Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

(Đang ra)

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

gosogdolu; 고속도루

Và rằng thế giới sẽ đi đến hồi kết vào 10 năm sau.

716 11908

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

30 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 54

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 857

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 509

WN - Hồ Sương Mù (3) Cơn mưa

Hồ Sương Mù (3) Cơn mưa

*- Liếc -*

Bữa tiệc thịt nướng kết thúc, tôi và cô ấy đang cùng nhau rửa bát đĩa bên bờ hồ.

*- Sột soạt -*

“Phải tẩy hết dầu mỡ đi đấy. Để lâu sau này khó chùi lắm.”

“Ừ.”

*- Liếc -*

“Ngươi có thích táo không?”

Cô ấy vừa hỏi vừa không ngừng liếc mắt nhìn lên bầu trời theo định kỳ.

“Thích.”

“Còn đường thì sao?”

“Thích chứ.”

“Thế còn nước táo pha đường?”

“Chắc là tôi sẽ thích đấy.”

*

Món tráng miệng là nước táo do chính tay cô ấy làm. Có lẽ vì không quen nêm nếm nên cô ấy đã cho hơi quá tay, lượng đường nhiều đến lạ.

“Cho ta thử một ngụm với.”

... Tự đi mà uống phần của mình đi. Cái đồ chuyên ăn chực này.

“Đây.”

“Cảm ơn nhé. Hi hi.”

*- Rột -*

“Ư hừm. Ngọt thật. Ngọt quá đi. Quả nhiên cứ phải thật nhiều đường mới ngon.”

“...”

*- Rột -*

Tôi chẳng thèm xin phép mà hớp ngay một ngụm từ ly của cô ấy. Nó chẳng ngọt bằng ly của tôi.

“... Lần sau cứ cho thêm đường vào phần của cô ấy. Không cần phải nhường tôi đâu.”

“... Ngươi nói gì thế? Ta là trẻ con chắc? Ta có thích đường lắm đâu.”

‘... Điêu vừa thôi. Tí nữa uống hết chẳng phải cô định cạo nốt chỗ đường lắng dưới đáy sao.’

Ở thế giới này, đường là thứ xa xỉ phẩm, và đương nhiên tại lâu đài Ma Vương vốn bị cô lập với bên ngoài thì nó lại càng quý giá hơn. Có lẽ Ma Vương vốn hảo ngọt đã nghĩ rằng tôi cũng vậy, nên mới nhường phần ngọt hơn cho tôi.

“Đổi ly đi.”

“... T-Ta có thích đường lắm đâ...”

“Thế thì tôi uống hết nhé.”

“...................”

“... Có muốn đổi không?”

“..... Có.”

Cô ấy ngậm ngụm nước táo trong miệng như đang thưởng thức một món cao lương mỹ vị, rồi mãi mới chịu nuốt xuống.

*- Liếc -*

*

*- Liếc -*

*- Nhìn quanh, nhìn quẩn -*

Nhìn dáng vẻ bồn chồn của cô ấy, tôi không kìm được mà lên tiếng hỏi:

“... Cô tìm gì à?”

“... Hả? À, không có gì.”

“Nói tôi nghe đi.”

“... Này, đằng ấy ơi.”

“Ừ.”

“Nếu hôm nay sao không mọc thì phải làm sao?”

...

“Vẫn còn sớm mà. Phải đợi thêm chút nữa chứ.”

“... Ừ. Đúng thế nhỉ.”

*- Liếc -*

*

Lúc khâu con gấu bông hình khủng long, Ma Vương cứ mải ngước nhìn những ngôi sao vẽ trên trần nhà đến mức bị kim đâm vào tay. Tất nhiên là cây kim bị cong vẹo đi, nhưng mà...

*- Liếc -*

Tôi tắm rửa sơ qua dưới hồ. Hiện tại, tôi đang dùng quạt để làm khô mái tóc ướt của Ma Vương. Lúc nãy khi mới dính nước, cơn gió thổi từ hồ vào có chút se lạnh, nhưng giờ đây nó lại mát mẻ đến mức dễ chịu.

*- Liếc -*

...

