Giáng sinh (2)
“C-cẩn thận, đặt lên đi.”
Tôi đang cùng Ma Vương làm người tuyết. Hiện tại là công đoạn đặt phần đầu lên. Dù cô ấy có thể một tay bóp nát cả một con voi ma mút, nhưng lại không tự mình làm mà bảo tôi nhấc lên. Đó là vì cái lý lẽ cùn của cô ấy rằng: nãy giờ cô ấy đã làm hết rồi, nên giờ đến lượt tôi phải ra tay.
“Ư hự.”
*Bộp.*
Cái đầu đã được đặt lên. Tuy chưa trang trí phụ kiện nhưng hình dáng người tuyết cơ bản đã hoàn thành.
“Hi hi hi, nào, bây giờ hãy coi người tuyết này chính là ta...”
*Rắc.*
*Cộp!*
*Bộp!*
Cái đầu người tuyết lăn xuống và vỡ tan tành một cách ồn ào.
...
“Vừa nãy cô định nói gì cơ?”
“... Không có gì đâu. Làm lại thôi.”
*
Người tuyết đã xong. Tôi dùng thìa làm đôi tay, mắt thì gắn mấy hạt nhãn cầu hay dùng để làm gấu bông. Vì tuyệt đối không muốn đưa cái mũ mình đang đội, tôi đã lấy cái chảo úp ngược lên đầu nó thay thế. Trên bụng thì đính thêm mấy cái cúc áo.
“Oa, xong rồi! Xong rồi nè!”
Ma Vương lon ton chạy đến ôm chầm lấy người tuyết.
Có lẽ vì từ trước đến nay không có bạn bè, nên cô ấy rất thích những ngày tuyết rơi. Bởi vì khi đó cô ấy có thể ở bên người tuyết. Phải chăng cô ấy không muốn dùng ma pháp để biến cả năm thành mùa đông là vì lý do nào đó?
*Liếm.*
Rồi đột nhiên, Ma Vương thè lưỡi ra liếm người tuyết một cái đầy ngớ ngẩn.
“Này! Làm gì thế? Bẩn chết đi được!”
“Không sao đâu. Chẳng bẩn tí nào cả. Ta dùng ma pháp tạo ra nó, đây là nước tinh khiết đóng băng lại đấy.”
Không, vấn đề không phải ở chỗ đó.
Trẻ con thường thích người tuyết. Chúng gửi gắm tình cảm vào vật thể tĩnh lặng, không thể cử động và luôn chực chờ tan chảy này. Được rồi, thử tiếp cận theo cách này xem sao.
“Cô liếm như thế người tuyết sẽ buồn đấy. Vì cơ thể nó đang bị hao mòn đi mà.”
“Hi hi hi! Cái gì cơ? Ngươi ngốc à? Người tuyết thì biết buồn thế nào được?”
...
Cũng đúng thôi. Nhưng sao tôi lại cảm thấy như mình vừa bị phản bội thế nhỉ?
“Chà, bạn của ta lại gửi gắm tình cảm vào người tuyết cơ đấy. Đáng yêu quá đi. Phải không, Hạc Giấy?”
...
Ma Vương lấy từ trong lòng ngực ra một thứ. Đó là thứ tôi ghét nhất.
“Hi hi. Lại đây nào. Phải chụp một kiểu ảnh với người tuyết nữa chứ!”
Chết tiệt.
*
“Ta có món này để dành cho ngày hôm nay đấy. Hì hì.”
“Tôi thấy cô lúc nào cũng có lắm thứ để dành thật đấy.”
“Này! Cuộc đời không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu. Không bao giờ được từ bỏ thói quen tiết kiệm rõ chưa.”
“Nghe thì cũng đúng đấy, nhưng mà hơi đột ngột quá.”
“Cuối cùng cũng đến lúc lấy nó ra rồi!”
Ma Vương cười đắc chí như thể Digimon Kaiser đang rút ra Vòng cổ Bóng tối, rồi cô ấy lấy từ trong lòng ra một con gấu bông hình khủng long.
“Tèn ten. Nhìn này.”
“Một con khủng long bông. Bình thường mà.”
“Hừm. Không bình thường đâu nhé. Nhìn kỹ đi, con này khác với những con khác, nó không phải có hai mươi tám cái răng mà là hai mươi bảy cái.”
Dù ngày nào tôi cũng làm khủng long bông, nhưng đến giờ tôi mới biết bọn chúng vốn có hai mươi tám cái răng đấy.
“Thế thì sao? Cô định làm gì với con khủng long đó?”
