Chương 106 - Yggdrasil (1-10)
‘Không hồi quy sao?’
Nghe tôi nói vậy, Armonia chìm vào im lặng một lúc rồi cất lời.
[…Tôi thật không ngờ anh lại không biết đến phần đó. Tôi sẽ giải thích cho anh. phi thuyền…]
‘Không, tôi biết chứ. Hehe…’
Armonia không suy luận được hàm ý trong câu nói của tôi nên tỏ vẻ khó hiểu.
[…? Xin lỗi anh. Hiện tại tôi đang không nắm bắt được tình hình cho lắm.]
‘Armonia.’
[Vâng.]
‘Cách đối phó với hồi quy… tôi tìm ra rồi.’
[…Anh nói thật chứ?]
Ngay cả một Armonia vốn luôn điềm tĩnh lúc này cũng truyền tin với giọng điệu lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Tôi nằm ườn trên giường, cười toe toét mà trả lời.
‘Ừ, có lẽ là khả thi đấy.’
[Phòng trường hợp bất trắc, tôi nghĩ anh nên nói trước cho tôi biết thì hơn.]
‘Biết rồi… Cách đó là… Warp.’
[…Ý anh là dịch chuyển sao?]
Tôi bắt đầu giải thích cho Armonia.
Sự hồi quy của Han Yeoreum được thực hiện nhờ vào một loại ia hộ.
Và hệ thống gia hộ này chỉ có thể được sử dụng trên hành tinh này, Yggdrasil.
Hệ thống hồi quy đó hiển nhiên cũng chỉ gây ảnh hưởng lên những tồn tại đang ở bên trong Yggdrasil.
Giả sử…
‘Nếu trước khi tên nhân vật chính đó chết, cô dịch chuyển tôi lên phi thuyền, rồi sau đó lại đưa tôi về vị trí cũ thì sao?’
[…Hoàn toàn khả thi. Lệnh dịch chuyển có thể sử dụng liên tiếp hai lần. Tôi có thể lập tức gọi anh lên phi thuyền, rồi đưa anh trở về điểm hồi quy ngay tắp lự.]
‘Tuyệt!’
[…Tôi xin lỗi. Dù là người phụ trách dịch chuyển nhưng tôi lại không nghĩ được đến nước đó.]
‘Haha… Có gì đâu mà phải xin lỗi… Tôi cũng chỉ tình cờ nhận ra thôi.’
Bị cái năng lực chết tiệt mang tên hồi quy ấy hành hạ, cả tôi lẫn Armonia đều không giữ nổi tỉnh táo.
Hậu quả là tầm nhìn bị thu hẹp lại, chúng tôi cứ luẩn quẩn tìm kiếm giải pháp từ bên trong nội bộ.
Tạm thời thì giải pháp quan trọng nhất đã được tìm ra.
Tuy nhiên….
[Chỉ là vẫn còn một phần thiếu sót.]
‘…Đúng thế. Đó là việc không biết cái gã ngu ngốc kia sẽ lăn đùng ra chết lúc nào…’
Nếu không giải quyết được vấn đề đó thì đây cũng chỉ là một giải pháp nửa vời.
Chừng nào còn ở Zephyrum thì sẽ không có vấn đề gì.
Bởi vì tình huống duy nhất khiến Han Yeoreum chầu trời chỉ có thể là trận đánh Boss ở nơi này.
Và trong trận đánh Boss, lúc con Shock Bee phóng ra Sóng Tê Liệt, tôi chỉ cần dùng dịch chuyển là xong.
Trừ khi tên ngốc đó lại vấp ngã rồi tự vỡ đầu mà chết, bằng không chừng nào còn ở Zephyrum, nỗi lo về hồi quy coi như đã tan biến.
Vậy thì thứ có thể lấp đầy nửa phần giải pháp còn lại chính là….
‘Chắc chắn là Gia hộ rồi…’
[Có lẽ anh ở vòng lặp thứ 5 đã nhìn thấy Sóng Tê Liệt của Shock Bee và nghĩ ra mọi thứ.]
Trăm nghe không bằng một thấy, có lẽ việc tự mình trải nghiệm tình huống đó đã giúp tôi nghĩ ra giải pháp trong nháy mắt.
