Chương 16 - Tuyệt chiêu cướp bồ của Anh Hùng (Phần Kết 1)
Rầm!
Có kẻ nào đó vừa tiếp đất cùng với một tiếng nổ lớn.
Hắn tên là Ryan.
Kẻ được xưng tụng là Anh Hùng tại thế giới này.
“Viola!!!”
Vừa đặt chân đến căn cứ bí mật chỉ dành riêng cho hai người, Ryan đã gào lên tên của Viola.
Ngay khoảnh khắc gọi tên nàng, Ryan lập tức ngửi thấy một mùi hương lẽ ra tuyệt đối không thể xuất hiện ở nơi này.
Mùi của đàn ông.
‘Khốn kiếp, tại sao lại...’
Nơi đây là thánh địa mật thất mà chỉ có Viola và Ryan mới có thể bước vào.
Một căn cứ được kiến tạo bởi sự hợp lực của các Đại ma pháp sư và Kiến trúc sư hàng đầu thế giới.
Nó được gia cố kiên cố đến mức ngay cả những pháp sư tạo ra nó cũng chẳng thể xuyên thủng.
Thế nhưng, rõ ràng hắn đã cảm nhận được.
‘Trong phòng... không chỉ có một người!’
“Viola!!!!”
Hơi người tỏa ra từ bên trong phòng của Viola.
Hắn đứng trước cửa phòng, gào lên một lần nữa.
“Viola!! Nếu em ở trong phòng thì trả lời anh đi!”
Sống cùng em gái bao năm nay, chưa một lần Ryan bước chân vào phòng của Viola.
Đó là vì mong muốn bảo vệ tuyệt đối mọi thứ thuộc về nàng.
Viola cần phải giữ gìn sự thuần khiết vẹn nguyên, ngay cả với chính hắn, cho đến ngày kết hôn.
Vậy mà trong căn phòng của một Viola băng thanh ngọc khiết như thế... lại có kẻ nào đó.
‘Là thằng chó nào!’
“Viola!!!”
Không thể kìm nén thêm được nữa, Ryan đạp tung cửa xông vào. Cánh cửa vỡ nát, mảnh gỗ văng tung tóe trên sàn nhà.
Thế nhưng bên trong trống rỗng.
Hai luồng khí tức vừa cảm nhận được khi nãy đã biến mất không dấu vết.
“Cái, cái gì thế này! Rõ ràng là... Khụ!”
Ryan vội lấy tay áo che mũi bởi mùi hôi nồng nặc xộc thẳng vào khoang mũi.
‘Mùi quái quỷ gì thế này!’
Thứ mùi chưa từng ngửi thấy trong đời khiến tinh thần hắn choáng váng.
Tuy nhiên, ngay cả trong tình cảnh đó, tâm trí Ryan vẫn đặt sự an nguy của em gái lên hàng đầu.
Lấy lại tinh thần, hắn đưa mắt nhìn về phía chiếc giường và phát hiện ra một điều bất thường.
“...Máu?”
Trên chiếc giường trắng tinh khôi, nơi tưởng chừng một hạt bụi rơi xuống cũng lộ rõ, giờ đây lại in hằn những vệt máu loang lổ.
Đầu óc Ryan như muốn nổ tung.
‘Tao sẽ giết chết mày!!’
Ryan đinh ninh rằng vết máu này là do em gái hắn bị thương mà ra.
Trong đầu vị Anh Hùng lúc này chỉ ngập tràn sát ý muốn phanh thây kẻ đã làm tổn hại đến em gái mình.
‘Chẳng lẽ là dịch chuyển tức thời? Vậy thì chắc chắn chưa đi xa được!’
Ryan lao ra sảnh chính để lùng sục tung tích em gái.
Thế nhưng, trên chiếc bàn ăn vốn dĩ luôn sạch sẽ, lại có thứ gì đó được đặt lên.
Là một mảnh giấy da cừu rẻ tiền.
Chỉ có vỏn vẹn một câu được viết trên đó.
(Đến nhà trưởng làng)
***
“Cá, cái gì thế này!”