“Hừ hừ hừ... Nếu xoa vào bụng nó thế này...”
Khi Ma Vương xoa vào đầu con khủng long, từ bên trong lộ ra một cái túi nhỏ xíu. Chỉ nhỉnh hơn túi trà một chút.
“Tèn ten!”
“... Cái gì đấy? Heroin à? Hay là cần sa? Sao lại giấu ở chỗ đó?”
“... Mấy cái đó là cái gì?”
“Không có gì. Thế cái túi đó là gì?”
“Bột cacao! Một năm ta mới lấy ra uống một lần duy nhất đấy. Vì để trong băng nên nó không bị hỏng đâu.”
Ma Vương lấy ra cái nồi còn nguyên vẹn nhất. Cô ấy múc tuyết vào đó, rồi dùng ma pháp nhóm lửa bắt đầu đun nước.
*Sùng sục.*
“Đ-được rồi.”
Sau đó, cô ấy rắc một chút bột cacao từ trong túi vào nước, thật sự là chỉ một chút xíu thôi.
...
“Này... Như thế thì nhạt lắm đấy? Tôi nghĩ vị nó sẽ lờ lợ cho xem.”
“... Ư hư. Th-thế à? Ta đã cho hơi nhiều rồi mà.”
Ma Vương như thể vừa hạ một quyết tâm lớn lao, cô ấy nhắm tịt mắt lại rồi rắc thêm chút bột cacao nữa. Tất nhiên, lượng bột vẫn còn rất ít.
“... Hi hi. Thơm quá.”
... Thế à. Chắc vì ít bột quá nên tôi chẳng ngửi thấy mùi cacao đâu cả.
“... Cô thích cacao lắm à?”
“Ừm. Ngon lắm. Bình thường ta toàn ngậm mãi trong miệng thôi... Nhưng vì phải nói chuyện với ngươi nên hôm nay ta sẽ uống luôn.”
...
Cô ấy lấy ra những chiếc cốc đã chuẩn bị sẵn.
“Xong rồi đây.”
Ma Vương rót ra cốc rồi đưa cho tôi. Hơi ấm bốc lên, mùi cacao thoang thoảng chứ không hề đậm đà.
*Hớp.*
...
Vị đúng là chẳng khác gì nước lọc là mấy.
“Ư hư hư... Hạnh phúc quá. Ngọt thật đấy.”
Cô ấy nhâm nhi cái thứ nước lã pha 2% hương liệu cacao đó với vẻ mặt ngọt ngào đến chết đi được.
Nếu sau này có thể cùng nhau về Trái Đất, tôi nhất định sẽ mua cacao cho cô ấy uống đến khi nào phát chán thì thôi.
*
Trần nhà của lâu đài Ma Vương cao ngất ngưởng, vốn dĩ chỉ có nhược điểm là khó lau dọn quanh năm, nhưng đến hôm nay nó mới bộc lộ được một ưu điểm.
“Thấy sao? Chắc là thú vị lắm nhỉ?”
“Trông cũng ra gì đấy chứ?”
Ma Vương đã tự tay làm một sân trượt tuyết. Và chiều cao cũng như hình dáng của nó ổn hơn tôi tưởng. Độ dài tương đương với khoảng năm, sáu cái cầu trượt trẻ con ghép lại.
“Nhưng mà ván trượt đâu?”
“Đây nè.”
Ma Vương lôi ra mấy cái bao tải đựng gạo trông rách nát như giẻ rách.
“Thấy sao?”
“Cùi bắp.”
“Á, tại ngươi chưa thử thôi! Thú vị lắm đấy nhé. Ta đã phải xem catalogue khu nghỉ dưỡng trượt tuyết rồi mới kỳ công làm ra đấy. Cứ thử trượt một lần đi rồi ngươi sẽ đổi ý ngay. Nhé?”
“Được rồi.”
Thế là tôi cùng Ma Vương leo lên đỉnh sân trượt. Nó cao hơn tôi tưởng một chút.
“Nào, trượt mau đi.”
“Cái này không làm mòn mông tôi đấy chứ?”
Tôi đặt mông lên cái bao tải... à không, lên "ván trượt thương hiệu Ma Vương", loay hoay tìm tư thế rồi đang phân vân không biết có nên xuất phát hay không thì...
*Đẩy.*
Ma Vương đẩy mạnh vào lưng tôi.
*Vútttt!*
Tôi lao thẳng xuống dưới.
*Vútttt!*
Ma Vương cũng trượt theo ngay sau đó.
“Hi hi hi. Thế nào? Cảm tưởng sao hả?”
