Dạ hội Ngắm trăng (1)
Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối Ma Vương thực sự nổi giận? Từ lúc làm vỡ bình gốm chăng? Tôi cũng chẳng nhớ nổi nữa, chuyện đã từ xửa từ xưa rồi.
“...”
“...”
*- Gôôôôô*
*- ực*
Đã quá lâu rồi nên những kỹ năng dỗ dành hay tìm kiếm nguyên nhân trong tôi đều đã rỉ sét. Dạo gần đây, Ma Vương thường chỉ dỗi hờn nũng nịu hoặc khóc nhè ăn vạ mà thôi.
“Đây, tôi mua nước ép cà rốt vàng cho cô rồi này.”
Tấn công bằng quà cáp, cứ đúng bài bản mà làm.
“... Ơ kìa, sao thế? Sao không mua hẳn hai cốc? Để tí nữa còn uống chung với Antonio ấy.”
“À, xin lỗi, tôi không nghĩ tới. Để tôi đi mua thêm một cốc...”
*- Xẹt xẹt xẹt!*
Một luồng tia sét vừa sượt qua ngay trước mắt tôi.
“...”
“...”
Ma Vương cũng chẳng buồn biện minh là bắn ruồi như mọi khi. Tôi liếc nhìn sang, thấy cô ấy đang mím chặt môi, người run lên bần bật.
“Tôi xin lỗi.”
“... Thế, lỗi gì mà xin?”
...
Trước câu hỏi của cô ấy, tôi có vắt óc suy nghĩ cũng chẳng ra.
Tôi không hề làm gì sai. Tôi đã hứa sẽ đưa Ma Vương lên cung trăng, và tôi chỉ đang tận tụy chuẩn bị cho buổi dạ hội – thứ có thể rút ngắn khoảng cách đến mục tiêu đó một cách đáng kể. Vì ngày này, mỗi ngày tôi đều đăng nhập vào cái game pixel này để làm những công việc nông áng chán ngắt, kiên trì cày điểm thân mật với mấy cô tiểu thư nhà giàu phiền phức. Tất cả đều là vì cô ấy.
Bởi tôi nhớ trước khi tài khoản bị xóa, lúc cô ấy chơi tàu lượn siêu tốc trên sao Hỏa, trông cô ấy đã rất vui vẻ.
“Tôi chẳng thấy mình có lỗi gì cả.”
“...”
Thế nên tôi bắt đầu thấy hơi bực mình. Rốt cuộc là tôi phải xin lỗi vì cái gì? Tình cảnh thật bế tắc, giống như việc phải đi tìm một con mèo đen trong căn phòng tối om không cửa sổ vậy.
...
*- Bíp, bíp*
Ma Vương không đáp lời, chỉ lẳng lặng bấm tay cầm chơi game.
*
Tôi đang hỗ trợ chuẩn bị cho Dạ hội Ngắm trăng. Lúc nãy tôi lỡ lời cáu gắt nên cũng hơi lo cho tâm trạng của Ma Vương, nhưng không thể vì thế mà làm hỏng lễ hội hay vắng mặt tại buổi dạ hội được. Nếu không tham gia, số tiền phạt sẽ tương đương với giá trị của những vật phẩm nhận được tại đây.
*- Người chơi 956223! Em rất vui vì anh đã chọn em!*
Trước khi lễ hội bắt đầu, Chris – cô nàng đội chiếc mũ kỳ quặc – đã tìm đến nhân vật của tôi. Theo thiết lập, cô ta là con gái của chủ hội thương đoàn thủ đô, người giàu nhất làng này. Để tận dụng tối đa sự kiện dạ hội, không có đối tác nào tốt hơn cô ta.
Tôi dự định sẽ bán những vật phẩm nhận được từ Chris để sắm hệ thống tưới nước tự động cao cấp, máy kéo và cả cuốc kim cương. Thật ra, việc bán nông sản để xây bệ phóng tên lửa là một sự mâu thuẫn thiết lập (setting) nghiêm trọng, nhưng biết sao được, game cổ điển mà.
