Giáng sinh (4)
...
Cơ thể tôi run lên, chẳng rõ vì cái lạnh thấu xương hay vì cơn giận đang sục sôi. Cô ấy, người vẫn chẳng hề hay biết mình vừa bị người bạn thân thứ hai phản bội, lẳng lặng tiến lại gần cỗ xe ngựa.
"Này, ngươi đến đây để khiêu chiến với ta đấy à? Đừng có trốn trong xe nữa, bước ra đây."
Cô ấy cất tiếng gọi, nhưng...
"..."
Bên trong cỗ xe không một lời đáp lại.
...Ơ? Mà sao là xe ngựa nhưng lại không thấy ngựa đâu nhỉ?
...
Và khác với cô ấy – người có thể cảm nhận được ma lực, tôi chẳng cảm thấy bất kỳ hơi ấm hay sự hiện diện của con người nào cả.
- Cộp, cộp.
Tôi bước đến đứng cạnh cô ấy, người đang dáo dác nhìn quanh trước cỗ xe.
- Xoạt.
Cô ấy nắm lấy tấm vải phủ trên xe ngựa.
"M-Mở ra nhé?"
"... Ừ. Cẩn thận đấy."
- Phất!
*
"..."
"..."
"..."
"..."
Cái...
Cái gì thế này?
"... Hình như ta vẫn chưa tỉnh ngủ. Hay là ta đang mơ trong lều tuyết nhỉ?"
- Dụi dụi.
Ma Vương liên tục dụi đôi mắt đỏ rực của mình. Cô ấy còn tự búng vào trán một cái thật đau. Và rồi cô ấy xác nhận được rằng: đây chính là hiện thực.
Bên trong xe không phải là quân nhu, mà chất đầy những hộp quà rực rỡ sắc màu với những dải ruy băng vàng óng ả.
"Úi, oàaaa?"
- Bịch.
Ma Vương há hốc mồm kinh ngạc rồi ngã ngồi bệt xuống tuyết.
"Cái, cái gì thế này??? Hả?"
"...?"
"C-Cái này... là Ông già Noel..."
...
Thật không thể tin nổi.
Thế giới này thực sự có Ông già Noel sao?
Và lão già đó còn có ma lực mạnh hơn cả Ma Vương à?
"K-Khoan đã. Biết đâu là bom đấy, để tôi chạm thử xem."
".... Th-Thế thì để ta làm cho."
Với vẻ mặt vẫn còn chưa hết bàng hoàng, cô ấy leo lên xe và mở thử một hộp quà.
"... Ơ, ơ, c-cái này là..."
Thứ lấy ra từ hộp quà là một chiếc nồi mới toanh, sáng loáng. Không hề có lỗ thủng, tay cầm cũng chẳng hề bị cong vênh.
"... Ưm, cảm ơn ông. Ông già Noel."
Trời đất ơi.
*
Đó không phải là Ông già Noel thật.
Dưới sàn xe ngựa có đặt hai bức thư.
Một bức gửi cho Ma Vương, một bức gửi cho Baek Dong-ha.
Nét chữ này... không sai vào đâu được. Là Dorothy.
Tôi mở bức thư gửi cho mình ra.
<Gửi anh Dong-ha.
Cũng không hẳn là... đã lâu không gặp nhỉ. Khà khà. Dù biết anh chẳng chào đón chúng tôi đâu... nhưng hãy để chúng tôi tặng quà cho đứa trẻ ngoan nhất thế giới nhé.
Trước tiên, tôi xin lỗi vì đã gửi một cỗ xe vận chuyển quân nhu thay vì xe ngựa bình thường khiến anh giật mình. Để leo lên tòa tháp này, chúng tôi cần một danh nghĩa chính đáng. Chúng tôi đã mượn cớ đi tuần tra xem có tàn dư của Ma tộc hay không để lén đưa nó đi.
Anh còn nhớ thiết bị hoán đổi vị trí siêu động lực lần trước không? Thực ra, cái mà anh trả lại lúc đó, tôi đã để lại trong kẽ tường ở đây. Vì tôi muốn gửi quà cho anh vào dịp Giáng sinh mà. Dù giới hạn khoảng cách truyền tống khiến chúng tôi phải tự thân leo lên tận tầng 85.