Trưởng làng thét lên khi nhìn vào két sắt.
Chiếc két sắt lâu ngày mới mở ra kiểm tra, bên trong chẳng còn gì ngoài viên trân châu pha lê.
“Thằng khốn này to gan thật!”
Trong đầu trưởng làng, nghi phạm chỉ có một người duy nhất.
Tên thương nhân vô danh kia.
Trưởng làng giận sôi máu, lão chạy thục mạng xuống tầng 1 để đích thân tóm cổ hắn.
Cạch, rầm!
“Cái thằng chó chết này! Là mày đúng không! Cái thứ khố rách áo ôm như mày mà... Hả? C, cái gì...”
Kẻ lọt vào mắt trưởng làng khi ông ta xuống tìm tên thương nhân lại chẳng phải gã lái buôn đó.
Mà là vị Anh Hùng lẽ ra đang phải tung hoành nơi chiến trường.
Là Ryan.
Hắn đang đọc một mảnh giấy da cừu nào đó trong căn phòng mà ông ta đã cho tên thương nhân mượn tạm.
Trưởng làng toát mồ hôi lạnh ròng ròng trên trán, toàn thân run lẩy bẩy như cầy sấy.
“N, ngài, ngài sao lại, ở, ở đây, có chuyện gì...”
“....”
Ryan hoàn toàn không đáp lời.
Hắn đang đọc bức thư được cho là do em gái để lại.
Nội dung đại loại như: ‘Cảm ơn anh thời gian qua’, ‘Em đã có người mình thích nên quyết định rời đi’, ‘Anh hãy sống hạnh phúc nhé’.
Và dòng cuối cùng...
(Em sẽ đi đến bên kia sa mạc. Đừng tìm em nữa.)
Một câu văn đầy dứt khoát lạnh lùng.
Thực ra câu cuối cùng đó là do Suho tùy tiện viết vào, nhưng Ryan làm sao biết được điều đó.
Biểu cảm của Ryan trong mắt trưởng làng lúc này chẳng khác nào ác quỷ hiện hình.
Trưởng làng muốn bỏ chạy, nhưng chân tay bủn rủn khiến ông ta khuỵu xuống ngay tại chỗ.
Ryan chẳng thèm bận tâm xem trong phòng này đang có ai.
Hắn chỉ có một ý niệm duy nhất là phải giết chết một người.
Bên dưới bức thư của Viola còn có một bức thư khác.
Cùng một nét chữ.
===
Cảm ơn mày đã nuôi dưỡng Viola thật ngon miệng.
Viola thực sự rất ngon.
Cả đời tao đã gặp qua vô số phụ nữ, nhưng chưa từng thấy người đàn bà nào ngon như Viola.
Viola mà mày đã dày công nuôi dưỡng ngon miệng như vậy, tao sẽ làm cho cô ấy hạnh phúc.
===
Nếu là một người bình thường đọc bức thư này chắc sẽ tức hộc máu mà ngất xỉu.
Thế nhưng Ryan lại đang hiểu lầm nội dung bức thư.
Cả đời hắn chưa từng để mắt đến người phụ nữ nào khác ngoài Viola, nên hắn không hề mảy may nghĩ đến việc từ “ngon” lại được dùng theo hàm ý dâm dục đó.
‘Cái thằng đến viết văn cũng không xong... Đến từ xinh đẹp và ngon miệng cũng không phân biệt được sao? Nhưng mà cả hai bức thư đều do một thằng viết...’
Điểm cuối của dòng suy nghĩ đó lóe lên một tia hy vọng mong manh.
‘Chắc chắn Viola đã bị bắt cóc!!’
Ryan từ từ mở chiếc hộp nằm dưới bức thư với hy vọng tìm được manh mối về vị trí.
‘Khụ!’
Vừa mở hộp ra, mùi hôi thối bốc lên y hệt thứ mùi hắn ngửi thấy lúc nãy.
Thứ mùi kinh tởm đến mức kìm hãm cả cơn thịnh nộ đang bùng phát.
