Hayeon, nhưng đó là phương pháp duy nhất để tôi tiếp tục duy trì mối quan hệ với cô ấy.
Tôi cúi đầu xin lỗi.
“Nếu làm cô phật lòng thì cho tôi xin lỗi.”
“À ừm…. Tôi, tôi không định dồn ép anh đâu. Nhưng khó chịu là lẽ đương nhiên thôi. Anh Suho đặt mình vào vị trí của tôi thử xem.”
Lần đầu tiên tên tôi được thốt ra từ miệng Park Seonhee.
Rõ ràng thái độ của Park Seonhee dành cho tôi đã thay đổi.
Và sự ấm ức của Park Seonhee là hoàn toàn có cơ sở.
Tôi đã từng bắt Han Yeoreum đứng canh cửa để ịch Min Hayeon, và ngày nào cũng chứng kiến tình trạng của hắn ta.
Tuy không thể tự mình nếm trải cái nỗi đau khốn nạn còn hơn cả cái chết đó, nhưng nhìn thôi cũng đủ hiểu.
‘Không, hắn ta chết đến mấy chục lần rồi cơ mà.’
Dẫu sẽ chẳng bao giờ có ngày tôi nếm trải thứ cảm giác của một Han Yeoreum từng chết đi sống lại hàng chục lần, nhưng tôi nghĩ nỗi nhục nhã mà Park Seonhee phải chịu đựng cũng tương tự như vậy.
Kể cả khi cô ta không có tình cảm với tôi, đó chắc chắn vẫn là một tình huống gây ức chế.
‘Thế giờ phải làm gì để xoa dịu đây…’
[Trước mắt, anh cứ liên tục lắng nghe những lời than vãn của cô ta thì hơn.]
Armonia khuyên tôi nên lắng nghe những lời than phiền của Park Seonhee và kéo cô ta về phe mình.
Mải nghe những lời cằn nhằn thì thời gian cũng trôi qua khá lâu, Han Bom và hai người phụ nữ kia bắt đầu đưa mắt dòm ngó về phía chúng tôi.
Park Seonhee đại khái cũng để ý, cô ta chốt hạ một câu.
“Lát nữa… chúng ta nói chuyện riêng nhé.”
“…?”
Tại sao chứ?
..
..
Tưởng Park Seonhee là xong chuyện rồi.
Vậy mà đang ăn, Son Hyeeun lại gọi tôi ra nói chuyện, ăn xong xuôi, Park Jinhee cũng gọi tôi ra to nhỏ.
Mạch truyện thì cứ na ná nhau.
Anh quá đáng lắm… và lát nữa nói chuyện riêng nhé.
‘Mấy cô này bị cái quái gì vậy…’
[Có vẻ như sau khi chứng kiến màn mây mưa với Han Bom, họ bắt đầu sốt sắng lên rồi.]
‘…Sốt sắng hay gì cũng thế, đối với tôi mấy cô này chẳng qua chỉ là đàn bà của Han Yeoreum thôi.’
Trớ trêu thay, ở thời điểm hiện tại, ba người phụ nữ này chưa từng chung chạ da thịt với Han Yeoreum.
Nhưng trong ký ức hồi quy của tôi, họ đều là những người phụ nữ đã qua tay Han Yeoreum.
Thật đáng thương.
Chắc họ chẳng thể ngờ rằng vì những chuyện xảy ra trước khi hồi quy mà tôi không thèm ngó ngàng tới họ.
‘Tạm thời cứ giải quyết cho xong hầm ngục này rồi sau đó thích làm gì thì làm.’
[…E là họ sẽ không buông tha cho anh đến lúc đó đâu.]
‘…? Nói thế là sao?’
Tôi nán lại đợi nghe câu tiếp theo của Armonia, nhưng thứ lọt vào tai tôi không phải là giọng của Armonia.
“Chú ơi… Lúc nãy mấy người đó nói gì vậy?”
Sau khi ăn uống qua loa, chúng tôi không đi ngay mà nán lại nghỉ ngơi một chút.
Chẳng biết có phải nhờ hút cạn sữa lúc nãy mà cơn đau đã hoàn toàn biến mất hay không, Han Bom với những bước chân nhẹ tênh tiến về phía tôi, dè dặt hỏi.
Nhưng tôi cũng chẳng định bê y nguyên những gì ba cô kia nói ra kể cho cô nàng.
“À… Không có gì đâu. Cô đừng để bụng.”
“Vì chuyện lúc nãy đúng không?”
“Haha… Không phải đâu.”
“….”
Nhìn cái mặt là biết tỏng cô nàng không tin lời tôi rồi.
