Hồ Sương Mù (2) Ném đá thia lia, bức chân dung
“...”
“...”
...
Có người từng nói rằng, cái thú nhất của việc câu cá chính là cảm giác chờ đợi lúc cá cắn câu. Ít nhất thì kẻ để lại lời đó chắc chắn chưa từng đặt chân đến Hồ Sương Mù này.
Đã ba tiếng trôi qua, chẳng có lấy một cú nhấp mồi. Và dĩ nhiên, chẳng có gì vui vẻ ở đây cả.
Phải chăng không chỉ đám Ma tộc từng sống ở đây, mà ngay cả cá cũng đã biến mất sạch sành sanh rồi?
“... Hay là thôi đi?”
“Uuu...”
Đôi tay nàng vẫn nắm chặt cần câu đầy quyết tâm, nhưng khóe miệng đã trĩu xuống đầy thất vọng.
“Đợi, đợi thêm chút nữa xem sao. Nhé? Ta sẽ ném thêm mồi nhử.”
Vẫn chưa đành lòng từ bỏ, nàng ném nắm mồi vừa làm xong hướng về phía mặt hồ vắng lặng. Đó là loại mồi làm từ đường và đậu nghiền mà nàng vốn rất thích.
- Có khi nào lũ cá đang đánh nhau chí tử để tranh mồi của mình không nhỉ?
Lúc chuẩn bị dụng cụ, cô ấy đã hăm hở "đếm cua trong lỗ" như thế, nhưng mặt hồ sương mù không một gợn sóng như đang cười nhạo suy nghĩ đó của cô ấy.
*Tõm*
Miếng mồi Ma Vương ném xuống từ từ chìm sâu vào lòng hồ trong vắt. Sau đó, tôi và Ma Vương vẫn kiên trì thêm một lúc nữa, nhưng sợi dây câu chùng xuống ấy chẳng có dấu hiệu gì là sẽ căng lên cả.
*
Sau khi gác cần câu, việc tiếp theo chúng tôi làm là chơi ném đá thia lia. Đến lượt cô ấy trước.
- Vút!
- Tưng, tưng.
- Chũm.
Viên đá của cô ấy nảy hai phát trên mặt nước rồi chìm nghỉm. Thế nhưng, cái bản mặt vênh váo mà Ma Vương trưng ra cứ như muốn nói: "Thấy chưa? Đây mới gọi là ném thia lia nhé!".
“Hê hê. Đứa nào thắng được ném đá vào người đứa...”
- Vút!
- Tưng, tưng, tưng, tưng, tưng....
Đến phát thứ năm thì chẳng cần đếm nữa. Bởi số lần nảy đã thừa sức vượt qua cái thành tích "tưng tưng" bé xinh của cô ấy. Nghĩa là dù Ma Vương có phân thân làm hai rồi hợp sức hội đồng tôi, tôi vẫn thắng chắc.
Ma Vương há hốc mồm kinh ngạc. Một kẻ có thể triệu hồi Băng Long hay Thiên Thạch (Meteor Drive) mà chẳng cần niệm chú lại lộ ra vẻ mặt thế này, quả là mang lại một cảm giác sảng khoái kỳ lạ.
“Vừa nãy bảo đứa thắng được làm gì cơ?”
“Hả, hả?... Kh-không biết? Ta... định bảo là thi ném đá thôi.”
Cô ấy vội vàng giấu nhẹm cái kèo cá cược tàn khốc vừa thốt ra, giả vờ lảng sang chuyện khác. Tôi nghe hết rồi nhé, cô nương.
Hình phạt cho kẻ thua cuộc được quyết định là phải nhóm lửa cho bữa tiệc BBQ. Ai từng bị kẹt trên đảo hoang hay dưới gầm cầu Han mà phải tự nhóm lửa thì sẽ biết, việc này chẳng dễ dàng gì.
“Hay là cứ dùng Địa Ngục Hỏa để nhóm...”
“Suỵt!”
“Biết rồi mà.”