Bên trong chiếc hộp đó là một viên đá Sapphire đặt trên một mảnh lụa trắng.
‘Sapphire? Còn bên dưới là...’
Mảnh lụa trắng vấy bẩn đầy chất lỏng nhớp nháp và máu.
Ryan tuyệt đối không muốn dùng tay chạm vào mảnh lụa ô uế đó.
‘Viên Sapphire là... Chẳng lẽ!’
Trong đầu hắn lúc này đã mặc định Viola không phải bỏ đi mà là bị bắt cóc.
Nghĩ rằng có thể có gợi ý gì đó, Ryan lập tức kích hoạt viên Sapphire.
Hình ảnh từ viên Sapphire được chiếu lên bức tường gỗ của căn phòng.
Trưởng làng kinh hãi trước hiện tượng kỳ quái lần đầu tiên nhìn thấy trong đời.
“C, cái gì thế này!”
Ryan phớt lờ lão trưởng làng đang há hốc mồm, chỉ tập trung vào màn hình.
Và cảnh tượng hiện ra là Viola đang mặc váy cưới.
Vấn đề là đôi gò bồng đảo quyến rũ trên thân trên của Viola đang phơi bày một cách trần trụi.
“N, ngực kìa!”
“Đừng nhìn!”
“Áaaaaaa!”
Ryan trong chớp mắt vung kiếm chém ngang mắt trưởng làng.
“Áaaaaaa! Mắt tôi!”
Trưởng làng ôm lấy đôi mắt đang phun máu xối xả mà gào thét thảm thiết.
Ryan dường như chẳng để tâm đến tiếng hét của trưởng làng, lại dán chặt mắt vào màn hình.
Ryan không thể rời mắt khỏi bầu ngực của Viola, thứ mà cả đời hắn chưa từng được chiêm ngưỡng.
“Haa... Haa... Viola... Đẹp quá...”
Ryan như kẻ mất hồn trước vẻ đẹp của Viola.
Hắn chỉ biết ngẩn ngơ nhìn ngắm và thốt lên những lời cảm thán si mê về nàng.
Viola trong hình ảnh bắt đầu nói điều gì đó về phía màn hình.
(Lần đầu tiên của em...)
“?”
(Xin dâng hiến cho anh Suho.)
Ryan bắt đầu cố gắng phủ nhận trong lòng.
‘Không phải đâu... Chắc chắn không phải...’
Viola không thể nào biết được từ “lần đầu tiên” theo cái nghĩa nhơ nhuốc mà hắn biết.
Hắn đã vất vả biết bao nhiêu để giữ gìn cho nàng luôn trong trạng thái băng thanh ngọc khiết.
“Viola không thể nào biết những từ ngữ hạ cấp như vậy được... Em đang đùa với anh trai đúng không? Viola.”
“Áaaaaa....”
Bên cạnh vị Anh Hùng đang si mê Viola, trưởng làng đang bò lồm cồm dưới sàn, máu chảy ròng ròng.
Đột nhiên, góc quay của Sapphire hướng xuống dưới.
“Viola?”
Người cầm Sapphire là Seong Suho, nhưng Ryan làm sao biết được điều đó.
Và cảnh tượng đập vào mắt Ryan là một cú sốc sẽ găm sâu vào não bộ hắn, ám ảnh suốt cả cuộc đời.
Là nơi tư mật nhất của em gái hắn.
“Khư... ha... ực... Vi, Viola.”
Ryan quay đầu đi để trốn tránh, nhưng ánh mắt vẫn dính chặt vào vùng cấm địa của nàng.
Thế nhưng, một vật thể dơ bẩn không nên xuất hiện bên dưới hoa huyệt cũng lọt vào mắt Ryan.
Viola đang đặt đóa hoa bí mật của mình lên trên vật thể dơ bẩn đó và từ từ hạ eo xuống.
Và rồi tiếng nói của đôi nam nữ trong màn hình vang lên.
(L, làm thế này thì... Hư a!)
(Đ, đúng chỗ đó rồi, Viola.)
