Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Ma Cà Rồng

(Đang ra)

Hệ Thống Ma Cà Rồng

Jksmanga

Khi ánh mặt trời không còn là đồng minh, liệu Quinn sẽ trở thành vị cứu tinh của nhân loại hay là con quái vật đáng sợ nhất lịch sử?

5 0

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

(Hoàn thành)

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

Đừng nghĩ rằng chúng mày có thể chết một cách dễ dàng

161 0

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

(Đang ra)

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Nagatsuki Tappei

Câu chuyện xoay quanh cậu thiếu niên Natsuki Subaru và năng lực Trở Về Từ Cõi Chết cậu nhận được sau khi bị dịch chuyển tới một thế giới song song, thứ giúp cậu quay ngược thời gian để thay đổi số phậ

740 2983

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

(Đang ra)

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Hitachinosuke Kankou

Khởi nguồn từ “Shōsetsuka ni Narō”, một bản lịch sử – fantasy thời Chiến Quốc nay chính thức khai màn!

28 522

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

13 35

WN - Trò chơi thổi bong bóng

Trò chơi thổi bong bóng

- Xoẹt.

Ma Vương nghèo túng, kẻ từng phải chắt bóp từng chút tương cà ít ỏi như phân chia tế bào, giờ đã không còn nữa.

Khi cô dùng sức bóp mạnh vào giữa chai, dòng tương cà đỏ rực phun trào đầy khí thế lên đĩa.

“Nhoàm.”

Cô múc một thìa đầy tương cà chua ngọt rồi hạnh phúc nhai nhồm nhoàm.

‘... Ăn ngon lành thật đấy.’

Chỉ nhìn thôi cũng thấy vui lây. Nếu cô ấy sang Trái Đất làm Mukbang chắc chắn sẽ thành công rực rỡ.

“Hửm? Sao nhìn ta ghê thế?”

“... Không có gì.”

“Sao vậy? Tại ta quá xinh đẹp à?”

Cô chống cằm tạo dáng bông hoa rồi hỏi. Nếu là bình thường, tôi sẽ đáp "Ừ" cho qua chuyện, nhưng lạ thay, lúc này lời đó thật khó thốt ra.

Thế nên, tôi lỡ miệng phủ nhận:

“Không.”

Thìa tương cà trên tay cô rơi cạch một cái. Đồng tử cô run rẩy dữ dội như một bệnh nhân vừa nhận án tử hình vì khối u não.

“... Ơ, không xinh sao?”

Ma Vương bị sốc, dùng ngón trỏ và ngón cái vành mắt to ra, miệng há hốc. Chẳng lẽ cô ấy nghĩ làm thế trông sẽ xinh hơn?

“... Không, ý tôi là...”

Việc khen ngợi ngoại hình của cô một cách thản nhiên như mọi khi bỗng trở nên đầy trở ngại. Tại sao nhỉ?

“... Xinh mà. Không phải thế, tại thấy cô ăn ngon quá nên tôi mới nhìn thôi.”

“U hủ hũ. Ta biết rồi. Ngươi muốn cái này chứ gì? Đây nè!”

Cô cầm chai tương cà lắc lư nghe lạch cạch.

“Nào, xịt mà ăn đi.”

“Thôi, được rồi.”

“Đừng khách sáo, ăn tương cà đi mà. A~ nào.”

- Chúuuuuut.

Mặc kệ tôi từ chối, cô vẫn xịt tương cà lên chính chiếc thìa của mình rồi đưa sát miệng tôi.

“... Đã bảo thôi mà.”

Cô đưa thẳng chiếc thìa mà cô vừa mút chùn chụt ban nãy cho tôi.

“A, ăn mau đi! Cứ thế này tương cà bay hơi hết bây giờ!”

Tương cà mà cũng bay hơi được sao?

Thật ra vấn đề vệ sinh không quan trọng. Việc ăn đồ thừa của Ma Vương cũng chẳng phải lần một lần hai.

... Thế nhưng.

Sao mặt tôi cứ nóng bừng lên thế này, không tài nào ăn nổi.

...

Thôi, đừng làm quá lên nữa, cứ ăn đi. Như mọi khi thôi.

Tôi đưa miệng lại gần chiếc thìa.

- Ngoạm.

Ngay khoảnh khắc tôi ngậm lấy chiếc thìa.

“Uống cái này xong là chúng ta hẹn hò đấy nhé?”

Nghe câu thả thính lỗi thời của Ma Vương, tôi vội há miệng ra. Tương cà vẫn nằm nguyên vẹn trên thìa.