“Vậy giờ mình dựng lều nhé?”

“Ngươi đúng là chẳng có chút kiến thức cơ bản nào cả.”

Ma Vương đưa ngón trỏ trắng nõn lên trước mặt tôi rồi lắc qua lắc lại. Lại điều gì đã làm tổn thương tâm hồn của một “dân cắm trại chuyên nghiệp” này nữa đây?

“Lều ấy, vốn dĩ trong một chuyến đi chỉ được dựng một lần thôi. Từ lần thứ hai trở đi chẳng qua chỉ là sự lặp lại nhàm chán, là nhai lại mà thôi. Giống như một túi trà đã bị vắt kiệt nước vậy.”

Chắc hẳn cô ấy lại trích dẫn y hệt những lời trong mấy cuốn sách hướng dẫn du lịch rồi. Dù cái giọng điệu mỉm cười ngạo nghễ như thể ta đây là bậc thầy ấy có hơi đáng ghét, nhưng nghe cũng có lý.

Cảm giác thích thú khi dựng lều, hình dáng mái vòm căng phồng, và những ký ức bên trong đó. Có lẽ tất cả sẽ trở nên nhạt nhẽo nếu làm lại lần thứ hai. Hơn nữa, một lần duy nhất đó cũng đã đủ trọn vẹn rồi.

“Vậy tối nay ngủ ở đâu?”

“Nghe xong đừng có sốc nhé? Đừng có mà lăn đùng ra vì đau tim đấy.”

“Tôi sẽ cố.”

Cô ấy cười rạng rỡ để lộ cả chiếc răng khểnh, khẽ tiến lại gần tôi và thì thầm về “chiến dịch bí mật”.

“Tối nay, chúng ta sẽ nằm ngủ ngay trên thảm cỏ này.”

...

Ý kiến hay đấy. Hồ nước này tuy không nghe thấy tiếng dế mèn, nhưng bù lại cũng chẳng có côn trùng sinh sống.

“Như thế này này—!”

Trên thảm cỏ xanh mướt, Ma Vương ngã người nằm xuống. Cô ấy dang rộng chân tay, quẫy đạp như một đứa trẻ, tận hưởng thiên nhiên bằng cả cơ thể.

“Hi hi hi! Ngươi cũng nằm xuống đây đi.”

“Ừ.”

*

Mặt trời đã lặn và trăng đã lên.

Từ lâu, à không, từ rất lâu rồi.

Tôi và cô ấy vẫn nằm cạnh nhau trên thảm cỏ, mải miết tìm kiếm những ngôi sao trên bầu trời đêm.

“...”

“...”

...

Chẳng có ngôi sao nào cả.

Không một đốm sáng nào hiện ra.

*- Ầm ì -*

Thời tiết thật âm u. Sương mù ngày càng dày đặc. Cảm giác hơi ẩm cũng bắt đầu vây lấy xung quanh.

Tại sao?

Tại sao lại thế nữa rồi?

Định làm một trận mưa rào nữa hay sao?

...

Quả nhiên, cô ấy lúc nào cũng kém may mắn.

...

Hà, chết tiệt thật.

Cho tôi xin lỗi vì đã lỡ tham lam nhé.

Đối với một Ma Vương luôn bị tấn công bởi những mạo hiểm giả thậm chí còn chẳng biết mặt cô ấy. Đối với một Ma Vương vốn chỉ biết hài lòng với những ngôi sao vẽ nguệch ngoạc trên trần nhà. Đối với một Ma Vương đã đọc đi đọc lại năm cuốn truyện cổ tích đến mức sờn cũ mà không biết chán. Đối với một Ma Vương suốt cả chuyến đi lúc nào cũng chỉ nhắc đến hai chữ “ngôi sao”.

Đến cả việc cho cô ấy nhìn thấy một mẩu sao nhỏ nhoi thôi mà ông cũng không cho phép sao?

Ông biết gì không? Dù ông là ai đi chăng nữa, thì ông cũng là một kẻ hẹp hòi đến cực độ đấy.

...

“... Ngôi sao ấy mà.”

