Chương 17 - Học viện ma pháp Shutra (1-1)
“Armonia, chào buổi sáng~”
“Ở đây không có buổi sáng riêng biệt, nhưng chào buổi sáng.”
Armonia vừa chỉnh lại lời chào của tôi vừa đáp lại.
Cô ấy đang cầm một cây lau nhà dài ở hành lang tàu và hì hục lau dọn thủ công.
Armonia đang dọn dẹp trong bộ đồ thủy thủ.
...Không phải kiểu đồ thủy thủ nữ sinh trung học hay mặc đâu.
Mà là trang phục của thủy thủ thật sự.
Bộ đồng phục thủy thủ nền đen với những đường sọc trắng tạo nên hoa văn.
“Armonia, mỗi lần dọn dẹp cô đều mặc bộ đồ đó hả?”
“Đúng vậy. Việc mặc trang phục đúng quy định là rất quan trọng.”
“Ồ...”
Tôi lấy cuốn sổ tay ra và ghi chép.
Xoẹt xoẹt.
=====
Danh sách trang phục mặc cho Armonia khi làm tình.
.Com lê
.Đồ hạm trưởng
.Đồ thủy thủ
=====
Danh sách mong ước của tôi lại dài thêm một dòng.
Tôi ghi “Đồ thủy thủ” vào sổ rồi nhìn lại Armonia.
Armonia đang nhìn chằm chằm vào cuốn sổ của tôi.
“....”
“Hửm? Sao thế?”
“Tôi thấy anh đang ghi gì đó nên nhìn thôi.”
“Cô không cần biết đâu.”
“....”
Mắt Armonia vẫn không rời khỏi cuốn sổ.
Cái cô này... đã bảo không cần biết mà cứ nhìn mãi...
Tôi giả lơ rồi đút cuốn sổ vào túi.
Từ đằng xa, Viola đi tới.
Em ấy mặc một chiếc váy liền thân trang nhã phù hợp để mặc ở nơi tôi từng sống.
“Cô Armonia, đằng kia tôi dọn xong rồi. Anh Suho, anh dậy rồi?”
“Ừ, Viola chăm chỉ thật đấy.”
“Dọn dẹp vui lắm ạ!”
“Haha... Vậy thì tốt.”
Trời ạ...
Chắc ở cái nơi khốn nạn đó chẳng bao giờ có chuyện dọn dẹp.
Bây giờ đối với Viola, dọn dẹp cũng là một loại trò chơi.
Đối với em ấy, nơi này là thiên đường hạ giới.
Mặc dù bên trong con tàu có giới hạn, nhưng lại tự do.
Và có đồng đội.
Ban đầu em ấy có hơi sợ Armonia nhưng rồi cũng quen nhanh chóng.
Chỉ cần đối phương không xua đuổi, Viola luôn có tính cách sấn tới.
Viola đến đây đã được một tuần.
Lần đầu tiên Viola đến đây, tôi đã giải thích cho em ấy về nơi này.
Đây là con tàu Kibotos và Tập đoàn NTR ba la bô lô...
Nghe tôi nói xong, câu em ấy hỏi là...
- Con tàu là gì ạ? -
- À... Giống như cái thuyền ấy. -
- Thuyền là gì ạ? -
- À... Là thứ trôi lềnh bềnh trên biển. -
- Biển là gì ạ? -
- .... -
Đầu óc Viola thực sự như một tờ giấy trắng.
Có khi kiến thức về tình dục của Viola còn nhiều hơn cả kiến thức thường thức mà em ấy biết cũng nên.
Cuối cùng, theo đề xuất của Armonia, chúng tôi quyết định bắt đầu từ việc dạy chữ.
Đang dạy bằng các video giáo dục.
Hiệu quả hơn hẳn so với việc tôi hay Armonia dạy.
Viola những lúc không tụ tập nói chuyện thế này thì lúc nào cũng xem tivi.
Em ấy thích phim hoạt hình đến lạ...
Và phòng ngủ.
Nơi này có phòng điều khiển Kibotos (bao gồm cả phòng Warp), hai văn phòng làm việc và một phòng sinh hoạt.
Tôi sống ở văn phòng làm việc, còn Viola ở phòng sinh hoạt còn lại.
Tuy nhiên tôi chưa bao giờ ngủ ở văn phòng làm việc cả.
Tôi ôm Viola từ phía sau.
“C, cái... anh Suho, c, cô Armonia đang nhìn kìa...”
