Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Giáng sinh (1)

Giáng sinh (1)

Hôm nay chính là ngày Giáng sinh mà Dorothy đã nói với tôi.

Tôi tỉnh giấc trong một luồng khí lạnh lạ lẫm, cảm nhận được chiếc mũ len và khăn quàng cổ đang bao bọc lấy cơ thể mình.

...

*Sột soạt*

Tôi rời khỏi giường, bước về phía cửa. Cảm giác mặt sàn cũng lạnh lẽo một cách kỳ lạ.

Định mở cửa bước ra ngoài, tôi bỗng thấy có vật gì đó đặt sẵn bên dưới.

*Sột soạt*

Khi tôi nhấc lên, một tấm thiệp Giáng sinh rơi ra.

<Thời tiết sắp trở lạnh rồi nên ta đã làm mấy món đồ chống rét có yểm ma pháp kháng lạnh đấy. Nhớ mặc vào rồi mới được ra ngoài. Còn để bị cảm nữa là ta không để yên đâu.>

Bên dưới tấm thiệp là một đôi găng tay và tất. Tôi xỏ tay chân vào, chúng vừa vặn khít như thể được đan theo số đo riêng của tôi vậy. Nhờ ma pháp giữ nhiệt, cảm giác ấm áp lan tỏa như thể tôi đang sưởi ấm bên lò than.

*Cạch*

*Kít...*

Tôi đẩy cửa bước ra.

... Oa.

Cảnh tượng hiện ra trước mắt lập tức giải đáp lý do vì sao Ma Vương lại tặng tôi những món quà này.

"Cái gì thế này?"

Chẳng phải đây vẫn là bên trong lâu đài sao?

Hành lang ngập tràn trong sắc tuyết trắng xóa. Không chỉ vậy, tuyết vẫn đang tiếp tục rơi. Trên không trung, những đốm lửa ma thuật lơ lửng khiến tòa lâu đài vốn u tối trở nên rực rỡ hơn hẳn thường ngày. Kẻ có thể bày ra trò này chỉ có thể là một người duy nhất.

"Tèn ten! Nhìn xem, ta mặc đồ Giáng sinh này!"

Ma Vương hét lên từ phía sau. Có vẻ cô ấy đã nấp sẵn sau cánh cửa vừa mở.

Trước khi quay đầu lại, tôi thầm nghĩ.

Là bộ đó sao? Kiểu như trang phục Santa Girl ấy?

Vừa tưởng tượng, tôi vừa nhen nhóm chút mong đợi. À không, thực ra là rất nhiều. Thay vì bộ đồ đen xì thường ngày, Ma Vương trong bộ đồ ông già Noel đỏ rực và đội mũ xinh xắn ư? Tôi cảm thấy tim mình khẽ lỗi nhịp vì phấn khích.

*Phắt*

...

*Nhổ nước bọt*

"Hóa ra là con tuần lộc chết tiệt."

"Ừ! Ngươi thích tuần lộc đúng không?"

"Không. Con hươu chết tiệt. Đi chết đi."

Chẳng có Santa nào cả, chỉ có một con tuần lộc. Một con tuần lộc một sừng, mũi dán một quả cầu đỏ, trên sừng còn gắn mấy cành cây khô dị hợm. Tự dưng tôi thấy ghét cay ghét đắng lũ hươu, nai, hoẵng. Từ giờ trở đi, dù có thấy con hoẵng nào bị xe tông trên đường cao tốc, tôi cũng chẳng thèm thương xót nữa.

"Sao không phải là Santa mà lại là tuần lộc?"

"Tuần lộc đáng yêu hơn mà. Có cả móng guốc nữa này."

"Nhưng Santa mới là người tặng quà cơ mà?"

"Còn tuần lộc mới là đứa quyết định sẽ đi đến nhà ai."

Nghe cũng có vẻ hợp lý đến lạ. Nhìn kỹ lại thì bộ dạng tuần lộc này cũng có nét đáng yêu riêng. Đặc biệt là chiếc sừng giả vụng về kia trông rất hợp với cô ấy. Cả cái mũi đỏ nữa.

*Sột soạt*

"Không được."

Khi tôi định đưa tay nhấn thử vào cái mũi của Ma Vương, cô ấy vội vàng ngăn lại.

"Cái mũi này là nút tự kích nổ đấy. Không được chạm lung tung đâu."

"À, ra vậy. Thế quái nào cô lại gắn nút tự sát lên mũi mình hả? Hả? Điên rồi à?"

"Đó là ước mơ từ lâu của ta rồi. Nút tự kích nổ ấy."

Đúng là thế giới nội tâm không thể hiểu nổi của cô nàng này.

...

Những bông tuyết rơi nhẹ nhàng trông thật đẹp.