Và cũng nhờ Han Yeoreum đòi để Boss lại đánh sau nên tôi mới có thời gian câu giờ mà tìm ra lối thoát….
Giờ là lúc tập trung vào cái Gia hộ sẽ biến giải pháp nửa vời này thành hoàn hảo.
‘Đình chỉ sao…’
[Vấn đề là rốt cuộc vẫn phải gắn nó với từ “hồi quy”, nhưng nếu viết một gia hộ có liên quan như vậy thì số Point yêu cầu sẽ vượt ngoài sức tưởng tượng, đó mới là vấn đề.]
Ngay khoảnh khắc viết từ “hồi quy” vào Gia hộ, hệ thống sẽ đòi hỏi một lượng Point chuẩn xác đến mức thiên văn.
“Armonia, cô có thể cho tôi xem những Gia hộ mà tôi từng định viết trước đây không?”
[Được. Xin anh vui lòng đợi một lát.]
Không lâu sau, một danh sách hiện lên trước mắt tôi.
-Khi hồi quy sẽ mang theo nguyên vẹn ký ức và năng lực.-
-Khi hồi quy sẽ mang theo nguyên vẹn ký ức.-
-Khi hồi quy sẽ mang theo nguyên vẹn năng lực.-
-Khi hồi quy sẽ được hoàn trả số Point đã sử dụng trong vòng chơi đó.-
..
..
Phía trước tất cả đều gắn kèm cụm từ ‘Khi hồi quy’.
Cũng là kết quả hiển nhiên thôi.
Ngay cả với tôi lúc này, việc giải quyết vấn đề hồi quy cũng là ưu tiên số một mà.
Thế nhưng, tất cả những gia hộ đó đều bị phán định là bất khả thi vì đòi hỏi số Point cao ngất ngưởng.
Huống hồ gì đến cả việc đơn giản như hoàn trả Point cũng…
‘Cảm ơn, khi nào cần tôi sẽ gọi. Cứ để nguyên thế này rồi qua chỗ Lena giúp tôi nhé.’
[Đã rõ. Khi nào cần xin anh cứ gọi.]
Tôi vừa nhìn danh sách vừa chìm vào suy tư.
Chắc chắn thời gian sẽ giải quyết được vấn đề.
Khổ nỗi thời gian lại chẳng chịu đứng yên chờ đợi tôi.
Tôi phải tìm ra nó trước khi Han Yeoreum có đủ trình độ và sự nhạy bén để hạ gục con Boss của Zephyrum.
..
..
“Cái gì!? Hôm nay nữa á?”
“Vâng, cứ thế này thì đến ngày cuối đánh Boss như anh đã nói, tôi e mình lại thành gánh nặng mất.”
“…Hà.”
Han Yeoreum đứng vắt chéo chân, nhìn rũ xuống tôi với vẻ mặt bực tức như muốn bùng nổ.
Thằng chó… cao vãi cớt….
Những thành viên vốn im lặng vào ngày hôm qua nay cũng bắt đầu buông lời càu nhàu.
“Cái đó… Giả kim thuật sư này. Cứ thế này thì đến ngày cuối có khi lại thành rắc rối đấy nhỉ?”
“Đúng vậy… Hôm qua chúng tôi cũng chịu thiệt thòi về thời gian rất nhiều rồi.”
“Phải đấy. Biết thế này thà chúng tôi tìm người khác từ sớm cho xong.”
Dù cường độ phàn nàn nhẹ hơn Han Yeoreum, nhưng lần này các cô gái ấy cũng không định cho qua một cách êm đẹp.
Muốn tiếp tục trọ lại khách sạn thì họ phải duy trì một lượng Point thu thập được nhất định.
Hơn nữa, họ cũng phải tính đến việc tích trữ Point càng nhiều càng tốt cho sau này….
Nhưng xem bộ dạng thế kia thì chắc hôm qua thu nhập Point chẳng được bao nhiêu rồi.
“Nhưng mà… cô gái dùng cung kia sao rồi?”
“Hà… Chuyện đó không đến lượt mày xen vào.”
Tôi sợ tên này nghi ngờ tôi và Min Hayeon ở gần nhau nên mới cố tình chọc thử, nhưng nhờ hệ thống nhận diện khuôn mặt đáng ghét của Han Yeoreum, tôi đã hoàn tất việc xác thực tình hình.