*- Tinh!*
Khi Chris xuất hiện, các lựa chọn sau đây hiện ra trước mắt:
1. Dĩ nhiên rồi. Chris là người xinh đẹp nhất làng này mà.
2. Này. Cô đội cái gì trên đầu thế? Bánh xèo à?
3. Khà khà, con nhỏ tóc màu phân chết tiệt. Chắc là cô đã chuẩn bị sẵn vật phẩm xịn cho ta rồi chứ?
Đúng vậy. Trò chơi này được thiết kế để ngay cả những kẻ mù mờ trong việc chọn lựa như tôi cũng có thể dễ dàng nhận ra đáp án đúng. Chẳng biết nên gọi là tiện lợi hay là làm ăn cẩu thả nữa.
Ngay khoảnh khắc tôi định nhấn số 1 không chút do dự, Ma Vương ngồi bên cạnh bỗng chồm tới định giật lấy tay cầm của tôi.
“Ơ, làm gì thế!”
*- Bíp*
“... Đừng, đừng bấm cái đó... Á.”
Nút xác nhận đã được nhấn từ trước, câu trả lời số 1 đã được gửi đi.
*- Dĩ nhiên rồi. Chris là người xinh đẹp nhất làng này mà.*
Nhân vật của tôi thốt lên bằng giọng điệu lả lơi, khiến Chris sướng rơn nhảy cẫng lên. Chris quay sang phía nhân vật của Ma Vương và nói:
*- Tránh đường giùm cái được không? Cô diện bộ đồ rẻ tiền này cũng khéo đấy.*
Chris liếc xéo Ma Vương một cái rồi bảo phải đi chuẩn bị tiếp cho dạ hội và rời đi.
...
“Cô giận vì tôi khen cô ta đẹp à? Thật ra cô đẹp hơ...”
“Hừ.”
*- Bíp*
Ma Vương mở túi đồ. Rồi cô ấy tháo hết vòng hoa, váy trắng, giày cao gót – những thứ mà hôm nay cô ấy đã cất công diện cho nhân vật thật đẹp – để thay lại bộ đồ bình thường, rồi lẳng lặng đi thẳng vào nhà.
...
*
Khi công tác chuẩn bị cho dạ hội sắp hoàn tất.
*- Bùm!*
*- Á á á!*
Đột nhiên, những tiếng nổ bắt đầu vang lên từ quảng trường làng. Chạy đến nơi, tôi thấy một đứa con gái đội đầu lừa đang làm loạn cả ngôi làng. Nhìn kiểu gì cũng ra nhân vật của Ma Vương.
Sau khi khủng bố bằng bom khoai tây, cô ấy nhìn quanh quất rồi bắt cóc Chris làm con tin, ném bom vào bàn tiệc. Buổi tiệc biến thành một đống hỗn độn.
“Này, làm gì thế! Cô sẽ bị trục xuất khỏi làng đấy.”
“... Mặc kệ. Ta chẳng quan tâm chuyện bị trục xuất.”
Đôi khi Ma Vương cũng ném bom vào mấy bà thím trong làng định tiếp cận tôi, hay lén để bao cà rốt trước cửa nhà trưởng làng vì ông ta chia bánh pie cho tất cả mọi người trừ cô ấy, nhưng cô ấy chưa bao giờ đi quá giới hạn. Vậy mà nhìn những gì cô ấy làm hôm nay, có vẻ như cô ấy định bỏ game Little Farm luôn rồi.
*- Bùm! Bùm!*
*- Ai đó ngăn mụ điên này lại đi!*
*- Không! Bánh bí ngô của tôi bay mất rồi!*
*- Cứ đà này buổi tiệc sẽ tan tành mất!*
‘Phải ngăn cô ấy lại.’
Nếu nhân vật của Ma Vương bị xử tử thì sao Hỏa hay cái gì cũng đi tong hết, nỗ lực bấy lâu nay sẽ đổ sông đổ biển. Chỉ có tôi mới có thể ngăn cản sự bùng nổ của cô ấy.
Tôi cầm một ổ bánh mì baguette dài và lao vào nhân vật của Ma Vương.
“Hừ, tốt lắm. Giết ta đi! Cứ việc cứu con nhỏ Chris đó khỏi tay ta đi!”