Tôi muốn dựng lên một cái gờ giảm tốc cho nỗi buồn sắp ập đến với cô ấy. Tôi muốn hạ thấp giá trị của những thứ mà cô ấy không thể chạm tới.

Cô ấy vốn đang nằm ngửa nhìn thẳng lên trời, bỗng quay đầu sang phía tôi.

“Thực ra sao chỉ là những đám bụi đất trôi nổi trong vũ trụ tụ lại rồi phát sáng thôi.”

“... Ừ.”

“Trên ngôi sao không có không khí để thở, không có lừa, không có hạc giấy, cũng chẳng có sốt mayonnaise.”

“... Và cũng không có ngươi nữa sao?”

“Ừ.”

“.... Hề hề. Thế thì chán chết. Giờ ta không cần xem sao nữa cũng được.”

“Ừ. Tôi cũng ghét sao lắm.”

“Cảm ơn ngươi nhé.”

“Vì chuyện gì?”

“... Hi hi. Ta cũng đâu có ngốc đến mức ấy.”

“...”

“Chơi trò chơi không?”

“... Ừ.”

“Không cần hỏi là trò gì à?”

“Sao cũng được. Trò gì cũng được hết.”

“... Tốt. Trò chơi sự thật nhé.”

Chúng tôi từng chơi một lần rồi. Hồi trước, lúc uống rượu.

“Chơi thì được thôi. Nhưng tôi hỏi một câu được không?”

“Không được. Câu đó cũng phải để dành vào trò chơi mà hỏi.”

“Được rồi. Luật thế nào? Oẳn tù tì nhé?”

“Không được! Trò đó ngươi toàn thắng thôi.”

“Cũng đúng. Thế thì chơi kiểu gì?”

“Thay phiên nhau hỏi.”

“Được.”

“Vậy ta trước nhé. Lúc nãy thịt nướng có ngon không?”

“... Có. Ngon lắm luôn.”

“May quá... Thấy mặt ngươi không vui nên ta cứ lo mãi... Hề hề. Đến lượt ngươi hỏi đấy.”

“Tại sao đột nhiên cô lại muốn chơi trò này?”

“Ưm... Khảo sát mức độ hài lòng của chuyến đi lần này? Ta muốn ngươi cũng được vui vẻ như ta vậy.”

“Tôi đã rất vui. Không chỉ có thịt nướng... Mà cả tìm kho báu, trò hoa Mugunghwa nở, cắm trại, ném đá thảy nước, câu cá, tất cả mọi thứ.”

Cô ấy đáp lại bằng một gương mặt không thể hạnh phúc hơn.

“Cảm ơn ngươi. Vì đã đi cùng ta.”

“Có gì đâu, chuyến đi của tình bạn mà, đương nhiên rồi.”

Sau đó, trò chơi sự thật vẫn tiếp tục. Tôi hỏi cô ấy từng thứ một về những điều cô ấy thích trong chuyến đi này, còn cô ấy thì chỉ lặp đi lặp lại duy nhất một câu hỏi.

“Ngươi thích ta thật đúng không?”

“Ừ.”

“Ngươi thích ta chứ?”

“Ừ.”

“Ta là Ma Vương đấy. Ngươi thực sự thích ta sao?”

“Thích. Vì cô là Ma Vương nên tôi mới thích.”

“Câu cuối nhé, ngươi thích ta chứ?”

“Thích. Tôi thích cô.”

“Xin lỗi nhé. Ta lấy cả hạc giấy của mình ra thề đây là câu cuối cùng. Ngươi có thích ta không?”

“Cô có hỏi thêm nữa cũng không sao đâu. Ừ. Tôi thích cô.”

Dường như nghe bao nhiêu lần cũng không chán, Ma Vương lộ ra vẻ mặt y hệt lúc cô ấy ngậm ngụm nước táo trong miệng khi nãy.

“U hú hú. Tốt quá, tốt quá... Đến lượt ngươi đấy.”

“... Ừm.”

Tôi đã xác nhận được rất nhiều điều từ một kẻ vụng về trong việc nói dối như cô ấy. Rằng chuyến đi này đối với cô ấy cực kỳ vui vẻ. Trò chơi lần này cũng đại thành công.