Ma Vương bảo rằng chết cũng không được dùng ma pháp để nhóm lửa. Đấy, khổ thế đấy, mấy kẻ lãng mạn đúng là rắc rối. Trong cái thế giới khắc nghiệt này, những kẻ lãng mạn đều đã chết cóng cả rồi. Hoặc là đang bị cô lập trên tầng 100 của tòa tháp này đây.
Cô ấy chẳng có khiếu chút nào. Không, phải nói là cô ấy chẳng nảy được phát nào ra hồn. Hai phát lúc nãy đúng là "đỉnh cao sự nghiệp" của cô ấy rồi. Chẳng hiểu cô ấy lấy tự tin ở đâu mà đòi thách đấu nữa.
- Chũm!
- Chũm!
“...”
Chỉ tội nghiệp cái hồ, cứ phải nuốt đống đá oan uổng đến mức sắp căng cả bụng.
“... Uuu.. Không thể nào... Ta vốn là nhà vô địch ném thia lia của cái hồ này mà...”
“Muốn tôi chỉ cho không?”
“... Có.”
Vị nhà vô địch không đối thủ rốt cuộc cũng buông rơi những viên đá đang cầm trên tay. Cô ấy đã thừa nhận thất bại của mình.
Cô ấy không còn mè nheo kiểu: "Hứ... Thật luông... Ta đã bảo ta là nhà vô địch mừ..." như trước nữa.
“Nhìn kỹ này. Trước tiên phải chọn viên đá thật phẳng.”
“Ừm.”
“Không, viên đó tròn quá.”
“Đợi tí. Ngoàm.”
Cô ấy tót một cái bỏ viên đá vào miệng. Đôi má trắng ngần xinh xắn nhai nhóp nhép một hồi rồi nhả viên đá ra. Trời đất ơi. Viên đá giờ phẳng lì như một chiếc đĩa.
“Này, ta dùng nước miếng làm mềm một chút rồi cắn đấy. Thấy sao?”
“... Thôi cô là nhất, nhất cô rồi.”
“Nói thế là ý gì? Mà sao ngươi tự nhiên lại lùi ra xa ta thế?”
“... Không có gì.”
Cái câu "tuổi bẻ gãy sừng trâu" (ăn được cả đá) chắc là để chỉ cô ấy rồi.
*
- Chũm!
- Chũm!
Tôi bắt đầu chỉnh tư thế cho cô ấy như một huấn luyện viên golf chuyên nghiệp. Phải hơi cúi lưng, đẩy mông ra sau, và thay vì ném đá từ trên xuống, phải ném theo kiểu như đang vẽ một đường viền trên mặt nước. Đại loại thế này.
“Nhìn kỹ nhé.”
- Vút!
- Tưng, tưng, tưng, tưng, tưng.
“Oa oa oa...”
- Phịch.
Cái phản ứng của cô ấy còn thái quá hơn cả mấy bà thím trong chương trình "Sáu giờ quê hương". Cô ấy ngồi phịch xuống đất, người run bần bật. Có lẽ vì trước đây chẳng biết gì về thia lia mà cứ ngỡ mình đã ở trên đỉnh cao, giờ mới được học lý thuyết nên mới nhận ra giá trị thực sự trong kỹ năng của tôi.
“Làm được không?”
“Được.”
- Chũm!
- Tưng, tưng, chũm!
*
“... Thôi đi ăn cơm nào.”
“Hứ... Ngươi nghĩ ta không làm được năm phát chắc?”
- Vút.
- Chũm!
'Ừ.'
Với tính cách của Ma Vương – một khi đã bắt đầu là phải làm cho bằng được – cô ấy lại tiếp tục hì hục thêm một lúc lâu nữa. Tôi ngồi trên bãi cỏ phía sau, dõi theo quá trình luyện tập điên cuồng của cô ấy.
Nếu tôi mà đưa cô ấy đến một tiệm điện tử xèng ở Trái Đất, chắc mấy năm trời tôi cũng chẳng dứt cô ấy ra khỏi đó được mất.
Thế rồi.
- Vút!
- Tưng, tưng, tưng, tưng, tưng, chũm!
“Ơ... Oa oa oa!”