Ma Vương cũng như chỉ chờ có thế, cô ấy rút hai cây bánh churros từ xe hàng rong rồi lao về phía tôi.
Một trận đấu PVP (người chơi đấu với người chơi) bất ngờ nổ ra ngay giữa làng.
*
Dù Ma Vương là một "lão làng" trong Little Farm và có năng khiếu chơi game thiên bẩm, nhưng cô ấy không bao giờ thắng nổi tôi.
Sau một hồi giao tranh quyết liệt, trận PVP kết thúc với chiến thắng thuộc về tôi.
Nhân vật của Ma Vương bị bánh mì baguette nện cho tơi tả, đầu óc choáng váng, ngã gục xuống đất với hai cây churros gãy nát trên tay. Dân làng chạy đến tung hô nhân vật của tôi.
*- Oa! Anh đã đánh bại kẻ khủng bố bữa tiệc, đồ lập dị phá hoại!*
*- Đúng là người chơi 956223! Tuyệt vời quá!*
...
“Ma Vương à. Nếu tôi không làm thế này, cô sẽ bị bắt giam đấy. Lúc đó nhân vật cô dày công nuôi nấng có khi bị xử tử...”
Tôi cố gắng khuyên nhủ, nhưng Ma Vương chỉ đưa đôi mắt vô hồn nhìn tôi, lấy khăn tay lau sạch đôi mắt to vẽ trên trán và những nốt ruồi giả trên mặt.
*- Lạch bạch, lạch bạch*
Rồi cô ấy lẳng lặng rời khỏi phòng.
*
*- Két*
Kim Đồng đã quay lại.
“Hừm hừm, tôi để quên kiếm. Chuyện cái váy lúc nãy thực sự là hiểu lầm thôi! Con nhỏ Theresia đó quyến rũ tôi trước... Ơ kìa?”
Kim Đồng nhìn quanh quất, có vẻ như đang tìm Ma Vương.
“Ma Vương đâu?”
“Giận dỗi đi ra ngoài rồi.”
“Cái gì?! Tại sao?”
Tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Kim Đồng nghe. Kim Đồng im lặng lắng nghe, và khi tôi vừa dứt lời...
*- Bốp!*
Nó tung một cú đá (dropkick) thẳng vào mặt tôi. Dù là chân bông nhưng bị đá toàn lực như vậy khiến mũi tôi đau nhói.
“Ức! Làm cái quái gì thế hả? Cái đồ nhồi bông này!”
“Oa! Cái đồ ‘liệt dương’ cấp độ tối đa của hầm ngục làng này! Cậu có phải là người không hả?! Những chuyện khác thì nhanh nhạy lắm, sao chuyện này lại ngu ngốc thế!”
Kim Đồng lại lao tới. Tôi đưa tay đỡ, nhưng cú đá của nó lại nhắm trúng vào một nơi nhạy cảm hơn nhiều. Tôi đổ gục xuống vì cơn đau như muốn gãy làm đôi.
“... Ư... hự...!”
Ngay cả tổ đội của Nine cũng chưa từng đánh vào chỗ đó. Đúng là con búp bê của Satan mà.
“Cái thằng khốn này...”
Trong lúc tôi đang canh thời gian để phản công, Kim Đồng lạch bạch tiến lại gần và hét vào mặt tôi:
“Mục tiêu của cô ấy không phải là đi sao Hỏa!”
...
Lời nói của Kim Đồng vang lên giữa cơn đau. Tôi gượng dậy ngồi xuống.
“... Ý ngươi là sao?”
“... Chỉ là... cô ấy chơi trò này vì muốn được ở bên cạnh cậu thôi.”
...?
Không muốn đi sao Hỏa?
“... Này. Ngươi có biết lúc trước khi chơi tàu lượn trên sao Hỏa, Ma Vương đã vui sướng đến nhường nào không?”
“Nghe cho kỹ đây, Dong-ha. Tôi đã quan sát Ma Vương từ trước khi cậu bước chân vào tòa tháp này. Từ rất lâu rồi, từ lúc cô ấy chỉ chơi một mình! Cậu có biết khi chơi một mình, cô ấy có bao giờ cười lấy một lần không?”
...
“Không có sao?”
