Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

WN - Như thường lệ

Như thường lệ

“... Ưm.”

...

“Hộc!”

Tôi bừng tỉnh, đôi mắt vốn đã nhắm nghiền từ lúc nào chẳng hay nay mở to trừng trừng. Tôi cuống cuồng lục tìm lại những mảnh ký ức cuối cùng.

*

Tôi đã thức trắng hai ngày đêm.

Cảm giác giống như mình là viên đạn trên một chiếc súng cao su khổng lồ đang bị kéo căng hết mức, chỉ cần lơi lỏng tinh thần một chút thôi là sẽ bị cơn buồn ngủ lôi tuột đi ngay lập tức. Thế nhưng, dù mặt trời đã lên cao, Ma Vương vẫn đang chìm trong giấc nồng với tiếng thở khẽ khàng.

...

‘Phải ráng chịu đựng.’

...

... Khò...

...!!

- Ngắt mạnh!

‘Ư hự...’

Tôi dùng hết sức bình sinh ngắt vào đùi mình. Thà rằng máu chảy ra luôn cho rồi. Có như thế thì cơn buồn ngủ mới chịu biến đi chăng?

Tôi không muốn cô ấy phải mất lòng tin vào con người, vào tôi thêm một lần nào nữa.

...

Tôi đã cầm cự trong trạng thái gần như nửa tỉnh nửa mê.

Thế rồi, Ma Vương khẽ cựa quậy dưới lớp chăn.

- Hà á á m...

Và rồi, nghe thấy tiếng ngáp của cô ấy, sợi dây lý trí đang căng như dây đàn trong tôi bỗng chùng xuống, và có lẽ tôi đã lịm đi ngay lúc đó.

*

- Xoạt!

Tôi vội vàng tung tấm chăn mà cô ấy vừa nằm gọn lỏn bên trong lên. Chẳng có gì ở đó cả. Tôi đưa tay sờ thử nhưng ngay cả hơi ấm cũng không còn sót lại.

‘Không được.’

Một giả thuyết rùng mình xẹt qua khiến mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

- Lạch bạch!

- Rầm!

‘A, chết tiệt.’

Mải lao xuống giường mà không biết chân mình đang bị vướng vào chăn, tôi ngã một cú đau điếng.

- Bật dậy!

- Chạy huỳnh huỵch!

- Cạch!

Tôi mở toang cửa và lao về phía nhà bếp.

- Thình thịch, thình thịch.

Làm ơn, đừng có ngồi khóc như ngày hôm qua, hãy cứ như mọi khi đi.

- Quay ngoắt lại!

...

Không có ai, chẳng có một ai cả.

...

Chắc là đang ở phòng khác thôi nhỉ?

Không lẽ lại biến mất rồi sao?

...

- Thình, thình!

?

Bất thình lình, từ phía sau góc tường bếp... một con khủng long nhảy bổ ra. Hình như là khủng long ba sừng Triceratops, hay đại loại là một con có sừng gì đó.

Con khủng long đang lườm tôi chằm chằm.

“...”

“...”

May quá.

- Bùm!

“Tèn ten! Là ta đây mà! U hu hút!”

Từ trong làn khói biến hình của con khủng long, cô ấy bước ra với vẻ mặt đắc thắng, cười khanh khách rồi tiến lại gần. Quả nhiên, đúng là Ma Vương rồi. Là một Ma Vương như thường lệ. Chắc hẳn để chuẩn bị trò này, cô ấy đã phải tập dượt kỹ càng lắm.

“Giật mình chưa? Có bất ngờ không hả?”

“Ừ. Suýt nữa thì đứng tim đấy. Thấy không? Tay tôi vẫn còn đang run đây này.”

“Hi hít. Với một kẻ ngây thơ như ngươi thì chắc là hơi đáng sợ nhỉ?”

“Ừ. Đây là ma pháp ảo giác mà cô bảo đã dùng lúc chơi trò Thiết Quyền lần trước đúng không?”

“Đúng đúng! Giống như lúc ta lén dùng khi cá cược lần trước ấy... Á.”

Con khủng long ba sừng gian xảo vì quá phấn khích mà đã lỡ miệng khai ra toàn bộ sự thật. Từ nay về sau tôi thề sẽ không bao giờ chơi Thiết Quyền với người phụ nữ này nữa.

*

“Tại sao ngươi lại thất hứa?”

“... Chuyện gì cơ?”

Cô ấy đang ngồi bên bàn gọt táo, đôi mắt đỏ rực nheo lại đầy vẻ nghi hoặc, tra hỏi tôi đang ngồi đối diện.