Cuối cùng, kẻ chưa từng làm được ra hồn một lần nào như cô ấy đã thành công nảy được năm phát. Một tài năng và sự kiên trì đáng sợ. Như lần chơi "Thiết Quyền 6" với chiêu Phong Thần Bộ, tôi đã nhận ra rằng một khi cô ấy đã quyết tâm thì chẳng có gì là không thể.
“Oa oa oa! Thấy chưa? Thấy chưa?”
“Chưa.”
“Hả?”
Chẳng hiểu sao tôi lại nổi hứng trêu chọc.
“Tôi không thấy.”
“V-vừa nãy thành công mà? Nó nảy tưng tưng năm phát rõ ràng.”
“Tôi không thấy. Biết làm sao giờ?”
“Th-thật mà! Tin ta đi.”
“... Ừm. Thế thì làm lại lần nữa xem.”
Cô ấy cuống quýt, miễn cưỡng nhặt một viên đá bỏ vào miệng để tạo ra một viên đá phẳng khác.
- Vút!
- Tưng, tưng, tõm.
“Có hai phát thôi kìa.”
“Thật mà! Thật sự lúc nãy ta làm được rồi! Chắc chắn luôn!”
“Hửm.”
“Aaa, ức quá. Làm được rồi. Ta làm được rồi mà! Ta thề trước mặt Thượng đế luôn.”
... Ai mà tin nổi một Ma Vương lại đi thề thốt trước mặt Thượng đế cơ chứ. Đồ có sừng kia.
“À, rồi rồi. Tin, tin mà.”
“Ngươi...! Cái tên này... Rõ ràng là không tin!”
Chà, vui thật đấy. Phản ứng của cô ấy đáng yêu đến mức tôi suýt chút nữa đã đưa tay nhéo cái má chưa kịp giải trừ bùa chú của cô ấy. Đáng yêu đến mức này thì chắc ngay cả ma thú dưới địa ngục cũng phải tặc lưỡi: "Thôi, cái này thì ta cũng chịu thua," rồi thu nanh vuốt lại mất thôi.
“Không, tin thật mà.”
“Không tin! Khóe miệng ngươi đang giật giật, lỗ mũi thì phập phồng kìa! Ngươi đang cười nhạo ta! Đồ ác quỷ!”
'Bỏ cái sừng ra rồi hãy gọi tôi là ác quỷ.'
*
Nơi này khác với Cao nguyên Ma ở chỗ mặt trời vẫn mọc và lặn. Sau khi chơi đùa cả ngày, chúng tôi đón buổi hoàng hôn đang dần buông.
Tôi và Ma Vương đang cùng nhau làm xiên thịt nướng BBQ. Nàng bảo muốn để lại một kỷ niệm đặc biệt nên đề nghị hai đứa làm xiên cho nhau, và tôi đã đồng ý.
Vẫn còn hậm hực chuyện lúc nãy, Ma Vương nhét đầy cà rốt vào xiên của tôi. Lúc đầu cô ấy chỉ xiên thịt với cà rốt mà không có loại rau củ nào khác. Tôi cũng chẳng vừa, tăng tỉ lệ cà rốt trong xiên của cô ấy lên. Ma Vương phồng má như cá nóc, bắt đầu chuyển sang làm một cái xiên toàn cà rốt là cà rốt cho tôi.
Cái con bé Ma Vương cà rốt này. Được thôi. Thích chơi khô máu chứ gì. Tiệc BBQ cái nỗi gì, cho thành tiệc cà rốt luôn đi, chết tiệt.
- Cắm, cắm, cắm.
- Cắm, cắm, cắm.
“Thôi, thôi mà...”
“Hả? Sao? Gì cơ?”
“Đừng xiên nữa... Ăn cái đó chắc ta chết mất.”
“Cô nói gì thế?”
Tôi giả vờ ngây thơ. Nếu cứ lộ liễu nhét cà rốt kiểu muốn trù ẻo cô ấy chết ngập trong đó, có khi một tia Sét Liên Hoàn (Chain Lightning) sẽ bay tới không chừng. Thế nên tôi cứ lén lút tăng số lượng từng cái một để cô ấy không bắt bẻ được, nhưng có vẻ Ma Vương đã đánh hơi thấy rồi.