“K, không được... Không phải... Viola... Không được làm thế...”
Ryan vừa rơi nước mắt vừa tiến lại gần màn hình, đưa tay ra định kéo Viola ra để ngăn chặn hành động đó.
Nhưng Viola phớt lờ sự hiện diện của Ryan, nàng nở một nụ cười đầy mê hoặc khi nhìn thẳng vào ống kính, nơi Ryan đang nhìn.
Viola hé đôi môi anh đào.
(Lần đầu tiên của em...)
“Vi... Viola.”
(Xin hãy ăn thật ngon miệng nhé.)
“K, không được!!! Đ*t mẹ!!!!”
Viola nuốt trọn vật thể dơ bẩn đó vào sâu trong mật đạo của mình.
Và nàng bắt đầu lắc hông.
Trước cảnh tượng đó, Anh Hùng gào lên trong tuyệt vọng tột cùng.
“Không được!! Viola! Không phải thằng đó!!!”
Nhưng bất chấp tiếng gào thét của hắn, Viola vẫn không dừng hành động uốn éo.
Viola dường như càng hưng phấn hơn, như thể nghe thấy tiếng hét của Ryan.
(Khư ư, haa, haa. Viola, em là của ai?)
(Ha ang, em là, ha at! Là của anh Suho!)
“Thằng chó đẻ! Viola là của tao!!”
Ryan tỏa ra sát khí ngùn ngụt nhưng vẫn không thể rời mắt khỏi cảnh giao hoan của hai người trong màn hình.
Ngược lại, cự vật bên dưới của hắn cương cứng như muốn nổ tung, dịch hưng phấn rỉ ra ướt đẫm.
Ryan lẽ ra có thể tắt đoạn video từ sớm.
Nhưng dục vọng đang ngọ nguậy bên trong hắn đã ngăn cản điều đó.
Lần đầu tiên của người con gái mình yêu thương nhất.
Lần đầu tiên đó lại đang diễn ra cùng một gã đàn ông xa lạ.
Bộ não của Ryan đang bị vặn xoắn bởi sự hưng phấn bệnh hoạn khi nhìn thấy lần đầu của Viola, hòa quyện cùng cơn thịnh nộ điên cuồng vì bị cướp mất nàng.
Trước hành vi mây mưa của em gái yêu quý với gã đàn ông lạ mặt, Ryan bắt đầu bị chi phối bởi những dục vọng biến thái sâu kín bên trong mà chính hắn cũng không hề hay biết.
(A ang! C, cái gì đó! Ha a ang! Hi a ang! Ra, ra rồi!)
(Anh cũng bắn đây, Viola!)
“Không được!!!!”
(Ha a ang! Hi ư ư ức!!)
(Khư ư ư ức!)
“Áaaaaaa!!”
Cùng với cơn cực khoái của Viola, một dòng chất lỏng đục ngầu chảy xuống giữa hai chân Ryan.
Viola đã ngất đi vì quá khoái lạc. Viên Sapphire quay cận cảnh vào mật huyệt của nàng.
Đóa hoa nhem nhuốc bởi máu trinh nữ và dâm thủy, từ giữa đó... tinh dịch trào ra ồ ạt.
Gã đàn ông ngoài màn hình dùng chiếc quần lót trắng tinh của Viola lau sạch hoa huyệt rồi giơ lên trước màn hình.
Và giọng nói của gã vang lên đầy giễu cợt.
(Anh Hùng đại nhân, cảm ơn nhé~ Em gái ngài tôi đã ăn~ rất~ ngon miệng! Kyahahaha!)
“Khư... Áaaaaaaaaaaaa!!!!”
Ryan quỳ sụp xuống và gào thét trong tuyệt vọng.
Cùng lúc đó, tại ngoại ô ngôi làng.
Có hai người đang cầm đá mana phát sáng đi xuyên qua khu rừng tối tăm.
Là tên lính tự vệ và bà lão.
“Mẹ kiếp, nửa đêm nửa hôm bắt người ta đi tới đi lui...”
“Thôi nào, cùng nhau uống chút rượu chẳng phải tốt sao?”