Nhưng không tin thì biết làm sao.
Rốt cuộc, cho đến khi thời gian nghỉ ngơi kết thúc, tôi vẫn không hé răng nói thật với cô nàng.
..
..
Đám phụ nữ ngơ ngác nhìn Han Bom, hỏi.
“…Ý cô là hết ma lực rồi á?”
“Vâng… Tôi xin lỗi. Lúc nãy cơn đau ập đến nên tôi đã dồn hết ma lực vào đó rồi.”
Han Bom mang vẻ mặt bối rối, bần thần đứng đó.
Ma lực không phải là vô hạn.
Với lượng ma lực của Han Bom, chỉ cần nghỉ ngơi đều đặn thì sẽ hồi phục nhanh chóng, nhưng hiện tại cô đã cạn kiệt ma lực đến mức không thể dùng kỹ năng hồi phục được nữa.
Thế nhưng cô không có biểu hiện kiệt sức do cạn kiệt ma lực, nguyên nhân là lượng ma lực duy trì sự sống của cô không phải cứ muốn dùng là dùng được.
Trừ phi bị ép buộc dốc toàn lực như khi tôi sử dụng ma pháp thuộc tính lôi mang tính đánh cược, còn không thì cơ thể sẽ tự động khóa lượng ma lực tối thiểu còn lại để không thể sử dụng.
Tôi đoán Han Bom đã tiêu thụ hết ma lực để xoa dịu cơn đau do căng tức sữa ban nãy.
Nhìn Han Bom có vẻ mệt mỏi, ba người phụ nữ kia cũng tỏ ra ái ngại.
“À… tôi không rành về nghề Healer cho lắm, nên cũng không biết nói gì….”
“Tôi xin lỗi….”
Đám phụ nữ không hề dồn ép hay trách móc Han Bom.
Ngay từ đầu, nhờ có sự giúp đỡ của Han Bom mà ba người họ mới có thể thư thả đi săn và khám phá hầm ngục thế này.
Nếu không có Han Bom, có khi giờ này họ đã phải tham gia vào băng nhóm ở quán trọ và trải qua những tháng ngày địa ngục rồi.
“Vậy thì chúng ta cứ nghỉ ngơi ở đây một chút rồi hẵng đi.”
“Thực sự xin lỗi mọi người.”
“Không sao đâu. Nãy giờ cô cũng vất vả rồi mà. Cứ nghỉ ngơi đi nhé.”
Park Seonhee không mắng mỏ hay đổ lỗi cho Han Bom. Son Hyeeun và Park Jinhee vì từng mang ơn cô nên cũng không phàn nàn nửa lời.
Nhưng không phàn nàn không có nghĩa là vết thương lòng của họ tự động liền lại.
“Tạm thời vết thương cứ bôi thuốc Hồi Phục là được. Han Bom cứ nghỉ ngơi đi.”
“Vâng….”
“Anh Seong Suho.”
“Vâng?”
Đang lúc tôi kiểm tra tình hình của Han Bom, Park Seonhee liền kéo vạt áo tôi, mở miệng.
“Ừm, chắc tôi phải dùng thuốc Hồi Phục mới được. Ra góc này một lát….”
“…? Cô thiếu thuốc Hồi Phục à? Để tôi đưa cho?”
“Không, đi ra góc này một lát đi….”
“….”
Tạm thời tôi cứ để mặc cho Park Seonhee lôi đi.
Hình ảnh Han Bom nhìn tôi với ánh mắt lo lắng vụt lướt qua tầm mắt.
‘…Ai nhìn vào chắc tưởng tôi bị bán làm nô lệ luôn quá.’
[Có vẻ cô ấy nghĩ thế thật đấy.]
‘Ái chà…’
Nơi Park Seonhee kéo tôi đến là một đường ống đã đi qua, một không gian ngược chiều có thể tránh được ánh mắt của những người khác.
“Đâu phải cô cần thuốc Hồi Phục đâu? Thế sao lại dẫn ra tới tận đây?”
“À… Vị trí bôi thuốc hơi khó một chút….”
Thuốc Hồi Phục không phải cứ uống là lành mọi vết thương tức thì như nước thần.
Nó là một dạng gel phải được bôi tỉ mỉ lên vết thương.
Tất nhiên, nếu bị nội thương thì phải uống….
“Chuyện đó thì nhờ mấy cô kia giúp chẳng tốt hơn sao? Đàn ông như tôi mà bôi thì….”
“Anh quá đáng lắm….”
“Hả?”
Quá đáng chỗ nào chứ?