“... Hôm nay ta không có tâm trạng ăn cà rốt. Xiên cái khác cho ta đi. Ta cũng sẽ xiên thịt cho ngươi.”
“Chẳng hiểu cô nói gì nhưng thôi được rồi.”
Chẳng rõ lý do tại sao, nhưng Ma Vương tuyệt đối không bao giờ chịu nói là cô ấy ghét cà rốt. Cô ấy luôn tìm cớ kiểu: "Vì ta lấy thịt của ngươi nên ta cho ngươi cà rốt của ta này." Có vẻ cô ấy thấy việc kén ăn là điều khá xấu hổ.
Ma Vương ngăn tay tôi lại khi tôi định xiên thêm cà rốt vào phần của cô ấy. Rồi cô ấy bắt đầu rút cà rốt từ xiên đang làm cho tôi ra, thay vào đó là thịt và các loại rau khác. Đó là cái bắt tay của một hiệp ước hòa bình. Ngay từ đầu, cuộc đối đầu giữa một kẻ ăn gì cũng được như tôi và một kẻ không thể ăn cà rốt như cô ấy đã là không cân sức rồi. Đã yếu còn ra gió, thật là.
“Chiến tranh là điều tồi tệ.”
Nói rồi cô ấy nhìn tôi với ánh mắt đáng thương, gửi đi thông điệp cầu xin tôi rút bớt cà rốt ra. Chỉ lần này thôi đấy nhé. Lần sau là không có chuyện nương tay đâu.
*
- Xèo xèo xèo.
- Ực.
- Ực.
Tôi và Ma Vương nhìn chằm chằm vào những xiên thịt ba chỉ đang nướng trên đống lửa, trông chẳng khác gì hai anh em ăn mày đói khát. Lúc này mà có kẻ nào dám dẫm lên mấy xiên thịt này, dù đối phương có là Nine đi chăng nữa, tôi cũng sẵn sàng đấm cho lệch mặt.
“Hít hà.”
- Xèo xèo xèo.
Trên đống lửa là ba xiên thịt. Một của tôi, một của nàng, và một của Hạc Giấy.
“... Hình như chín rồi đấy?”
“Ch-chưa đâu. Bình tĩnh nào...”
Ma Vương, người trông chẳng bình tĩnh chút nào hơn tôi, lại đi trấn an tôi.
- Xèo xèo xèo.
“Đ-được rồi.”
Cô ấy lấy một xiên ra đặt vào đĩa của Hạc Giấy. Sau đó nàng cầm hai xiên còn lại lên so sánh, rồi đưa cho tôi cái to hơn. Tôi đang định cảm động trước sự chu đáo của cô ấy thì, chết tiệt, hóa ra cô ấy đưa cho tôi vì cái xiên đó có nhiều hơn một miếng cà rốt.
“Vậy thì, mời cả nhà...”
“Đ-đợi đã!”
Cô ấy ngăn tôi lại khi tôi định tống miếng thịt béo ngậy ở đầu xiên vào miệng. Rồi cô ấy chạy biến về phía túi xách của mình.
Một điềm báo chẳng lành ập đến.
“... Trước khi ăn phải ch-chụp ảnh chứng nhận! Đại loại thế!”
...
Mấy cuốn sách hướng dẫn du lịch chết tiệt. Chẳng có cuốn nào ra hồn cả. Mà nếu xét về nguyên nhân, chắc lỗi của tôi là lớn nhất.
“Lại đây.”
Hào hứng với ý định chụp ảnh chứng nhận, cô ấy khoác tay tôi kéo lại trước máy ảnh.
“Làm thế này này... A.”
Rồi cô ấy há miệng trước xiên thịt và nhìn chằm chằm vào ống kính.
“... Làm gì thế? Há miệng 'A' ra thế này rồi chụp.”
“...”
“Nào, 'A' đi.”
“... A.”
*Tách*
...
“Hê hê. Này, ta có cái này muốn cho ngươi xem.”