“Anh biết...”
“Hư ư...”
“....”
Gương mặt vô cảm của Armonia càng làm tôi hưng phấn hơn.
Từ khi đến đây, không ngày nào là tôi không ngủ ở phòng của Viola.
Hơn nữa...
Phòng sinh hoạt của Viola nằm ngay cạnh văn phòng của Armonia.
Cô ấy sẽ nghĩ gì khi nghe thấy tiếng giao hợp của chúng tôi?
Chỉ nghĩ thôi cũng thấy tê tái.
Nhưng hành động tình tứ với Viola đã bị Armonia cắt ngang.
“Anh Suho, hôm nay tôi có chuyện muốn nói về nhiệm vụ.”
“Ơ, bây giờ á?”
“Vâng, tôi định đợi anh dậy sẽ nói.”
“Hừm... Biết rồi. Viola, anh đi một lát nhé.”
“Hư ư... Vâng.”
Tôi để lại Viola đang tiếc nuối và đi cùng Armonia về văn phòng của tôi.
Armonia đứng trước cửa văn phòng của cô ấy và bảo tôi đi trước.
“Anh cứ đợi ở văn phòng của anh, tôi dọn dẹp xong sẽ sang ngay.”
“Ừ.”
Nghe tiếng cô ấy bước vào văn phòng, tôi chợt nghĩ, có cần thiết phải sang văn phòng của tôi không nhỉ?
“Khoan đã? Đằng nào cũng chỉ nói chuyện qua loa, nói ở văn phòng Armonia cũng được mà?”
Tôi quay người lại ngay và bước vào văn phòng của Armonia.
“Armonia, cứ nói ở đâ...y... ơ...”
“....”
“Ơ...”
Đập vào mắt tôi là cảnh Armonia vừa mới cởi chiếc áo thủy thủ ra.
Cô ấy đang mặc một chiếc áo lót màu đen tương phản với làn da trắng ngần và mái tóc bạch kim.
Cô ấy nhìn tôi một lúc, rồi lại tiếp tục thay đồ.
Tuyệt vời! Quần lót cũng màu đen...
Dù tôi đang nhìn nhưng cô ấy chẳng hề ngại ngùng, cứ thế cởi áo, cởi quần rồi thay sang bộ đồ âu phục.
Nhìn Armonia, tôi nhận ra được một điều về cô ấy.
Hóa ra Armonia thuộc kiểu cởi áo trước...
Còn tôi thuộc phái cởi quần trước...
Armonia bình tĩnh thay xong toàn bộ quần áo rồi tiến lại gần tôi.
“Tôi đã bảo sẽ sang, anh còn đến đây có việc gì vậy?”
“À... Tôi nghĩ nói chuyện ở đây cũng được nên...”
“Không đâu. Thiết bị ở văn phòng của anh Suho tốt hơn văn phòng của tôi, nên dùng chỗ đó sẽ tốt hơn.”
“À... thế à.”
Chà, sao sắc mặt không thay đổi lấy một chút vậy nhỉ...
Thực ra có khi nào cô ấy là người máy Cyborg không?
Gom đủ Enel rồi, ngay khoảnh khắc định làm tình!
Armonia quay đầu kêu cạch cạch rồi...
(Cạch cạch, tôi là người máy Cyborg.)
Nổi da gà...
Tôi và Armonia bước vào văn phòng của tôi.
Tôi ngồi vào ghế bàn làm việc, còn Armonia đứng bên cạnh như thư ký và bắt đầu báo cáo.
Armonia kể cho tôi nghe phần hậu truyện của nhiệm vụ trước.
“Hiện tại Anh Hùng đã băng qua sa mạc đại lục và đang làm loạn cái thành phố bên kia để tìm em gái, nghe nói đã biến nơi đó thành bình địa.”
“...Hắn thực sự băng qua sa mạc rồi á?”
“Vâng. Nhờ nội dung anh Suho viết mà có vẻ như chúng ta sẽ đạt được thành tích vượt xa dự đoán.”
Lúc đó tôi chỉ tiện tay viết trong thư của Viola là sẽ băng qua sa mạc.
Thực sự là viết mà không suy nghĩ gì nhiều.
Hơn nữa quốc gia bên kia sa mạc lại hợp pháp hóa việc buôn bán nô lệ nên hắn càng lồng lộn lên ở đó.
Nghe nói quốc gia đó đang dốc toàn lực để bắt Anh Hùng.
“Hắn băng qua sa mạc mất bao lâu?”