“Ngươi thật là xấu xa. Đã bảo là sẽ bảo vệ ta cơ mà. Giờ ta chẳng dám tin tưởng để ngủ cùng ngươi nữa đâu.”

Chờ đã. Câu nói đó nghe dễ gây hiểu lầm lắm đấy. Ngậm miệng lại giùm cái.

“Vậy nên ngươi phải nộp phạt đi. À không, vốn dĩ đây là khoản ngươi phải trả từ trước rồi.”

“Ý cô là sao?”

“Chẳng phải chúng ta đã cá cược việc nấu ăn sao?”

Cô ấy đang nhắc đến trò chơi ‘Hoa Mugunghwa đã nở’ (tương tự trò Trốn tìm/1-2-3 của Việt Nam) mà chúng tôi đã chơi suốt cả ngày ở Cao nguyên Linh hồn.

“... Tôi sẽ nấu cho. Đợi chút đi.”

“Ừm. Nhưng phải bỏ cà rốt ra đấy nhé.”

‘Tôi sẽ băm nhỏ nó ra thành từng nguyên tử rồi nhất định sẽ cho vào.’

“Ờ. Và... xin lỗi nhé. Vì tôi đã lỡ ngủ quên giữa chừng.”

Cô ấy đưa một miếng táo vừa gọt vào miệng tôi. Khi tôi nhận lấy và nhai, cô ấy khẽ cười khúc khích rồi nói:

“... Hề hề. Câu vừa nãy là ta đùa thôi. Ta biết là ngươi đã cố gắng thức đến tận cuối cùng mà.”

“...”

“Cảm ơn nhé. Ta rất thích điểm đó ở ngươi, một kẻ không bao giờ biết nói dối.”

*

Tôi trang trí món cơm rang kim chi bằng cách xếp đậu Hà Lan xung quanh thành hình ngôi sao, rồi dùng tương cà vẽ một khuôn mặt cười. Vì Ma Vương có khuôn miệng khá rộng nên tôi cũng vẽ cái miệng thật to.

Cô ấy, người đảm nhận vai trò giám khảo ẩm thực, đang ngồi với tư thế cực ngầu như một cao thủ ẩn dật.

“Hình ngôi sao đẹp đấy. Quả không hổ danh là đệ tử chân truyền của ta. Ta không còn gì để dạy ngươi nữa rồi... Ngươi có thể xuống núi được rồi đấy...”

“... Thật sự tôi xuống núi được chứ?”

“Đồ, đồ phản bội này! Chẳng phải đã bảo là không xuống núi sao! Chẳng phải đã nói là thích ta hơn tất cả mọi thứ bên ngoài tòa tháp kia cộng lại sao!”

‘Rốt cuộc là muốn tôi phải làm thế nào đây.’

Cô ấy cầm thìa lên. Đã đến giờ nếm thử.

“Ta đánh giá khắt khe lắm đấy nhé. Ta vốn được mệnh danh là Lưỡi Kiếm mà. Chuẩn bị tâm lý chưa?”

Vị giám khảo “Lưỡi Kiếm” cực kỳ tàn nhẫn ấy khẽ nhắm mắt, lẩm bẩm như đang hồi tưởng về quá khứ đẫm máu của mình.

- Xúc.

- Hít hà.

- Nhai.

Cái miệng nhỏ nhắn của cô ấy xúc một thìa cơm rang kim chi đưa vào miệng và bắt đầu nhai nhồm nhoàm.

“...!”

Thế rồi cô ấy khựng lại! Một luồng điện xẹt qua.

- Xúc.

- Xúc.

Chẳng biết cái uy phong của “Lưỡi Kiếm” lúc nãy đã bay đi đâu mất, cô ấy bắt đầu đưa thìa liên tục.

Ma Vương vốn cũng nấu ăn khá ngon, nhưng một kẻ đã kinh qua đủ mọi gian khổ, nếm trải đủ mùi đời như tôi cũng có những bí quyết mang màu sắc riêng biệt.

Nếu cô ấy là một nghệ nhân đã mài dũa kỹ thuật làm gốm của mình đến mức cực hạn trên đỉnh tháp cô độc, thì tôi lại giống như một lữ khách đi khắp thế gian để thách đấu các võ đường và giành chiến thắng.

Đang ăn ngon lành, bỗng nhiên...

“Oẹ!”

- Choảng!

Chiếc thìa đang xúc cơm bỗng rơi xuống đĩa.