“... Gì thế?”
Tôi hỏi lại, Ma Vương cẩn thận cất máy ảnh vào túi như sợ làm rơi. Rồi cô ấy lấy ra một cuốn sổ từ trong đó.
“... Cái gì đây?”
“... Hư hứ. Ta tự làm đấy.”
*Xoạt*
Thứ Ma Vương mở ra là...
Một cuốn album ảnh. Một cuốn album trống rỗng, chẳng có gì bên trong.
“Ta tự làm đấy. Những bức ảnh sẽ có sau một năm nữa. Ta sẽ dán hết vào đây.”
...
Tôi lật xem từng trang album cô ấy đưa.
<Ở Cao nguyên Ma>
v.v...
Dưới những khung ảnh trống là những tiêu đề ảnh được viết sẵn bằng nét chữ nguệch ngoạc. Tất cả đều là những kỷ niệm mà tôi biết rõ.
*
Sau khi ăn xong BBQ, chúng tôi ngồi trên bãi cỏ thấp cạnh hồ.
“Phù... Ngon quá đi mất.”
“Ừ.”
“... Sao thế? Không ngon à?”
“... Không.”
Tâm trạng tôi bỗng trở nên trĩu nặng. Trong chuyến đi này, tôi đã muốn làm cho cô ấy cười thật nhiều. Vậy mà, chính mình lại bị đè bẹp bởi những lời nói dối của bản thân, thật là thảm hại.
'Thằng ngu.'
Tôi cố gắng xua đi nỗi buồn, cố giãn cơ mặt ra hết mức có thể nhưng không thành công. Chuyên gia cái nỗi gì chứ. Một kẻ chỉ biết nói dối, một bóng ma ngu ngốc, một tên rác rưởi, một kẻ lừa đảo. Đó chính là Baek Dong-ha.
“Nhưng mà, ta hỏi cái này được không?”
Ma Vương ngồi bên cạnh, cũng đang thẫn thờ nhìn ra mặt hồ, cất tiếng hỏi.
“... Ừ.”
Chẳng hiểu sao tôi lại thấy bất an. Ngôn từ của cô ấy dạo gần đây luôn mang lại cho tôi một nỗi sợ hãi mới lạ. Một sắc thái hoàn toàn khác so với lần đầu chúng tôi gặp nhau.
“Vụ cá cược mang theo trò chơi thú vị ấy... ngươi mang theo cái gì thế?”
“...”
Trong giọng nói của cô ấy có lẫn chút lo lắng. Có vẻ cô ấy sợ tôi đã quên mất vụ cá cược đó và chẳng mang theo gì cả.
“Có mang chứ.”
“Ơ?! Cái gì thế?”
Phải rồi, vẫn còn cái này mà.
Tôi bật dậy, để cô ấy ngồi lại trên bãi cỏ rồi chạy về phía chiếc túi đặt cạnh gốc cây. Tôi kéo khóa và lấy ra một trò chơi duy nhất mà mình đã chuẩn bị.
“Phù... Đây.”
Tôi đưa thứ vừa lấy ra cho cô ấy.
“... Giấy trắng? Trò chơi ghép hình à?!”
Cô ấy reo lên, vỗ tay tán thưởng dù đó là cái gì đi nữa.
“Không. Là trò chơi vẽ chân dung cho nhau. Ai vẽ đẹp hơn người đó thắng. Thấy sao?”
Nghe vậy, miệng Ma Vương ngoác ra thành hình trăng khuyết.
“Ý tưởng hay quá!”
*
Dù không có khiếu hội họa, nhưng tôi cũng từng thử vẽ chân dung vài lần. Có lẽ vì chuyên ngành nhiếp ảnh nên tôi cũng tự nhiên nảy sinh hứng thú với nó.
“Lần trước chơi đố vui bằng tranh thấy ngươi vẽ tệ lắm mà... Đừng có vẽ ta trông kỳ quặc đấy nhé?”
Cô không có quyền nói câu đó đâu, cái đồ vẽ con hải âu trông như thanh kiếm Bastard kia.