Tôi ngớ người ra hỏi với vẻ mặt hoang mang, Park Seonhee cau có mặt mày, làu bàu.
“Lúc nãy với Han Bom thì ôm ôm ấp ấp ngon ơ thế cơ mà. Còn đến lượt tôi, có mỗi bôi thuốc thôi mà anh cũng chê chạm tay vào là sao?”
“Không phải ý đó….”
“Nếu anh cứ làm thế… tôi sẽ đem chuyện đó nói với mấy người kia đấy.”
“…Tôi hiểu rồi.”
Cơn bực tức dâng lên, tôi truyền âm.
‘Đéo ổn rồi. Thà xơi luôn rồi tính nước khác thôi.’
[Đúng như anh nói, tốt nhất là cứ gắn Dâm văn Thuần Phục cho nhanh rồi tùy ý sử dụng sẽ thoải mái hơn.]
‘Chắc phải thế thôi. Định bụng khi nào thong thả rồi mới làm. Phiền phức thật.’
Đúng như lời Armonia, nếu cứ để cô ta dắt mũi thế này thì không chỉ vượt mức phiền phức mà có khi còn ngáng đường tôi chiếm đoạt Han Bom cũng nên.
Tôi quyết định gắn Dâm văn Thuần phục càng sớm càng tốt.
Vấn đề là hiện tại không phải là lúc thích hợp để thực hiện.
‘Đằng nào ở cuối hầm ngục cũng có khu vực an toàn. Đến lúc đó sẽ nghĩ cách.’
Cuối hầm ngục này, mọi người sẽ tập hợp lại và đối mặt với ba đường hầm.
Theo kế hoạch, Yang Jihyeon sẽ xúi giục mọi người nghỉ ngơi qua đêm rồi ngày mai mới xuất phát để đề phòng bất trắc.
‘Chủ động nhường này thì đêm đến rù quáng dụ dỗ chắc cũng xong thôi.’
…Chỉ mong sao đừng để Min Hayeon bắt quả tang là được.
..
..
Chuyện bôi thuốc đúng là phiền toái thật.
Nhưng thằng em tôi thì lại đéo thấy phiền chút nào.
‘…Công nhận dáng đẹp phết.’
[….]
Thằng em không có chí khí của tôi hễ chạm tay vào da thịt trần trụi của Park Seonhee là máu lại sôi sùng sục.
Hơn nữa, bôi thuốc cho Park Seonhee xong, hai cô nàng kia cũng nằng nặc đòi tôi bôi giúp, thế là tôi tha hồ được chiêm ngưỡng và sờ mó da thịt trần trụi của các cô ả.
‘Thì… nếu để lại sẹo thì thuốc Hồi Phục cũng đéo chữa nổi mà. Làm thì làm thôi.’
[….]
‘Đừng có im lặng thế chứ…’
Tuy nghe như ngụy biện, nhưng những gì tôi nói đều là sự thật.
Thuốc Hồi Phục gần như là vật phẩm vạn năng trong việc chữa trị vết thương.
Nhưng nếu không chữa trị ngay, vết thương sẽ để lại sẹo, và những vết sẹo đó sau này dù có dùng thuốc Hồi Phục hay kỹ năng trị liệu cũng không thể xóa mờ, vì thế phụ nữ thường có xu hướng bôi thuốc rất cẩn thận để tránh để lại sẹo.
Sau khi tôi khám xét cơ thể ba người phụ nữ xong xuôi, công cuộc khám phá đường ống lại tiếp tục, lúc này lại có một người cứ làu bàu mãi….
└GuardOfGayDick: Hù… Chắc tao cũng hết thời rồi. Không ngờ cái đó mà mày cũng cho qua được.
Lão GuardOfGayDick cứ lèm bèm trên kênh trò chuyện từ nãy giờ.
Kể từ lúc tôi mút ngực Han Bom, hắn cứ càm ràm không ngớt.
“Có khi phải chuẩn bị sẵn 500 nghìn điểm đấy nhé?”
Tôi cười khẩy nói qua kênh trò chuyện.
└GuardOfGayDick: Đến cái cảnh sóc lọ cũng chả được xem, thế này là thế đéo nào….
Cái lão cuồng sóc lọ này….
Kể cũng phải, lặn lội vào đây xem người ta làm trò thủ dâm, vậy mà chả thấy mống nào, điểm thì cứ tụt vô ích, thất vọng là phải rồi.
Nhưng ngẫm lại, dù có lấy được điểm của thằng chả thì cuộc sống của tôi cũng chẳng khá khẩm lên là bao.