‘Có vẻ hắn ta hoàn toàn không biết việc tôi và Min Hayeon cùng đi săn, rồi còn uống rượu chung nữa.’
[Min Hayeon vốn đã không ưa gì Han Yeoreum, có lẽ cô ấy đã lo liệu ổn thỏa chuyện đó rồi.]
Thực ra cứ thế này mà mặc kệ rời đi thì tôi cũng chẳng bị Yggdrasil trừng phạt hay gì cả.
Vấn đề là có khả năng Han Yeoreum của vòng chơi tiếp theo sẽ không cho tôi vào tổ đội, nên tôi đành phải đóng vai kẻ khờ vậy.
“Tôi không có ý định cứ thế rút lui đâu. Để bù đắp, tôi sẽ đền cho mỗi người một nghìn Point.”
“Vậy thì… ừm….”
“Oa! Thật sao?”
Han Yeoreum và bộ ba mỹ nữ chẳng mảy may quan tâm xem 4 nghìn Point của tôi từ đâu chui ra, họ chỉ vui mừng trước thực tế là sắp được nhận Point.
Han Yeoreum, kẻ nãy giờ đang treo cái bản mặt thối ‘cấp một’, có vẻ cơn giận đã nguôi ngoai nên tụt xuống thành mặt thối ‘cấp ba’.
Dù rốt cuộc thì cái bản mặt thối đó cũng chẳng thay đổi là bao.
Tôi dùng Point để xoa dịu sự tức giận của họ, rồi mới có thể lên đường đi gặp Min Hayeon.
└GuardOfGayDick: Hahaha làm như bố thí cho ăn mày ấy hahaha
“Thì họ vẫn là người mới mà. Từng đó Point là lớn rồi.”
└GuardOfGayDick: Ai đó một ngày kiếm được 6 vạn kìa hahaha
“Ây da! Tôi đâu phải người mới. Đem ra so sánh thì kẹt lắm.”
Tôi cười tủm tỉm rồi ghé qua cửa hàng thảo dược.
[…? Anh đến cửa hàng thảo dược làm gì vậy?]
‘Để mua chút Nguyệt Quang Thảo Zephyrum ấy mà. Thay vì xài Enel, nếu có thể mua bằng Point thì chẳng phải tốt hơn sao.’
Cùng một giá trị nhưng dùng Point vẫn hữu ích hơn là tiêu hao Enel.
Tôi nhanh chóng tìm thấy Nguyệt Quang Thảo Zephyrum.
Chỉ có điều hơi tiếc là….
‘Chà… số lượng bán ra bị giới hạn rồi.’
[Có vẻ vì đây là vật phẩm có độ hiếm. Dù vậy vẫn có 25 đóa, tôi nghĩ thế là đủ rồi.]
‘Trước tiên cứ mua sạch đã.’
Tôi chi 5 vạn Point để mua hết 25 đóa Nguyệt Quang Thảo Zephyrum.
└GuardOfGayDick: …Điên thật, thừa mứa Point hay gì…
“Thì xài bao nhiêu kiếm bấy nhiêu mà.”
Sau khi mua được Nguyệt Quang Thảo, tôi lập tức đi thẳng về phía cổng Tây của ngôi làng.
Ở đó có Min Hayeon đang đứng kiểm tra tình trạng cây cung và chờ tôi.
Vừa thấy tôi, cô ấy nở một nụ cười sảng khoái và nói.
“A! Phạt đi trễ 1 vạn Point nhé!”
“Haha….”
..
..
“Phù….”
“Vất vả rồi, nghỉ một lát rồi làm nốt một chuyến săn cuối cùng để kết thúc nhé.”
“Được.”
Min Hayeon… à không, Hayeon và tôi hoàn thành chuyến đi săn thứ 3 và hướng về khu vực an toàn.
Tài bắn cung của cô ấy quả là nghệ thuật, cô nàng thao túng cây cung điêu luyện hệt như một tinh linh xông pha khắp bãi săn cùng với bình dược thủy.
Chỉ có một vấn đề là….
“Mấy con bọ đó không dễ đối phó chút nào.”
“Công nhận, số lượng đông mà tốc độ lại nhanh nên trông cô có vẻ chật vật.”