“Cô... cô làm cái trò gì thế hả?”

Ma Vương nói vậy nhưng lại nhanh nhảu rướn đầu tới, "nhoàm" một cái ăn sạch chỗ tương cà trên thìa của tôi, trông thật hài hước.

“Mà này, cô có hiểu câu vừa rồi nghĩa là gì không đấy?”

“Hửm? Nghĩa là gì? Ta chỉ bắt chước mấy đứa từng leo lên tháp ngày xưa thôi.”

Biết ngay mà... Ma Vương thỉnh thoảng lại được "cập nhật" mấy câu tục ngữ hay tiếng lóng chẳng biết từ đâu ra. Những điều đó như một thước đo cho thấy cô đã sống tách biệt và khép kín với thế giới bên ngoài đến nhường nào, khiến lòng tôi chợt nhói đau.

- Lạch bạch.

- Chíp chíp.

Tôi quay lại nhìn Kim Đồng vừa bước vào bếp, hắn đang làm một trò hết sức dớ dẩn. Quả nhiên thằng cha này cũng chẳng bình thường gì cho cam.

“Làm gì đấy? Kim Đồng.”

“Thì đang dắt gà con đi dạo đây không thấy à.”

Kim Đồng dùng những sợi dây mảnh buộc vào cổ lũ gà con rồi dắt chúng đi dạo thành một hàng dọc.

“...”

“Dong-ha à. Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại cho một kiếp người thảm hại như thế. Tôi cũng là bị Ma Vương bắt làm thôi.”

“Ơ kìa? Kim Đồng? Câu đó nghe như kiểu ngươi không muốn làm ấy nhỉ?”

“Hề hề hề. Làm gì có chuyện đó. Vui biết bao nhiêu. Này lũ chim giả cày chỉ biết đẻ trứng kia! Có đi thẳng hàng ngay lối vào không?”

Nghe bảo Kim Đồng hứa với Ma Vương sẽ làm việc này để đổi lấy hai ly sữa socola, và giờ hắn đang thực hiện lời hứa đó.

“Này, đi lối này!”

Kim Đồng cáu kỉnh vô cớ với lũ gà, hắn vừa kéo dây một cái, lũ gà con nổi khùng bắt đầu mổ tới tấp vào người hắn.

“Á! Đau! Lũ nhóc màu vàng chỉ có giá trị duy nhất là đẻ trứng này!”

Dù bị ăn đòn nhưng Kim Đồng vẫn mạnh miệng lắm. Lũ gà con ngoài mặt thì có vẻ hằn học nhưng vẫn lẽo đẽo đi theo hắn.

*

Cả ba chúng tôi đang ở trong kho. Mục đích là để dọn dẹp lại cái kho vốn đã chật ních, nay lại càng đầy hơn bởi những món đồ mà Dorothy gửi đến trước đó.

“U hủ hũ. Này các ngươi, nếu chơi trò chơi thì các ngươi muốn chơi trò gì?”

Ma Vương đột ngột đặt câu hỏi.

... Nếu nhất định phải chơi.

“Trò giả chết.”

“Trò thi ngủ.”

- Vút!

Nghe câu trả lời của chúng tôi, Ma Vương mỉm cười rồi huýt sáo một tiếng, không gian rách toạc ra và một con Ma Thú địa ngục hiện hình.

Nó đứng cạnh Ma Vương, nhìn chúng tôi thèm thuồng như một con chó đang nghe lệnh chủ: "Chưa được. Chưa được ăn đâu."

“Hì hì. Ta nghe nhầm à? Trò gì cơ? Ôi chao, Ma Thú địa ngục bảo nó đang đói bụng kìa.”

Ma Vương ngày càng giỏi thương lượng theo phong cách của Dorothy.

Chúng tôi quyết định vừa dọn kho, vừa tìm xem có trò gì hay ho không.

*

“Ồ, cái này chắc vui nè.”

Kim Đồng cầm một món đồ chơi hình con cá sấu lên.

“Này đồ gà mờ. Bỏ xuống đi. Nếu không muốn tay biến thành móc sắt như cướp biển thật.”

Tôi cảnh báo Kim Đồng về sự hung tợn của con cá sấu đồ chơi đó. Ngay lập tức, hắn vứt nó đi không thương tiếc.

- Lục lọi, lục lọi.

Trong kho có vô vàn thứ để chơi. Vốn dĩ đã nhiều, nay nhờ Dorothy mà chủng loại lại càng đa dạng hơn.

