Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Ma Vương hào phóng

Ma Vương hào phóng

“Phụt.”

Ngay từ sáng sớm, Ma Vương đã tặng cho tôi một tràng cười sảng khoái. Cô ấy đang ngồi khép nép bên cạnh giường. Chẳng biết có chuyện gì mà hôm nay cô ấy lại trang điểm. Chắc là đồ của Dorothy gửi cho rồi.

Đầu tiên, trên hai gò má mềm mại của cô ấy là hai vòng tròn đỏ chót như đánh phấn hồng kiểu truyền thống. Có vẻ cô ấy không biết dùng son môi. Còn con mắt đỏ rực vẽ ngay giữa trán kia là sao chứ, là Tenshinhan hay là Yu-Gi-Oh đây... Hồi trước tôi từng đùa với cô ấy rằng ở bên ngoài đang mốt vẽ mắt lên trán, không ngờ cô ấy vẫn còn tin đến tận bây giờ.

“... Hôm nay ta có đẹp không?”

“Ừ, đẹp lắm, đẹp kinh khủng.”

Cô ấy cười rạng rỡ đến mức lộ cả chiếc răng khểnh trắng sứ, rồi dùng chiếc gương cầm tay Dorothy tặng để tô điểm thêm cho con mắt trên trán đậm hơn. Thật ra, câu khen đẹp là lòng thành của tôi. Với nhan sắc của cô ấy, dù có trang điểm kiểu kinh dị Yamamba đi chăng nữa thì chắc vẫn gánh được hết.

“Cái này... cho ngươi.”

Cô ấy đưa cho tôi một thứ trông như hộp kho báu.

“... Gì thế này? Cái gì đây?”

“Mở ra đi. Là tấm lòng của ta đó.”

Nhà mình có cái hộp cao cấp thế này từ bao giờ nhỉ? Chắc lại là đồ Dorothy gửi rồi.

Mở hộp ra, bên trong không phải là nhẫn mà là bánh quy. Một mùi hương ngọt ngào tỏa khắp phòng ngủ.

“Ta tự nướng đấy. Bằng lửa địa ngục. Ngươi ăn thử đi.”

... Thường thì người ta không đựng đồ ăn trong cái hộp thế này...

Nhưng tôi quyết định không thắc mắc mà nhận lấy một cách biết ơn. Dù sao cũng là thành ý của cô ấy. Tôi bốc một miếng bánh bỏ tọt vào miệng.

...

Phải nói sao nhỉ.

Đó là sự hòa quyện giữa tương cà, đường, bột socola và mật ong. Một hương vị cực kỳ phù hợp với khẩu vị của cô ấy.

“Thế nào? Ta đã dồn hết tâm huyết vào đó đấy. Ta mới nếm thử một cái thôi... mà thấy ngon tuyệt cú mèo.”

Quả đúng là cái vị như vậy.

“Cảm ơn cô. Ngon lắm.”

Thú thật thì... dở tệ.

Nhưng đó là tấm lòng của cô ấy. Ma Vương cứ nhìn tôi chằm chằm, nuốt nước miếng ực một cái.

“Cô cũng ăn đi. Này.”

“... À, không đâu. *Ực*... Ta không thích đồ ngọt. Ta nướng cho ngươi ăn mà.”

“Lau nước miếng chảy ở khóe miệng đi đã, nào, há miệng ra.”

...

“Vậy thì, chỉ một cái thôi nhé... A...”

Cuối cùng, tôi chỉ ăn đúng hai cái, còn lại bao nhiêu Ma Vương xử sạch.

*

...

Bữa sáng cũng không hề bình thường. Người ta hay dùng từ "mâm cao cỗ đầy" chính là để chỉ lúc này đây. Dĩ nhiên, nhờ vào những bùa chú (buff) cấp độ tận thế của cô ấy mà cái chân bàn chắc chắn không đời nào bị gãy được.

...

Sau khi nhận được sự hỗ trợ toàn diện từ Dorothy, cuộc sống của chúng tôi đã cải thiện rất nhiều. Giờ đây, chúng tôi không còn phải dùng cái nồi cũ nát mà được nấu canh trong một chiếc nồi mới tinh, sạch sẽ; lúc làm nông ra mồ hôi cũng có thể thong thả thưởng thức một ly sữa socola.

Tuy nhiên, tiết kiệm và cần kiệm vẫn luôn là kim chỉ nam trong cuộc sống của Ma Vương. Cô ấy luôn thể hiện bộ mặt của một bà nội trợ đảm đang: “Càng có điều kiện thì càng phải biết tiết kiệm.” Thế nhưng...

“... Đống này là sao đây?”