“Ước tính khoảng 5 ngày.”
“...Người bình thường muốn băng qua đó thì sao?”
“Người bình thường nếu không có phương tiện di chuyển nào mà muốn băng qua thì mất ít nhất 3 tháng. Tức là việc băng qua là bất khả thi.”
“...Vãi chưởng. Nhưng theo lẽ thường, nếu biết là mất 3 tháng thì phải nghĩ ngay là không phải chứ?”
“Có vẻ như chút lý trí đó cũng không còn sót lại.”
“Wow...”
Theo báo cáo bổ sung của Armonia, Krell đã biến mất.
Theo lời nhân chứng, đột nhiên một hố lửa lớn xuất hiện trong làng và nó bốc hơi luôn...
“Chà... Tôi cứ tưởng chỉ xử lý mỗi lão trưởng làng là xong. Ai ngờ không phải.”
“Chỉ nghe thông tin đó thôi cũng đủ thấy chắc chắn anh đã chọc điên Anh Hùng thành công rồi.”
Và lực lượng kháng chiến khi không có Anh Hùng hiện đang trở nên hỗn loạn.
Tuy nhiên bê bối về Anh Hùng vẫn chưa lan truyền ra ngoài.
Mới chỉ có một tuần trôi qua nên việc bê bối đó lan ra là hơi khó.
Có khi còn bị ỉm đi cũng nên...
Armonia nói rằng nếu Anh Hùng cứ tiếp tục ‘hành trình 3 vạn dặm tìm em gái’, thì không chỉ lật ngược thế cờ mà việc lật đổ cả bàn cờ cũng hoàn toàn có thể xảy ra.
Ở một khía cạnh nào đó thì hắn đúng là một tên quái vật thực thụ.
“Nếu có thêm thông tin gì tôi sẽ báo cho anh sau.”
“Ok~”
“Lần này là về nhiệm vụ tiếp theo anh sẽ đảm nhận.”
Armonia mở màn hình lên bàn làm việc của tôi.
Trên màn hình là một danh sách dài liệt kê các nhiệm vụ.
“Có lẽ do tài nghệ làm nhiệm vụ anh thể hiện lần này nên chúng ta nhận được nhiều ủy thác hơn dự kiến.”
“Ồ... Trước đó chỉ có lèo tèo một cái thôi nhỉ?”
“Vâng. Hơn nữa ủy thác đó bên Hắc Hoàng Đạo cũng chẳng quan tâm lắm. Họ không nghĩ chúng ta sẽ giúp ích được gì lớn.”
“Thì cũng phải, ai mà đi kỳ vọng vào mấy tay mơ.”
Cũng không cần nhìn hành động của Hắc Hoàng Đạo một cách tiêu cực.
Đó là hành động hiển nhiên.
Chắc họ nghĩ dù chúng ta có thất bại thì cũng chỉ là ‘mất toi 2 vạn Enel thôi’.
Armonia nói rằng trong một tuần qua cô ấy chỉ nhận nội dung ủy thác chứ chưa chấp nhận cái nào.
Cô giải thích rằng nếu thấy hơi ưng ý mà nhận bừa, sau này có cái ngon hơn lại không nhận được thì sẽ thiệt hại, nên tạm thời nghỉ ngơi một thời gian.
“Hơn nữa, từ nhiệm vụ lần này tôi định tiến hành khác với nhiệm vụ trước.”
“Hửm? Khác thế nào?”
“Trước tiên tôi sẽ giải thích về nhiệm vụ dài hạn và nhiệm vụ ngắn hạn.”
Armonia giải thích rằng cô đã chia các nhiệm vụ đang đến thành hai loại.
Nhiệm vụ dài hạn và nhiệm vụ ngắn hạn.
Nhiệm vụ dài hạn là thực hiện trong thời gian dài, được hỗ trợ Enel vài lần định kỳ.
Nhiệm vụ ngắn hạn là giống như trước, nhận tiền cọc một lần rồi mong muốn giải quyết trong thời gian ngắn.
Đối với nhiệm vụ dài hạn, phía Hắc Hoàng Đạo sẽ có biện pháp để chúng ta có thể nhận thêm nhiệm vụ khác, tạo ra khoảng thời gian trống.
Vì biện pháp đó mỗi nơi mỗi khác nên khi nhận ủy thác họ sẽ thông báo.
“Dài hạn tôi sắp xếp theo thời gian từ 1 năm đến 10 năm, còn ngắn hạn thì sắp xếp theo thứ tự độ ổn định của thời đại.”