Tôi ngửa lòng bàn tay ra. Những bông tuyết trắng muốt đậu lại trên lớp găng tay.

"Hi hi. Thích không? Thích đúng không?"

"Ừ. Trông cũng lãng mạn đấy."

Kể từ khi đến thế giới này, tôi vốn chỉ ưa những ngày nắng ráo. Mọi kiểu thời tiết xấu khác đều chỉ khiến công việc của một kẻ khuân vác trở nên khổ sở hơn.

Nhưng lúc này thì khác. Tôi thích việc tòa lâu đài Ma Vương vốn u ám mỗi ngày nay trở nên sáng sủa, thích cả việc nhìn thấy những dấu chân cô ấy in đầy trên mặt tuyết, tưởng tượng cảnh cô ấy đã phấn khích chạy nhảy lon ton từ sáng sớm như thế nào.

Tuyết trắng rơi trên những bức tường đá đen kịt chẳng hề ăn nhập gì với vẻ âm u của lâu đài Ma Vương. Tuy nhiên, nó lại cực kỳ hợp với nàng tuần lộc đang đứng cạnh tôi đây.

...

Nói cách khác, cô ấy vốn chẳng hề hợp với tòa lâu đài ngột ngạt này. Người bạn của tôi chẳng hề hợp với vai diễn Ma Vương tàn ác.

... Tôi hy vọng một ngày nào đó, mọi người sẽ nhận ra. Rằng con quái vật Ma Vương sống trên đỉnh tháp mà ai ai cũng căm ghét, thực chất chỉ là một cô gái ngốc nghếch tự chế đồ hóa trang tuần lộc bằng mấy cành cây khô mà thôi.

...

Nhưng dù tổ đội Nine danh tiếng có đi rêu rao điều đó thì chắc cũng chẳng ai tin. Ngược lại, họ còn có nguy cơ bị gán tội cấu kết với Ma Vương và bị đem đi hành quyết công khai.

... Quả nhiên.

Giá mà chúng tôi có thể cùng nhau trở về Trái Đất.

"Đang nghĩ gì thế?"

"Nghĩ về tuần lộc."

"Chứ không phải nghĩ về ta sao?"

"Thì cô chính là tuần lộc còn gì."

"Ừ, đúng rồi."

Ma Vương hôm nay vẫn đi chân trần.

"Chân cô không lạnh à?" Tôi hỏi.

"Lạnh muốn chết luôn. Cứ đà này chắc ta tiêu đời mất."

Ma Vương nhấc bàn chân trắng nõn lên cho tôi xem.

"Thế sao cô chỉ đan tất cho mỗi mình tôi?"

"Thích thế thôi."

... Cái điệu bộ kêu lạnh này chắc chắn là diễn kịch rồi.

"Đi thôi. Để tôi cõng cô đến nhà bếp."

"Ừ!"

*Chộp lấy*

Ma Vương leo tót lên lưng tôi. Chẳng phải bình thường người ta phải cưỡi tuần lộc sao? Đúng là đảo lộn hết cả. Nếu biết thế này thì thà cô ấy mặc đồ Santa đi, rồi tôi sẽ làm tuần lộc cho.

"Hi hi. Vậy đi ăn sáng thôi nào. Xuất phát!"

Thấy cô ấy như chỉ chờ có thế để áp sát vào lưng mình, tôi chợt hiểu ra lý do vì sao cô ấy chỉ đan tất cho mình tôi. Nàng tuần lộc Ma Vương này ngày càng lắm chiêu trò.

*

Bữa trưa hôm nay có thịt bò khô tẩm đường, đậu nành xào kim chi và súp khoai tây.

... Thế nhưng.

"... Cô không thể làm cho tuyết ngừng rơi trong bếp được à?"

"Không được. Lúc nãy ngươi vừa bảo thích mà."

... Thế là "vườn tuyết vui vẻ" cùng Ma Vương trong phút chốc đã biến thành buổi diễn tập nấu ăn ngoài trời giữa mùa đông khắc nghiệt. Chẳng hiểu sao vị cơm cũng phảng phất mùi đồ hộp chiến trường.

"Khụ khụ."

Ma Vương hắng giọng lộ liễu như muốn gây sự chú ý. Rồi cô ấy làm một hành động mà tôi không thể tin vào mắt mình.

*Chọc*

Cô ấy gắp miếng cà rốt trong bát của tôi rồi bỏ tọt vào miệng, gương mặt nhăn nhó như thể vừa uống phải thuốc độc.

...

"Này cái đồ chết tiệt kia. Cô không phải Ma Vương đúng không?"

"Ta... ta đúng là Ma Vương mà."

"Thế sao lại ăn cà rốt? Lại còn là cà rốt của người khác nữa."