“Không hề. Trước khi có cậu. Cô ấy luôn bấm nút một cách máy móc với vẻ mặt cay đắng.”
Không thể nào. Khi chơi Little Farm, Ma Vương cười rạng rỡ hơn bất cứ ai. Ngay cả khi nhân vật chinh phục sao Hỏa lẫy lừng bị xóa mất, phải quay lại làm nông dân nghèo đi đào khoai tây, cô ấy vẫn cười. Thấy nhân vật uống nước ép cà rốt rẻ tiền cô ấy cũng vui, rồi lúc làm nông bị bùn bắn vào bộ đồ mới mua cô ấy cũng cười...
...
Nghĩ lại thì, mỗi khi cô ấy cười, tôi đều ở bên cạnh. Kể cả khi tài khoản sao Hỏa bị xóa và cô ấy dọn đến ở cạnh ngôi nhà như cái chuồng ngựa ở xó xỉnh của tôi.
... Xóa?
Rất lâu về trước, lần đầu chơi Little Farm, ngay sau khi xóa nhân vật của Ma Vương, tôi đã vô tình nghe lén được lời lẩm bẩm của cô ấy ngoài cửa phòng.
*- Thế này là có thể ở bên nhau mãi mãi rồi.*
... Lúc đó, tôi chỉ đơn giản nghĩ đó là sự u ám khó hiểu của Ma tộc và bỏ qua.
...
Đối với Ma Vương, lý do để chơi trò chơi này là gì?
Ngẫm lại, có rất nhiều hành động của cô ấy không hề giống với một người khao khát đi sao Hỏa.
Cô ấy ăn trộm số khoai tây vất vả thu hoạch được để mua tượng lừa vàng, mua nước ép cà rốt vàng, và xây nhà ngay sát cạnh nhà tôi. Mặc dù ngày nào cũng bị tôi mắng.
Nếu mục đích thực sự là đi sao Hỏa, cô ấy sẽ không bao giờ làm những việc đó.
“... Hiểu rồi chứ? Bây giờ thì hiểu chưa?”
...
Ma Vương quả nhiên đã cố tình xóa nhân vật lúc đó. Nhưng lý do không đơn thuần là để biến tôi thành nô lệ như tôi từng nghĩ trước đây.
... Vậy thì chỉ còn một lý do duy nhất.
Tôi đã hiểu tại sao Ma Vương lại nổi giận đến thế trong buổi dạ hội lần này.
“... Cô ấy, thực sự muốn đi dạ hội cùng với cậu đấy.”
...
Tôi đã xem nhẹ chuyện đó.
Giờ tôi mới hiểu buổi dạ hội này có ý nghĩa lớn lao nhường nào đối với cô ấy.
Nhưng nếu bây giờ lật kèo thì hình phạt sẽ cực kỳ nặng nề. Nếu tôi bắt cặp với Ma Vương – kẻ vừa tấn công làng – thì điểm thân mật tích lũy với dân làng suốt mấy tháng qua sẽ tan thành mây khói. Tiền phạt cũng không hề nhỏ. Việc đắc tội với con gái chủ hội thương đoàn có thể khiến việc kiếm tiền sau này gặp trở ngại. Nỗ lực của mấy tháng trời có thể sẽ sụp đổ.
*- Cộp, cộp*
Trước khi dạ hội bắt đầu, Chris tiến lại gần nhân vật của tôi đang đứng ở điểm hẹn.
*- Người chơi 956223! Hôm nay em có diện một chút...*
*- Bíp*
*- Này. Cô đội cái gì trên đầu thế? Bánh xèo à?*
Tôi nhấn chọn số 2, rồi nói với Kim Đồng:
“Tôi đi đón Ma Vương đây.”
“He he he. Đi nhanh về nhanh nhé! Tôi sẽ viết lại đơn đăng ký cho.”
Hình phạt hay gì cũng mặc kệ, nếu Ma Vương không muốn thì mọi thứ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Thà rằng cùng cô ấy trở thành kẻ khủng bố bom khoai tây còn hơn.
Bởi vì tôi mong rằng, ít nhất là trong thế giới nhỏ bé này, mọi thứ tồn tại chỉ để dành riêng cho cô ấy mà thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