“Đừng lo. Tôi vẽ cũng khá lắm.”
“Được rồi. Vậy thì...”
*
Ma Vương xung phong vẽ trước.
Tôi ngồi quay lưng về phía hồ. Cô ấy bảo muốn lấy hồ làm nền. Đây là lần đầu tiên có người vẽ tôi. Vì sương mù nên chúng tôi không ngồi quá xa, cách nhau khoảng bốn bước chân.
... Thật ra, bức vẽ tôi thế nào cũng chẳng quan trọng.
“Đừng cử động.”
“Biết rồi.”
...
*Sột soạt, sột soạt*
Ma Vương vẽ một cách thận trọng như đang xếp những quân domino mà nàng đã tích lũy suốt cả tuần. Chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
“Xong rồi.”
Cuối cùng, cô ấy đứng dậy sau khi hoàn thành bức vẽ. Với vẻ mặt đầy tự hào, nàng vừa ngắm nghía bức tranh vừa lon ton chạy lại.
“Đây!”
Tôi nhận lấy bức tranh từ tay cô ấy. Thật ra, bức vẽ tôi thế nào cũng chẳng quan tr...
Ừm...
‘...’
Định kiếm chuyện đánh nhau à?
Vẽ xấu kinh khủng. Nhưng cái đáng ghét nhất là cô ấy lại nắm bắt được những đặc điểm đặc trưng một cách kỳ quặc khiến người xem càng thêm "tăng xông". Thôi kệ đi. Dù sao cũng là tâm huyết của cô ấy.
“Lần này đến lượt cô lại kia ngồi.”
“Ừm!”
Tôi để cô ấy ngồi vào chỗ bãi cỏ tôi vừa ngồi, còn tôi thì sang chỗ cô ấy vừa đứng.
*
...
Tôi dồn hết nỗ lực và tâm huyết của mình vào đó.
*Sột soạt, sột soạt*
Tôi vẽ chăm chú hơn bất cứ lúc nào.
*Sột soạt, sột soạt*
‘... Xong rồi.’
Tôi nhìn lại bức tranh đã hoàn thành.
Đẹp. Đẹp đến mê hồn. Dù sương mù che phủ, dù ánh hoàng hôn đổ bóng lên khuôn mặt, tôi vẫn thấy hài lòng. Hy vọng cô ấy có thể nhận ra tấm chân tình của tôi khi cố gắng lưu giữ dù chỉ một phần vẻ đẹp của cô ấy.
“Này, của cô đây.”
Tôi đưa bức tranh cho cô ấy.
“...”
“...”
Nhớ lại lúc phong ấn kỹ năng ... Cô ấy vốn có tính cách thẳng thắn, cái gì cũng cười bỏ qua được... nhưng cái gì quá tệ thì cô ấy sẽ nói thẳng là không được. Nếu bức vẽ của tôi quá rác rưởi mà cô ấy xé đi, chắc tôi cũng hơi đau lòng một chút.
‘... Nhưng mà.’
Như thế có khi lại hay, cảm giác như đang chuộc lỗi với cô ấy, lòng tôi sẽ thanh thản hơn.
“... Cảm ơn.”
“... Hả?”
“... Cảm ơn, cảm ơn ngươi nhiều lắm... Gaia chúc phúc, Demeter bảo hộ...”
Ma Vương mở to mắt, nhìn bức tranh như muốn bị hút vào trong đó, rồi liên tục niệm chú tăng buff cho tôi. Nghĩa là cô ấy đã duyệt.
... May quá.
Vậy là tôi đã để lại được một mảnh ký ệm cho chuyến hành trình vốn dĩ chẳng để lại gì cho cô ấy.
...
“... Này, ta có một thỉnh cầu.”
Sau một hồi ngắm nghía bức tranh đến ngẩn ngơ, cô ấy lên tiếng.
“Gì thế?”
“Đấu ném thia lia thêm một lần nữa không?”
“... Được thôi. Cược cái gì?”
“.... *Nuốt nước bọt*... Cược bức tranh của nhau.”
...
“... Sao thế? Không thích bức tôi vẽ à?”