“Hi hi hi. Ta vừa mới trổ tài một chút đấy.”

Trên bàn là những món ăn trông rõ là được chuẩn bị công phu từ tờ mờ sáng, đang phô diễn hết "lực chiến" của mình. Và lạ lùng là những món chính dường như đều được đặt ngay trước chỗ ngồi của tôi.

“Oa, đỉnh vãi chưởng!”

Nhờ vậy mà chỉ có mỗi Kim Đồng là sướng rơn. Tôi cũng không ghét bỏ gì nhưng...

“U hu hu hu. Nếu ngươi đi dự vũ... hội với ta thì ngày mai cũng sẽ thế này đấy.”

Ma Vương vừa lầm bầm vừa nhìn tôi cười một cách âm u. Gương mặt đó trông giống hệt một Succubus mà tôi từng gặp trước đây. Cộng thêm con mắt trên trán khiến nỗi sợ hãi như tăng gấp bội.

“Ơ kìa, cà rốt này...”

Ma Vương dùng đôi tay thanh tú gắp lấy miếng cà rốt trong bát của tôi một cách duyên dáng. Vì bầu không khí có chút ám muội nên tôi cố tình lờ đi. Nhưng tôi cảm nhận được ánh mắt cô ấy đang nhìn mình chằm chằm, tay vẫn cầm chiếc nĩa vừa xiên miếng cà rốt.

...

Có vẻ cô ấy sẽ cứ như thế cho đến khi tôi nhìn mới thôi. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành dời mắt sang phía cô ấy, ngay lập tức cô ấy như chỉ chờ có thế, bỏ miếng cà rốt vào miệng nhai.

“... Ng-ngon thật đấy.”

Cứ như thể cô ấy đang muốn tôi nhìn xem mình ăn cà rốt giỏi thế nào vậy.

‘... Rốt cuộc là bị làm sao thế không biết...’

“Dong-ha à. Nếu ngươi không ăn món Gratin tương cà thì đưa cho ta.”

“... Ừ.”

Sau đó, suốt cả ngày dài, cô ấy đối xử tốt với tôi một cách đầy gượng ép.

*

Kim Đồng đang làm macro Little Farm... à không, đang làm bài tập về nhà, còn chúng tôi thì làm việc ngoài đồng. Tuy Kim Đồng chơi Thiết Quyền dở tệ nhưng có vẻ Little Farm lại rất hợp với cậu ta nên cậu ta làm việc cực kỳ chăm chỉ.

“Ôi, sâu bắp cải kìa! Để ta bắt cho!”

Bình thường cứ thấy sâu bắp cải là cô ấy lại hét toáng lên rồi đùn đẩy cho tôi, vậy mà hôm nay lại xung phong đi tiêu diệt chúng đầu tiên. Bằng phép Chain Lightning... lũ sâu tội nghiệp...

Và rồi cô ấy cứ lẽo đẽo đi theo sau tôi như một chú gà con bám theo Kim Đồng. Bình thường cũng đã vậy rồi, nhưng hôm nay cô ấy còn nhiệt tình một cách thái quá.

- Lẽo đẽo.

“Ngươi có muốn uống gì không? Nước tương cà socola ta tự làm này.”

“Thôi, không cần đâu. Cô uống đi.”

- Lẽo đẽo.

“Hôm nay ngươi cứ thoải mái chạm vào má ta đi. Muốn chạm bây giờ không?”

“Để sau đi. Tay tôi đang dính đất.”

- Lẽo đẽo.

“Ta có gom được ít tiền tiết kiệm này. Ngươi lấy không?”

“Không cần đâu.”

“Hay là để ta đeo hạc giấy lên cổ trong một ngày... à một ngày thì lâu quá, nửa ngày thôi nhé?”

“Không cần đâu.”

“Lần tới chơi Thiết Quyền, hay là để ta chịu đòn trước một cái rồi mới bắt đầu nhé?”

“Câu đó thường là người chơi giỏi nói chứ.”

“Hay là bộ đồ y tá hở rốn mà Nine gửi cho? Ta mặc bộ đó nhé?”

“Muốn solo không?”

“Hay là ta lấy Viên ngọc Vĩnh cửu ra cho ngươi nhé?”

“Cô định giết Kim Đồng đấy à?”

“Thế... thế thì... lại... ưm...”

“Sao cô cứ lạ thế?”

“... Gì cơ? Ta vẫn bình thường mà?”

Dù không nói ra nhưng tôi biết... một người vốn vụng về trong việc biểu đạt cảm xúc như cô ấy chắc chắn đang muốn đòi hỏi điều gì đó.

“C-cái này nữa, cho ngươi luôn.”