Chợt, tôi muốn hỏi một điều mà mình đã thắc mắc từ trước khi khởi hành.

“... Này.”

“Ừ. Hỏi đi.”

“Hồi trước... Lúc cô bảo đang chuẩn bị đi du lịch, cô nói là không đi ngay được mà phải mất một thời gian. Tại sao lại thế?”

“.....”

Ngay khoảnh khắc đó, Ma Vương mím chặt môi. Đó là thói quen của cô ấy mỗi khi nhận được một câu hỏi khó trả lòng. Tôi phản ứng nhanh như thể vừa chạm tay vào một chiếc bát nung nóng.

“Nếu không muốn nói thì thôi cũng được. Để tôi hỏi cái khá...”

“Không phải đâu.”

*- Sột soạt -*

Cô ấy đưa tay về phía tôi. Bàn tay trắng ngần và mềm mại, tưởng chừng như sẽ tan vỡ như hoa tuyết nhưng lại là bàn tay mạnh mẽ nhất thế giới, đang nắm lấy tay tôi. Cô ấy kéo tay tôi đặt vào sau gáy, luồn vào bên trong lớp áo.

...?

Hả?

“... Đây là?”

“... Vết thương cũ đấy.”

“Ai? Ai đã làm chuyện này?”

“...”

“Nói đi.”

“... Là Leviathan.”

?

“Cái gì cơ?”

Trên làn da lưng mềm mại của cô ấy có một vết sẹo thô ráp đầy lạc lõng.

“... Hề hề. Nó bảo ta mỗi năm chỉ được xuống khỏi tầng 100 một lần thôi. Thời hạn là hai ngày! Sau hai ngày phải quay lại tầng 100 ngay. Thế nên suốt cả chuyến đi ta mới phải vội vàng như vậy.”

“... Tại sao?”

“........”

Là vì không biết lý do, hay vì biết mà không muốn nói? Lần này cô ấy thực sự im lặng. Rồi một lúc sau, cô ấy mới lại cất lời.

“... D-Dù sao thì, ngươi cũng đừng ghét Leviathan quá nhé? Bình thường nó ngoan lắm, tại ta cứ tự ý phá vỡ lời hứa với bọn trẻ, định ở lại thêm mấy ngày. Thế nên nó mới cào để đuổi ta đi đấy.”

“... Ừ. Vậy ra lý do lần trước chưa đi ngay được là vì chưa đủ một năm à.”

“Đúng thế...”

Tại sao chứ? Tại sao Leviathan lại muốn nhốt cô ấy ở tầng 100?

“... Giờ đến lượt ta.”

“... Cô hỏi đi.”

“..... Phùuu.”

Vẻ mặt cô ấy thoáng hiện lên sự đau đớn. Nhưng rồi cô ấy vẫn cố mím môi, khó nhọc mở lời như một đứa trẻ đang gồng mình vén tay áo để tiêm vắc-xin.

“Ngươi có muốn thoát khỏi đây không?”

... Câu này cô ấy cũng từng hỏi một lần rồi. Vào một đêm say rượu.

Khác với lúc đó, giờ đây tôi đã có sẵn câu trả lời cho câu hỏi này.

“Không.”

“..... Đây là trò chơi sự thật đấy nhé?”

“Tôi biết. Tôi sẽ không đi.”

“... Tại sao?”

“... Vì cô ở đây.”

“... Trước đây ngươi chẳng phải rất muốn ra ngoài sao.”

Hóa ra cô ấy đã biết hết.

“... Đúng vậy. Nhưng giờ thì không còn nữa.”

“Ta hỏi lý do được không?”

“... Vì dù có cộng tất cả những thứ ở ngoài tòa tháp kia lại... thì tôi vẫn thích cô hơn.”

“... Hi yaaaa...”

Cô ấy lấy hai lòng bàn tay che mặt lại. Bàn tay cô ấy nhỏ, nhưng khuôn mặt còn nhỏ hơn nên đã che kín hết cả. Giọng nói run rẩy của cô ấy lọt qua kẽ tay.