Nghe nói về những thứ Ma Vương muốn có, tôi đã cố gắng nhồi nhét hết vào một cỗ xe. Cuộn phim anh nói thì tôi vẫn chưa tìm thấy... nhưng thay vào đó, tôi gửi cho anh một vài thứ khác đến từ nơi gọi là Trái Đất.
Ừm, phần tiếp theo thì anh nên tự mình mở ra thì hơn.
Cảm ơn anh vì đã làm việc trong tổ đội của chúng tôi thời gian qua. Số tiền này chắc là đủ làm phí thôi việc rồi nhỉ.
Vậy thì, Giáng sinh vui vẻ!
Tái bút: Thư của Ma Vương là do Nine giả làm Ông già Noel viết đấy. Tuyệt đối không được cho cô ấy xem bức thư này đâu nhé. Nếu không chúng tôi sẽ bị Ma Vương mắng chết mất.>
...
"... Hức."
- Tí tách, tí tách.
Những giọt lệ rơi xuống từ đôi mắt của Ma Vương khi cô đọc bức thư của Nine... à không, của Ông già Noel.
"... Cảm ơn ông. Ông già Noel."
...
'Cảm ơn nhé, mấy đứa.'
Tôi rút lại lời mắng bọn họ là lũ tồi.
*
Trong một hộp quà khổng lồ là một cây thông cao gấp đôi người tôi. Khi Ma Vương truyền ma pháp vào đó, ánh sáng rực rỡ tỏa ra khắp bốn phương tám hướng. Cây thông gốm vụng về của Ma Vương giờ chính thức "thất nghiệp".
".... Oà."
"..."
Thật tuyệt vời. Những bông tuyết rơi xuống phản chiếu ánh sáng trông như những hạt bụi vàng đang tuôn đổ. Không gian quanh cây thông đẹp đến nao lòng.
"... Ta muốn mở quà ở đây."
"... Ý hay đấy."
Vốn định vào trong lều tuyết mở quà, nhưng rồi chúng tôi xếp đống quà dưới chân cây thông và bắt đầu khui.
- Póc.
"Ơ! L-Là bút màu sáp!"
Ma Vương reo lên. Bộ bút màu này to gấp đôi bộ cũ.
"Oà... lại còn có tận 32 màu nữa... hức... có cả màu hồng nhạt này. Từ giờ ta không cần phải tô môi mình bằng màu đỏ nữa rồi."
'... Cứ đà này chắc cô ấy ngất vì sung sướng mất.'
Mỗi lần mở một hộp quà, cô ấy lại rơi nước mắt. Cũng phải thôi. Bởi tất cả những món quà ở đây đều là những thứ cô ấy khao khát nhất, được chuẩn bị bởi những người vô cùng yêu quý cô ấy.
Lần đầu tiên trong đời nhận được "cơn mưa" quà tặng thế này, Ma Vương như lạc vào cõi mộng.
- Póc.
"T-Tương cà... là tương cà này! Nhiều quá đi mất...! Một chai, hai chai, oàaaa..."
- Póc.
"... Là bột cacao!"
"Tốt quá rồi."
"Ừ! Từ giờ ta có thể uống vị đậm đà rồi. Trước giờ toàn như uống nước lã ấy!"
Hóa ra cô cũng thấy nó nhạt nhẽo à.
- Póc.
"Trời ơi, trời ơi!"
Có vài bộ váy trông qua đã thấy đắt tiền. Ơ, còn có cả bộ đồ Santa Girl nữa à? Mấy cái đứa hiểu chuyện này thật là...
"S-Sao hả?"
Ma Vương ướm thử lên người rồi hỏi tôi.
... Sao là sao chứ...
"Đẹp. Đẹp lắm."
"Hi hi hi!"
- Póc.
- Póc.
- Póc.
Trong các hộp quà chứa đầy những thứ mà Ma Vương hằng mong ước.
"Ơ? Ông già Noel bảo cái này nhất định chỉ được một mình ngươi mở thôi này?"
Một mình tôi?
"Đâu, đưa tôi xem."
Ừm...
Cái gì đây? Là kẹo Vitamin Solar-C à? Tôi không thích cái này lắ...