Cô ấy đi phía sau, tháo cả chiếc dây buộc tóc cũ kỹ của mình ra rồi ấn vào tay tôi.

“Đã bảo là không cần mà...”

Khi tôi quay lại định trả thì thấy Ma Vương đã xõa tóc, một hình ảnh hiếm hoi. Mái tóc đen mượt mà dài đến tận thắt lưng đang óng ánh dưới ánh mặt trời.

... Oa.

Sao lại có thể... đẹp đến thế này cơ chứ.

...

Nể tình thành ý của cô ấy, tôi quyết định nhận chiếc dây buộc tóc. Nhờ vậy mà Ma Vương đã để tóc dài thêm được một lúc lâu.

*

“Làm gì đấy?”

Vừa về đến nơi, tôi đã thấy Kim Đồng đang mải mê chơi Little Farm. Thế nhưng, thay vì đi đào khoai tây, cậu ta lại cứ lởn vởn dưới váy của mấy bà nội trợ trong làng.

Bằng nhân vật "956223" của tôi.

“À, không... đây là sự giao tiếp cần thiết giữa các cư dân thôi mà...”

“Thằng biến thái này! Mày làm cái trò gì với nhân vật của tao thế hả! Danh tiếng mà giảm là thu nhập cũng giảm theo đấy.”

Tuy nhiên, phản ứng của những người phụ nữ trong làng lại khác hẳn với những gì tôi nghĩ.

- Ngài 956223! Hôm nay ngài lại tới ạ.

Những người phụ nữ trong làng dường như đã quá quen với việc nhân vật của tôi cúi xuống nhìn trộm dưới váy, họ thậm chí còn chào đón nồng nhiệt. Có người còn khẽ nhấc váy lên cho dễ nhìn hơn.

... Mấy người này cũng chẳng bình thường chút nào.

Tôi và Ma Vương nhìn Kim Đồng bằng ánh mắt đầy thương hại.

“H-hiểu lầm thôi! Tôi không dùng nhân vật của cậu để làm chuyện đồi bại đâu... Này! Theresia! Cô tự miệng giải thích đi chứ!”

Làm sao tiếng của Kim Đồng có thể truyền vào một trò chơi không có chức năng nhận diện giọng nói cơ chứ. Kim Đồng ra sức biện minh như một cậu học sinh trung học bị bắt quả tang đang "tự sướng", nhưng càng nói cậu ta càng lún sâu vào vũng bùn. Tôi bắt đầu thấy tội nghiệp cho Kim Đồng.

“Xin lỗi nhé, Kim Đồng. Ở cái tuổi này chắc cậu cũng đang tò mò nhiều thứ. Lần sau tôi sẽ gõ cửa trước khi vào.”

“Chẳng hiểu sao nhưng ta thấy Kim Đồng đáng thương quá.”

“Đồ khốn khiếpppp!”

Chắc vì quá xấu hổ nên Kim Đồng đã bỏ chạy mất dạng. Vội đến mức đánh rơi cả thanh kiếm đồ chơi dưới sàn.

*

- Là ngài 956223 kìa!

- Ôi trời! Nhìn chiếc áo len lông cừu kìa! Chắc là mới mua rồi!

Khi tôi ra làng để gửi rau củ lên thành phố, những người phụ nữ trong làng lại vây quanh hò reo. Tôi lấy từng bông hoa mang theo trong người ra.

“C-cái hoa đó, ngươi định tặng cho bọn họ à?”

“Hả? Dĩ nhiên rồi. Phải cày điểm thân thiết chứ.”

Nếu tặng hoa mà họ thích để tăng điểm thân thiết, tôi sẽ nhận được rất nhiều lợi ích. Đôi khi là một chiếc bánh táo đặt trước cửa, hay khi có dê con mới sinh, họ sẽ cho tôi nuôi miễn phí. Chỉ cần tặng vài bông hoa tầm thường mà đổi được những vật phẩm như thế, dại gì mà không làm? Hera thích hoa hồng, Seria thích hoa dạ lan hương, Mary thích hoa thủy tiên... chỉ cần nhớ một chút thôi là vật phẩm sẽ tự "nhân bản" ra ngay. Đó cũng là một trong những bí quyết giúp nhân vật của tôi thăng tiến nhanh chóng.

- Cảm ơn ngài! Hoa dạ lan hương! Đây là loài hoa tôi thích nhất!

- Cầu chúc mọi điều tốt lành đến với ngài 956223.

Thấy cảnh đó, Ma Vương lại lẳng lặng lấy mấy quả bom khoai tây ra, lạch cạch lên dây cót.

- Xoẹt.