‘À đúng rồi, còn có cái này nữa.’

Chiếc đầu máy video mà các cô gái đã tặng vào dịp Giáng sinh. Tuy là mẫu cũ nhưng vì chiếc TV chúng tôi dùng để chơi game cũng là đời cũ nên vẫn ổn. Đã có băng video rồi, lát nữa phải rủ Ma Vương xem phim mới được.

Đúng lúc đó.

Một âm thanh chói tai quen thuộc vang lên.

- Xèèèèèè!

“Á á á!”

Hửm? Deja vu à? Hình như nghe thấy âm thanh này ở đâu rồi thì phải.

Quay lại nhìn, tôi thấy Kim Đồng đang mồ hôi hột đầm đìa sau khi lỡ tay bấm nút con robot phát tia laser giết chóc về phía Ma Vương. Thật đáng thương, bộ đồ của Ma Vương lại bị cháy xém một mảng bên hông y hệt lần trước.

“... Cậu, cậu Dong-ha.”

Ánh mắt hắn cầu cứu tôi trông thật thảm hại.

“... Đi thanh thản nhé. Tôi không tiễn đâu.”

*

“Thỏ, khủng long, gấu...”

“... Dong-ha à. Cậu đang lẩm bẩm cái gì đấy?”

“Tôi đang nghĩ xem con thú nhồi bông tiếp theo nên là con gì. Phải có cái gì đó lấp vào chỗ trống của cậu chứ.”

Đây không phải trò đùa. Liệu Ma Vương có tha thứ cho kẻ đã đốt cháy bộ đồ đen yêu thích thứ hai của mình không? Chứng kiến chuyện không may của người khác thế này cũng có cái thú của nó. Đúng là ăn khoai nướng bên cạnh một ngôi nhà đang cháy là tuyệt nhất.

“... Ngươi... ta sẽ không để yên đâu.”

Ma Vương thốt ra bằng giọng lạnh lùng. Kim Đồng lập tức đứng thẳng lưng, tư thế nghiêm chỉnh, miệng lắp bắp:

“T-tôi sẽ tìm ra một trò chơi cực kỳ vui trong vòng 10 phút!”

Khả năng ứng biến của Kim Đồng cũng chẳng kém gì tôi. Có điều, trong khi tôi hứa hẹn về một bộ đồ mới trong tương lai xa xôi, thì hắn chỉ đang kéo dài cái chết của mình thêm 10 phút mà thôi.

‘Vẫn còn phải học hỏi nhiều lắm.’

Khả năng nói dối và đối phó khủng hoảng của hắn chưa đạt đến trình độ của tôi. Mà chết tiệt, từ bao giờ việc giỏi nói dối lại trở thành điều đáng tự hào để tôi đem ra so sánh thế này?

“... Trò chơi... thú vị sao?”

“Vâng!”

“Được rồi.”

Kim Đồng hối hả di chuyển để tìm "con tàu Noah" cứu mạng mình. Tội nghiệp thằng bé... Dĩ nhiên Ma Vương sẽ không thực sự xé xác Kim Đồng đâu, nhưng... không hiểu sao tôi cứ thấy cảnh này quen thuộc như chuyện của chính mình vậy.

- Lạch bạch.

“Ơ, tìm thấy rồi!”

Kim Đồng, sau một hồi dùng đôi tay nhồi bông bới móc đống đồ, dường như đã tìm được thứ gì đó khá khấm khá.

- Lạch bạch.

Hắn hớt hải chạy về phía Ma Vương với thứ vừa tìm được trên tay.

‘... Hửm?’

Vừa nãy hình như Kim Đồng nhìn tôi rồi cười một cách đầy ẩn ý. Tự dưng tôi thấy lạnh sống lưng.

*

“Trò thổi bong bóng!?”

Có vẻ như chuyện cháy áo đã bị gạt sang một bên, Ma Vương sau khi thay đồ xong quay lại với đôi mắt tràn đầy sự tò mò.

“Nhưng Ma Vương này, cô có biết bong bóng là cái gì không?”

Khi tôi hỏi, cô ấy lộ vẻ mặt như thể vừa bị xúc phạm.

“S-sao ta lại không biết! Ngươi coi ta là người nguyên thủy chắc!? Nó là cái quả bom phát nổ bùm một cái chứ gì.”

“Đúng là người nguyên thủy.”

Mặc kệ Ma Vương đang lầm bầm phản đối, tôi tập trung lắng nghe Kim Đồng giải thích luật chơi.