“Không? Nói gì thế? Ngươi ngốc à?”
Cô ấy giấu bức tranh tôi vẽ ra sau lưng, nhíu mày nhìn tôi đầy cảnh giác như sợ bị cướp mất. Chà, trông ghét thật đấy.
“... Ta sẽ dán chúng lại với nhau.”
“... Cái gì?”
“Bức tranh... ta muốn dán bức của ngươi và của ta lại... để trông như chúng ta đang ở cạnh nhau.”
...
Ý tưởng hay đấy. Như vậy thì chẳng khác gì một bức ảnh cả. Vì cùng một địa điểm, cùng những con người đó được lưu lại.
“... Vậy là đấu nhé?”
Cô ấy nhặt một viên đá gần đó. Bỏ vào miệng để làm cho nó phẳng lì.
“... Phù...”
Có vẻ vì quá căng thẳng nên tay Ma Vương run bần bật. Trông cô ấy nghiêm túc như thể đang đặt cược cả gia tài vào đây vậy.
“... Này!”
- Vút!
- Tưng, tưng... chũm.
“A...”
Một tiếng thở dài ngắn ngủi thốt ra từ miệng cô ấy. Vì biết thực lực của tôi nên cô ấy hiểu rằng hai phát thì không có cửa thắng.
“...”
*Xoạt*
Cô ấy vội vàng mở bức tranh tôi vẽ ra xem lại. Đôi mắt đảo liên tục như muốn khắc sâu nó vào tâm trí trước khi bị tước mất.
“... Uuu... Đến lượt ngươi.”
“Ừ.”
- Vút!
- Tõm!
?!
Vẻ bàng hoàng hiện rõ trên khuôn mặt cô ấy.
...
“Ngươi, ngươi không phải đang nhường ta đấ...”
“Tay tôi bị trượt... Haiz... Bức tranh đó đẹp thế mà...”
Tôi diễn một màn vụng về rồi trả lại bức tranh Ma Vương vẽ cho cô ấy. Cô ấy ngơ ngác một hồi rồi cũng nhanh tay giật lấy bức tranh.
“À, hay là cho tôi thử lại lần nữa được không?”
Trước lời đề nghị trơ trẽn của tôi, cô ấy dứt khoát đáp:
“Tuyệt đối không! Đã cá cược thì làm gì có chuyện làm lại.”
Nói rồi cô ấy vội vàng nhét cả hai bức tranh vào túi xách của mình.
*
Mặt trời đã lặn hẳn. Đêm đang kéo đến.
Chuyến hành trình cũng đang dần đi đến hồi kết.
- Liếc.
Nãy giờ cô ấy cứ thỉnh thoảng lại liếc nhìn lên bầu trời.
Chắc là đang tìm sao rồi.
Bầu trời bên ngoài tòa tháp không có ngôi sao nào ngoại trừ mặt trời và mặt trăng. Dĩ nhiên, ngoài cửa sổ lâu đài Ma Vương cũng chẳng có sao. Lý do thì tôi cũng không biết. Chẳng ai trong thế giới này biết cả. Thế giới này vốn dĩ là vậy mà.
- Liếc.
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy sao là từ khi leo lên tòa tháp này. Những đồng đội cũ có vẻ chẳng mấy quan tâm, nhưng tôi thì khác. So với những thứ gớm ghiếc trên mặt đất, tôi thích bầu trời đêm đen kịt giống như ở Trái Đất hơn.
- Liếc.
Trên trần nhà tầng 100 nơi Ma Vương sống có những ngôi sao được vẽ bằng phấn màu trắng. Cô ấy, một kẻ yêu sao, thường hay ngẩn ngơ ngắm nhìn chúng.
- Liếc.
... Thế nên.
Ngày cuối cùng của chuyến đi này. Tôi ước gì cô ấy có thể nhìn thấy những ngôi sao lấp lánh.
Ước gì sương mù sẽ tan bớt.
Ước gì thời tiết thất thường của tòa tháp này đừng có giở chứng như hồi ở Cao nguyên Ma.
- Liếc.
Làm ơn đi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