!!!!

Cô ấy bịt miệng lại và nôn khan.

“Sao, sao thế!”

... Chẳng lẽ.

... Bất chợt, một câu nói rợn người mà tôi từng nghe trong chuyến hành trình hiện về trong tâm trí.

- *Đây là món quà cuối cùng.*

!!!

- Cạch!

Tôi bật dậy khỏi ghế, nâng khuôn mặt đang xám ngoét của cô ấy lên. Trông cô ấy vô cùng khổ sở, cứ như thể sắp tắt thở đến nơi.

“Sao vậy! Có chuyện gì thế?”

“... Ư... Ngươi...”

Và rồi, từ khuôn miệng đang từ từ mở ra của cô ấy... một mẩu cà rốt nhỏ xíu màu đỏ cam hiện ra trên đầu lưỡi.

“...”

“Ngươi, ngươi định giết ta đúng không? Ngươi biết là ta sẽ trúng kế mà?”

Cái đồ dở hơi này, làm tôi hú hồn hà.

“Nuốt đi.”

“... Kh-không được.”

“Mau nuốt cái thứ trong miệng đi, chính cô đã nói là bỏ mứa thức ăn sẽ bị phạt mà.”

“...”

Đó là một lý lẽ đanh thép. Ma Vương đành lấy tay bóp mũi rồi khó khăn lắm mới nuốt trôi miếng cà rốt.

Ghét đến mức này... vậy mà tại sao cái công thức nấu ăn lại nhất quyết không chịu từ bỏ chứ...

“Ự hự... Ực.”

“Giỏi lắm. Cũng ăn được mà đúng không?”

“Chắc ta chết mất thôi.”

“Không chết được đâu.”

Tôi chỉ lén cho đúng hai lát cà rốt thái mỏng dính vào thôi mà cô ấy cũng phát hiện ra được. Không lẽ trong đống buff của cô ấy có cái gọi là ‘Cảm biến cà rốt’ sao?

“... Ngươi. Ngươi còn cho thêm cà rốt nữa không?”

“... Vừa nãy chỉ cho đúng một miếng thôi. Từ giờ mỗi tuần cô hãy ăn một miếng cà rốt nhé.”

“Tại, tại sao... Tại sao lại là ta? Tại sao chứ?”

Có cần phải làm quá lên đến mức đó không nhỉ.

“Tôi đâu thể ăn cà rốt thay cô mãi được. Cô cũng phải tập ăn dần đi chứ.”

“... Ngươi sẽ không ăn hộ ta mãi sao?”

“... Không, tôi vẫn sẽ ăn hộ, nhưng ý tôi là cô cũng nên ăn cùng. Cà rốt tốt cho sức khỏe lắm.”

Tuyệt đối không phải vì dạo này tôi phải ăn hết phần cà rốt của cô ấy đến mức cảm thấy da dẻ mình sắp chuyển sang màu đỏ đâu.

“... Để ta suy nghĩ đã.”

*

Vì hôm qua chỉ tắm rửa sơ qua rồi nằm xuống ngay nên đống bát đĩa chưa rửa và dụng cụ cắm trại cần dọn dẹp vẫn còn nằm đó như một bài tập về nhà.

Vốn là người công bằng, tôi đề nghị chia đôi công việc, nhưng Ma Vương tham lam lại đòi cá cược để dồn hết cho một người. Thực ra, có lẽ là vì hôm qua không được chơi nên “cơn nghiện game” của Ma Vương đang trỗi dậy.

“Trò chơi lần này là... đối thơ trào phúng (kể chuyện cười).”

Chỉ nghe tên thôi đã thấy chóng mặt rồi. Nhưng biết sao được, đành phải làm theo luật chơi thôi.

“... Cách thức chơi thế nào?”

“U hu hút. Đơn giản thôi. Hai bên thay phiên nhau kể chuyện cười. Ai cười trước là thua, chịu không?”

Đúng là một trò chơi kinh khủng. Tôi vẫn nhớ như in rằng khiếu hài hước của cô ấy đã bị “vỡ vụn” từ lâu rồi.

“Hề hề. Ngày xưa ta cứ hễ mở miệng ra là bọn trẻ con lại cười lăn cười bò đấy!”

... Chẳng phải đó chỉ là kiểu cười gượng gạo kiểu ‘Ôi, sếp hài hước quá’ sao?

Bất chợt, tôi nhớ lại một trò đùa nhạt nhẽo của Thượng sĩ Go ngày trước.