Nghĩ lại thì đây là lần đầu tiên chúng tôi chơi trò do Kim Đồng đề xuất.

“Tôi giải thích luật nhé! Vừa chơi vừa thổi, mỗi lần thua sẽ phải thổi bong bóng to thêm một chút. Ai làm nó nổ bùm là thua!”

Kim Đồng, kẻ vừa được ban cho sự sống mới, đang tràn đầy sinh lực. Trông hắn giống như một tên tội phạm vừa ra tù và quyết tâm làm lại cuộc đời lương thiện vậy.

“À, hiểu rồi. Còn ngươi?”

“Ừ, tôi cũng hiểu rồi. Mà cái vụ người nguyên thủy lúc nãy, rút lại đi. Rút lại mau.”

*

Khi tôi lấy ra ba quả bong bóng, Kim Đồng lập tức la ó.

“Dong-ha à. Sao cậu chơi chán thế.”

“Gì? Sao? Chẳng phải mỗi người thổi một quả à?”

Kim Đồng bắt chước điệu bộ của Ma Vương, lấy tay vỗ bành bạch vào trán mình với vẻ mặt cực kỳ gợi đòn. Tiếng bông chạm vào bông nghe thật êm ái.

“Không, phải thổi chung một quả chứ. Sao thế, không có khiếu chơi game à?”

Chẳng biết ý đồ của hắn là gì nhưng giọng điệu nghe như một chuyên gia về trò thổi bong bóng nên tôi đành tin theo.

“Vậy trò chơi để phạt thổi bong bóng sẽ do tôi quyết định.”

“Ừ!”

“Được.”

Trò chơi mà "Bậc thầy bong bóng" Kim Đồng chọn chính là oẳn tù tì. Sắc mặt Ma Vương tối sầm lại.

‘... Cái gì thế này. Hắn có bình thường không vậy? Sao lại chọn đúng cái trò may rủi mà Ma Vương ghét nhất... Hay là hắn không biết Ma Vương xui xẻo đến mức nào?’

Có vẻ như Kim Đồng đang nhắm đến vị trí của Ma Vương. Hắn định thách đấu và hạ bệ cô để chiếm ngôi chăng?

“Lúc nãy cậu vừa bảo ‘Ừ!’ đúng không, nào, bắt đầu. Oẳn tù tì!”

Theo hiệu lệnh của Kim Đồng, tôi và Ma Vương cùng ra tay. Kết quả dĩ nhiên là Ma Vương thua. Cô lấy ra một quả bong bóng màu vàng và thổi một hơi vừa phải.

“Hi hi hi. Vui thật đấy...”

Dù thua nhưng có vẻ cô rất thích thú với trò chơi này, nụ cười rạng rỡ như một đứa trẻ. Đó là nụ cười mà dù nhìn bao nhiêu lần tôi vẫn thấy nó thật đẹp.

*

“Hức... không được... không thể thêm được nữa.”

Nụ cười đẹp đẽ ấy đã biến mất từ lâu.

Sau đó, Ma Vương đã thua thêm 22 ván liên tiếp. Nói cách khác, toàn bộ không khí trong quả bong bóng căng tròn kia đều là hơi thở của cô.

“Không được là thế nào! Oẳn tù tì!”

Ván thứ 23 bắt đầu theo hiệu lệnh phấn khích của Kim Đồng, và cô lại thua.

“... Phù.”

Ma Vương thổi một lượng hơi còn ít hơn cả tiếng thở dài của con kiến rồi bịt miệng túi lại.

Này cô ơi. Lượng hơi thổi vào chắc còn ít hơn lượng hơi thoát ra lúc cô mở miệng bong bóng đấy...

“... Thế là không được. Thổi cho hẳn hoi vào.”

Trò chơi là trò chơi. Phải công bằng chứ.

“... Ư ư...”

Ma Vương mếu máo thổi thêm hơi vào quả bóng.

- Căng đét.

Giờ thì nó thực sự sắp nổ đến nơi rồi.

“K-Kim Đồng à! Ta sẽ pha thêm cho ngươi một ly sữa socola nữa...”

“Oẳn tù tì!”

Kẻ săn mồi không nhân nhượng, Kim Đồng, lập tức tiến hành ván thứ 24.

Lại thua.

“Ư ư ư!?”

Ma Vương lườm trừng trừng vào những ngón tay tội nghiệp của mình. Rồi cô nhìn vào cái miệng của quả bong bóng đang căng mọng.