“Mày thấy cái thằng yếu nhớt đó có gì tốt mà cứ bám theo thế? Trông cái mặt như chỉ cần búng tay một cái là lăn quay ra đất.”
Nếu Seong Suho nghe được câu này chắc sẽ điên tiết lắm, nhưng giờ anh không còn cơ hội nghe thấy nữa.
Tên lính tự vệ ngược lại nở nụ cười tham lam đáp trả.
“Ui trời, bà à. Bà không hiểu sức hấp dẫn của sự yếu nhớt rồi. Khậc khậc.”
“Mẹ kiếp...”
Nếu Seong Suho nghe được câu này chắc sẽ thấy rợn tóc gáy, nhưng may thay anh cũng sẽ không bao giờ nghe thấy lời này.
Trước khi đi, Seong Suho đã để lại lời nhắn riêng cho hai người họ.
Anh bảo bà lão hãy đào đất dưới gốc cây có buộc dải ruy băng, còn với tên lính tự vệ thì bảo cứ đi về phía đông từ túp lều của bà lão là sẽ gặp anh.
Tóm lại là sắp xếp để hai người họ gặp nhau, kiểu ‘cứ thử đến xem sao’.
Và đi chưa được bao xa, họ đã tìm thấy cái cây có buộc ruy băng.
“...Vẫn chưa đến à?”
“Thôi cứ làm như lời thằng đó nói đi. Đào cái hố chỗ này xem.”
“Giấu loại rượu gì ở đây không biết... Thôi nhổ toẹt cả cái cây lên cho lẹ.”
“Nói cái chó gì... Hơ!”
Cái cây đó ít nhất cũng phải to hơn thân hình một người đàn ông trưởng thành.
Tên lính tự vệ ôm lấy thân cây bằng cả hai tay và nhổ bật cả rễ lên.
Trên cánh tay cuồn cuộn cơ bắp của cô dính đầy nhựa cây.
Tên lính gác ném cái cây vừa nhổ sang một bên.
“Hự.”
“Tiên sư, con điên...”
Hai người vừa nhổ cây lên thì nhìn thấy một tay nải được chôn bên dưới.
“Cái gì đây?”
“Gì thế này?”
Trong tay nải vừa mở ra chứa đầy đá quý và giấy da cừu.
Nhìn thấy đá quý, tên lính tự vệ tròn mắt nhìn bà lão.
“Chà~ Cái này giá trị khủng khiếp đấy chứ?”
“Cái đó thì được rồi, nhưng mấy tờ giấy này là sao? Mày có biết chữ không?”
“Tôi thế này thôi chứ từng là người bảo vệ Hoàng hậu đấy, chữ nghĩa thì đọc thông viết thạo.”
“Thế đọc thử xem. Tao chịu.”
Càng đọc, mặt tên lính tự vệ càng đanh lại, và cô kể lại toàn bộ nội dung cho bà lão nghe.
Trong tờ giấy da cuối cùng chỉ còn lại đúng một câu.
(Tự liệu mà dùng cho tốt.)
“Cái này mà lộ ra thì rắc rối to...”
“Tao... nhất định phải công bố cái này.”
“...Sẽ không dễ dàng đâu.”
Vạch trần vết nhơ của một vị anh hùng được cả thế giới ngưỡng mộ không phải là chuyện đơn giản.
Nhưng với tên lính tự vệ, đó không phải là điều quan trọng.
“Khoan đã! Cậu ta bảo sẽ đến mà, chẳng lẽ tôi bị cho leo cây!?”
“Hừ, con điên này! Cái đó quan trọng sao!”
“Với tôi thì quan trọng!! Gào o o o o!!!”
Ầm ầm ầm ầm!
Cùng với tiếng nổ khủng khiếp, mặt đất rung chuyển dữ dội.
Bà lão tưởng tên lính tự vệ vừa hét vừa dùng ma pháp gì đó.
“Mẹ kiếp! Mày làm cái trò gì vậy!!!”
“C, cái này không phải tôi làm... K, kia kìa...”