<Dong-ha à. Tôi nghĩ là cậu sẽ cần dùng đến đấy!>
... Là nét chữ của Nine.
Cảm giác trơn trượt này... không phải kẹo Solar-C mà là...
!!
- Vút.
Tôi ném thẳng nó ra ngoài cửa sổ.
... Nine. Lần tới mà gặp, tao thề sẽ tiêu diệt cả tổ đội dũng sĩ của mày.
"Ơ? Sao mặt ngươi đỏ thế?"
"Không có gì đâu. Mở hộp khác đi."
- Póc.
"Ơ? Đây là cái gì nhỉ? M-Máy chơi game à?"
"Đâu xem nào."
...
Đó là một đầu máy xem video. Một mẫu máy rất cũ. Loại thiết bị dùng để phát những cuốn băng đã ghi hình. Bên trong còn có cả những cuốn băng phim cũ nữa.
"Ha ha. Sau này chúng ta cùng xem phim nhé."
"Phim?"
"Không có gì đâu. Để sau đi."
- Póc.
- Póc.
"Áaaa!"
Cô ấy hét lên. Tôi vội chạy lại xem có chuyện gì.
"... Cái gì đây."
- Chiếp chiếp.
Không phải tiếng của Ma Vương. Bên trong hộp thực sự có hai con gà nhiếp.
"..."
Tôi kiểm tra mẩu giấy đặt kèm.
<Gửi Ma Vương, người đã nhường những quả trứng ít ỏi của mình cho người khác.
Ta gửi cho con những chú gà nhiếp thật khỏe mạnh, hãy nuôi nấng chúng thật tốt nhé.>
... Đến mức này luôn sao.
"D-Dễ thương quá!"
Nhưng có vẻ cô ấy rất thích. Cô ấy nâng niu hai chú gà trong lòng bàn tay nhỏ nhắn của mình rồi vội vàng chạy vào phòng.
- Póc.
- Póc.
Quà cáp dường như vô tận. Thật tốt khi được thấy gương mặt hạnh phúc của Ma Vương lâu hơn một chút.
"Ơ? Cái này cũng bảo ngươi mở này."
Tôi nhận hộp quà từ tay Ma Vương, trên đó ghi <Gửi Baek Dong-ha>. Nếu lại là "đồ bảo hộ" nữa thì chúng mày chết chắc với tao.
Nhưng bên trong lại là một phong bì thư. Mở ra thì thấy một tấm thiệp mời.
<Anh Dong-ha. Nếu anh muốn đi du lịch bên ngoài, hãy đọc hướng dẫn và sử dụng tấm vé này nhé. Dù là đi cùng Ma Vương, chúng tôi cũng có thể đón tiếp hai người một cách an toàn.>
...
Cảm ơn nhé, Dorothy.
*
"Là hộp này này."
Ma Vương vừa mới tất tả làm một cái tổ ấm áp cho lũ gà nhiếp xong. Cô ấy mang ra một chiếc hộp màu vàng kim rực rỡ và nói.
"Gì thế?"
"Bên trong chiếc hộp này... ta cảm nhận được một ma lực cực kỳ mạnh mẽ."
...
"Chắc không phải thứ gì phát nổ đâu nhỉ?"
"C-Có khi là một củ cà rốt thối cũng nên."
Cả tôi và cô ấy, nửa lo lắng nửa háo hức, cùng mở chiếc hộp ra.
...
Trong hốc của chiếc hộp là một viên ngọc sáng lấp lánh.
...
Bên dưới có một mẩu giấy nhỏ ghi:
<Khó khăn lắm mới tìm được đấy. Nếu cần một người bạn mới thì hãy dùng nó.>
...
Thật may là tôi đã kể về mục tiêu của Ma Vương cho các thành viên trong tổ đội nghe.
...
Đây chính là...
Đây chính là Viên ngọc Vĩnh hằng.
*
Tôi lả đi vì kiệt sức sau khi dọn dẹp đống quà. Vậy mà vẫn còn quà chưa mở hết...
Hiện tại, tôi và Ma Vương đang nằm dưới cây thông mới, để mặc những bông tuyết rơi trên người. Nhờ ma pháp của cô ấy mà chúng tôi không thấy lạnh lắm.
...
"Này, ngươi biết không."