“... C-cái này phải thổi thật sao?”

Trước câu hỏi của cô, chúng tôi đồng loạt gật đầu.

“T-ta sẽ chết mất thôi!”

Ma Vương không hề nói quá. Dù không chết thật, nhưng quả bong bóng vàng kia, dưới con mắt của một người đã hoàn thành nghĩa vụ quân sự như tôi, trông nó thực sự rất đáng sợ. Nếu thứ đó nổ ngay trước mặt, có khi cô ấy sẽ bị ám ảnh bởi bong bóng suốt phần đời còn lại mất.

‘...’

Thật ra, tôi đã nhận ra mưu đồ đen tối của Kim Đồng từ nãy.

‘... Cái thằng ranh ma này.’

- Ngoảnh đi.

- Ngoảnh lại.

Kim Đồng tránh ánh mắt của tôi, lẳng lặng nhìn mây nhìn gió.

Từng trải qua thời sinh viên với mấy lão tiền bối khóa trên biến thái, tôi thừa hiểu... Kim Đồng đang muốn... tôi và Ma Vương... gián tiếp... tóm lại là chuyện đó.

“Ư... ư ư...”

Ma Vương sắp khóc đến nơi, mặt tái mét đưa làn môi hồng chạm vào miệng quả bong bóng căng tròn.

Hơi thở khó nhọc đi vào.

May thay, nó vẫn chưa nổ.

“... Ư.”

Nhưng chắc chắn lần tới sẽ nổ. Và cô ấy biết rõ người đó sẽ là mình.

Kim Đồng chắc mẩm rằng tôi sẽ không đứng nhìn Ma Vương sợ hãi bong bóng như thế.

...

Chính xác. Hắn không hề quan sát chúng tôi một cách vô ích bấy lâu nay.

“Ván thứ 25, Oẳn...”

- Xòe.

Tôi ra cái bao trước cả khi Kim Đồng dứt lời.

...

Nhìn thấy tay tôi, Ma Vương ngơ ngác, còn Kim Đồng thì khẽ mỉm cười.

“... Tù tì!”

- Cắt.

Dứt lời, Kim Đồng ra cái kéo.

“... Ơ?”

Ma Vương nhìn tôi. Tôi đáp lại cô bằng một nụ cười gượng gạo.

“... Hức, cảm ơn ngươi nhiều lắm.”

Ma Vương thì thầm rất khẽ rồi cũng ra cái kéo.

*

... Có khi nào mình làm màu quá không nhỉ.

Cái này chẳng khác nào ngậm một quả lựu đạn trong miệng rồi rút chốt bằng nhíp cả. Quả bong bóng căng đến mức không nổ mới là chuyện lạ.

“...”

Phải rồi.

Thật ra câu vừa rồi chỉ là cái cớ. Bong bóng cũng hơi sợ thật đấy, nhưng vấn đề cốt lõi lại nằm ở chỗ khác.

...

Tôi cũng chẳng hiểu sao mình lại chần chừ vì cái chuyện trẻ con này.

... Việc chạm môi vào đúng chỗ mà môi Ma Vương vừa chạm vào ban nãy thật không dễ dàng chút nào. Một mùi hương trái cây thoang thoảng tỏa ra từ miệng bong bóng.

...

- Thình thịch, thình thịch.

Sao tim tôi lại đập thế này.

“... Đ-để ta thổi cho nhé?”

Dù đang bịt chặt tai và run rẩy, cô vẫn nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng. Trong đầu cô chắc hẳn bây giờ chỉ toàn là nỗi sợ bong bóng nổ.

Tôi bất giác bật cười khan. Phản ứng thuần khiết của cô như tiếp thêm động lực cho tôi.

- Phùuuu.

Tôi thổi vào quả bóng, nhìn thấy vẻ mặt ái ngại của cô khi chứng kiến người khác hy sinh thay mình.

...

Cứ thế này mà thổi cho đến khi nó nổ thì thôi.

- Phùuuu.

Đúng lúc đó.

“Á, không được!”

- Chạy huỳnh huỵch!

Bỗng nhiên Ma Vương, người vốn đang sợ hãi, lao tới.

Cô buông tay khỏi tai mình và bịt chặt hai tai cho tôi.

!!

Cùng lúc đó.

Đoàng!

Quả bong bóng nổ tung.

Ma Vương giật mình vì tiếng nổ.

Còn tôi, tôi sững sờ vì cô ấy, người đã lấy hết can đảm lao đến vì tôi, trông thật xinh đẹp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!