“Phù... Ở bên ngươi, ngày nào ta cũng thấy hạnh phúc.”

“...”

“Cảm giác như có chết ngay lúc này cũng được.”

“Thế thì rắc rối lắm.”

“Tại sao?”

“Thế còn tôi thì sao?”

“U hú hú hú! Hi hi hi!”

*- Ôm chầm -*

“Ta không nhịn được nữa. Ta thích ngươi quá đi mất.”

“...”

“Cảm ơn ngươi vì đã đến bên ta. Ngươi là món quà cuối cùng của ta.”

“Cái gì cơ?”

Câu nói đó khiến thời gian như đóng băng lại. Cảm giác giống như đang mơ một giấc mơ đẹp trên giường thì bỗng có một quả bom phản vật chất nổ tung ngoài ban công làm mình giật mình tỉnh giấc.

“Cô nói cái quái gì thế? Cái gì mà cuối cùng?”

“... Ơ? Ta nói thế à?”

“Có nói. Ý cô là sao? Cái gì mà cuối cùng. Nói cho rõ ràng xem nào.”

“... Chắc là ta nói nhầm thôi.”

Hơi thở của tôi vô thức trở nên dồn dập. Khi trấn tĩnh lại, tôi thấy lồng ngực mình phập phồng dữ dội. Cô ấy không hiểu sao mặt đỏ bừng, đôi môi mấp máy.

“... Xin lỗi nhé. Cô không định bắn Tia sét liên hoàn (Chain Lightning) đấy chứ?”

“... Hề hề không đâu. Chỉ là tự dưng ta thấy vui thôi.”

...

Nhìn mặt nhau một hồi, cả hai chúng tôi lại quay đầu về phía bầu trời đêm đầy sương mù. Chúng tôi lại đảo mắt tìm kiếm, hy vọng biết đâu sẽ có một ngôi sao nào đó.

...

Cứ thế, chúng tôi nằm trên thảm cỏ một lúc lâu. Cơn gió thổi nhẹ nhàng hòa cùng tiếng xào xạc của cỏ cây tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng.

*- Xoay người -*

Tôi quay sang nhìn cô ấy. Đôi mắt đỏ có phần mệt mỏi vẫn đang mải miết lục tìm trên bầu trời đêm.

*- Xoay người -*

Cô ấy cũng quay sang nhìn tôi. Cô ấy đưa tay lên, vuốt ve gò má không có bất kỳ buff nào của tôi.

“... Ngươi ngủ trước đi cũng được... Hề hề... Ta tìm thêm một chút nữa rồi sẽ ngủ sau. Biết đâu đấy.”

Quả nhiên, cô ấy vẫn còn luyến tiếc những ngôi sao. Cũng phải thôi, cô ấy đã chờ đợi suốt một năm trời mà.

... Bảo tôi đi ngủ sao?

Chợt, tôi có điều muốn hỏi cô ấy. Thực ra, tôi đã muốn hỏi từ lâu lắm rồi.

“... Đến lượt tôi đúng không?”

“Hả?”

“Trò chơi sự thật ấy.”

“... À. Vẫn tiếp tục à? Ừ ừ. Đến lượt ngươi.”

Điều mà tôi đã thắc mắc từ rất lâu... Nhưng vì sợ rằng nếu biết sự thật sẽ chỉ thêm khổ sở nên tôi đã chôn giấu nó đi.

Giờ đây, tôi muốn mở chiếc hộp đó ra.

“Có phải cô không bao giờ ngủ không?”

...

“......”

“... Vốn dĩ cô không cần ngủ à?”

“...... Không phải.”

Ma Vương đảo mắt liên tục.

“... Thôi, nếu cô không muốn nó...”

“Không phải đâu.”

Cô ấy lộ ra vẻ mặt nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được một tảng đá lớn.

“Đúng là ta không ngủ.”

....

Cô ấy đã trả lời sau một hồi do dự.

“Phùuu! Thật là nhẹ cả người! Đây là lần đầu tiên ta nói điều này với ai đó đấy.”

“... Tại sao bấy lâu nay cô không nói?”