Ma Vương vừa nhìn lên trần nhà đầy tuyết rơi vừa nói.
"Ừ."
"Ta đã luôn thấy rất khổ sở vì cứ ngỡ mình là một đứa trẻ hư... Ai đến đây cũng đều ghét bỏ ta..."
...
"Nhưng không phải vậy. Ta... ta không phải là một đứa trẻ hư."
"Đúng vậy. Vì Ông già Noel chỉ tặng quà cho những đứa trẻ ngoan thôi mà."
...
"Hì hì. Nếu nói về sự ngoan ngoãn thì ngươi còn ngoan hơn ta nhiều."
"... Tại sao?"
"Ơ? Chẳng phải đây là điều ước của ngươi sao?"
Cô ấy nghiêng đầu hỏi.
...
"Ý cô là sao?"
"Giờ đã qua nửa đêm rồi nên chắc ta nói được rồi nhỉ. Điều ước của ta là xin hãy thực hiện bằng được điều ước của ngươi đấy. Hì hì."
...
Ma Vương nhìn tôi đăm đắm rồi nói tiếp.
"Chẳng phải ngươi đã ước rằng <Hãy cho Ma Vương thật nhiều thứ cô ấy muốn> sao?"
"..."
Không phải. Tờ giấy ghi điều ước tôi bỏ vào trong tất là:
<Hãy để tôi được cùng cô ấy đi đến Trái Đất.>
...
"... Thế cô không có điều ước gì cho mình à?"
Khi tôi hỏi, cô ấy mỉm cười rạng rỡ đáp lại:
"Ta giờ ổn rồi. Điều ước mà ta hằng cầu nguyện suốt năm ngoái, năm kia, và suốt bấy lâu nay, năm nay đã thành hiện thực rồi."
... Hóa ra là vậy.
Mỗi năm, điều ước của Ma Vương không phải là một chiếc nồi không thủng, cũng chẳng phải bột cacao hay bộ bút màu 32 sắc.
- Xoay người.
Ma Vương nhìn chằm chằm vào tôi rồi mỉm cười. Sau một hồi lâu như thế, cô ấy lại mấp máy môi.
"Ta nghĩ, nếu là vì ngươi, ta có thể chết cũng được."
"... Đừng có nói đùa gở như thế."
"... Hi hi. Không phải đùa đâu."
...
"Hình như tim ta có bệnh rồi."
Cái gì?
"Tự dưng cô nói gì thế?"
Đang nằm nói chuyện, cô ấy bỗng ném một "hòn đá tảng" vào mặt hồ đang yên ả.
"... Hi hi hi. Ta cũng không biết nữa. Cứ nhìn thấy ngươi là tim ta lại đập loạn xạ."
"..."
Cái đó có khi là bệnh truyền nhiễm đấy.
Vì dạo này tôi cũng thấy thế.
"Mà này!? Mấy con gà nhiếp lúc nãy phải nuôi thế nào nhỉ? Ta chưa nuôi chúng bao giờ cả."
"Đừng lo. Tôi là tiến sĩ gà nhiếp đây. Hồi tiểu học tôi đã nuôi thành công tận ba con gà chọi đấy."
Không phải nói khoác đâu. Tôi hồi tiểu học chính là "Mẹ Teresa" trong giới nuôi gà nhiếp giá 500 won. Thậm chí có những đứa còn nhờ tôi nuôi hộ gà của chúng. Không chỉ gà nhiếp đâu, từ ốc mượn hồn đến bọ cánh cứng, cứ vào tay tôi là chúng đều lớn nhanh như thổi. Đáng lẽ tôi không nên ở đây mà phải xuyên không vào thế giới Pokemon mới đúng.
"Q-Quả nhiên bạn của ta thật lợi hại!"
Tôi truyền thụ bí kíp nuôi gà cho cô ấy, còn cô ấy thì vừa nghe vừa cười nắc nẻ. Giáng sinh của chúng tôi ấm áp hơn bao giờ hết.
*
"Dorothy. Đây, vất vả lắm mới tìm được đấy."
"A, cảm ơn chị, Yuria. Đúng là thư viện khổng lồ của tộc Elf có khác!"
Cuốn sách mà Dorothy nhận lấy có tựa đề: <Tất cả về Chuyển dịch Không gian>.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