“Đ, đó là cái gì...”
Hai người nhìn thấy phía ngôi làng đang chìm trong biển lửa khổng lồ.
***
[Văn phòng COO]
“Armonia.”
“Vâng.”
“Cảm ơn cô vì đã cứu tôi.”
“Tôi chỉ làm việc nên làm thôi.”
Armonia trả lời với vẻ mặt vô cảm như thường lệ.
Tôi và Armonia trao đổi ngắn gọn về tình hình vừa qua tại văn phòng của tôi.
Theo lời Viola, Anh Hùng sẽ đến sau 3 ngày.
Nhưng đó chỉ là chuyện của quá khứ.
Hắn đã trở thành con quái vật vượt qua quãng đường 3 ngày chỉ trong vòng một ngày.
Vậy thì làm sao Armonia có thể đến sớm hơn một ngày?
Theo lịch trình, lẽ ra Armonia phải đến vào ngày hôm sau mới đúng.
Chưa kể nếu gặp trục trặc giữa đường thì còn muộn hơn.
Nhưng cô ấy giải thích rằng may mắn thay, trong lúc di chuyển bằng bước nhảy không gian đã bắt gặp tàu liên lạc của bên Hắc Hoàng Đạo, nên có thể quay lại ngay giữa chừng.
Nếu trong chuỗi sự kiện đó chỉ cần lệch đi 1 giây thôi, tôi chắc chắn đã bỏ mạng rồi.
“Dù sao cũng cảm ơn.”
“....”
Armonia trầm mặc không đáp lời.
Sau một hồi im lặng, Armonia hỏi tôi điều cô ấy thắc mắc.
“Tại sao anh lại nhất định để thư và pha lê ở nhà trưởng làng? Tôi nghĩ nếu để ở sảnh trung tâm thì hắn cũng sẽ thấy thôi.”
“À, cái đó...”
Tôi giấu đi nụ cười hiền lành dành cho Armonia và thay bằng nụ cười tàn nhẫn.
“Nói những lời khốn nạn đó với tôi là sai lầm của lão.”
“?”
Lời lão trưởng làng đã nói khi lần đầu gặp tôi.
(Lỗ tai bị điếc hay sao thế? Chậc chậc, không hiểu tiếng người à.)
Cho đến giờ câu nói đó vẫn chưa phai trong tâm trí tôi, nên tôi không muốn dễ dàng bỏ qua cho lão trưởng làng.
“Tôi đã hiểu.”
“Nếu được thì tôi còn muốn tự tay giết lão cơ.”
“Vậy tại sao anh lại giúp tên lính tự vệ và bà lão?”
“Không hẳn là giúp vì lòng tốt đâu. Tôi chỉ nghĩ hai người đó thích hợp để lan truyền tin tức về Anh Hùng thôi.”
Đá quý cũng chỉ là tiện tay bỏ vào coi như vứt đi cho rảnh nợ.
Dù đã trải qua chuyện này chuyện kia, nhưng không có nghĩa là tôi có cảm tình với họ.
Không phải tôi giúp họ, mà chỉ là lợi dụng vì tôi cần thôi.
“Armonia.”
“Vâng.”
“Nếu không phải là người thực sự cùng phe với tôi như cô và Viola, tôi không có ý định giúp đỡ vô ích đâu.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Trông tôi có giống rác rưởi lắm không?”
Tôi lén nhìn Armonia.
Nhưng Armonia vẫn giữ nét mặt điềm nhiên như mọi khi.
“Không đâu. Nếu tôi là một kẻ đạo đức giả như vậy thì ngay từ đầu đã không triệu hồi anh Suho, cũng không bắt đầu công việc này. Ngược lại...”
“?”
“Tôi nghĩ việc triệu hồi được anh Suho, người có suy nghĩ như vậy, là may mắn trời ban.”
“Khà... Quả nhiên là cộng sự của tôi.”
Cứ như vậy, nhiệm vụ đầu tiên của chúng tôi đã kết thúc với thành quả tốt ngoài mong đợi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