“...10 năm?”
“Vâng, nhưng tôi không khuyến khích. Thậm chí tôi khuyên nên chặn luôn phía đã đưa ra ủy thác đó cho chúng ta.”
“Tạm thời cứ để đó đã. Biết đâu được. Nhưng mà đâu phải bóc lột nô lệ đâu mà...”
Hắc Hoàng Đạo cũng không phải ai cũng giống ai.
Ủy thác không đến từ tổ chức Hắc Hoàng Đạo, mà đến từ các Đại diện của Thần thuộc Hắc Hoàng Đạo một cách riêng lẻ.
Không biết nội dung thì không thể vội vàng nói là xấu được, nhưng 10 năm thì quá đáng thật...
“Nhiệm vụ cá nhân tôi đề xuất là chỗ này.”
“3 năm... Học viện ma pháp?”
“Vâng, thời đại cũng là trung cổ giống như trước.”
Nhiệm vụ lần này giống như thời trung cổ trước đây.
Tuy nhiên điểm khác biệt là nơi này không có chiến tranh và rất hòa bình.
“Krell cũng hòa bình, nhưng chỉ giới hạn ở đó thôi...”
“Vâng, tôi nghĩ có lẽ sẽ ít gặp phải những việc đe dọa đến tính mạng như trước.”
Điểm xuất phát của nhiệm vụ là nhập học vào Học viện ma pháp Shutra, cơ sở đào tạo tinh anh hàng đầu đại lục.
Điều kiện nhập học là trên 20 tuổi và sở hữu một lượng tài năng nhất định.
Nhưng nó khác xa với khái niệm trường học thông thường.
Học viện ma pháp Shutra, duy nhất trên toàn thế giới.
Tham khảo thêm thì Học viện ma pháp Shutra là nơi tuyệt vời đến mức hoàng tộc các nước cũng phải cúi đầu để được nhập học.
Nhiệm vụ của tôi là tán tỉnh người phụ nữ của nhân vật chính, người dự kiến sẽ nhập học thủ khoa vào học viện ma pháp đó.
Vấn đề là...
“Vẫn chưa có người phụ nữ nào chính thức hẹn hò.”
“À~ Chưa hẹn hò nhưng~ có đối tượng cảm thấy có cảm tình đúng không?”
“Vâng, đó cũng là lý do phía Hắc Hoàng Đạo xếp ủy thác lần này vào dài hạn.”
Thì dù không hẹn hò cũng có thể vỡ mộng, nhưng sẽ yếu ớt.
Muốn phá vỡ kính chống đạn thì một phát là chưa đủ.
Phải nã đạn chì liên tục vào.
Thế mới kêu ‘Hallelujah~’ rồi thăng thiên được chứ.
“Khi làm nhiệm vụ dài hạn, ưu điểm là có thể nhận hỗ trợ Enel theo đơn vị tuần.”
“Ừm... Tốt thì tốt thật, nhưng sau này thất bại có phải nôn ra không?”
“Nếu thất bại thì độ tin cậy sẽ giảm, nhưng việc hỗ trợ Enel là điều kiện cơ bản. Không cần phải trả lại.”
“Thế thì may.”
Tức là không có tiền phạt vi phạm hợp đồng.
Hơn nữa, nhiệm vụ dài hạn cũng có thù lao thành công được định giá rất cao.
“Thù lao thành công của ủy thác là 10 triệu Enel.”
“Wow.”
Đúng là ủy thác dài hạn, Enel cũng khủng thật.
“Vậy chỉ cần thành công 30 cái ủy thác dài hạn là... Hự hự...”
“...Vâng, anh sẽ đạt được mục tiêu mà anh Suho mong muốn.”
Số Enel mà Armonia dùng để triệu hồi tôi tổng cộng là 30 triệu.
Và gấp 10 lần chỗ đó là 300 triệu.
Rõ ràng là một con số rất cao.
Nhưng đối với tôi con số đó chỉ là con số mà thôi.
Trò chơi nào rồi cũng có hồi kết.
Có câu nói ‘Trò chơi không có kết thúc là trò chơi rác rưởi’.
Cái kết đó chắc chắn là...
Tôi nhìn về phía Armonia và cười hềnh hệch.
“Hê hê hê hê....”
“....”
Armonia nhìn tôi với vẻ mặt vô cảm.
...Mình cười trông biến thái quá sao?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