Tôi nhanh ý rời đi ngay lập tức, quả nhiên một lúc sau, những quả bom lăn về phía những người phụ nữ vừa vây quanh tôi.

- Á! Là 666242! Cô ta lại ném bom kìa!

- Cái con nhỏ cuồng lừa điên khùng này! Sao lúc nào cũng bám dính lấy ngài 956223 rồi làm trò đó hả!

- Tr-tránh ra, nó sắp nổ rồi!

- Bùm!

Khác với tôi - người có điểm thân thiết đạt mức tối đa (MAX) với hầu hết dân làng, Ma Vương lại chẳng ưa gì phần lớn bọn họ. Ở đây cô ấy cũng bị đối xử như một Ma Vương thực thụ. Có lần trưởng làng tặng bánh quy cho từng nhà, nhưng chỉ riêng cô ấy là không có phần. Ma Vương dỗi, đem một đống cà rốt sống đặt trước cửa nhà trưởng làng. Sự thật là ông trưởng làng lại rất thích điều đó, nhưng chỉ mình cô ấy là không biết.

“Đi ra chỗ khác. Cả cô nữa, đừng có nhìn. Anh ấy là của ta.”

Hôm nay Ma Vương đặc biệt gắt gỏng với những người phụ nữ trong làng như một con chó dữ. Bảo sao mà chẳng có lấy một người bạn.

*

Tôi xếp số nông sản thu hoạch được lên xe thồ và nhận tiền thanh toán. Chỉ cần một chút nữa thôi là tôi có thể mua được bộ cuốc kim cương rồi. Khi đó, việc xây dựng bệ phóng tên lửa hay đi đến sao Hỏa cũng chỉ còn cách vài bước chân nữa thôi.

‘... Thật là một hành trình dài đằng đẵng.’

Kể từ khi xóa ID của cô ấy đi, tôi đã chơi ròng rã mấy tháng trời mà vẫn chưa thấy được nội dung cuối game (end content). Nếu là ở thế giới bên ngoài, chắc chắn tôi sẽ chẳng thèm liếc mắt nhìn cái trò chơi cày cuốc rác rưởi này. Dĩ nhiên, vì Little Farm là trò chơi của cuộc đời cô ấy nên tôi không dám thể hiện ra ngoài, sợ cô ấy sẽ bị sốc.

“Lại đây xem này.”

Nhân vật của Ma Vương kéo nhân vật của tôi đi. Cô ấy dẫn tôi đến bảng tin của làng, nơi có dán thông báo về <Vũ hội ngắm trăng>. Hạn đăng ký là hôm nay.

“Cái này để làm gì?”

Tôi dĩ nhiên là biết chứ. Đây là sự kiện mà tùy vào đối tác mình chọn, mình có thể nhận được những vật phẩm có giá trị tương đương với tiền nông sản của cả một tháng. Tôi chắc chắn sẽ tham gia.

“Hi hi hi. Ta sợ ngươi quên đăng ký nên mới nhắc đấy.”

“Làm sao mà quên được. Chuyện quan trọng mà.”

“Th-thế thì bây giờ mình đi đăng ký luôn đi! Chuyện... bạn nhảy thì với ta...”

“Hả? Tôi đăng ký xong rồi mà.”

...

“Cái gì?”

...

“Hôm qua trước khi tắt máy tôi đã đăng ký trước rồi. Sợ quên mà.”

“... B-bạn nhảy là ai?”

“Chris.”

...

“Ngươi bảo là đăng ký rồi á? Xong rồi?”

“... Ừ. Hôm qua tôi chẳng bảo là sẽ làm còn gì.”

“...”

Ma Vương và nhân vật của cô ấy cùng lúc đứng hình.

“...”

“Nhỏ đó giàu nhất mà. Cô còn phải đi sao Hỏa nữa chứ.”

“...”

“...”

“À, ra vậy. Thế thì ta sẽ đi cùng với Antonio nhé? Vì nhà cậu ta là giàu nhất vùng mà?”

“Đúng rồi, đúng rồi. Tôi cũng đang định gợi ý cậu ta cho cô đấy. Quả nhiên là thông mi...”

Ngay khi tôi định xoa đầu Ma Vương thì...

“Titan Head (Đầu Titan), Needle Armor (Giáp Gai), Body Pressure (Áp lực cơ thể).”

Ma Vương đột ngột buff một loạt phép phòng ngự lên đầu mình.

“Muốn chạm thì cứ chạm đi. Nhưng bàn tay đó sẽ nổ tung 'Bùm' một cái rồi biến mất đấy.”

“...?”

Từ đan điền của Ma Vương, một luồng hắc khí đen ngòm đã lâu không thấy bắt đầu từ từ tỏa ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!