“U hú hú. Nếu ta nói ra, ngươi có chịu thức trắng đêm cùng ta mỗi ngày không?”

“...”

“Hi hi hi... Đùa thôi! Chuyện này cũng không hẳn chỉ toàn điều xấu đâu nhé? Ta có niềm vui khi chờ đợi ngươi này, rồi trong lúc đó ta có thể tạo ra trò chơi, nấu ăn... Ta có thể sống một ngày dài gấp đôi người khác!”

...

“Cô có thể cho tôi biết lý do cô không ngủ được không?”

“...”

“Làm ơn đấy.”

“... Được rồi. Đây là bí mật nhé.”

Cô ấy nheo mắt, ghé sát vào tai tôi. Rồi cô ấy thì thầm:

“Vì trong lúc ngủ, tất cả các buff sẽ bị giải trừ hết.”

“... Tất cả sao?”

“Ừ. Cả bùa cảnh báo, bùa bao quanh cơ thể ta, cả những thứ ta yểm lên đồ đạc nữa, tất cả luôn. Hi hi... Đúng là loại bùa chú dở hơi nhỉ?”

....

Những con người cứ hở ra là xông vào tầng 100 bất kể lúc nào.

Ma Vương không phải là không cần ngủ. Mà là vì bất an nên không dám ngủ.

Không ngủ không phải là điều cô ấy muốn. Đó chỉ là một phương sách để tự vệ trước những mối đe dọa.

Đã bao lâu rồi, cô ấy đã phải sống trong nỗi lo sợ suốt bao lâu rồi?

...

“... Có ổn không? Sống như thế cô không thấy buồn ngủ sao?”

“Ừ... Không sao đâu. Ta quen rồi.”

...

Đêm của cô ấy chắc hẳn đã rất dài.

Chắc hẳn đã có rất nhiều ngày cô ấy ngồi bó gối chờ đợi trước cửa phòng tôi suốt cả đêm dài.

Có lẽ còn nhiều hơn cả những gì tôi biết.

...

Tôi không thể cùng Ma Vương thức trắng mỗi đêm được. Vì tôi chỉ là một con người yếu đuối.

Những bất hạnh bủa vây lấy cô ấy không phải là thứ mà một kẻ bất tài như tôi có thể san sẻ được. Nó giống như việc dùng cái ly đựng nước táo lúc nãy để tát cạn cái hồ này vậy.

....

Vẫn như mọi khi.

Một kẻ làm vì vô dụng như tôi chỉ biết ngậm miệng lại, rồi lại đăm đăm nhìn lên bầu trời trống rỗng. Bầu trời bị phủ thêm một lớp sương mù... chẳng có gì, chẳng có gì cả.

“...”

*- Sột soạt -*

Tiếng cỏ cọ xát vang lên bên cạnh. Cô ấy cũng quay đầu nhìn lên trời.

Chúng tôi cứ thế để thời gian trôi qua.

“...”

“...”

*- Sột soạt -*

Cô ấy tự nhiên nắm lấy tay tôi. Nắm thật chặt. Tôi hy vọng hơi ấm từ bàn tay bớt lạnh hơn của mình có thể truyền sang lòng bàn tay giá ngắt của cô ấy.

Chính lúc đó.

“Ơ?”

“Á!?”

Một ngôi sao băng xẹt qua bầu trời. Dù bị sương mù che khuất nhưng chắc chắn là nó. Bởi vì cô ấy cũng đã phản ứng lại.

“O-Oa, ngươi vừa thấy không?”

Đôi mắt đỏ rực bỗng chốc tràn đầy ánh sáng, cô ấy quay phắt sang hỏi tôi.

“Thấy rồi. Là sao băng đấy.”

“Sao băng?”

“... À, lỡ mất rồi. Nghe nói ước vào lúc đó thì điều ước sẽ thành hiện thực đấy.”

“Cái gì cơ?! Thế chẳng phải nó là một món trang bị cực phẩm (item hack) sao!”

“Đừng có dùng từ đó.”

“T-Trước tiên cứ nhìn lại đã. Biết đâu nó lại rơi nữa.”