"Ôi chao, bị nhìn thấy mất rồi. Người ta bảo làm việc thiện thì không nên nói cho người khác biết mà. Hú hú. Đành chịu vậy."

Gớm chưa kìa.

Dạo này Ma Vương đang tận dụng "buff Giáng sinh" để làm thật nhiều việc tốt.

...

'Việc nhận quà và việc làm người tốt chẳng liên quan gì đến nhau cả.'

Nếu khả năng nhận được quà từ ông già Noel tỉ lệ thuận với mức độ lương thiện, thì lẽ ra Ma Vương phải được đền đáp từ lâu rồi mới phải. Sống trên đỉnh tháp, nấu ăn bằng cái nồi thủng lỗ chỗ, làm nông, rồi còn tiễn đưa tử tế những kẻ đến ám sát mình.

'Nói Ma Vương lương thiện thì tôi cũng nói đến phát chán rồi.'

Chuyện ông già Noel này nọ chẳng qua cũng chỉ là mưu kế của các bậc phụ huynh để dỗ dành con cái ngoan ngoãn mà thôi. Ngay từ đầu làm gì có ông già Noel nào.

"Hi hi."

*Viết lách*

Ma Vương với vẻ mặt hớn hở đang hí hoáy viết vào cuốn sổ <Danh sách việc tốt>. Cách đây vài ngày, tôi vô tình liếc qua vai khi cô ấy đang viết trên giường nên mới biết đến sự tồn tại của cuốn sổ đó.

Mỗi khi nhìn cô ấy, câu nói "không có ông già Noel" lại nghẹn đắng nơi cổ họng. Tôi đã hiểu vì sao các bậc cha mẹ dù có bị kề dao vào cổ cũng không nỡ nói sự thật đó với con trẻ.

'...'

*Liếc nhìn*

Theo đó, một nhiệm vụ tất yếu đã nảy ra trong đầu tôi.

Đó là bí mật kiểm tra bên trong chiếc tất cũ kỹ treo bên cửa sổ của Ma Vương, rồi âm thầm bỏ quà vào đó trong đêm Giáng sinh.

... Nhưng điều đó là bất khả thi.

'Hôm qua suýt thì mất mạng.'

Hôm qua, khi đang chơi game cùng cô ấy, chúng tôi đã đến được "Phòng Hoàng Kim". Tôi hứa sẽ nhường hết kẹo vàng cho cô ấy, để cô ấy ở lại phòng game ăn kẹo, còn mình thì lấy cớ đi vệ sinh để lẻn ra kiểm tra chiếc tất theo kế hoạch. Phải biết cô ấy muốn gì thì mới tặng quà được chứ.

Nhưng.

*Gừ gừ gừ!!! Gâu! Gâu!*

Vừa mới chạm tay vào chiếc tất cũ của cô ấy, một con chó ba đầu từ đâu vọt ra đuổi theo tôi điên cuồng. Tôi nhận ra ngay đây chính là ma thú địa ngục sống trong "má" của Ma Vương.

Đến lúc tôi chạy vắt chân lên cổ thì cô ấy mới xuất hiện, bảo nó ngồi xuống, con ma thú địa ngục đó liền vẫy đuôi rối rít phục tùng cô ấy.

- Ngươi định xem trộm bên trong tất của ta đúng không? Còn tái phạm nữa là ta biến ngươi thành vịt trời đấy.

- ...

Ma Vương, người tin sái cổ vào truyền thuyết rằng nếu xem trước nội dung trong tất thì điều ước sẽ mất linh nghiệm, đã yểm cả ma pháp chống trộm lên đó.

'... Phải biết cái gì thì mới tặng được chứ.'

Tất nhiên nếu món quà cô ấy muốn là một con khủng long thật hay robot biến hình thì chịu... nhưng có lẽ thứ cô ấy muốn không phải là điều gì quá to tát như vậy.

Năm nay, tôi muốn trở thành ông già Noel của cô ấy. Một món quà cho cô bé vẫn kiên trì làm "đứa trẻ ngoan" dù năm nào cũng bị ông già Noel phản bội.

'Nhưng chẳng có cách nào cả.'

Không thể nhìn thấu bên trong tất mà không chạm vào nó. Biết cô ấy thích chơi trò chơi, tôi thử đề nghị:

- Chơi trò "Hai mươi câu hỏi" không?

- Thật... thật sao? Ừ, chơi chứ!

- Đánh cược bằng việc tiết lộ thứ mình đã viết trong tất...

- Không. Không chơi.

Có vẻ món quà đó quan trọng đến mức Ma Vương đã chặn đứng mọi trò chơi liên quan đến chiếc tất.

'Haizz.'