- Này Dong-ha.

- Báo cáo Thượng sĩ, có Binh nhì Baek Dong-ha!

- Cậu có biết từ trái nghĩa của ‘Biển trước Incheon’ (Incheon ap-bada) là gì không?

- Báo cáo, tôi không biết ạ.

- Không biết thì đời lính kết thúc à?

- Báo cáo, tôi xin lỗi ạ.

- Là ‘Mẹ trước Incheon’ (Incheon eom-ma-da). [Chơi chữ: Bada là biển, cũng gần âm với Appa là bố]

- ?

- ...

- ...

- Nằm xuống, chống đẩy!

Đồ chết tiệt.

Chính hắn là kẻ nhét rác vào tai người khác, vậy mà còn vừa ăn cướp vừa la làng, bắt người ta chịu phạt sao?

“... Sao thế?”

‘Chết dở.’

Chẳng biết từ lúc nào tôi đã nắm chặt lấy bàn tay trắng ngần của Ma Vương. Dĩ nhiên, cô ấy chẳng thấy đau chút nào.

“Hắng giọng. Vậy ta bắt đầu trước đây. Tới đây!”

Cô ấy lấy tay bịt chặt miệng, tiếng cười khúc khích cứ thế lọt qua kẽ tay. Có vẻ như chỉ mới tưởng tượng thôi cô ấy đã thấy buồn cười đến mức không chịu nổi rồi.

...

Được thôi, tới đi. Tôi, Baek Dong-ha này, đã quá dày dạn kinh nghiệm để có thể trưng ra một nụ cười giả tạo trước đủ loại trò đùa nhạt nhẽo của mấy ông chú rồi. Chẳng lẽ lại không nhịn nổi...

“Trong túi của con ngựa vằn lòi ra cái này, đố ngươi tại sao con lừa lại giật mình?”

...

?

Cái quái gì thế?

“Xin lỗi. Tôi nghe không rõ. Cô nói lại lần nữa đi.”

“Phì... À, ừ ừ. Ta nói lại nhé.”

Cô ấy lặp lại lần nữa nhưng tôi vẫn không tài nào hiểu nổi.

“... Tại sao chứ?”

“Vì từ bên trong đó, một con chuột túi nhảy ra!”

Nói xong câu đó, cô ấy cười khanh khách như một quả bóng bay bị bơm căng quá mức rồi nổ tung.

...

Tôi không thể cười nổi.

Tôi vẫn đang mải mê lắp ghép những mảnh ghép ngôn ngữ trong trạng thái loạn thần vì nhận thức không đồng nhất.

Tại sao trong túi ngựa vằn lại có chuột túi? Tại sao con lừa nhìn thấy thế lại giật mình? Mà khoan, chết tiệt, ngay từ đầu tại sao ngựa vằn lại có túi? Hay ý cô ấy là con lừa giật mình khi thấy ngựa vằn nằm trong túi chuột túi? Không, dù là ngựa con thì cũng không thể chui lọt bụng chuột túi trưởng thành được mà.

...

“... Ơ, không buồn cười sao?”

Cô ấy nhìn tôi đang suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc với vẻ mặt không thể tin nổi.

“... Ừ. Xin lỗi nhé.”

Sau đó, cô ấy tiếp tục tung ra những quân bài tẩy của mình. Rõ ràng là không có rào cản ngôn ngữ, nhưng tôi không một lần bật cười. Đây không còn là phạm trù nhạt hay không nhạt nữa. Nó đơn giản là ở một đẳng cấp khác, một chiều không gian khác.

‘Lũ Ma tộc... cái bọn này...’

Từ trước đến nay các người đã phải chiến đấu với những thứ gì vậy...

Bây giờ tôi mới nhận ra, không phải vì cô ấy dễ dãi trong việc hưởng ứng (reaction), mà có lẽ tất cả Ma tộc đều có khả năng hưởng ứng cực tốt. Tôi thầm nghiêng mình kính cẩn trước những Ma tộc đã phải hành hạ cơ hàm để cố cười trước những lời lẽ hung hiểm như thế này.

Cuộc cá cược với cô ấy cuối cùng đã kết thúc bằng một câu đùa của tôi.

- Dầu mè và Đường đánh nhau, kết quả là Đường phải đi tù. Cô biết tại sao không?

- Tại sao... tại sao chứ? Sao chúng lại đánh nhau? Ưm... tại sao nhỉ...