‘... Làm gì có chuyện đó.’

Thấy được một lần đã là may mắn lắm rồi, tôi nghĩ vậy nhưng vẫn giống như cô ấy, nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm trống rỗng.

“Ơ!?”

“Á!”

Lại rơi nữa. Lần này tôi không bỏ lỡ, nhanh chóng ước trước khi ma lực của ngôi sao băng biến mất.

“Ước chưa? Ngươi ước chưa?”

“Rồi. Còn cô?”

“Ta cũng ước rồi!”

...

Điều ước của tôi là xin hãy cho cô ấy thấy những ngôi sao, những ngôi sao đang treo trên bầu trời ngay lúc này.

Chắc cô ấy cũng ước như vậy.

Làm ơn đi.

Một năm sau.

Tôi muốn trả trước một khoản tiền cọc cho nỗi buồn tương lai mà tôi đã đẩy sang cho cô ấy.

‘...’

‘...’

Thế nhưng thời gian trôi qua, vẫn chẳng thấy ngôi sao nào hiện ra.

“... Hề hề. Dù sao thì cũng thấy được hai cái rồi. Đẹp thật đấy!”

Cô ấy cười một cách cay đắng. Vì là tôi nên tôi biết. Đó là một nụ cười không trọn vẹn.

...

Không có cách nào sao?

Đây là thế giới giả tưởng mà. Đối với những kẻ luôn gặp vận rủi một cách phi lý như chúng tôi, ít nhất một lần hãy để một phép màu phi logic xảy ra đi chứ.

Đối với cô ấy, người bấy lâu nay chỉ biết vẽ sao bằng phấn trắng lên cái trần nhà tù túng, ít nhất một lần hãy cho cô ấy thấy hàng thật đi chứ.

Đêm của cô ấy, vốn dĩ lúc nào cũng tăm tối, ít nhất một ngày hãy để nó bừng sáng đi chứ.

...

*- Xoay người -*

Tôi quay sang nhìn Ma Vương. Trái ngược với giọng điệu tỏ vẻ hài lòng, đôi mắt đỏ của cô ấy vẫn mở to để tìm kiếm những ngôi sao.

...

...

“...”

“...”

Cũng phải thôi.

Một Ma Vương xui xẻo đứng thứ nhất không ai dám đứng thứ hai, cùng với người bạn đứng thứ nhì của cô ấy nắm tay nhau ước.

Thì làm sao mà thành hiện thực được.

...

“Á?!”

Trước phản ứng giật mình của cô ấy, tôi vội vàng ngước mắt lên trời.

...

“... Lại rơi nữa à?”

“... Ừ ừ! H-Hai cái luôn.”

Lúc đó...

“Ơ?”

“Ơ kìa?”

*- Xoào xào -*

Không phải nhìn nhầm.

Chắc chắn.

Chắc chắn sương mù đang tan biến.

“Gì thế, gì thế này?”

“...!”

Sương mù dần tan đi, và những đám mây che lấp cả ánh trăng cũng bị xé toạc ra.

“Ơ!? Kìa, sao kìa!”

“Ôi, đằng kia nữa, ơ ơ? Đằng kia cũng thấy nữa!”

Những ngôi sao, những ngôi sao thêu dệt nên bầu trời.

Bắt đầu hiện ra dày đặc.

Nhưng đó chưa phải là tất cả.

“O-Oa oa oa!”

“Oa!”

Mưa đã rơi.

Một cơn mưa của vô số những ngôi sao.

“Oa oa oa... T-Tất cả chỗ đó đ-đều là sao băng sao?”

Cô ấy hỏi, miệng không thốt nên lời.

“Ừ. Oa! Đỉnh v... à không, tuyệt v... à không, đẹp quá!”

Con xin rút lại lời nói lúc nãy là ông hẹp hòi ạ. Thưa Thượng đế. Từ giờ con sẽ không láo lếu nữa.

Trên bầu trời đêm trong vắt, những ngôi sao vẽ nên những nét vẽ tuyệt đẹp, trút xuống như mưa.

“...”

“...”