Bãi săn Zephyrum xuất hiện các quái vật như slime, dơi và loài côn trùng có hình dáng giống dế mèn.
Slime thì chậm chạp nên chẳng đe dọa được ai, dơi tuy bay nhanh nhưng hầu hết chỉ lượn lờ nghe ngóng tình hình rồi dính mũi tên của Hayeon mà rụng xuống là hết.
Rắc rối nằm ở con quái vật côn trùng giống dế mèn kia.
Thật sự quá đỗi đáng sợ khi thấy một bầy dế mèn to bằng mặt người tụ tập lại, vừa phát hiện kẻ địch là đồng loạt nhảy chồm lên phóng tới.
Những người theo lối đánh cận chiến thì chán ghét chúng vì gớm ghiếc, còn những người theo lối đánh tầm xa thì kinh hãi trước những cú lao vào bất ngờ.
Và xui xẻo thay, cái đám rắc rối đủ đường ấy lại xuất hiện ở phía Tây nhiều hơn.
‘Nhưng cũng không thể chuyển sang phía Đông để đi săn được…’
Nếu chỉ vì lười biếng một chút mà sang bãi săn phía Đông, lỡ chạm mặt nhóm của Han Yeoreum thì rắc rối to.
Nhưng bãi săn này không chỉ có mỗi khuyết điểm.
Khu rừng phía Tây này là nơi mọi người hay lảng tránh nên hiếm khi chạm mặt ai.
Kết quả là việc phải tranh giành quái vật với các tổ đội khác cũng ít xảy ra hơn.
Dù sao thì Hayeon, sau khi uống dược thủy, chỉ cần một hai phát bắn là hạ gục quái vật nên cô ấy cũng chẳng cần ai giúp đỡ.
“Đây, dược thủy của cô.”
“Cảm ơn nhé.”
Tôi đưa dược thủy cho Hayeon rồi chúng tôi lại tiếp tục đi săn.
***
“Oa…. Hôm nay…. 14 vạn… Thật sự….”
Min Hayeon nhìn màn hình tổng kết Point mà bật cười phì.
Lập tổ đội với Seong Suho, hôm nay họ cũng tiến hành đi săn y như mọi ngày.
Chỉ là không biết do may mắn hay gì mà trong lúc thời gian hiệu lực của dược thủy còn tác dụng, quái vật xuất hiện nhiều hơn hẳn, nhờ đó mà họ kiếm được nhiều Point hơn.
Min Hayeon nhớ lại chuyện hôm qua rồi bắt đầu chia Point.
Được chia chính xác mỗi người 7 vạn.
Rồi cô ấy cười và nói.
“Hôm nay tôi cũng đã rất cố gắng rồi, anh bao tôi ăn một bữa được không?”
“Haha…. Chẳng phải hai ta kiếm được bằng nhau sao? Mà… có gì mà không bao được chứ. Đi thôi.”
Hai người nhìn nhau cười khẽ rồi bước vào bên trong ngôi làng.
Trên đường đến nhà trọ Zephyrum như hôm qua, Seong Suho bỗng như nhớ ra điều gì đó liền nói.
“A… Hayeon à, xin lỗi nhưng cô có thể đi trước được không?”
“Hửm? Sao vậy?”
“Tôi phải ghé qua cửa hàng thảo dược một lát…”
“Tưởng gì… Cùng ghé qua rồi đi chung luôn.”
Seong Suho gãi đầu với vẻ bối rối.
“Á, không cần phải phiền phức vậy đâu. Cô cứ đi trước đi.”
“Nói gì vậy chứ. Đằng nào cũng định đi ăn chung mà. Nào, nào. Đi thôi~”
Min Hayeon cố kéo Seong Suho đi về phía cửa hàng thảo dược.
Vừa bước vào cửa hàng, Seong Suho đã quay sang nói với Min Hayeon.
“Tôi mua một loáng là xong thôi, chờ tôi một lát nhé.”
“Ừ.”
Nghe Seong Suho nói vậy, Min Hayeon đưa mắt nhìn quanh.
Quy mô của cửa hàng thảo dược nhỏ hơn cô nghĩ, và các loại thảo dược cũng không có quá nhiều.