- Vì Dầu mè đã tố cáo (Goso). [Chơi chữ: Goso trong tiếng Hàn vừa có nghĩa là ‘thơm bùi’, vừa có nghĩa là ‘tố cáo/kiện’]

Khi tôi đưa ra đáp án của trò đùa rẻ tiền học được từ Thượng sĩ Go, cô ấy – người đang cố nhịn cười đến mức tự nhéo má mình – cuối cùng đã không chịu nổi mà bật cười nắc nẻ.

Cuộc đối đầu tầm thường đã hạ màn như thế đó.

‘... Chắc vì không có ai để trò chuyện nên cô ấy mới hình thành cái gu hài hước kỳ quặc như vậy.’

*

Sau khi chơi vài ván game Bubble Bobble với Ma Vương, tôi nằm xuống giường.

...

Lúc này, đầu óc tôi ngập tràn những suy nghĩ về cô ấy.

Suốt cả ngày hôm nay, Ma Vương vẫn như mọi khi.

Cô ấy không hề để lộ vẻ đau buồn như ngày hôm qua. Cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Giống như một đồng xu bị lật phắt sang mặt ngửa, nhất quyết không để lộ mặt sấp.

‘... Ngày trước cũng từng có chuyện như thế này.’

Cái đêm tổ chức đại hội vật tay với lũ bộ xương. Ngày hôm sau cô ấy vẫn đối xử với tôi như không có chuyện gì.

...

Có lẽ đây là cách để cô ấy không bị gục ngã.

Dựa dẫm vào những trò đùa kỳ quặc để tự cười một mình.

Sống mà không để những chuyện khổ đau, buồn phiền tích tụ lại.

Sự chịu đựng nỗi đau và nỗi buồn cũng có giới hạn của nó.

Nếu chúng đã tích tụ quá nhiều, và dự là sẽ còn tiếp tục tích tụ thêm nữa.

Thì thà rằng đục một cái lỗ trong cảm xúc để chúng cứ thế trôi tuột đi hết còn hơn.

...

Nếu có ai hỏi tôi rằng: “Ngươi là cái thá gì mà làm như hiểu hết về Ma Vương vậy?”

‘... Thì bởi vì tôi. Tôi cũng vậy.’

Bởi vì tôi cũng đã dùng chính cách đó để cầm cự ở thế giới này.

...

- Lộp bộp.

Nghe thấy tiếng bước chân, tôi quay đầu nhìn ra hành lang. Là Ma Vương.

“... Ơ, tại sao?”

Đúng là Ma Vương rồi. Cô ấy đang nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng đang mở toang – một điều khác hẳn với mọi khi – bằng ánh mắt đầy bối rối.

“... Sao ngươi không đóng cửa?”

...

Phải chăng hôm nay cô ấy cũng định ngồi xổm suốt đêm trước cánh cửa đóng kín sao?

“... Từ giờ tôi sẽ không đóng nữa.”

“Hả?”

“Tôi bảo là sẽ không đóng cửa phòng nữa. Từ giờ trở đi.”

“... Ơ? Vậy thì, thế thì...”

Khi cánh cửa vốn dùng để che giấu sự hiện diện của mình biến mất, Ma Vương bỗng trở nên lúng túng, không biết phải làm sao.

...

“Cô muốn vào không?”

“... Có, có được không?”

“Ừ.”

Vừa dứt lời, Ma Vương đã chạy vù tới. Cô ấy ngồi xổm ngay cạnh mép giường.

“... Hí.”

... Ý tôi không phải như thế.

“Lên đây đi. Lạnh đấy.”

“Th-thật sao?”

Dường như sợ tôi sẽ đổi ý, cô ấy nhanh chóng chui tọt vào trong chăn rồi cựa quậy liên hồi.

“Ê hê hế. Hai đêm liên tiếp luôn. Thích quá đi mất.”

“... Từ nay về sau.”

“Hửm?”

“Từ nay tôi sẽ luôn mở cửa, nên cô cứ tự nhiên đi lại theo ý mình nhé.”

Nghe vậy, Ma Vương há hốc mồm như vừa trúng số độc đắc.

“... Th-thật sao? Thật sự luôn hả?”

“... Ngay từ đầu tôi cũng có bảo cô đừng đến đâu.”

“Ơ, đúng nhỉ... À, không được. Ta vẫn chưa tin đâu.”

Nói đoạn, Ma Vương nhảy xuống giường, chạy biến về phòng mình. Khi quay lại, cô ấy chìa ra một tờ giấy và một cây bút.

“Đây, viết bản cam kết cho ta.”

“... Được rồi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!