“...”
“...”
“... Trượt thêm lần nữa nhé?”
“Thấy chưa! Ta đã bảo mà!”
Sao cái này lại vui thế nhỉ? Chắc chắn bao tải gạo được sinh ra là để kiêm luôn vai trò làm ván trượt rồi. Không đùa đâu, cảm giác tốc độ và độ êm ái của nó còn tốt hơn cả ván trượt thông thường.
Khi tôi định cầm bao tải đi bộ leo lên lại, cô ấy giữ vai tôi lại.
“Hừ hừ. Sân trượt của Ma Vương có chế độ tự động quay về đấy nhé!”
“Nghĩa là sao?”
Ma Vương dùng ma pháp, lập tức một cánh cổng tròn mở ra ngay bên cạnh. Và trên đỉnh nơi chúng tôi vừa trượt xuống cũng xuất hiện một cái tương tự.
“Không cần đi bộ lên đâu. Cổng dịch chuyển này kết nối thẳng lên đỉnh, cứ đi vào đó rồi lại trượt xuống là được.”
Quả nhiên! Nhược điểm của các khu trượt tuyết là để đổi lấy vài giây phấn khích khi lao xuống, người ta phải chịu khổ cực leo lên lặp đi lặp lại. Chẳng phải người ta vẫn nói 60% thời gian ở khu trượt tuyết là dành cho việc leo lên đó sao? Khẳng định luôn, cái cổng dịch chuyển này chính là chiếc thang máy xịn nhất thế giới.
“Vậy là cứ thế trượt xuống liên tục được à? Hay đấy.”
“Tất nhiên rồi, giờ thì ngươi đã biết sân trượt của ta tuyệt vời thế nào chưa?”
Ngày hôm đó, sân trượt trong lâu đài Ma Vương vốn chỉ có mình cô ấy sử dụng, nay đã có thêm một thành viên đăng ký dài hạn cho cả năm sau và năm sau nữa.
*
Những việc cô ấy muốn làm vẫn còn cả đống. Đến mức cảm thấy thật đáng hận khi Giáng sinh chỉ kéo dài vỏn vẹn một ngày.
Lịch trình tiếp theo là làm nhà băng.
‘... Đến người tuyết còn thế, giờ lại bảo làm cả nhà băng thì làm kiểu gì.’
Nếu có một đứa cháu như Ma Vương thì chắc chắn sẽ mệt mỏi lắm đây. Ở cái nơi chẳng có gì này, chỉ với vài cuốn sách ít ỏi và trí tưởng tượng phong phú của bản thân, cô ấy có thể liệt kê ra hàng trăm thứ muốn làm. Thú thật, lũ trẻ thời nay chỉ cần đưa cho cái điện thoại thông minh là có thể nằm bò ra chơi cả ngày, lúc đó thấy bọn chúng còn dễ chiều hơn.
‘... Nhưng thôi, vẫn phải làm cho cô ấy thôi.’
Đáng ngạc nhiên là tôi đã từng làm nhà băng rồi.
...
*- Dong-ha à.*
*- Nhất binh Baek Dong-ha nghe rõ.*
*- Làm cho anh cái nhà băng đi.*
*- ... Tôi nghe không rõ ạ.*
...
Đúng là đồ điên...
Lúc đó tôi đã chửi thầm gã Thượng sĩ Go đó là hạng người gì không biết. Nhưng giờ nghĩ lại, đó quả là một trải nghiệm xương máu.
*Lúi húi.*
Tôi gom tuyết lại, tạo thành những khối băng hình hộp chữ nhật. Cứ làm nhiều khối như thế rồi xếp chồng lên nhau là sẽ thành nhà băng.
“Nào, thế nà...”
“Ngươi làm gì đấy? Mau vào đây đi.”
Khi tôi vừa hoàn thành xong một khối băng, quay đầu lại thì thấy Ma Vương đã dựng xong một cái nhà băng lộng lẫy từ bao giờ. Ma Vương nhìn chằm chằm vào khối băng trên tay tôi rồi vỗ tay cái bộp.
“Ơ! Cái đó là gối kê đầu ngươi làm cho ta đúng không?”
“... Ừ. Đúng rồi đấy.”
Ma Vương cười hớn hở bảo đó là "gối băng" rồi cầm lấy khối băng trên tay tôi.
*
Bên trong nhà băng rất ấm áp. Càng ấm hơn vì Ma Vương còn nhóm lửa ở giữa. Tại sao nhà băng không tan chảy thì tôi cũng chẳng rõ.