Dẫu sao thì tôi cũng đang đau đầu không biết tiêu 1,7 triệu điểm đi đâu kia kìa….
Nghĩ đến tình nghĩa lão đã giúp tôi trong những lần hồi quy, tôi bèn thả một lời đề nghị.
“Ông anh muốn… tôi giảm bớt điểm cho không?”
└GuardOfGayDick: …Thật á?
Rốt cuộc lão phải hớt hải gọi tinh linh đến để điều chỉnh lại nội dung nhiệm vụ.
└GuardOfGayDick: Tuân lệnh! Tuân lệnh!
Rút xuống còn 100 nghìn điểm như lúc đầu.
‘…Thằng chả đó kiểu gì sau này lại đem ra cá cược tiếp cho xem.’
[….]
Tôi cam đoan rằng trong quá trình tôi leo lên đỉnh Yggdrasil, sẽ có một ngày thằng chả lại mạnh miệng đặt cược tất tay.
Nhìn GuardOfGayDick, tôi quả quyết một điều.
Rõ ràng cờ bạc đéo phải do thần tạo ra.
Cứ nhìn mấy thằng tự xưng là thần lún sâu vào mấy trò cờ bạc này mà xem….
Tuy chỉ là lũ thần dỏm….
Cứ thế, nhận được sự trung thành của GuardOfGayDick, chúng tôi lại tiếp tục khám phá đường ống.
Trong lúc di chuyển, hễ ba người phụ nữ bị thương là tôi lại lôi họ vào một góc để bồi thuốc xoa bóp (?), và mỗi lần nhìn thấy cảnh tượng đó, mặt mũi Han Bom lại từ từ chuyển từ đỏ gắt sang xanh lè.
May thay, hành động bôi thuốc đó không kéo dài lâu.
“A! Suho! Bom à!”
Chúng tôi đụng mặt nhóm của Min Hayeon.
..
..
Đang đi dọc đường ống thì chúng tôi gặp phải rắc rối.
Đó là ngã rẽ chia làm ba đường.
Vấn đề là không có vùng an toàn nào cả.
‘Lạ thật? Rõ ràng đây là điểm cuối, và cô ta bảo ở đây có vùng an toàn mà?’
[…Nhìn Yang Jihyeon cũng đang lúng túng, có vẻ cô ta cũng không ngờ sự việc lại thành ra thế này. Chắc anh phải đích thân hỏi cô ta thôi.]
Tôi tiến lại gần Yang Jihyeon và yêu cầu nói chuyện.
Tôi và Yang Jihyeon trò chuyện thì thầm để tránh sự chú ý của người khác.
“Thế này là sao? Cô bảo ở đây có vùng an toàn cơ mà?”
“Tôi xin lỗi. Rõ ràng là có… đã từng có….”
Nhìn vẻ mặt hốt hoảng của Yang Jihyeon thì có vẻ không giống nói dối.
Người giải vây cho Yang Jihyeon lại chính là GuardOfGayDick.
└GuardOfGayDick: Hình như cấu trúc hầm ngục đã bị thay đổi rồi.
“Cấu trúc bị thay đổi á?”
└GuardOfGayDick: Ừ ừ. Chắc tại vùng an toàn vô dụng quá nên người ta xóa luôn rồi chăng?
Theo lời GuardOfGayDick, đôi khi độ khó và cấu trúc của hầm ngục sẽ bị thay đổi tùy theo yêu cầu.
Dù không thay đổi tới mức làm hỏng tính cân bằng, nhưng nếu thấy thực sự vô dụng thì người ta sẽ xóa bỏ để tránh lãng phí năng lượng.
Ngã ba đường ống dẫn đến ba nhánh cuối cùng này trên thực tế được coi là lối thoát của hầm ngục.
Thêm nữa, chúng tôi đã hạ gục toàn bộ quái vật trong quá trình vượt hầm.
Vì cảm thấy vùng an toàn không cần thiết nữa nên có lẽ họ đã xóa nó đi... đó là suy đoán của GuardOfGayDick.
Tôi nhìn Yang Jihyeon đang toát mồ hôi lạnh, nói.
“Thì ra, cấu trúc đã bị thay đổi. Chuyện này thỉnh thoảng vẫn xảy ra mà.”
“Phù….”
“Vậy thì cô cứ tiến hành theo kế hoạch đi.”
“Rõ.”
Kết thúc cuộc trò chuyện với tôi, Yang Jihyeon quay sang những người khác và bình tĩnh thông báo.
“Hôm nay… có lẽ chúng ta sẽ phải ngủ ở đây và chia nhau đứng gác.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