‘Chắc tại đây là ngôi làng dành cho người mới chăng?’
Trong lúc Min Hayeon đang xem xét cửa hàng, loại thảo dược mà Seong Suho đang mua lọt vào tầm mắt cô.
“…? Nguyệt Quang Thảo Zephyrum? Dùng để làm gì nhỉ?”
Min Hayeon mở lời hỏi, cố tình để âm thanh truyền vào kênh chat của mình.
Kênh chat lập tức nhốn nháo tranh nhau cung cấp thông tin cho cô.
└ Ơ, cái đó là nguyên liệu cho thứ đó đấy
└ Chuẩn, chính nó
└ Thứ đó là cái gì cơ mấy tên điên này hahaha
└ Nguyên liệu chế tạo Bình thuốc Artemis đấy
└ Ừ, cái đó.
└ Hahahaha
Min Hayeon nhìn khung chat với vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Cô lại hỏi tiếp.
“Sao vậy? Biến đổi vật liệu? Chẳng phải mọi người bảo có thể dùng kỹ năng đó để tạo ra nó sao?”
└ Đúng là vậy, nhưng chắc là do thiếu ma lực đấy.
└ Mỗi ngày tu ực 40 bình thì ma lực cạn kiệt là cái chắc
└ Dù cấp độ biến đổi vật liệu có cao đến đâu mà hụt ma lực thì cũng chịu thôi
└ Thêm nữa là biến đổi vật liệu xong còn phải dùng Thuật giả kim nữa. Giai đoạn đầu chắc là căng lắm.
Thực ra Seong Suho không hề tốn ma lực cho việc biến đổi vật liệu, nhưng đối với họ thì ngoài lý do đó ra chẳng còn cách giải thích nào khác.
Min Hayeon thở dài và suy nghĩ.
‘Trời ạ, sao lại… một mình chịu thiệt thòi thế này…. Hay là nó không đắt lắm?’
Min Hayeon rón rén bước ra sau lưng Seong Suho, ngó qua vai anh để xem giá cả.
Nguyệt Quang Thảo Zephyrum - 2.000 Point.
“….”
Min Hayeon cạn lời, sững sờ đến mức không thốt nên lời.
Một ngày sử dụng 40 đóa, chỉ tính riêng tiền Nguyệt Quang Thảo đã là 8 vạn Point.
Anh ta tự bỏ tiền túi ra mua rồi phân phát dược thủy cho cô.
Không hề hay biết Min Hayeon đang trong trạng thái chết lặng, Seong Suho cứ tự lầm bầm một mình.
“Gì chứ… Hết hàng rồi sao?”
“….”
Vì là một món hàng quý hiếm nên phải có người bán thì hệ thống mới lấp đầy hàng vào kho, khái niệm của nó là như vậy.
“Này, Seong Su….”
Ngay khoảnh khắc Min Hayeon định gọi Seong Suho để mắng cho một trận.
Bỗng nhiên, một giọng nữ vang lên từ bên cạnh.
“Ô kìa? Cô Min Hayeon… và cả… anh Giả kim thuật sư nữa?”
“…Hả?”
“Ơ? Cô… cô Jinhee?”
“Vâng…. Hai người… làm gì ở đây vậy?”
Người phụ nữ vừa lên tiếng gọi chính là Jinhee, một thành viên trong tổ đội của Han Yeoreum.
Min Hayeon và Seong Suho trân trối nhìn Jinhee với gương mặt đầy bối rối.
Min Hayeon vốn đang lấy cớ ốm để nằm lì trong khách sạn, còn Seong Suho thì lấy cớ sức khỏe không tốt để nghỉ ngơi ở nhà trọ.
Thế mà hai người bọn họ lại đang cùng nhau xuất hiện ở cửa hàng thảo dược?
‘Nếu lỡ bị phát hiện chuyện hai người lén lút lập tổ đội riêng…’
Tình hình đang không ổn chút nào.
Đối với Seong Suho, và cả Min Hayeon nữa….
Min Hayeon chưa kịp vận dụng trí não đã vội kéo Jinhee vào góc cửa hàng.
Khác với những người phụ nữ khác, cô gái có gương mặt mộc mạc ấy nhìn Min Hayeon, người vừa lôi xềnh xệch mình đi, bằng ánh mắt run rẩy đầy sợ hãi.