Chúng tôi mang cả chăn và gối từ trong phòng ra. Hôm nay quyết định sẽ ngủ ở đây. Cô ấy bảo vì ông già Noel có lẽ rất hay ngại ngùng, nên năm nào cô ấy cũng làm nhà băng để ngủ.
Trải chăn lên nền tuyết, nhờ ma pháp của Ma Vương mà tuyết giờ đây chỉ như bông gòn tơi xốp, không hề lạnh lẽo mà lại cực kỳ êm ái.
Ma Vương nói vẫn còn rất nhiều điều muốn làm. Khi tôi hỏi còn gì nữa, cô ấy định đưa cho tôi một cuộn giấy dài dằng dặc ghi danh sách y như lần đi du lịch trước. Để làm hết chỗ đó thì không đủ thời gian rồi.
“Chọn một số từ 1 đến 121 đi. Chúng ta sẽ làm cái đó.”
“Tham lam thật đấy. Ghi lắm thế không biết. Số 62.”
“Số 62... Số 62 là... Kể chuyện thú vị trong nhà băng.”
Quả nhiên, chuyện thú vị do cô ấy kể à. Tôi cũng hơi muốn nghe đấy.
“T-ta biết một câu chuyện cực kỳ thú vị luôn.”
Cô ấy ngập ngừng nói lắp bắp. Trông như một người đang nôn nóng muốn kể ngay câu chuyện trong đầu mình ra vậy.
“Vậy cô kể trước đi?”
“Được thôi!”
Cô ấy xích lại gần sát bên tôi. Rồi dùng cả biểu cảm khuôn mặt lẫn chân tay để kể chuyện một cách vô cùng nhiệt huyết.
Thực ra câu chuyện chẳng vào đầu tôi chữ nào cả. Nếu chắp vá những từ ngữ thỉnh thoảng nghe được, thì đó là một câu chuyện hỗn tạp giữa chàng cao bồi, cây xương rồng, vật tay, và một con cá voi có hòn đảo trên lưng. Dù có nghe chắc tôi cũng chẳng hiểu nổi.
*Chíp chíp.*
Nhưng lý do tôi vẫn chăm chú lắng nghe là vì những động tác diễn tả của cô ấy trông đáng yêu như một chú gà con vậy. Lúc thì dùng tay làm hình khẩu súng, lúc thì làm vẻ mặt hung tợn của một tên tội phạm khét tiếng. Sự nỗ lực hết mình trong mọi việc của cô ấy luôn khiến người ta phải mỉm cười. Có lẽ vì trong cô ấy vẫn còn sót lại sự thuần khiết mà con người thời nay khó lòng tìm thấy được.
“Thế là thuyền trưởng robot bắn 'đoàng' một cái!”
“Ừ. Chắc là đau lắm nhỉ.”
“Chàng cao bồi ánh trăng quăng thòng lọng trúng phóc vào cây xương rồng rồi nói.”
“Ừ, ly kỳ quá nhỉ.”
“Ngươi không nghe ta nói đúng không?”
“Ừ, không ngờ lại có cú bẻ lái như thế đấy.”
À.
Vì quá tập trung vào những biểu cảm thay đổi linh hoạt trên khuôn mặt cô ấy mà tôi đã bỏ lỡ câu chuyện của Ma Vương. Ngay từ đầu tôi đã chẳng quan tâm tại sao chàng cao bồi và thuyền trưởng robot lại lao vào tẩn nhau rồi.
“Kh-không phải đâu. Tôi nghe mà.”
“Chà, thế à? Vậy thuyền trưởng robot đã cắt đuôi đám cảnh sát trưởng bằng cách nào?”
Bất thình lình lại có cả bài kiểm tra đọc hiểu thế này.
“Kiện bọn họ vì tội trấn áp quá tay à?”
“Sai rồi! Quả nhiên là không nghe mà. Giơ tay lên.”
*Rắp tắp!*
Tôi lập tức đầu hàng và chịu phạt. Những lúc thế này, thú nhận nhanh chóng là thượng sách.
“S-sao ngươi không nghe ta kể?! Chuyện không hay à?”
“... Xin lỗi, tại mặt cô đáng yêu quá... nên tôi không tập trung được.”
“Bỏ tay xuống đi.”
“?”
*
Tầng dưới của tòa tháp.
...
*Lộc cộc, lộc cộc.*
Tiếng móng ngựa dồn dập đầy uy lực.
Một cỗ xe ngựa đen chở quân nhu đang lao đi.
Hướng thẳng về phía đỉnh lâu đài Ma Vương.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