Mải mê ngắm nhìn trận mưa sao băng, tôi dời tầm mắt sang phía cô ấy. Nhìn cô ấy đang ngây người ra vì trận mưa sao, tôi thấy cả một dải ngân hà màu hồng ngọc hiện lên trong đôi mắt cô ấy.

“...”

“...”

Dù đó là một phép màu phi logic, hay là hiện tượng thời tiết thất thường của tòa tháp, thì những thứ đó sao cũng được.

Bởi vì cô ấy đang vui sướng như thể đã có được cả thế giới.

Tôi và Ma Vương, những kẻ lúc nào cũng xui xẻo.

Hôm nay, phép màu đã xảy ra.

*

Trận mưa sao băng đã dứt, nhưng vì sương mù và mây đã tan biến nên bầu trời đầy rẫy những ngôi sao mà cô ấy hằng mong ước.

Chúng tôi lại nằm xuống thảm cỏ. Tay vẫn nắm chặt tay. Những ngôi sao thu gọn vào trong tầm mắt.

“Đẹp quá đi mất.”

“Đúng thế.”

“Á! Ảnh! Quên chụp ảnh rồi!”

Cái đó thì chết tiệt! Cất đi hộ cái. Làm ơn.

“... N-Này, còn cô! Cô đã ước điều gì thế?”

Tôi vội vàng chuyển chủ đề trước khi cô ấy kịp chạy đi lấy máy ảnh trong túi xách.

“... Ưm... Còn ngươi?”

...

Mong bạn tôi không quá đau khổ vì chuyện của một năm sau.

Mong sự căm ghét ma tộc của con người biến mất để họ để bạn tôi được yên.

Mong bạn tôi không cô đơn, mong cô ấy có thêm những người bạn khác ngoài tôi.

Mong bạn tôi không phải khóc nữa.

Mong bạn tôi sẽ phản ứng bình thản khi nhìn thấy xác của Leviathan.

Mong những đêm sau này bạn tôi phải trải qua một mình sẽ không quá dài.

Và nếu có thể.

Mong tôi tìm được cách trở về Trái Đất mà không phải giết chết bạn mình.

...

Và cho tôi tham lam thêm một chút nữa.

Mong tôi có thể cùng bạn mình trở về Trái Đất.

...

“Chỉ là, ước cho cô được hạnh phúc thôi.”

“...”

*- Sột soạt -*

Ma Vương đang nằm bên cạnh bỗng xoay người về phía tôi.

Tôi cũng thôi không nhìn sao nữa mà quay sang nhìn mặt cô ấy. Nhìn vào đôi mắt đã thấm đẫm ánh sao của cô ấy, tôi thấy mình cũng chẳng cần phải luyến tiếc bầu trời thêm nữa.

*- Sột soạt -*

Tôi cũng xoay người về phía cô ấy.

“... Còn cô thì ước gì?”

Trước câu hỏi của tôi, đôi gò má mềm mại của Ma Vương đỏ bừng lên.

“Ta thì vẫn giống như điều ước đầu tiên thôi. Chẳng phải ước cùng một điều nhiều lần thì sẽ dễ thành hiện thực hơn sao?”

... Điều ước đầu tiên? Lúc nãy trước khi có mưa sao băng, khi cái đầu tiên rơi xuống ấy hả?

Ý cô ấy là ước được nhìn thấy sao sao?

...

Như vậy thì không khớp lắm. Vì lúc mưa sao băng trút xuống thì vốn dĩ đã thấy rất nhiều sao rồi mà.

“Điều ước đầu tiên đó là gì vậy?”

“...”

“...”

“... Ước cho ta được ở bên ngươi mãi mãi.”

Có lẽ vì ánh sao quá đỗi rực rỡ.

Ngày hôm đó. Chúng tôi đã không ngủ.

Chỉ im lặng. Suốt cả đêm dài nhìn ngắm gương mặt của nhau. Không một chút, không một chút chán chường.

Đó là một đêm ngắn ngủi đến lạ kỳ.

Tôi dường như đã hiểu được lý do tại sao cô ấy lại chờ đợi trước cửa phòng tôi suốt cả đêm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!