“Ơ? Ch, chuyện gì….”
Nhìn Jinhee đang run lẩy bẩy vì sợ hãi, Min Hayeon cố gắng nở một nụ cười dịu dàng nhất có thể rồi hỏi.
“Đừng lo. Tôi không định làm chuyện gì mờ ám đâu. Cô đến đây có việc gì vậy?”
“A… cái đó… Anh Yeoreum nhờ tôi mang bán mấy món vật phẩm rơi ra ngày hôm nay….”
“À….”
Min Hayeon lúc này mới nhớ ra.
Han Yeoreum là một gã mà hễ thấy phiền phức là tuyệt đối không nhấc tay nhấc chân.
Hắn luôn nhờ đám phụ nữ đi bán vật phẩm thay mình, và cô gái này xui xẻo thay lại ghé đúng cửa hàng thảo dược để bán đồ.
‘Không, phải nói là may mắn mới đúng…’
Chẳng may mà Han Yeoreum đích thân lù lù xuất hiện thì đúng là một viễn cảnh hoàn hảo để tạo ra rắc rối.
‘Hà… Nhưng giờ phải làm sao đây…’
Min Hayeon vắt óc suy nghĩ xem làm cách nào để vượt qua cuộc khủng hoảng này.
Đã bị nhìn thấy rồi thì chuyện lọt đến tai Han Yeoreum chỉ là vấn đề thời gian.
Thử đe dọa xem sao?
Vô lý.
Ở một nơi như thế này thì những lời đe dọa đó làm gì có tác dụng.
Ngược lại chỉ khơi gợi thêm sự chống đối mà thôi.
‘Hay là bây giờ cứ thú thực chuyện hai người bọn mình chỉ lén đi săn cùng nhau nhỉ?’
Trong lúc Min Hayeon đang miệt mài nghĩ cớ bao biện, cô gái tên Jinhee nhìn Min Hayeon bằng ánh mắt đầy nghi ngờ rồi nói.
“Cái đó… hôm nay cô bảo không khỏe cơ mà… sao lại đi cùng với anh Giả kim thuật sư?”
“À… Chuyện đó hôm nay….”
“Đừng nói là ngoại tình nhé?”
“…Hả?”
Min Hayeon trố mắt nhìn Jinhee với vẻ mặt không thể tin nổi.
Cô ta đang nhìn Min Hayeon bằng ánh mắt dò xét, khóe môi giật giật.
‘Nghĩ lại thì… cô gái này cũng thích Yeoreum mà…’
Biểu cảm của Jinhee hệt như thể vừa tóm được ‘điểm yếu’ của đối phương.
Vẻ mộc mạc hiền lành ban nãy đã bay biến đi đâu mất, thay vào đó chỉ còn lại một người phụ nữ được vũ trang bằng lòng ghen tuông.
‘…Được thôi, đằng nào sự thể cũng đã đến nước này rồi…’
Min Hayeon âm thầm hạ một quyết tâm trong lòng rồi lên tiếng.
“Đúng vậy….”
“…Hả?”
“Đúng là tôi đang ngoại tình đấy.”
“…Ơ? Hả? Ch, chuyện đó….”
Ngược lại, chính Jinhee mới là người hoảng hốt khi nghe thấy câu trả lời.
Chắc chắn cô ta chẳng bao giờ mường tượng ra mối quan hệ kiểu đó giữa Seong Suho và Min Hayeon.
Bỏ rơi Han Yeoreum để cắm sừng với Seong Suho ư?
Từ góc độ của Jinhee, đây đúng là chuyện hoang đường.
Min Hayeon là một mỹ nhân đến Jinhee nhìn còn phải xao xuyến.
Vốn dĩ cô ta chỉ định đem chuyện Min Hayeon đi chung với Seong Suho về bẩm báo lại cho Han Yeoreum.
Cô ta chỉ muốn tự tạo ra một chỗ trống bên cạnh hắn để mình có thể chen chân vào mà thôi.
Thấy Jinhee đang đứng hình vì bối rối, Min Hayeon ghé sát môi vào tai cô ta rồi thì thầm khe khẽ.
“Cô… có muốn hẹn hò với Yeoreum không?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