Thật là nan giải. Tôi không muốn Ma Vương, người đã cố gắng sống tốt hơn hẳn thường ngày vì hôm nay, lại phải thất vọng thêm lần nữa. Dù có thể năm nào cô ấy cũng chẳng nhận được quà và đã dần chai sạn với sự thất vọng, nhưng tôi vẫn muốn năm nay phải khác.

...

"Hi hi hi. Được rồi."

Ma Vương múc một thìa đậu, rồi kiên nhẫn đợi cho tuyết phủ đầy lên đó. Khi tuyết đã đủ dày, cô ấy mới bỏ cả tuyết lẫn đậu vào miệng.

"Hưm... Ngon như kem vậy."

"Con búp bê khủng long vẫn chưa khâu xong phần đuôi đúng không? Để đó tôi làm cho. Cô đi tưới nước ngoài đồng đi. Đừng có mà quên cà rốt đấy."

"Cái tên này, cái tên này. Ai lại đi làm việc vào ngày Giáng sinh chứ? Ngươi ngốc à? Hả?"

Bị một đứa nhóc đợi tuyết rơi đầy thìa đậu mới chịu nuốt gọi là "ngốc", cảm giác thật khó tả.

"Thế thì cô định làm gì?"

"Có Everest mới vực được đạo. Ăn nhanh đi."

... Đến đỉnh Everest là cái gì chắc cô ấy còn chẳng biết nữa là.

*

"... Đây là cái gì?"

"Hì hì. Ta đã vẽ từ mấy ngày trước đấy. Biết đâu được, nhỡ đâu ông già Noel nhìn thấy rồi ghé qua thì sao."

Theo lời cô ấy, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Quả nhiên có mấy bức tranh không hề ăn nhập với tòa tháp đen đang được cắm như những lá cờ. Bên trong thì tuyết rơi, bên ngoài thì không, cảm giác thật kỳ quặc.

Ở phòng khách treo một tấm băng rôn Giáng sinh khổng lồ được dán ghép từ nhiều tờ giấy vẽ.

"....."

Cái bức tranh kinh dị gì thế này? Một gã trông như phe Decepticon (Phe robot phản diện trong phim Transformers) đang đứng cạnh một con quái vật có sừng, cả hai cười toác miệng giữa ngọn lửa lưu huỳnh của địa ngục.

"Ta vẽ ngươi với ta đấy. Đang mở tiệc Giáng sinh."

Nghe cô ấy giải thích xong nhìn lại, tôi mới thấy con quái vật có sừng kia buộc tóc sang một bên, còn gã Decepticon thì đúng là có quàng khăn và đội mũ. Thôi thì cứ coi là vậy đi. Ma Vương vẫn vẽ xấu tệ hại như mọi khi.

"... Ơ? Sao chỗ này lại bị đứt quãng thế?"

Dòng chữ màu vàng ở phía dưới bức tranh: <Giáng sin> đang viết dở thì dừng lại, bên cạnh là chữ "h" được viết bằng màu đen.

"Đang viết thì hết màu vàng mất rồi."

...

Gần đây, những cây bút màu sáp vốn đã mòn vẹt của cô ấy cũng bắt đầu biến mất dần.

Những màu tươi sáng hầu như không còn nữa. Chỉ còn lại những màu mà cô ấy không thích. Màu đen, màu đỏ... những gam màu u tối luôn bủa vây lấy cô ấy.

"Ơ kìa. Chỗ này ngươi vẫn chưa tô xong này."

Cô ấy nhón chân, dùng cây bút sáp màu đen tô lên đầu gã Decepticon... à không, đầu của tôi.

...

*Lạo xạo*

Tôi cúi người, đưa tay gom tuyết thành một quả cầu.

*Vút!*

*Bộp!*

"Á!?"

Ma Vương bị trúng quả cầu tuyết vào lưng, giật mình quay lại.

"Mải mê vẽ vời thế thì không có thời gian để ý đâu nhỉ."

"Ngươi! Dám đánh lén ta sao?"

"Phải. Từ giờ chúng ta là kẻ thù. Cô chưa chơi ném tuyết bao giờ đúng không?"

"... Ừ! Chưa bao giờ. Ta muốn chơi. Hi hi hi."

Ma Vương quay lưng lại với bức tranh.

"Được rồi, để tôi dạy cô cách chơi ném tuyết..."

Tôi định đưa cho Ma Vương một quả cầu tuyết nhỏ xinh, nhưng từ tay cô ấy, một luồng ma lực màu xanh tỏa ra. Ngay lập tức, những bông tuyết đang rơi từ trần nhà bị hút vào, kết lại thành một khối tuyết khổng lồ còn cao hơn cả tôi. Tôi lập tức cởi mũ, cúi đầu nhận lỗi. Chúng tôi đã làm hòa một cách kịch tính và trở lại làm đồng đội ngay tức khắc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!